PDA

View Full Version : Thăm "Nhà Tù Stasi" khét tiếng: "Đừng để ai cướp đi dân chủ"



Ô QUY
11-13-2009, 04:10 PM
Thăm "Nhà Tù Stasi" khét tiếng: "Đừng để ai cướp đi dân chủ"

Hà Giang (Viết từ Berlin)

http://thongtinberlin.de/diendan/photo/thamnh5.JPGBERLIN - Có ít nhất 75,000 người đă bị bắt và giam cầm hai năm v́ tội "t́m cách vượt bức tường để trốn khỏi Đông Đức."
Ít ai được biết, sau khi bị bắt, những người này bị giam cầm ở đâu, và họ phải ở tù trong điều kiện như thế nào?
Khi đón xe buưt đi thăm "Nhà Tù Stasi" trong ngày cuối cùng ở Bá Linh, chúng tôi không ngờ, người ta đă có sẵn câu trả lời.
Rất nhiều người muốn đến thăm "Nhà Tù Stasi," và tất cả đều phải hẹn trước, phải đi theo "tour." Nếu chỉ vào xem một dăy những căn buồng kín mít chỉ to hơn người nằm một chút, và những cánh cửa bằng sắt dày đến 25 cm, không ai có thể hiểu được nhà tù này hoạt động như thế nào.
Nhóm của chúng tôi may mắn được ông Dieter von Wichmann, một tù nhân đă bị giam cầm hai năm ở nhà tù này, và hiểu tường tận cách sinh hoạt của cái "địa ngục trần gian" này, làm hướng dẫn viên. Ông đang giảng giải cho một nhóm học sinh lớp 12 khi chúng tôi gia nhập nhóm.
Ông Dieter von Wichmann năm nay 71 tuổi, bị bắt giam vào Stasi vào năm ông 25 tuổi, và bị tù hai năm v́ tội "t́m cách trốn qua Tây Đức."
Theo ông Wichmann, "Nhà Tù Stasi" được xây tại Đông Bá Linh ngay sau Thế Chiến Thứ Hai, là trung tâm tạm giam và tra tấn tù nhân chính trị, trong đó phần lớn là những người có hành động bị cho là chống đối chế độ, như t́m cách vượt tường đi t́m tự do.
Tuy gọi là trung tâm tạm giam, nhiều tù nhân đă bị giam giữ ở đây cho đến chết, và cũng ngay tại đây, họ bị lănh án mà không cần phải đem ra xét xử hay có luật sư bào chữa.
Người ta gọi đây là "Nhà Tù Stasi" v́ nhà tù được cai quản bởi những "Stasi," tức mật thám của chế độ Cộng Sản Đông Đức.
Stasi là những người lăo luyện trong ngành tra hỏi tù nhân. Họ được trả lương rất cao, tỉ lệ thuận với sự tàn ác và thâm hiểm, và đa số thân nhân của họ không biết họ làm nghề ǵ.
Trách nhiệm của Stasi là để bảo vệ chế độ Cộng Sản tại Đông Đức.

http://thongtinberlin.de/diendan/photo/thamnh4.GIF"Nhà Tù Stasi" gồm nhiều pḥng nhỏ (gọi là cell) chỉ vừa cho một người nằm, không cửa sổ, không bàn, không ghế, không giường, không nhà tắm, và một số pḥng lớn hơn, có chiếc giường, bàn nhỏ, ghế, và một bồn vệ sinh.
Ông Dieter von Wichmann cho biết đây là nhà tù "biệt giam." Tất cả tù nhân đều bị nhốt riêng một ḿnh trong pḥng tối. Không ai biết được người bị giam bên cạnh ḿnh là ai, không bao giờ được ai vào thăm, và cũng chẳng bao giờ được nghe thấy tiếng động ǵ.
Cũng theo ông Dieter von Wichmann, đây là h́nh thức khủng bố và hành hạ tinh thần tàn ác nhất, v́ "bỗng dưng tù nhân bị hoàn toàn cô lập khỏi thế giới bên ngoài, mất hết cả ư niệm về thời gian, và suốt ngày suốt đêm phải ở một ḿnh."
Ông Dieter von Wichmann kể cho chúng tôi nghe về sinh hoạt hàng ngày của các tù nhân ở đây, ông cho biết: "3,000 người đă chết trong nhà tù này."
Khi bị bắt, tù nhân bị bịt mắt. Họ bắt tù nhân đi và chở đi ḷng ṿng nhiều tiếng đồng hồ trong một chiếc xe tối bít bùng, để không biết "bị chở đi đâu."
"Khi vừa vào đến trại tù họ lái xe vào một pḥng cực sáng" để cho mắt chúng tôi "bị gần như mù đi và đầu óc choáng váng."
Khi chúng tôi bị "ngất ngư," th́ cuộc tra tấn bắt đầu!
Trỏ vào một pḥng khoảng năm mét vuông, chung quanh không có tường mà chỉ có những song sắt, ông nói, trước khi bị đưa vào pḥng biệt giam, "họ lột hết quần áo chúng tôi. Chúng tôi chỉ c̣n là những con vật, và soi đèn vào tất cả mọi chỗ kín, để xem chúng tôi có dấu được ǵ vào đó không."
Cả sau khi bị giam, tù nhân cũng bị họ theo dơi liên tục.
"Sáng chúng tôi phải ngủ dậy lúc 6 giờ, và khoảng 15 phút sau sẽ có người bỏ thức ăn trong ngày vào pḥng qua một cái lỗ nhỏ như cái lỗ chó." Tuy pḥng có đèn, các công tắc đều để ở bên ngoài, và người giám thị (Stasi) có quyền tắt hay bật đèn tùy hứng, lúc th́ để ông trong bóng tối cả tuần, sau đó lại bật cho đèn sáng trưng lên để hành hạ ông.
Cửa pḥng cũng có một ổ khóa và một ch́a khóa cực lớn. Mỗi khi họ mở khóa, là tiếng vang vang lên nhức óc.
"Thường th́ họ hành hạ tôi như vậy khoảng một tuần, rồi lại lôi tôi ra tra khảo."
Ông nói, ban đêm phải nằm quay mặt vào ổ khóa, và bàn tay úp sấp xuống và để trên chăn, để cho họ nh́n thấy. "Họ muốn canh không cho chúng tôi trốn thoát."
"Lúc mới vào tù, tôi bị đánh hoài, v́ hay quên và bỏ tay vào trong chăn, v́ lạnh."
Cứ mỗi ba phút th́ họ lại đi tuần qua pḥng chúng tôi một lần, và rọi đèn vào pḥng để nh́n rơ mặt và hai bàn tay của chúng tôi.
Ban ngày họ cũng đi tuần mỗi ba phút. Họ nh́n chúng tôi qua khe cửa. Ban ngày th́ không ai được ngủ, ai ngủ ngày th́ sẽ bị đánh hoặc sẽ bị cho bơm ṿi nước lạnh vào người.
"Họ (Stasi) là những người rất tàn ác, và họ muốn hành hạ tinh thần chúng tôi, để nếu được thả chúng tôi sẽ bị nản chí."
Bị ở trong tù gần hai năm, và bị khủng bố tinh thần như thế nhưng sau khi ra tù, ông Dieter von Wichmann vẫn không nản chí.
"Tôi được ra tù là nhờ chương tŕnh mua tù nhân của Tây Đức". Ông nói.
Họ bán chúng tôi cho Tây Đức với giá từ 40,000 Euro đến 100,000 Euro một tù nhân, tùy trường hợp.
Từ mười năm qua ông Dieter von Wichmann dùng toàn thời giờ của ḿnh để làm việc với "Nhà Tù Stasi," với mục đích giảng giải cho giới trẻ biết sự tàn ác của chế độ Cộng Sản.
Trước khi chia tay với đám học sinh, ông dặn ḍ các em: "Hăy hiểu giá trị của Dân Chủ, bảo vệ nó, và đừng để ai cướp nó đi. Cũng đừng chịu thua một chế độ nào, mà phải can đảm đ̣i hỏi quyền của ḿnh. Nếu không sẽ không bao giờ có thay đổi."


