PDA

View Full Version : D̉NG SÔNG CÓ NHÁNH RONG PHIÊU



Di an
03-05-2010, 04:09 PM
D̉NG SÔNG

CÓ NHÁNH RONG PHIÊU


gởi Tâm Vô Lệ




Nhớ rồi ! Bài “Nhánh Rong Phiêu”….

Nhớ buổi chiều qua nhà, khi, em, c̣n, ở Escondido…

Cánh cổng sắt cao dài phải chờ có em ra mới rộng mở để xe vào và phải t́m đúng vị trí mới được phép đậu. Anh cằn nhằn với cháu Minh Trí: “Thiệt bực. Cái thằng tính t́nh nghệ sĩ phóng túng mà ở chi cái chỗ phép nước lệ làng, g̣ bó bất ưng. Bây chừ muốn xuống xe, c̣n phải chờ lệnh lạc chi nữa không?”. Cháu Trí cười, nói: “Ba thiệt!”. Rồi chỉ ra ngoài phía kính xe. Anh nh́n ra, thấy em gơ gơ vào cửa kính, miệng cười tươi. Rứa là được phép xuống xe, không c̣n luật lệ chi cản trở nữa!

Vậy mà c̣n! Không phải bước xuống xe là vào nhà ngay mà phải đi vào lối hành lang mờ mờ tối, rẻ phải, đi một khoảng ngắn mới tới nơi ḿnh muốn tới.

Hóa ra là ḿnh tới trễ. Căn pḥng ấm cúng đă tràn ngập tiếng nói, cười rộn ră. Thấy ông bạn Vi Vi Vơ Hùng Kiệt đang loay hoay sau kệ sách. Thấy nhà thơ Nhất Trận Phong đang bận rộn với mấy món ăn phía quầy bên phải. Đó là hai người quen, c̣n vài người, chưa quen. Cũng nhân dịp này anh được gặp Giáo Sư Trần Đại Sỹ vừa mới ở Pháp qua. Được biết Bảo B́nh và các t́nh nguyện viên của Thư Viện Toàn Cầu.

Và, điểm lư thú bất ngờ, nghe chính tác giả vừa đàn vừa hát bài “Nhánh Rong Phiêu”.

Vẫn điệu Rumba. Nhưng, h́nh như nhớ, là bài nhạc ngày đó không dài đoạn như bài nhạc bây giờ.

Bài hát đă làm anh rung động

… tôi làm Thơ để tặng em để em đọc và, để em lặng sầu một bài chỉ có một câu một câu gạn lọc cho đau điếng ḷng tựa như nước chảy xuôi ḍng ai ngờ có một nhánh rong lạc loài cảm ơn em, cảm ơn đời để cho tôi có một lời-thơ-tôi….

Đúng rồi! Có một lời-thơ-tôi! Một lời thơ đồng cảm giữa người làm thơ và người làm nhạc. Lời Thơ vốn từ lâu thầm lặng trong tâm hồn đă bật lên âm thanh thê thiết. Dáng ngồi ôm cây đàn và dáng ngồi cúi mặt trầm tư đă đưa chiều xuống thấp đưa t́nh tự thấm sâu và đưa Thơ ḥa nhập ḍng đời. Câu Thơ sẽ vượt thoát hơn sinh động hơn theo ḍng nhạc và giọng diễn ngâm.. phố núi cao phố núi mù sương*… phố núi thấy cao hơn phố núi thấy mù sương hơn qua tiếng nhạc… em về điểm phấn tô son lại, ngạo với nhân gian một tiếng cười**… phấn son thấy tô-hồng-chuốc-lục hơn tiếng cười thấy ngạo thế hơn qua giọng diễn ngâm.

Nhánh rong phiêu cũng đă cảm nhận thân phận phiêu giạt hơn rong rêu hơn qua tiếng hát tiếng đàn chiều hôm đó!

Những buổi chiều từng đă đi qua đời phiêu dạt lạc tới chỗ cùng trời cuối đất hiếm có rớt đọng lại buổi chiều, như buổi chiều hôm đó, khi đến với nhau lắng nghe và chia sẻ rồi ngậm ngùi ngó nhau để thấy… núi cách sông ngăn dài biển rộng đời của hai ta là con sóng vỗ hoài ṿng nhật nguyệt vần xoay đến nỗi chi mà lạc tới đây***!

