PDA

View Full Version : TRÍ THÔNG MINH VÀ DANH DỰ CỦA NGƯỜI VIỆT NAM



QuêHương
04-03-2010, 08:02 AM
TRÍ THÔNG MINH VÀ DANH DỰ CỦA NGƯỜI VIỆT NAM (http://baotoquoc.com/2010/04/02/tri-thong-minh-va-danh-d%e1%bb%b1-c%e1%bb%a7a-ng%c6%b0%e1%bb%9di-vi%e1%bb%87t-nam/)


Ngày nay vấn đề “toàn cầu hoá” có ư nghĩa rất lớn đối với tất cả các dân tộc. Đây là một vấn đề quan trọng với giới doanh nhân, với giới trí thức và với mọi Người Việt Nam. Những ai có lương tri và lương tâm ngẫm nghĩ về Quốc gia dân tộc, lo cho vận nước mà đau ḷng v́ sự yếu kém, tŕ trệ mọi mặt của Người Việt Nam ta sẽ rất quan tâm tới vấn đề này. Rất nhiều Người Việt Nam đă được sinh sống ở các nước văn minh và giàu có, kể cả các Vị lănh đạo cao cấp của đất nước nhưng họ vẫn hầu như bàng quang, vô cảm trước thực tế tại Việt Nam. Họ vẫn hầu như vô trách nhiệm đối với toàn dân. Khi thấy các nước đó đúng đắn và văn minh th́ ít ra họ cũng phải có đôi lời cổ vũ để dân ta một ngày nào đó cũng được như vậy. Đừng này họ vẫn hoàn toàn yên lặng mặc kệ đất nước ch́m trong tham nhũng và lạc hậu. Chúng ta hăy đặt câu hỏi là tại sao dân ta vẫn như ngày nay? Đâu là nguyên nhân chính mà sau 35 năm đất nước thống nhất chúng ta vẫn ở vị trí sau cùng Thế giới? Liệu sau 35 năm nữa dân tộc ta sẽ như thế nào?
Một ai đó trong chúng ta khá giả, giàu có, thành đạt, nhưng uy tín chung của đất nước, uy tín chung của Người Việt Nam trên Thế giới thấp kém th́ người đó trong con mắt của người nước ngoài vẫn rẻ mạt và bị đánh giá thấp. Họ xem rẻ Người Việt Nam, xem rẻ đất nước Việt Nam th́ sẽ dẫn tới những hậu quả sau:
- Người Việt Nam ở mọi nơi rất khó sống, rất khó thành đạt v́ bị đánh giá thấp, không được người nước ngoài coi trọng, tin tưởng. Từ đó sẽ khó được giao những công việc quan trọng và dần dần nhụt chí tiến lên.
- Hàng hoá, sản phẩm và dịch vụ của Người Việt Nam sẽ bị đánh giá thấp hơn so với thực tế và v́ vậy sẽ ít được người ta quan tâm mua dùng. Hàng của Việt Nam bán trên Thế giới sẽ khó khăn, dẫn tới khó cho vấn đề xuất khẩu và sản xuất trong nước. Kinh tế của Người Việt Nam khó phát triển. Các doanh nghiệp của Việt Nam sẽ khó bán hàng và mở rộng thị trường, mở rộng quy mô sản xuất. Cuối cùng là chúng ta nghèo khổ, tụt hậu lại sau.
- Người nước ngoài sẽ không cảm thấy thú vị sang Việt Nam đầu tư, kinh doanh. Họ sẽ không thích quan hệ, giao du, tṛ chuyện, kết bạn và làm ăn với Người Việt Nam, với nước Việt Nam, với các doanh nghiệp Việt Nam. Và rồi Người Việt Nam sẽ giảm thành đạt, giảm sự giàu có.
- Người nước ngoài sẽ ít sang Việt Nam đi du lịch và kinh tế của chúng ta sẽ giảm phát triển. Các nước khác sẽ giảm sự nhiệt t́nh muốn giúp chúng ta phát triển vươn lên.
Khi uy tín của Người Việt Nam và đất nước Việt Nam trên trường Thế giới cao th́ những điều nêu trên sẽ trở nên tốt hơn rất nhiều.
Những việc làm, hành xử, kết quả và chính sách làm giảm uy tín của Người Việt Nam và nước Việt Nam, chứng tỏ trí tuệ chúng ta kém như:
1) Thờ phụng Khổng Tử và bốn Đệ Tử của Ông trong Quốc Tử Giám ở Hà Nội hàng ngàn năm nay.
