PDA

View Full Version : Biết Ḿnh Biết Người...



Son Ha
06-11-2009, 02:03 PM
"Binh pháp nói biết người biết ḿnh trăm trận trăm thắng. Đời sống là một chiến trường, mà sống là chiến đấu, muốn nắm phần thắng cần biết ḿnh, biết người. Không biết là thua cuộc. Biết ḿnh ở đợt căn cơ là đặt vị trí cho ḿnh đối với Trời với Đất. Đấy là bước đầu sâu thẳm nhất, có đặt đúng th́ bước thứ hai giữa người với người mới xuôi lọt, rồi đó mới đến bước thứ ba là biết tha nhân…" (Kim-Định)



Biết Ḿnh Biết Người...


Ai cũng biết cái câu này là thiết yếu, nhưng có mấy ai thật sự hiểu "biết ḿnh" nghĩa là ǵ ? V́ nếu hiểu với nghĩa là biết gốc tích ḍng họ, tên tuổi, tính nết, khả năng hay sở thích... của ḿnh như tính tốt hay tính xấu th́ là chưa có thật sự biết ḿnh ! Nhưng trước khi biết ḿnh thật sự th́ cũng nên biết sơ qua về người ḿnh.


Người Việt : Những Tính Tốt và Xấu
Đào Văn B́nh

Một dân tộc tự nhận ḿnh có toàn những đức tính tốt, không có tính xấu - là một dân tộc sống trong ảo tưởng. Mà một dân tộc sống trong ảo tưởng th́ sớm muộn ǵ cũng suy thoái hoặc bại vong. Có thể nói không có một dân tộc nào trên trái đất này gồm ṭan những đức tính tốt. Chẳng hạn người Nhật. Họ có thể có rất nhiều đức tính tốt, nhưng một đức tính xấu không thể phủ nhận đó là người Nhật khó chơi, khó có thể ḥa hợp với các chủng tộc khác. Họ sống khép kín chứ không cởi mở như người Việt Nam. Người Do Thái v́ quá thông minh cho nên " ăn người ", không chịu nhả ra. Chính v́ thế mà bị người ta ghét. Ăn th́ phải nhả ra, tức phải chia xẻ với người khác th́ mới lâu bền. Người Pháp có thể cái ǵ cũng tốt cả nhưng quá kiểu cách, nặng tự ái cho nên tụt hậu so với Đức, Mỹ, Nhật là những nước trước đây thua kém Pháp. Người Mỹ có thể cái ǵ cũng tốt cả - nhưng quá phóng túng và không dạy luân lư, đạo đức trong học đường. Có thể đây là nguyên do khiến xă hội Hoa Kỳ từ từ băng hoại và suy sụp.

C̣n Trung Hoa? Tại sao một đất nước đă sản sinh ra những nhà tư tưởng vĩ đại như Khổng Tử, Mạnh Tử, Tuân Tử, Lăo Tử, Trang Tử, Bách Gia Chư Tử ... lại có quá nhiều bạo chúa, đàn bà hung ác, dâm loạn làm suy sụp đất nước và làm khổ con người ? Phải chăng người Tàu có một "căn bệnh trầm kha" ǵ đó mà chúng ta chưa biết ?

C̣n Việt Nam ḿnh th́ sao ? Liệu người ḿnh cái ǵ cũng tốt cả ? V́ tự ái dân tộc chúng ta có thể đồng ư như vậy. Nhưng người ng̣ai sẽ hỏi : Các ông nói cái ǵ cũng tốt cả tại sao có Thập Nhị Xứ Quân? Tại sao có Sông Gianh cắt đôi đất nước 100 năm ? Đất nước nhỏ xíu – không bằng Tiểu Bang California hay Texas của Hoa Kỳ mà chia rẽ Trung-Nam-Bắc ? Tại sao xứ sở ông nghèo đói gần nhất thế giới ? Người ta đă đại cơ giới, cơ khí hóa nông nghiệp tại sao các ông vẫn cái cầy và con trâu ? Đàn bà của các ông vẫn gồng gánh quằn vai. Đàn ông, thanh niên các ông vẫn đem hết sức lực ra đạp xích-lô, xe ḅ, xe cải tiến ? Đàn bà con gái các ông bị bán đi khắp thế giới làm lao nô và nô lệ t́nh dục ? Tại sao tới giờ này các ông vẫn phải ngửa tay xin viện trợ từ Pháp, Đức, Úc, Nhật, Hoa Kỳ v.v...

Những câu hỏi này sẽ làm chúng ta vô cùng khó chịu. Trong chiều hướng để dân tộc và đất nước cùng tiến lên, tôi thử phân tích xem người Việt chúng ta có những đức ǵ TỐT và những đức tính ǵ XÂU. Trong bài hát "Việt Nam! Việt Nam!" ông nhạc sĩ Phạm Duy có giấc mơ vĩ đại là một ngày nào đó dân tộc Việt Nam sẽ đem "Lửa thiêng soi toàn thế giới". Tôi cũng mong dân tộc ḿnh có ngày như vậy. Nhưng ngày đó chưa đến. Muốn nó đến th́ chúng ta, dân tộc Việt Nam phải nh́n lại ḿnh xem cái tốt th́ giữ ǵn, phát huy. Cái ǵ xấu th́ bỏ đi. Người có trí tuệ là người thấy ḿnh có lỗi và sửa chữa. Một dân tộc hay một cá nhân sẽ măi sống trong ảo tưởng và u tối, khi tự ru ngủ ḿnh bằng những giá trị mà ḿnh hoặc dân tộc ḿnh không có... Sau đây là 10 tính Xấu và Tốt của người Việt Nam .

Mười Đức Tính Tốt :

1) Thông minh
2) Cần cù, nhẫn nại
3) Chịu đựng trong mọi ḥan cảnh khó khăn
4) Bắt chước giỏi, nhanh, dung hợp được cái hay của người
5) Gia đ́nh đùm bọc, che chở, bảo vệ lẫn nhau
6) Thích làm chủ
7) Không cực đoan hoặc bảo thủ, tính t́nh dung dị, dễ thích nghi với xă hội mới
8) Hiếu học, biết quư trọng giáo dục, người trí thức
9) Yêu nước nồng nàn. Khi có ngoại xâm sẵn sàng hy sinh tính mạng để bảo vệ đất nước. Tôn thờ và quư trọng người hy sinh v́ đất nước
10) Biết giữ ǵn bản sắc dân tộc, không bao giờ bị đồng hóa.

Mười Tính Xấu :

1) Đi trễ, không tôn trọng giờ giấc
2) Hay nói dối, hoặc nói dối quanh
3) Hay biện minh (tại, bị) thiếu tinh thần trách nhiệm, tự xử như người Nhật
4) Thích nói xấu người khác, chen vào chuyện người khác (ngồi lê đôi mách), ghen tị.
5) Không tôn trọng của công
6) Thù dai
7) Thích ai th́ bốc lên tận mây xanh, ghét ai th́ dùng mọi lời lẽ để lăng nhục, xỉ vả, chửi bới người ta. Thiếu thận trọng về ngôn ngữ. Thiếu tinh thần vô tư
8) Khó ḷng hùn hạp, khó làm ăn chung v́ ai cũng muốn thủ lợi riêng.
9) Vô kỷ luật
10) V́ chỉ biết có gia đ́nh ḿnh, ḍng họ ḿnh cho nên lơ là việc chung. (Cha chung không ai khóc)

Chính v́ thế mà đất nước cứ chậm tiến, nghèo đói ḥai. Trên đây chỉ là những lời phân tích có tính phỏng đoán. Quư vị nào có sự phân tích đúng hơn, hay hơn xin cùng đóng góp để dân tộc, đất nước ta cùng học hỏi, sửa chữa, để mỗi ngày mỗi tiến lên. Nếu vậy đất nước ta sẽ hùng cường, chúng ta, con cháu chúng ta sẽ đem "Lửa Thiêng Soi Ṭan Thế Giới".