6NHFqvJuDUw

Hà Giang

SilverBullet
11-14-2009, 02:52 AM
Nhà tù Stasi ở Bá Linh

Nguyễn Giang

Một cây viết của Ba Lan, ông Janusz Reykowski từng nói thuyết Marx-Lenin chỉ nói đến cách giành quyền lực nhưng không nói rời bỏ ra sao. Nhà tù của công an Stasi tại Berlin đă phần nào cho tôi câu trả lời v́ sao Đông Đức sụp đổ.
Nhà ngục Berlin-Hohenschönhausen, nay là khu tưởng niệm quốc gia (Gedenkstätte) trông thật đơn sơ, chẳng khác ǵ một xưởng đóng gạch ở ngoại thành Hà Nội. Trước mấy lần cổng sắt là hai ba chiếc xe bus chở du khách theo tuyến thăm Berlin.

http://www.viettribune.com/vt/files/vol04num184/du.jpgDu khách thăm Nhà ngục Berlin-Hohenschönhausen, nay là khu tưởng niệm quốc gia (Gedenkstätte) FABRIZIO BENSCH/AFP/Getty Images Tôi nhập vào nhóm nghe thuyết minh tiếng Anh trong lúc một nhóm khác th́ đi theo người hướng dẫn bằng tiếng Đức, chứng tỏ đến nay người Đức vẫn cũng muốn biết chỗ này.
Người hướng dẫn du lịch, một phụ nữ Đức trung tuổi, đeo kính, tóc đă bạc nhiều không giấu được vẻ xúc động khi dẫn chúng tôi xuống căn hầm nơi đặc vụ Liên Xô (NKVD) giam tù từ 1945. Th́ ra, nhà tù cũng có giấy khai sinh hẳn hoi.
Sau khi Đức Quốc xă bị bốn đồng minh chiếm đóng, Liên Xô làm chủ vùng này và biến một khu nhà xưởng thành trại tạm giam. Pḥng giam nhỏ, giường ngắn chỉ chừng 1,6 mét, được dùng để nhốt những người Đức có chiều cao hơn thế.
Hướng dẫn viên nói đấy là cách để tù nhân chỉ có thể ngủ co chân. Một xà-lim nhỏ tí chừng 6-7 mét vuông có thể nhốt mười mấy người.
Mồ hôi của tù toát ra, tạo độ ẩm khắp các khu tường và tóc của phụ nữ bị giam lâu bị mốc. Tù bị nhốt trong các pḥng hoặc hoàn toàn ch́m trong bóng tối nhiều ngày liền, hoặc chiếu đèn liên tục để họ mất hết cảm giác về thời gian.
Thấy một cô gái trong tour đă nhăn mặt xúc động, bà hướng dẫn nói: "Lát nữa mời quư vị xem pḥng tra tấn để biết sự thực kinh hoàng ra sao."
Sau khi Cộng ḥa Dân chủ Đức ra đời, công an Stasi tiếp quản nhà tù và tiếp tục hoặc thậm chí nâng cấp một cách 'sáng tạo' nhiều cách tra khảo.
Đến một xà-lim được lót trong bằng các tấm cao su, người hướng dẫn giải thích đây là buồng giam dạng "bể nước". Tù nhân bị giam trong bóng đen hoàn toàn, đứng, ngồi, ăn ỉa đều ngập nửa ḿnh trong nước. Một chỗ khác là hốc h́nh chữ nhật khoét vào tường, xung quanh có đai sắt để phạt tù ở tư thế khom người nhiều giờ, thậm chí nhiều ngày liền. Họ sẽ bị mất hết cảm giác và phản xạ của cơ thể và hệ thần kinh.
