PDA

View Full Version : Aleksandr Solzhenitsyn



hoangthymaithao
06-12-2009, 04:49 AM
Alexandre Solzenitsym

dzung.bui <dzung.bui@free. fr> wrote:

Nhà văn Alexandre Solzenitsym: " Khi thấy thằng cộng sản nói láo, ta phải đứng lên nói nó nói láo. Nếu ta không có can đảm nói nó nói láo, ta phải đứng lên ra đi không ở lại nghe nó nói láo. Nếu ta không can đảm bỏ đi mà phải ngồi lại nghe, ta sẽ không nói lại những lời nó nói láo với người khác".

Hôm qua đọc báo biết nhà văn Alexandre Solzenitsym qua đời, tôi buồn v́ tiếc cho thế giới mất đi một nhà văn kiệt xuất. Ngoài ra, tôi bồi hồi thương cảm cho số phận của đất nước tôi vô cùng!!

Đất nước tôi c̣n bất hạnh, có lẻ bởi v́ số đông những người Việt Nam lưu vong trên những xứ sở tự do, sống bằng cây bút, sống với văn học nghệ thuật c̣n thiếu một nhân cách can đảm như ông Alexandre Solzenitsym. Một nhân cách bất chấp mọi nguy hiểm để nói lên sự thật, nói lên cái sai trái, cái độc tài, cái giảo quyệt của chế độ Cộng sản. Một nhân cách bất chấp mọi quyền lực bè phái, dám bất b́nh vạch trần sự thật trước dư luận về một số người lưu vong hèn hạ vô ơn cái chi"nh thể đă nuôi dưỡng họ được sống c̣n cho đến ngày hôm nay. Một nhân cách biết đau xót trước những khủng bố tù đày của những người đấu tranh không mệt mỏi cho một Việt Nam tự do dân chủ và nhân quyền .

Trước năm 1975, ông Mai thảo, một trong những nhà văn lớn trên đất nước tôi, một người suốt đời sống bằng chử nghĩa. Chữ nghĩa của ông sặc mùi rượu mạnh đêm đêm pḥng trà, chử nghĩa của ông trau chuốt óng ả sống thời thượng nhảy đầm trên những xác chết của vô số người lính ngoài trận. Nửa đời c̣n lại, ông tiếp tục sống ngất ngưởng phong lưu tị nạn, chử nghĩa của ông bây giờ nói lên khát vọng tự tôn: "Ta thấy h́nh ta những miếu đền.... Đời ta sử chép cả ngh́n chương...."

Đọc những lời thơ thần thánh hóa một cách bệnh hoạn của một nhà văn già một đời nát rượu này, tôi thấy thương cho ông. Tôi tôn trọng những ǵ gọi là văn học, nhưng ca tụng những ḍng thơ huyễn tưởng của ông th́ không. Thế mà một số người lưu vong sống bằng chử nghĩa, họ lăng quên rồi những người Việt Nam Cộng Ḥa anh hùng đă chết thật anh hùng cho đất nước . Họ dấy động chữ nghĩa tâng bốc thơ ông là những ḍng trác tuyệt, ông là bậc vĩ nhân, ông là cây đại thụ, là Nguyễn Du thời đại.... Tôi ngán ngẫm vô cùng, mường tượng thấy trước mắt ḿnh đang diễn lại hoạt cảnh điếu đóm xưng tụng, tự chia nhau chiếu trên chiếu dưới, tự phong mỗi người thống lănh mỗi cỏi Thái Sơn Bắc Đẩu như ngày xưa ở văn đàn nước tôi.

Có người cho ông Trịnh Công Sơn dùng chữ dễ dàng như lấy từ trong túi áo. Vâng đúng vậy, không ai phủ nhận điều này. Chữ nghĩa của ông đẹp lắm, v́ những chữ nghĩa đó được cưu mang, được thấm đẫm bỏi máu, nước mắt và mồ hôi của hàng triệu người đă cống hiến tuổi thanh xuân của ḿnh cho đất nước để bảo vệ hai chữ Tự Do.

