saolinh
06-07-2009, 10:09 AM
“Đảng ta” khôn nhà, dại chợ - Tổ Quốc có bao giờ nhục thế này chăng
Thứ Bảy, ngày 6 tháng 6 năm 2009
Song Hà
“Khôn nhà – dại chợ” là câu ngạn ngữ người ta hay dùng để chỉ những kẻ chỉ biết ích kỷ cho ḿnh, tranh giành phần hơn cho ḿnh với những người thân thiết, ngược lại th́ hèn nhát, nhu nhược nhục nhă khi ra trước thiên hạ
Ngẫm những việc làm gần đây của nhà cầm quyền Hà Nội với dân chúng trong nước và trên phương diện ngoại giao, người ta thấy rất rơ ư nghĩa câu nói này.
Nhà cầm quyền CS Việt Nam không ngần ngại chiếm, cướp (có lănh đạo) với tài sản, đất đai của nhân dân ḿnh. Từ các nông dân bị cướp mất ruộng đến những người dân thành thị thấp cổ bé họng mất đất mất nhà cho các dự án nhằm đổ đầy túi tham của các quan chức.
Ngoài ra các tổ chức xă hội khác, các tôn giáo, và cả những hạng mục lợi ích công cộng như vườn hoa, công viên… cũng là đích ngắm của các lănh đạo các cấp trong các chiến dịch: dụ dỗ, lấn chiếm, cưỡng đoạt và cướp trắng. Đủ cả
Họ thực hiện điều này có pháp luật, súng đạn, công an bảo kê đàng hoàng, ngang nhiên.
Nếu ai không tin điều này mời đến những vùng ngay quanh Hà Nội, Sài G̣n, Đồng Nai, Tiền Giang… những nơi bờ xôi, ruộng mật đều được các đồng chí lănh đạo để mắt tới, v́ nó ra tiền.
Ngay cả những nơi linh thiêng, những nơi thờ tự tâm linh, các “đồng chí” vô thần này đều không ngừng âm mưu, chỉ chờ cơ hội là có dự án ngay, có dự án xong là có lệnh, là có quyết định là cưỡng chế, là cướp.
Giữa Thủ đô Hà Nội được nhân dân mệnh danh là “ngàn năm ôn vật” này, không thiếu những ví dụ cụ thể: Vụ cướp đất đai của Công giáo th́ muôn nơi muôn nẻo và muôn cách. Ngoài hai “vườn hoa” được cấp tập xây dựng kiểu cướp ngày, những cơ sở c̣n lại vẫn chị chiếm cướp ngang nhiên mà nếu kể ra đây chắc khiến nhiều người bị… choáng.
Không chỉ nhà cầm quyền cướp của mấy ông linh mục, tu sĩ và giáo dân cách ngang ngược, mà c̣n hà hiếp, lợi dụng các nữ tu chân yếu tay mềm như ở Ḍng Thánh Phao Lô Hà Nội để cướp và chiếm.
Đảng làm được điều đó, v́ trong tay là súng đạn, là “sức mạnh chuyên chính vô sản” là quân đội, là công an – đă đánh nhân dân là… thắng.
Không những có công cụ, vũ khí và hàng đàn hàng bầy công an được nuôi bằng tiền dân, nhà cầm quyền c̣n tạo ra một lũ nghị gật của đảng, chỉ biết giơ tay, c̣n đưa văn bản nào không cần biết nội dung, miễn là đẹp ḷng đảng, được đảng nuôi và cho tiền. V́ thế nếu đảng muốn có nghị quyết nào cũng cứ được.
Giả sử ngày nào đó, đảng cần một nghị quyết rằng phải đào lấy hài cốt của ông bà tổ tiên lên vứt đi tất cả để chứng minh chẳng có thần thánh, ma quỷ ǵ sất, th́ tất cả các ông nghị đảng viên cũng cứ phải giơ tay đều đều mà thôi, nói chi đến cái Nghị quyết 23 mà nhân dân hay gọi là “Ngụy - Cướp 23”.
