Đồng Bằng
04-08-2010, 01:38 PM
♫♪ Giăng Câu (http://hathaykhongbanghayhat.org/node/747) ♪♫
Và dù Ướt Mi viết rất thật, mà người cứ nghĩ
Chuyện Tưởng Như Đùa (http://motgocpho.com/forums/showthread.php?4435-Chuy?n-tu?ng-nhu-dùa)
-"Đêm qua trên đường về gió lồng lộng, những đám mây như cuồn cuộn cây lá ngả nghiêng. Cùng lúc ấy Mi đang nghe bài: Cơi Nhớ Quên qua tiếng hát chị HD. và cảm thấy chính ḿnh cũng dần lạc vào cơi nhớ quên ....
Bỗng đằng sau có ánh đèn chiếu sáng, những chiếc xe vụt ngang đều ngoáy cổ nh́n ḿnh chầm chập ...
Cho đến khi một vài cung đàn tha thướt lướt nhẹ, chợt đèn đỏ bật lên tôi dừng xe lại. Như thói quen nh́n qua khung kính nhỏ soi bóng để làm duyên v́ ngỡ ngàng bỗng dưng nhiều người thoáng qua đều nh́n ḿnh, chao ôi, trái tim tôi chợt se thắt đau nhói th́ ra ...
Người cảnh sát công lộ tiến bên cạnh ra dấu cho tôi mở cửa, tay ông cầm chiếc đèn rọi chóa sáng gương mặt sợ sệt tội nghiệp của tôi.
Với phản ứng tự nhiên tôi đem hết tất cả giấy tờ căn cước trong ví moi hết tŕnh ngay cho ông, nhưng thay v́ căn cước tôi giao hết toàn thẻ tín nhiệm đủ loại khiến người cảnh sát tuổi trung niên này ph́ cười, tôi nghĩ chắc lúc này tôi trông cả ngố hơn ai.
Ông dường như cảm thấy thương t́nh nên nhẹ giọng:
- Cô có biết tôi rượt theo cô suốt một đoạn đường đến đây, nếu không có đèn đỏ chắc tôi sẽ theo cô tận nhà?
- Trời đất! Tôi buột miệng thảng thốt hỏi lại:
- Thưa ông v́ sao ạ?
- V́ sao? Cô c̣n hỏi v́ sao? Cô có biết trong tíc tắc tôi và cô đều được diện kiến Thượng Đế, gặp Chúa trên Thiên Đàng rồi không?
- Chúa tôi! Tôi buột miệng ...
- Tôi suưt bị cô đụng khi xe tôi đang tiến trên đường xa lộ, tôi cố bấm c̣i inh ỏi nhưng xe cô cứ lao đi thản nhiên như không có ǵ xẩy ra, cô c̣n cắt ngang một cách tự nhiên ...
- Tôi thảng thốt, thế ư? mèn chết tui rồi! (từ đầu đến cuối tôi chỉ ấp úng bấy nhiêu, nói thành lời là may lắm rồi).
Người cảnh sát công lộ nh́n chăm chăm vào tôi , lần này hơi có phần ṭ ṃ như muốn t́m hiểu nguyên do:
- Tôi rất thắc mắc một điều đối với nghề nghiệp bao năm qua, trường hợp của cô xẩy ra rất hiếm. Có thể cho tôi biết v́ sao đă khá lâu, xe tôi vừa chớp đèn vừa hú c̣i rượt dí sát đằng sau, trong khi các xe khác đều trố mắt nh́n cô suốt một đoạn đường khá xa (bắt đầu từ sở làm) quẹo từ con đường phóng lên xa lộ (gần đến nhà) mà cô không hề mảy may hay biết ???
Tôi lén nh́n bàn tay ông đang vân vê cuốn sổ con và cây viết trong tay, giờ mới là cơi sống c̣n của tôi đây. Mi ơi, tài đối ứng của mi đâu c̣n hông mau?