Một bộ phận khác lại chỉ là hai chậu nước. Người tù bị kẹp đầu vào giữa, nước từ chậu trên liên tục nhỏ xuống qua một lỗ nhỏ vào đỉnh đầu. Sau nhiều giờ như thế, mỗi giọt nước rơi xuống là một cú giáng mạnh vào sọ năo. Để tránh nó, nạn nhân chỉ có cách ngụp mặt vào chậu nước phía trước. Xem đến đó th́ cả nhóm du khách trong đó có tôi lặng đi không hỏi thêm ǵ...
Không bao giờ sai
Bà hướng dẫn nói có sự khác biệt giữa nhà tù của phát-xít và Đông Đức sau này.
Theo bà, chế độ Hitler giam cầm để giết dần giết ṃn người tù, nhất là dân gốc Do Thái.
C̣n ở đây, người ta không quan tâm tù sống chết ra sao về thể xác, miễn là an ninh đạt mục tiêu chính trị, cải tạo người tù theo một 'tiêu chuẩn' định trước.
Người hướng dẫn trích lời Bộ trưởng An ninh Erich Mielke (1907-2000) rằng "Kẻ thù của nhà nước là bất cứ ai có ư kiến riêng".
Bà nhấn mạnh:
"Xin quư vị nhớ cho, có 'ư kiến riêng' – your own opinion, đă là tội, chưa cần phải có 'ư kiến khác biệt' – different opinion,"
"Với công an Stasi, mục tiêu cuối cùng của việc bắt giữ, tra tấn là để người tù thú tội".
"Nhận tội (confession) là thứ họ phải đạt được bất kể mạng sống của người bị bắt ra sao, v́ nó chứng tỏ nhà cầm quyền đúng, và việc bắt giữ là đúng đắn ngay từ phút đầu."
Bị bắt tức là có tội.
Lời nhận tội là "bằng chứng" quan trọng nhất trước ṭa án.
Hệ thống chính trị trên nguyên tắc không thể nào sai v́ nó đến từ một lư thuyết ưu việt, lại là tất yếu lịch sử, nên phải đúng bằng mọi giá.
Và bao nhiêu người bị hành hạ trong những buồng giam kinh hoàng này để chứng minh rằng nhà nước Đông Đức đúng. Nhưng cuối cùng th́ nhà nước đó đă bị tan ră, chứng tỏ nó sai ngay từ phút đầu như mọi dự án chính trị thiếu nhân tính khác.
Gần nhà tù Hohenschönhausen mà thời Đông Đức không có trên bản đồ, cuộc sống vẫn diễn ra yên ả ở các khu chung cư nằm giữa các rặng cây đổ lá vàng.
Trên lối đi dạo ra một hồ nước gần đó, tôi thấy các biệt thự từ thời Đông Đức của giới quyền thế vẫn đứng đó thật to đẹp.
Con phố không xa th́ mang tên đạo diễn điện ảnh Konrad Wolf, em trai ông Markus Wolf, trùm t́nh báo Đông Đức nổi tiếng v́ các vụ đổi con tin.
Dù lên án ông Markus Wolf (1923-2006) nhưng nước Đức thống nhất không phân biệt lư lịch nên em ông vẫn được vinh danh.
Cuộc thay đổi 1989-1990 cũng chẳng làm cho ai trong bộ máy 'công an nhân dân' (Volkspolizei) hồi trước phải đi tù. Thậm chí tôi thấy trên các cột đèn những tấm bích chương nhỏ, vận động cho liên minh tranh cử cánh tả gốc cộng sản Die Linke tại quận này.
Một nước Đức mới bao dung hơn nhiều so với thời Đông Đức, đă cho phép bất cứ ai, dù quá khứ, lư lịch thế nào đi nữa, được quyền có tương lai.

Nguyễn Giang
Nguồn: BBC