PDA

View Full Version : Chị Tạ Phong Tần tiếp tục bị công an khủng bố



T́nh Quê
04-20-2010, 08:22 PM
20/4/2010: TÔI TIẾP TỤC BỊ KHỦNG BỐ

Sáng nay, khoảng 8h ngày 20/4/2010, tôi c̣n nằm trong pḥng ngủ, đứa cháu gái mở cửa nhà đi làm. Nó biết tôi đang mệt nên khóa luôn cửa ngoài lại. Nó chưa kịp chạy xe đi th́ đă bị hơn 10 người nam có nữ có ùa lại chặn xe, giật ch́a khóa, giật điện thoại của cháu và tự động lấy ch́a khóa mở cửa xông vào pḥng ngủ của tôi, ḥ hét tôi phải “đi làm việc”. Nhóm người này tôi không lạ, đó là những người đă bắt cóc tôi ngày 13/4/2010. Tôi trả lời: “Tôi đang mệt, đừng quấy rầy tôi”. Bọn họ nhào tới giật điện thoại trên tay tôi, rồi xúm lại khiêng tôi ra xe bốn bánh đă đậu sẳn trước cửa. Tôi nh́n thấy lần này c̣n có ông Riết - CSKV và những tên du côn thường ŕnh rập quanh nhà tôi cũng ùa vào tận pḥng ngủ của tôi mà nh́n ngang nh́n dọc.

Cũng như lần trước, tôi chưa rửa mặt, đánh răng, đang mặc bộ đồ ngủ (quần lửng, áo 2 dây và không có đồ lót), không giày dép. Cả xóm xúm nhau lại xem đông nghẹt như xem hát. Bọn họ chở tôi đến trụ sở cơ quan ANĐT CA TPHCM (số 4 Phan Đăng Lưu, B́nh Thạnh), lôi tôi xuống xe rồi đưa vào một căn pḥng nhỏ. Một cán bộ tên Trương Văn Hổ, khoảng 35 tuổi đến nói rằng: “Hôm nay chúng tôi phải làm việc với chị”. Tôi trả lời: “Tôi đang bệnh, đang mệt, không làm việc ǵ hết, tôi đă nói rồi, mấy người có lỗ tai hay không?”. Tôi úp mặt vào cánh tay để trên bàn nhắm mắt lại ngủ. Một lúc sau, ông Trần Tiến Tùng bước vào, cũng lặp lại câu Trương Văn Hổ vừa nói. Tôi mở mắt ra nh́n ông ta nói: “Tôi nhắc lại lần nữa: Tôi đang bệnh, đang mệt, không làm việc ǵ hết”. Rồi tôi gục đầu xuống bàn ngủ tiếp. Ông ta cứ ngồi đó nhai nhải cạnh khóe tôi đủ thứ, cuối cùng cũng nhằm mục đích làm cho tôi tức giận và ép buộc tôi xác nhận những thứ mà họ in từ trên mạng xuống hồi mấy tuần trước là của tôi.

Từ hôm thứ 7 tuần trước, tôi bỗng nhiên cảm thấy đau nhói ở lồng ngực, cử động khó khăn. Hỏi ư kiến bác sĩ Hồ Hải th́ anh ấy bảo tôi phải vào Chợ Rẫy chụp h́nh, các pḥng khám tư nhân không đủ phương tiện, máy móc để chẩn bệnh.

Tôi nghe ông ta nói loáng thoáng là sẽ áp lực buộc chị Tân ngày mai đuổi tôi ra khỏi nhà, rằng thành phố này không chứa tôi, ông sẽ “trục xuất” tôi khỏi thành phố, phải về quê không được ở đây, rằng “cái Ḍng Chúa Cứu Thế đó nó không bênh vực được chị” (nguyên văn). Ông ta sẽ kêu mẹ tôi từ dưới quê lên dẫn tôi về, v.v… và v.v… Rơ ràng, những điều ông Tùng đang nói rất là vô pháp vô thiên, không coi pháp luật ra ǵ, theo Luật cư trú th́ tôi muốn ở đâu trong phạm vi nước Việt Nam là quyền của tôi, hoàn toàn không có quy định nào cho phép ông Tùng và những kẻ như ông “trục xuất” tôi cả. Tôi cũng đâu phải trẻ vị thành niên mà cần phải có mẹ đến dẫn về nhà.