Tôi tự trấn an và thầm nghĩ.
Bỗng dưng bao nhiêu run sợ ngại ngùng chợt tan biến, tôi lấy hết niềm tin hít một hơi thở và dịu dàng hỏi:
- Thưa ông, sẵn sàng bỏ chút th́ giờ nghe tôi nói nguyên do chứ ạ?
Khi đó chúng tôi đă tắp xe vào một con hẻm nhỏ để khỏi ngăn cản giao thông.
Mây đen kéo đến mịt mùng, gió lốc càng mạnh bạo làm bay rối tung mái tóc dài của tôi tuy tôi chỉ xuống cánh cửa kính xe một phần, dưới ánh đèn mờ ảo của một quán nhỏ hắt hiu bên lề nhưng cũng đủ nh́n rơ khuôn mặt người cảnh sát.
Lúc này với tôi ông chỉ là một người bạn đang chờ chực nghe kể một điều ǵ đă khiến ông thắc mắc ...
Lúc bấy giờ màn đêm hoàn toàn bao phủ chúng tôi đang thật gần bên nhau, nếu người cảnh sát công lộ này không mặc bộ đồng phục có lẽ thoáng nh́n, chúng tôi như một đôi t́nh nhân đang lén lút hẹn ḥ...
Bấy giờ gió đă hơi lặng mây đang lững thững trôi. Mấy hôm nay thời tiết nơi tôi ở hơi chuyển, dường như đang bị ảnh hưởng cơn băo giông thịnh nộ nơi cuối phương nào mang về.
Bấy giờ cơn run sợ của tôi cũng đà lắng đọng, mạnh dạn tôi mở bài nhạc bắt đầu với tiếng đàn lăn tăn dạo nhẹ êm, người đàn ông im lặng lắng nghe.
Tôi tắt nhạc và kể một hơi dài thuật lại cho ông ta biết sơ qua đời tôi từ khi là một người tỵ nạn, những u ẩn thăng trầm của cuộc sống, gần nhất là thời cuộc hiện tại, gần hơn nữa là nguyên ngày hôm nay với đôi bàn chân nhỏ bé, tôi đă chạy tới chạy lui xấc bất, với đôi bàn tay nhỏ nhắn tôi đă cặm cụi cùng đồng nghiệp cuốn gần hai ngàn cuốn gỏi cuốn, với cái miệng hay nói cười của tôi đă cắn chặt môi bao nhiêu lần v́ công việc dồn dập hối thúc ...
Trên đường về sau ngày làm việc như thói quen tôi ghiền bài nhạc này những khi thấy nặng ḷng và mệt mỏi, chỉ cần bật lên những cung điệu d́u dặt tôi như dần đi vào cơi hư vô, nơi đó chỉ c̣n tôi và bài nhạc dặt d́u sâu thẫm..
Vừa nói tôi vừa ngước nh́n người đàn ông đang im lặng nghe tôi kể, nét mặt ông như cũng đang đi vào cơi nhớ quên!
Tôi an ḷng rồi mở lời tâm sự phân bua làm đứt quăng cơn mê của người cảnh sát:
- Thưa ông, tôi biết ḿnh đă phạm một lỗi rất nặng và nguy hiểm cho người chung quanh, lần này chắc sẽ là một bài học nhớ đời...
- Được, nếu cô hiểu vậy rất tốt. Sau khi nghe cô tâm sự tôi thông cảm v́ thế lần này tôi tha cho cô, hăy nhớ đừng bao giờ tái phạm, mà này ...
Tiếng điện thoại di động reo lên từng hồi khiến ông xin lỗi và bật lên.
Tôi quan sát người cảnh sát bấy giờ đang ấp úng trả lời đôi câu qua điện thoại rồi vội cúp máy!
Ông ta ra dấu chào tôi chuẩn bị lên xe, tôi ṭ ṃ hỏi:
- Việc ǵ thế?
- Bà xă tôi đang réo về hỏi tôi đang ở đâu?
- Rồi sao?
Người cảnh sát quay lưng vẫy tay chào với cái cười nghịch ngợm, ông nói :
- Tôi cho bà ấy biết....tôi đang ở Cơi Nhớ Quên!
Khi người cảnh sát rời xe tôi vẫy chào khi đó tôi mới thực sự trút hết nỗi niềm đang cḥng chành trong dạ.
Suốt một đoạn đường ông đă bám sát xe tôi ấy thế mà lại chịu khó nghe tôi kể tơ lơ mơ sự đời!
Tôi nghĩ số phần ḿnh dường như may mắn mỗi khi đối diện với cảnh sát.
Tôi nhớ lại khi giải thích về ư nghĩa của lời bài nhạc do một nữ thi sĩ trẻ tuổi, tiêng hát chị HD. người bạn nhạc sĩ trầm tĩnh của góc phố tôi đang quen biết, nhất là về cuộc sống người cho ra đời nhạc phẩm này đang cư ngụ sinh nhai nơi một chốn rừng rú cằn khô sỏi đá, nơi khỉ ho c̣ gáy ít ai lai văng, chưa kể ngày đêm thấp thỏm v́ hầm hố bom đạn.
Nhớ lại khi tôi kể về điều này đôi mắt ông nhíu lại đăm chiêu vương chút xót xa thông cảm...
Tôi từ đó bỗng mạnh dạn huyên thuyên về giống ṇi ḿnh, cho ông biết đă gần đến ngày kỹ niệm tang thương của đất nước tôi.
Người Việt chúng tôi dù ở nơi nao hoàn cảnh nào vẫn là người kiên cường nhưng luôn mang một trái tim đầy cảm xúc, do đó ông sẽ không c̣n lạ ǵ sau khi nghe tôi thuật lại nguồn gốc của Cơi Nhớ Quên."
Nghe Ướt Mi với Ngày Xưa Hoàng Thị
http://ngokhanh.free.fr/nhac/nxht-uotmi.wma
Và dù Ướt Mi viết rất thật, mà người cứ nghĩ
Chuyện Tưởng Như Đùa (http://motgocpho.com/forums/showthread.php?4435-Chuy?n-tu?ng-nhu-dùa)
-"Đêm qua trên đường về gió lồng lộng, những đám mây như cuồn cuộn cây lá ngả nghiêng. Cùng lúc ấy Mi đang nghe bài: Cơi Nhớ Quên qua tiếng hát chị HD. và cảm thấy chính ḿnh cũng dần lạc vào cơi nhớ quên ....
Bỗng đằng sau có ánh đèn chiếu sáng, những chiếc xe vụt ngang đều ngoáy cổ nh́n ḿnh chầm chập ...
Cho đến khi một vài cung đàn tha thướt lướt nhẹ, chợt đèn đỏ bật lên tôi dừng xe lại. Như thói quen nh́n qua khung kính nhỏ soi bóng để làm duyên v́ ngỡ ngàng bỗng dưng nhiều người thoáng qua đều nh́n ḿnh, chao ôi, trái tim tôi chợt se thắt đau nhói th́ ra ...
Người cảnh sát công lộ tiến bên cạnh ra dấu cho tôi mở cửa, tay ông cầm chiếc đèn rọi chóa sáng gương mặt sợ sệt tội nghiệp của tôi.
Với phản ứng tự nhiên tôi đem hết tất cả giấy tờ căn cước trong ví moi hết tŕnh ngay cho ông, nhưng thay v́ căn cước tôi giao hết toàn thẻ tín nhiệm đủ loại khiến người cảnh sát tuổi trung niên này ph́ cười, tôi nghĩ chắc lúc này tôi trông cả ngố hơn ai.
Ông dường như cảm thấy thương t́nh nên nhẹ giọng:
- Cô có biết tôi rượt theo cô suốt một đoạn đường đến đây, nếu không có đèn đỏ chắc tôi sẽ theo cô tận nhà?