Lâu lắm rồi, nay đọc lại bài viết của em tự nhiên thấy cũng cần có chút ǵ để viết chuyện hồi xưa. Hồi anh em ḿnh c̣n cận kề bên nhau một khoảng đường không dài không ngắn chỉ gắng một chút thôi, là tới gặp nhau rồi.

Mấy món ăn mà cô Bảo B́nh bỏ công đem từ Santa Ana xuống. Ly nước-mắt-quê-hương sương sương với ông bạn Vi Vi.. .. anh c̣n nhớ, tưởng chừng như mới hôm qua.

Viết hai chữ “hôm qua” mới sực nhớ.

Là hôm qua, t́nh cờ, lướt sóng thấy trên trang nhà bạn có đăng lời bài nhạc Bông Sứ của nhạc sĩ Trầm Nguyên.

Giựt ḿnh, nhớ lại, rứa là em c̣n nợ anh!

Bài thơ Bông Sứ là của anh mà cũng là của em. Nói là của em để dễ lời đ̣i nợ v́ em đă phổ nhạc bài Thơ này khi c̣n ở San Diego. Có gởi cho anh bản in bài nhạc. Có gởi cho anh CD nhưng chỉ nhạc thôi, không có lời.

Tháng 12/2002 khi anh ra mắt thi tập “Chỉ C̣n Thơ Ở Lại” trong ṿng thân hữu tại nhà riêng của anh chị Hà Mai Khuê (vùng Oceanside, San Diego). Em có đến và t́nh nguyện giúp vui phần văn nghệ bỏ túi với bài hát Bông Sứ. Anh nghe mà sướng mé-đ́u-hiu! Vậy mà, cuối cùng, khi anh nói xong lời cảm tạ bằng hữu để mở màn phần văn nghệ th́ em đă… chuồn lẹ ngả sau, bỏ… bông Sứ rụng rơi, lượm hoài không kịp! Em có nhắn lại cùng các cháu là v́ có chuyện riêng đến bất ngờ cần giải quyết, phải đi ngay. Anh hụt hẫng, chơi vơi và tiếc ngẩn tiếc ngơ…

Tháng 12/2003 t́nh cờ bông Sứ lại t́m anh.

Và lần này thiệt là quá-xá-đă.

Đó là buổi họp mặt cuối năm của Hội Ái Hữu Trung Học Ban Mê Thuột (v́ anh đă có một thời gian trung học nơi đây) được tổ chức tại Santa Ana. Chỗ thân t́nh anh có mời em, đại diện Thư Viện Toàn Cầu đến cùng họp mặt. Đến họp mặt với một món quà quá bất ngờ đối với anh. Là ca sĩ Yến Thanh sẽ giúp vui trong phần văn nghệ với bài Bông Sứ! Được giới thiệu là bài nhạc được phổ thơ của một cựu học sinh Ban Mê Thuột. Khen em, đi đúng chủ đề và đi trúng mục tiêu.

Phái đoàn Thư Viện Toàn Cầu tới. Ghi danh là bốn người nhưng cuối cùng chỉ có ba. Em, nhà thơ Nhất Trận Phong, Hoài Điệp Hạ Phương. Riêng Bảo B́nh, v́ bận bất ngờ, không đến được.

Anh ngồi dưới bàn ly chén ngổn ngang mà ḷng dạ cứ lang thang bấn loạn!

Chỉ có mấy nhà thơ thôi, c̣n ca sĩ Yến Thanh đâu để hát bài Hoa Sứ như lời em nói. Cứ thấp thỏm chờ trong khi em cứ nh́n anh cười cười ngó… dễ ghét. Tính em ưa bông lơn giữa đùa giữa thật, anh quên.

Tới lúc em lên nói lời chia vui và giới thiệu ca sĩ Yến Thanh với bài Hoa Sứ. Anh giật ḿnh ngó quanh, tưởng cô ca sĩ sẽ từ hướng nào đó, đi lên sân khấu. Nhưng không. Chỉ thấy nhà thơ Hoài Điệp Hạ Phương đứng lên e lệ, cúi đầu chào. Hóa ra khi cô cầm lấy micro từ tay em, cô là ca sĩ Yến Thanh! Thiệt quá đỗi bất ngờ!

Em vẫn dáng ngồi ôm đàn rất là nghệ sĩ, mấy tay thon thả lướt nhẹ phiếm đàn. Tiếng hát Yến Thanh cất cao làn điệu dân ca Nam bộ qua bài Bông Sứ…

bông Sứ trắng ḷng em cũng trắng
để tôi về xanh lá tương tư
trường lớp cũ chở ḷng tôi nặng
em về đâu lồng lộng bốn phương!

người em gái một thời sách vở
giữ giùm tôi bông Sứ ngày xưa
trang lưu bút c̣n câu Thơ dạo đó
hay đă mờ theo nắng theo mưa!

và ḷng em có c̣n giú lại
chút bâng khuâng đứng đợi nhau về
bông Sứ rụng mưa trời lất phất
mắt em buồn dưới nón nghiêng che !

sao ḷng tôi cũng buồn rất nhẹ
mưa ngoài trời mưa lạnh đời nhau
giọt vắn dài giọt mưa đan chéo
giọt sầu tôi thầm lặng t́nh đầu!

rồi từ đó t́nh vào khuây lảng
giọt mưa ơi ! Bông Sứ trắng ngần ơi
phải hồi đó một lời dẫu ngắn
th́ có đâu hai đứa lạc phương trời!

tôi gọi em và bông Sứ chiều mưa
những yêu dấu một thời dĩ văng
dẫu năm, tháng mịt mờ chi nữa
vẫn nhớ hoài bông Sứ rụng đời nhau!....

vẫn nhớ hoài…nhớ hoài… bông Sứ rụng đời nhau…..

Tiếng hát ngân dài và lịm dứt….

Anh điếng hồn Thơ theo tiếng hát. Có thể nào ngờ bài thơ anh thường đọc, nay nghe qua tiếng hát lại lại da diết nhớ nhiều hơn thương nhiều hơn những tháng ngày hoa mộng đầu đời…

Mai Tiến Thành ngồi bên cạnh nắm bàn tay anh lắc mạnh: “Rung động quá ! Ông làm bài thơ này cho tụi ḿnh, không phải cho ông nghen”. Tuất Đen, ngồi bên trái, cầm chai bia: ”Dzô đi Huy Sao! Vẫn nhớ hoài bông Sứ rụng đời nhau…”. Và thở dài. Chắc là có tâm sự!

Mai Tiến Thành là nhân vật Minh trong tập truyện Ṿng Tay Học Tṛ của Nguyễn Thị Hoàng. Thời gian câu truyện được viết, Thành về Đà Lạt và học trường Trung Học Trần Hưng Đạo. Vừa bỏ bạn bè ra đi vĩnh viển vào ngày 09/10/2008.

Bông Sứ một thời rụng trên con đường dẫn về mái trường xưa, anh Thành có về lại quê chắc thế nào cũng t́m và ngó thấy….

Hoài Điệp Hạ Phương có dịp t́nh cờ đọc được bài viết này xin nhớ đừng quên là có hứa gởi CD do cháu hát cho chú giữ làm kỷ niệm. Lâu lắm rồi, không gặp. Lâu lắm rồi cứ chờ.

Mà cũng lâu lắm rồi, chuyện hồi xưa, có dịp mà nhớ lại.

Nhớ lại để mà nhớ cho chút rộn ràng đời vốn đa mang. Em đừng lo, bài viết cho vui tâm sự thôi, không nợ nần chi đâu mà phải trả.

Chỉ cứ nghĩ là nghĩ đến bài thơ Bông Sứ cứ nổi trôi theo ḍng nhạc Trầm Nguyên, ngừng đó và trôi đó… Biết tới bao giờ tác giả bài thơ có nghe lại được nhạc trong thơ… Bởi, nói thật ḷng, bài nhạc làn điệu dân ca, man mác sầu cố xứ…

Thuở nhỏ đến giờ
anh đâu biết bông Bằng Lăng màu tím hay xanh
không rơ hoa Quỳnh giờ nào mới nở
Cũng chưa hiểu t́nh đầu thường hay đổ vỡ

Thuở nhỏ đến giờ
mỗi lần nghe tiếng ca dao
anh hay buồn buồn trong dạ
Nghe kể chuyện t́nh Mỵ Nương-Trương Chi
Tim luôn bừng lên mănh liệt một t́nh si

Giờ anh đă hiểu
tại sao
mỗi lần nghe tiếng ca dao anh hay buồn buồn trong dạ
Đă hiểu rồi cay đắng của yêu đương
Cũng thấm thía ít nhiều thân phận chàng Trương
Chỉ chưa biết màu bông Bằng Lăng
Chưa rơ hoa Quỳnh giờ nào mới nở

Bao giờ
ḷng yên
cho ḿnh hết nợ?

(Bông Bằng Lăng Và Hoa Quỳnh, thơ Tâm Vô Lệ)

…em đừng biết bông Bằng Lăng màu ǵ cũng đừng rơ hoa Quỳnh giờ nào mới nở. Bởi khi biết rồi, em sẽ khổ cho coi !!!!


San Dieo, chớm Xuân 2009

TRẦN HUY SAO



* thơ Vũ Hữu Định
** thơ Thái Can
***thơ Trần Huy Sao

hoaidiephaphuong
03-05-2010, 06:28 PM
Hạ Phương cám ơn chú Dĩ An đă mang bài này về phố cho HP một thoáng nhớ về những khuôn mặt t́nh thân ở TVTC - nơi lần đầu tiên HP tập tểnh chơi net.... chú Trần Huy Sao, anh Tâm Vô Lệ, Nhất Trận Phong... một thời của HP và Bông Sứ Trắng...

:thank3: chú Dĩ An lần nữa :caphe:
và nhỏ Hạ cám ơn chú Trần Huy Sao đă không quên cháu :rose1:

chieunhatnang
03-06-2010, 09:18 PM
http://1.bp.blogspot.com/_H50xpMHArqg/SFnNSThUyHI/AAAAAAAAAxg/PNDRKSuHyJ4/s400/hoa+su.jpg

Bông Sứ Trắng

Nhớ! Những ngày đầu tập tểnh vào net. Anh t́nh cờ gặp tôi khi đưa Bác Hà Huyền Chi về nhà. Sau khi Bác giới thiệu, hai anh em mới biết mà như quen thân từ lâu lắm. Rồi anh mời tôi vào TVTC sinh hoạt. Cái ǵ cũng lạ lẫm cả! Tôi như con khờ ở quê lên tỉnh. Không biết xài cách nào. Tôi thật ra chỉ muốn vào để đọc bài, xin bài đăng báo. Anh biết và dụ: Muốn vậy em phải làm t́nh nguyện viên mới được.

- T́nh nguyện viên là sao?
- Là làm việc không lương, post bài, phụ canh ăn trộm.
- Ủa cũng bị đạo chích nữa hả.
- Ừa.
Tôi chúa ghét dân đạo chích nhứt là khi nghe mấy tay đó lại là người của cs, nên liền hăm hở:
- Ừa, anh ghi tên em làm t́nh nguyện viên đi.
- Ừa, nhưng mà phải cần 2 người giới thiệu hoặc phải post hơn 2000 post mới được
- Trời đất! 2000 post th́ phải có thời gian. C̣n người giới thiệu... đâu quen ai - Vậy thôi đi!
- Có rồi, bác HHC nè và anh Trần Trung Đạo. Chú và Bác em á, họ cũng đang ở TVTC.

Rồi th́ không c̣n vấn đề ǵ nữa. Tôi bắt đầu công việc T́nh Nguyện Viên...
Những tháng ngày đó trôi êm ả. Tôi quen thêm nhiều cô chú và ACE nơi ấy.
Ai cũng văn thơ nhạc thiệt tài t́nh. Mỗi người một sở trường.
Có lần một chú đi ngang "nhà" tôi, để lại vài ḍng thơ trên vách thiệt hay.
Tôi nh́n chữ kư: Trần Huy Sao.

T́m anh tôi hỏi: Anh anh, chú Trần Huy Sao là ai vậy. Thơ hay quá, lại c̣n chỉ cho HP làm thơ.

