PDA

View Full Version : TÔI NGỒI ĐÓ (PHAN)



mgp
03-31-2009, 01:26 PM
Tôi ngồi đó

http://viet.no/images/stories/person/truongky.jpg

Nghệ sĩ Trường Kỳ - Tranh của Bảo Huân

Tôi ngồi xuống cái ghế quen thuộc của ḿnh ngoài patio. Nh́n đồng hồ trên tường đă gần 1 giờ đêm. Mới từ nhà anh bạn về, ngồi nghe mấy anh bạn trẻ nói chuyện "ép phim". Thời đại nào cũng có những tṛ vui mà người trong cuộc chỉ thấy kỳ cục sau đó một thời gian dài! Họ t́m đủ cách để download phim, cách nén phim sao cho bạn bè nể mặt! Cũng như tôi không ngủ một thời để nghĩ cách làm sao cho cái máy nhạc trong xe ḿnh mà mở lên th́ người qua đường phải dừng chân lại! Có thể họ thán phục cái máy nhạc lớn tiếng nhất trần gian; cũng có thể họ chia buồn cùng thân mẫu tôi đă sinh ra thằng con thiếu b́nh tĩnh! Tuổi trẻ là như thế đó, thương-giận tùy người c̣n nhớ hay quên tuổi trẻ của ḿnh.

Tôi ngồi xuống cái ghế quen thuộc của ḿnh ngoài patio. Nh́n đồng hồ trên tường đă 1 giờ đêm. Mở laptop như thói quen hơn là cần thiết v́ giờ này đọc-viết đều không xong! Anh Song Thao tuốt bên Canada cho hay... Trường Kỳ mất rồi!

Đă bao lần tôi tự nhủ: Hăy b́nh tĩnh với chuyện sinh-tử, v́ nó ngoài tiên liệu, dự đoán, ư muốn của con người. Nhưng mỗi lần đối diện với một tin buồn- tôi mất hết lư trí. Và khi lư trí không kềm chế được th́ cảm xúc buông xuôi có những giọt nước mắt rơi cho người không biết mặt. Nghe nó sến và sên nó sắc là cái t́nh văn nghệ đó thôi! Tôi cách anh Trường Kỳ một khoản tuổi tác có thể làm bố-con với nhau, nhưng Văn nghệ mà, anh-em cho dễ gầy độ vui. Những người thích đùa trong trời đất thường chết sớm v́ thế thái chỉ dung nước mắt thôi sao? Hành tinh này chưa đủ khổ đau nên những người làm văn hoá thường chết sớm. Trách trời th́ trời ở quá cao làm sao thấu hiểu, dưới trần gian có thằng say c̣n biết đắng cay nên vội t́m đến đây để bày tỏ đôi lời như Út Trà Ôn hát khi xưa.

Tôi ngồi xuống cái ghế quen thuộc của ḿnh ngoài patio. Nh́n đồng hồ trên tường đă qua 1 giờ đêm. Quen dần với cái tin khó thương và khó trách người báo tin. Anh Song Thao lớn tuổi rồi nên trong message báo tin Trường Kỳ thăng không kèm câu chửi ông trời. Trời sinh ra cho thiên hạ chửi, khi tự thấy ḿnh ngang hàng th́ mới thôi. Tôi chưa gặp Trường kỳ bao giờ và không bao giờ gặp trên mặt đất này. Tôi chỉ gặp anh qua những bài viết về văn nghệ sĩ. Những lúc ngồi edit bài của Trường Kỳ, tôi nóng giận lê thê, bực tức nương tay cho những tên tiểu tử mới ra ḷ-coi trời bằng vung. Giờ đây tôi mới hiểu, cái uy danh của Trường Kỳ xây dựng bằng mồ hôi nước mắt để che chở đàn em. Trong đàn em khôn lớn sẽ có đứa nên người có đứa nhưng tư cách đàn anh - muốn hay không cũng nước chảy xuôi.
Sao tôi lại hiểu anh quá muộn màng.