Trân trọng.
Đào Văn B́nh
(San Jose ngày Mùng 4 Tết Kỷ Sửu 2009)


Tôi mạn phép mượn bài này của tác giả Đào Văn B́nh để dẫn nhập cho đề tài mà tôi đề cập ở đây, tuy không hoàn toàn đồng ư với tác giả nhưng cũng đă đồng ư về cái tật xấu thứ 10 trong bài này. Nhưng theo tôi nên sắp hạng lại là số 1 để nói là tật xấu nhất, v́ đó là cái tật tự tôn, tự hào, tự cao, tự măn, tự đại, hay nói thẳng ra là kiêu ngạo nên đầy tự ái, th́ tự nhiên dẫn tới tự chia rẽ v́ chỉ có biết "ta đây" rồi dĩ nhiên đâm ra khinh người v́ "chấp ta ngă mạn" th́ đương nhiên là chỉ c̣n lo vinh thân ph́ gia ! C̣n chuyện đất nước với dân tộc hay cộng đồng NVHN th́ dĩ nhiên là có thái độ "mackeno" !

"Nói thật mất ḷng" nhưng "thuốc đắng đă tật", nên tôi phải nói lên điều này v́ đó là một sự thật phủ phàng từ xưa tới nay, hay để cho mọi người đều thấy là ít nữa từ sau biến cố 30/04/75 đến nay. Chính v́ vậy mà bọn csVN đă biết lợi dụng cái yếu điểm đó của người ḿnh, để triệt để khai thác và áp dụng nghị quyết 36 của bọn nó, bằng cách xâm nhập cộng đồng người Việt hải ngoại (CĐNVHN), để lường gạt, để chiêu dụ, để gây thêm chia rẽ và hoang mang cho mọi người. Với những hậu quả tai hại đă xảy ra như hiện nay mà những ai có chút tham gia các sinh hoạt CĐNVHN hay có theo dơi các diễn đàn trên internet đều đă biết. Nên tôi khỏi cần kể ra để nhắc lại làm chi mắc công mất giờ mà lại c̣n làm cho thêm buồn hay thêm tức !

Nhưng tôi nghĩ có buồn hay tức... th́ cũng phải tự đấm ngực ḿnh và nói là "lỗi tại tôi, lỗi tại tôi mọi đàng !", chứ không ai khác vào đây làm cho ḿnh mất nhà, mất của, mất đất, mất nước... th́ là mất tất cả, mất luôn cả chính thân ḿnh ! Cho dù ḿnh có c̣n sống sót sau khi vượt biên qua bên kia bờ biển Thái B́nh và đă làm lại cuộc đời với thành công mỹ măn để rồi tự dối ḷng ḿnh với cái câu : "xin chọn nơi này làm quê hương" đi nữa, th́ cũng chỉ tại v́ ḿnh đă vong bản nên vong thân hay nói nôm na là v́ ḿnh mất gốc nên đă làm mất nước !

Dĩ nhiên và có lẽ là bạn sẽ không đồng ư về sự đỗ lỗi một cách chủ quan v́ quá đơn giản này. Nên bạn sẽ đem lư do quân sự ra nhắc lại là tại chiến lược của cố TT Thiệu với cấp chỉ huy QLVNCH là sai lầm khi bỏ Ban Mê Thuột và rút quân về thế thủ, hay với lư do chính trị là tại Mỹ bỏ rơi miền Nam bằng cách ngưng viện trợ v́ dư luận phản chiến quốc tế do bọn CS quốc tế giựt dây. Hay v́ chính sách Mỹ thời đó của Nixon muốn đổi chác VN với Tàu cộng của Mao, để chuyển sang chiến tranh vùng Trung Đông v́ có lợi cho Mỹ hơn với vấn đề khai thác dầu lửa. Hoặc có người cho rằng là tại trước đó Mỹ đă cho CIA lật đổ cố TT Diệm để đem mấy trăm ngàn lính Mỹ vào miền Nam, v.v... cho nên mới dẫn đến biến cố 30 tháng 4 năm 75, và nếu đem phân tích lại những sự kiện trong quá khứ th́ đương nhiên là đâu phải lỗi của ḿnh !

Nhưng tại sao tôi lại khăng khăng bảo là "lỗi tại tôi, lỗi tại tôi mọi đàng !"?? Thưa v́ như lư do tôi mới vừa nêu ra ở trên là tại ḿnh vong bản, nên mới vong thân th́ vong quốc là việc tự nhiên phải xảy ra theo luật tiến hoá của Trời mà thôi ! V́ vậy, qua bài viết này tôi thử nêu ra đây lư do chính yếu tại sao người Việt ḿnh có một tính tốt (số 9) là "yêu nước nồng nàn" trong mười tính tốt như trong bài của tác giả Đào Văn B́nh, th́ tại sao ḿnh lại bị vong quốc nghĩa là bị mất nước ?!

Ai cũng hiểu nghĩa của chữ "vong" viết với bộ 'đầu', nghĩa là trốn đi xa, mất mát, không c̣n, đă chết, đă xong, bị tiêu diệt, hay quên mất. C̣n chữ "bản" viết với bộ 'mộc' là nghĩa gốc rễ, căn nguyên sự vật, hay cơ bản đạo đức. Nên từ xưa đến giờ, ai cũng nói, cũng viết và hiểu chữ "vong bản" là nghĩa mất gốc ! Nhưng có mấy ai biết gốc đó là gốc ǵ và nó ở đâu ? Nó có đáng quư, đáng giá, hay có liên hệ tương quan ǵ đến ḿnh không mà tại sao cứ nói là mất gốc ? Và nếu nói vong bản là mất gốc th́ tại sao ḿnh không đi t́m lại cái bản, cái gốc hay cái căn nguyên cơ bản đó cho ḿnh ? Hay là tại v́ ḿnh không c̣n biết cái "bản gốc" đó là ǵ nữa th́ làm sao biết đâu mà t́m ??!!!

Chính v́ ḿnh không c̣n biết cái "bản gốc" đó là ǵ nữa, th́ làm sao có thể biết được cái giá trị của nó có quư hay không cho ḿnh, nên mới không cần biết làm ǵ v́ chẳng có ích lợi ǵ, vậy th́ t́m cái "bản gốc" đó làm ǵ ?! V́ vậy mà ḿnh mới vong thân, mới không biết cái "bản thân" ḿnh là ǵ, là ai, th́ coi như ḿnh đang sống mà cũng như đă chết, v́ ḿnh đâu c̣n biết cái bản gốc thân ḿnh ! Tương tự như kẻ mất trí tuy c̣n sống như đâu c̣n biết ḿnh ở đâu, tên ǵ, làm ǵ, v́ vậy mà tôi mới bảo cái câu : "xin chọn nơi này làm quê hương" là của kẻ mất trí, của kẻ vong thân nên mới không biết ḿnh nói ǵ ! V́ làm sao c̣n biết ǵ nữa khi ḿnh đă bị mất gốc ??!!!

