PDA

View Full Version : TNS Webb Tới Việt Nam



việtdươngnhân
08-19-2009, 11:10 PM
TNS Webb Tới Việt Nam

http://media.washingtonpost.com/wp-srv/politics/congress/members/photos/228/W000803.jpg


Khi bạn đọc những ḍng chữ này, Thượng nghị sĩ liên bang Hoa Kỳ Jim Webb đang có mặt tại Việt Nam, dự kiến sẽ họp bàn về nhiều vấn đề, trong đó có thể tin là sẽ bàn về khả năng kết thân quân sự hai nước Mỹ-Việt để ổn định Biển Đông.
Thực sự, định mệnh của TNS Webb đă liên tục gắn liền với Việt Nam, từ thời thanh niên trong quân ngũ đă tham chiến ở chiến trường Việt Nam, và khi tranh cử chức thượng nghị sĩ đă nhờ nhiều nhân vật trong cộng đồng Việt Nam tại Virginia giúp đỡ. Và định mệnh nữa: phu nhân Hồng Lê Webb là một người Mỹ gốc Việt, đích thân bà đă góp sức vận động t́m phiếu cử tri gốc Việt tại Virginia năm 2008 để giúp chồng thắng cửa chức thượng nghị sĩ.
Không chỉ là góp máu cho cuộc chiến tại Việt Nam nhiều thập niên trứơc để giữ ǵn trận tuyến tự do, TNS Jim Webb bây giờ c̣n góp cả con tim cho một biểu tượng văn hóa Việt.
Bạn hăy nhớ tới cốt truyện những cuốn phim action nhiều thập niên trứơc: khi cả làng tới chỗ căng thẳng, có vẻ như bế tắc trứơc sức ép cường quyền, th́ đột nhiên một hiệp sĩ Zorro phóng ngựa tới, và khán giả cả rạp vỗ tay...
Cũng gần như thế, TNS Webb đă xuất hiện tuần qua như thế. Ông đă bay vào Miến Điện, họp với các tướng lănh cầm quyền Miến Điện, và cứu người công dân Mỹ có tên là John Yettaw về Mỹ. Ông Yettaw đă bị ṭa án Miến Điện tuyên án tù 7 năm v́ đến nhà của lănh tụ dân chủ Aung San Suu Kyi, người đang bị quản thúc nhiều thập niên.
Khi rời Miến Điện, TNS Webb đề nghị với chính phủ Mỹ hăy gỡ cấm vận Miến Điện, v́ nóií rằng biện pháp này chỉ làm khổ dân Miến Điện mà không làm sứt mẽ ǵ tới chế độ quân phiệt. Thực tế, TNS Webb chỉ nói điều cả thế giới đều biết: các cuộc cấm vận ở Miến Điện, Bắc Hàn, Cuba, Iran... chỉ làm dân các nước này khổ hơn, và làm các chính phủ bạo ngược này vững vàng hơn. Chuyện cũng y hệt với nhà nứơc Hà Nội trứơc kia. Nhưng nh́n ngược laị, nếu không cấm vận, nếu vẫn tăng tốc giao thương, th́ lại bị xem là khen thưởng cho các chế độ bạo ngược.
Tuy nhiên, hôm Thứ Ba 18-8-2009, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ nói rằng việc Miến Điện trả tự do cho ông John Yettaw không làm cho Mỹ nới lỏng các biện pháp chế tài. Chỉ c̣n một điều mà hiệp sĩ Webb không làm nổi: nhà nứơc Miến Điện chưa chịu trả tự do cho bà Suu Kyi, nhà lănh đạo 64 tuổi của phong trào dân chủ Miến Điện, người bị quản thúc gần 2 thập niên.
Trên nguyên tắc, TNS Jim Webb sẽ nóí chuyện rôm rả khi tới thăm Lào, Cam Bốt và Việt Nam, v́ ông Webb được mô tả là biết nói tiếng Việt, một ngôn ngữ nhiều nhà lănh đạo Lạ và Cam Bốt đều thông thạo.
Nói chuyện ở Cam Bốt th́ dễ rồi, v́ dù sao th́ chế độ Nam Vang cũng đă là đa đảng dân chủ (trên nguyên tắc, và thực tế một phần). Thêm nữa, chuyện ở Cam Bốt vẫn dễ hơn: TNS Webb hứa hẹn khi về Mỹ sẽ vận động mở cửa đón hàng may dệt và nhiều thứ khác của dân Cam Bốt.
Nhưng nóí tới Lào thí thật khó, v́ dân Mỹ gốc Lào đă xin TNS Webb vận động từ lâu để buộc nhà nứơc Vạn Tượng trả tự do cho các nhà hoạt động dân chủ bị bắt trong cuộc xuống đường đ̣i dân chủ ở Vạn Tượng năm 1999, và đặc biệt đ̣i thả 3 công dân Mỹ gốc Lào đang bị giam từ tháng 8-2007 mà không bị đưa ra ṭa.. Các bản tin qúôc tế không cho biết Lào có chịu thả hay không. Có thể đoán là hiệp sĩ Webb không thuyết phục nổi nhà nứơc Vạn Tượng vậy.
Một nhiệm vụ mà người Mỹ gốc Lào ở Virginia c̣n mong đợt TNS Webb giúp là, theo bản văn của Bounthanh Rathigna, chủ tịch United League for Democracy, Inc. (ULDL) in Virginia, viết trên mạng fra.controlarms.org rằng:
“Chúng tôi, cộng đồng người Lạ tại Virginia, muốn Thượng Nghị Sĩ Jim Webb giúp mang nhân quyền và một xă hội cởi mở tới Lào, và để đ̣i hỏi trả tự do cho các sinh viên lănh đạo Phong Trào Dân Chủ Tháng Mười 1999 (Lao Student Leaders for Democracy of the October 1999 Movement for Democracy) vẫn c̣n bị nhà nứơc Vạn Tượng giam giữ...” (hết trích)
Vậy đó. Hoàn toàn bặt tăm... thế giới không c̣n nghe tin ǵ về các sinh viên lănh đạọ phong trạ dân chủ Lào 1999 nữa. Y hệt như chuyện anh Lê Trí Tuệ bị mất tích, và được suy đoán là công an CSVN đă sang tận Nam Vang bắt cóc mấy năm trước. Cũng y hệt như trường hợp công an CSVN thập niên 1990s đă sang tận Bulgaria bắt cóc dịch giả Phạm Văn Viêm để đưa về VN giam giữ, và bặt tăm luôn tới giờ.
Thế mới biết, hiệp sĩ Webb không thể nào bằng Zorro, hay Batman, hay Superman, hay Spiderman được. Vậy th́ TNS Jim Webb có thể làm ǵ tại Việt Nam?
Hối thúc sự cởi mở hơn, đốc thúc Hà Nội tiến về đa nguyên đa đảng? Hay là ca ngợi cách làm việc của Đaị Sứ Michael Michalak của Mỹ tại VN và gật gù rằng cần phải sử dụng biện pháp gửi sinh viên VN du học để diễn biến ḥa b́nh hai mươi năm sau?
TNS Webb sẽ nói ǵ về trường hợp nhân quyền, tôn giáó tại VN? Chúng ta biết chắc chắn rằng TNS Webb cũng được cử tri gốc Việt tại Virginia nhờ vả một số chuyện, bởi v́ thắng cử tại Virginia của TNS Webb tháng 11 năm 2008 một phần loơn cũng nhờ cộng đồng Việt.
Mặt khác, TNS Webb sẽ giúp ǵ cho VN trong mặt trận Biển Đông, nơi đang âm ỉ sôi sục và là nơi lănh hải VN bị Trung Quốc lấn ép liên tục?
Cần nhớ rằng, Thượng Nghị Sĩ Webb, một cựu chiến binh Mỹ tham chiến tại Việt Nam, đă hối thúc việc thắt chặt quan hệ Mỹ-Việt Nam. Đặïc biệt, hồi tháng 7, TNS Jim Webb đă chủ tọa một cuộc điều trần về vấn đề tranh chấp tại Biển Đông. Tại cuộc điều trần này, ông Webb nói Hoa Kỳ nên đối đầu với t́nh trạng bất cân xứng quyền lực rơ rệt do Trung Quốc đặt ra trong cuộc tranh chấp vùng lănh hải này.
Hôm Thứ Ba, báo Tuổi Trẻ đă đăng bài viết bày tỏ lập trường cứng rắn đối với tham vọng của Trung Quoôc tại Biển Đông. Bài viết nhan đề "Trung Quốc yêu sách 80% diện tích biển Đông: Không chấp nhận đường "lưỡi ḅ"..." của tác giả Quốc Pháp, trong đó khẳng định:
“...Xét theo luật pháp quốc tế hiện đại cũng như luật pháp quốc tế cổ điển, yêu sách đường đứt đoạn chín khúc của Trung Quốc hoàn toàn không có cơ sở khoa học, không có giá trị pháp lư quốc tế và không ai có thể chấp nhận được...
...Liệu h́nh ảnh mà nhân dân Trung Quốc đă dày công xây dựng về một đất nước Trung Quốc yêu chuộng ḥa b́nh, hữu nghị và hợp tác có c̣n được nguyên vẹn trong con mắt của nhân dân các nước láng giềng sau khi Trung Quốc chính thức đưa ra yêu sách đối với 80% diện tích của biển Đông? Liệu việc làm này sẽ ảnh hưởng như thế nào đến sự đánh giá của các nước ASEAN đối với những chính sách và việc làm phù hợp với tinh thần của Tuyên bố về ứng xử trên biển Đông (DOC) trước đó của Trung Quốc?” (hết trích)
TNS Jim Webb sẽ nói ǵ, làm ǵ tại Việt Nam? Ông có thể mang công dân Mỹ John Yettaw rời nhà tù Miến Điện để về Mỹ, có thể hứa hẹn sẽ vận động kết thân thương mại với Thái Lan, Lào và Cam Bốt, nhưng có thể làm ǵ để cộng đồng người Mỹ gốc Việt tại Virginia hài ḷng. Và quan tâm lớn nhất: sẽ có hứa hẹn ǵ về Biển Đông từ TNS Webb, người đang có tiếng nói trong việc hoạch định chính sách quân sự Mỹ?
Và phu nhân Hồng Lê Webb... bà sẽ nói ǵ với các phu nhân của các quan Hà Nội?
Hiệp sĩ không phải là việc dễ làm. Và phim ảnh không hẳn đă như chuyện ngoài đời. Nhưng điều có thể tin được rằng, Thượng Nghị Sĩ Jim Webb lúc nào cũng hết ḷng với Việt Nam, nơi ông đă nhiều năm miệt mài tác chiến để ngăn làn sóng cộng sản. Định mệnh đă gắn liền ông với ḍng lịch sử Việt Nam, với ngôn ngữ Việt Nam, và với một nhan sắc Việt Nam.

