PDA

View Full Version : Giải phóng hay xâm lăng? Cách mạng hay cướp nước?



SilverBullet
08-19-2009, 03:19 PM
Giải phóng hay xâm lăng? Cách mạng hay cướp nước?

Minh Vơ ‒ Tạp ghi nhân kỷ niệm "Cách Mạng Tháng Tám"


Khi Cộng quân Bắc Việt tràn vào Saigon ngày 30 tháng tư năm 1975 và Hà Nội tuyên bố Miền Nam đă được "giải phóng", th́ giới b́nh dân đă đáp lại bằng cái giọng nói lái quen thuộc: "Phỏng Giái". Giới có học th́ chau mày: giải phóng cái ǵ, xâm lăng th́ có.

Nhưng trước đó 30 năm, cả nước chưa có ai dám gọi "trung đội vũ trang tuyên truyền giải phóng quân" của Vơ Nguyên Giáp (thành lập ngày 19/12/1944) là quân xâm lăng; hay Ủy ban dân tộc giải phóng do Hồ Chí Minh làm chủ tịch (được bầu trong cái gọi là Quốc Dân Đại Hội ở Tân Trào ngày 08/07/1945) là Ủy Ban Xâm Lăng. Cũng như ngày "cách mạng tháng tám thành công" chưa ai dám gọi là ngày CS xâm lăng Việt Nam.

V́ lúc ấy chưa mấy người hiểu CS là ǵ và mưu mô của nó thâm độc ra sao.

http://www.dcvonline.net/php/images/082009/ngodinhnhu.jpg <= Ngô Đ́nh Nhu (1910 - 1963) Nguồn: hafi.com.vn

Ngô Đ́nh Nhu trước khi bị thảm sát chẳng bao lâu đă tiên đoán, "Nếu như Cộng sản Miền Bắc thôn tính được miền Nam, th́ việc Trung Hoa thôn tính Việt Nam chỉ c̣n là vấn đề thời gian." (1)

Nói thế là v́ đến lúc ấy (đầu thập niên 60) ông ta và nhiều người khác đă hiểu bản chất CS ra sao, và mối liên hệ môi với răng giữa CS Trung Hoa và CS Việt Nam như thế nào. Ông ấy cũng đă biết chiến thắng Điện Biên và các trận đánh ở Việt Bắc, như Đông Khê, Thất Khê được... Trung Cộng tiếp viện dồi dào... đă để lại trên lưng CS Bắc Việt những món nợ kếch sù mà chỉ có lấy non sông ra mới trả nổi.

Gần đây sau các vụ cắm mốc biên giới Việt Hoa rồi thành lập huyện Tam Sa đến các vụ ngư dân Việt Nam bị các toán hải tuần Trung cộng bắt giữ gần các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, và đặc biệt là dự án Bô-xít tại Trung Nguyên (*) nhiều người đă kêu toáng lên rằng, nước mất đến nơi rồi. Có lẽ trong số những người ấy cũng chẳng mấy ai đă đọc cuốn Chính Đề Việt Nam của Ngô Đ́nh Nhu. Nhưng xem ra ai cũng tỏ dấu lo sợ (?) cho số phận Tổ Quốc lâm nguy.

Tuy nhiên ngay từ đầu năm 2002, khi thứ trưởng ngoại giao VC (CHXHCNVN) Lê Công Phụng, nay là đại sứ Việt Cộng ở Hoa Thịnh Đốn, tuyên bố đă kư vói Trung Cộng hiệp ước quy định làn ranh biên giới giữa hai nước (2), chúng tôi đă viết bài Mất Đất và Mất Nước, trong đó chúng tôi quả quyết nước đă mất từ 30 tháng 4, 1975, để lưu ư mọi người đừng để vụ mất chưa đầy một ngàn cây số vuông đất vùng biên giới mà sao nhăng quyết tâm lấy lại toàn bộ Đất Nước đă mất vào tay Cộng Sản. (3)

Đúng vậy. Nước đă mất từ ngày đó, ngày mà bọn Mafia (chữ của luật sư Nguyễn Mạnh Tường tác giả cuốn hồi kư Kẻ Bị Vạ tuyệt Thông: Un Excommuníe) con đẻ của chủ nghĩa Mác-xít, một quái thai của lịch sử đă chiếm trọn Tổ Quốc Việt Nam th́ chúng đă biến Tổ Quốc thiêng liêng đó thành cái tổ cuốc trong đó đă có những quả trứng c̣ sắp nở thành c̣ con. Và có thể c̣n có cả trứng quạ nữa.

Chúng tôi không có ư dùng ẩn dụ để thậm xưng, hay cường điệu.

Nhiều người đă phản bác lại rằng nước đâu có mất, chỉ mất một nền đệ nhị Cộng Hoà của miền Nam. Những người đó không biết rằng nước không phải chỉ có đất đai, sông ng̣i, núi non . Mà nước chủ yếu là những dân tộc sinh sống trên đó. Họ là chủ của những đất đai sông ng̣i, núi non đó.

http://www.dcvonline.net/php/images/082009/hcm_chu.jpg
Hồ Chí Minh & Zhou Enlai (1960, Hà Nội) Nguồn: flickr.com/© Hulton-Deutsch Collection/CORBIS =>

Hăy nghe một nhà thơ nổi danh khắp thế giới bày tỏ cảm tưởng của ḿnh trước cảnh một nửa Việt Nam bị mất vào tay Cộng Sản từ 1954:

Ôi mảnh đất nửa trên h́nh chữ S
Ước ĺa ngươi, ta ước ĺa ngươi
Ta trót yêu ngươi từ thuở lên mười
Ngươi lừa phản nên đời ta mắc kẹt
T́nh yêu đă trở thành thù ghét
Nếu rời ngươi, dù cụt mất một chân
Chặt nốt một tay, ta cũng không cần
Mà coi đó là điều may mắn nhất
V́ sống gần ngươi là ta mất tất
V́ sống gần ngươi ta thành súc vật. (4)


Thi nhân thốt lên những lời ai oán đó vào năm 1967, khi nước mới mất một nửa. Th́ khi Cộng Sản vào chiếm nốt miền Nam, nghĩa là từ khi toàn bộ lănh thổ h́nh chữ S lọt vào tay bọn xâm lăng, cái cảm tưởng của nhà thơ đă được bày tỏ một cách ồ ạt, tập thể bởi trên một triệu ngươi tự chặt tay, chặt chân là mọi liên hệ vật chất tinh thần, mồ mả cha ông, nhà cửa ruộng vườn và những mối t́nh ruột thịt thân thưong, người yêu , bạn bè v.v... để liều chết ra đi, rời bỏ hẳn cái mảnh đất h́nh chữ S đă mất ấy.

