PDA

View Full Version : Kết toán 34 năm gian truân



saolinh
05-09-2009, 08:33 AM
Kết toán 34 năm gian truân

Nguyễn Đạt Thịnh

Năm 1975 không ai, nhất là người Mỹ, tiên đoán được ngày hôm nay của người Việt hải ngoại. Họ nh́n chúng ta quần áo lếch thếch, mặt mày ngơ ngác, chưa hoàn hồn v́ những biến thiên khiếp đảm và đột ngột chúng ta chứng kiến trên quê hương và trên biển cả. Chúng ta dạt vào đất Mỹ như những cái xác chết trôi, không chủ đích, không ư chí.
Đừng nói ǵ đến việc tiên đoán t́nh h́nh 34 năm sau, ngay ngày 30 tháng Tư năm 1975, cũng không ai, kể cả Việt Cộng, tiên đoán được việc 2 triệu dân Nam Việt dám mua tự do bằng cái giá vứt bỏ tất cả -- tiền tài, gia sản, thân nhân-- bỏ cả quê hương yêu thương, để quyết liệt dứt áo ra đi.

Giờ này, chỉ sau một thế hệ, con cháu chúng ta đang sống mức sống của giới trung lưu Hoa Kỳ, và chúng ta, thế hệ 1975, hănh diện v́ đă tạo ra chúng bằng mồ hôi lao động, bằng ḷng hy sinh vô bờ bến của những bậc cha, mẹ Việt Nam. Toàn thể chúng ta đă bắt đầu cuộc sống lưu vong bằng những việc làm thấp thỏi và thiệt tḥi như rửa chén cho nhà hàng, làm nhân viên an ninh gác chợ, gác kho hàng, trong lúc khả năng của chúng ta cao hơn những việc đó rất nhiều.

Chúng ta không quản ngại, không nề hà, kén chọn mà chỉ cần có sinh kế cho con cái chúng ta có điều kiện vào trường học hỏi.

Tôi xin mượn một đoạn trong bài viết của cô Dương Nguyệt Ánh để nhắc lại nhận xét của truyền thông Hoa Kỳ đối với chúng ta ngày chúng ta mới đến. Nguyệt Ánh viết, “… với đợt tị nạn đầu tiên đến Mỹ, tờ Newsweek đăng một bài viết của Shana Alexander về người tị nạn Việt Nam. Người đàn bà này lo ngại là những người Việt Nam tị nạn chưa biết sử dụng cái máy giặt, cái máy sấy, không biết Michael Angela là ai, th́ làm sao sống được ở Mỹ.”

Chúng ta đă chứng tỏ là không những sống được tại Mỹ, mà chúng ta c̣n thành công trong cuộc sống đầy tranh đua này.

Đài RFA kê ra một loạt những cái tên, những khuôn mặt người Việt hải ngoại, thế hệ 2 đang minh bạch nói lên sự thành công của chúng ta. RFA viết, “Betty Nguyễn gia nhập CNN vào tháng 6/2004 và trở thành người Mỹ gốc Việt đầu tiên dẫn các chương tŕnh thời sự nóng hổi của đài này. Betty Nguyễn đă dẫn một vài chương tŕnh với các sự kiện nổi bật, như lễ an táng Giáo Hoàng John Paul II, như cuộc tấn công khủng bố bằng bom ở London, thảm họa sóng thần ở Nam Á và cuộc bầu cử tại Iraq.”

RFA c̣n kê ra những nhân vật đang thành công trên địa hạt chính trị như Cao Quang Ánh, Trần Thái Văn và Hubert Vơ

Ông Cao Quang Ánh vừa thực hiện được tác phẩm chính trị tuy mới đầu tay nhưng đă tuyệt hảo: ông đệ tŕnh nghị quyết ấn định ngày mùng 2 tháng 5 mỗi năm là ngày “người tị nạn Việt Nam” và được hạ viện đồng thanh chấp nhận.