Tôi ngồi xuống cái ghế quen thuộc của ḿnh ngoài patio. Nh́n đồng hồ trên tường đă hết 1 giờ đêm. Giờ thứ hai của ngày mới có nghĩa ǵ? Ngày mai, thật ra vài tiếng nữa, bước chân vô toà soạn với đầu hồn thiếu ngủ - cũng phải làm trang Phân Ưu cho ra hồn. Ghi tên ai trong trang Phân Ưu cho những anh em chưa đi chầu trời đừng trách "mày quên anh; quên tao" quên cái máu ǵ! Tôi sẽ ghi: Văn, Nhạc, Thi sỹ hải ngoại cho đúng tầm mức quan hệ của Trường Kỳ. Tôi sẽ nhờ họa sĩ Bảo Huân họa bức chân dung người quá văng để nói lên sự thương mến, thương tiếc muộn màng vớt vát đó thôi. Đời sống và con người bây giờ chó chết thế đó!

Tôi ngồi xuống cái ghế quen thuộc của ḿnh ngoài patio. Nh́n đồng hồ trên tường đă hết gọi là đêm. Nh́n cuốn báo từ nhà in mới về chiều nay. Anh em vất vả cho báo vô toà soạn v́ trời mưa. Hoạ sĩ Bảo Huân kéo áo lau mưa từng trang b́a. Nhật Hoàng bỏ ngôi vua nước Nhật từ hồi làm báo theo tiếng gọi con tim - suưt soa từng tờ báo ướt mựa Những ai dính tới con chữ đều khùng! Cái khùng dễ thương chỉ có người khùng hiểu! Những kẻ giả khùng không hiểu nghễ thuật đâu! T́nh yêu không đến từ lư trí và không đến bằn máy đếm tiền được đâu.

Tôi ngồi xuống cái ghế quen thuộc của ḿnh ngoài patio. Nh́n đồng hồ trên tường đă hết mưa đêm. Lật từng trang báo - thề - không màng khiếm khuyết sẽ bị khiển trách trong cuộc họp đầu tuần. Tôi đọc trang thơ Luân Hoán. Cô kỹ thuật layout rất đúng dặn ḍ! Một trang cho trang trọng, backgroud đẹp cho xứng đáng những ḍng thơ tiễn biệt bạn bè của nhà thơ xứ Quảng. Tôi đọc bút kư "Kỳ" của Song Thao, thói quen một chữ của ông trùm phiếm th́ vật đổi sao dời cũng kiệm lời tựa để rộng bàn về sau. Có lẽ c̣n bàng hoàng, xót xa khi hạ bút nên bài phiếm này là bài ngắn nhất nhưng hay nhất của anh Song Thao. Phiếm chuyện thiên hạ sự thường có nhiều điều để phiếm nhưng phiếm về người bạn mới nằm xuống - chỉ có một nỗi đau cô đọng thành lời. Tôi xem lại những h́nh ảnh Nam Lộc gởi kèn nước mắt "Tùy em sử dụng, những h́nh ảnh anh c̣n giữ được" Có lẽ những h́nh ảnh liên quan đến Trường Kỳ mà anh Nam Lộc c̣n giữ được không phải là những bức ảnh trắng đen đă úa thời gian mà là những thân t́nh ẩn tàng trong xúc động khi nghe tin dữ. Những con chữ hoảng hốt báo tin đi - tôi nghĩ đến nỗi buồn ở lại trong ḷng Nam Lộc về tin Trường Kỳ giă biệt chúng tạ Tôi xem trang Phân Ưu đúng ư vừa ḷng ḿnh. Giọt nước mắt hạnh phúc đă khô khi bể đời không c̣n chỗ chứa!

Tôi ngồi đó! Cái ghế quen thuộc của ḿnh. Cảm ơn những bạn bè c̣n sống đă cho tôi cơ hội được thể hiện tấm ḷng với người đă khuất mà tiểu sử, sự nghiệp của anh đă có quá nhiều người nhắc lại. Với tôi, có lẽ cái nhắc lại của anh Nguyễn Xuân Nam trên Cali today đậm đà t́nh bạn hữu. Những câu văn ngắn của anh Nam Lộc gởi bạn bè văn nghệ bốn phương mà diễn giăi lại cần tới cả một tầm ḷng tôi không biết viết tiếp.

Tôi ngồi đó! Nh́n kư hoạ của hoạ sĩ Bảo Huân trên trang Phân Ưu. Trường Kỳ như đang nhậu t́nh thân bạn bè, anh em bốn phương trời mỗi người như thi triển hết tấm ḷng với một người đă sống hết một đời cho văn nghệ. Vĩnh biệt anh Trường Kỳ một ngày tháng ba, những giọt mưa xuân mùa sau lại nở ra nỗi nhớ về tài hoa và cống hiến của con người chungthủy với tiếng hát lời ca một đời.

- Phan