PDA

View Full Version : "Ăn cơm Tàu, ở nhà Tây, Lấy vợ Nhật"



saolinh
11-15-2009, 10:45 AM
“Ăn cơm Tàu, ở nhà Tây, Lấy vợ Nhật”





Không biết ngày xưa có ai đó nhiều kinh nghiệm về chuyện ăn ở để có thể phát biểu về ba cái nhất trên đời này là “ăn cơm Tàu, ở nhà Tây, lấy vợ Nhật”. Người Việt Nam ḿnh đă hưởng được hai cái sướng nhất là là ăn cơm Tàu, ở nhà Tây. Trước hết, một ngh́n năm bị giặc Tàu đô hộ, may mà chưa bị đồng hóa nhiều, người Việt vẫn c̣n giữ được ngôn ngữ, phong tục của riêng ḿnh, nhưng cái vụ ăn cơm Tàu th́ vào hẳn trong máu huyết khó có thể bỏ được. Nhưng cái ǵ đă có hằng ngày rồi th́ hẳn trở thành b́nh thường, không c̣n cái sướng nữa.

Đồng bào ḿnh nhất là ở hải ngoại, lại ở vào cái vùng như quận Cam này, th́ cơm Tàu đă thành chuyện thường, nhiều khi người ăn quên ḿnh đang ăn món ăn của ngoại quốc. Đồng hương Việt Nam vào những ngày cuối tuần, vẫn sáng “tỉm sấm Hồng Kông”, trưa “xủi cảo Quảng Đông” tối đi dự tiệc cưới, nào xúp vi cá, vịt Bắc Kinh, cơm chiên Dương Châu, chan chát những địa danh của “Trung Quốc vĩ đại”, tuy đầy dầu mỡ, lắm cholesterol nhưng cũng không dứt ra được. Bằng chứng là đến nay, chưa cô dâu chú rể nào dám làm một cuộc cách mạng đăi khách ăn tại một nhà hàng với thức ăn Việt, hiện nay có 80% tiệc cưới là Tàu, 20% c̣n lại là Tây hay Mỹ. Các cụ ông, cụ bà được mời đi ăn cưới ở nhà hàng Tây, đều kêu là ăn không no, không hợp khẩu, nhưng nếu được đăi tiệc cưới bằng chả gị, chạo tôm hay bánh canh thuần túy Việt Nam th́ hẳn khách ăn lại chê cái nhà mời cưới này thuộc loại bủn xỉn, hà tiện. Cuối cùng ngày lành tháng tốt ǵ cũng do mấy ông chủ nhà hàng Tàu lo tiệc cưới quyết định, cha mẹ được đặt đâu phải ngồi đó. “Ăn cơm Tàu” đâu c̣n sướng nữa, ví như bạn được mời liên tiếp luôn hai cái tiệc cưới vào một cuối tuần th́ đây là một cực h́nh không hơn không kém.

Chúng ta lại có một trăm năm bị đô hộ bởi giặc Tây, không phải ai cũng có cơ hội được “ở nhà Tây”, nhưng quả thật nhà Tây thua xa nhà Mỹ. Ngay trong thời Tây đô hộ th́ cái nhà cầu cũng phải ngồi xổm, mà vị trí cái nhà cầu phải cách xa nhà ở hàng trăm thước. Ai đă qua thủ đô của Tây mới thấy “ở nhà Tây” không sướng ǵ. Chúng tôi chưa đến dinh cơ của bậc giàu sang, trưởng giả nhưng nhà cửa của bậc trung lưu th́ quá chật hẹp, phải chăng v́ nơi thủ đô đất hẹp người đông. Trở về với những ngôi nhà Mỹ rồi mới thấy cái tiện nghi và việc sinh sống trong một ngôi nhà Mỹ phải là cái sướng nhất về “ở”. Bây giờ nhà Tây không bằng nhà Mỹ, mà chúng ta lại được ở nhà Mỹ, trước đó lại được ăn cơm Tàu, trong ba cái sướng chúng ta đă có được hai rồi.

