PDA

View Full Version : "Anh Ở Đây" - Nhạc sĩ Thục Vũ (1932 - 1976)



việtdươngnhân
10-13-2009, 03:58 AM
Nhạc sĩ Thục Vũ (1932 - 1976)

Nhạc sĩ Thục Vũ, tên thật là Vũ Văn Sâm, sinh năm 1932 (tuổi Nhâm Thân) tại vùng Non Côi Sông Vị (làng Nam Lạng, Trực Ninh, Bắc Việt). Anh tốt nghiệp khóa 4 phụ Đà Lạt năm 1954, đúng vào năm kư kết hiệp định đ́nh chiến Geneva chia đôi đất nước.

Bước đầu của việc binh nghiệp, Thục Vũ được đưa ra phục vụ ở Đà Nẵng, và sau đó là Sư Đoàn 13 ở Tây Ninh và sau một thời gian tu nghiệp bên Hoa Kỳ về ngành Bộ Binh, anh được bổ nhiệm về Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung với chức vụ Trưởng pḥng Tâm Lư Chiến ở Trung Tâm Huấn Luyện nàỵ Cũng tại đây, một bản hùng ca được Thục Vũ cho ra đời để tác động tinh thần anh em tân binh. Đó là bài "Quang Trung hành khúc" mà chúng ta thường nghe trong phần nhạc hiệu của chương tŕnh phát thanh của Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung của đài phát thanh Quân Đội trước 1975.

Năm 1972, Thục Vũ đưọc đề cử làm Tham mưu phó của Sư đoàn 5 Bộ Binh ở Lai Khê (Bến Cát). Và đơn vị cuối cùng của nhạc sĩ Thục Vũ là Trường Sĩ quan Bộ binh Long Thành trước ngày CS cưỡng chiếm miền Nam. Lúc đó cấp bậc của Thục Vũ là Trung Tá.

Với cấp bậc Trung Tá, lại phụ trách ngành Tâm Lư Chiến, Trung Tá Nguyễn Văn Sâm chắc chắn là phải đi học tập "mút mùa" nhưng người nhạc sĩ tuy cung cách nhà binh nhưng rất hiền lành này của chúng ta đă phải bỏ ḿnh nơi chốn rừng thiên nước độc chỉ sau hơn 1 năm cải tạo.

Anh Ở Đây


Tác giả: Thục Vũ
Tŕnh bày: Đoàn Chính


Anh ở đây, bạn bè anh cũng ở đây
Áo rách xác xơ vai gầy
Cùng chung kiếp sống lưu đầy
Anh ở đây, ngày này cơm chưa đầy chén
Chiều chiều xa trông đàn én
Kiếm mồi thấp thoáng bay nhanh

Toa liền toa, tầu đi trong ánh hoàng hôn
Tiếp nối những dư âm buồn
Thành thơ ray rứt tâm hồn
Trăng ngậm sương, mịt mờ không soi nẻo tối
Đường dài sao rơi lạc lối
Cho ḷng giăng mắc không nguôi

Chiều Suối Máu xót xa buồn nhớ con
T́nh thương em vẫn đong đầy khoé mắt
Chiều Long Giao sương mờ đêm u uất
Nhớ thương vơi đầy hẹn ḥ vương chân mây

Anh ở đây, bạn bè anh cũng ở đây
Vẫn giếng nước sâu bên cầu
T́m trăng, trăng vướng dây gầu
Anh ở đây, ngày này bên trong rào sắt
Hận thù ưu tư chồng chất
Giữa ḷng núi cũ sông xưa

Anh đẩy xe, bạn bè anh cũng đẩy xe
Dưới nắng gắt gay trưa hè
Ḷng đau viễn xứ ê chề
Mưa chiều đông nhạt nḥa mưa rơi lạnh giá
Ngậm ngùi trông nhau lặng lẽ
Chân buồn đếm bước lê thê

Ôi đời ta, ngờ đâu trăm đắng ngh́n cay
Khúc sắn bát ngô vơi đầy
Sầu nuôi thân xác hao gầy
Bao ngày qua đợi chờ tin vui chẳng thấy
Hận thù yêu thương c̣n đấy
Vui đành như cánh chim bay

Người giữ nước phát gian miền núi xa
Chiều Sơn La mưa rơi nḥa nước mắt
Người đi xa trong niềm đau chất ngất
Lối xưa không về hẹn ḥ đành đơn sai

Ôi người đi, về đâu khi nắng chiều phai
Nắng úa xót xa thương người
Chiều nao gục ngă trên đồi
Chim rủ nhau về rừng ru anh ngủ măi
H́nh hài tan theo cỏ cháy
Kiếp người kiệt sức buông tay

Anh ở đây ! Anh ở đây ! Sao vẫn c̣n ở đây?

ST