Nên nếu bạn bực bội khó chịu khi tôi bảo mất gốc là giống như mất trí th́ coi chừng bạn đă bị chạm tự ái, và nếu bạn tự ái th́ bạn quả là kiêu ngạo và hoàn toàn mất gốc ! V́ người có "bản gốc" là người có "bản tính" hay c̣n gọi là "bản lănh" (chữ 'lănh' là đọc trại từ chữ 'lệnh' viết với bộ 'nhân' và chữ 'lệnh' là do chữ "tính mệnh" hay "mệnh lệnh"), nên có "bản tính" tức là có cái Nhân Tính c̣n gọi là "Tính Bản Nhiên", th́ đó là Tính của Trời (Thiên mệnh chi vị Tính) c̣n gọi là Thiên Tính là Đại Ngă th́ đâu có c̣n chấp ta ngă mạn !

Tại v́ người ḿnh nói tiếng Việt thuộc ḷng như con két, là con người phải có bản lănh, bản tính mà chẳng hiểu Tính là ǵ và Bản ở đâu th́ tự Nhiên làm sao mà biết ḿnh được và dĩ nhiên là làm sao biết người ? Mà không biết ḿnh không biết người th́ lấy ǵ để thắng ??? V́ vậy mà tiền nhân mới nói : "Đạo mất trước, Nước mất sau" là như vậy đó ! Nghĩ cho cùng, là chính v́ người Việt ḿnh hoàn toàn mất gốc v́ đă hiểu sai lạc ư nghĩa chữ viết và tiếng nói của ḿnh th́ làm sao ḿnh có thể là biểu tượng, hay lấy ǵ để quy về, để mà thống nhất mọi việc ?? Cho nên xưa nay ḿnh cứ phải tốn nước miếng hô hào đoàn kết, mà tới giờ vẫn cứ thấy toàn là chia rẽ !!!

Người ḿnh thường hay so sánh với người Tàu về sự đoàn kết và thường dẫn đến kết luận với kinh nghiệm bản thân mắt thấy tai nghe là họ đoàn kết hơn ḿnh, mà thật vậy ! Nhưng có ai thắc mắc tại sao lại như vậy, để đi t́m một lư do cho thỏa đáng không ? C̣n nếu nói là người Việt ḿnh có cùng văn hoá do ảnh hưởng một ngàn năm đô hộ của người Tàu như hầu hết mọi người đều nghĩ, th́ tại sao người ḿnh lại không biết đoàn kết như người Tàu ? Đă đặt câu hỏi tức là đă có câu trả lời và đó chính là do ngôn ngữ và chữ viết.

Người Tàu từ xưa tới nay chỉ có một ngôn ngữ với giọng phát âm khát nhau tùy theo mỗi vùng mỗi địa phương, th́ tương tự với tiếng Việt cũng có giọng phát âm khác nhau giữa ba miền Trung, Nam, Bắc, nên đó không phải là lư do. Trái lại, khi đề cập đến chữ viết của người Tàu th́ chúng ta đều biết chữ Tàu (Hán) có nét ngang, nét dọc, nét nghiêng với đặc điểm gợi h́nh để diễn tả ư ḿnh muốn nói. Cho nên khi hai người Tàu gặp nhau nói chuyện với cách phát âm không giống nhau và không hiểu nhau, th́ họ có thể dễ dàng hiểu đúng ư nhau khi viết ra dạng từ chữ gốc. Ngược lại chữ viết của người Việt ḿnh từ khi được "quốc ngữ hoá" theo mẫu tự La tinh từ phát âm của tiếng cổ Việt và tiếng Nôm, mà tiếng Nôm là từ tiếng Việt-Nho (phải biết chữ Hán là từ gốc Việt Nho, xem lại bài "Ai đồng hoá ai" http://vietland.net/main/showthread.php?p=18655#post18655) nên cũng có dạng gốc như chữ Hán, v́ vậy tiếng cổ Việt (xưa) phát âm rất giống tiếng Tàu, và nếu muốn hiểu rơ ư nghĩa th́ chỉ cần xem cái dạng từ chữ gốc.

Nhưng từ ngày tiếng Việt được (hay bị) "quốc ngữ hóa" để cho người phương Tây dễ hiểu th́ ư nghĩa của tiếng Việt ḿnh cũng đă bị mai một theo thời gian và dẫn đến sự sai lạc ư nghĩa. Nên khi hai người Việt ḿnh khi gặp nhau nói ra một tiếng không cùng một âm, nhưng không c̣n biết chữ gốc để viết ra thành thử không thể hiểu ư nhau với nghĩa chính xác, mà chỉ c̣n hiểu một cách mơ hồ nghĩa là đoán ư, cho nên đă có người Việt trí thức chê tiếng của ḿnh là không rơ nghĩa ! Vấn đề này cũng dễ hiểu thôi là v́ tiếng cổ Việt với một tiếng cùng âm nhưng lại có hàng chục cách viết khác nhau theo dạng tự chữ Nho hay chữ Nôm với nghĩa khác hẳn nhau. Nhưng khi bị quốc ngữ hoá th́ chỉ c̣n lại một dạng tự như chữ "thiên" chẳng hạn, th́ cái nghĩa của nó cũng chỉ c̣n lại có một (vài) nghĩa gọi là thông dụng như hầu hết mọi người đă hiểu "thiên" là "trời" với nghĩa là bầu trời cao tới mây xanh bao phủ đến tận chân trời, chứ có mấy ai hiểu "trời" là nghĩa vũ trụ vô h́nh và hữu h́nh bao gồm luôn cả "đất" đâu !? Cũng như ai cũng hiểu nghĩa "đất" là trái đất, hay là nghĩa cái ǵ ở dưới chân ḿnh và trăi ra trước mắt, chứ có mấy ai hiểu "đất" là vạn vật hiện hữu kể cả ngôi sao trên trời cũng là nghĩa "đất" đâu ! Hay với chữ "thiên" nếu thêm chữ "thần" như "thiên thần" th́ mọi người đều hiểu với nghĩa "nhục ảnh" theo tự điển bằng con mắt và lư trí tưởng tượng là giống như tiên thánh có cánh bay bay trên trời, hay đứng chầu bên Chúa như trong các h́nh vẽ. Chứ đâu có mấy ai hiểu nghĩa "thiên thần" là chính con người đă tiến hoá thành "thần" để ở cơi "thiên" đâu ?! Trong khi đó dạng tự (kiểu viết) chữ "thiên" với gốc chữ Nho c̣n lưu lại trong tự điển Việt-Hán ngày nay có tới 26 kiểu và chữ "thần" có tới 12 kiểu viết với nghĩa khác nhau !

