PDA

View Full Version : ḿnh ơi em hết xăng



Vĩnh Liêm
04-16-2009, 06:24 PM
Ḿnh ơi! Em hết xăng!



Chuyện phiếm của Cô Ngọc Tú

Ông Tá đang mơ màng giấc điệp, trong đó ông đóng vai Tiểu-đoàn-trưởng Tiểu-đoàn “Trâu Nước” đang thư hùng với bọn mă-tấu-nón-cối-dép-b́nh-trị-thiên. Đến màn cận chiến bên bờ sông Vị-Thanh th́ chợt có tiếng ong ỏng ở ngoài cửa pḥng ngủ làm ông tỉnh giấc. Chiếc áo ngủ màu khói nhạt ướt đẫm mồ hôi. Hồi trưa này, ông Tá say sưa theo dơi tờ Hành Tŕnh số 12, khi đọc hết loạt bài phỏng vấn các Sĩ-quan Quân-lực Việt-Nam Cộng-Ḥa tại Quảng Tây (Trung Cộng) th́ đôi mắt ông chợt híp lại, một phần v́ cơn buồn ngủ kéo đến, phần khác v́ mấy lọ bia Coors.
Giọng bà Tá chát chúa ở pḥng khách:
- Thế này có chịu nổi không chứ?! Mới vắng nhà có một buổi mà nhà cửa giống như ổ chuột! Ḿnh ơi! Ḿnh! Bộ ḿnh ngủ rồi hả?
Dù bực ḿnh, ông Tá cũng phải lên tiếng kẻo bà Tá nổi trận lôi đ́nh th́ rắc rối cuộc đời. Ông ngáp một hơi dài, nói vọng ra:
- Anh đây! Ḿnh mới về hả?
- Chà! Ḿnh ngủ ngon quá há? Bà Tá không đáp lời chồng mà lại hỏi ngoắt ngoéo.
Ông Tá không mấy hài ḷng về cử chỉ trịch thượng của vợ, song ông lại nhũn nhặn và nở nụ cười méo xệch:
- Mệt th́ phải ngủ chớ sao, ḿnh! Anh ở nhà một ḿnh chẳng biết làm ǵ!...
- Ḿnh có lúc nào mà biết làm ǵ! Giọng bà Tá đay nghiến. Ḿnh chỉ biết ăn no rồi ngủ mà thôi!
Ông Tá sẵn giọng trả đũa:
- Ḿnh nói như thế mà nghe lọt lỗ tai à? Anh không đi th́ ḿnh đi cũng được mà, chớ có sao đâu mà ḿnh hằn hộc với anh? Ḿnh không nhớ là ngày mai anh c̣n phải đi làm sao?
- Ai mà không biết ḿnh đi làm ngày mai, nhưng ḿnh cũng phải nghĩ lại vợ con một chút chứ! Ḿnh mà không đi dự đám sinh nhật kỳ này th́ c̣n mặt mũi nào nh́n người ta!
Ông Tá mở cửa pḥng đi ra và xáp lại gần vợ, ngắm nghía một hồi rồi lấy tay choàng qua eo ếch vợ, giọng ông ngọt sớt như nuớc mía Viễn Đông:
- Thôi mà ḿnh! Cho anh xin đi! Có ǵ đâu mà ḿnh giận dỗi dữ vậy? Không khi này th́ khi khác. Chỗ quen biết với nhau, nỡ nào anh chị Bác sĩ Mùi giận anh sao?
Bà Tá được nước làm tới. Bà gỡ tay chồng ra, sẵn giọng:
- Ḿnh đừng có dụ tui. Nói thiệt cho ḿnh nghe, nếu không có sắp nhỏ, tui đă đi tu lâu rồi.
Mặt ông Tá thộn ra:
- Ḿnh nói sao? Đi tu? Sao lại có chuyện lạ đời như thế?
- Có ǵ mà lạ đời? Tại tui chán sống th́ đi tu chớ sao!
Ông Tá bật lửa châm điếu thuốc Salem rồi ngả người ra ghế “Lazy-Boy” thở khói. Mấy lúc gần đây, bà Tá đâm ra đổi tánh, gắt gỏng luôn với chồng. Lúc đầu ông Tá không để ư, măi đến tháng vừa qua ông không c̣n chịu đựng được cái giọng chói tai của bà vợ ba mươi chín cái xuân xanh nên bắt đầu “nghiên cứu t́nh h́nh địch” th́ thấy rằng quả là bà Tá đă thực sự đổi tánh và ông bắt đầu đâm lo. Nhưng mối lo của ông chỉ đuợc vài ngày đầu rồi ông quên ngay. Từ nỗi lo đó, ông Tá đâm ra uống bia nhiều hơn và suy tư hơn. Bởi thế, sáng nay gia đ́nh Bác sĩ Mùi có bữa tiệc sinh nhật cho đứa con gái cưng đầu ḷng, đă gọi cho ông nhiều cú phôn nhưng ông một mực từ chối. Bà Tá biết không thuyết phục được ông chồng bướng bỉnh nên bà cùng các con đi dự tiệc.
Hút hết điếu thuốc lá, ông Tá âu yếm nh́n vợ:
- Ḿnh giận anh thiệt à? Cho anh xin đi!
Bà Tá thấy tự ái được vuốt ve th́ lấy làm hài ḷng lắm, song bà vẫn làm ra vẻ nghiêm nét mặt để hù chồng:
- Em có khi nào giận “giả” đâu!
- Ḿnh giận anh điều ǵ, cho anh biết để anh tự sửa đổi?
- Điều ǵ th́ ḿnh biết cả rồi!
- Anh biết? Anh nào có biết ḿnh giận anh về lỗi ǵ đâu! Anh nào muốn làm điều ǵ làm buồn ḷng ḿnh đâu! Chẳng qua anh quá mệt mỏi, cần phải ở nhà ngủ dưỡng sức để sáng mai lại “đi cày” tiếp. Anh thương ḿnh, thương các con nên chịu đựng vất vả để cho vợ con được sung sướng và đầy đủ như người ta. Thế mà ḿnh không thương anh, lại c̣n giận hờn vu vơ…
- Việc em giận là chính đáng chứ không có vu vơ ǵ hết!
Ông Tá trầm ngâm giây lát rồi hỏi vợ:
- Ḿnh nói là giận có lư do chính đáng, vậy th́ ḿnh cho anh biết cái lư do chính đáng đó được không?
Bà Tá thấy không nên kéo dài cuộc chiến nước bọt với chồng, bèn dịu giọng:
- Em đă nói là ḿnh biết rồi, em khỏi cần phải nhắc lại.
Nói xong, bà Tá xà xuống ngồi lên tay ghế cạnh chồng, cánh tay mặt choàng qua vai ông Tá, kề miệng vào sát tai chồng th́ thầm:
- Vấn đề đó đó…
Ông Tá giật nẩy ḿnh. Th́ ra… Lỗi tại ông hết! Từ ngày qua đây tị nạn, ông Tá nhận thấy trong gia đ́nh ông có nhiều thay đổi nhỏ. Trước hết là lũ trẻ, chúng lười nói tiếng Việt trước mặt ông. Hễ chúng về đến nhà là “Hi! Daddy”, “Hi! Mommy” ỏm tỏi. Chúng nói chuyện với nhau bằng tiếng Anh và giọng cũng đặc sệt Ăng-lê. Đứa con gái út sáu tuổi, mới học lớp một mà nói tiếng Anh không thua ǵ đứa trẻ Mỹ chính gốc. Ở nhà, bọn trẻ coi ti-vi, nghe nhạc Mỹ rồi đứa nào đứa nấy giựt tay giựt chưn, ưỡn ẹo thân ḿnh như bị chứng kinh phong. Chỉ có má sấp nhỏ c̣n giữ được truyền thống và c̣n biết tha thiết với mắm tôm, ḷng heo, nước mắm… Do đó mà ông đỡ cô đơn phần nào. Nếu không có bà vợ bên cạnh, chắc ông không thể nào tiếp tục sống nốt cuộc đời nửa chừng xuân c̣n lại trong kiếp tị nạn buồn đến năo ḷng này. Rồi đến phiên ông, bà Tá ngán việc sanh nở nên cứ nằng nặc đ̣i ông đi thăm bác sĩ. Ông nể t́nh bà vợ trẻ bèn đi thăm bác sĩ để nhờ bít lại “ống dẫn xăng”. Từ đó, ông cảm thấy mệt mỏi lạ thường và nhiều lúc nằm bên người vợ trẻ đang sung sức mà ḷng ông vẫn không thấy nguồn cảm hướng dạt dào như thuở xa xưa. Thét rồi ông đâm ra xao lăng bổn phận. C̣n bà Tá th́ ngược lại, nước da bà hồng hào hơn, da dẻ mát rượi hơn, đôi g̣ má lúc nào cũng ửng hồng…
Ông Tá mơ mơ màng màng với những ư tưởng tuôn ra trong đầu. Bà Tá rút êm vô nhà bếp lấy ra một lon bia ướp lạnh mời chồng. Ông Tá lấy làm lạ về cử chỉ bất thường của vợ. Như đoán đuợc tư tưởng của chồng, bà nhanh nhẩu nói:
- Em biết ḿnh đang khát nước v́ đấu vơ mồm khá lâu. Ḿnh uống xong ly bia rồi đi tắm cho khỏe. Em đi lo bữa cơm chiều đây!
Ông Tá sực nhớ lại các con, bèn hỏi vợ:
- Các con chưa về hả ḿnh?
- Bọn chúng ở lại nhót đít-cô. Em sợ ḿnh buồn nên rút lui sớm. Chị Mùi, chị Quát quyết cầm chân em ở lại để gầy ṣng tứ sắc nhưng em dứt khoát ra về. Khi em lái xe ra đến đường First Capitol th́ xe hết xăng. Em loay hoay đi t́m mua xăng nhưng chẳng có cây xăng nào mở cửa cả! Em phải gọi điện thoại cầu cứu anh Mùi. May mà b́nh xăng xe của anh Mùi c̣n đầy nên ảnh rút ra cho em hai ga-lông để chạy về, nếu không th́…
Ông Tá ngắt lời vợ:
- Th́ cho ḿnh một bài học. Anh đă căn dặn ḿnh là phải canh chừng xăng. Nếu thấy hụt nửa b́nh là phải châm ngay. Các cây xăng quanh vùng này đều đóng cửa ngày Chủ Nhật. C̣n các ngày thường, họ chỉ bán vào buổi sáng mà thôi. Nếu ḿnh chậm chân th́ không c̣n cách nào t́m ra xăng được, nhất là vào giai đoạn khủng hoảng xăng nhớt hiện nay.
Bà Tá biết lỗi về phần ḿnh nên cười t́nh với chồng:
- Em cứ tưởng khan hiếm xăng vài ngày thôi, ai ngờ kéo dài cả tháng mà chưa chấm dứt!
- Có khi kéo dài cả năm không chừng!
- Úi chà! Như thế th́ nguy to! Em nghĩ Tổng Thống Carter phải có biện pháp cấp bách giải quyết vụ xăng nhớt, chẳng lẽ để t́nh trạng này kéo dài măi sao?
- Hẳn nhiên là chính phủ phải có biện pháp thích ứng kịp thời trước t́nh thế nguy kịch này. Tuy nhiên, việc ǵ cũng phải mất một thời gian mới ổn định được. Tạm thời th́ Tổng Thống Carter kêu gọi đồng bào tiết giảm nhiên liệu bằng cách chỉ dùng xe vào những việc cần thiết như đi làm, đi chợ, đi nhà thương…; c̣n các việc khác như đi thăm viếng, píc-níc, hội hè, tiệc tùng th́ nên cắt giảm tối đa. Các Thống Đốc tiểu bang lớn như Illinois th́ cấm xe trên xa lộ chạy quá tốc lực 50 dặm giờ. Nhiều tiểu bang th́ cấm xử dụng xe quá 1000 dặm mỗi tháng. Các tiểu bang khác th́ yêu cầu chủ xe nên để xe nghỉ xả hơi một ngày trong tuần. Nói tóm lại, mỗi tiểu bang đều có biện pháp riêng về việc tiết giảm nhiên liệu nhưng cùng một mục đích chung.
Bà Tá thích thú lắng nghe chồng thao thao bất tuyệt thuyết giảng về nhiên liệu. Bà thầm thán phục chồng. Ông ấy coi lừ đừ vậy mà cái ǵ cũng biết hết! Ổng chỉ có cái tội… Bà Tá kịp nhận ch́m ư nghĩ vừa hiện ra trong đầu.
Bà Tá chúm chím cười:
- Rồi sao nữa ḿnh? Không lẽ Tổng Thống Carter chịu để mấy ông vua dầu hỏa Á-Rập tác oai tác oái măi hay sao?
Ông Tá thấy vợ chịu lắng nghe th́ trong ḷng như mở cờ. Như thế th́ “mặt trận miền Tây vẫn c̣n yên tỉnh”! Như rồng gặp mây, ông Tá nói tiếp:
- Đời nào ông vua đậu phụïng lại nhường bước cho các ông vua dầu hỏa. Chẳng qua v́ t́nh thế chính trị khá phức tạp nên ổng chưa ổn định được. Vả lại, nước Saudi Arabia đang bắt bí Tổng Thống Carter, trong khi nước Mỹ chưa t́m được mối mới nên c̣n nhúng nhường thế thôi. Nếu các mỏ dầu Trung Cộng đă được khai thác đúng mức th́ dễ ǵ khối Á-Rập dám giỡn mặt với Hoa Kỳ.
- Nếu khối Á-Rập bắt chẹt hoài th́ Hoa Kỳ sẽ tính thế nào, anh?
- Việc đó chỉ có Tổng Thống Carter và Bộ Trưởng Năng Lượng Schlesinger mới đuợc biết mà thôi. Theo dư luận dân chúng Hoa Kỳ th́ Hoa Kỳ có nhiều cách đối phó, chẳng hạn như: Ngưng xuất cảng máy móc và những nhu yếu phẩm phát triển kỹ nghệ dầu hỏa đến các quốc gia trong khối OPEC; có biện pháp mạnh đối với tài sản của các quốc gia OPEC đang nằm trên lănh thổ Hoa Kỳ; ngưng viện trợ kinh tế và quân sự và ngưng bán vũ khí cho các quốc gia OPEC; ngưng viện trợ kỹ thuật mở mang kỹ nghệ dầu hỏa cho các quốc gia Á-Rập… Nhưng tất cả các biện pháp mạnh đó đều nguy hiểm. Theo anh, Hoa Kỳ chỉ c̣n một