Chúng ta là Người Việt Nam và Quốc Tử Giám là biểu tượng cho học vấn, trí thức và văn hoá Việt Nam hàng ngàn năm nay. Ấy thế mà lại thờ Ông Khổng Tử và bốn Đệ Tử của Ông là những Người Trung Quốc như là trung tâm của “Bộ óc”. Như vậy chúng ta đă tự hạ thấp ḿnh, xem Người Trung Quốc là “Thầy” của ḿnh, thầy của dân tộc ta. Hàng ngàn năm nay bao nhiêu Triều Đại và trí thức không thấy lên tiếng, hoặc có lên tiếng nhưng vẫn để nguyên. Điều này chứng tỏ các thế hệ, trí thức, học giả, Triều đại Vua Chúa của chúng ta lâu nay vẫn c̣n rất kém trí tuệ, tŕnh độ về chính trị vẫn c̣n kém lắm. Chúng ta làm vậy chứng tỏ dân tộc ta kém cỏi phải mượn tư tưởng của Người Trung Quốc, phải thờ phụng Người Trung Quốc. Nên loại bỏ năm bức tượng nói trên ra khỏi Quốc Tử Giám để chứng tỏ tính độc lập tự chủ và trí tuệ ngời sáng của Người Việt Nam chúng ta, để cho người nước ngoài không có cớ khinh rẻ chúng ta.
2) Mũ đội trên đầu Tượng đồng của Vua Lư Thái Tổ ở Quảng trường Hồ Gươm là kiểu mũ của Nhà Hán ngày xưa.
Cách đây mấy năm nước ta có làm bức tượng Vua Lư Thái Tổ-Người quyết định dời Thủ đô từ Hoa Lư về Hà Nội- bằng đồng và dựng tại vườn hoa trên phố Đinh Lễ, sát Hồ Gươm. Đây là một di tích văn hoá rất quan trọng của Việt Nam chúng ta. Hầu như tất cả các Khách du lịch đến Hà Nội đều đến đây quan sát. Trên đầu Vua Lư Thái Tổ lại có đội mũ kiểu của Nhà Hán xưa kia. Như vậy chứng tỏ Vua Việt Nam bắt chước Vua Nhà Hán. Đó là một sự kém trí tuệ và tối tăm của Người Việt Nam chúng ta. Ḿnh không tự nghĩ ra được kiểu cách riêng mà lại đi bắt chước của nước ngoài. Nếu ngày xưa quả thực Vua Lư Thái Tổ có ăn mặc như thế th́ Ông là một Ông Vua không thông minh lắm, vả lại ngày nay chúng ta cũng không nên dựng tượng y nguyên, v́ nó làm xấu danh con Người Việt Nam chúng ta. Chúng ta phải làm khác đi để chứng tỏ sự độc lập tự chủ của Người Việt Nam mới là khôn ngoan. Thế mà bao nhiêu trí thức, học giả và các Nhà lănh đạo cấp cao không biết. Tôi nghĩ nên sửa lại kiểu mũ của Tượng Vua Lư Thái Tổ mới hợp lư.
3) Chính sách cho người nước ngoài nhận Con Nuôi nhiều trong mấy năm qua.
Từ nhiều năm trước nước ta cho người nước ngoài nhận con nuôi. Ở mỗi tỉnh đều có một Bộ phận làm thủ tục giấy tờ cho con nuôi ra nước ngoài. Nó đă diễn ra trong một thời gian dài mà không ai hiểu nó là ǵ mới kỳ lạ. Người Việt Nam ta sinh con mà không nuôi được. Chính Phủ đại diện cho cả dân tộc như là Cha của cả dân tộc lại tạo điều kiện, làm môi giới để cho con em ḿnh đi ở nhờ, sống nhờ ở các nước khác mà vẫn không biết ǵ. Làm như vậy có nghĩa rằng một dân tộc sinh con không nuôi được hoặc không muốn nuôi phải đưa con cho dân tộc khác nuôi hộ. Đây là một điều đáng xấu hổ và sỉ nhục cho các Nhà lănh đạo chính trị nước ta và cho mọi Người Việt Nam. Đáng lư ra Chính phủ và các cấp Chính quyền phải có trách nhiệm lo toan, hỗ trợ người dân để đảm bảo cuộc sống và chăm lo đến thế hệ trẻ mai sau. Chứ không phải là đưa con em ḿnh cho người nước ngoài nuôi-đây là một sự sỷ nhục cho dân tộc Việt Nam. Chính sách “khuyến khích”, chuyển con nuôi hay đưa trẻ em Việt Nam cho người nước ngoài nuôi cần phải chấm dứt khẩn trương.