Với nhân dân th́ đảng hoành tráng lắm, đảng đă đánh trận nào th́ dân thua trận đó. Dù đă có trận dân hợp sức chơi cho đảng những vố đau như ở Tiền Giang, Thái B́nh… Nhưng rồi đảng giờ tṛ bẩn, tṛ đánh dưới thắt lưng với từng người đơn lẻ, bất chấp nhân tính và sự đàng hoàng để diệt bằng được.
Nhưng với kẻ thù của dân tộc th́ đảng hèn nhát c̣n hơn cả con nhím, cứ gặp kẻ thù là nằm im co quắp lại mặc cho kẻ thù muốn làm ǵ th́ làm.
Nhưng con nhím c̣n có mảnh áo giáp gai nhọn tua tủa nên có những con vật khác không thể ăn được, c̣n “đảng ta” th́ có ǵ? “Đảng ta” chẳng có ǵ ngoài sự giận dữ và chán nản của mọi tầng lớp nhân dân vốn được nhận nhiều mùi bạo lực của đảng nên khiếp sợ.
Ngoài ra, đội quân trùng trùng điệp điệp đă bị đảng làm cho tha hóa từ cấp cao nhất bằng cách đưa con, cháu vào lănh đạo – mà giống con cháu của đảng th́ lấy đâu ra sự tài t́nh? Chỉ có sự khiếp nhược, hèn đớn là nhiều đúng với truyền thống của cha ông con cháu nhà đảng.
V́ thế trước kẻ thù dân tộc, “đảng ta” bó gối, khom ḿnh đầu hàng ngay từ khi chúng mới chỉ hắng giọng.
http://www.vietvungvinh.com/VietNam/2009/Images/Namquanxua.jpg
Nam Quan Xưa
http://www.vietvungvinh.com/VietNam/2009/Images/HuunghiquancuaVN_NaylacuaTQ.jpg
Hữu Nghị quan của Việt Nam, nay là của Trung Quốc
Bằng chứng là những vụ mất đất biên giới, mất biển đảo, “đảng ta” đă góp phần quan trọng làm nên “thắng lợi” đó của kẻ thù. Không có “đảng ta” th́ kẻ thù đâu nuốt nổi của dân ta đất đai biên giới và hải đảo dễ dàng như thế.
Không chỉ bán đất đai cha ông cho lũ xâm lăng, “đảng ta” c̣n nhập cảng một nền văn hóa của kẻ thù dân tộc vào từng ngơ ngách đời sống. Phim Tàu chiếu triền miên trên mọi kênh truyền h́nh, ăn phim Tàu, ngủ phim Tàu… v́ thế nên con trẻ Việt bây giờ hiểu những kẻ thù của đất nước là những người nhân ái, tài giỏi và vĩ đại. Thậm chí báo đảng c̣n ca ngợi chính những tướng Tàu đă mang quân xâm lược nước ta năm 1979 thành tấm gương cho các đàn em khác noi gương như Hứa Thế Hữu. Mới đây, Thủ tướng Dũng c̣n cho thành lập Học viện Khổng Tử tại Việt Nam cho đủ bộ.
Sự kiện gần đây nhất được nhân dân ta khui ra, rằng là “đảng ta” đă đi đêm với Tàu nhằm đưa Tàu vào chiếm nốt nóc nhà Đông Dương bằng dự án Bô-xit. Làm được điều này nữa, th́ sự nghiệp của “đảng ta” trong suốt quá tŕnh phục vụ ngoại bang nhằm t́m chỗ dựa đề pḥng con sóng ḷng dân nổi dậy coi như hoàn toàn thắng lợi.
Dù mọi tầng lớp dân giận giữ, nhưng “đảng ta” vẫn cứ trơ mặt lạnh lùng. Thậm chí Thủ tướng Dũng c̣n dọa rằng “đây là chủ trương lớn của đảng”. Nhưng chủ trương bán nước này chắc không dễ thực hiện nếu dân ta biết đồng ḷng.
Vậy mới hiểu con đường “đảng ta” đang đi là con đường nào và có phải là con đường của đất nước như những lời đảng thường tự vỗ ngực hay không.
Mấy hôm nay, ngư dân trên biển được nghỉ giải lao dài hạn, v́ Trung Quốc ra lệnh cấm đánh bắt hải sản trên biển Việt Nam.
