PDA

View Full Version : Truyện Ngắn - Một Lần Gặp Gỡ - Nguyên Phan



Thach Thuy
05-20-2009, 09:17 PM
Phan huynh,
Nhân ngày tưởng niệm Chiến sĩ Trận Vong và cũng sắp đến Ngày Quân Lực (19 tháng 6), tiểu muội mạn phép mang truyện ngắn của huynh vào đây để chia xẻ cùng ACE trong MGP
Tiểu Muội TT

Một Lần Gặp Gỡ

http://www.vinashinwindow.com/images/gallery/nhathoconga.jpg
Nghĩa nhẹ lái chiếc Miata vào chỗ đậu, ập cửa, chui ra khỏi xe. Bỗng mắt chàng dính in vào người con gái cũng vừa đậu xe bên cạnh. Câu hỏi nhanh qua trí chàng: nàng trông quen quá, không biêt ḿnh gặp đâu đây? Chàng nhếch mép cười một ḿnh. Trời đẹp, gió mơn man, sao người đẹp từ cơi tiên lại lạc chốn nầy?
Chàng thôi nh́n người con gái và bước vào tiệm sách. Chàng tính kiếm cuốn truyện đọc cuối tuần. Đây là thói quen hàng tháng. Ṿng tới lui, nhặt cuốn này bỏ cuốn kia; bỗng chàng lại giáp mặt với người con gái ngoài parking hồi năy. Nàng đang cân nhắc cuốn truyện ngắn. Nghĩa bắt dịp, nên nh́n nàng kĩ hơn. Nàng đă đứng tuổi, trông thật nhu ḿ và đẹp ở tuổi của người đàn bà ngoài 40. Bỗng nàng ngửng lên, bắt gặp cái nh́n gian của Nghĩa, nàng hơi ngượng và bối rối. Nghĩa bèn chữa thẹn:
- Xin lỗi cô, cô cũng mua sách...?
Nghĩa thấy ḿnh thật là vô duyên, người ta vô đây chả nhẽ mua rau hay mua thịt ? Nhà anh hỏi vớ vẩn! Thấy người con gái c̣n đang ngơ ngác với câu hỏi ngố của chàng, Nghĩa bèn chữa:
- Thấy cô trông quen quen nên tôi cứ đoán măi trong đầu. H́nh như cô ở Đà Lạt ngày xưa?
Chàng nghĩ nàng sẽ không trả lời ḿnh, có thể nàng cho là lời tán tỉnh quá xoàng? Nhưng chàng ngạc nhiên, nàng nh́n chàng nói:
- Dạ đúng, hồi xưa Hằng ở Đà Lạt.
Thấy nàng ban cho ḿnh một cơ hội, Nghĩa bèn chộp lấy không e ngại:
- Nếu ở Đà-Lạt, cô biết cô Phương Khanh gần nhà thờ Con Gà không?
Người con gái giật ḿnh, ngạc nhiên tṛn xoe đôi mắt:
- Dạ, Hằng không quen. Nhưng chắc chị ấy phải đẹp lắm?
Nghĩa được dịp, trổ ngón:
- Thực ra th́ các cô gái Đà-Lạt đều đẹp!
Đà Lạt, một địa danh mà ai cũng biết, thơ mộng, nơi của các kẻ đa t́nh một lần gặp gỡ và một đời khó quên. Nghĩa cũng không ra ngoại lệ đó. Một kỷ niệm vẫn canh cánh bên ḷng mỗi khi nhăc về Đà lạt.
Chàng bồi hồi xúc động khi Hằng cười:
- Chắc anh có lần để lại ...con tim?
- Vâng, một kỷ niệm buồn. Nghĩa mơ màng trả lời.
Hằng ṭ ṃ muốn biết câu chuyện, nên nàng không e ngại khi Nghĩa mời nàng qua quán cà-phê bên cạnh hàn huyên.
Thấm giọng bằng những giọt café đá, rồi Nghĩa bắt đầu kể cho Hằng nghe:

Hôm đó Nghĩa cùng phi đoàn lập cầu không vận bay hành quân. Nhiệm vụ là bốc phần nhỏ của sư đoàn bộ binh của tướng Niệm đồn trú tại vùng Đà-Lạt để thảy xuống tiếp cứu cho chiên trường Kontum đang gay cấn.
Nắng đă lên cao, trời Đà-Lạt đă tan sương để lộ ra phi trường Cam-Ly trườn ḿnh dưới năng vàng. C̣n cách xa 30 dặm, chàng briefing cho phi hành đoàn trước khi đáp và ngỏ ư sẽ làm một cái low pass sát mặt phi đạo Cam-ly. Đà Lạt có hai phi trường. Phi trường Cam-Ly vốn là phi trường dành cho máy bay quân sự xử dụng, c̣n phi trường Liên Khương cho dân sự. Khi Mỹ c̣n tham gia chiến tranh trước các năm 1971, không quân Mỹ đă trang bị Cam-Ly với các đài kiểm soát và dụng cụ không trợ đầy đủ. Ngày nay như băi tha ma, khi các máy bay lạ muốn đáp xuống Cam-Ly, phải làm màn bay thấp, sát phi đạo để xe cộ cũng như người ta c̣n lảng vảng trên phi đạo tránh xa. Nghĩa cắt tay ga của hai máy, con tàu mất sức đẩy, chúi mũi nhẹ nhàng nhắm phi trường lướt tới. C̣n cach 5 dặm, cao 1000 bộ (feet), phi hành đoàn làm thủ tục đáp. Khi con tàu cận tiến vào đầu phi đạo với 500 bộ cao, Nghĩa đẩy cần ga, tống hết Power của hai máy, con tàu gầm lên lướt qua chiều dài phi đạo như chim én. Tới cuối phi đạo, Nghĩa kéo tay lái vào ḷng và bẻ qua trái, chân trái đạp nhẹ rudder pedal cho con tàu vọt thẳng lên và hướng về phia trái phi trường thật ngọt. Trong intercom, chàng nghe người cơ phi léo nhéo:
- Ông chịu chơi như dân khu trục!
http://www.landscaper.net/images/HueyPilots.jpg
Khi phi cơ b́nh phi ở gió xuôi (downwind) của phi đạo, chàng mới có dịp quan sát toàn diện phi đạo và băi đậu phía dưới của Cam-ly. Phi đạo đă clear để máy bay có thể đáp, trong sân bay đă tràn ngập binh sĩ và gia đ́nh họ. Cắt tay ga, con tàu lại lừ đừ xuống. Nghĩa quẹo con tàu vào Base Leg và ra lệnh cho copilot: Gears down.
Con tàu đặt hai main gears nhẹ nhàng xuống mặt phi đạo. Vào bến đậu, tắt máy tàu, Nghĩa nhảy xuống sân đậu. Không khí ban mai của Đà Lạt khiến chàng cảm thấy thật dễ chịu. Chung quanh, đồi núi xanh xanh chập chùng làm cho Đà Lạt đẹp và thơ mộng. Nghĩa bắt đầu quan sát quanh sân, một rừng người: kẻ ra đi, người đưa tiễn. Người tiễn thuộc gia đ́nh họ. Người đi là các binh sĩ được lệnh đi tăng viện cho chiến trường. Họ đă sẵn sàng nơi đây từ sáng sớm. Nhiệm vụ của các phi cơ vận tải(cargo) là bốc họ lên Pleiku, và từ đó họ được đổ vào Kontum bằng trực thăng vận.
Trong rừng người đó, Nghĩa bắt gặp một cặp thật trẻ. Người sĩ quan trẻ và tầm thước. Mái tóc ngắn, nước da sạm nắng làm cho anh thật rắn rỏi. Người con gái tiễn anh đang tuổi học tṛ. Nàng thật đẹp. Nàng biểu tượng cho những người con gái Đà-Lạt: má đỏ môi hồng. Ngoài ra, trời c̣n ưu đăi nàng với đôi má lúm đồng tiền. Gió ban mai lùa mái tóc dài của nàng óng ả dưới nắng. Nghĩa bỗng giật bắn người lên khi một bàn tay đập vào vai chàng với giọng nói quen thuộc:
- Đàn anh đang phạm vào điều răn thứ chín của Đức Chúa Trời!
Lại thằng copilot của chàng. Mỗi lần nó thấy chàng nh́n người con gái nào chăm chú, là nó phạng chàng câu đó. Với người Kitô giáo, th́ ai cũng biết đó là điều răn đe cấm con người ước muốn vợ hay chồng của người khác.
- Sư nhà anh, người đẹp hơn hoa, không ngắm th́ tiếc. Thằng bé kia thật là có phước. Chắc ông bà hắn để lại ... khá hơn ông bà ḿnh!