Trần Khải

>> nguồn (http://www.vietbao.com/?ppid=45&pid=2&nid=148489)

TTL
08-19-2009, 11:33 PM
Chuyện này cũng chẳng có chi lạc quan cho dân tộc & đất nước VN ( tự do, dân chủ, phúc lợi, và việc tranh đấu với vixi ...) trong cái việc ông TNS Jim Webb đến VN cả ...

Thực tế Webb là dân Mỹ, dù có gắn bó với VN - so với những người Mỹ khác - th́ 1 điều CHẮC CHẮN, Webb cũng sẽ v́ ông ta, v́ quyền lợi nước Mỹ (không trách ông Webb được ... v́ ai cũng sẽ phải làm như vậy ...)... Và có thể "việc này" có lợi cho chính quyền csVN hơn là cho dân VN (mọi mặt)

Cho nên, đừng có nên "mơ mộng hăo " ... về những "ông Mỹ" hoặc những câu chuyện "hiệp sĩ" này !

việtdươngnhân
08-20-2009, 01:02 PM
TNS Jim Webb: Hoa Kỳ nên giúp đem lại công bằng ở Biển Đông

Việt Long, Biên tập viên đài RFA 2009-08-20

Nghị sĩ Hoa Kỳ James Webb họp báo tại Hà Nội, khẳng định vai tṛ của Hoa Kỳ tại khu vực biển Đông là cân bằng lực lượng với Trung Quốc và giải quyết công bằng vấn đề chủ quyền quốc gia ở khu vực này.


http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/US-should-involve-in-bringing-justice-to-related-sides-in-Paracels-and-Spratlys-sovereignty-disputes.%20%20-08202009084604.html/08202009US-should-involve-in-bringing-justice-to-related-sides-in-Paracels-and-Spratlys.mp3

http://i16.photobucket.com/albums/b3/huchim1/jim-webb-305.jpg
Nghị sĩ Hoa Kỳ James Webb họp báo tại Hà Nội - AFP photo

Chủ quyền Hoàng Sa Trường Sa

Báo VietnamNet chú trọng đến quan điểm của nghị sĩ James Webb về vấn đề chủ quyền quốc gia của các nước quanh biển Đông của Việt Nam.
Nghi sĩ Webb phát biểu trong cuộc họp báo chiều thứ tư tại Hà Nội rằng ông quan ngại về sự gia tăng sức mạnh của Trung Quốc trên b́nh diện rộng, không phải chỉ trong khu vực biển Đông. Ông nhấn mạnh đôi ba lần, riêng tại khu vực biển Đông th́ điều vấn đề quan trọng là chủ quyền quốc gia của những nước liên quan.

Ông nhắc đến Hoàng Sa và Trường Sa, nói rằng đă có sự tranh căi chủ quyền hai quần đảo này, cần giải quyết công bằng cho vấn đề đó, và Washington cần tham gia việc ấy. Nghị sĩ Webb nói ông quan niệm rằng Hoa Kỳ phải có thái độ và quan điểm cụ thể hơn về vấn đề bảo vệ chủ quyền trên biển Đông; các quốc gia quanh biển Đông cần có sự cân bằng về sức mạnh quốc gia, và Mỹ sẵn sàng đảm trách vai tṛ một lực lượng cân bằng đối với Trung Quốc.

Vị nghị sĩ Hoa Kỳ cũng cho biết ông chú tâm đến vấn đề này trong nhiều năm qua, đă tổ chức điều trần tại Thượng Viện hồi gần đây để thảo luận vấn đề chủ quyền trên biển Đông, t́m hiểu nhiều quan điểm về sức mạnh quân sự bành trướng của Trung Quốc.

Hoa Kỳ phải có thái độ và quan điểm cụ thể hơn về vấn đề bảo vệ chủ quyền trên biển Đông; các quốc gia quanh biển Đông cần có sự cân bằng về sức mạnh quốc gia, và Mỹ sẵn sàng đảm trách vai tṛ một lực lượng cân bằng đối với Trung Quốc.

TNS Jim Webb



Nghị sĩ Webb cũng tiết lộ rằng ông đă đặt những vấn đề an ninh khu vực vừa như nêu với giới lănh đạo của 5 quốc gia A-Xê-An mà gần đây nhất là Việt Nam.
Trước khi họp báo nghị sĩ Webb đă hội kiến riêng rẽ với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, phó Thủ tướng Phạm Gia Khiêm và phó chủ tịch Quốc hội Tống thị Phong. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nói cuộc viếng thăm của ông Webb là đặt thêm nền tảng vũng chắc cho quan hệ song phương, và đề cập với ông Webb một số vấn đề về thương mại giữa Việt Nam với Hoa Kỳ. Thủ tướng Việt Nam đề nghị Hoa Kỳ cho Việt Nam vào hệ thống những nước được hưởng thuế quan ưu đăi, gọi tắt là GPS, và không đưa sản phẩm cá tra, cá basa của Việt Nam vào danh sách các loại catfish nhập khẩu vào Mỹ. Ông Dũng cũng đề nghị Hoa Kỳ ngưng theo dơi việc sản xuất hàng dệt may của Việt Nam xuất sang Hoa Kỳ.

Kinh nghiệm Việt Nam cho Miến Điện

Nghị sĩ Webb hứa sẽ làm vịêc với bộ ngoại giao và các cơ quan khác của chính phủ Mỹ về những đề nghị đó. Trước cuộc hội kiến với Thủ tướng Việt Nam, phó Thủ tướng Phạm Gia Khiêm đă tiếp nghị sĩ Webb, thảo luận về quan hệ song phương và vấn đề an ninh khu vực.
Tại Hà Nội, vị nghị sĩ có dịp nói chuyện với truyền thông Hoa Kỳ về quan điểm của ông trong vấn đề Miến Điện, trong đó ông đem chính sách của Mỹ đối với Việt Nam ra so sánh với Miến Điện ngày nay.
Trả lời phóng viên hệ thống truyền thanh công chúng của Hoa Kỳ, nghị sĩ Webb nói Mỹ không nên cô lập và cấm vận Miến Điện, trong bối cảnh nước Trung Quốc khổng lồ ở sát một bên, sẵn sàng mua đứt xứ này, và trừng phạt kinh tế và cô lập Miến Điện là một sai lầm về chiến lược.

Không nên cô lập và cấm vận Miến Điện, trong bối cảnh nước Trung Quốc khổng lồ ở sát một bên, sẵn sàng mua đứt xứ này, và trừng phạt kinh tế và cô lập Miến Điện là một sai lầm về chiến lược.

TNS Jim Webb


Ông cho rằng nên hành xử với Miến Điện như đă làm với Việt Nam trước đây. Ông nói ông trở lại Việt Nam nh́ều lần, và năm 1991 Việt Nam chẳng khác ǵ Miến Điện, nhưng những năm sau ông thấy Việt Nam đă thay đổi nhanh chóng chưa từng thấy, sau khi Mỹ chấm dứt chế độ trừng phạt kinh tế và cô lập Việt Nam.