Ông Tùng luôn luôn dùng câu “Thành phố này không hoan nghênh chị”, hay “Đất nước này không hoan nghênh chị”, nghe rơ buồn cười. Các ông đă trưng cầu ư dân hồi nào chưa mà biết là nhân dân nước Việt Nam này, nhân dân thành phố Sài G̣n này không hoan nghênh tôi? Các ông không thích tôi th́ cứ nói là các ông không thích, việc ǵ cứ phải mượn danh nhân dân như vậy? Hay ông cho rằng lời nói của ông chẳng đáng gram nào nên phải kéo “nhân dân” vào cho thêm phần nặng kư? Hay các ông tự cho ḿnh cái quyền quyết định thay nhân dân trong mọi trường hợp, c̣n nhân dân là những người chỉ được quyền cúi đầu nghe lệnh các ông mà thôi?

Hồi tháng 6/2009, khi tôi và Ls Đạt cùng chị Tân đến Công an phường đăng kư tạm trú, ông Nguyễn Văn Riết - CSKV tuyên bố sếp của ông Riết ra lệnh không cho bất cứ ai ở trong nhà ông Nguyễn Văn Hải. Khi cháu gái đến đăng kư tạm trú, ông Bùi Duy Hải vẫn lặp lại lần nữa là “Nhà này không ai được ở”. Nhà có giấy tờ chủ quyền đàng hoàng, không ai tranh chấp mà không ai được vào ở, chuyện vô lư này chỉ có ở Việt Nam.

Nhưng tôi biết, để đàn áp tôi th́ nhà cầm quyền Việt Nam sẳn sàng huy động lực lượng để làm bất cứ chuyện ǵ, ngang nhiên dùng mọi thủ đoạn khuất tất, chà đạp pháp luật nhằm bóp chết tôi, bóp chết tiếng nói của tôi. Ở quê, tôi không có ruộng đất, không có công việc nào phù hợp khả năng để làm nên tôi mới phải chen chân vào đất Sài G̣n. Nay họ sẳn sàng tổ chức bắt cóc, lấy bao bố trùm đầu, rồi cho xe chở tôi đi quẳng ở một xó xỉnh nào đó không ai hay biết, th́ tôi có mệnh hệ nào họ cũng xoa tay chối bỏ trách nhiệm. Hoặc họ cho xe chở tôi về quê rồi bố trí một bầy côn đồ bao vây quanh nhà, tôi không có phương tiện làm ăn sinh sống, không đi đâu được th́ cũng dần ṃn chết đói.

Hoặc họ có thể làm một việc tàn ác, bất nhân khác là lôi một bà già (tức mẹ tôi) đang bị cao huyết áp, đau thần kinh tọa, đau cột sống không ngồi xe lâu được mà phải ngồi suốt 280km lên Sài G̣n để dùng bà “khủng bố” tôi.

Tôi làm thinh không nói câu nào, hôm nay tôi không có sức để căi nhau với ông ta. Suốt ngày nay, tôi không ăn, không uống và cũng không nói câu nào với bọn họ.

Đến 5 giờ chiều, Trương Văn Hổ nói lập biên bản tôi sức khỏe không đảm bảo làm việc, ngày 22/4 lên làm việc tiếp, tôi ngồi im nhắm mắt không trả lời mà cũng không kư biên bản. Cuối cùng, anh ta bảo tôi đi về. Nhưng tôi mệt mơi, cứ ngồi im không muốn đi đâu hết. Họ cho hai cán bộ nữ xốch nách tôi ra cổng. Sau khi ra khỏi cổng, tôi đến ngồi xuống đất, tựa lưng vào cái cột đèn ngay trước cổng Cơ quan ANĐT. Một lúc sau, một cán bộ nữ lấy xe máy đến bảo tôi lên xe cô chở tôi về nhà.

Trương Văn Hổ là người tôi thường làm việc thời gian ở bên G̣ Vấp, cũng là người (làm theo lệnh) chiếm giữ rất nhiều tài sản, đồ dùng, giấy tờ cá nhân của tôi mà không hề lập biên bản hay biên nhận đưa cho tôi.