Cũng v́ nước đă mất nên có những tù nhân khi được phóng thích để trở về nhà đă không chịu ra khỏi tù khiến cai tù phải lôi ra như anh Thi trong hồi kư của Kiều Duy Vĩnh hay treo cổ tự tử như Ngụy Như Cần trong Chuyện Kể Năm 2000 của Bùi Ngọc Tấn, v́ thấy sống ở đất nước đă bị CS xâm lăng chẳng khác ǵ sống trong tù lớn, c̣n khổ hơn trong tù nhỏ.

Năm 1961, khi tôi ngồi viết cuốn biên khảo đầu tay, tôi đă đặt tên cuốn sách của tôi là Sách Lược Xâm Lăng của Cộng sản. (5) Dùng hai chữ xâm lăng là tôi đă quả quyết Cộng Sản chỉ có tấn công để chiếm đất, chíếm quyền cho đảng CS, cho Quốc Tế Cộng Sản, mà kẻ chỉ huy tối cao là các lănh tụ Cộng Sản Liên Xô. Chứ không phải "giải phóng" như chúng rêu rao. Chính cái gọi là Mặt trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam mà nhiều nhà báo và học giả ngoại quốc lúc ấy đều cho là kết quả của chính sách mất ḷng dân của Đệ Nhất Cộng Hoà, đă được chúng tôi vạch rơ trong tác phẩm đó, rằng nó chính là con đẻ của Cộng Sản Miền Bắc dùng làm một thứ vũ khí xâm lăng miền nam, giống hệt như các mặt trận Thống Nhất, Mặt trận Dân Chủ, Mặt trận Việt Minh, Mặt trận Liên Việt, mặt trận Tổ Quốc, thuộc sách lược mặt trận nói chung của các đảng CS. Chúng tôi đă phân tích và giải thích cặn kẽ bằng những chứng liệu của CS do những cán bộ cao cấp biên soạn, không thể chối căi. (6)

Sau 30 tháng Tư Đen, khi bọn Mafia vào chiếm miền Nam, hàng triệu người chạy trốn ra biển, liều chết để khói phải sống với bọn đầy tớ ngoại bang. Và rồi hàng trăm ngàn người nếu không phải là gần một triệu người bị bắt bỏ tù không biết ngày về, không có án lệnh.

Dân số Việt Nam hiện giờ là 84 triệu. Số đảng viên Mafia là 4 triệu. Đảng này phát sinh từ Quốc Tế Cộng sản, bắt nguồn từ chủ nghĩa Mác Lê "bách chiến bách thắng", một thứ quái thai. Về cái quái thai này chúng tôi sẽ trở lại với chi tiết hơn. Thế mà ngay từ khi chiếm trọn cả nước, cái đảng đó đă chẳng cho trên 80 triệu dân được có một quyền ǵ. Bốn quyền chính trị, lập pháp, hành pháp, tư pháp và báo chí, tất cả đều nằm gọn trọng tay đảng.

Về lập pháp, bọn Mafia chỉ có không đầy 5% dân số lại chiếm trên 90 phần trăm số ghế trong cái gọi là quốc hội. Để cho danh chính ngôn thuận phải gọi là "đảng hội" mới đúng. Chữ nghĩa của đảng Mafia chẳng ăn nhằm ǵ. Số 10 phần trăm nói là thuộc về 80 triệu dân, thực ra những thường dân nào muốn ứng cử vào cái gọi là quốc hội đó đều phải do Mặt trận Tổ Quốc của đảng giới thiệu và đựợc trung ương đảng chấp thuận. Như vậy có thể nói không ngoa quốc hội một trăm phần trăm nằm trong tay đảng.

Về hành pháp, các chức vụ trong chính phủ từ thủ tướng trở suống đều do các đảng viên nắm giữ.

Về tư pháp, các quan toà đều do người của đảng.

Về báo chí, trong nước hiện có trên 600 tờ báo, tất cả đều do người của đảng điều hành. Tư nhân chỉ có một vài tờ báo chui.


http://www.dcvonline.net/php/images/082009/joohnsonthieuky.jpg <= TT Johnson, Tướng Westmoreland, Tướng Thiệu, Thủ tướng Kỳ (October 26, 1966) Nguồn: the National Archives and Records Administration

Ngoài việc nắm toàn bộ và chặt chẽ 4 quyền trụ cột của một quốc gia dân tộc ra, Cộng đảng c̣n chi phối mọi hoạt động và tổ chức xă hội dân sự. Từ cái gọi là mặt trận tổ quốc cho đến các tổ chức đoàn thể nhất là đoàn thanh niên CS HCM cho đến những hội đoàn nhỏ trong xóm phường, củng đều bị điều khiển bởi những đảng viên cốt cán.

Như vậy có phải mọi quyền dân đều mất, tức cả nước đă mất vào tay bọn Mafia, con đẻ của chủ nghĩa Mác, quái thai của lịch sử không?

Tại sao lại gọi là quái thai của lịch sử?

V́ Thuyết Mác Xít thai nghén và ra đời vào lúc dân nghèo, gọi là giai cấp vô sản trên thế giới đang bị bóc lột gây nên những bất công và vết thương xă hội ở giữa thế kỷ 19. Nó có vẻ hay, đẹp và đầy hứa hẹn như một thần dược cho căn bệnh của nhân loại. Nhưng chẳng dè, với thời gian, đụng chạm vào thực tế, nó lại chính là độc dược chết người. Những con bệnh nào nếm vào đều sống dở chết dở. Và cuối cùng tất cả các chế độ CS ở Đông Âu và Liên Xô đều tắt thở.

Nhiều người gọi nó là một đại ngụy biện hay thuyết đại bịp. Thế mà khi mới ra đời nó được phần đông nhân loại, kể cả những đại trí thức hoan nghênh, ca ngợi. V́ nó hứa một thiên đường ngay ở trần gian, trong đó nhân loại sẽ sống sung sướng. Thế giới sẽ là thế giới đại đồng. Xă hội sẽ không c̣n bất công. Không c̣n cần chính phủ. Không c̣n biên giới quốc gia. Mọi người sẽ làm việc tùy sức và hưởng thụ theo nhu cầu.

Hoá ra đó chỉ là một ảo tưởng. Cũng giống như cái ảo ảnh của một con sông, cái hồ, con suối trên sa mạc nóng cháy mà người lữ hành sắp chết khát nh́n thấy từ xa nhưng đi măi chẳng bao giờ đến nơi.
Hơn một thế kỷ sau, khi nh́n thấy thực tế của thuyết Mác Xít, người đời đă đánh giá nó là một học thuyết không tưởng. Tiên dược lại thành độc dược. Mộng đẹp lại biến thành ảo mộng và ác mộng.

Một lư do nữa khiến cái tà thuyết đó được chúng tôi gọi là quái thai của lịch sử v́ chủ trương chuyên chính vô sản của nó. Việt Cộng và Trung Cộng (CHND Trung Hoa) dịch mấy từ Mác-xít "dictature du Prolétariat" hay "dictatorship of the Proletariat" là chuyên chính vô sản, chứ không dịch là độc tài của vô sản như người quốc gia. Nghe th́ hay lắm. Nhưng thực chất chỉ là một nền độc tài của giai cấp vô sản.

Theo Duy vật sử quan của Mác th́ sau khi toàn thắng, đánh bại toàn bộ giai cấp bóc lột, giai cấp vô sản sẽ lập một chế độ đại đồng trong đó chỉ c̣n giai cấp vô sản nắm quyền chuyên chính.

Nhưng trong thực tế, liền ngay sau khi nắm được chính quyền, (chứ không đợi cho tới khi toàn thắng trên khắp thế giới như thuyết Mác-xit dậy) tất cả các nước Cộng Sản đều thiết lập chế độ độc tài (chuyên chính vô sản).

Gọi là chuyên chính vô sản, nghĩa là nền độc tài của giai cấp vô sản. Nhưng trong thực tế, nền độc tài của các chế độ Cộng Sản lại là nền độc tài của đảng Cộng Sản, tự nhận là đại diện cho giai cấp vô sản. Chứ giai cấp vô sản không nắm thực quyền nào trong cái chê độ đó cả. Những kẻ nắm quyền đều là một thứ giai cấp tư bản đỏ, giầu sụ và chuyên bóc lột, đàn áp giói nghèo, tức giai cấp "vô sản".

Chính những cái phi lư, ngụy biện, mâu thuẫn trắng trợn giữa lư thuyết và thực tế của các chế độ CS khiến ta có thể gọi học thuyết Mác là quái thai của lịch sử.

Khi thuyết Mác xít mới ra đời, chưa được thử thách bằng thực tế, người ta thấy nó tốt đẹp bao nhiêu th́ sau khi áp dụng vào thực tế nó đă trở thành xấu xa, quái dị bấy nhiêu.

Ai chịu trách nhiệm về việc đem cái tà thuyết phi lư, quái dị độc hại đó vào nước ta để ta mất nước vào tay nó?

Gần đây, nhân vụ "bô xít" đầy "ác xít", v́ nhuốm màu "mác-xít" quái dị kia, từ trong nước cũng như ở hải ngoại phát ra những tiếng kêu inh ỏi: nước mất đến nơi rồi! Tổ quốc (hay tổ c̣?) đang lâm nguy! Lần này th́ chính một số kẻ trách nhiệm về việc đưa chất ác xít cực độc của thuyết Mác-xít vào cũng làm bộ đạo đức giả lên tiếng gọi là "phản biện". Tiếc rằng tiếng nói của họ c̣n được hàng vạn người gọi là trí thức hoan nghênh, hy vọng họ sẽ là chỗ tựa an toàn cho lớp trẻ đứng dậy liều chết chống lại mối nguy từ phưong Bắc (!??)

Thay v́ lên tiếng yếu ớt một cách lố lăng, đáng lẽ họ phải viết những cuốn hồi kư lấy tên là Hồi Kư Của Một Thằng Ngu để thú nhận ḿnh đă ngu, thậm ngu, chí ngu khi đem áp dụng một chế độ quái dị, độc hại nó đă làm cho dân ta suy yếu cùng cực gần một thế kỷ nay, cho nên ngày nay đă trở thành cái mồi ngon cho kẻ thù phương Bắc. Đáng lẽ những kẻ tự phong là "khai quốc công thần" đó phải thú nhận chính ḿnh đă theo lệnh QTCS và bọn đồng đảng Phương Bắc như những Mao Trạch Đông, La Quư Ba, Trần Canh, Vi Quốc Thanh, v.v... tiến hành cuộc chiến tranh khốc liệt nhắm vào đồng bào khiến hàng triệu người chết.

Và sau khi chiếm được cả nước, bọn cướp nước đă d́m toàn dân vào ṿng u tối, nô lê, hèn nhát, sợ sệt, ngu muội, tham lam. Và như vậy đảng cầm quyền ở Việt Nam ngày nay đă bị bọn Tầu phù cấy sinh tử phù, khiến cho chẳng những bị bọn chúng nắm trọn sinh mạng trong tay, mà c̣n làm cho dân ta, nước ta cũng nhiễm một thứ virus cực độc thuộc loại liệt kháng như bệnh "Ếch". Chính v́ thế mà trong nhân dân không có ai hay tổ chức nào có được hành động cụ thể có thế cứu được một Lê Thị Công Nhân hay một Nguyễn Tiến Trung non dại, yếu ớt khỏi bị tù tội, hành hạ đến sống dở chết dở, chứ đừng nói đấu tranh về chính trị và pháp lư để đ̣i lại những vùng đất vùng biển đă bị Tầu Cộng chiếm đoạt, nói chi đến việc quật khởi để hất bọn cướp nước xuống. Những vận động tố cáo, lên án những vụ hà hiếp đàn áp dân oan cũng chẳng đem lại kết qua ǵ khả quan. Tại sao vậy? Đă đến lúc Việt Nam thân yêu lại làm mồi cho một cuộc Bắc thuộc ngàn năm chăng?

Trở lại vấn đề nhận tội và sám hối của các lănh tụ CS. Nói là nói vậy thôi. Chứ ở cái tuổi gần đất xa trời này, mấy người đó đâu c̣n đủ sinh khí để làm nên tṛ trống ǵ nữa. Đáng lẽ ra hồi giữa thập niên 80 thế kỷ trước mà Vơ Nguyên Giáp dám theo gương Gorbachev hay Yeltsin th́ đă phúc cho dân tộc ta. Hoặc giả khi c̣n sống ông Hồ đă có đủ can đảm viết một cuốn hồi kư lấy tên là Hồi Kư của một Tên Đại Bịp, cảnh báo cho quốc dân đồng bào và những tay trí thức gà mờ đă lỡ nghe theo ông ta mà ủng hộ, tung hô một kẻ chí ư tài giỏi về nghệ thuật đánh lừa nhân dân.

Nhưng thôi mọi thứ nay đă quá muộn. Cái thây ma nằm ở trong lăng Ba Đ́nh, dù cho có phù phép của thần thánh cũng không ngồi dậy để viết bản tự khai, tự thú, tự kiểm được đâu.

Ngoài ra cũng c̣n phải quan tâm đến thực tế chính trị hiện đại. v́ một trớ trêu của lịch sử. Kẻ cướp đă chiếm địa vị chính thức là chủ mât rồi. Lá cờ đỏ rực màu máu lại nghiễm nhiên tung bay tại trụ sở Liên Hiệp Quốc và tại hầu hết các thủ đô khắp thế giới.
Và trớ trêu hơn nữa là sở dĩ có sự kiện đó là v́ h́nh ảnh già Hồ vẫn c̣n được trưng bày và đánh bóng không những chỉ tại Việt Nam mà c̣n được lưu trữ tại những thư viện lớn trên khắp các lục địa.

Đây là thực tế chúng ta phải can đảm nh́n vào mà tự vấn tại sao đến nông nỗi này?

Tại sao cái ngày Cộng Sản chính thức công khai xâm lăng Việt Nam là ngày 19 tháng 8 này lại được ghi vào trong lịch sử là ngày cách mạng thành công? Rơ ràng hai chữ "Cách Mạng" phải hiểu là cách mạng vô sản theo thuyết Mác Xít. Nhưng tại sao dân ta, đại đa số vẫn coi đó là cách mạng dân tộc thành công?

Nhân sắp đến ngày kỷ niệm đau thương này, chúng tôi xin long trọng cải tên nó là ngày CS xâm lăng, nguyên do sự mất nước vào ngày 30 tháng tư.

Một cơ may duy nhất cho chúng ta để sau này con cháu chúng ta học được bài học quư giá của lịch sử hầu đứng lên cứu nước, đó là đồng bào ở hai phía, thuộc cả hai miền hăy nh́n lại lịch sử nh́n nhận chính v́ chúng ta dại dột, không biết ǵ về cái quái thai Cộng Sản, không biết ǵ về mưu mô thâm độc của nó, nên đă lầm mà theo nó từ những ngày đầu, ủng hộ nó nên cái gọi là cuộc "cách mạng 19 tháng 8" của nó mới thành công. Và nước đă bị xâm lăng kể từ ngày đó.

Ngày nay nhiều người đặt dấu hỏi: Tại sao bỗng dưng thủ tướng Trần Trọng Kim từ chức khi thấy Việt Minh chuẩn bị "Cách Mạng", nghĩa là sắp sửa xâm lăng? V́ yếu bóng vía, hay v́ lầm tưởng Việt Minh mới có chính nghĩa? Tại sao vua Bảo Đại lại thoái vị, trao ấn kiếm cho Trần Huy Liệu đem về cho Hồ Chí Minh? V́ thích làm dân của một nước độc lập, hay v́ chẳng biết rơ CS là ǵ, chẳng biết Hồ Chí Minh là ai? Tại sao các tổ chức yêu nước ở Hoa Nam che chở cho Hồ Chí Minh? Phải chăng v́ tưởng CS mà yêu nước th́ cũng cùng một phe? Nghĩa là chẳng biết ǵ về CS, vẫn nghĩ CS vẫn có thể yêu nước. Tại sao các vị như Nguyễn Tường Tam, Vũ Hồng Khanh, Nguyễn Hải Thần nhập bọn với Hồ Chí Minh lập nên chính phủ Liên Hiệp để cho nhân dân cả nước lầm tưởng Việt Minh giải phóng chứ không xâm lăng?

Nếu lúc ấy bộ mặt thật của CS đă hiện rơ, th́ t́nh h́nh đă khác hẳn.

Cũng như một số nhân vật và chính khách miền Nam đă v́ lư do này hay lư do khác tiếp tay với một số nhà báo và chính khách Mỹ lật đổ Đệ Nhất Cộng Hoà, để mở đầu cho hỗn loạn và băng hoại, biến miền Nam thành con mồi cho Cộng Sản chiếm nốt cả nước.

Chỉ có nhận khuyết điểm, t́m ra nguyên nhân đích thực của sự mất nước, mới có thể cứu nước. V́ cái thể chế "chuyên chính vô sản" hiện nay không có ǵ giống bất cứ một nền độc tài nào trên thế gian, kể các chế độ quân chủ chuyên chế thời cổ đại. Nó là con quái vật, do một quái thai thành h́nh. Cho nên đừng hy vọng lấy dân chủ để đánh đuổi quân xâm lăng v́ chính chúng đă thú nhận, Bỏ điều 4 hiến pháp là tự tử.