4) Chính sách xuất khẩu lao động quá nhiều trong bao nhiêu năm nay.
Người Việt Nam ta đă bắt đầu đi xuất khẩu lao động từ rất lâu. Năm 1939 có 25 ngàn Người Việt Nam lao động xuất khẩu ở Pháp. Những năm 1970-1990 nước ta lại xuất khẩu lao động sang Liên Xô và các nước Đông Âu đến hàng triệu người. Hiện nay có khoảng nửa triệu Người Việt Nam lao động xuất khẩu ở rất nhiều nước và tương lai sẽ c̣n nhiều. Chủ yếu là đi lao động chân tay, không có chất xám và tŕnh độ. Tức là đi bán thời gian và sức lực là chính để kiếm tiền. Hay nói theo kiểu cũ là đi làm nô lệ cho nước ngoài. Theo quan điểm của tôi đây là một sai lầm lớn. Sai lầm đầu tiên là chúng ta tự hạ thấp danh dự và giá trị của Người Việt Nam trước người nước ngoài. Chúng ta chấp nhận ḿnh là những kẻ nô lệ cho các dân tộc khác. Họ sẽ khinh Người Việt Nam như những kẻ nô lệ, mà chúng ta vẫn không biết nhục. Khi chúng ta không biết tự trọng, không biết bảo vệ danh dự th́ chúng ta đă rất kém trí tuệ, không có ư chí vươn lên. Không có ư chí vươn lên th́ không thể nào tiến lên được. Có nghĩa rằng dân Việt Nam ta sẽ măi măi ở đẳng cấp của người làm thuê, người lao nô cho nước ngoài, đẳng cấp thấp hơn dân nước khác. Thực tế chứng minh rằng Hàn Quốc, Nhật Bản, Đài Loan, Singapor, Malaysia và Trung Quốc không cho dân ḿnh đi xuất khẩu lao động bao giờ và họ đă nhanh chóng tạo đủ việc làm cho người dân họ. Ngày nay đất nước họ khá hơn chúng ta nhiều. Những nước lâu nay cho dân đi xuất khẩu nhiều như Thái lan, Philippin, Pakistan, Indonesia, Ba lan đến nay vẫn rất kém và cũng chỉ luôn cho dân đi xuất khẩu lao động.
Nếu cho rằng đi xuất khẩu lao động để tạo việc làm và cuộc sống cho nhân dân th́ Chính phủ đă sai lầm. Nửa triệu dân đi xuất khẩu sẽ không làm cho đất nước giàu lên được. Cứ 170 người dân th́ có 1 người đi xuất khẩu lao động sẽ không làm được ǵ có ư nghĩa cho cả dân tộc, mà ngược lại sẽ làm giảm uy tín của đất nước và suy giảm ư chí vươn lên làm chủ của Người Việt Nam chúng ta. Một dân tộc muốn khá lên được chủ yếu là do ư chí của mọi người dân, do năng lực và tầm nh́n của mọi người, do sự biết kết hợp và hỗ trợ nhau từ những việc làm nhỏ nhất mà nên. Ngày trước chúng ta khổ hơn bây giờ rất nhiều nên bây giờ nếu nửa triệu dân không đi xuất khẩu lao động cũng không sao. Dân ta muốn giàu có th́ phải biết bắt đầu bằng cái ǵ? Phải có ư chí làm Ông chủ kinh tế th́ dần dần mới giàu được. Dân Việt Nam ta phải là dân làm chủ về kinh tế mới đúng. Muốn vậy Lănh đạo và nhân dân phải cùng chung một ư chí quyết tiến lên, không chịu làm kiếp người hạng hai cho người nước ngoài. Một Chính quyền sáng suốt sẽ chấm dứt xuất khẩu lao động và thay vào đó là đẩy mạnh sản xuất trong nước, đẩy mạnh “Người Việt Nam dùng hàng do Người Việt Nam sản xuất”, tạo sự phát triển đi lên cho các doanh nghiệp Việt Nam và tạo ra nhiều việc làm cho nhân dân ḿnh. Tịch thu tài sản tham nhũng để đầu tư sản xuất, tạo việc làm cho nhân dân không phải đi xuất khẩu lao động ra bên ngoài.
5) Chính sách để cho các cô gái Việt Nam lấy chồng nước ngoài quá nhiều và đi làm mại dâm nhiều ở nước ngoài trong nhiều năm.