Thê rồi cuộc chia tay phải đến. Các toán binh sĩ lần lượt lên tàu. Toán của cặp trẻ hồi năy lên tàu của Nghĩa. Người con gái đến sát bên tàu chàng để tiễn đưa người sĩ quan trẻ. Anh là trưởng toán, tên Trần đ́nh Tuân. Tuân vẫy tay từ gĩa người t́nh lần chót rồi bước lên tàu.
Gương mặt người con gái thật buồn, hai gịng lệ chảy dài trên đôi má. Bất chợt nàng ngửng lên và bắt gặp cái nh́n ăn gian của Nghĩa, chàng đỏ mặt quay đi, tránh đôi mắt như trách móc của nàng:
- Anh là người chia duyên rẽ thúy! Biết không?
Nghĩa lên pḥng lái, nổ máy, taxi con tàu ra phi đạo rồi cất cánh. Nghĩa ṿng phi cơ lại, làm một lowpass lần chót cho người trẻ tên Tuân từ gĩa người yêu. Tuân nh́n qua cửa sổ mỉm cười, rồi quay lên pḥng lái thấy Nghĩa nh́n ḿnh, hắn giơ ngón tay cái lên như nói: tôi thấy nàng. Nghĩa mỉm cười cũng giơ ngon tay cái number one đáp lại.
Con tàu lấy hướng Khánh Dương, một vùng đất đỏ trù phú, chàng chỉ cho phi hành đoàn núi Mẹ Bồng Con. Nh́n tượng đá đó, bỗng Nghĩa cảm thấy xót xa cho Tuân và chính chàng. Những người trẻ chẳng biết tương lai ḿnh đi về đâu. Đất nươc chiến tranh, sống chết từng đường xuyên của viên đạn hay từng đường bay nghiệt ngă của con tàu.
http://www.airlinestravel.com.vn/pictures/Dalat1.jpg
Hai tuần sau đó, Nghĩa nhận phi vụ đi Pleiku chở quan tài. Một quan tài xuống ĐàLạt, hai xác về Sàig̣n. Trời ĐàLạt hôm nay buồn thảm, mây âm u thật thê lương. V́ không có trạm kiểm soát và radar hướng dẫn khi thời tiết xấu, nên Nghĩa làm một màn đục mây. Chờ cho mây có lỗ hổng lớn và thấy đất, chàng cắt tay ga, xoay con tàu đi xuông thế 360 độ. Tṛ này chăc chỉ có hoa tiêu VN là chơi thường xuyên. Đúng là KQ của nước nhà nghèo.
Tin vào mạng số trong nhờ đục chịu. Hay là cùi không sợ lở.
Nghĩa đáp xuống Cam-ly an toàn. Hai tuần trước, sân bay ngập nắng và đầy người. Nay th́ vắng lặng, nặng chĩu sương mù. Nghĩa tắt máy tàu. Chiếc ramp cửa sau của con tàu vừa hạ xuống, chiếc xe GMC quân đội cũng từ từ chạy ra nhận quan tài.
Nghĩa bỗng thót tim lại trong lồng ngực khi người con gái bước xuống xe để tiến gần tàu nhận quan tài thân nhân. Nàng, người con gái đă tiễn người yêu tên Tuân ra đi hai tuần trước. Nàng vẫn đẹp như tiên, nhưng đôi măt u sầu lộ ra đôi lần khi nàng hất mái tóc huyền phủ xuông mặt. Hai măt đỏ hoe. Người con gái và thân nhân tiến tới quan tài để chuyển lên xe. Nàng khẽ bấu vào lá quốc kỳ phủ trên quan tài Tuân, rồi bật khóc: Anh ơi …!
Tim Nghĩa se lại. Chàng không ḱm nổi sự mủi ḷng để giọt lệ bật ra khỏi hàng mi. Nghĩa không ngờ rằng ḿnh lần này yếu đuối và t́nh cảm đến như vậy. V́ đă bao lần chàng đối diện với cảnh huống tương tự trong các chuyên bay chở quan tài đồng đội.
Người con gái bỗng quay qua và bắt gặp đôi mắt chàng với ngấn lệ trên mi chưa kịp dấu, ánh mắt nàng tỏ dấu tha thứ cho chàng thay v́ oán hờn như hôm trước. Có lẽ nàng chợt nhận ra, chàng cũng chỉ là người lính như Tuân, v́ nếu một mai...
Nghĩa mượn chiêc xe PickUp của trưởng trạm Hàng Không Quân sự và lái xe chạy theo chiêc GMC chở linh cữu Tuân về đến tận nhà. Chàng và phi hành đoàn sau đó ghé chợ Đà Lạt dùng cơm và mua ṿng hoa phúng điếu Tuân.
Và từ ngày đó, ánh mắt và khuôn mặt nàng vẫn măi trong tâm khảm chàng. Mỗi bận có chuyến bay về Đà-Lạt, đôi lần chàng định t́m đến thăm nàng, nhưng rồi lại thôi.
---