Điều này có vẻ vô lư, nhưng lại có thật. Đảng ta ngậm tăm, không dám ho he nửa lời. Quân đội ta đắp chăn ngủ kỹ, kệ nhân dân bị đuổi, bị bắn, bị giết ngay trên lănh thổ nhà ḿnh.
Trên đất nước ḿnh, bọn xâm lược đang ngang nhiên hành động, cả đất nước được lệnh nín thinh. Chỉ v́ trước đó, “đảng ta” đă tận diệt và ra tay trấn áp những người Việt Nam dám cả gan tỏ ḷng yêu nước Việt bằng cách biểu t́nh ôn ḥa. Hiện nay “đảng ta” chỉ c̣n lo chú ư canh giữ đường dây nóng với Trung Nam Hải để nhỡ có bề ǵ th́ c̣n thông báo kịp với quan thầy khi nhân dân nổi giận.
Đáng thương thay dân tộc Việt đang bước vào một thời kỳ đen tối trong lịch sử dựng nước và giữ nước của ḿnh.
Nh́n lại công lao của “đảng ta”, mấy ông nông dân nhờ ơn đảng được rỗi răi, nhàn nhă v́ mất ruộng đă cùng nhau họa bài thơ của “cha già dân tộc – Đảng ta vĩ đại” như sau:
Đảng ta vĩ đại bán biển rộng, bán cả núi cao
Bảy mươi chín năm chém giết và cướp đoạt biết bao nhiêu cực h́nh
Đảng ta là “đạo đức, là văn minh”
Là con đấu bố, vợ đấu chồng xác xơ
Công ơn đảng thật là to
Bán đất đai lănh thổ, đảng kiếm được những kho, những hũ tiền vàng.
“Khôn nhà, dại chợ” câu ngạn ngữ này đúng, nhưng chưa đủ khi thực chất mà nói, nhà này, đất nước này đâu phải của đảng mà đảng đem bán như của ḿnh.
Tổ Quốc, có bao giờ nhục thế này chăng?
5/6/2009. Những ngày ngư dân bị bắn, đuổi trên biển Việt Nam
Song Hà
Thứ Bảy, ngày 6 tháng 6 năm 2009
Song Hà
“Khôn nhà – dại chợ” là câu ngạn ngữ người ta hay dùng để chỉ những kẻ chỉ biết ích kỷ cho ḿnh, tranh giành phần hơn cho ḿnh với những người thân thiết, ngược lại th́ hèn nhát, nhu nhược nhục nhă khi ra trước thiên hạ
Ngẫm những việc làm gần đây của nhà cầm quyền Hà Nội với dân chúng trong nước và trên phương diện ngoại giao, người ta thấy rất rơ ư nghĩa câu nói này.
Nhà cầm quyền CS Việt Nam không ngần ngại chiếm, cướp (có lănh đạo) với tài sản, đất đai của nhân dân ḿnh. Từ các nông dân bị cướp mất ruộng đến những người dân thành thị thấp cổ bé họng mất đất mất nhà cho các dự án nhằm đổ đầy túi tham của các quan chức.
Ngoài ra các tổ chức xă hội khác, các tôn giáo, và cả những hạng mục lợi ích công cộng như vườn hoa, công viên… cũng là đích ngắm của các lănh đạo các cấp trong các chiến dịch: dụ dỗ, lấn chiếm, cưỡng đoạt và cướp trắng. Đủ cả
Họ thực hiện điều này có pháp luật, súng đạn, công an bảo kê đàng hoàng, ngang nhiên.
Nếu ai không tin điều này mời đến những vùng ngay quanh Hà Nội, Sài G̣n, Đồng Nai, Tiền Giang… những nơi bờ xôi, ruộng mật đều được các đồng chí lănh đạo để mắt tới, v́ nó ra tiền.
Ngay cả những nơi linh thiêng, những nơi thờ tự tâm linh, các “đồng chí” vô thần này đều không ngừng âm mưu, chỉ chờ cơ hội là có dự án ngay, có dự án xong là có lệnh, là có quyết định là cưỡng chế, là cướp.