Chính sách đó đem lại lợi ích vô kể cho người dân Việt Nam, cũng như sẽ có lợi ích cho người dân Miến Điện nếu Mỹ áp dụng chính sách tương tự.
Ông cho rằng t́nh h́nh Việt Nam chưa phải là hoàn hảo, nhưng nên tạo cơ hội cho Miến Điện đi theo bước đường của Việt Nam, là một xứ sở mà ông quan tâm rất nhiều sau những năm chiến đấu ở nơi này.
Nghị sĩ Webb từng là một sĩ quan thuỷ quân lục chiến chiến đấu ở Việt Nam, tại địa bàn Chu Lai - An Hoà - Đại Lộc. Người vợ hiện nay của ông là một phụ nữ Việt Nam, bà Hồng, sang Mỹ từ năm 7 tuổi. Hai người gặp nhau tại Washington trong một lần công tác.

TTL
08-20-2009, 05:20 PM
Chuyến Viếng Thăm Việt Nam TNS Webb "Không nói về đối kháng"



http://thongtinberlin.de/thoisu/photo/khongn10.JPGThượng Nghị sỹ Dân chủ Jim Webb nói ông không đề cập vấn đề bất đồng chính kiến với phía VN và muốn Mỹ nỗ lực hơn để cân bằng ảnh hưởng của TQ.
Ông Webb, thượng nghị sỹ tiểu bang Virginia, hiện đang ở Việt Nam trong chuyến công du hai tuần tới năm quốc gia Đông Nam Á trong có Thái Lan, Lào, Miến Điện và Campuchia.
Ông vừa chủ trì cuộc họp báo chiều hôm thứ Tư 19/08 tại Hà Nội.
Khi được hỏi về việc chính quyền Việt Nam thời gian gần đây đã bắt giữ nhiều nhân vật bất đồng chính kiến, Thượng Nghị sỹ Webb nói ông "không có kế hoạch đề cập tới chủ đề này với các lãnh đạo Việt Nam" trong khuôn khổ chuyến thăm.
Ông Jim Webb, một cựu chiến binh nói được tiếng Việt và có vợ gốc Việt, được coi là người quan tâm thúc đẩy quan hệ với Hà Nội.
Ông cũng là nhân vật được cho là có quan hệ thân cận với Tổng thống Barack Obama.
Phát biểu của ông Webb làm một số người nêu lại câu hỏi về quan điểm của chính quyền Washington hiện nay trong việc hỗ trợ phong trào dân chủ ở các nước.

Lời trong bản nhận tội của Nguyễn Tiến Trung

Không biết có trùng hợp ngẫu nhiên hay không, nhưng cùng ngày ông Jim Webb ở Hà Nội, Truyền hình Việt Nam chiếu đoạn phim "nhận tội và xin khoan hồng" của bốn nhân vật đấu tranh dân chủ là Nguyễn Tiến Trung, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định và Trần Anh Kim.
Trong lời thú tội, cả bốn người trên đều thừa nhận có liên hệ với Đảng Dân chủ Việt Nam. Đặc biệt hai ông Nguyễn Tiến Trung và Lê Công Định còn nói đã gặp gỡ, quan hệ với giới ngoại giao và chính khách nước ngoài nhằm kêu gọi hỗ trợ.
Tuy nhiên, ông Nguyễn Tiến Trung đã công khai thừa nhận rằng sai lầm của ông là "quá tin tưởng" vào nước ngoài:
"Sau quá tŕnh làm việc với cơ quan an ninh điều tra, tôi đă thấy được rằng, các chính sách nước ngoài đều v́ quyền lợi của người dân nước họ."
"Nếu như họ có ủng hộ phong trào dân chủ của Việt Nam, th́ cũng một phần là v́ người dân nước họ, sai lầm ở đây của tôi là đă quá tin tưởng vào họ."


Cân bằng ảnh hưởng

Cũng trong buổi họp báo tại khách sạn Sofitel Metropole, Hà Nội, ông Jim Webb nói khu vực Đông Nam Á, trong có Việt Nam, đóng vai trò quan trọng trong chính sách ngoại giao của Hoa Kỳ.
"Người dân Mỹ có tình cảm tốt về khu vực này. Chúng tôi muốn nhấn mạnh lần nữa, giống như Ngoại trưởng Clinton đang cố nhấn mạnh lần nữa về tầm quan trọng đặc biệt của khu vực này đối với Hoa Kỳ."
Riêng năm nay bà Hillary Clinton đã có hai chuyến thăm tới khu vực.
Thượng Nghị sỹ Webb, người hiện là chủ tịch tiểu ban Đông Nam Á của Ủy ban Đối ngoại Thượng viện Mỹ, cho rằng Mỹ phải nỗ lực hơn trong việc đối trọng lại ảnh hưởng của Trung Quốc trong khu vực.
Đang có quan ngại về ảnh hưởng ngày càng sâu rộng của Bắc Kinh tại các nước Đông Nam Á.
Việt Nam và năm nước khác trong khu vực cũng đang lo lắng trước tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc ̉ở Biển Đông.
Ông Jim Webb cho rằng Hoa Kỳ cần đứng về phía họ.
"Hoa Kỳ cần cụ thể hơn trong việc bảo vệ chủ quyền của những vùng này."
"Tôi không nhất thiết có ý làm việc đó bằng quân sự, mà ý của tôi là nói về quan điểm ngoại giao của chúng ta, lập trường quốc gia của chúng ta, và sự sẵn sàng của chúng ta trong việc trở thành một lực cân bằng với Trung Quốc, chứ không phải chống lại Trung Quốc trong khu vực."
Ông Jim Webb cũng vừa có mặt tại Miến Điện, nơi ông giúp trả tự do cho công dân Mỹ John Yettaw.
Ông Yettaw bị xử tù sau khi xâm nhập trái phép vào dinh thự lãnh tụ dân chủ Aung San Suu Kyi, khiến bà này cũng bị ra tòa vì vi phạm quy định quản chế.

*****

Ư kiến tổng quát : Toàn "tuyên bố" bullshit loại Mỹ

Linh hồn của Tre
08-21-2009, 04:47 AM
*****

Ư kiến tổng quát : Toàn "tuyên bố" bullshit loại Mỹ

Bro TTL, what did you expect? He is a politican! Và có lẽ người Việt chúng ta cũng nên nhớ rằng người Mỹ họ sẽ đặt quyền lợi của nước Mỹ, của dân Mỹ lên trên hết (cái đó là điều đương nhiên, không trách v́ ḿnh cũng rứa thôi) ... chuyện của VN là chuyện của người Việt ... nhờ vả vô đồng minh nhưng đừng có tựa hẳn vô, có ngày té ... gẫy răng :lay::lay:



http://i30.tinypic.com/31326q9.jpg

TTL
08-21-2009, 07:41 AM
Bro TTL, what did you expect? He is a politican! Và có lẽ người Việt chúng ta cũng nên nhớ rằng người Mỹ họ sẽ đặt quyền lợi của nước Mỹ, của dân Mỹ lên trên hết (cái đó là điều đương nhiên, không trách v́ ḿnh cũng rứa thôi) ... chuyện của VN là chuyện của người Việt ... nhờ vả vô đồng minh nhưng đừng có tựa hẳn vô, có ngày té ... gẫy răng :lay::lay:


Hi Sis Tre,


Chuyện này cũng chẳng có chi lạc quan cho dân tộc & đất nước VN (tự do, dân chủ, phúc lợi, và việc tranh đấu với vixi ...) trong cái việc ông TNS Jim Webb đến VN cả ...

Thực tế Webb là dân Mỹ, dù có gắn bó với VN - so với những người Mỹ khác - th́ 1 điều CHẮC CHẮN, Webb cũng sẽ v́ ông ta, v́ quyền lợi nước Mỹ (không trách ông Webb được ... v́ ai cũng sẽ phải làm như vậy ...)... Và có thể "việc này" có lợi cho chính quyền csVN hơn là cho dân VN (mọi mặt)

Cho nên, đừng có nên "mơ mộng hăo " ... về những "ông Mỹ" hoặc những câu chuyện "hiệp sĩ" này !


Tui với him 2 người xa lạ
Hai phương trời chưa hề quen nhau ....:cuoilan:

Th́ có chi đâu để mà chờ mà đợi ? Việc "chờ đợi" là của bà Hồng (và mí anh chàng lăng xăng nào đó). Chuyện này hông có tui là cái chắc!

Cũng hông dám "trách" luôn ...:lol:

Chỉ cảm thấy hơi "weird" (nếu là người Mỹ khác th́ chắc cảm giác b́nh thường) . Nhưng khi nh́n thấy "McCain , Webb .. etc.." shake hands with devils (killers exactly) and they know for sure ... th́ thấy nó gượng gạo giả dối (cho cái t́nh người) làm sao á! Và gợi nhớ tới lăo Do Thái - Mỹ mũi quặm đă bán đứng miền Nam ... th́ thấy nghèn nghẹn ...:timvo:

Tóm lại, chỉ tự nhắc ḿnh thôi! :caphe:

Is it lion or lioness dzị?:p

:dzotle:

TTL
08-21-2009, 11:26 AM
Hoa Kỳ Quyết Định Để Cho Miền Bắc Thống Nhất Việt Nam


Nguyên tác : General Vanuxem
Phỏng dịch : Dương Hiếu Nghĩa


Người Trung Hoa có một câu châm ngôn: "Thất trận rồi người ta mới đếm xác chết và mới đi t́m người trách nhiệm." Phản ứng của người dân, thường hay trút hết trách nhiệm cho người lănh đạo hoặc cho người lính chiến. Tại Việt Nam th́ cả hai đều có phần trách nhiệm của ḿnh, nhưng cả hai đều không thể làm ǵ hơn được với hai bàn tay trắng v́ đă bị người ta tước hết khí giới từ lâu!

