PDA

View Full Version : 7. Đường Giây 1-C (Núi Mo-So: Tora Bora Việt Nam, quân y viện của Nguyễn Tấn Dũng)



Phu Khuân Vác
03-21-2010, 04:30 PM
Tác giả: Tuệ Chương hoànglonghải


7. Đường Giây 1-C (Núi Mo-So: Tora Bora Việt Nam, quân y viện của Nguyễn Tấn Dũng)

Trong thời kỳ ở Sài G̣n lo đảo chánh hơn lo đánh giặc, toàn bộ vùng Hà Tiên - Rạch Giá, phía quốc gia chỉ c̣n giữ được những cái lơm: Hà Tiên, Kiên Lương, Vàm Rầy, Tri Tôn (thuộc xă Tín Đạo), Sóc Soài, Rạch Giá…
Vùng nào ở chết vùng đó, đường qua lại với nhau rất khó khăn. Từ nhà máy Kiên Lương đi Saigon và ngược lại, có máy bay mỗi tuần ba lần của hăng xi măng. Hà Tiên đi Rạch Giá th́ dùng tàu đánh cá hoặc tàu biển. Chỉ có trực thăng là phương tiện tiện lợi nhất, nhưng phải xin quá giang bên Biệt Khu 44.


Toàn bộ vùng Kiên Lương ngoại trừ khu vực nhà máy, chi khu và quận, đóng gần nhau th́ chưa bị Việt Cộng chiếm đóng, c̣n toàn bộ khu vực chung quanh như Chùa Hang, ḥn Phụ Tử, Ḥn Chông, (nơi nầy ngày xưa là căn cứ của anh hùng Nguyễn Trung Trực), hoàn toàn bị Việt Cộng chiếm cứ.

Linh mục Lương Công Đại, mới qua đời ở Mỹ, hồi ấy là linh mục họ đạo ấp Rạch Đùng, Ḥn Chông thuật lại những khó khăn của ông hồi ấy, khi xứ đạo của ông bị Việt Cộng chiếm.
Việt Cộng tổ chức biểu t́nh đá đảo “Mỹ Ngụy Dương Văn Minh” gọi ông lên phát biểu, ông cũng phải nói chung chung cho có nói, không th́ Việt Cộng bắt tội.
Sở dĩ Việt Cộng không bỏ tù ông v́ Ḥn Chông là một họ đạo lớn, trước 1945, ở đây có một nhà gịng tu lớn giáo dân khá đông nên cũng giống như họ đạo An Ḥa (núi Trầu) Việt Cộng chưa bắt mấy ông linh mục đi tù.


Trục lộ 80 A Rạch Giá – Hà Tiên là con đường song song với đường giây 1-C của Việt Cộng. Cộng Sản cần sự tiếp tế của dân chúng sống trên trục lộ nầy, nên chúng không dại ǵ chiếm cứ hoàn toàn các xă lỵ, quận lỵ nằm trên trục lộ.

Nguồn lợi của đồng bào là đốn tràm, làm ruộng, bắt cá đồng. Những nguồn lợi nầy nằm trong vùng Việt Cộng kiểm soát. Đồng bào muốn khai thác những nguồn lợi ấy, phải làm giao liên hoặc tiếp tế cho Việt Cộng. Vào rừng đốn tràm, làm cá, làm ruộng, phải đóng thuế hay tiếp tế, gạo, bột ngọt, thuốc rê, thuốc tây, v.v… cho chúng. Tiêu diệt hết những cái lơm dân chúng theo trục lộ, các xă, các ấp th́ Việt Cộng mất đi nguồn tiếp tế rất cần thiết.


Về phía chính quyền quốc gia cũng theo dơi, bắt bớ những ai có hoạt động liên hệ tới Việt Cộng. Đúng là một cổ hai tṛng. Trong cuộc sống nghèo khổ, kinh tế không phát triển, cuộc sống cơ cực, đời sống dân chúng khó khăn biết chừng nào!