Sau năm 1975, ông sống hèn hơn tôi tưởng. Chữ nghĩa đẹp của ông sợ hăi ngó lơ trước hàng hàng lớp lớp xác người trôi dạt khắp biễn Đông. Chữ nghĩa đẹp của ông sợ hăi ngó lơ trước hàng hàng lớp lớp những trại tập trung cải tạo. Chữ nghĩa đẹp của ông sợ hăi ngó lơ trước hàng hàng lớp lớp những thân phận tù đày khổ sai trên khắp cùng rừng núi. Mỗi ngày TCS nhâm nhi rượu Tây rượu Mỹ, TCS đem những chữ nghĩa đẹp của ông để ngất ngây say đắm ca ngợi cái xă hội ông đang sống mà mỗi ngày chung quanh TCS có hàng triệu người đói cơm thiếu mặc. TCS đem những chữ nghĩa đẹp của ông để thiết tha ca tụng cái xă hội ông đang sống mà mỗi ngày chung quanh TCS có hàng triệu người bị đ̣n thù bách hại.

Ông chết, bạn bè ông trong nước, người nặn tượng, kẻ vẽ tranh sùng bái ông (tôi cũng vẽ một bức, vẽ chính con người của ông: mặt mày lơ láo , tóc tay dựng đứng. Bức vẽ này tôi gởi về địa chỉ nhà ông)..

Nực cười thay, tại hải ngoại có một số cây bút mà ngày trước họ đă sợ hăi trốn chạy chế độ phi nhân phi lư phi pháp qua đây sống kiếp lưu vong. Nghe TCS chết, họ vội vă vấy động chữ nghĩa khóc ông....!? (tôi nghe ra những lời thống thiết trơ trẽn đó có khác ǵ với cái trơ trẽn của Tố Hữu khóc Stalin). Nước mắt tôi không đổ cho loại người như TCS, loại người có tấm ḷng chỉ để.... gió thổi bay đi. Không bao giờ.


Thăm sát tập thể tại Huế năm 1968

Giải khăn sô cho Huế năm Mậu Thân 1968
Tài hoa, họa sĩ bậc thầy mà sống vô hậu như các ông Đinh Cường và ông Trịnh Cung.... Ngày xưa, các ông ấy cùng với bọn Nguyễn Đắc Xuân, Hoàng Phủ Ngọc Tường thâm giao vô cùng trên mấy ngà n xác chết của dân Huế bị bọn Việt Cộng sát hại. Ngày nay, các ông ấy tiếp tục thản nhiên đàn đúm, làm ngơ trước những ḍng nước mắt và trên những giải khăn tang của vô số đồng bào. Các ông ấy tiếp tục làm ngơ trước những nỗi gieo neo tận cùng nghèo khổ của hàng triệu dân lành.
Họ nghèo khổ tới nỗi những thanh niên thiếu nử phải chấp nhận bán đi nhân phẫm của ḿnh cho bọn cầm quyền để được đem qua những xứ sở lân cận để làm những nghề thật tủi nhục. Các ông ấy lặng thinh trước một xă hội suy đồi đạo đức một cách ghê sợ mà lịch sử nước nhà trước đây chưa hề xảy ra.. Các ông lặng thinh trước m ột xă hội đầy rẫy bất công trong một chế độ độc tài tham nhũng thối nát, giàu nghèo vô cùng chênh lệch và biết bao tội ác th́ có khác ǵ với đồng lơa. Các ông ơi, chiêm ngưỡng những ng̣i bút cây cọ thui chột của các ông? Không có tôi đâu.


Đất nước Việt Nam của chúng ta. Một giải đất thật nhỏ bé thật thân thương mà các tiền nhân, những vị anh hùng của chúng ta suốt mấy ngàn năm nay đă đổ biết bao xương da máu thịt trong lửa đạn để bảo vệ giữ ǵn. Giờ đây bọn CS Việt Nam cắt từng miếng đất, dâng từng ḥn đảo cho ngoại bang. Sơn hà đang lâm nguy. Nước nhà đang nguy biến. NhA Fng người sống bằng chữ nghĩa lưu vong trên những mảnh đất tự do đâu hả? Họ sợ ǵ sao không dấy động chữ nghĩa lên chiến đấu bằng ng̣i bút của ḿnh? Dấy động chữ nghĩa lên kêu gọi lương tâm nhân loại. Dấy động chữ nghĩa lên đánh thức ḷng yêu nước của người Việt Nam sống khắp nơi trên thế giới? Chữ nghĩa của họ đâu rồi? Có phải chữ nghĩa của họ bây giờ chỉ dùng để kêu gào cổ súy cỏng rắn vô nhà? Có phải chữ nghĩa của họ bây giờ dùng để khích bác một cách ác độc ngu xuẩn làm thương tổn đến niềm tin về tôn giáo cao cả của mỗi người trong Cộng đồng? Có phải thái độ sống của họ là một thái độ không làm người tử tế? Có phải thái độ viết của họ l à thái độ thiếu trung thực, gây rối, khiếp nhược, ích kỷ?