- Ừa, là chú Trần Huy Sao! Ổng có bài thơ này hay lắm, ông Trầm Nguyên nào đó đă phổ nhạc, nghe như dân ca, thấy coi bộ hạp giọng HP, hát cho ổng nghe !
- Ừa, đâu đưa đây HP nghe thử.... Ah hay há. OK anh, để thu.
- Thôi dợt đi, thu không kịp đâu . Ba bữa nữa đi hát cho ổng nghe.
- Hát ở đâu?
- Th́ dợt đi. Bí mật! Nhớ nghen. Ba bữa nữa!...

Ba hôm sau, cảm cúm bất ngờ vật tôi nhừ nhẫn giống cái mền. Tôi đành từ chối lời ḿnh đă hứa là không thể hát. Anh bảo: Thay đồ đi, đến dự cho vui thôi. Không có hát. Nhất Trận Phong tới đón em.

Hồi đó, thời gian không thu âm tôi cũng chẳng biết làm ǵ cuối tuần, đi chơi ḷng ṿng cũng chán. Vậy là thay đồ, trang điểm sơ sơ, tôi chờ Phong tới. Đây là lần đầu tôi gặp Nhất Trận Phong. Mèn, dáng thi sĩ có khác. Thư sinh, nho nhă.

Phong chở tôi đến một nhà hàng và tôi gặp chú .
Người chú của những bài thơ mướt rượt đây rồi.
Nụ cười luôn nở trên môi. Chú vồn vă: A, nhỏ Hạ đây hả. Phong nữa. 2 anh em vô đây ngồi....

Khoảng nửa tiếng sau th́ chương tŕnh bắt đầu. Sau những lời giới thiệu, trao quà... đến phần văn nghệ. Lúc này mới thấy anh tới. Những tiết mục văn nghệ của Hội Ái Hữu Ban Mê Thuột được sắp xếp gọn gàng và tŕnh diễn. Hay! Ai cũng tài t́nh làm tṛn vai ḿnh. Tôi đang theo dơi ngon lành, bỗng anh khều khều: Em chuẩn bị nha, lên hát!

- Thôi! Anh nói không có hát mà. Em chưa thuộc bài!
- Th́ cầm giấy! Chú Huy Sao ổng ngồi ngó kiếm Yến Thanh, hông biết là em. Ḿnh cho ổng ngạc nhiên! Vậy mới đă!
- Trời đất! Đă ǵ mà đă. Em như con ma!

Tôi giữ tay anh, không cho lên.

- Ừa thôi, không ca cũng được. Buông tay anh ra để anh lên chia vui. Ổng chờ.
- Ừa chia vui thôi nha. Không ca.
- Ừa không ca.

Tôi buông tay anh ra. Rồi không đợi tôi nói tiếng nào. Anh bươn bả đi lên sân khấu nói vài lời chia vui. Bỗng dưng... như sét đánh ngang tai, tôi nghe anh giới thiệu bài Bông Sứ Trắng... và... mọi người lịch sự vỗ tay cho một tiếng hát của hội bạn đến tham gia...

Thiệt t́nh! Tôi giận anh hết sức. Ừa, là giận. Đứng dậy cúi đầu chào, ḷng tôi vẫn rủa thầm anh hết biết, tôi ngại ngùng v́ không biết tính làm sao chứ không phải e lệ như chú Trần Huy Sao đă nghĩ tốt cho tôi. Tôi mắc cỡ cho ḿnh, khi phải cầm theo bài hát anh viết vội ra cho tôi trên cái napkin.... Ôi Bông Sứ... Bông sứ rụng đời nhau... Bông sứ... hại đời nhau!

Tôi rón rén đi lên như con mèo ướt mưa. Có thuộc bài đâu trời. Tim tôi đánh lô tô. Thôi th́ đă lỡ đến rồi. Anh cũng lỡ giới thiệu. Vậy lỡ thêm chút nữa cho rồi một t́nh thân.... và tôi lắng nghe từng ḍng nhạc rơi rơi....

Trước mắt tôi không c̣n ai cả. Chỉ c̣n những bông hoa sứ trăng trắng thơm thơm... con đường ṃn rụng đầy hoa sứ, là tôi đó, một thời cũng áo dài cặp sách đến trường...

Cám ơn Thi sĩ - chú Trần Huy Sao và anh, Nhạc Sĩ Trầm Nguyên... đă cho Hạ Phương được làm người đầu tiên hát bài nhạc ấy của anh và chú...

HĐHP