- Trời đất! Tôi buột miệng thảng thốt hỏi lại:
- Thưa ông v́ sao ạ?
- V́ sao? Cô c̣n hỏi v́ sao? Cô có biết trong tíc tắc tôi và cô đều được diện kiến Thượng Đế, gặp Chúa trên Thiên Đàng rồi không?
- Chúa tôi! Tôi buột miệng ...
- Tôi suưt bị cô đụng khi xe tôi đang tiến trên đường xa lộ, tôi cố bấm c̣i inh ỏi nhưng xe cô cứ lao đi thản nhiên như không có ǵ xẩy ra, cô c̣n cắt ngang một cách tự nhiên ...
- Tôi thảng thốt, thế ư? mèn chết tui rồi! (từ đầu đến cuối tôi chỉ ấp úng bấy nhiêu, nói thành lời là may lắm rồi).
Người cảnh sát công lộ nh́n chăm chăm vào tôi , lần này hơi có phần ṭ ṃ như muốn t́m hiểu nguyên do:
- Tôi rất thắc mắc một điều đối với nghề nghiệp bao năm qua, trường hợp của cô xẩy ra rất hiếm. Có thể cho tôi biết v́ sao đă khá lâu, xe tôi vừa chớp đèn vừa hú c̣i rượt dí sát đằng sau, trong khi các xe khác đều trố mắt nh́n cô suốt một đoạn đường khá xa (bắt đầu từ sở làm) quẹo từ con đường phóng lên xa lộ (gần đến nhà) mà cô không hề mảy may hay biết ???
Tôi lén nh́n bàn tay ông đang vân vê cuốn sổ con và cây viết trong tay, giờ mới là cơi sống c̣n của tôi đây. Mi ơi, tài đối ứng của mi đâu c̣n hông mau?
Tôi tự trấn an và thầm nghĩ.
Bỗng dưng bao nhiêu run sợ ngại ngùng chợt tan biến, tôi lấy hết niềm tin hít một hơi thở và dịu dàng hỏi:
- Thưa ông, sẵn sàng bỏ chút th́ giờ nghe tôi nói nguyên do chứ ạ?
Khi đó chúng tôi đă tắp xe vào một con hẻm nhỏ để khỏi ngăn cản giao thông.
Mây đen kéo đến mịt mùng, gió lốc càng mạnh bạo làm bay rối tung mái tóc dài của tôi tuy tôi chỉ xuống cánh cửa kính xe một phần, dưới ánh đèn mờ ảo của một quán nhỏ hắt hiu bên lề nhưng cũng đủ nh́n rơ khuôn mặt người cảnh sát.
Lúc này với tôi ông chỉ là một người bạn đang chờ chực nghe kể một điều ǵ đă khiến ông thắc mắc ...
Lúc bấy giờ màn đêm hoàn toàn bao phủ chúng tôi đang thật gần bên nhau, nếu người cảnh sát công lộ này không mặc bộ đồng phục có lẽ thoáng nh́n, chúng tôi như một đôi t́nh nhân đang lén lút hẹn ḥ...
Bấy giờ gió đă hơi lặng mây đang lững thững trôi. Mấy hôm nay thời tiết nơi tôi ở hơi chuyển, dường như đang bị ảnh hưởng cơn băo giông thịnh nộ nơi cuối phương nào mang về.
Bấy giờ cơn run sợ của tôi cũng đà lắng đọng, mạnh dạn tôi mở bài nhạc bắt đầu với tiếng đàn lăn tăn dạo nhẹ êm, người đàn ông im lặng lắng nghe.