Chuyện c̣n lại là chuyện “lấy vợ Nhật”, lấy vợ Nhật có sướng không? Nếu bạn quan niệm rằng “chồng là chúa vợ là tôi” th́ bạn nên tạo ra một cơ hội để làm chồng thử một người phụ nữ Nhật. Tôi chỉ ghi lại thời điểm khoảng thập niên 1960, 1970, c̣n về sau này, phụ nữ Nhật không c̣n là “tôi” nữa, nhưng phải c̣n tranh đấu dài dài may ra mới thoát được cảnh chèn ép, coi rẻ phụ nữ của người đàn ông Nhật. Bằng chứng là ông tân Thủ Tướng Nhật Taro Aso, ngày 24 Tháng Chín, 2008 đă tŕnh diện nội các của ông với một cái bộ mới nghe qua thấy rất kỳ quái, rất coi thường phụ nữ, đó là Bộ “Nam Nữ B́nh Quyền” do cô hay bà Yuko Obuchi làm bộ trưởng. Điều đó đă xác nhận là hiện nay tại nước Nhật, đàn bà vẫn c̣n đi sau đàn ông một hai bước như những h́nh ảnh mà chúng ta thấy trên đường ở Nhật thuở trước, v́ đàn bà đi sau đàn ông mới là con nhà gịng giơi, có danh giá.

Ở Nhật, phụ nữ luôn luôn nhường nhịn nam giới. Trong trường học nam sinh bao giờ cũng có vẻ lấn lướt trong khi nữ sinh luôn luôn chịu phần thiệt, không bao giờ tranh căi để thắng thế, thói quen này đă ảnh hưởng đến cuộc sống gia đ́nh khi các em lớn lên. Ở công sở, th́ ngay những người đàn ông có chức vụ thấp như lao công, tài xế cũng không có vẻ ǵ là nhún nhường, lễ phép đối với người thiếu nữ đă tốt nghiệp đại học, giữ những chức vụ cao hơn. Trong cuộc sống gia đ́nh, chỉ những người đàn ông sợ vợ mới về nhà sau giờ băi sở, c̣n những đấng trượng phụ khác th́ đi thẳng ra quán rượu, nhậu nhẹt say sưa, có khi gần nửa đêm mới về đến nhà. Ở nhà người đàn bà đă lo cơm nước cho con cái, cho con đi ngủ. Người vợ chờ chồng về, cúi đầu chào thật sâu, quỳ gối lo cởi giày lột vớ cho chồng, d́u chồng vào pḥng tắm, trong khi áo quần mới để thay đă sẵn sàng. Nếu ông chồng có ói mửa th́ đă sẵn sàng xô chậu, lo lau chùi. Trong gia đ́nh thường vợ con ăn trước, chồng dùng bữa sau. Khi có tiệc tùng th́ mâm đàn ông, đàn bà riêng, mâm đàn ông lúc nào thức ăn cũng nhiều, tốt hơn lại có rượu kèm theo.

Có lẽ cũng như ngày xưa ở nước ta, người vợ lo hết việc trong gia đ́nh, người đàn ông ra ngoài làm việc, đem tiền về và phát tiền chợ mỗi ngày cho vợ. Người vợ không biết lương chồng bao nhiêu và không bao giờ đặt câu hỏi về tiền bạc với chồng.

Nếu nh́n người vợ Nhật theo lối này, th́ hiện nay người đàn bà Việt cũng không kém ǵ về cung cách và số phận. Bây giờ, cũng như bên Nhật thời trước, chỉ có đàn ông sợ vợ mới ṃ về nhà sau giờ tan sở, c̣n như các bậc “hảo hán”, “anh hùng” th́ phải theo bạn bè ra quán nhậu, do đó ngày nay kỹ nghệ nhậu nhẹt trên hè phố, trong trà đ́nh, tửu quán trở nên tưng bừng “trăm hoa đua nở”, không phải chỉ ở Saigon mà nở rộ khắp các làng xóm xa xôi. Vợ có thể buôn thúng bán bưng, đầu chợ cuối xóm, nhưng ông chồng vẫn là khách hàng quen của những quán nhậu, thanh lâu, ít quan tâm đến việc gia đ́nh hay con cái. Do vậy, trong một cái quảng cáo “bán gái” ra ngoại quốc trước đây, người ta đă nêu lên khuyết điểm của người đàn ông Việt Nam lười biếng, không biết lo cho gia đ́nh, lâu lâu c̣n “thượng cẳng tay, hạ cẳng chân” với vợ nhà.

Trong khi ở Mỹ, đàn ông chỉ được xếp sau chó mèo, thỉnh thoảng phải rửa chén bát, hút bụi, làm vườn, th́ ở Việt Nam ngay cả “thời mở cửa”, đàn ông đi làm về nằm đọc báo, hay xem truyền h́nh hay ở ngoài quán nhậu. Do đó, nhiều đấng mày râu ở Mỹ cảm thấy bị thiệt tḥi, trong khi không có điều kiện làm chủ một đóa hoa anh đào th́ tạm thời sở hữu một bông bụp, về lấy vợ Việt Nam, ít ra th́ trong tuần trăng mật cũng được dạ thưa, rượu có người rót, ăn thậm chí cũng có người đút, được làm “chúa” một thời gian.

