PDA

View Full Version : Ôi! Việt Nam



LNHoaiTu
05-06-2009, 10:55 AM
Ôi! Việt Nam

Ngồi đọc lại "Những Giây Phút Sau Cùng Của Tướng Lê Văn Hưng" mà ḷng nghẹn ngào , cảm động cho những cái chết hùng anh của dân tộc . Những cái chết của một Nguyễn Khoa Nam, một Lê Văn Hưng, một Huỳnh Ngọc Cẩn và c̣n ai, ai, ai nữa đă nằm xuống với cái quan tài Việt Nam . Chiếc quan tài đóng xập xuống và như vội vă vùi vào quá khứ, bởi tập đoàn Đảng cướp, đảng bán nước. Nhưng quá khứ nó cứ trồi lên, trơ đó để ngang nhiên nh́n lại cuộc đời . Chiếc quan tài Việt Nam đă không c̣n nói được bằng miệng nhưng nói bằng những âm vọng vô ngôn . Nó cứ đứng đó nh́n lại, nh́n lại đám người cam ḷng làm nô lệ cho tư bản đỏ, cho kẻ bán nước đỏ . Nó đứng đó thách đố mỗi người hăy tự nh́n lại chính ḿnh, nh́n qua những giọt lệ bi thương tai ách, để mỗi hạt lệ lại biến thành một chiếc gương soi . Chiếc gương lấp lánh trong ngần nhưng nó phản chiếu lại tất cả gịng sông thời gian năm tháng . Tia phản chiếu quá khứ chiếu về bằng sự trắng trong, không bằng những bài sử bịp, không bằng những trang sử lừa mà nó tinh khiết như tâm hồn của một dân Lạc Việt. Những tia nhân bản, giống ṇi và tự do để xuyên thấu tư duy, đi vào con tim chân chính . Trong đó ta thấy ǵ ? Trong đó ta t́m được ǵ ? Tại sao có Hoàng Diệu ? Tại sao có Nguyễn Khoa Nam, Lê Văn Hưng ? Cái nhân bản Lạc Việt đă ở đâu từ khi Cộng sản cai trị ? Cái nước Việt Nam có c̣n không hay sẽ là một quận của nước Tàu ? Cái chân chính Việt Nam có c̣n không ? Cái nắp quan tài Việt Nam thời Hoàng Diệu, Nguyễn Khoan Nam, Lê Văn Hưng có thể bật nắp lại cho một Việt Nam nhân bản không ?

Soi lại những gương của từng giọt lệ mà càng gnhe nghẹn ngào . Kể từ thời Pháp thuộc cho đến giờ, dân Việt đều oằn đau . Thời Bảo Đại, Trần Trọng Kim chưa mọc rễ th́ Cộng đă giết chết nhân sĩ chân chính để làm tay sai cho Cộng sản quốc tế mà tiếm quyền miền bắc. Miền nam nhỏ nhen với mầm tự do vừa trổ nhánh đă bị Cộng lùa vào biển khơi . Có phút nào được yên ổn đâu . Bọn Cộng sản vỗ ngực ư thức hệ bách chiến của chúng nhưng chúng không dám để yên miền Nam từ năm 1954 . V́ sợ miền Nam sẽ trở thành một Nam Hàn phú cường và miền bắc sẽ như một Kim Il-Sung nghèo đói .

Nh́n người mà nghĩ đến ta . 1953 cuộc chiến Nam Bắc Hàn chấm dứt và Nam Hàn được b́nh yên phát triển trong ṿng nô lệ Mỹ (như sự tuyên truyền Việt Cộng). Từ một nước Cao Ly nghèo nàn Nam Hàn đă trở thành cường quốc, đứng hàng thứ ba về kinh tế Á Châu ở thập niên 80's . Từ 1954, nếu Hồ Chí Minh và bầy tôi không làm tôi tớ Cộng sản quốc tế để không ngừng phá hại miền Nam th́ miền Nam sẽ như thế nào? Miền Nam nằm ở một vị thế thuận lợi giao thông từ đông sang tây, bắc xuống nam th́ không cần quặng mơ cũng có thể so sánh với Nam Hàn trong con đường phát triển kinh tế, tăng tiến đời sống cho dân chúng. Nhưng không! Hồ Chí Minh và Tay sai không cho miền Nam ấm no, phát triển mà cứ đẩy vào những tai biến liên tục cho đến khi hoàng thành nhiệm vụ Cộng Sản quốc tế mới thôi . Nhiệm vụ đă thành nhưng thành tŕ và lư tưởng Cộng sản cũng không ai c̣n cúng tế nữa . Thế là thầy tṛ bọn đầu tể Việt Cộng biến thành một loài muỗi hút máu hơn cả thực dân xưa, để trở thành những phú ông đầy quyền năng - quyền năng đây bao gồm cả về vật chất, chính trị và xă hội , muốn giết th́ giết bất cứ cái ǵ, bất cứ ai . Phú ông này đă mất đi cái lư tưởng tay sai Cộng Sản nên phải chuyễn qua lư tưởng thần phục Tàu . Hết dâng Ải Nam Quan, đến nhượng Hoàng Sa,Trường Sa rồi đến Bauxite . Lư tưởng thần phục của những phú ông có h́nh vóc người Việt nhưng con tim man rợ kia sẽ đưa nước Lạc Việt về đâu ? Ngày mai có c̣n nước Việt Nam trên bản đồ thế giới ?

"Những Giây Phút Sau Cùng Của Tướng Lê Văn Hưng" c̣n có người viết lại . Thế c̣n những giây phút sau cùng của giống ḍng Việt Nam có ai ngồi viết lại hay không ? Hay chỉ là qua khe răng của người Tàu trên chiếu bạc ?

34 năm trôi qua, bọn phú ông vẫn chễm chệ trên đám dân nghèo đói, lạc hậu . Bao nhiêu sản phẩm Nam Hàn như là một hảnh diện hưởng thụ mà chúng ban phát cho dân chúng cứ tưởng là chúng đă nuôi bầy nô lệ ấm no . Chúng có biết đâu những sản phẩm đó, có thể đă từ miền Nam làm ra nếu chúng không tàn hại . 34 năm, bao nhiêu người Việt đă từng đóng góp vào tiến triển khắp nơi trên thế giới nhưng 34 năm, nước Việt Nam vẫn lạc hậu, miễn là chúng vẫn đầy quyền năng . 34 năm, từ một máy vi tính lớn bằng cái tủ đến máy vi tính nằm gọn trong bàn tay . Từ những lá thư cầm tay ba ngày mới đến cho đến tốc thư (on line mesage, fax) . 34 năm, là nửa đời người, là 3 thế hệ đă đi qua nhưng Việt Nam đă đi đến đâu, hay chỉ càng đi gần đến diệt vong . V́ sao ?

Ôi! Hỡi Hoàng Diệu, Nguyễn Khoa Nam, Lê văn Hưng . Hỡi Phan Thanh Giản! Có c̣n nghe cơ đồ Lạc Việt đang biết mất trên bản đồ thế giới không ? Hởi những vị hùng anh tuẩn tiết cho chính nghĩa hăy bật lại nắp quan tài Việt Nam, dựng lại giống ḍng .

Hoài Tử