Theo số liệu chính thức của chính phủ Việt Nam, chỉ riêng trong năm ngoái có 33 tàu đánh cá cùng 433 ngư dân Việt Nam bị Trung Quốc bắt giữ. Mới đây, ngày 19/4/2010 báo chí trong và ngoài nước đồng loạt đưa tin Trung Quốc tiếp tục bắt giữ 1 tàu cá và 9 ngư dân Quảng Ngăi đang đánh cá tại vùng biển Hoàng Sa mà Việt Nam đă tuyên bố chủ quyền. Nhà cầm quyền Việt Nam, Bộ Ngoại giao Việt Nam vẫn im lặng. Cứ nh́n cái cách bọn họ tập trung lực lượng, phương tiện để đối phó với một phụ nữ tay không tấc sắt như tôi th́ tôi chợt hiểu tại sao Việt Nam thiếu tiền mua tàu chiến, vũ khí hiện đại để bảo vệ ngư dân, và ngư dân Việt Nam sẽ phải khổ v́ Trung Quốc dài dài.

Tạ Phong Tần

T́nh Quê
04-20-2010, 08:27 PM
Blogger Tạ Phong Tần lại bị bắt
Thanh Quang, phóng viên RFA

Nhà dân chủ blogger Tạ Phong Tần vừa bị công an ở Sài G̣n bắt đi khỏi nhà bà Dương Thị Tân, vợ blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải đang bị tù tội.
http://www.rfa.org/vietnamese/HumanRights/bDissident-ta-phong-tan-arrested-today-the-4-th-time-within-a-month-ThQuang-04202010214650.html/IMG_0001-305.jpg
Photo courtesy of blogger Thiên Sầu
Cô Tạ Phong Tần (trái) cùng blogger Thiên Sầu.

Bắt không lư do

Thanh Quang liên lạc với chị Dương Thị Tân để t́m hiểu về trường hợp của Tạ Phong Tần, và nhân tiện hỏi thăm về t́nh cảnh của blogger Điếu Cày và cả gia đ́nh chị hiện giờ. Trước hết bà Dương Thị Tân mô tả về việc nhà dân chủ Tạ Phong Tần bị bắt:

Bà Dương Thị Tân: Hồi sáng nay khoảng hơn 8 giờ th́ tôi thấy đứa cháu ở nhờ nhà tôi nói là công an ép cháu quay trở lại mở cửa để bắt cô Tạ Phong Tần. Cháu này và cô Tạ Phong Tần là 2 người mà tôi đang cho ở nhờ nhà tôi. Cháu sáng mở cửa ra đi làm và khóa cửa từ bên ngoài. Khi đang đi ngoài đường th́ người ta ép xe, bắt cháu phải quay trở lại để mở cửa. Khi cháu không chịu quay trở lại th́ người ta lấy túi xách, đồ đạt, điện thoại của cháu. Tôi thấy cháu nó mở điện thoại lên th́ chỉ nghe tiếng la thôi chứ không nói được ǵ. Tôi sang ngay th́ người ta đă bắt cô Tần đi rồi. Cháu nói là người ta ép cháu quay lại mở cửa. Ngay khi đó có mặt một cảnh sát khu vực. Tôi hỏi tại sao các ông vào nhà tôi như chốn không người, các ông không có lư do ǵ mà vào nhà tôi làm những việc như vậy, th́ anh ta nói “thắc mắc lên Phường”. Và không nói ǵ hơn.

Thanh Quang: Thưa ngay bây giờ chị có tin tức ǵ thêm về nhà dân chủ Tạ Phong Tần không?

Bà Dương Thị Tân: Dạ không. Tôi không nhận được bất cứ một thông tin nào từ phía chính quyền cũng như từ cô Tần, v́ tôi không gặp được cô ấy.

Thanh Quang: Công an vừa bắt Tạ Phong Tần mà chúng tôi được biết là lần này là lần thứ tư chỉ trong ṿng khoảng một tháng. Công an có giải thích lư do nào họ bắt Tạ Phong Tần không?

Bà Dương Thị Tân: Dạ thưa không. Người ta không giải thích lư do ǵ cả. Họ yêu cầu Tạ Phong Tần xác nhận vào một số Văn bản mà họ lấy từ trên mạng xuống. Tôi nghe cô Tần nói họ lấy từ trên mạng xuống rất nhiều tài liệu ǵ đó rồi buộc cô ấy phải xác nhận vào đấy rằng cô là tác giả. Cô Tần nói nếu ở trên mạng th́ đâu đâu cũng có, không phải có căn cứ là của người nào, nên cô ấy không xác nhận. Công an cứ bắt cô Tần để làm việc đó.