Việt Nam là một nước nông nghiệp nên không thể sản xuất vũ khí được, do đó trong cuộc chiến, cả hai bên miền Nam và miền Bắc đều bắt buộc phải nhận sự viện trợ quân sự từ bên ngoài. Do vậy, người ta thường nói rằng chỉ cần chấm dứt viện trợ ngoại quốc cho cả hai bên Nam và Bắc th́ ngọn lửa chiến tranh ở Việt Nam sẽ yếu dần và đi đến chỗ tàn lụi ngay, cuộc chiến đương nhiên phải chấm dứt. Nhưng cũng có người chỉ đứng về một phía, đă khẳng định quá đơn phương, và khiếm diện rằng chỉ cần người Mỹ, hay đúng hơn là đế quốc Mỹ như người ta đă cáo buộc, chấm dứt mọi viện trợ kinh tế và quân sự cho miền Nam Việt Nam, là miền Bắc sẽ chấm dứt cuộc chiến tranh nầy trong chiến thắng. Và đó là những điều đă xảy ra trên thật tế.

Người ta đă từng cho rằng chiến tranh ở Việt Nam không phải là một cuộc nội chiến giữa miền Nam và miền Bắc, v́ nếu giữa người Việt với nhau th́ không chóng th́ chầy họ đă có thể đạt được một sự thỏa thuận nào đó với nhau rồi. "Nhưng đây là một cuộc chiến tranh giữa các siêu cường"

Nhưng đây là một cuộc chiến tranh giữa các siêu cường quốc, mượn tay người Việt Nam (hay sinh mạng người Việt Nam cũng thế) và ngay trên lănh thổ Việt Nam, để so tài hơn thua cao thấp với nhau, ngăn chặn nhau không cho bên nào bành trướng thêm ra hơn nữa, v́ hai bên không thể trực tiếp đối đầu với nhau được, tránh bị tổn thất nặng có thể đi đến chỗ tiêu diệt lẫn nhau. Có điều là cả hai bên đều nuôi dưỡng một mối thù hằn mà nguyên nhân không phải xuất phát từ nước Việt Nam và nước Việt Nam cũng không có ǵ để mà thiết tha quan tâm đến.

Hoa Kỳ th́ "ngăn chận"

Khối Cộng Sản th́ "xâm chiếm, bành trướng"

Người ta có thể thấy được rất rơ là Nga và Trung Quốc vẫn không bao giờ che dấu tham vọng xâm chiếm toàn cầu của họ theo đúng hướng chiến lược đă hoạch định trước rất rơ ràng, và nếu Hoa Thịnh Đốn chỉ bo bo theo sách lược "tạo uy tín và bành trướng kinh tế" th́ chiến lược đó của Hoa Kỳ hoàn toàn nằm trong thế thủ, bị động. Đặc biệt là ở Á Châu, Hoa kỳ nhất nhất theo thuyết "ngăn chận" các bước tiến của Cộng Sản. Do vậy mà trên mảnh đất đầy h́nh ảnh đau thương và tàn khốc của cuộc chiến, người ta đă "đóng khuôn" cho miền Nam Việt Nam trong nhiệm vụ pḥng thủ thụ động, và các đồng minh lớn của họ không bao giờ muốn cho họ đi ra ngoài khuôn khổ nhiệm vụ đó, trong khi bộ đội Bắc Việt th́ được tung ra trên khắp cả 3 nước Đông Dương, từ Lào, Cam Bốt đến Miền Nam Việt Nam, ẩn h́nh dưới danh nghĩa của lực lượng cách mạng Pathet Lào, Khmer đỏ, và Việt Cộng, để rồi cuối cùng họ cũng phải bỏ cái mặt nạ của họ ra, hiện "nguyên h́nh" là quân xăm lăng Bắc Việt, là kẻ chiến thắng, để tiến vào Sài G̣n.

Tuy trận tấn công vào tỉnh lỵ Phước Long vào tháng 1-75 của bộ đội Bắc Việt là một cuộc tấn công có giới hạn (mà phía Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa một phần v́ sợ bị nhử vào bẫy có thể bị hao quân và mất thêm chiến cụ, một phần cũng không có đủ lực lượng để đối phó được với một loại tấn công qui mô như vậy, nên không có phản ứng đối kháng mạnh, nhưng họ cũng thu lượm được quá đủ bằng cớ để chứng minh với những ai c̣n chút nghi ngờ, là "Hoa Kỳ không c̣n can thiệp vào chiến cuộc nữa". Và như vậy là Bắc Việt cho tiến hành ngay cuộc tổng tấn công mùa xuân với đầy đủ bảo đảm trong một sự an toàn tuyệt đối.

Rơ ràng là Hoa Kỳ đă khuyến khích Bắc Việt bằng thái độ im lặng và quá thụ động của họ sau vụ tấn công quan trọng vi phạm rất nặng và rất trắng trợn "Hiệp Định Paris 1973 về Ngừng Bắn và Tái Lập Ḥa B́nh ở Việt Nam". Thật ra, Chánh Phủ Việt Nam Cộng Ḥa đă được báo động về thái độ "bất can thiệp" nầy của Hoa Kỳ từ lâu rồi. Trong những tháng 1, 2, và 3-75, đă có nhiều nghị sĩ dân biểu Hoa Kỳ đến thăm Việt Nam và đă từng xác nhận với Tổng Thống Thiệu là "viện trợ của Hoa Kỳ cho Việt Nam Cộng Ḥa trong những ngày sắp tới sẽ rất là mong manh trong may rủi". Mỉa mai thay, viện trợ nầy trước đó đă được Tổng Thống Hoa Kỳ là ông Nixon long trọng tuyên hứa với Tổng Thống Việt Nam Cộng Ḥa!!!

Những cuộc vận động của Hoa Kỳ

Tại Guam, Tổng Thống Nixon đă công bố kế hoạch 5 điểm trong sách lược yểm trợ Thế Giới Tự Do của Hoa Kỳ, chính yếu là "cây dù nguyên tử" và viện trợ đầy đủ vô điều kiện cho tất cả mọi quốc gia dân tộc nào chứng minh có quyết tâm bảo vệ nền độc lập tự do của ḿnh.

Hiệp Định Paris 1973, cuối cùng rồi cũng được Tổng Thống Thiệu bằng ḷng kư tên vào, v́ ông không c̣n có khả năng từ chối thêm lần thứ hai, dù đó chỉ là trong cung cách ngoại giao thôi, nhưng với những lư lẽ vững chắc mà ông đưa ra trước khi kư, Tổng Thống Nixon đă phải đích thân nhận chịu trách nhiệm chẳng những bằng lời nói mà c̣n cả trên giấy trắng mực đen nữa:

"Hoa Kỳ sẽ cung cấp viện trợ kinh tế và quân sự cho Việt Nam Cộng Ḥa để giúp Việt Nam Cộng Ḥa đương đầu với mọi biến cố mà v́ không có thiện ư, Bắc Việt sẽ có thể không ngớt tạo ra sau nầy."

Nếu trước kia Tổng Thống Nixon đă thật ḷng đưa ra lời hứa chắc chắn như vậy, không có một hậu ư quanh co ngoằn ngoèo nào, th́ sau đó với một anh chàng Kissinger mà ông chưa từng quen biết nhưng v́ áp lực từ sự vận động của cánh Do Thái sau khi ông đắc cử, ông đă trở nên bớt nhiệt t́nh hơn nhiều đối với những ǵ mà ông đă long trọng cam kết với ông Thiệu.

Nhiều cuộc tranh luận gay gắt đă xảy ra trong những cuộc thăm viếng sau đó, và ông Thiệu đă phải can thiệp thẳng với Nixon để cho thơ từ công văn của ông, thường không được hồi âm, nay phải được tới tay ông Nixon mà không đi qua sự kiểm duyệt của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ. Dă tâm của Kissinger, một con người mà ai cũng cho là "bạn", là "tri kỷ", sau đó được phát giác tiết lộ ra là: xuyên qua một đệ tam nhân, ông đă có những lời hứa hẹn cũng như thi hành những cam kết không đồng nhứt với từng nhân vật cùng có trách nhiệm trong công tác ngăn chận bước tiến của Cộng Sản Bắc Việt trên bán đảo Đông Dương, như Hoàng Thân Souphana Phouma, Thống Chế Lon Nol và Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu.

Thế nhưng, vụ việc gây nhiều tai tiếng "Watergate" đă đưa Nixon ra khỏi Nhà Trắng đồng thời giết chết cả thân thế và sự nghiệp chính trị của ông ta, dẫn đến hậu quả tai hại là những ǵ ông Nixon đă cam kết, dù là trên giấy trắng mực đen, đă không c̣n một chút giá trị nào nửa. Và sau đó, vào tháng 8-1973, Thượng Viện Hoa Kỳ đă bỏ phiếu thuận cho tu chính án "Case-Church" nhằm cắt hết ngân khoản dành cho mọi viện trợ quân sự cho các quốc gia Đông Nam Á.

Cộng Sản tiến chiếm miền Nam qua hai cửa ngỏ chính:

Cam Bốt và Lào

Do vậy, việc Mỹ chánh thức hứa giúp thành lập và trang bị quân đội Cam Bốt với quân số 205,000 người phải được hủy bỏ. H́nh thành được việc nầy sẽ giúp cho Cam Bốt chẳng những có thừa khả năng dẹp được lực lượng Khmer Đỏ (tất cả cán bộ khung đều là bộ đội Bắc Việt) mà c̣n lập lại được trật tự trong nước, đuổi các sư đoàn Bắc Việt ra khỏi lănh thổ Cam Bốt nữa, v́ chính các đơn vị xăm lăng Bắc Việt nầy đă tạo ra không khí cách mạng bất ổn ở nông thôn Cam Bốt, sau đó Hoàng Thân Shianouk đă phải thoái vị và nước Cộng Ḥa Khmer ra đời.

Điều đáng tiếc là ở Cam Bốt cao trào của giới trẻ mà người ta gọi là "những anh lính chiến giờ thứ 24" đang lên vùn vụt, trong số nầy có những sinh viên và học sinh lớp 5 lớp 6, t́nh nguyện ra mặt trận, chiến đấu rất anh dũng bằng vũ khí tịch thu được của quân ngoại xâm Bắc Việt. Những người "Khmer Tự Do" nầy (Khmer Krom) đă học và tiêm nhiễm lịch sử Pháp, rất tự tin và đặt hết ḷng tin vào lời hứa của Hoa Kỳ, đă nhất tề đứng dậy khi tổ quốc lâm nguy, y như người Pháp chúng ta trong những biến cố cách mạng trong lịch sử vậy. Trong lúc đó tại Thượng Viện Hoa Kỳ, nghị sĩ Fulright lại tuyên bố là cuộc chiến ở Cam Bốt là một "cuộc chiến vô đạo đức!" Với một ít ngân khoản vụn vặt du di được đâu đó, chánh phủ Hoa Kỳ "nhỏ từng giọt" giúp cho Cam Bốt, trong khi những sư đoàn Bắc Việt ồ ạt viện trợ đúng mức cho các đơn vị "Khmer Đỏ" đang thành lập, càng ngày càng lớn mạnh thêm lên. Do đó quân lực Cộng Ḥa Khmer bị tiêu hao lần lần để đi đến sụp đổ, và ngày 1-4-75, Thống Chế Lon Nol phải "chạy" khỏi thủ đô Cam Bốt, sau đó Phnom Penh bị thất thủ vào ngày 10-4-75. Cũng trong thời gian nầy, nỗ lực thành lập một chánh phủ "liên hiệp 3 thành phần" tại Vương Quốc Lào bị thất bại và Cộng Sản Pathet Lào lên nắm chánh quyền, tuyên bố không chấp nhận sự có mặt của người Mỹ tại đây.

Người ta thường hay nói chiến tranh ở Việt Nam chỉ là một cuộc nội chiến, rất hạn chế giữa người Việt và người Việt mà thôi. Nhưng đến cuối cùng sự thật cho thấy không phải như vậy. Cam Bốt là mục tiêu chủ yếu, là bàn đạp quan trọng hàng đầu để từ đó Cộng Sản tiến chiếm miền Nam Việt Nam, và theo quan điểm từ đầu của Hà Nội th́ mục tiêu không phải chỉ có miền Nam Việt Nam mà phải là toàn bộ bán đảo Đông Dương, v́ đó mới là giấc mơ thật sự từ lâu của Hồ Chí Minh.

Việc chiếm giữ các tỉnh miền Đông của cả hai quốc gia Lào và Cam Bốt là chỉ nhằm dọn đường cho công tác tiếp vận của quân đội Bắc Việt. Sau khi Hiệp Định Paris 1973 được kư kết, trong thời gian hơn một tháng, hệ thống đường ṃn thường gọi là "đường ṃn Hồ Chí Minh" được họ cải tiến, mở rộng và trải đá suốt cả tuyến đường, để từ Hà Nội, Bắc Việt có thể đưa quân lính, chiến cụ, đạn dược cũng như xăng nhớt, đến một nơi chỉ c̣n cách Sài G̣n dưới 100 cây số (Lộc Ninh) mà chỉ mất trên dưới có 5 ngày đường. Các sư đoàn Bắc Việt đóng quân thường xuyên dọc theo biên giới Lào và Cam Bốt, trên các cao điểm từ Bắc xuống Nam, từ đó lúc nào cũng sẵn sàng tấn công xuống Miền Nam Việt Nam, một lănh thổ quá dài mà bề ngang quá hẹp, có đoạn dưới 100 cây số tính từ miền núi xuống đến biển, nên thủ đô Việt Nam Cộng Ḥa luôn bị đe dọa v́ Sài G̣n chỉ cách biên giới Lào-Khmer không quá 100 cây số ngàn, cũng giống y như hiệp ước đ́nh chiến 1919 của nước Pháp chúng ta đă "bị" để cho các đơn vị Đức đóng quân ở vùng Aisne và La Marne vậy.

Ngày 10-4 thủ đô Phnom Penh bị thất thủ, ở Vientiane th́ một chánh phủ Cộng Sản đă lên cầm quyền, trong khi Vùng I và Vùng II của Việt Nam Cộng Ḥa cũng đă bị rơi vào tay Bắc Việt, như vậy Hà Nội được quá rảnh tay để sẵn sàng đưa quân tràn xuống vùng đồng bằng sông Cửu Long.

Hoa Kỳ sẽ không can thiệp nữa

Nhưng vẫn c̣n một yếu tố chưa biết rơ được: đó là phản ứng của Hoa Kỳ. Trước đó, ngày 21-3-75, chánh phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa (Bắc Việt), trong một bản tuyên bố, đă yêu cầu chánh phủ Hoa Kỳ chấm dứt tất cả mọi dính líu quân sự và mọi hành động can thiệp vào việc nội bộ của Miền Nam Việt Nam. Ngày 25-3-75, Tổng Thống Ford gởi đến Sài G̣n tướng Weyand, Tham Mưu Trưởng Lục Quân Hoa Kỳ. Tướng Weyand có vẻ thuận cho một hành động tiếp ứng tuy hơi muộn nhưng hữu hiệu bằng cách cho lệnh thiết lập hai cầu không vận Bangkok-Saigon và Manila-Saigon, để kịp tiếp vận cho Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa. Ngày 3-4-75, trong một cuộc họp báo, Tổng Thống Ford tuyên bố là ông sẽ không bỏ rơi Đông Nam Á. Ông nói không nhất thiết ông Thiệu phải rời khỏi chánh quyền, nhưng ông cũng bảo đảm thêm rằng cho dù có một sự thay đổi nào đó của cấp lănh đạo Việt Nam Cộng Ḥa th́ sự việc đó cũng không thay đổi được nỗ lực của Hoa Kỳ tại Sài G̣n.

Ngày 10-4-75, ngay lúc Phnom Penh thất thủ, trong bài diễn văn đọc trước Quốc Hội, Ông cho biết là ông có ư định tiếp tục cuộc chiến ở Việt Nam, và tiếp tục ủng hộ chánh phủ Thiệu. Ông đề nghị với Quốc Hội một ngân khoản viện trợ quân sự 722 triệu đô la, và một ngân khoản viện trợ kinh tế là 250 triệu. Các nghị sĩ Stevenson, Humphrey, Jackson, Mc Govern và Kennedy đều chống lại đề nghị nầy. Gần như Quốc Hội Hoa Kỳ đă mặc nhiên bỏ rơi cả ông Ford. Thế là hết ! Hoa Kỳ sẽ không can thiệp, và những quốc gia đă từng kư tên bảo đảm cho việc thi hành Hiệp Định Paris 1973 cũng giữ một sự im lặng hoàn toàn! C̣n nước Pháp th́ xuyên qua lời tuyên bố của Tổng Trưởng Ngoại Giao tại Dublin, trước một số ngoại trưởng phần đông đều không muốn chen sâu vào việc nội bộ của một nước khác, th́ lại tỏ ư muốn thấy Tướng Thiệu rút lui, một điều rất trùng hợp với sự mong muốn của Cộng Sản Bắc Việt, v́ dưới con mắt của họ Tướng Thiệu là biểu tượng của một tinh thần chống Cộng cực đoan, chống đến giọt máu cuối cùng.

Như vậy là thật sự Bắc Việt nay đă được rảnh tay trong hành động rồi. Họ đă được bảo đảm là Hoa Kỳ sẽ không c̣n can thiệp được nữa. Họ cũng đă thấy một sự tán thành ngấm ngầm của các nước khác, không những trong khối Cộng Sản mà c̣n có cả các quốc gia cấp tiến, tự do nữa, trong đó dĩ nhiên là có cả nước Pháp. Với tất cả mọi điều kiện thuận lợi chánh trị và quân sự như thế, Bắc Việt quyết định cho tiến hành ngay "chiến dịch Hồ Chí Minh", không cần phải mất thêm thời gian chờ thành lập một "chánh phủ ba thành phần", để nhanh chóng thôn tính cả bán đảo Đông Dương trên cả hai phương diện quân sự và chánh trị.