Ở đây tôi không hề có ư lên án việc "quốc ngữ hoá" chữ Nho, chữ Nôm dưới thời Pháp thuộc, bởi vị linh mục truyền giáo A. de Rhodes (1591-1660) ở vào giữa thế kỷ 17. V́ bất cứ việc ǵ hay chuyện ǵ, theo luật tiến hoá tất yếu của Càn Khôn th́ cũng "tương đối" nghĩa là đều có hai mặt, hai chiều, hai cực, như hay với dở, nên mức lượng hay dở bao nhiêu về vấn đề này là tùy ở cái góc nh́n và phân tích của mỗi người. Nên cái lư do chính yếu trong việc mất gốc của người Việt mà tôi muốn nói, chính là sự bị mất cái bản gốc ư nghĩa nguyên thủy qua tiếng nói (ngôn ngữ) với chữ viết (dạng tự) của tiếng Việt ḿnh, nhất là kể từ dưới triều đại vua Tự Đức (1847–1883), v́ là tự ngày vua Tự Đức (tiền hô các duy sử) cho truyện Tiên Rồng là "trâu ma thần rắn" th́ cũng từ ngày đó bắt đầu cuộc tan ră tinh thần của dân tộc ! V́ vậy sau này, khi chữ quốc ngữ được chính thức phổ biến đem dạy trong các trường học vào khoảng năm 1918 tức là vào đầu thế kỷ 20, th́ người Việt ḿnh đă mất nguồn gốc ư nghĩa tiếng Việt rồi, nên từ đó đă hiểu sai rồi đâm ra làm bậy mà không hề hay biết, cho đến khi nước mất nhà tan th́ trong cảnh màn trời chiếu đất ḿnh mới kêu gào rằng :


Gào rằng Đất hởi Trời ơi
Sao không cứu nước giùm tôi hả Trời
Ông Trời ngó xuống trả lời
Mày không biết Tính cả đời vong thân

Mà thật ! Đúng là ḿnh không biết Tính Bản Nhiên là ǵ th́ làm sao mà sống cái Nhân Tính, nhưng ḿnh vẫn nói thuộc ḷng những chữ đầy tính nhân bản, nhân chủ, nhân đạo, nhân cách, nhân t́nh, nhân nghĩa, nhân duyên, nhân tài,... hay nói những tiếng đức tính, thiên tính, bản tính, tâm tính... mà có hiểu nghĩa chính xác là ǵ đâu ! V́ vậy mà ḿnh mới bị khảo đảo và lôi kéo bởi luật nhân quả để cho ḿnh biết Tính !

V́ luật nhân quả chính là luật tiến hóa tất yếu và siêu việt của Càn Khôn với ba đặc tính :

1/ Biến Động (nhất bản tán vạn thù, vạn thù quy nhất bản)

2/ Loại Tụ (đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu)

3/ Giá Sắc (gieo gặt, ai gieo nấy gặt, gieo ǵ gặt nấy, gieo một gặt trăm như "gieo gió gặt băo"!)

Với quy luật tất yếu biến dịch và bất dịch của Càn Khôn th́ tất cả mọi chuyện, mọi vạn vật trong Trời Đất đều phải biến hoá để tiến hoá, nghĩa là sinh sinh hoá hoá, quy tán, tán quy để trở về Cội Nguồn rồi cứ tiếp tục măi măi. Nên theo quan niệm của tổ tiên Việt tộc mỗi con người là một quân b́nh động của Trời Đất vũ trụ c̣n gọi là "quân thiên" theo tỷ lệ 2/3 mà Việt nói là "vài ba" hay Nho gọi là "lưỡng tham". Hay nói cách khác con người là biểu tượng của sự Tương Giao Ḥa Hợp của Đức Trời và Đất (nhân giả kỳ thiên địa chi đức), nên do đó gọi là "giao chỉ". V́ vậy một khi con người sống đúng vị trí của ḿnh trong vũ trụ để là "quân thiên" th́ được gọi là quân tử. Cho nên quân tử là người sống trọn cái Nhân Tính nơi ḿnh với 3 đức TRÍ-NHÂN-DŨNG biểu lộ qua Ư-T́nh-Chí theo đối tượng Chân-Thiện-Mỹ. Hay nói cách khác Nhân Tính là cái Tính Bản Nhiên của con người được Trời phú cho ngay từ lúc đầu thai, như tiền nhân có câu : "Nhân chi sơ Tính Bản Thiện".

Nên phải hiểu Tính là "Đức Tính" với nghĩa hoạt lực tức là động lực uyên nguyên, khởi đầu mọi biến động (chứ không phải là nghĩa đạo đức luân lư như mọi người đều hiểu lầm) và Bản là căn bản, là nền tảng, là cội nguồn gốc rễ ; c̣n Thiện là sáng suốt, Tinh ṛng, tinh khiết, tinh túy tự Nhiên mới thành Khí để thành Thần. Do đó mới có chữ "tinh thần" nên tinh, khí, thần là Tính được thành chất cho con người, nên c̣n gọi là tam bảo (tam bửu). Cho nên khi nói hai chữ "tinh thần" mà không hiểu biết nghĩa nguyên thủy "tinh" là ǵ và "thần" ở đâu để ư thức được, th́ hỏi làm sao mà có tinh thần ?! V́ vậy không lạ ǵ khi người ḿnh cứ phải hô hào những tiếng tinh thần dân tộc, tinh thần chống cộng, tinh thần đoàn kết, tinh thần học hỏi, v.v... mà có thấy "thần tinh" nào đâu ?! Trái lại chỉ thấy hậu quả ngược lại là ích kỷ, là thân cộng, là chia rẽ, là ù ĺ, v.v..., v́ đă có mấy ai có được "tinh thần"?? Nên nếu ḿnh không có tinh thần v́ là minh không có bản tính, mà nếu không có bản tính th́ tại v́ ḿnh không ư thức được cái Nhân Tính tức cái ư nghĩa của Tính Bản Nhiên, th́ lấy nền tảng ǵ để mà xây dựng tinh thần ?! Mà nếu không có tinh thần th́ c̣n đâu là người và c̣n ǵ để nói ??!!!

V́ nếu người ḿnh thật có "bản tính" th́ ḿnh đă biết Tính, nghĩa là thật sự đă có "tinh thần" yêu nước, tức là có tinh thần quật khởi với tinh thần dân tộc c̣n gọi là "dân tộc tính" như tổ tiên Việt tộc khi xưa, th́ cho dù bọn csVN có là ma vương quỷ dử, th́ theo luật tiến hoá của Trời 3 Đất 2, cũng không thể nào thắng được Tinh Thần ! V́ đă là Thần hay cùng với Thần th́ mới có thể biến Hoá, (cùng thần chi hoá) với hoá nghĩa là mở ra tới tận chiều kích vô biên, nghĩa là đâu cũng ở (thần vô phương) th́ đó mới là Tâm của ḿnh (vũ trụ chi tâm) mà cũng là Tâm của vũ trụ (ngô tâm tiện thị vũ trụ). Nói cách khác Tâm cũng là Tính, là Thần v́ biến hoá một cách vô thủy vô chung cho nên mới gọi là Linh. Dó đó mà người Việt ḿnh mới có tiếng tâm tính, linh tính, hay tâm linh với thần linh, nghĩa là con người đă quy Tâm hay đạt Tính, đă đắc Đạo hay đạt Thần, chứ không phải là ông thần bà thánh nào hết ! Cho nên Đạo chính là con đường "phục quy kỳ căn", nghĩa là trở lại với căn cơ nguồn ngọn của con người muôn thuở.

V́ vậy mà cần phải t́m về Cội Nguồn để biết ḿnh là Nhân, là Tính c̣n gọi là Thiên Tính hay Tính Mệnh nghĩa là mệnh lệnh của Trời, là quy luật tất yếu của Càn Khôn là Trời Đất, là Âm Dương, là Đạo, là Dịch, là Chân Lư v́ Chân Không mà Diệu Hữu... như tự do (thiên) và b́nh sản (địa) là hai yếu tố nền tảng của con người. Cho nên muốn làm chính trị th́ phải biết "tu thân" nghĩa là phải biết Cội Nguồn, tức là phải biết ḿnh để biết người, nghĩa là phải biết Tính, để mới biết làm chính trị. V́ chính trị không phải là nghệ thuật cai trị với chủ trương theo chủ nghĩa với chủ thuyết qua diễn văn với chương tŕnh hay chính sách, mà chính trị nghĩa là "chính giả chính dă" (KT), tức là dùng điều công chính để làm cho dân trở thành người chính trực. Nên muốn làm chính trị là phải có chủ đạo và muốn là chủ đạo th́ phải hội đủ 4 yếu tố : Văn, Lư, Mật, Sát.