http://vnthuquan.net/diendan/upfiles/32818/347E72FBD847453CB5580F20D45408BC.jpg

Hằng chăm chú nghe Nghĩa kể và đôi lúc nàng tỏ ra rất xúc động. Nghĩa lại kể tiếp những kỷ niệm khác về Đà Lạt, về Sài g̣n khiến nàng thêm bạo dạn và thân t́nh hơn. Chàng chia tay với Hằng trong luyến tiếc. Chàng tế nhị không xin địa chỉ Hằng, mà chỉ đưa nàng địa chỉ email của ḿnh như một phép lịch sự thông thường.
Sáu tháng trôi qua, chàng đă quên đi câu chuyện gặp gỡ th́ bất ngờ chàng nhận được email của Hằng. Nàng thú nhận: chính nàng là người con gái ngày xưa đó.
Lại một lần nữa Nghĩa ngẩn ngơ. Chàng trở lại quán Café, vẫn với ly cà phê đá. Tâm tư hoang mang buồn vui lẫn lộn. Chàng nghĩ đến Hằng, nàng là một trong những h́nh ảnh của những người con gái Việt Nam thời chiến. Họ hy sinh, họ thiệt tḥi đủ mọi phương diện. Sau cuộc chiến, lại những hy sinh trong tuổi xế chiều: nuôi con, thăm nuôi chồng, cha trong những trại lao tù của CSVN. Nghĩa thật kính trọng họ như các đồng đội của ḿnh đă nằm xuống.

Cầu cho Hằng tràn đầy hạnh phúc!


Nguyên PhanKỷ niệm Ngày Chiến sĩ Trận Vong 2001


http://pin.petals.com.au/pinimages/common/D32.jpg

Với b́nh hoa hèn mọn nầy, Thạch Thủy kính dâng lên những Anh Hùng Liệt Nữ - đă qua đời cũng như đang hiện hữu trên thế gian - đă hy sinh cho một
Quốc Gia Việt Nam Cộng Ḥa.

minou
05-21-2009, 09:53 AM
thank you chi TT nhiếu ... Câu chuyện thật buồn , một t́nh huống chắc quá thông thướng trong thời chinh chiến ! :cry2: