PDA

View Full Version : Phạm Tín An Ninh và quản giáo Thà - Mai Vĩnh Thăng



Aquamarine
05-06-2009, 01:09 AM
Phạm Tín An Ninh và quản giáo Thà


Mai Vĩnh Thăng



Một trong những thứ để phân biệt giữa con người và thú vật là sức mạnh của ngôn ngữ. Ngôn ngữ có thể diễn đạt bằng văn chương hay lời nói để truyền đạt suy nghĩ hoặc mệnh lệnh, giúp cho đời sống con người đơn giản và thoải mái hơn. Tuy nhiên ngôn ngữ cũng có thể làm cho đời sống trở nên phức tạp v́ nó ảnh hưởng đến cá tính con người chúng ta. Nơi thầm kín nhất là bản chất, ta là ai và con người ta như thế nào tùy thuộc những ǵ ta nói và cách ta nói.

“Ở cuối hai con đường” của Phạm Tín An Ninh là tập truyện ngắn, v́ thế những mẩu chuyện trong sách có thể được sáng tạo hoặc viết theo sự thật. Tuy nhiên câu chuyện về người quản giáo Nguyễn Văn Thà từ trang 49 đến 64, viết dưới dạng hồi kư và tác giả là nhân vật trong cuộc, khiến cho độc giả tin và cảm động; một mặt căm thù Việt Cộng nhưng lại đem ḷng quư mến quản giáo Thà. Đó là động cơ chính khiến tôi phải lên tiếng về sự mâu thuẫn này.

Với tài khéo léo, ông Ninh đă vẽ chân dung người quản giáo rất nhân từ thương tù như chính bản thân. Chính ḷng nhân hậu được thêu dệt đó, đă xóa tan h́nh ảnh của tên cai tù cay nghiệt với đôi mắt lạnh lùng lúc nào cũng khắt khe với đám tù; những chiến sĩ Quân Lực VNCH bị bức tử đầu hàng. Nguy hiểm nhất là ông Ninh đă hướng một số độc giả lưng chừng hoặc không ư thức chống cộng về với giặc. Đă là một quân nhân, ông thừa biết đây là hành động tiếp tay cho giặc, là tự sát.

Nội dung hồi kư về người quản giáo Thà không những gây bàng hoàng cho người Quốc Gia mà c̣n nói lên sự phản bội đồng đội, những người v́ bảo vệ Tổ Quốc mà phải hy sinh cho ông được sống và nhất là các chiến sĩ đang ngậm hờn dưới những nấm mồ hoang khắp nơi từ Nam chí Bắc.

Viết tập truyện ngắn này hẳn ông Ninh hài ḷng và hănh diện về tác phẩm của ḿnh. Lời bạt của Tâm Thanh ngợi khen tập truyện “Ở cuối hai con đường” đi thẳng vào ḷng người; thật ra tôi không lạ ǵ với lối ngưu tầm ngưu, mă tầm mă hay mẹ hát con khen này. Tôi, người đọc, thường ngưỡng mộ cái hay, cái đẹp của văn chương v́ trong sự khiêm tốn đó tôi c̣n t́m thấy chút ḷng tự trọng. Tuy nhiên cái hào quang mà ông vẽ cho quản giáo Thà nếu nói bẩn và thối như đống phân vẫn c̣n chưa trọn nghĩa, v́ cái bă thối đó con chó c̣n có thể đớp!

Cái thành phố Brisbane quê mùa nầy là nơi để cho các tên bịp lấy thành tích tù đến nói láo và bán sách. Từ Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ trong quyển “Tôi phải sống”, Nguyễn Chí Thiện với “Hỏa ḷ”, Nguyễn Thanh Nga trong “Đóa hồng gai” và gần đây nhất là Phạm Tín An Ninh “Ở cuối hai con đường”, ông đă ngoan ngoăn cuối đầu bước đi bên lề phải.

Cho dù là câu chuyện thật, có thể trong thời gian đầu quân đội Bắc Việt đang c̣n quản trị các trại tù, ông cũng không thể ca tụng quản giáo Thà chỉ v́ vài củ sắn, giỏ cá, nhúm trà và viên kẹo mà đánh mất cả lương tri, không nghĩ đến đă hai lần Việt Cộng bất chấp hiệp định đ́nh chiến Geneve 1954 và Paris 1973 xua quân cưỡng chiếm miền Nam, giết dân cướp của và cầm tù hàng triệu người, đa số là các chiến sĩ Quân Lực VNCH.

Hiện nay hàng trăm ngh́n thương phế binh Quân Lực VNCH đang sống lây lất vất vả trên khắp nẻo đường đất nước, bọn Việt Cộng vẫn đang c̣n đợ dân đổi lấy ngoại tệ, bán phụ nữ cho ngoại quốc, bóp chết tự do, xâm phạm nhân quyền, đàn áp tôn giáo, cướp đất của dân . . . th́ chút ḷng riêng tư đó nếu có của quản giáo Thà chỉ là giọt mưa trên biển, sao có thể làm dịu bớt nỗi đau của đất nước mà ông phải phí công ca ngợi?

Theo dữ kiện của các tổ chức nhân quyền Mỹ và Âu Châu, sau năm 1975 có đến 165,000 người miền Nam chết trong các trại tù Cộng Sản. Dưới đây là tiêu biểu một số chiến sĩ đă bỏ ḿnh tại Hoàng Liên Sơn, ông c̣n nhớ họ không? Nếu quản giáo Thà hay những quản giáo khác có ḷng nhân từ như ông mô tả, có lẽ những chiến sĩ này đă không bị chết đói, chết bệnh ở miền Bắc.