Cho đến nay nước ta vẫn hầu như bỏ ngơ việc phụ nữ Việt Nam lấy chồng nước ngoài, nhất là trong Miền Nam. Hơn 10 năm nay có đến hàng trăm ngàn các cô gái Việt Nam đi lấy chồng Đài Loan, Hàn Quốc, Trung Quốc và các nước khác. Tiếc rằng từ lănh đạo cao cấp đến những người dân thường hầu như không biết ǵ, xem như là chuyện tự nhiên, b́nh thường. Đó là điểm yếu kém trí tuệ của Người Việt Nam chúng ta.
Việc các cô gái của chúng ta đi lấy chồng nước ngoài nhiều, mà đa số là các cô khá về h́nh thức trở lên, chủ yếu do chúng ta nghèo, do “yêu tiền của hơn yêu giống ṇi”, do dư luận xung quanh không nh́n ra để lên án, cản trở, lănh đạo các cấp không biết và không có trách nhiệm để chỉ đạo, do Đàn Ông Việt Nam ta kém về trí tuệ không điều khiển được phụ nữ của ḿnh. Chúng ta để các cô gái của ḿnh đi lấy người ngoại quốc nhiều th́ có nghĩa rằng chúng ta là giống người yếu kém không làm cho phụ nữ của ḿnh yêu ḿnh hơn yêu giống người khác. Phụ nữ của ta lại chỉ biết tiền của hơn giống ṇi ḿnh th́ giống Người Việt Nam chúng ta quá tối tăm và dốt nát. Người nước ngoài họ lấy được vợ Việt Nam xinh đẹp th́ họ lại quay ra khinh rẻ Người Việt Nam, đặc biệt là khinh rẻ Đàn Ông Việt Nam. V́ vậy bằng mọi cách chúng ta phải ngăn chặn “trào lưu” các cô gái Việt Nam đi lấy chồng ngoại quốc. Đó là một sự sỷ nhục dân tộc chúng ta và là một trào lưu mất giống, mất ṇi trong tương lai gần, nếu như chúng ta không sớm ngăn chặn.
Việc các Vị lănh đạo cao cấp không để ư đến chuyện các cô gái của chúng ta đi làm mại dâm nhiều ở Trung Quốc, Malaysia, Singapor, Đài Loan, v,v, là sai lầm. Điều này làm giảm uy tín và danh dự của Người Việt Nam chúng ta trên Thế giới. Phải quan tâm ngăn chặn khẩn trương. Tốt nhất là Chính Phủ phải có những quyết sách mạnh mẽ trừng phạt bọn buôn gái mại dâm, quan tâm ngăn chặn việc buôn bán phụ nữ, trẻ em nhiều hơn.
6) Những Công tŕnh quan trọng của Quốc gia như Nhà Quốc hội, Sân vận động Quốc gia, v.v, để cho nước ngoài thiết kế xây dựng.
Lâu nay rất nhiều Công tŕnh quan trọng như Thuỷ điện, Đường sắt, Sân Mỹ Đ́nh, Nhà Quốc hội, Nhà Máy điện nguyên tử, v,v, chúng ta luôn nhờ tới nước ngoài làm. Từ lănh đạo chính trị đến người dân chúng ta đă mắc chứng bệnh chây lười, không quyết chí, động năo và tự vận động sáng tạo nên cái ḿnh cần và thế gian cần. Trước kia có thể viện cớ c̣n chiến tranh chưa để tâm nhiều đến kinh tế và khoa học, chứ c̣n 35 năm nay đất nước thống nhất chúng ta vẫn vậy là một điều không thể chấp nhận được. Điều này báo hiệu một “truyền thống”, “một nếp văn hoá”, một thói quen nguy hiểm của dân tộc ta là không quyết chí vươn lên, không làm được ǵ có giá trị và chỉ biết “xài lại” các sản phẩm trí tuệ của các dân tộc khác. V́ vậy đương nhiên c̣n nghèo lâu dài, v́ không có những sản phẩm có hàm lượng chất xám cao.
Dân ta dùng xe máy nhiều, Ti vi, tủ lạnh, ô tô nhiều mà chúng ta không có sản phẩm áp đảo trên đất ta th́ liệu chúng ta sẽ có cái ǵ để bán thu tiền mà sống hay chỉ có cơ bắp đi xuất khẩu lao động? Nhân dân và Lănh đạo chính trị phải nỗ lực, quyết chí tập trung sản xuất một số mặt hàng chủ lực để chiếm lĩnh thị trường nội địa, rồi bành trướng ra Thế giới.