Đúng như họ tuyên bố đây là một cơ hội ngàn năm mới chỉ có một lần !

Vậy liệu người ta có nghi ngờ là người Mỹ đă phản bội đồng minh ? Nhân vật chính yếu liên can trong nội vụ là Tổng Thống Thiệu, người biết rơ nhiều về những lời hứa hẹn, cam kết, và thi hành. Ông đă công khai nêu rơ trước dư luận mà Hoa Kỳ không dám có một tiếng trả lời, có chăng chỉ là những lời an ủi cam kết quá muộn màng của một mối t́nh bạn bè, một mối t́nh loại "qua đường!"

Ông Thiệu là người không muốn chơi tṛ người hùng, cũng không thích biểu t́nh hoan hô rầm rộ, nhưng rất nhạy cảm với ḷng tin tưởng sâu đậm của đồng bào miền Nam, bây giờ ván bài đă ngă ngũ, ông đă thua cả về chánh trị lẫn quân sự, nên ông quyết định phải rời quê hương mà ông đă từng hiến dâng tất cả. Với một tâm hồn chết lặng ông nói lên những lời từ biệt cuối cùng. Những lời lẽ thật cảm động của ông được truyền đi trên đài phát thanh làm cho những người dù cứng ḷng đến đâu cũng phải nhỏ lệ, ngay những người đă từng muốn ông phải từ chức cũng vậy. Ông ra đi, mang theo sự tin yêu và ḷng mến phục của dân chúng miền Nam mà từ đây không có ông, họ sẽ cảm thấy mất mát một cái ǵ ...

Đối với người Mỹ, ông đă có những sỉ vả thật dữ dội và nặng nề:

-Tôi đă nói với họ (Hoa Kỳ) rằng: Các ông muốn rút chân ra khỏi cuộc chiến ở Việt Nam trong danh dự, mà các ông đ̣i hỏi chúng tôi những điều thật vô lư không thể làm được chút nào. Đánh giặc mà viện trợ quân sự cứ nay bị cắt mai bị xén mốt bị cúp măi như thế, th́ có khác nào chỉ cho tôi mỗi ngày có 3 đồng mà bảo tôi phải ăn tiêu như một ông hoàng hay một người khách du lịch sang trọng! Các ông muốn chúng tôi hôm nay với một "xu ăn mày" phải làm được những ǵ mà ngày hôm qua các ông không sao làm được với ngân khoản 6 tỷ đô la ...! Tôi đă nói với họ rằng câu hỏi duy nhất hiện giờ là liệu Hoa Kỳ có quyết định giữ những ǵ mà Hoa Kỳ đă cam kết với Việt Nam Cộng Ḥa hay không? Và liệu những lời nói và chữ kư của Tổng Thống Hoa Kỳ c̣n có chút giá trị ǵ nữa hay không!

Thế là quá rơ, Hoa Kỳ thật sự đă phản bội.....

Ngạo mạn và ngu xuẩn, lưỡng viện Hoa Kỳ đă nói lên sự vui mừng của họ về sự từ chức của ông Thiệu, v́ họ nghĩ nhờ đó sẽ có khả năng "đạt được một nền ḥa b́nh nào đó trong thương lượng" với Cộng Sản, trong giới hạn một thời gian nào đó, "với đường lối chánh trị mềm dẻo hơn, để làm giảm đi những chết chóc vô ích, và nhất là để bảo vệ cho những người Mỹ hiện c̣n tại miền Nam Việt Nam". Nước Pháp cũng có một thái độ tương tự, v́ hoàn toàn không nắm vững được t́nh h́nh và cũng v́ quyền lợi của chính nước Pháp. Đối với Hoa Kỳ, trên thế giới nầy tất cả đều có thể bị mất hết, chỉ riêng có người công dân Mỹ, được coi như thần thánh, là không thể mất được.

Ngũ Giác Đài không chấp nhận như vậy

Các cấp chỉ huy quân sự của Ngũ Giác Đài cũng như các cấp quân nhân đă từng tham chiến bên cạnh Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa không đồng ư về những hành động của Hoa Kỳ, v́ t́nh cảm gắn bó với người chiến hữu Việt Nam cũng như gắn bó với quốc gia nầy, giống như người Pháp chúng ta vậy. Họ có cố gắng thử giúp đỡ cho Việt Nam một cái ǵ đó, nhưng người ta đă ngăn cấm họ. Họ chỉ c̣n có một cách là càu nhàu, và sự hằn thù trong căm lặng nầy măi măi sẽ là một yếu tố của t́nh trạng phân hóa tại Hoa Kỳ.

Bốn năm trước đó, dựa theo bản tuyên ngôn Guam của Tổng Thống Nixon, Ngũ Giác Đài đă soạn thảo một quan niệm mới cho chiến lược ở Á Châu. Bây giờ th́ bắt buộc họ phải duyệt xét lại để giảm bớt khả năng tiềm lực quân sự của Hoa Kỳ: đó là bỏ cả các căn cứ ở lục địa Á Châu và các quốc gia đồng minh "nhược tiểu", dùng Nhật Bản và Úc Châu như những pháo đài pḥng thủ cho lục địa Hoa Kỳ tại Thái B́nh Dương. Dầu sao, theo họ nói, đó là một quyết định cấp quốc gia mà họ là những người chịu trách nhiệm, không thể cưỡng lại được: "quân nhân chúng tôi trước quyết định như vậy không thể làm ǵ hơn là phải thi hành, dù dư luận Mỹ có cho rằng Hoa Kỳ không nên sửa đổi chiến lược như vậy."

Hoa Kỳ đă không làm đúng lời hứa của họ. Họ đă phản bội những người mà chính họ đă đưa vào cuộc chiến, một cuộc chiến mà họ chẳng những phải tốn quá nhiều đô la mà c̣n phải hy sinh gần 60 ngàn quân nhân các cấp (chưa tính thương binh) để chỉ đem về một "con số không" to tướng. Nói như thế có ǵ quá đáng lắm không?

Tướng Westmoreland, cựu chỉ huy trưởng lực lượng Mỹ tại Việt Nam th́ phát biểu có phần nào nhẹ lời hơn cho Hoa Kỳ, nhưng cũng đă quy trách nặng nề cho giới chánh trị về hành động làm mất hết danh dự của Mỹ: "Miền Nam Việt Nam phải chăng không thể tránh được một sự chiến bại? Vâng, đúng như vậy. Nhưng chúng ta phải xét lại t́nh h́nh: Bắc Việt đă vi phạm hoàn toàn Hiệp Định Paris 1973, Hoa Kỳ hoàn toàn bất lực trên phương diện chánh trị, và các quốc gia có nhiệm vụ bảo đảm việc thi hành Hiệp Định th́ hoàn toàn im lặng không nhúc nhích."

Người ta phải nh́n những cảnh cướp xe, hôi của, dọn sạch nhà cửa, pḥng ốc hay kho tàng của người Mỹ tại Sài G̣n, th́ mới thật sự thấy được mức độ thù ghét Hoa Kỳ của cả một dân tộc. Người ta phải nh́n cảnh ông Martin, Đại Sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam lúc rời khỏi Việt Nam sau khi cho di tản xong xuôi người Mỹ cuối cùng, th́ mới thấy được cả một sự thẹn thùng nhục nhă của Hoa Kỳ trên nét mặt xanh xao như người chết của ông. Và người ta cũng phải nh́n thấy cảnh một người Việt Nam kéo lê bằng hai ngón tay lá cờ Mỹ to lớn của ṭa Đại Sứ Mỹ để d́m xuống rạch những "50 sao và 13 vạch" mà người Mỹ thường hănh diện.

Tổng Thống Hoa Kỳ, Ông Ford, đă từng nói: "Chúng tôi không thể bỏ được những người bạn của chúng tôi."

Nhưng nói là nói như vậy, mà họ lại không làm đúng như vậy!

Tác giả: Vanuxem, cựu Trung Tướng Quân Lực Pháp
Phỏng dịch: Cựu Đại Tá Dương Hiếu Nghĩa

TTL
08-21-2009, 11:32 AM
Lời hứa hẹn của 1 tổng thống Hoa Kỳ mà c̣n như "shit" ...
Lời của ông TNS Mỹ (nếu có hứa) CHẮC CHẮN sẽ tệ hơn "shit" ...

Ai muốn nói chi đó th́ nói ... nhưng đây là sự thực trước mắt mọi người ...
Và người VN cần phải "học" cho kỹ bài học này .