Trong lĩnh vực kinh tế - tài chánh th́ hải ngoại không thiếu nhân tài; tạiLiên Hiệp Quốc có TS Vũ Quang Việt, một chuyên gia kinh tế phụ trách thống kê cho tổ chức này. Tại World Bank th́ TS Phạm Văn Thuyết là người từng giữ nhiệm vụ tư vấn trong nhiều năm cho tới khi ông về hưu vào năm ngoái.

Riêng tại California, TS Nguyễn Trí Hiếu thành lập ngân hàng The First Vietnamese American Bank.

Bên cạnh đó sự phát triển mạnh mẽ nghề làm móng tay của phụ nữ Việt Nam hải ngoại cũng làm nhiều người ngạc nhiên. Lực lượng ṇng cốt của hoạt động này là quư bà, quư cô thông minh, khéo tay được vơ trang bằng đức cần cù và tài doanh thương. Nghề này đang đem lại cho nhiều gia đ́nh Việt Nam một số lợi tức căn bản.

Xin trở lại với cô Dương Nguyệt Ánh, khoa học gia đang giúp tổng thống Barack Obama giải quyết những khó khăn trên chiến trường rừng núi A Phú Hăn. Bom không giết được những tay trùm khủng bố trốn sâu trong hang núi, và cô Nguyệt Ánh nhận nhiệm vụ hoàn thành một loại bom mới có khả năng giải quyết bế tắc này. Thời hạn khoán trắng cho cô là 3 năm; cô bóp trán t́m những công thức kích hỏa chậm, giữ cho sức nổ, sức nóng không nhanh chóng tan biến, để sáng tạo ra loại bom đặc biệt cho loại chiến trường đặc biệt. Cuối cùng, không quân Hoa Kỳ có một loại bom mới để sử dụng.

Cô Nguyệt Ánh mô tả tác phẩm của cô, “Loại bom mới nầy công hiệu hơn mọi loại bom khác. Ném xuống, bom không công phá ngay, mà sức nóng và sức nổ của bom ở lại lâu để tiến sâu vào các hang núi rồi mới công phá, tạo hủy diệt.”

Dĩ nhiên cô không nói hết khả năng của bom, v́ đó là bí mật quốc pḥng, nhưng là một quân nhân, tôi h́nh dung được mức tàn phá khiếp đảm của một sức nổ và sức nóng ở lại lâu trên chiến địa “để tiến sâu và hang núi” và tiêu diệt các lănh tụ al Qaeda, nguyên nhân tạo ra bệnh nhức đầu của hai vị tổng thống và rất nhiều tướng lănh Hoa Kỳ.

Đối với người Việt Nam th́ Nguyệt Ánh là một thiếu phụ duyên dáng; cô có duyên với câu nói “món thịt nguội phải ăn lạnh mới ngon; trả thù cũng vậy”; cô nhắc lại bài báo của Shana Alexander 34 năm trước khinh thị người Việt Nam không biết sử dụng máy giặt, và có ư định mời người đàn bà Mỹ này đi thăm Little Sài G̣n.

Nhưng tờ Newsweek cũng đă tạ lỗi cô bằng bài báo “the last word” do kư giả danh tiếng George Will viết; Will ca tụng sự thành công của một cô bé Việt Nam, 34 năm trước “lếch thếch” theo bố mẹ đến Hoa Kỳ để chọn tự do, và giờ này đang bảo vệ tự do bằng những quả bom không chịu nổ một lần, rồi thôi.

Anh Will khéo chọn chữ The last word (tiếng nói chót), làm tựa cho bài báo, v́ the last word cũng là thứ khí giới lợi hại, nhưng không mới, của phụ nữ Việt Nam. Thứ bom này giúp quư bà nắm chính quyền tại nhiều gia đ́nh Việt Nam, trong đó có gia đ́nh tôi.

Nguyễn Đạt Thịnh