1/ Văn là văn hoá với "cùng thần chi hóa"

2/ Lư là thiên lư với "thuận tính mệnh chí lư"

3/ Mật là Tâm linh với "vũ trụ chi tâm"

4/ Sát là minh Minh Đức với "tại chỉ ư chí thiện"

V́ vậy làm chính trị mà không có chủ đạo là không biết Tính th́ dĩ nhiên là trước sau ǵ rồi cũng sẽ dẫn đến vong quốc, như mọi người đă biết !

Để nói là người Việt ḿnh ngày nay đă mất gốc từ lâu, nên thế hệ trẻ hiện nay ở hải ngoại tuy biết nói và viết tiếng Việt như thế hệ ông bà cha mẹ, nhưng hết biết nghĩa chính xác thành thử không c̣n hiểu nổi khi đọc một đoạn viết với những mỹ từ như tâm sự của người trẻ sau đây :

"...nhiều tác giả viết chi Tre không hiểu, có thể v́ tŕnh độ tiếng Việt của Tre chưa đủ để hiểu, nhưng theo Tre nghĩ th́ nếu muốn cho cái thế hệ nửa nạt nửa mỡ như Tre hay những thế hệ sau nữa học hỏi thêm th́ các anh, các chú viết cho dễ hiểu một chút, như rứa cái xác suất bài được đọc sẽ nhiều hơn (v́ nếu không hiểu chi hết th́ sẽ bỏ ngang thôi)

Như đoạn của Triết gia KĐ viết:
"Triết lư là con đẻ của Minh triết nên cũng mang trong ḿnh tính cải hoá như Minh Triết, nhưng đường lối của triết lư là lư giải cách minh nhiên để giúp vào việc nhận thức. Sự nhận thức có tính cách thấu triệt hơn tri thức suông ở chỗ nó ư thức cả những đường lối đối chọi và những hậu quả của mỗi bên nên nhờ đấy nó đề ra những đường lối sống, đồng thời nó huy động tâm hồn con người tiến lên hướng đă vạch ra."
Tre hoàn toàn không hiểu ông ta muốn nói cái chi, muốn khuyên cái chi ? Với Tre nó là "black talk" ... nó mập mờ, câu nói được dùng rất nhiều từ hoa mỹ nhưng cái value cho các thế hệ đi sau như Tre th́ chỉ là 1 con số không v́ không học được 1 chút ǵ trong câu nói đó cả."

V́ vậy khi người Việt ḿnh không c̣n hiểu nhau qua tiếng nói và chữ viết, th́ không c̣n là một dân tộc Việt ! V́ lời nói và chữ viết c̣n gọi là "ngôn tự", với ngôn nghĩa là nguyên ngôn (Logos) tức là Lời viết hoa hay là lời bộc lộ Chân Như nên cũng có thể dịch là Tính ngôn, hay là Tính Bản Nhiên con người ; c̣n tự là "tự do lai xuất" nghĩa là hoàn toàn tự do theo nghĩa tự nội khởi, chưa bị cái chi khác đi trước ra điều kiện cho ḿnh, tức là ư nghĩa sáng tạo. Ở đây là tự sáng tạo chữ viết để diễn tả lời nói là cái tính, cái ư bên trong ḿnh. Cho nên "ngôn tự" là tính thiết yếu phải có nơi mỗi người Việt ḿnh th́ mới có thể thành một dân tộc Việt, mới là "dân tộc tính"!

Để kết thúc bài này tôi mượn ư câu chuyện cái tháp Babel trong sách Genèse (Cựu Ước) là con cháu ḍng dơi của ông Noê c̣n sống sót sau lụt đại hồng thủy, bàn tính với nhau và bắt đầu khởi công xây một cái tháp cao đụng trời, để tránh khỏi bị lụt lớn như đại hồng thủy lần tới. Mới xây tháp lên được lưng chừng trời th́ ḍng họ anh em bắt đầu "ta đây" kiêu ngạo, nên sau đó Chúa làm cho giữa anh em họ nói tiếng khác nhau, thành thử không c̣n hiểu nhau được nữa. Rốt cuộc là cái tháp Babel xây không thành. Ư câu chuyện ai cũng biết là để giải thích nguồn gốc của những tiếng nói khác nhau của các dân tộc. Nhưng ư tôi muốn nói qua bài viết này với câu chuyện này là nếu người Việt ḿnh không c̣n hiểu nhau nữa qua tiếng "nước tôi", mà không chịu quy về Cội Nguồn để "biết ḿnh" th́ đừng mong người ḿnh có "tinh thần" phục quốc và kiến quốc cách trường tồn ! Ngược lại nếu mỗi người biết ḿnh có Tính t́nh siêu Việt th́ chuyện dân tộc Việt Nam sẽ đem "Lửa thiêng soi toàn thế giới" sẽ không c̣n là giấc mơ vĩ đại, mà sẽ là chuyện tự nhiên !



Viết xong, ngày 11 tháng 6 năm 2009.
(tức 19 tháng 5 năm Kư Sửu)

Nguyễn Sơn Hà

Lưu Linh
06-11-2009, 11:18 PM
"

V́ vậy khi người Việt ḿnh không c̣n hiểu nhau qua tiếng nói và chữ viết, th́ không c̣n là một dân tộc Việt ! V́ lời nói và chữ viết c̣n gọi là "ngôn tự", với ngôn nghĩa là nguyên ngôn (Logos) tức là Lời viết hoa hay là lời bộc lộ Chân Như nên cũng có thể dịch là Tính ngôn, hay là Tính Bản Nhiên con người ; c̣n tự là "tự do lai xuất" nghĩa là hoàn toàn tự do theo nghĩa tự nội khởi, chưa bị cái chi khác đi trước ra điều kiện cho ḿnh, tức là ư nghĩa sáng tạo. Ở đây là tự sáng tạo chữ viết để diễn tả lời nói là cái tính, cái ư bên trong ḿnh. Cho nên "ngôn tự" là tính thiết yếu phải có nơi mỗi người Việt ḿnh th́ mới có thể thành một dân tộc Việt, mới là "dân tộc tính"!

[/B]

Viết xong, ngày 11 tháng 6 năm 2009.
(tức 19 tháng 5 năm Kư Sửu)

Nguyễn Sơn Hà


Thân mến chào anh Sơn Hà ,

Đọc những ǵ anh giải thích ư nghĩa của chữ ngôn tự , Lưu Linh cũng đang có thắc mắc như thế này : Chữ ngôn th́ Lưu Linh đă rơ , c̣n chữ tự như anh giải thích là "tự do lai xuất" cũng như hoàn toàn tự do , vậy th́ chữ "văn tự & tự điển" có cùng ư nghĩa đó không , thưa anh ? Xin cảm ơn anh trước .