Do t́nh h́nh co cụm của phía quốc gia như thế, Việt Cộng dời quân y viện của chúng từ trong rừng tràm về núi Mo-So. Rừng tràm bốn mùa ngập nước, khí hậu ẩm thấp, tiếp tế khó khăn nên đặt quân y viện ở núi Mo-So tương đối tốt hơn nhiều.


Núi Mo-So nằm kế cận quận lỵ Kiên Lương, khoảng giữa quận lỵ và Ḥn Chông, cách quận lỵ khoảng gần 10Km.
Đó là một ngọn núi đá vôi trong hàng trăm ngọn núi đá vôi ở vùng nầy như núi Nai, núi C̣m (hiện nhà máy ximăng Kiên Lương đang khai thác đá ở núi nầy), núi Trầu, v.v…
Cạnh núi Mo-So, có một con kinh nhỏ không rơ tên nối liền với kinh Kiên Lương ra biển tới Ḥn Chông. Về mùa nước nổi kinh nầy có nước ngọt, Việt Cộng xử dụng được. Dùng nước mưa, với một số lượng đông người không thế nào đủ. Hơn nữa, tới cuối mùa mưa, Việt Cộng vẫn c̣n có thể hứng nước mưa ở những thạch nhũ để dùng.


Những núi đá vôi ở trên thường có nhiều hang động.
Thời chiến tranh 1945-54, Việt Cộng đặt công binh xưởng trong những cái hang ở núi Trầu. Trong cuộc chiến tranh 1960-75, lực lượng quốc gia mạnh hơn, hoạt động hữu hiệu hơn, Việt Cộng không dám bén mảng tới núi Trầu. Nghĩa quân rào kẽm gai và gài lựu đạn tất cả những cửa hang để đề pḥng Việt Cộng kéo vào ẩn núp trong những cái hang của núi đó.


Núi Mo-So cũng nhiều hang động như vậy, hang nầy thông với hang kia như hang chuột, mở ra nhiều cửa.
Việt Cộng lập quân y viện của huyện đội Hà Tiên ở đây. Dĩ nhiên lúc đó Nguyễn Tấn Dũng chưa tới 18 tuổi, theo Việt Cộng đă mấy năm không c̣n làm du kích mà lên được chức y tá hay y sĩ ǵ đó.

Gọi là quân y viện nhưng nó có ra hồn ǵ đâu? Giường là những cái sạp làm bằng cây, bằng tre. Gặp chỗ hang hơi rộng th́ để hai giường, chỗ hẹp th́ chỉ có một giường. Tất cả không tới ba chục giường bệnh. Cũng có pḥng mổ, khi mổ th́ giăng mùng lên ngăn ruồi muỗi. Chỉ có bị thương nặng mới được đưa về đây, c̣n như bị thương nhẹ, cảm sốt, thương hàn th́ điều trị tại chỗ, tại đơn vị của họ.

Bác sĩ, y sĩ, y tá chỉ có mấy ngoe, tốt nghiệp “Viện Đại Học Y Khoa Cục R”, một tháng thành y tá, ba tháng thành y sĩ, lâu ngày lên bác sĩ. Giả như hồi ấy không phân chia vùng Quốc Gia với Cộng Sản, sự liên lạc dễ dàng th́ quân y viện nầy sẽ được giấy khen hay thư cám ơn của hăng Tobia hay Vạn Thọ, là các hăng lo việc ma chay ở Saigon.


Lực lượng quốc gia tấn công vào bệnh viện nầy nhiều lần để đuổi chúng đi nhưng không có kết quả. Địch pḥng thủ trên núi đá, sau những tảng đá lớn, lại ở cái thế từ trên cao bắn xuống rất chính xác. Lực lượng phía ta th́ từ dưới đánh lên quan sát địch đă khó, súng nhắm ngược lên khó trúng đích, quăng lựu đạn cũng khó khăn, chưa kể miểng đá văng xuống cũng dễ trúng đầu người ở dưới.


Đánh măi không được, cố vấn Mỹ của chi khu bàn thảo và đề nghị kế hoạch.

V́ hồi ấy có lẽ cô Dương Nguyệt Ánh mới sinh, nên chưa có loại bom cô sản xuất để đánh bọn Taliban ở núi Tora Bora bên Afghanistan.
Núi Mo-So không lớn như Tora Bora, nhưng địa thế cũng giống như thế nên không có cách chi đánh đuổi Việt Cộng ra khỏi núi.

Bấy giờ cố vấn Mỹ thấy Việt Nam thiếu điều kiện nên đứng ra lo việc tấn công Cộng Sản ở Mo-So.
Chiến thuật của Mỹ cũng chẳng có ǵ mới mẻ, chỉ là dùng hỏa công như trong thời Tam Quốc bên Tàu vậy. Khác một điều, hỏa công ngày xưa là dùng tre, lá, cây, củi, v.v… Bây giờ th́ dùng xăng.

Mỹ cho máy bay Chinook chở đến phi trường An B́nh của nhà máy xi măng Kiên Lương sát bên cạnh trụ sở quận hàng mấy trăm phuy xăng. Xong, Mỹ cho trực thăng dùng lưới mỗi lần câu khoảng 10 phuy xăng, bay tới trên đầu núi Mo-So th́ thả cho tất cả các phuy xăng rơi xuống. Khi các phuy xăng vở bung ra, tràn xuống các cửa hang; một trực thăng khác phóng hỏa tiển tới, xăng cháy bùng lên.

Mỹ cứ liên tiếp một ngày đánh hỏa công những mấy bận như vậy, riết rồi Việt Cộng không c̣n ở trong hang được nữa. Ban ngày th́ lửa cháy rần rần ngoài cửa, có khi xăng chảy lan vào cháy ở phía trong, khói lên mù mịt. Đêm tối mới dám ra khỏi hang, không biết lính phe ta núp ở đâu để tránh, không ít lần bị phục kích, bị giết, bị thương. Cuối cùng, Nguyễn Tấn Dũng theo quân y viện trốn khỏi núi Mo-So.


Sau nhiều lần quan sát, ban ngày dùng ống nḥm, ban đêm dùng hồng ngoại tuyến chẳng thấy “anh Việt Cộng” nào nữa. Cả Nguyễn Tấn Dũng cũng “tam thập lục kế” rồi. Chúng đă trốn đi, chi khu bèn cho hai trung đội nghĩa quân tiến vào chiếm lại núi Mo-So, bít hết các cửa hang, chỉ chừa một cửa phía ngó ra chi khu, cho một trung đội nghĩa quân đóng ở đấy. Từ đó cho đến ngày “đứt phim”, Việt Cộng không dám quay trở lại núi Mo-So nữa.


Suốt thời gian Mỹ dùng xăng để tấn công núi Mo-So, hàng mấy trăm phuy xăng để trong phi trường An-B́nh.
Lính Mỹ canh gác cũng dễ tính nên phía ta có mấy anh cán bộ Xây Dựng Nông Thôn, Cảnh Sát bèn lân la làm quen với mấy chú GI canh giữ kho xăng, biếu cho mấy chú GI ít quà ăn vặt, ít chai Coca ướp đá, v.v… Thế là mấy chú GI làm lơ cho mỗi người lăn một vài phuy xăng đem bán cho cây xăng ông Chín Vĩnh.
Hễ khi trời tối, mấy thầy chú vào phi trường lăn phuy xăng ra bán. Nhờ vậy nên mấy chú có tiền may quần áo mới. Tiếng phuy xăng lăn trên đường nhựa rầm rầm ai cũng biết. Dân chúng biết vậy rồi thấy mấy thầy chú mặc quần áo mới, nên gọi đùa là quần áo “Li-Phăng”, nghe tương tự như vải Nilfrank bán ở chợ vậy. Tuy nhiên, “Li-Phăng” ở đây chẳng có nghĩa Tây Tàu ǵ cả. Li-Phăng nói lái là “lăng phuy”. Nhờ lăn mấy phuy xăng mà có tiền may quần áo mới mặc chơi.

(kỳ tới: 8. Đường Giây 1-C (Ngưu Tầm Ngưu, Mă Tầm Mă (http://motgocpho.com/forums/showthread.php?15162-8.-Đường-Giây-1-C-(Ngưu-Tầm-Ngưu-Mă-Tầm-Mă)))