TTL
08-21-2009, 11:46 AM
Ôn Lại Lịch Sử, Ngậm Ngùi


"Trông người lại nghĩ đến ta . . ."
Nghĩ thật đáng phục, và nghĩ thật... nhục !


http://www.take2tango.com/MyFiles/image/News/08-2009/Tuan%204/Nhuc-01.jpg

Từ trái qua phải: Sisowath Sirik Matak, Lon Nol, và In Tam.=>


Vào tháng 4 năm 1975, khi quân đội Cộng sản đang trên đường tiến vào Nam Vang th́ người Mỹ đă mời Thủ tướng Sirik Matak và toàn bộ chính phủ Miên nên ra đi, v́ ở lại th́ sẽ bị Khmer Đỏ sát hại.

Ngày 16 tháng 4 năm 1975, Thủ tướng Sirik Matak đă viết một lá thơ vô cùng cảm động gởi cho Đại sứ Mỹ tại Nam Vang là ông John Gunther Dean. Lá thơ đầy nghĩa khí và tiết tháo của một người anh hùng "sinh vi tướng, tử vi thần" như sau:


- Phỏng Dịch -

Nam Vang ngày 16 tháng 4 năm 1975.

Thưa Ngài và Bạn,

Tôi thành thật cảm tạ ngài đă viết thư và c̣n đề nghị giúp tôi phương tiện đi t́m tự do. Than ôi ! Tôi không thể bỏ đi một cách hèn nhát như vậy! Với Ngài (đại sứ John Gunther Dean) và nhất là với xứ sở vĩ đại của Ngài , không bao giờ tôi lại tin rằng quư vị đă nhẫn tâm bỏ rơi một dân tộc đă lựa chọn tự do.

Quư vị từ chối bảo vệ chúng tôi và chúng tôi chẳng thể làm được ǵ hết . Ngài ra đi, tôi cầu chúc Ngài và xứ sở của Ngài được hạnh phúc dưới bầu trời này.. Nhưng xin Ngài nhớ cho rằng nếu tôi phải chết ở đây và ở lại đất nước tôi yêu dấu th́ tuy đó là điều tệ hại , nhưng tất cả chúng ta đều sinh ra và cũng sẽ chết vào một ngày nào đó. Tôi chỉ ân hận một điều là đă quá tin và trót tin ở nơi quư vị, những người bạn Hoa Kỳ !

Sirik Matak

http://www.take2tango.com/MyFiles/image/News/08-2009/Tuan%204/Nhuc-02.jpg


Sau ngày 17 tháng 4 năm 1975, tổng cộng có 150 người trong chính phủ Miên đă di tản theo người Mỹ. C̣n lại toàn bộ chính phủ Miên đều bị giết hết. Riêng gia đ́nh ông Sisowath Sirik Matak, từ con cháu đến các người giúp việc trong nhà ông đều bị Khmer Đỏ sát hại.

TTL
08-21-2009, 12:00 PM
Tổng thống Nixon từng đe dọa “cắt đầu” Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu
Wednesday, June 24, 2009


http://www.trachnhiemonline.com/tin-tuc-308.1b.jpg



Nguồn: BBCVietnamese.com

'Tôi không rõ đe dọa đó có đủ hay không, nhưng tôi sẵn sàng làm bất cứ điều gì, kể cả cắt đầu của y nếu cần thiết'. (Lời Tổng thống Nixon đe dọa Tổng thống Thiệu).
***
Các cuốn băng ghi âm từ năm 1973 được giải mật cho thấy Tổng thống Richard Nixon đã muốn đạt được thỏa thuận tại Hòa đàm Paris với Hà Nội bằng mọi giá và gây sức ép rất lớn đối với Sài Gòn.
Một đoạn băng trong số 150 giờ thu âm và 30 nghìn trang tài liệu được Thư viện Nixon công bố hôm thứ Ba vừa qua có lời của Tổng thống Nixon nói với Cố vấn An ninh Henry A. Kissinger về Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu.
Nixon nói để bắt Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa ký vào hòa đàm, ông sẵn sàng 'cắt đầu y nếu cần thiết' (cut off his head if necessary).
Bài của Shaun Tandon trên AFP hôm 23 tháng 06 thì mô tả ông Nixon đã yêu cầu ông Kissinger nói với Tổng thống Việt Nam Cộng hòa rằng Quốc hội Mỹ sẽ cắt viện trợ nếu Sài Gòn không đồng ý với kết quả hòa đàm.
Nhưng có vẻ như ông Nixon sẵn sàng làm mạnh hơn nếu lời đe dọa cắt viện trợ không đạt mục đích.
Các đoạn băng cũng cho thấy một thứ ngôn ngữ rất 'Kissinger' mà Cố vấn An ninh của Tổng thống Hoa Kỳ dùng để nói về đồng minh.
Ông Kissinger nói với Tổng thống về Ngoại trưởng Trần Văn Lắm của Nam Việt Nam, người có mặt khi đó tại Paris để dự họp.
Dùng từ tục để gọi ông Lắm là 'an ass', ông Kissinger nói ' Y cũng chẳng làm được gì cả đâu'.
Cũng chỉ tháng trước, ông Nixon đã tiếp Ngoại trưởng Nam Việt Nam và hứa sẽ 'làm tất cả để giúp Nam Việt Nam' và 'nền độc lập' của nước này.
Ông Nixon còn nói: 'Điều chính yếu là cần phải nhớ: chúng tôi biết ai là những người bạn thực thụ'.
Nhà nghiên cứu về Nixon, ông Ken Hughes từ đại học Virginia nói ông bị chấn động khi nghe đoạn ghi âm mà ông Nixon nói về ông Thiệu.
Báo New York Times 23/06/2009 trích lời ông Hughes, người nghiên cứu các băng ghi âm của nhiều tổng thống Mỹ, nói cuộc đàm thoại trên càng làm ông tin tưởng vào quan điểm rằng cả ông Nixon, ông Thiệu và ông Kissinger đều biết trước rằng cuộc ngưng bắn không thể duy trì nổi.
Đó cũng chẳng phải là 'hòa bình trong danh dự' như ông Nixon mô tả, mà chẳng qua chỉ là cách để Hoa Kỳ rút khỏi cuộc chiến mà 'không mất mặt'.
Vẫn các báo Mỹ trích lời Ken Hughes tin rằng các nhân vật trong cuộc biết rằng Bắc Việt Nam sẽ vi phạm thỏa thuận ngưng bắn và tiến chiếm miền Nam.
Các đoạn băng được ghi bằng các microphone mật đặt trong Phòng Bầu Dục từ tháng 1 đến tháng 2/1973.
Theo New York Times, các cuốn băng rọi thêm ánh sáng vào một giai đoạn quan trọng trong lịch sử Mỹ, gồm cả lễ đăng quang lần thứ nhì của Tổng thống Nixon, cuộc ngưng bắn tại Việt Nam, vụ xử bảy người đột nhập vào trụ sở đảng Dân chủ tại khu nhà Watergate.


http://www.trachnhiemonline.com/tin-tuc-308.2b.jpg

Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu (1923-2001) trong hình bên phải,


đã chịu sức ép rất lớn từ Washington trong năm 1973

TTL
08-21-2009, 12:03 PM
Với cách hành xử như vậy ... th́ gọi Nixon và Kissinger là the two asholes hoặc the two sons of bitch hoặc the two villains có "đúng" với nghĩa của chữ Mỹ chưa ?

Linh hồn của Tre
08-21-2009, 02:48 PM
Hi Sis Tre,

Is it lion or lioness dzị?:p

:dzotle:

Không phải là lion mà cũng không phải là lioness ... mà là lionfake á bro :p

TTL
08-22-2009, 12:10 AM
Kinh nghiệm Việt Nam cho Miến Điện

Nghị sĩ Webb hứa sẽ làm vịêc với bộ ngoại giao và các cơ quan khác của chính phủ Mỹ về những đề nghị đó. Trước cuộc hội kiến với Thủ tướng Việt Nam, phó Thủ tướng Phạm Gia Khiêm đă tiếp nghị sĩ Webb, thảo luận về quan hệ song phương và vấn đề an ninh khu vực.
Tại Hà Nội, vị nghị sĩ có dịp nói chuyện với truyền thông Hoa Kỳ về quan điểm của ông trong vấn đề Miến Điện, trong đó ông đem chính sách của Mỹ đối với Việt Nam ra so sánh với Miến Điện ngày nay.
Trả lời phóng viên hệ thống truyền thanh công chúng của Hoa Kỳ, nghị sĩ Webb nói Mỹ không nên cô lập và cấm vận Miến Điện, trong bối cảnh nước Trung Quốc khổng lồ ở sát một bên, sẵn sàng mua đứt xứ này, và trừng phạt kinh tế và cô lập Miến Điện là một sai lầm về chiến lược.

Không nên cô lập và cấm vận Miến Điện, trong bối cảnh nước Trung Quốc khổng lồ ở sát một bên, sẵn sàng mua đứt xứ này, và trừng phạt kinh tế và cô lập Miến Điện là một sai lầm về chiến lược.
TNS Jim Webb
Ông cho rằng nên hành xử với Miến Điện như đă làm với Việt Nam trước đây. Ông nói ông trở lại Việt Nam nh́ều lần, và năm 1991 Việt Nam chẳng khác ǵ Miến Điện, nhưng những năm sau ông thấy Việt Nam đă thay đổi nhanh chóng chưa từng thấy, sau khi Mỹ chấm dứt chế độ trừng phạt kinh tế và cô lập Việt Nam.