Chúng tôi biết việc nhận khuyết điểm và sám hối là việc vô cùng khó khăn. V́ hiện c̣n rất nhiều người muốn bào chữa cho cựu Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu và chính quyền Đệ Nhị Cộng Hoà, trong đó có rất nhiều cán bộ Đại Việt nắm giữ những chức vụ quan trọng. Những người này thường nói Mỹ xấu chơi, bỏ rơi đồng minh nên VNCH mới thua. Chứ không chịu nhận rằng Mỹ cũng bị đánh bại về quân sự, cần phải bằng mọi giá rút chân ra khỏi vũng lầy chiến tranh bằng quân sự này để tự cứu ḿnh và mở mặt trận khác rộng lớn hơn ḥng đánh thắng CS thế giới.

http://www.dcvonline.net/php/images/082009/phanhuyquat.jpg <= Cựu Thủ tướng Phan Huy Quát (1911 - 1979) Nguồn: vietchange.com

Chúng tôi thiết nghĩ, khi trách đồng minh bỏ rơi hay phản bội, chúng ta cũng nên tự hỏi, ḿnh đă cố gắng đủ chưa. Và nhất là khi chính phủ Phan Huy Quát, tự ư để cho Mỹ đem quân ồ ạt vào từ tháng 3 năm 1965, các vị đó có bắt Mỹ kư giấy tờ ǵ bảo đảm rằng không được tự ư rút lui bỏ lại đồng minh không? Để cho người Mỹ tự do vào rồi lại trách họ tự do rút, th́ có hợp t́nh hợp lư và công b́nh không? Và như vậy là khôn hay dại?

Hơn nữa nhiều người c̣n bảo Mỹ bỏ rơi con tốt v́ đă bắt được con xe. Họ cho rằng v́ Nixon đă nắm được Trung Quốc rồi nên bỏ rơi Việt Nam. Họ đă lấy nguyên nhân làm hậu quả. Ngay từ 1968, sau vụ Mậu Thân, chiến bại về quân sự của VC, với trên 5 vạn thương vong, đă trở thành chiến thắng về tâm lư và chính trị, khiến cho những Robert McNamara, Lyndon B. Johnson nắm chắc phần thua nên một người đă từ chức và một người không dám ra ứng cử nữa. Và từ đó Mỹ đă muốn thưong thuyết với địch để có thể rút quân về chứ Nixon đâu có phải là người đầu tiên có ư "bỏ rơi" Việt Nam? Vả lại ngay khi tranh cử Nixon đă hứa rút quân về. Cho nên việc bỏ Việt Nam không phải là hậu quả của Thông Cáo Chung Thượng Hải, măi đến năm 1972 mới kư. Mà trái lại để có thể rút quân trong danh dự, mà phải thương thuyết với Trung Cộng.

Ông Diệm từng chủ trương khi nào thật cần th́ có thể kư với Mỹ một hiệp ước song phương cho quân Mỹ đóng ở biên giới gần sông Bến Hải. Đó là một lập trường khôn ngoan. Nhưng những người không có tinh thần tự lập, chỉ muốn ỷ vào ngoại nhân đă gián tiếp giết ông để cho Mỹ tự do đem quân vào rồi tự do rút quân đi. Th́ nay chuyện đă rồi, không c̣n cách nào cứu văn được.

V́ thế, nhân nhớ lại ngày dân ta mắc hỡm mà hoan hô "cách mạng mùa thu", cũng là ngày mở màn những đợt XÂM LĂNG đầu tiên của CS đưa tới sự mất nước, chúng tôi mong rằng cả hai phía (tội nhận và nạn nhân ở cả hai chiến tuyến) đều nên xét ḿnh và sám hối để mở mắt cho hậu sinh. Đó là điều kiện cần để con cháu chúng ta sẽ sáng suốt hơn cha ông có thể t́m ra những phưong cách hữu hiệu, giành lại được đất nước và bảo vệ Tổ Quốc khỏi sự thôn tính của kẻ thù Phương Bắc.