• Năm 1976

Đại Úy Dù Nguyễn Văn Cư ...... Chết đói
Thiếu Tá Nguyễn Văn Ba ........ Chết đói
Trung Tá Nguyễn Văn Thập..... Chết đói
Thiếu Tá Tâm, Bộ Binh ........... Chết bệnh lao
Đại Úy Lê Văn Cư..................... Kiệt sức



• Năm 1977

Đại Úy Phạm Phước Hồng ..... Chết đói
Trung Tá Lê Văn Thiều .......... Chết khi biệt giam
Đại Tá Dương Phùng Sang .... Chết bệnh
Trung Tá Ngô Thiềm Thắng..... Chết bệnh
Trung Tá Nguyễn Văn Tốt ....... Chết bệnh



• Năm 1978

Thiếu Tá Nguyễn Như Hồng...... Kiệt sức
Thiếu Tá Nguyễn Như Mẫn........ Kiệt sức
Đại Úy Trịnh Đ́nh Thế .............. Kiệt sức
Đại Úy Hồ Thúc Hà .................. Kiệt Sức
Thiếu Tá Trần Hữu Ngoan......... Xử bắn



Phần trên tôi đă viết, lời nói và cách nói thường biểu lộ bản chất và cá tính con người. Trong truyện “Ở cuối hai con đường” ông muốn dẫn chứng là trong đám Việt Cộng bạo tàn đó cũng c̣n có người tốt? Ở xă hội dân chủ này tôi tôn trọng quyền tự do của ông, tuy nhiên khó có thể nuốt cái nón cối mạ vàng của quản giáo Thà mà ông gởi đến người Quốc Gia tỵ nạn trên thế giới. Bây giờ phải t́m vị thế văn chương nào cho thích hợp với cá tính của ông đây?

Qua nội dung “Ở cuối hai con đường” tôi t́m thấy ḷng chân thật trong chính trị là điều hiếm có, nhưng nói láo lại là chuyện thường t́nh. Nói láo tệ hại nhất là về những yếu tố quan trọng như lư lịch, kinh nghiệm trong cuộc chiến, bóp méo sự thật hoặc lịch sử. Tuy nhiên loại nói láo nguy hiểm nhất là làm thay đổi trật tự và khuynh hướng chính trị trong một tổ chức hay xă hội, điều mà ông đang thực hiện.


Thưa quí độc giả


Đây là điểm thành công của ông Phạm Ninh, phịa chuyện nói láo dựa trên cảm xúc và bằng mọi cách để đạt được mục tiêu. Một người hoàn toàn vô lương tâm và vô trách nhiệm. Qua h́nh ảnh quản giáo Thà ông muốn gởi một thông điệp cho người tỵ nạn hải ngoại là nên quên đi quá khứ, xóa bỏ hận thù, thương yêu nhau như lời trăn trối của quản giáo Thà?


Trên thế giới chưa thừng thấy một loại người nào ngoại trừ bọn ngợm Cộng Sản v́ đảng phái chính trị, chức vụ, quyền lợi vật chất mà con cái có thể đấu tố cha mẹ, và vợ chồng, anh em có thể tố cáo lẫn nhau th́ một lời trối, dù là thật của quản giáo Thà, cũng không thể thuyết phục được người Quốc Gia.


Trước năm 1975 đă có người tin và theo Việt Cộng, khi miền Nam mất cũng có người trở cờ bợ đít Việt Cộng, măi sau 34 năm mất nước, cũng vẫn c̣n có người u mê hoặc v́ tham vọng mà mọp đầu để nâng bi bọn Việt Cộng. Ông đứng nơi nào trong ba giai đoạn lịch sử này? Làm nội tuyến lúc c̣n trong quận đội? Trở cờ sau 30 tháng Tư? Hoặc là Việt Kiều yêu nước?

Để kết thúc bài viết, tôi ghi lại bốn câu sau cùng trong trang 64 “Ở cuối hai con đường” mà ông Phạm Ninh viết theo lời trối của quản giáo Thà lúc hấp hối.

“Xin hăy chôn chặt hộ tôi cái quá khứ đau thương và lầm lỡ đó lại. Chính nó đă gây biết bao chia ĺa, tang tóc, làm hệ luy tới bao đời con cháu, và sự thù hận giữa những người anh em cùng một mẹ, không biết sẽ kéo dài cho đến bao giờ.”


Thật ư nghĩa, lúc hấp hối mà quản giáo Thà vẫn c̣n minh mẫn và b́nh tĩnh để thốt ra những lời như khuôn vàng thước ngọc. Suốt 16 trang giấy, ông Phạm Ninh chẳng những không một lời chê trách quản giáo Thà mà c̣n khen ngợi và dùng lời trăn trối làm câu kết luận. Phải chăng ông muốn nói đến xóa bỏ hận thù, ḥa hợp ḥa giải để cùng canh tân đất nước?

Rất mong quí độc giả góp ư phê b́nh nhất là các chiến sĩ QLVNCH đă từng bị giam trong các trại tù thuộc vùng Hoàng Liên Sơn.


Mai Vĩnh Thăng

30/4/2009




Nguồn : tinparis.net