Chỉ tiếc là ở Nhật đă có Bộ “Nam Nữ B́nh Quyền” để đ̣i cho đàn bà lên ngang tầm với đàn ông, nhưng ở Việt Nam vẫn chưa ai có sáng kiến lập ra một cái bộ nào để tranh đấu cho đàn bà khỏi bị điếm nhục, khỏi bị bán ra nước ngoài làm điếm hay làm vợ người ta. Chẳng qua là v́ nước Nhật ngày xưa coi rẻ đàn bà nhưng không hề coi rẻ danh dự của dân tộc và tổ quốc. Một chuyến tàu đổ, một chiếc cầu găy cũng đ̣i hỏi sự ra đi trong trách nhiệm của những viên chức liên hệ, không phải có những việc tổn hại tày trời cho quốc gia mà bọn khốn nạn vẫn nham nhở nói nói, cười cười bám lấy cái ghế.

Cái bộ mang tên “Nam Nữ B́nh Quyền” trong tân chính phủ Nhật có thể làm cho chúng ta bật cười với ư nghĩ xem thường, nhưng đồng thời chúng ta cũng nhận thấy sự can đảm và lương thiện của người Nhật, truyền thống coi rẻ đàn bà từ đời ông cha, chưa sửa đổi được trong thành kiến của con người, đang được cố gắng sửa đổi bằng những biện pháp hành chánh, đó là công việc của cái bộ mới, có vẻ lạ thường này.

C̣n người Việt chúng ta ngày xưa cho việc “lấy vợ Nhật” là sung sướng hẳn họ quan niệm lấy vợ Nhật th́ được hầu hạ, được phục vụ hết ḿnh. Họ không bao giờ thấy được vợ là người bạn đường, là người chia ngọt xẻ bùi, cùng xây dựng mái ấm gia đ́nh và nuôi dạy con cái. Người ta ca tụng việc “lấy vợ Nhật” chẳng qua là nói đến thân phận nô lệ, phục tùng của người đàn bà, vừa là nô tỳ, vừa là để giải quyết sinh lư cho người đàn ông, vừa là cái máy đẻ sản xuất ra những đứa con nối dơi. Trong khi đó người đàn ông lại hănh diện là ông “chủ”, ông “chúa” có quyền sử dụng, sinh sát mà người vợ là kẻ tôi đ̣i. Tục lệ “lấy hầu” của người Việt Nam ngày xưa đă đưa bao nhiêu người đàn bà, tưởng là có một tấm chồng, nhưng thân phận họ không khác ǵ một kẻ tôi tớ, vừa phục vụ gia nương, vừa hầu hạ chồng và “nàng hầu” đối với người vợ cả trong nhà cũng chẳng khác chi một “con ở”.

Có lẽ trên đời này đi t́m một người vợ theo đúng nghĩa của nó khó, c̣n đi t́m một kẻ tôi đ̣i là chuyện dễ. Người xưa lại cho rằng “t́m tri kỷ nơi bạn bè là điều dễ, t́m tri kỷ nơi vợ chồng là điều khó kiếm, t́m tri kỷ nơi vua tôi là điều không tưởng...” Những ai t́m được sự tri kỷ nơi người vợ xem như là người chồng đạt được hạnh phúc.

Một triết gia đông phương cho rằng người vợ hoàn hảo là người vợ biết: lúc th́ đóng vai một người mẹ, lúc th́ chị, lúc th́ em, lúc th́ bạn và lúc th́ là kẻ tôi tớ. Cái thời của những bạo chúa đă qua, quan niệm “chồng Chúa vợ tôi” cũng đă lạc hậu. Thôi th́ cứ ăn cơm Tàu, ở nhà Mỹ cho sung sướng tấm thân, nhưng có lẽ nên gột rửa cái tư tưởng “lấy vợ Nhật”. Mới cách đây vài chục năm thôi, có những người đàn bà Việt Nam đă quỳ gối cởi giày, lột vớ cho chồng, cho như vậy là người vợ nhu ḿ, đảm đang, không khác ǵ cung cách của người vợ Nhật. Sự ích kỷ, trịch thượng, chỉ biết yêu bản thân đă làm cho những ông “chủ” chồng hành xử không khác ǵ kẻ thất phu.

Chuyện “nam nữ b́nh quyền” coi vậy mà không phải dễ thực hiện.


Tạp ghi Huy Phương