15/08/2009

© DCVOnline

(1) Năm 1964, một năm sau đảo chính 1-11-1963, tại Saigon người ta thấy xuất hiện một cuốn sách nhan đề CHÍNH ĐỀ VIỆT NAM nói là bản dịch một tác phẩm bằng Pháp văn của ông Ngô đ́nh Nhu, bào đệ và là cố vấn chính trị của Tổng thống Ngô đ́nh Diệm. Theo một số người th́ tác giả thấy tác phẩm chưa hoàn chỉnh nên chỉ mới cho phổ biến hạn chế trong số những nhân vật thân tín trong chính quyền thời ấy. Rồi một vị cựu bộ trưởng thời Đệ Nhất cộng Hoà (Ông Lê Văn Đồng) đă dịch ra Việt Ngữ và đề là của Tùng Phong. Không ai rơ bút hiệu này là của tác giả hay dịch giả. Gần đây bản dịch đă được tái bản và thấy phổ biến tại Nam Cali. Trong tác phẩm 360 trang này, Tùng Phong đă phân tích nhu cầu phát triển và tham vọng bành trướng cố hữu của Trung Quốc. Đồng thời cũng nêu lên những liên hệ khắng khít giữa các người Cộng Sản của hai nước lân bang. Rồi đưa ra ḷi tiên đoán nói trên. (SĐD trang 212.)
(*) Ngày nay nhiều người mới thấy vùng Cao Nguyên có tầm quan trọng chiến lược như thế nào. Nên khi Trung Cộng đưa hàng vạn công nhân và kỹ thuật viên vào để khai thác mỏ Bô xít, họ đă nh́n ra mối nguy mất nứoc. Nhưng trước đây hơn nửa thế kỷ Ông Ngô đ́nh Diệm đă nh́n thấy điều đó và chủ trương đưa người lên đó lập một "bức từong người" (human wall) ngăn chặn làn sóng xâm lăng trong tương lai. Chuyện này, trong bài Mạn Đàm Với Ông Cao Xuân Vỹ, (đăng trên DCV Online cách nay một năm, chúng tôi đă trưng dẫn lời ông Cao Xuân Vỹ kể rằng ông được Tổng Thống Diệm cử lên Cao Nguyên công tác, bất chấp lời thỉnh cầu của đương sự muốn ở lại giúp ông Ngô đ́nh Nhu về công tác đảng. Mới đây cựu thiếu tướng Nguyễn Khắc B́nh, nguyên Tổng Giám Đốc Cảnh Sát kiêm Giám Đốc Trung ương T́nh Báo thời đệ nhị Công Hoà cũng cho biết ông cũng từng đựoc Tổng Thống Diệm cử lên cao nguyên phụ trách việc đưa dân di cư (là những nạn nhân CS và có tinh thần chống cộng cao) lên đó lập nghiệp. Rồi chính Tổng Thống Diệm cũng chết hụt trong vụ Hà Minh Trí mưu sát ông, khi ông chủ toạ lễ khánh thành khu dinh điền trên Cao Nguyên.
(2) Hiệp ước này được kư lén lút ngày 30-12-1999. Sau đó cái gọi là Quốc hội (gật) của CS cũng lặng lẽ "thông qua" ngày 9-6-2001. Nói lén lút và lặng lẽ, v́ dân chúng không hề được thông báo. Cuối cùng ngày 27-12-2001 Việt Cộng và Trung Cộng đă tổ chức lễ khánh thành cột mốc trên bộ phân định biên giói giữa hai nước. Thứ trướng NG Trung Cộng Vương Nghị (Wang Yi) và thứ trưởng ngoại giao VC Lê Công Phụng đă có mặt để long trọng đánh dấu việc đặt mốc tượng trưng số 1369. Rồi măi đến đầu năm 2002 Lê Công Phụng mới công khai loan báo các sự việc trên. Nghĩa là việc kư kết một hiệp ước liên quan đến biên giới quốc gia, chỉ được thông báo cho quốc dân biết sau khi mọi sự đă thành chuyện đă rồi.
(3) Xin xem Cầu Nguyện Và Nước Trời của Minh Vơ, Nam Cali, 2007, từ trang 147.
(4) Thơ Nguyễn Chí Thiện làm năm 1967. Xem Hoa Địa Ngục, nxb Cành Nam, 2006, trang 150.
(5) Cuốn sách này đă được tái bản lần thứ hai tại Hoa Kỳ tháng 10- năm 2007 (dầy 230 trang khổ nhỏ, giá bán 15 MK)
(6) SLXLCCS của Minh Vơ, ấn bản 2007 tại Hoa Kỳ từ trang 153 đến trang 163.

SilverBullet
08-21-2009, 10:21 PM
19/8: ngày cách mạng hay cách miệng?


Phạm Trần



"… nếu người Cộng sản chịu sờ lên gáy xem họ đă làm được ǵ cho đất nước từ sau ngày chiếm được miền Nam để gọi là "thu đất nước về một mối", quá độ lên chủ nghĩa xă hội th́ họ sẽ thất vọng ê chề …"


Tại sao nhiều người coi thường Ngày 19-8-1945?

Người Cộng sản Việt Nam có thói quen nói một tấc lên đến Trời nên dù biết ḿnh nói dối mà vẫn nói như giữa chợ không người. Đó chính là trường hợp của một số cán bộ ngành Tuyên truyền khi họ vung tay quá trán để viết về Cuộc Cách mạng Tháng Tám vào dịp kỷ niệm lần thứ 64 năm 2009.

Hăy nghe Vũ Duy Thông rêu rao: “Nếu không có Cách mạng Tháng Tám năm 1945, sẽ không có nước Việt Nam như ngày nay, đó là điều không thể phủ nhận…Ngày nay, vẫn c̣n những người cố t́nh hạ thấp ư nghĩa lịch sử thậm chí xuyên tạc, đưa ra những luận điểm không có căn cứ về Cách mạng Tháng Tám. Đó không phải là những “nhà nghiên cứu lịch sử” ngây thơ hoặc sai lầm không cố ư. Họ là những người cố t́nh để các thế hệ không trải qua cách mạng, không trải qua chiến tranh hiểu sai lệch lịch sử, hiểu sai về Chủ tịch Hồ Chí Minh để từ đó xa rời lư tưởng, xa rời truyền thống đấu tranh chống ngoại xâm của dân tộc. (Báo điện tử ĐCSVN, 17-8-2009)

Trước hết, tại sao không hỏi lại như thế này: Nếu không có Hồ Chí Minh và đảng Cộng sản Việt Nam th́ đất nước Việt Nam đâu có lâm vào cảnh chiến tranh nồi da, xáo thịt suốt 30 năm trường và làm ǵ mà dân tộc phải sống lầm than và chậm tiến như ngày nay?

Nhưng tại sao cho đến bây giờ, 64 năm sau Cuộc Cách mạng mùa Thu mà Hồ Chí Minh và đảng CSVN c̣n bị lên án đă phản bội những hy sinh xương máu của nhiều tầng lớp nhân dân đă hiến dâng cho cuộc Cách mạng ấy ?

Về điểm này, người Cộng sản hăy tự xét xem nếu Hồ Chí Minh giữ lời hứa của Chính phủ Lâm thời của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà đă trịnh trọng tuyên bố với thế giới vào buổi trưa ngày 2/9/1945 tại quảng trường Ba Đ́nh, Hà Nội rằng: “Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập, và sự thật đă thành một nước tự do, độc lập. Toàn thể dân tộc Việt Nam quyết đem tất cả tinh thần và lực lượng, tính mạng và của cải để giữ vững quyền tự do, độc lập ấy”, th́ người dân đâu có mất tự do ở miền Bắc từ 1954 đến 1975 và trên cả nước từ 1975 đến bây giờ?