Tôi tắt nhạc và kể một hơi dài thuật lại cho ông ta biết sơ qua đời tôi từ khi là một người tỵ nạn, những u ẩn thăng trầm của cuộc sống, gần nhất là thời cuộc hiện tại, gần hơn nữa là nguyên ngày hôm nay với đôi bàn chân nhỏ bé, tôi đă chạy tới chạy lui xấc bất, với đôi bàn tay nhỏ nhắn tôi đă cặm cụi cùng đồng nghiệp cuốn gần hai ngàn cuốn gỏi cuốn, với cái miệng hay nói cười của tôi đă cắn chặt môi bao nhiêu lần v́ công việc dồn dập hối thúc ...
Trên đường về sau ngày làm việc như thói quen tôi ghiền bài nhạc này những khi thấy nặng ḷng và mệt mỏi, chỉ cần bật lên những cung điệu d́u dặt tôi như dần đi vào cơi hư vô, nơi đó chỉ c̣n tôi và bài nhạc dặt d́u sâu thẫm..
Vừa nói tôi vừa ngước nh́n người đàn ông đang im lặng nghe tôi kể, nét mặt ông như cũng đang đi vào cơi nhớ quên!
Tôi an ḷng rồi mở lời tâm sự phân bua làm đứt quăng cơn mê của người cảnh sát:
- Thưa ông, tôi biết ḿnh đă phạm một lỗi rất nặng và nguy hiểm cho người chung quanh, lần này chắc sẽ là một bài học nhớ đời...
- Được, nếu cô hiểu vậy rất tốt. Sau khi nghe cô tâm sự tôi thông cảm v́ thế lần này tôi tha cho cô, hăy nhớ đừng bao giờ tái phạm, mà này ...
Tiếng điện thoại di động reo lên từng hồi khiến ông xin lỗi và bật lên.
Tôi quan sát người cảnh sát bấy giờ đang ấp úng trả lời đôi câu qua điện thoại rồi vội cúp máy!
Ông ta ra dấu chào tôi chuẩn bị lên xe, tôi ṭ ṃ hỏi:
- Việc ǵ thế?
- Bà xă tôi đang réo về hỏi tôi đang ở đâu?
- Rồi sao?
Người cảnh sát quay lưng vẫy tay chào với cái cười nghịch ngợm, ông nói :
- Tôi cho bà ấy biết....tôi đang ở Cơi Nhớ Quên!
Khi người cảnh sát rời xe tôi vẫy chào khi đó tôi mới thực sự trút hết nỗi niềm đang cḥng chành trong dạ.
Suốt một đoạn đường ông đă bám sát xe tôi ấy thế mà lại chịu khó nghe tôi kể tơ lơ mơ sự đời!
Tôi nghĩ số phần ḿnh dường như may mắn mỗi khi đối diện với cảnh sát.
Tôi nhớ lại khi giải thích về ư nghĩa của lời bài nhạc do một nữ thi sĩ trẻ tuổi, tiêng hát chị HD. người bạn nhạc sĩ trầm tĩnh của góc phố tôi đang quen biết, nhất là về cuộc sống người cho ra đời nhạc phẩm này đang cư ngụ sinh nhai nơi một chốn rừng rú cằn khô sỏi đá, nơi khỉ ho c̣ gáy ít ai lai văng, chưa kể ngày đêm thấp thỏm v́ hầm hố bom đạn.
Nhớ lại khi tôi kể về điều này đôi mắt ông nhíu lại đăm chiêu vương chút xót xa thông cảm...
Tôi từ đó bỗng mạnh dạn huyên thuyên về giống ṇi ḿnh, cho ông biết đă gần đến ngày kỹ niệm tang thương của đất nước tôi.
Người Việt chúng tôi dù ở nơi nao hoàn cảnh nào vẫn là người kiên cường nhưng luôn mang một trái tim đầy cảm xúc, do đó ông sẽ không c̣n lạ ǵ sau khi nghe tôi thuật lại nguồn gốc của Cơi Nhớ Quên."
Nghe Ướt Mi với Ngày Xưa Hoàng Thị
http://ngokhanh.free.fr/nhac/nxht-uotmi.wma