Thân mến ,

Lưu Linh

Son Ha
06-12-2009, 10:45 AM
Thân mến chào anh Sơn Hà ,

Đọc những ǵ anh giải thích ư nghĩa của chữ ngôn tự , Lưu Linh cũng đang có thắc mắc như thế này : Chữ ngôn th́ Lưu Linh đă rơ , c̣n chữ tự như anh giải thích là "tự do lai xuất" cũng như hoàn toàn tự do , vậy th́ chữ "văn tự & tự điển" có cùng ư nghĩa đó không , thưa anh ? Xin cảm ơn anh trước .

Thân mến ,

Lưu Linh
Chào Lưu Linh,

Hoan hô Lưu Linh đă chịu khó đọc bài của tôi (v́ không phải dễ hiểu !) và nhất là biết đặt câu hỏi.

Để cho LL hiểu rơ nghĩa nguyên thủy chữ "tự" trong chữ "ngôn tự" th́ tôi cắt nghĩa kiểu so sánh với một chữ khác như "thể dụng". Có lẽ LL đă hiểu cái chữ "thể dụng" này (?), với "thể" là nghĩa một cái ǵ bao quát mơ hồ cho nên c̣n gọi là (tưởng) "tượng", c̣n "dụng" nghĩa là đă thành nét, thành h́nh. Chữ "tự" của chữ "ngôn tự" hay chữ "tương tự" hay chữ "tự nhiên" viết với bộ 'nhân' là nghĩa tự do sáng tạo (từ bên trong) như chữ tự tài, tự tác, tự tạo... để cho "đạo nghệ" từ cái Tính Nhân đó ! Phải nhớ rằng (chữ) Nho nghĩa là Nhu với nghĩa thích nghi uyển chuyển theo thời (tùy thời chi nghĩa). V́ vậy mà tôi cắt nghĩa từ "thể" 'nhân' biến hóa ra nghĩa (thông) "dụng" để viết lời (ngôn) tức là "chữ".

C̣n cái chữ "tự" của chữ "văn tự" và "tự điển" viết với bộ 'tử' (là con) không nên hiểu với nghĩa "con cái" mà phải hiểu là nghĩa tiếp tục biến hóa từ (thể) chữ ''tự"= "chữ" cái (gốc) của cha là 'nhân' biến sinh ra con là bộ "tử" cũng nghĩa là "chữ" con, theo luật Càn Khôn là "nhất bản tán vạn thù". Nên nét độc đáo của tiếng Việt (Nho) ḿnh là luôn luôn là tiếng đôi, v́ đó là đặc Tính song trùng của (Đạo) Nhân. Như triết gia Kim-Định đă nói trong tác phẩm Văn Lang Vũ Bộ :

"C̣n ṿng trong là cái ǵ vẫn nằm trong sự vật làm nên cái hồn, cái ư nhị của sự thể và như thế là diễn tả nét song trùng cách thẩm thấu, nên ta c̣n nhận thấy tính chất thẩm thấu đó ngay trong chữ cặp đôi được bày tỏ bằng nhiều lối.

- Liên hệ ư nghĩa như nâng lên, hạ xuống, mở ra, đóng vào, chợ búa, tập tễnh mon men…

- Liên về lân cận, về liên tưởng như chăn màn, bát đĩa, giường chiếu, mâm bàn, nồi niêu, xoong chảo, viết lách, nói năng, ăn ở, điệu bộ…

- Có khi bằng nguyên âm như ngâm nga, ngân nga, nết na (nguyên âm N), lập loè (L), đủng đỉnh (Đ), kêu ka (K)…

- Có khi bằng chủ âm như lỉnh kỉnh (ỉnh), khoác lác (ác), lảo đảo (ảo)…

- Có trường hợp đặc biệt về chủ âm iếc như học hiếc, thi thiếc, làm quan làm kiếc, láo liếc, ho hiếc, ốm iếc, phải đi xin eo phe eo phiếc, phút tem phút tiếc…

Trên đây chỉ kể sơ qua một cách ngẫu hữu (cách hệ thống dành lại cho ngữ lư học) vừa đủ để chứng tỏ đó là một sáng tạo không phải là vô ích như có người tưởng, mà là tối quan trọng để diễn đạt nét song trùng của Việt Lư, hai mà một, một mà hai."


Hy vọng Lưu Linh đă hiểu được ư nghĩa "chữ" ở "ngôn tự" và "văn tự & tự điển". Nếu LL muốn t́m hiểu thêm về Tính Thể Siêu Linh của tiếng Việt th́ nên đọc tác phẩm Văn Lang Vũ Bộ của Kim-Định . http://www.anviettoancau.net/anviettc/index.php?option=com_content&task=view&id=1013

T́nh thân
Sơn Hà

Lưu Linh
06-12-2009, 11:24 PM
Chào Lưu Linh,

Hoan hô Lưu Linh đă chịu khó đọc bài của tôi (v́ không phải dễ hiểu !) và nhất là biết đặt câu hỏi.

Để cho LL hiểu rơ nghĩa nguyên thủy chữ "tự" trong chữ "ngôn tự" th́ tôi cắt nghĩa kiểu so sánh với một chữ khác như "thể dụng". Có lẽ LL đă hiểu cái chữ "thể dụng" này (?), với "thể" là nghĩa một cái ǵ bao quát mơ hồ cho nên c̣n gọi là (tưởng) "tượng", c̣n "dụng" nghĩa là đă thành nét, thành h́nh. Chữ "tự" của chữ "ngôn tự" hay chữ "tương tự" hay chữ "tự nhiên" viết với bộ 'nhân' là nghĩa tự do sáng tạo (từ bên trong) như chữ tự tài, tự tác, tự tạo... để cho "đạo nghệ" từ cái Tính Nhân đó ! Phải nhớ rằng (chữ) Nho nghĩa là Nhu với nghĩa thích nghi uyển chuyển theo thời (tùy thời chi nghĩa). V́ vậy mà tôi cắt nghĩa từ "thể" 'nhân' biến hóa ra nghĩa (thông) "dụng" để viết lời (ngôn) tức là "chữ".


Anh Sơn Hà thân mến ,

Lưu Linh rất cảm ơn anh Sơn Hà đă chịu khó giải thích giùm , giờ th́ LL lại càng thắc mắc , sorry . Theo LL hiểu chữ tự ở bộ NHÂN 5 nét th́ có nghĩa như sau :

1- Giống như , tựa như > thí dụ : tương tự

C̣n chữ tự ở bộ TỰ th́ đúng nghĩa như anh đă giải thích , chữ tự này được đặt trước chữ ngôn , thí dụ : tự ngôn , tự ngữ , tự nhiên , tự do , tự ái , tự cao ,tự đắc ,tự vận v.v...

Khi anh định nghĩa chữ " Ngôn Tự " như vậy th́ lại đúng y như chữ Tự Ngôn ? LL nghĩ chữ nghĩa Hán Việt nếu như đảo lại th́ sẽ có nghĩa khác , cho nên LL tự khuyên nhủ ḿnh là không nên đảo nghịch chữ nghĩa để dùng tùy hứng , chẳng hạn như chữ "Ngôn Từ" mà đảo ngược lại thành "Từ Ngôn" th́ ư nghĩa sẽ trở thành hoàn toàn khác nhau .

Giờ trở lại chữ Tự trong bộ Tự và hợp từ "Tự Ngôn" với nghĩa là "tự nhiên phát ngôn" th́ có lư , c̣n ư nghĩa chữ "Ngôn Tự" ở bộ Nhân th́ không make sense như LL t́m định nghĩa bên trên , sau cuối th́ chữ " Ngôn Tự" ở bộ "Tử" như "Văn Tự" lại hợp lư với cách sắp đặt hợp từ nhưng lại có ư nghĩa khác với phần anh định nghĩa .