cách là khai thác các giếng dầu nội địa xài tạm trong lúc t́m mối dầu khác. Có một điểm quan trọng mà anh không biết ḿnh có để ư hay không, đó là sự xích lại gần nhau giữa Hoa Kỳ và Trung Cộng. Sự xích lại gần nhau đó đều có lợi cho cả đôi bên. Về phía Trung Cộng, họ đang cần phát triển kỹ thuật mà chỉ có Hoa Kỳ mới đáp ứng được nhu cầu của họ. Ngoài ra, Trung Cộng cần dựa vào thế lực của Hoa Kỳ để hù “con gấu bắc cực” Sô Viết phải chùn bước trước ư đồ tấn công cô lập họ. Đối lại, Hoa Kỳ kết thân với Trung Cộng để có thị trường tiêu thụ hàng hóa, đồng thời mua lại dầu thô của Trung Cộng với giá rẻ. Hiện Trung Cộng có hàng chục mỏ dầu nằm rải rác tại các tỉnh Tây Bắc như Karamai, các tỉnh Trung Tây kéo dài từ cuối dăy núi Kunlun đến gần sa mạc Gobi, ở tỉnh Chengtu gần sông Hoàng Hà và các tỉnh duyên hải chạy dài từ biên giới Bắc Hàn dọc xuống tới giáp ranh Hồng Kông. Song song với việc bắt tay với Trung Cộng nhằm khai thác dầu hỏa, cách đây vài tháng, Tổng Thống Carter đă đi thăm viếng thân hữu Mễ Tây Cơ để ngỏ ư mua dầu thô của xứ này nhưng Tổng Thống xứ Mễ đă lắc đầu từ chối.
Bà Tá gật gù lắng nghe ông chồng trổ tài hùng biện thuyết giảng nhưng đôi mắt lá răm của bà đă khép kín từ hồi nào. Âm thanh của ông Tá trở thành một thứ nhă nhạc êm dịu ru bà rơi vào giấc ngủ buổi chiều đầu mùa hạ nóng đến 90 độ F. Ông Tá đặt nụ hôn dịu dàng lên đôi môi hồng khép hờ của bà vợ làm bà tỉnh giấc. Bà nói chữa thẹn:
- Em vẫn nghe ḿnh nói mà! Ḿnh kể tiếp cho em nghe đi!
Ông Tá uống cạn phần bia c̣n lại, trêu vợ:
- Bây giờ tới lượt ḿnh kể chuyện cho anh nghe. Anh vẫn thích giọng kể chuyện nhát gừng của ḿnh.
Bà Tá véo yêu đôi má ông chồng:
- Ḿnh chỉ được thói trêu em thôi! Em hỏng thèm nấu cơm chiều nay cho ḿnh đâu, nếu ḿnh không ch́u em!
- Ch́u ḿnh? Ḿnh muốn anh ch́u ḿnh ǵ nào?
- Th́ chuyện xăng nhớt mà ḿnh vừa nói đó.
- Ḿnh hết xăng rồi th́ làm sao anh ch́u ḿnh được!
Đôi má bà Tá chợt ửng hồng v́ bà hiểu lầm câu nói của chồng, bà nói:
- Em vẫn c̣n đủ mà ḿnh!
- Nhưng chỉ đủ chạy tới trạm xăng thôi, chứ đâu đủ để đi rước các con về.
Bà Tá lấy làm thất vọng v́ ư nghĩ thẳng mực tàu của ông chồng. Ông này thật thà quá hèn chi cuộc đời lận đận măi là phải, bà Tá nghĩ trong bụng. Hồi ông Tá làm Tỉnh Trưởng, ổng chỉ biết cắm đầu vào chồng công văn hoặc ngồi ĺ ở pḥng họp, pḥng hành quân… chứ chẳng biết áp-phe áp-phiếc ǵ hết! Mọi việc ǵ liên quan đến tiền bạc, ổng đều phó thác cho bà. Vừa tạo được cái biệt thự nghỉ mát ở Vũng Tàu mới có mấy tháng, chưa đuợc nghỉ cho mát cái lưng th́ lại bỏ chạy. Nghĩ tiếc ơi là tiếc!
Bà Tá trách yêu chồng:
- Phải chi hồi xưa ḿnh ra ứng cử nghị gật th́ hợp với ḿnh hơn. Ai đời già đầu rồi mà không biết tính nết của vợ chút nào hết!
Ông Tá chợt nhớ ra ḿnh phải làm một cử chỉ ǵ đó để chứng tỏ cho bà vợ thấy rằng chồng bà vẫn c̣n là đàn ông. Ông d́u bà vợ đứng dậy, nói:
- Tí nữa th́ anh quên mất! Em cần đổ xăng phải không?
Đôi má bà Tá lại ửng hồng. Bà sóng bước bên chồng, giọng nhỏ hẳn lại, chỉ vừa đủ cho ông Tá nghe:
- Em chỉ cần xăng của ḿnh mà thôi! Lần này ḿnh nhớ đổ cho thật đầy nhé!