Chính sách đó đem lại lợi ích vô kể cho người dân Việt Nam, cũng như sẽ có lợi ích cho người dân Miến Điện nếu Mỹ áp dụng chính sách tương tự.
Ông cho rằng t́nh h́nh Việt Nam chưa phải là hoàn hảo, nhưng nên tạo cơ hội cho Miến Điện đi theo bước đường của Việt Nam, là một xứ sở mà ông quan tâm rất nhiều sau những năm chiến đấu ở nơi này.


Có lẽ đă trễ cho Mỹ ... Cô lập hay không cô lập th́ Miến Điện cũng chẳng có "lo lắng" mấy ... Và Mỹ có "mở cửa" th́ cũng chưa chắc "hấp dẫn" nỗi tập đoàn lănh đạo độc tài hiện giờ của Miến Điện . Xa hơn, dựa vào "thành tích" của Mỹ, đặc biệt ở Đông Nam Á th́ Trung cộng sẽ là một chỗ dựa chắc chắn và an toàn cho "tập đoàn cầm quyền hiện nay của Miến Điện".

Các nhà "độc tài" ở Miến Điện ... làm sao hợp tác với Mỹ (với tin tưởng - mutual trust -) đây? Họ đâu có "ngu" đến độ tự "đưa giây cho Mỹ treo cổ" họ ??? Không Mỹ th́ họ vẫn ok (dân & nước Miến Điện có ok không là chuyện khác) .

CHO NÊN , CHỌN TRUNG CỘNG LÀ 1 CHỌN LỰA PHẢI CHỌN CHO TẬP ĐOÀN CẦM QUYỀN MIẾN ĐIỆN HIỆN NAY (dù Mỹ có mở hay đóng).

Lá bài của Mỹ quá yếu (cho trường hợp MĐ)... nên Mỹ sẽ thua Trung cộng sát ván ở đây!
...

Có lẽ ngoài sức mạnh quân sự (chiến tranh), th́ việc dành lại thế thượng phong ở ĐNA và lân cận không phải là việc "dễ dàng" cho Mỹ hiện nay .

Và Trung cộng th́ khác với Nhật ... dù có dám dùng biện pháp "bom nguyên tử" th́ cũng chưa chắc có hiệu quả với Tàu cộng ...

TTL
08-22-2009, 12:14 AM
Trung Quốc, chỗ dựa giúp Miến Điện coi thường áp lực quốc tế

Trọng Nghĩa

http://thongtinberlin.de/diendan/photo/trungq1.JPGSau bản án nhắm vào lănh tụ đối lập Aung San Suu Kyi, Tập đoàn Quân sự cầm quyền tại Miến Điện hầu như bị cả thế giới đả kích, ngoại trừ Trung Quốc. Chính quyền Bắc Kinh sẳn sàng dùng quyền phủ quyết tại Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc để bênh vực Miến Điện

Trong phản ứng chính thức công bố vào hôm nay 12/08, phát ngôn viên bộ Ngoại giao Trung Quốc đă không một lời nhắc đến bà Aung San Suu Kyi mà chỉ yêu cầu cộng đồng quốc tế ''tôn trọng chủ quyền của ngành tư pháp Miến Điện''. Nói cách khác, Bắc Kinh cho rằng nước ngoài không được can thiệp vào vấn đề nội bộ của Miến Điện.

Trong một chừng mực nào đó, tuyên bố của bộ Ngoại giao Trung Quốc chẳng khác ǵ lập trường chính thức của Miến Điện được báo chí chính thức của nước này nhấn mạnh. Nhật báo New Light or Myanmar hôm nay đă cực lực đả kích : ''Những kẻ xen vào công việc nội bộ của nước khác''.


Dùng phủ quyết tại Hội Đồng Bảo An để bênh vực Miến Điện

Không chỉ tuyên bố suông. Bắc Kinh c̣n sử dụng uy thế của ḿnh tại Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc để bác bỏ mọi nỗ lực của cộng đồng quốc tế muốn gây sức ép trên đàn em của họ. Phiên họp khẩn cấp của Hội Đồng Bảo An vào hôm qua theo đề nghị của Pháp nhằm thông qua một bản tuyên bố về Miến Điện đă bị dời lại qua ngày hôm nay theo yêu cầu của Trung Quốc, được hỗ trợ của Việt Nam, Nga và Lybia với lư do là đại sứ các thành viên này cần tham khảo thêm ư kiến từ trong nước.

Theo các nhà quan sát, với tuyên bố chính thức của phát ngôn viên bộ ngoại giao Trung Quốc vào sáng nay, văn kiện tại Hội Đồng Bảo An khó có thể có lời lẽ cứng rắn đối với tập đoàn quân sự Miến Điện, cho dù bản dự thảo, theo hăng Reuters, chỉ có vỏn vẹn 16 ḍng, và cũng chỉ là một bản tuyên bố, không mang tính chất cưỡng hành !

Đây không phải là lần đầu tiên mà Trung Quốc bênh vực Miến Điện tại Hội Đồng Bảo An. Vào tháng 01/2007 chẳng hạn, Trung Quốc cùng với Nga đă sử dụng quyền phủ quyết của ḿnh bác bỏ một nghị quyết hiếm hoi của Hội Đồng Bảo An nhắm vào Miến Điện, cho dù dự thảo văn kiện này đă thu được đa số phiếu từ các thành viên c̣n lại.

Trong thời gian qua, từ Hoa Kỳ cho đến Liên Hiệp Châu Âu, rất nhiều quốc gia đă quyềt định ban hành những biện pháp trừng phạt chính trị và kinh tế thương mại để buộc Tập đoàn Quân sự Miến Điện dân chủ hoá đất nước. Thế nhưng, thực tế cho thấy là áp lực của quốc tế, đă không có tác dụng v́ chính quyền Miến Điện vẫn c̣n có thể dựa vào một số láng giềng mà đứng đầu là Trung Quốc.

Ngoài việc bênh vực Miến Điện chống lại mọi nghị quyết trừng phạt của Hội Đồng Bảo An, Trung Quốc c̣n tích cực giúp đỡ đàn em của ḿnh cả về mặt kinh tế, thương mại, đến trang thiết bị quân sự, vũ khí. Theo ông Ian Holliday, chuyên gia về Miến Điện tại Trường Đại Học Hồng Kông, th́ Trung Quốc hiện là nguồn cung cấp cho Miến Điện tất cả những ǵ nước này cần.

Lẽ dĩ nhiên, hậu thuẫn nói trên không phải là vô vị lợi v́ Miến Điện ngược lại, đă trở thành nguồn cung cấp dầu khí, quặng mỏ và nhiều loại tài nguyên thiên nhiên khác cho Trung Quốc. Thế nhưng quan trọng hơn cả đối với Bắc Kinh là vị trí địa lư chiến lược thiết yếu của Miến Điện đối với nền an ninh của Trung Quốc.

Bảo vệ quyền lợi kinh tế và điạ lư chiến lược

Trước hết là về mặt an toàn năng lượng. Miến Điện không chỉ là nước cung cấp đầu khí, mà c̣n là tuyến đường trung chuyển dầu khí lư tưởng cho Trung Quốc, giúp Bắc Kinh chuyển thẳng năng lượng nhập từ vùng Trung Đông đến các trung tâm kinh tế của họ nằm ở miền Nam.

Cho đến này, các tàu dầu từ Trung Đông hay châu Phi đến Trung Quốc phải ṿng xuống phiá Nam qua Singapore và eo biển Malacca để rồi ngược lên phiá Bắc. Tuyến đường này vừa dài, vừa đắt, lại phải đi qua những khu vực mà Hải Quân Trung Quốc không thể khống chế, do đó nếu tàu dầu cập cảng Miến Điện bên bờ Ấn Độ Dương, rồi từ đó chuyển hàng xuyên qua Miến Điện để đến miền Nam Trung Quốc th́ đó là một điều rất tốt cho Bắc Kinh.

Chính v́ thế mà ngày 27/03/2009 mới đây, Bắc Kinh đă kư với Miến Điện một thoả thuận xây dựng đường ống dẫn dầu khí từ bờ biển Arakan của Miến Điện đến vùng Vân Nam Trung Quốc, mục tiêu để chuyển vận dầu thô Trung Quốc nhập từ Trung Đông và Phi Châu, cũng như khí đốt mà Bắc Kinh mua của Miến Điện. Công tŕnh trị giá 2,5 tỷ đô la dự trù hoàn tất vào năm 2013.

Ngoài ra, cũng trên phương diện địa lư chiến lược, hợp tác quân sự Trung Quốc - Miến Điện c̣n cho Bắc Kinh cửa ngơ mở ra vùng Ấn Độ Dương, một nơi mà Trung Quốc cũng muốn tăng cường ảnh hưởng để giám sát đối thủ Ấn Độ.

Theo các nhà phân tích, được Trung Quốc hết ḷng giúp đỡ, cũng dễ hiểu là v́ sao Tập đoàn Quân sự hoá giải được các biện pháp trừng phạt của phương Tây, đồng thời dửng dưng trước áp lực của quốc tế.