Vũ Duy Thông và người Cộng sản Việt Nam cũng nên nhớ rằng Hồ Chí Minh c̣n nói với nhân dân qua loa phóng thanh sau buổi lễ Tuyên bố độc lập rằng: "Giành được Độc lập đă khó nhưng giữ vững Độc lập lại càng khó hơn. Tôi mong rằng đồng bào hăy gắn bó đoàn kết xung quanh Chính phủ để bảo vệ nền Độc lập mà nhân dân đă phải đổ biết bao xương máu vừa giành lại được" (Tài liệu lưu trữ của đảng CSVN).

Chính v́ những lời nói tưởng như thật ḷng này của họ Hồ mà các Đảng phái quốc gia và những Nhà ái quốc lúc bấy giờ như các cụ Nguyễn Hải Thần (Phó Chủ tịch), Hùynh Thúc Kháng (Bộ trưởng Nội vụ), Cựu Hoàng Bảo Đại Vĩnh Thụy (Đoàn Cố vấn tối cao) và hai Lănh tụ Việt Nam Quốc Dân Đảng (VNQDĐ) là Nguyễn Tường Tam (Bộ trưởng Ngoại giao) và Vũ Hồng Khanh (Phó Chủ tịch Kháng chiến Uỷ viên hội) đă tham gia Chính phủ Liên hiệp Kháng chiến ra đời ngày 2-3-1946.

Nhưng đến ngày 3/11/1946 th́ Chính phủ này bị Hồ Chí Minh lũng đoạn thay thế bằng Chính phủ mới do các phần tử Cộng sản khống chế. Người duy nhất c̣n lại là Cụ Hùynh Thúc Kháng trong chức Bộ trưởng Nội vụ, nhưng đến ngày 21/4/1047 th́ Cụ từ trần. Hồ Chí Minh đặt ông Phan Kế Toại làm Quyền Bộ trưởng thay thế Cụ từ tháng 11/1947.

Cũng nên biết ông Phan Kế Toại, nguyên là Khâm sai Bắc Bộ của Chính phủ Trần Trọng Kim, nhưng sau Cách mạng tháng Tám đă quay sang hợp tác với Hồ Chí Minh và trở thành Phó Thủ tướng của Chính phủ Cộng sản miền Bắc trong nhiệm kỳ 1955-1961.

Tại sao ông Phan Kế Toại được Hồ Chí Minh hậu đăi như thế ? Tiểu sử chính thức của ông viết: “Năm 1944, lúc c̣n làm Tổng đốc Thái B́nh, Phan Kế Toại đă ngầm ủng hộ Việt Minh bằng cách trao một tín phiếu 500 đồng bạc Đông Dương qua ông Nguyễn Công Liệu là một cán bộ Việt Minh”.

Lư do Cựu hoàng Bảo Đại bị loại khỏi vai tṛ Cố vấn bù nh́n không khiến ai ngạc nhiên, nhưng hai Lănh tụ Việt Nam Quốc Dân Đảng Nguyễn Tường Tam và Vũ Hồng Khanh đă rút lui v́ thấy Hồ Chí Minh không thật ḷng “đoàn kết” như đă nói mà c̣n chủ mưu ra tay ruồng bố, sát hại các chiến sĩ Quốc gia không Cộng sản nói chung và đảng viên VNQDĐ nói riêng.

Thế là “liên hiệp Quốc-Cộng” tan ră từ đó, mở đầu cho giai đoạn chiến tranh kéo dài đen tối cho dân tộc do đảng CSVN của Hồ Chí Minh chủ trương dưới danh nghĩa chống thực dân Pháp và ngụy trang “chống Mỹ cứ nước” để xâm lăng miền Nam Việt Nam.

Ai chọn Đảng CSVN?

Vậy mà cán bộ Tuyên giáo Vũ Duy Thông vẫn có thể bẻ cong lịch sử qua lập luận: “Đúng là đất nước ta phải trải qua hơn 30 năm hao người tốn của để bảo vệ nền độc lập non trẻ. Những cuộc chiến tranh ấy đă ḱm hăm sự phát triển của đất nước trong nhiều thập kỷ. Nhưng cần hiểu rằng, chúng ta đă cố gắng hết sức để mong không có các cuộc chiến tranh đó nhưng, như Chủ tịch Hồ Chí Minh nói: “Chúng ta muốn hoà b́nh, chúng ta nhân nhượng. Chúng ta càng nhân nhượng, thực dân Pháp càng lấn tới”. Phải chấp nhận các cuộc chiến tranh là nằm ngoài ư muốn của chúng ta. Nhưng tuy trải qua vô vàn hi sinh gian khổ, chiến thắng trong các cuộc chiến tranh đó lại là tiền đề cho công cuộc thoát đói nghèo, đổi mới, phát triển theo con đường chủ nghĩa xă hội mà nhân dân ta đă lựa chọn”.

Làm ǵ có chuyện “nhân dân ta đă lựa chọn” đi “theo con đường chủ nghĩa xă hội” Cộng sản?

Phải chăng v́ tin vào những lời đường mật phỉnh gạt của đàng CSVN mà nhân dân miền Bắc, sau hơn 20 năm lao động gian khổ từ 1954 đến 1975, chỉ c̣n da bọc xương và những mái nhà xiêu vẹo, giậu đổ, b́m leo?

Chính thứ vi trùng chủ nghĩa Cộng sản ngoại lai do Hồ Chí Minh t́nh nguyện đem vào Việt Nam, theo lệnh của các hai đế quốc Nga Xô và Trung Cộng từ 1930 đă gây ra không biết bao nhiêu tai hoạ cho đất nước và dân tộc trong hai Cuộc chiến tranh đẫm máu mà người Cộng sản ngày nay vẫn coi như không đáng kể đối với hàng chục triệu sinh mạng người Việt Nam bị huỷ diệt.

Cũng phải kể đến những oan hồn của mọi thành phần người Việt vẫn c̣n vất vưởng đâu đó trên khắp các miền đất nước từ các chiến trường Việt Bắc đến Điện Biên Phủ, từ trong các trại tù Cộng sản giam người Quốc gia ở miền Bắc trong thời kỳ chiến tranh Pháp-Việt cho đến các trại tù sắt máu được ngụy trang “Cải tạo” để đày đoạ người miển Nam từ Nam ra Bắc sau 1975.