(Suối Bạc, tháng 7 năm 1979)

Cô Ngọc Tú

Hongsang
04-18-2009, 02:34 PM
Xăng nào xe nấy đă quen
Mượn xăng "hàng xóm" ho hen hết hồn :cuoilan:
Nhà Trầu ở cuối đầu Thôn
Cây xăng hổng có ...bước dồn ...mỏi chơn ...
http://vnthuquan.net/diendan/upfiles/32818/EFC7042BCC554B9CA149D35E6747F411.jpg

Vĩnh Liêm
04-19-2009, 07:51 AM
Xăng nào xe nấy đă quen
Mượn xăng "hàng xóm" ho hen hết hồn :cuoilan:
Nhà Trầu ở cuối đầu Thôn
Cây xăng hổng có ...bước dồn ...mỏi chơn ...
http://vnthuquan.net/diendan/upfiles/32818/EFC7042BCC554B9CA149D35E6747F411.jpg

Mượn xăng nhớ trả nghe hôn,
Mượn nhằm xăng giả, hư bồn đựng xăng!
Coi chừng hàng xóm khó khăn,
Có ngày mụ đánh găy răng 5 Trầu ! :praying:

Hongsang
04-19-2009, 11:42 AM
Mượn xăng nhớ trả nghe hôn,
Mượn nhằm xăng giả, hư bồn đựng xăng!
Coi chừng hàng xóm khó khăn,
Có ngày mụ đánh găy răng 5 Trầu ! :praying:
Tư Cau chớ có ...lo âu
Và đừng có sợ 5 Trầu găy răng
Dù "hàng Tiền Đạo" có văng ...
Trầu em ...vẫn đẹp ...như trăng ngày rằm ...:cuoilan:

5 Trầu
http://farm4.static.flickr.com/3348/3190399316_c3f0367813_m.jpg (http://www.flickr.com/photos/davejp/3190399316/in/set-72157612095217264/)