Giữa Thủ đô Hà Nội được nhân dân mệnh danh là “ngàn năm ôn vật” này, không thiếu những ví dụ cụ thể: Vụ cướp đất đai của Công giáo th́ muôn nơi muôn nẻo và muôn cách. Ngoài hai “vườn hoa” được cấp tập xây dựng kiểu cướp ngày, những cơ sở c̣n lại vẫn chị chiếm cướp ngang nhiên mà nếu kể ra đây chắc khiến nhiều người bị… choáng.
Không chỉ nhà cầm quyền cướp của mấy ông linh mục, tu sĩ và giáo dân cách ngang ngược, mà c̣n hà hiếp, lợi dụng các nữ tu chân yếu tay mềm như ở Ḍng Thánh Phao Lô Hà Nội để cướp và chiếm.
Đảng làm được điều đó, v́ trong tay là súng đạn, là “sức mạnh chuyên chính vô sản” là quân đội, là công an – đă đánh nhân dân là… thắng.
Không những có công cụ, vũ khí và hàng đàn hàng bầy công an được nuôi bằng tiền dân, nhà cầm quyền c̣n tạo ra một lũ nghị gật của đảng, chỉ biết giơ tay, c̣n đưa văn bản nào không cần biết nội dung, miễn là đẹp ḷng đảng, được đảng nuôi và cho tiền. V́ thế nếu đảng muốn có nghị quyết nào cũng cứ được.
Giả sử ngày nào đó, đảng cần một nghị quyết rằng phải đào lấy hài cốt của ông bà tổ tiên lên vứt đi tất cả để chứng minh chẳng có thần thánh, ma quỷ ǵ sất, th́ tất cả các ông nghị đảng viên cũng cứ phải giơ tay đều đều mà thôi, nói chi đến cái Nghị quyết 23 mà nhân dân hay gọi là “Ngụy - Cướp 23”.
Với nhân dân th́ đảng hoành tráng lắm, đảng đă đánh trận nào th́ dân thua trận đó. Dù đă có trận dân hợp sức chơi cho đảng những vố đau như ở Tiền Giang, Thái B́nh… Nhưng rồi đảng giờ tṛ bẩn, tṛ đánh dưới thắt lưng với từng người đơn lẻ, bất chấp nhân tính và sự đàng hoàng để diệt bằng được.
Nhưng với kẻ thù của dân tộc th́ đảng hèn nhát c̣n hơn cả con nhím, cứ gặp kẻ thù là nằm im co quắp lại mặc cho kẻ thù muốn làm ǵ th́ làm.
Nhưng con nhím c̣n có mảnh áo giáp gai nhọn tua tủa nên có những con vật khác không thể ăn được, c̣n “đảng ta” th́ có ǵ? “Đảng ta” chẳng có ǵ ngoài sự giận dữ và chán nản của mọi tầng lớp nhân dân vốn được nhận nhiều mùi bạo lực của đảng nên khiếp sợ.
Ngoài ra, đội quân trùng trùng điệp điệp đă bị đảng làm cho tha hóa từ cấp cao nhất bằng cách đưa con, cháu vào lănh đạo – mà giống con cháu của đảng th́ lấy đâu ra sự tài t́nh? Chỉ có sự khiếp nhược, hèn đớn là nhiều đúng với truyền thống của cha ông con cháu nhà đảng.
V́ thế trước kẻ thù dân tộc, “đảng ta” bó gối, khom ḿnh đầu hàng ngay từ khi chúng mới chỉ hắng giọng.
http://www.vietvungvinh.com/VietNam/2009/Images/Namquanxua.jpg
Nam Quan Xưa
http://www.vietvungvinh.com/VietNam/2009/Images/HuunghiquancuaVN_NaylacuaTQ.jpg
Hữu Nghị quan của Việt Nam, nay là của Trung Quốc
Bằng chứng là những vụ mất đất biên giới, mất biển đảo, “đảng ta” đă góp phần quan trọng làm nên “thắng lợi” đó của kẻ thù. Không có “đảng ta” th́ kẻ thù đâu nuốt nổi của dân ta đất đai biên giới và hải đảo dễ dàng như thế.