Nhà Quốc hội là độc nhất vô nhị, là trung tâm chính trị của cả nước, nhiều thế hệ mai sau sẽ nh́n vào và nghĩ: “Ai đă thiết kế xây dựng nó?” Nếu biết là không do Người Việt Nam làm th́ người dân sẽ rất chán, không có ǵ để tự hào cả, mất hết niềm tin trong cuộc sống, sẽ yếu đuối trong mọi việc. Đây là một sự sỷ nhục dân tộc cho nhiều đời sau. Chúng ta phải tự làm ra nhiều thứ mà ḿnh cần. Trước mắt phải biết bắt đầu từ nhiều thứ, từ việc nhỏ, đơn giản rồi từng bước học hỏi bên ngoài và đi lên sau 20-30 năm. Nếu không biết bắt đầu từ cái rất nhỏ th́ không thể có tương lai sáng lạng được.
7) Lănh đạo đất nước thường kêu gọi nước ngoài giúp đỡ khi trong nước có chuyện ǵ đó.
Xưa nay chúng ta để ư thấy mỗi khi có lũ lụt th́ các cấp lănh đạo đất nước hay kêu gọi nước ngoài giúp đỡ dân ḿnh mà vẫn không ai để ư tới. Thời trước trong chiến tranh có Liên Xô, Đông Âu và Trung Quốc giúp đỡ nhiều. Từ đó lănh đạo nước ta quen được nước khác giúp đỡ. Đây là một sự sỷ nhục. Một đất nước, một dân tộc phải có ḷng tự trọng, phải biết danh dự là ǵ? Lănh đạo một đất nước mà đi kêu nước khác giúp dân ḿnh là nhục nhă lắm. Ḿnh phải khích lệ dân ḿnh vươn lên, phải tiếp sức cho dân, phải mang lại niềm tự hào cho dân ḿnh, phải làm cho nước khác kính nể dân ḿnh mới đúng, làm cho mọi người dân dù sống ở đâu cũng tự hào về quê hương đất nước ḿnh. Chỉ có những kẻ yếu hèn mới đi kêu gọi người khác giúp đỡ, chỉ có những dân tộc thấp kém và hèn hạ mới phải xin nước khác giúp ḿnh. Người làm chính trị phải thể hiện sự trong sáng, mạnh mẽ và hoàn chỉnh về nhân cách mới phải đạo. Chúng ta không phải kêu gọi nước nào giúp đỡ cả, và cũng chẳng cần nước nào cho dân ḿnh, mà chúng ta cần sự quan hệ và hợp tác ṣng phẳng với tất cả các nước.
8) Xin tiền viện trợ nước ngoài cho các Công tŕnh hoặc các chương tŕnh giáo dục, nghiên cứu.
Trước những năm 1990 nước ta đă phải nhận viện trợ rất nhiều từ các nước. Đó là một điều không tốt đẹp ǵ, một nỗi nhục của dân tộc. Ngày nay tuy vẫn nghèo nhưng chúng ta đă khá hơn trước kia rất nhiều, không nên dựa vào nguồn viện trợ để sống, không cần thiết xin viện trợ nước ngoài nữa. Nghe tin sang năm Nga lại cho chúng ta mỗi năm 300 học bổng cho sinh viên và nghiên cứu sinh sang Nga học tập. Dù rằng chúng ta cần thân thiện, cần quan hệ đồng minh đối tác nhưng không cần kiểu cho không. Nó làm chúng ta mất hết tự tin và tự trọng để vươn lên v́ đó là một nỗi nhục dân tộc. Một khi chúng ta giàu có chúng ta không cần phải xin xỏ. Khi c̣n phải xin xỏ th́ c̣n kém cỏi và cũng là cái cớ để dân các nước khinh rẻ chúng ta. Những năm 80 của Thế kỷ trước tại Tiệp Khắc người dân đă nói với chúng tôi là “Tại sao Chính Phủ chúng mày lúc nào cũng đi xin ăn?”
9) Chính phủ thiếu ư chí và chính sách thúc đẩy một số Công ty sản xuất hàng hoá, sản phẩm để giữ thị trường trong nước và từ đó phát triển ra nước ngoài. Đại đa số các sản phẩm quan trọng, chứa hàm lượng chất xám cao đều bị nước ngoài chiếm.
Trong 35 năm thống nhất đất nước và 25 năm cải cách mở cửa tới nay chúng ta vẫn chưa tự sản xuất được những sản phẩm quan trọng như: Xe máy, Ô tô, ti vi, tủ lạnh, điều hoà, máy cơ khí, súng đạn, xe tăng, tên lửa, v,v. Chính quyền hay Chính phủ phải hiểu như là cơ quan nắm quyền lực trọng yếu của đất nước và cả dân tộc. Các Công ty hay các Tập đoàn kinh tế của Người Việt Nam ta chỉ là những bộ phận nhỏ, những Công ty nhỏ trong Đại Công ty lớn là nước Việt Nam của chúng ta. Nếu cái ǵ cũng để các doanh nghiệp tự làm, tự bươn chải th́ nguy to v́ năng lực của các doanh nghiệp rất có hạn. Nhưng nếu cái ǵ Chính phủ cũng ôm vào, cũng ra lệnh như thời bao cấp th́ càng không được. Chính v́ vậy giới lănh đạo chính trị, Người đứng đầu đất nước, nắm quyền lực tối cao vô cùng quan trọng. Ngày nay chúng ta cần cạnh tranh giữa những Người Việt Nam với các thành phần dân tộc khác trên Thế giới, cạnh tranh giữa nước Việt Nam với các nước khác. Trong đó các doanh nghiệp Việt Nam chỉ là một bộ phận nhỏ và là những đơn vị “đại diện cho sự cạnh tranh” của đất nước và dân tộc. Những Nhà chính trị kém cỏi sẽ không biết làm ǵ, mà chỉ lo vơ vét tiền bạc, quyền lợi cho gia đ́nh vợ con, hoàn toàn không có uy tín với nhân dân và uy tín với các doanh nghiệp. Thậm chí cấu kết với các doanh nghiệp để cùng nhau vơ vét, rút ruột ngân sách nhà nước, tức là bóc lột nhân dân cả nước. Đó là những kẻ vô liểm xỉ và khốn nạn không thể làm cho đất nước phát triển được. Đây cũng là nguyên nhân chính làm cho đất nước và dân tộc ta chậm tiến, không thể vươn lên là nước giàu có được.
Hiện nay chúng ta cần một “Vị Thống Soái” nắm quyền cơ bản và có uy tín với toàn dân, thật sự v́ toàn thể dân tộc. Người đó phải được trao đủ quyền hành điều khiển đất nước và dân tộc, xem sự cạnh tranh của các doanh nghiệp là sự cạnh tranh của đất nước, sự cạnh tranh của Người Việt Nam và là sự cạnh tranh của chính ḿnh với cả Thế giới. Chúng ta cần một dàn ê-kíp thống nhất, đồng tâm hợp lực với cá nhân đó để cùng nhau vực dậy dân tộc. Đại diện Chính phủ, cũng là đại diện cho đất nước phải “nặn ra” những doanh nghiệp sản xuất, kinh doanh một loạt các sản phẩm quan trọng như đă kể trên. Tinh thần làm việc là v́ lợi ích của cả dân tộc và tương lai mai sau của Người Việt Nam. Cùng chung sức thúc đẩy các doanh nghiệp đó phát triển, chiếm giữ thị trường nội địa, từng bước bành trướng ra Thế giới và cạnh tranh với các Tập Đoàn kinh tế của nước ngoài. Bằng cách như vậy, kết hợp với nỗ lực của toàn dân, ư thức v́ Quốc gia Dân tộc th́ các doanh nghiệp Việt Nam và cả dân tộc ta mới tiến lên được, mới có tương lai.
10) Lănh đạo các cấp yếu kém về tính chính trị, tham nhũng nhiều làm giảm uy tín Người Việt Nam trong con mắt người nước ngoài.
Mấy năm nay có tiến bộ trong việc bổ nhiệm các vị trí lănh đạo Chính quyền, nhưng c̣n quá nhiều lỗ hổng. Cấp dưới không tin cấp trên, đặc biệt là Chóp bu quyền lực không làm cho nhân dân tin tưởng, cấp dưới không phục. Quá tŕnh làm việc trước khi lên nắm quyền đă bị nhiễm những thói hư tật xấu, tham tiền, tham của, lương bổng ít ỏi không đủ điều kiện làm việc. Kỷ luật không nghiêm, không triệt để như những yêu cầu khắt khe của chính trị văn minh. Cán bộ Công chức quá nhiều, làm việc ít, cấp phó dư thừa không cần thiết. Công tác chọn lựa, đào tạo và bồi dưỡng các Nhà chính trị không khách quan. Đ̣i hỏi của thời đại ngày nay là theo tiêu chuẩn của các nước phát triển cao, văn minh nhất Hành tinh, chứ không phải theo yêu cầu của các nước Cộng sản Xă hội Chủ nghĩa trước kia nên rất khó. Nhân dân cả nước yêu cầu một sự tuyệt đối và cả Thế giới cũng chấp nhận được. Người ta nh́n vào giới chính trị, đặc biệt là Người đứng đầu đất nước để xem tŕnh độ dân trí của nước đó thế nào? Họ có thể phần nào biết được dân nước đó đang đứng ở đâu về sự văn minh và có đáng tôn trọng hay không? Các Nhà chính trị c̣n mang trọng trách quảng cáo cho đất nước và dân tộc ḿnh, đặc biệt là Người đứng đầu đất nước.
11) Một loạt các Hội nghị do Chính phủ Việt Nam tổ chức, chi tiền của dân ta nhưng lại vào các Khách sạn năm sao của nước ngoài tổ chức.
Tôi quan sát nhiều năm nay thấy rất nhiều Hội nghị như về Thuế, Boxite, v,v, do Chính Phủ Việt Nam ta đứng ra tổ chức, tức là do tiền của dân ḿnh chi mà lại tổ chức trong các Khách sạn 5 sao của nước ngoài như Horison, Deawoo, v,v. Ở đó chủ chính là người nước ngoài và lợi nhuận cũng vào tay họ. Điều này chứng tỏ Lănh đạo tối cao về chính trị ở nước ta không có óc quan sát, trí tuệ không tinh vi. Các chuyên viên, cố vấn th́ cũng kém cỏi về chính trị nên không quan tâm, không lên tiếng. Tự dưng đem lợi nhuận cho các doanh nghiệp nước ngoài, hay thể hiện đầu óc trọng hàng ngoại hơn, không chung thuỷ với Người Việt Nam hay không biết tới đều là kém trí tuệ. Người nước ngoài họ nh́n vào họ sẽ xem thường Lănh đạo Việt Nam và nhân dân Việt Nam. Người làm chính trị phải thể hiện ḿnh gắn bó keo sơn, máu mủ với nhân dân ḿnh mới phải đạo.
12) Cảnh quan xă hội, đường sá, sinh hoạt xă hội lộn xộn, bẩn thiểu làm giảm uy tín Người Việt Nam trước con mắt người nước ngoài.
Các Nhà lănh đạo các cấp và nhân dân cả nước phải có ư thức tự trọng Quốc gia dân tộc, cùng nhau đóng góp xây dựng đất nước, bảo vệ uy tín cho đất nước, cho Người Việt Nam nói chung và cho chính ḿnh, cho con cháu ḿnh. Chúng ta đang sống cùng với 6,5 tỷ người trên Thế giới. Chín mươi triệu Người Việt Nam chúng ta phải ư thức được rằng hơn 6 tỷ người đang nh́n vào chúng ta. Họ đến nước ta và nh́n thấy khung cảnh, cảnh quan, đường sá, giao thông, vệ sinh đường phố họ sẽ nghĩ về chúng ta như thế nào? Họ sẽ tôn trọng hay xem thường chúng ta tuỳ vào những ǵ họ tiếp nhận được qua những ngày tháng sống trên đất nước chúng ta. Thực tế chứng minh rằng những cá nhân có ḷng tự trọng ḿnh là Người Việt Nam, tự trọng Quốc gia Dân tộc, có ư thức bảo vệ uy tín cho đất nước và dân tộc là những người rất thông minh và rất thành đạt.
13) Gần đây được tin từ nội bộ là Ông Hồ Đức Việt, UV BCT-Trưởng ban Tổ chức TƯ ĐCSVN, đă mang danh sách 7 Vị dự kiến đứng đầu ĐCSVN trong khoá tới sang TQ để Lănh đạo TQ xem xét phê duyệt.
Đây là tin chính thức được tiết lộ từ các UV BCT khác. Trong những thập kỷ trước Lănh đạo ĐCSVN vẫn có cái “truyền thống” này khi c̣n Liên Xô. Trước kỳ đại hội thường để cho TQ và Mỹ can thiệp. Hai đại hội gần đây đại diện của TQ c̣n sang Hà Nội thường xuyên vào ban đêm (theo tin từ một số Sỹ quan Pḥng Không) và ở lại theo dơi, chỉ đạo công tác nhân sự của đại hội ĐCSVN cho đến phút cuối cùng. Đây là những việc làm thể hiện sự cuối luồn, làm tôi tớ của lănh đạo ĐCSVN đối với nước khác, đối với TQ. Làm như vậy là tự hạ nhục ḿnh, hạ nhục dân tộc Việt Nam chúng ta. Chính trị cần sự tinh vi, tinh xảo, tuyệt đối “ghê”, cao siêu mới là chính trị “xịn”, c̣n không chỉ là chính trị cuội mà thôi. Hơn 1,3 tỷ dân TQ sẽ khinh rẻ Người Việt Nam chúng ta. Lănh đạo ĐCSVN lâu nay vẫn để cho nước ngoài can thiệp vào nội bộ của ḿnh, cũng chính là can thiệp vào nội bộ của dân tộc ta. Như thế th́ độc lập dân tộc chỉ vẫn là nửa vời và chúng ta vẫn chưa tự chủ, tự quyết được. Một dân tộc chưa có độc lập tự chủ th́ dân tộc đó chưa khá được. Như vậy th́ dân ta làm ăn kinh tế sẽ rất khó khăn. Họ sẽ khinh rẻ hàng hoá của chúng ta, xem ta như rơm, như rác và chúng ta sẽ nhụt chí tiến lên, rất khó kinh doanh, rất khó làm giàu.
14) Gần đây nhất là việc Lănh đạo ĐCSVN quyết định gửi 20 diễn viên sang TQ để quay Bộ Phim Lư Thái Tổ Dời Đô do một đạo diễn TQ làm đạo diễn và quay trên Trường quay TQ.
Một bộ phim lịch sử quan trọng như thế mà BCT ĐCSVN để cho TQ đạo diễn và quay bên TQ th́ quả quá vô chính trị. Điều đó nói lên rằng lịch sử một ngàn năm Thăng Long-Hà Nội chẳng có ư nghĩa ǵ. Nó giống như việc Ông Lư Thái Tổ đă dời đô về TQ mất rồi. Nhân dân Việt Nam đă bỏ tiền, tạo việc làm cho TQ. Nhiều người dân ở Hà Nội nói rằng “thà không có bộ phim đó c̣n hơn”. Chúng ta c̣n ǵ là tự hào, tự trọng dân tộc nữa? Bộ phim này không những chẳng có ư nghĩa lịch sử tích cực mà c̣n mang lại ư nghĩa lịch sử xấu xa. Việc làm này cho chúng ta rơ về tŕnh độ chính trị của các UV BCT ĐCSVN ngày nay là quá kém cỏi và tầm thường, không xứng đáng lănh đạo đất nước.
Để nâng cao uy tín của Người Việt Nam và nước Việt Nam trên Thế giới th́ chúng ta phải xử lư rất nhiều điều. Từ việc rất nhỏ đến vấn đề rất lớn, từ việc rất gần đến những vấn đề rất xa. Nó bao gồm những vấn đề sau:
a) Khắc phục 14 điểm nêu trên khẩn cấp, không bao giờ lặp lại.
b) Mọi Người Việt Nam dù ở đâu cũng phải tự tin, tự chủ, nỗ lực lao động sáng tạo ra những sản phẩm và giá trị phục vụ cuộc sống. Chúng ta phải đề cao ngôn ngữ, truyền thống của chúng ta hơn. Chú ư bảo vệ những giá trị truyền thống tốt đẹp của Ông Cha, Tổ tiên di truyền cho các thế hệ con cháu mai sau. Mỗi người hăy nhận trách nhiệm làm cho chính ḿnh, cho Người Việt Nam và cho nước Việt Nam ngày một sáng lạng.
c) Người dân Việt Nam phải được học hành và giáo dục toàn diện, khách quan để làm người có khả năng độc lập, tạo dựng sự nghiệp và lo toan cho cuộc sống.
d) Chúng ta phải có nhiều sản phẩm, nhiều thương hiệu Công ty nổi bật trong nước và trên trường Quốc tế.
đ) Các Nhà lănh đạo của Việt Nam ở tất cả các cấp phải nhận trách nhiệm trước dân tộc. Người đứng đầu đất nước phải là người thông thái, tuấn tú và kiệt xuất nhất có thể. Đây là một vấn đề rất quan trọng để người nước ngoài nh́n vào và hiểu được trí tuệ của Người Việt Nam chúng ta.
Nếu chúng ta chỉ lo làm giàu cho bản thân, lo cho con cái ḿnh th́ chưa đủ. Một khi đại đa số Người Việt Nam chúng ta ở khắp nơi ư thức được tầm quan trọng của Thế giới cạnh tranh toàn diện từ nay về sau, biết yêu quư nhau, tôn trọng nhau, nhường nhịn nhau, giúp đỡ lẫn nhau, đề cao các giá trị của Người Việt Nam hơn bằng những hành động thiết thực như tích cực dùng hàng hoá và sản phẩm của Người Việt Nam sản xuất hơn bao giờ hết th́ chúng ta sẽ vượt trội hơn các sắc tộc khác trên Hành tinh.
Hà Nội, ngày 01.04.2010.
Nguyễn Trung Lĩnh.
ĐC: Quận Hai Bà Trưng, Hà Nội. Đt: 0912370646.

http://www.thegioinguoiviet.net/showthread.php?t=12840 (http://www.thegioinguoiviet.net/showthread.php?t=12840)