LL cố gắng tŕnh bày theo sự suy nghĩ của riêng một cách dễ nhất , không biết có rườm rà không nữa . Hic hic ... Giờ LL không biết nên viết Ngôn Tự hay Tự Ngôn ? Nhưng dù sao th́ cũng mong được sự giải tỏ cái thắc mắc này . Một lần nữa LL xin cảm ơn anh Sơn Hà .


Thân mến ,

Lưu Linh

Son Ha
06-13-2009, 04:59 AM
Anh Sơn Hà thân mến ,

Lưu Linh rất cảm ơn anh Sơn Hà đă chịu khó giải thích giùm , giờ th́ LL lại càng thắc mắc , sorry . Theo LL hiểu chữ tự ở bộ NHÂN 5 nét th́ có nghĩa như sau :

1- Giống như , tựa như > thí dụ : tương tự

C̣n chữ tự ở bộ TỰ th́ đúng nghĩa như anh đă giải thích , chữ tự này được đặt trước chữ ngôn , thí dụ : tự ngôn , tự ngữ , tự nhiên , tự do , tự ái , tự cao ,tự đắc ,tự vận v.v...

Khi anh định nghĩa chữ " Ngôn Tự " như vậy th́ lại đúng y như chữ Tự Ngôn ? LL nghĩ chữ nghĩa Hán Việt nếu như đảo lại th́ sẽ có nghĩa khác , cho nên LL tự khuyên nhủ ḿnh là không nên đảo nghịch chữ nghĩa để dùng tùy hứng , chẳng hạn như chữ "Ngôn Từ" mà đảo ngược lại thành "Từ Ngôn" th́ ư nghĩa sẽ trở thành hoàn toàn khác nhau .

Giờ trở lại chữ Tự trong bộ Tự và hợp từ "Tự Ngôn" với nghĩa là "tự nhiên phát ngôn" th́ có lư , c̣n ư nghĩa chữ "Ngôn Tự" ở bộ Nhân th́ không make sense như LL t́m định nghĩa bên trên , sau cuối th́ chữ " Ngôn Tự" ở bộ "Tử" như "Văn Tự" lại hợp lư với cách sắp đặt hợp từ nhưng lại có ư nghĩa khác với phần anh định nghĩa .


LL cố gắng tŕnh bày theo sự suy nghĩ của riêng một cách dễ nhất , không biết có rườm rà không nữa . Hic hic ... Giờ LL không biết nên viết Ngôn Tự hay Tự Ngôn ? Nhưng dù sao th́ cũng mong được sự giải tỏ cái thắc mắc này . Một lần nữa LL xin cảm ơn anh Sơn Hà .


Thân mến ,

Lưu Linh

Lưu Linh mến,

không biết bà con của MGP có khó chịu khi anh em ḿnh trao đổi để học hỏi về "ngôn tự" ở mục b́nh luận chính trị này ? Nhưng theo nền tảng Đạo th́ mọi chuyện chính trị, kinh tế, xă hội, giáo dục, gia đ́nh, học đường, lẫn môi trường, v.v... đều là "Văn Hóa" với nghĩa làm cho con người tiến Hóa Tận Kỳ Tính để Thành Nhân, v́ đó là đối tượng và là cứu cánh của con người. Nên sự trao đổi ở đây về "ngôn tự" tôi nghĩ cũng tốt thôi để cho mọi người ḿnh học hỏi, v́ tự học mới chính là tự tu, tự tiến đó.

Chữ Tự trong "ngôn tự" mà tôi cắt nghĩa là "tự do lai xuất" (tự nội khởi) với nghĩa sáng tạo. Hai chữ "sáng tạo" này thường ḿnh chỉ hiểu với nghĩa ṿng ngoài là tự tài, tự tác với tự do theo tự nhiên (=thiên nhiên)... để rồi "tự măn" (thường hiểu với nghĩa tự bằng ḷng thỏa măn) ! Nhưng ḿnh quên mất nghĩa cái gốc của chữ "sáng tạo" là "Động Lực (Đức) Uyên Nguyên (Nhất Bản=Nhất Thể) Vô Cùng Sáng láng là Tạo với Hóa, là Không với Có, là Âm với Dương... mà tổ tiên gọi nôm na là ĐẠO. Nên khi tương quan liên hệ đến con người ở ṿng trong th́ gọi là Đạo Nhân, c̣n khi liên hệ đến kết quả của con người ở ṿng ngoài như công chuyện nghề nghiệp th́ gọi là Đạo Nghệ (chữ 'nghệ' viết bằng hai nét như dấu 'nhân'). Cho nên nghĩa nguyên thủy của chữ "tự măn" là "tự do viên măn" (chữ 'do' ở đây phải hiểu với nghĩa "Đạo" là giống "Như", là có "Thể") tức là nghĩa Đạo Thể Viên Dung.

Như tôi đă nói chữ Nho là âm từ chữ Nhu hay chữ Như là nghĩa uyển chuyển=có thể=giống như ... tức là nghĩa "thuận theo" Thiên Nhiên th́ Tự Nhiên là Đạo Lư=ĐÚNG.

Cho nên LL không thể chơi chữ kiểu "tự do phát ngôn" rồi nói "tự ngôn" make sense được, v́ chơi chữ kiểu đó th́ cũng giống như "vixi" bây giờ ghép chữ "giao kết hợp đồng" rồi bảo "giao hợp" là "make sense" đâu (!), mà là "make love" mới đúng phải không ?!:cuoilan: Tiếng Việt của ḿnh siêu việt ở chỗ Tính thể là Đạo đem áp dụng vào đời sống con người, do đó mới gọi là Đạo Nhân tức là Đạo làm Người. V́ vậy mà lời nói (ngôn) phải thuận theo (ṭng) như sách có câu "ngôn viết ṭng" : nói là (phải) làm, làm đủ thứ từ việc chế ra "chữ viết" đến việc cày cấy, đến trông trời, trông đất, trông mây, hay trông cho chân cứng đá mềm,... th́ đó là nghĩa chữ "tự" trong "ngôn tự".

Tiếng Việt ḿnh nói luôn luôn bằng tiếng đôi như tôi đă cắt nghĩa cho LL, đó là luật "âm dương", cho nên phải nói thuận theo "âm dương", tức là âm trước dương sau, vợ trước chồng sau (vợ chồng), nhà trước nước sau (nhà nước), làng trước nước sau (làng nước), nhỏ trước lớn sau (nhỏ lớn), t́nh trước lư sau (t́nh lư), v.v... Đó là triết lư "tả nhậm" nghĩa là phải sống ngược gịng đời th́ mới có thể đắc Đạo, mới có thể thành Nhân. Nên khi nói ngược lại là tự ḿnh đặt sai vị trí của ḿnh trong vũ trụ trời đất th́ ḿnh không thể biết ḿnh để tiến hóa, nên mới bị khảo đảo bởi luật nhân quả, là tại v́ ḿnh bị mất gốc, là mất cái Tính Bản Nhiên nên ḿnh mới nói sai hiểu lầm, riết rồi thành thói quen rồi đâm ra làm bậy (để cho giống người ta, "ai làm sao tôi làm vậy ai làm bậy tôi làm theo"!) mà cứ tưởng là Đúng, cho nên mới vong thân, mới khổ !