Không chỉ bán đất đai cha ông cho lũ xâm lăng, “đảng ta” c̣n nhập cảng một nền văn hóa của kẻ thù dân tộc vào từng ngơ ngách đời sống. Phim Tàu chiếu triền miên trên mọi kênh truyền h́nh, ăn phim Tàu, ngủ phim Tàu… v́ thế nên con trẻ Việt bây giờ hiểu những kẻ thù của đất nước là những người nhân ái, tài giỏi và vĩ đại. Thậm chí báo đảng c̣n ca ngợi chính những tướng Tàu đă mang quân xâm lược nước ta năm 1979 thành tấm gương cho các đàn em khác noi gương như Hứa Thế Hữu. Mới đây, Thủ tướng Dũng c̣n cho thành lập Học viện Khổng Tử tại Việt Nam cho đủ bộ.
Sự kiện gần đây nhất được nhân dân ta khui ra, rằng là “đảng ta” đă đi đêm với Tàu nhằm đưa Tàu vào chiếm nốt nóc nhà Đông Dương bằng dự án Bô-xit. Làm được điều này nữa, th́ sự nghiệp của “đảng ta” trong suốt quá tŕnh phục vụ ngoại bang nhằm t́m chỗ dựa đề pḥng con sóng ḷng dân nổi dậy coi như hoàn toàn thắng lợi.
Dù mọi tầng lớp dân giận giữ, nhưng “đảng ta” vẫn cứ trơ mặt lạnh lùng. Thậm chí Thủ tướng Dũng c̣n dọa rằng “đây là chủ trương lớn của đảng”. Nhưng chủ trương bán nước này chắc không dễ thực hiện nếu dân ta biết đồng ḷng.
Vậy mới hiểu con đường “đảng ta” đang đi là con đường nào và có phải là con đường của đất nước như những lời đảng thường tự vỗ ngực hay không.
Mấy hôm nay, ngư dân trên biển được nghỉ giải lao dài hạn, v́ Trung Quốc ra lệnh cấm đánh bắt hải sản trên biển Việt Nam.
Điều này có vẻ vô lư, nhưng lại có thật. Đảng ta ngậm tăm, không dám ho he nửa lời. Quân đội ta đắp chăn ngủ kỹ, kệ nhân dân bị đuổi, bị bắn, bị giết ngay trên lănh thổ nhà ḿnh.
Trên đất nước ḿnh, bọn xâm lược đang ngang nhiên hành động, cả đất nước được lệnh nín thinh. Chỉ v́ trước đó, “đảng ta” đă tận diệt và ra tay trấn áp những người Việt Nam dám cả gan tỏ ḷng yêu nước Việt bằng cách biểu t́nh ôn ḥa. Hiện nay “đảng ta” chỉ c̣n lo chú ư canh giữ đường dây nóng với Trung Nam Hải để nhỡ có bề ǵ th́ c̣n thông báo kịp với quan thầy khi nhân dân nổi giận.
Đáng thương thay dân tộc Việt đang bước vào một thời kỳ đen tối trong lịch sử dựng nước và giữ nước của ḿnh.
Nh́n lại công lao của “đảng ta”, mấy ông nông dân nhờ ơn đảng được rỗi răi, nhàn nhă v́ mất ruộng đă cùng nhau họa bài thơ của “cha già dân tộc – Đảng ta vĩ đại” như sau:
Đảng ta vĩ đại bán biển rộng, bán cả núi cao
Bảy mươi chín năm chém giết và cướp đoạt biết bao nhiêu cực h́nh
Đảng ta là “đạo đức, là văn minh”
Là con đấu bố, vợ đấu chồng xác xơ
Công ơn đảng thật là to
Bán đất đai lănh thổ, đảng kiếm được những kho, những hũ tiền vàng.
“Khôn nhà, dại chợ” câu ngạn ngữ này đúng, nhưng chưa đủ khi thực chất mà nói, nhà này, đất nước này đâu phải của đảng mà đảng đem bán như của ḿnh.
Tổ Quốc, có bao giờ nhục thế này chăng?
5/6/2009. Những ngày ngư dân bị bắn, đuổi trên biển Việt Nam
Song Hà