Tôi ước ǵ ở hải ngoại này có được thêm vài ông Nguyễn Hữu Nghĩa, Duyên Anh, Bùi Bảo Trúc, . v..v… Chắc chắn cộng đồng sẽ bớt những kẻ sống bằng chữ nghĩa, thiếu ḷng tự trọng quên bước đi bằng hai chân để được sự ân sủng của bọn Cộng Sản Việt Nam cho phép rao bán thơ văn của ḿnh. Bớt những loại sâu bọ lên làm người c̣n giấu mặt. Bớt những kẻ vô lại như bọn Phạm Duy như bọn Nguyễn Cao Kỳ…..

Những kẻ vô lại như bọn Phạm Duy như bọn Nguyễn Cao Kỳ…..

Trong số các nhà văn nhà thơ, được mấy người có nhân cách đẹp không thèm tiếp Nguyễn Tuân như bà Nhă Ca? Nhưng có rất nhiều người như bà Mộng Tuyết.

Những người Việt Nam lưu vong sống bằng chữ nghĩa nhân cách lương tâm kiệt xuất? Có, nhưng hiếm. Những người lưu vong Việt Nam sống bằng chữ nghĩa lương tâm công chính? Có, ít lắm. C̣n lại, một số họ sống cố t́nh lú lẩn quên rồi những oan nghiệt lầm than do hai chử Cộng sản, hoặc không thể làm bộ si khờ, th́ họ sống chúi đầu xuống đất. Có người, họ sống thật khéo, thật bảnh bao mũ ni che tai, sống cả nể, sống phất phơ như loài cỏ dại, tâm tư quan điểm của họ trôi nổi như lục b́nh. Có số, họ c̣n tự cho ḿnh là cao cả, là phi chính trị, là đứng trên những thị phi, văn chương thơ phú của họ là châu là ngọc trau chuốt thật tṛn trịa đổi màu lấp lánh vái lạy tôn tụng nhau, để tự choàng cho nhau những ṿng nguyệt quế thối rữa.

Tôi mơ ước cái chết của nhà văn Nga vừa qua sẽ đánh động lương tri và sự chân thật của những người Việt Nam lưu vong sống bằng ng̣i bút.

LNHoaiTu
06-13-2009, 04:12 AM
Solzhenitsyn hay Solzenitsyn th́ c̣n nghe trại âm nhưng Solzenitsym th́ dường như sai . Gulag của Solzhenitsyn đă lănh giải Nobel . Viết về loại này mà sai tên hay sai chi tiết là bị chúng nó chơi cho biết

hoangthymaithao
06-13-2009, 05:24 AM
Aleksandr Isayevich Solzhenitsyn (English pronunciation: /soʊlʒəˈniːtsɨn/[1] Russian: Алекса́ндр Иса́евич Солжени́цын, pronounced [ɐlʲɪˈksandr ɪˈsaɪvʲɪtɕ səlʐɨˈnʲitsɨn]) (December 11, 1918 – August 3, 2008)[2] was a Russian novelist, dramatist and historian. Through his writings he made the world aware of the Gulag, the Soviet Union's forced labor camp system — particularly The Gulag Archipelago and One Day in the Life of Ivan Denisovich, his two best-known works. For these efforts Solzhenitsyn was awarded the Nobel Prize in Literature in 1970, and exiled from the Soviet Union in 1974. He returned to Russia in 1994. He was the father of Ignat Solzhenitsyn, a conductor and pianist.

Xin mời theo link dưới nầy đọc tiếp ::

http://en.wikipedia.org/wiki/Aleksandr_Solzhenitsyn#Biography