Hy vọng LL đă hiểu nghĩa chữ "tự" của "ngôn tự" c̣n mọi chữ "tự" khác đều biến dạng đổi nghĩa theo luật "nhất bản tán vạn thù" từ nguyên thủy với nghĩa "ngôn tự" này. Nếu LL chưa hiểu hay c̣n thắc mắc cứ hỏi đừng có ngại nhen, và tôi sẽ giải đáp theo Đạo với khả năng của tôi .

Thân t́nh
Sơn Hà

Linh hồn của Tre
06-13-2009, 12:45 PM
Đọc bài của anh SH và của LL, Tre chỉ hiểu có khoảng 30% :lay: ... nhưng cũng cho Tre xin phép được có cái ư như ri:

T́m hiểu nguồn gốc của 1 chữ là việc hay, nhưng theo Tre th́ ngôn ngữ luôn luôn là dynamic (ngược với static, Tre không biết tiếng Việt nói là sao ?) ... ngôn ngữ luôn luôn "chạy" và phát triển chứ không đứng 1 chỗ, cũng như thế hệ của Tre nói, viết khác với thế hệ của Cha Mẹ Tre và sau này con cháu của Tre sẽ khác với Tre ... nếu giải thích như anh SH th́ ngôn ngữ nó static (đứng 1 chỗ) uh ?

Chỉ có cái là ḿnh chấp nhận cái nào thay đổi, cái nào không nên đổi ... (miễn đừng đổi theo kiểu vc v́ chướng tai lắm) ... ngôn ngữ thay đổi theo với sự phát triển của xă hội đâu phải là mất gốc đâu anh SH (?)

Son Ha
06-14-2009, 02:50 AM
Đọc bài của anh SH và của LL, Tre chỉ hiểu có khoảng 30% :lay: ... nhưng cũng cho Tre xin phép được có cái ư như ri:

T́m hiểu nguồn gốc của 1 chữ là việc hay, nhưng theo Tre th́ ngôn ngữ luôn luôn là dynamic (ngược với static, Tre không biết tiếng Việt nói là sao ?) ... ngôn ngữ luôn luôn "chạy" và phát triển chứ không đứng 1 chỗ, cũng như thế hệ của Tre nói, viết khác với thế hệ của Cha Mẹ Tre và sau này con cháu của Tre sẽ khác với Tre ... nếu giải thích như anh SH th́ ngôn ngữ nó static (đứng 1 chỗ) uh ?

Chỉ có cái là ḿnh chấp nhận cái nào thay đổi, cái nào không nên đổi ... (miễn đừng đổi theo kiểu vc v́ chướng tai lắm) ... ngôn ngữ thay đổi theo với sự phát triển của xă hội đâu phải là mất gốc đâu anh SH (?)

Chào Tre,

Hoan hô và cảm ơn Tre đă chịu khó đọc bài viết của tôi, tuy là mới hiểu có 30% nhưng cũng đă ráng góp ư để đặt câu hỏi, nên tôi rất mến phục Tre đó.:rose1:

Chắc là tại v́ Tre chưa hiểu hết ư nghĩa của tiếng Việt ḿnh là "siêu việt" không phải là nó gợi h́nh và gây cảm xúc cho Tre (v́ tiếng Mỹ, tiếng Tây cũng có đặc tính này vậy), nhưng v́ là tiếng Việt ḿnh biến hóa luôn luôn theo luật "âm dương" là nền tảng của quy luật tất yếu của Càn Khôn, mà tổ tiên gọi đó là Đạo. Luật Càn Khôn này gồm có ba quy luật chính mà tôi đă cắt nghĩa, đó là : Biến Động, Loại Tụ, và Giá Sắc (Nhân Quả) mà tất cả mọi sự và vạn vật trong vũ trụ này đều biến hóa theo 3 quy luật nền tảng này.

Nên không thể nói tiếng Việt ḿnh là static, nhưng trái lại rất là dynamic, bằng chứng là Tre không c̣n hiểu nổi nghĩa của những tiếng như nhân, tính, tâm, mệnh, t́nh, trời, đất, âm, dương, v.v... Hay nói cách khác là Tre (hay mỗi người ḿnh) chỉ có thể hiểu theo cái hiểu của ḿnh với sự ư thức của ḿnh có được về ư nghĩa của những chữ đó, nên sự hiểu chưa đúng nghĩa của ḿnh đó tức là hiểu theo tŕnh độ của ḿnh th́ chính là tính chất "dynamic" đó. Thí dụ như chữ "nhân" nếu hiểu theo kiểu hàn lâm tự điển (là static), th́ mọi người đều hiểu với đối tượng là nghĩa con người đi tới đi lui, biết ăn biết nói, biết thương biết ghét, biết xúc động để rồi cười hay khóc... Nhưng chữ "nhân" theo nghĩa dynamic là không có trong tự điển, mà chính là nghĩa mà mỗi người có thể hiểu được với ư muốn t́m ṭi học hỏi, suy tư và sự ư thức được về ư nghĩa của sự hiện hữu của ḿnh với vị trí và cứu cánh của ḿnh trong trời đất vũ trụ này, tức là biến động để loại tụ và gieo gặt đó, th́ cũng là nghĩa "nhất bản tán vạn thù, vạn thù quy nhất bản" đó !

Cho nên nghĩa của chữ và tiếng Việt là "Tính Thể Siêu Linh" bởi con người là biểu tượng, qua con người là đối tượng, và với con người là cứu cánh, tức là phải hiểu biết con người là "tài nhân" để tài tác với trời đất sao cho thành người th́ mới là "nhân tài". Nói cách khác cho Tre dễ hiểu với h́nh ảnh con người như là ông thợ gốm và trời đất là cục đất sét, nên ông thợ gốm với cục đất sét là nghĩa "tài nhân" (với ư nghĩa sáng tạo nội khởi) và khi tài tác uốn nắn ra cái b́nh cắm bông, hay tượng Phật, là nghĩa "nhân tài" v́ đă thành Như Ư, với Ư viết hoa là nghĩa nguồn linh lực uyên nguyên vô cùng tinh ṛng sáng láng, c̣n gọi là Tạo Hóa là Chân Lư. Đó mới là nghĩa của chữ Nhân và cũng chính là nghĩa "thành nhân". V́ vậy mà tôi mới nói chữ Nho là âm của chữ Nhu là thuận theo là uyển chuyển để thích nghi, như câu mà tiền nhân xưa đă nói là "tùy thời chi nghĩa".

Nhưng Tre phải hiểu sự cắt nghĩa của tôi giống như cái ngón tay trỏ của tôi chỉ chị Hằng (trăng rằm) cho Tre ngắm trăng để thưởng thức cái đẹp tuyệt vời của chị Hằng. Nên Tre phải t́m theo hướng ngón tay tôi chỉ để ngắm trăng, chứ đừng có nh́n cái ngón tay tôi th́ làm sao mà thấy được chị Hằng ? Tre hiểu không ?:smile:

Hy vọng tôi đă trả lời cái câu hỏi của Tre là cái nghĩa tiếng Việt phải dynamic mà không nên static. Nếu Tre có c̣n thắc mắc ǵ th́ cứ tự nhiên hỏi v́ khi trả lời cho Tre là tôi đang học với Tre đó. V́ Chân Lư là luật Càn Khôn cũng không có static mà là dynamic trong mỗi giây phút vô cùng vô tận, vô thủy vô chung !

Thân t́nh,
Sơn Hà