Cũng phải kể đến hàng vạn mạng người khác bị chết oan trong Cuộc Cải cách Ruộng đất của đảng CSVN từ 1953 đến 1960 cho đến những xác chết của trên 3,000 con người nằm phơi khô hay bị cột cổ, trói tay đâm cho chết rồi lấp vội vă trong các nấm mồ tập thể ở Huế trong cuộc tấn công Tết Mậu Thân năm 1968. Sẽ thiếu sót và lỗi đạo nếu chúng ta bỏ quên không nói đến số phận của hàng chục ngàn nạn nhân của chế độ đă chết tức tưởi dưới ḷng Biển Đông hay trên đường vượt biên t́m tự do từ sau năm 1975.

Những h́nh ảnh bi thảm này, tuy cũ nhưng vẫn như c̣n mới nguyên và càng hiện ra rơ hơn mỗi lần thấy người Cộng sản thi đua tô vẽ cho những chiến thắng mà họ gọi là “vẻ vang” hay “hào hùng” của đảng từ Cuộc Cách mạng Tháng Tám 1945 đến nay.

Đó chính là lư do tại sao, 64 năm sau Cuộc cách mạng ấy vẫn có rất nhiều người Việt Nam muốn “hạ thấp ư nghĩa lịch sử” của nó và muốn quên đi những lời hứa suông và vô giá trị của Hồ Chí Minh ở Quảng trường Ba Đ́nh.

Tại sao ?

Bởi v́ nếu người Cộng sản chịu sờ lên gáy xem họ đă làm được ǵ cho đất nước từ sau ngày chiếm được miền Nam để gọi là “ thu đất nước về một mối”, quá độ lên chủ nghĩa xă hội th́ họ sẽ thất vọng ê chề.

Trước hết hăy nghe Vũ Duy Thông hồ hởi: “Chưa phải là tất cả nhưng chỉ sau 20 năm, nhiều điều cách đây ít năm c̣n là ước mơ, nay đă thành hiện thực: từ một nước thiếu gạo nay đă trở thành quốc gia xuất khẩu gạo đồng thời đứng trong tốp đầu những nước xuất khẩu cà phê, hạt tiêu, hạt điều, mủ cao su, cá và tôm nước ngọt… của thế giới. Từ một quốc gia phải nhập khẩu 100% dầu mỏ, nay ta đă có dầu thô xuất khẩu và xăng sản xuất trong nước. Từ một quốc gia hầu như trắng về điện nay đă có mặt trong những nước có sản lượng điện lớn. Việt Nam cũng đang trên đường để tự túc được xi măng, phân bón, thép, vải, quần áo may sẵn và nhiều hàng hóa khác. Đời sống của người dân tuy c̣n khó khăn nhưng đă được cải thiện đáng kể. Việt Nam được Liên hợp quốc và nhiều tổ chức quốc tế có uy tín đánh giá cao về xóa đói giảm nghèo, giáo dục, y tế, b́nh đẳng xă hội”.

Quả thực là đời sống của đa số người dân có khá hơn trong thời kỳ c̣n chiến tranh, c̣n kinh tế bao cấp, c̣n cảnh xếp hàng mua từng hạt muối, nhưng Vũ Duy Thông và những người làm công tác tuyên truyền đă cố t́nh quên đi những h́nh ảnh xấu xa, nhơ nhuốc của không ít cán bộ, đảng viên đang sống mất phẩm chất, tham nhũng, thối nát, hành dân là chính, tự diễn biến, tự chuyển hóa để không c̣n là “đầy tớ” của dân nữa.

Đó cũng là lư do tại sao không c̣n ai, ngoại trừ các đảng viên có chức, có quyền vẫn c̣n muốn tô son, điểm phấn cho Cuộc Cách mạng Tháng Tám và ngày Lễ Độc lập 2-9 để che đi cái hố chia cách giàu-nghèo giữa cán bộ và người dân và giữa thành phố với thôn quê.

Điển h́nh cho “màn kịch ” này đă xuất hiện trong bài b́nh luận của báo Nhân Dân, cơ quan ngôn luận của đảng vào đúng ngày 19-08-2009: “Thành quả vĩ đại và những bài học lịch sử vô giá của Cách mạng Tháng Tám trở thành hành trang, thành động lực thôi thúc toàn dân và toàn quân ta, dưới sự lănh đạo của Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh, tiến hành các cuộc kháng chiến trường kỳ, gian khổ trong suốt 30 năm, đánh thắng các thế lực thực dân, đế quốc xâm lược; lập nên những chiến công hiển hách mà đỉnh cao là Chiến thắng vĩ đại Điện Biên Phủ năm 1954 và Đại thắng Mùa xuân năm 1975, giải phóng hoàn toàn miền nam, thống nhất Tổ quốc, đưa cả nước đi lên xây dựng Chủ Nghĩa Xă Hội . Tinh thần và ư chí quật cường của Cách mạng Tháng Tám tiếp tục soi đường, cổ vũ nhân dân ta đạp bằng mọi khó khăn, thử thách để giành thắng lợi rất to lớn, có ư nghĩa lịch sử trong sự nghiệp đổi mới. Đất nước ta ngày càng đàng hoàng hơn, to đẹp hơn. Đồng bào ta có cuộc sống ngày càng ấm no, hạnh phúc. Uy tín và vị thế nước ta ngày càng được nâng cao trên trường quốc tế”.

Rất tiếc là báo Nhân Dân lại quên không nói cho mọi người hay rằng khi đảng cố gắng “đưa cả nước đi lên xây dựng Chủ Nghĩa Xă Hội” th́ một bộ phận không nhỏ người dân lại bị nghèo hơn và tụt hậu thêm so với các dân tộc láng giềng.

Vậy đó có phải là bài học quá đắt cho cuộc Cách mạng Tháng Tám, hay v́ người Cộng sản đă làm hỏng cuộc cách mạng ấy mà đất nước ngày nay mới ra nông nỗi này ?
Phạm Trần
19/08/2009
© Thông Luận 2009