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/Dissident-ta-phong-tan-arrested-today-the-4-th-time-within-a-month-ThQuang-04202010214650.html/th16-200.jpg
Cô Tạ Phong Tần (trái). Photo courtesy of tiengnoitudodanchu.
Thanh Quang: Thưa ngoài việc đó, cô Tạ Phong Tần có c̣n kể cho chị nghe một vài điểm nào đáng lưu ư trong mấy ngày qua, trước khi nhà dân chủ ấy lại bị bắt không?

Bà Dương Thị Tân: Họ liên tục đưa những giấy triệu tập, nhưng cô ấy không đi, v́ cô Tần xét thấy bản chật vụ việc không cần thiết. Họ nói là họ sẽ liên tục bắt và sẽ liên tục làm việc như vậy. Họ nói thẳng như vậy.

Thanh Quang: Thưa chị, chị có nghĩ rằng nhà dân chủ Tạ Phong Tần bị bắt kỳ lần – lần thứ tư chỉ trong ṿng một tháng – sẽ gặp nguy cơ đáng ngại không những cho cá nhân Tạ Phong Tần mà c̣n cho những nhà dân chủ khác trong nước, v́ hiện là giai đoạn gần thời điểm đánh dấu biến cố 30 tháng Tư ?

Bà Dương Thị Tân: Tôi nghĩ trước một sự kiện ǵ đó th́ những người như cô Tạ Phong Tần, blogger Điếu Cày hoặc những nhà dân chủ khác sẽ bị họ chú trọng đặc biệt hơn, nhằm tránh xảy ra ǵ đó mà họ cho là không được an ninh. Tôi thấy họ làm những việc này nhiều rồi.
T́nh h́nh blogger Điếu Cày

Thanh Quang: Thưa chị, nhân đây có lẽ độc giả cũng muốn biết t́nh cảnh hiện giờ của blogger Điếu Cày, tức chồng chị ?

Bà Dương Thị Tân: Vâng, 11 tháng nay tôi chưa nh́n thấy anh Nguyễn Văn Hải, tức blogger Điếu Cày. Chỉ con tôi th́ được gặp 4 lần.

Thanh Quang: Chỉ gặp thế thôi? Chị có tin tức ǵ thêm không?

Bà Dương Thị Tân: Chúng tôi không được trao đổi ǵ nhiều ngoài phạm vi mà họ cho phép. Tức chỉ được hỏi thăm về con cái, về sức khỏe gia đ́nh. Ngoài việc đó ra th́ họ không cho nói.

Thanh Quang: Thưa chị trong những ngày gần đây, khi blogger Điếu Cày tiếp tục bị tù tội như vậy th́ gia đ́nh chị gặp khó khăn như thế nào? Công an gây khó dễ ra sao?

Bà Dương Thị Tân: Vâng, đương nhiên là họ làm việc với tôi và các con tôi rất triệt để. Thậm chí khi các con tôi ở bên trong nhà th́ họ cột cửa từ bên ngoài. Tôi không hiểu tại sao họ làm những việc đó. Họ nói rằng họ không làm. Nhưng dân chúng phản ảnh những người làm việc đó mặc sắc phục công an và dân pḥng. Tôi không hiểu vấn đề an ninh, trật tự đâu mà công an và dân pḥng làm việc đó cho gia đ́nh tôi. Rồi khi con cái tôi ra đường, đi học, đi làm, đều có người đi theo, thậm chí đe dọa đ̣i đánh. Nói chung cuộc sống của mẹ con tôi thực sự bất ổn. tôi rất lo sợ cho sự an toàn tính mạng của các cháu. Họ có thể làm những chuyện như tôi vừa nói – một hành động cố t́nh giết người. Tôi phải sử dụng từ đó mới chính xác với bản chất sự việc, v́ họ cột cửa nhà tôi từ phía ngoài, vào ban đêm, ít nhất 3 lần.

Thanh Quang: Như vậy nhân đây chị có muốn tŕnh bày ǵ thêm với quư thính giả của Đài Á Châu Tự Do?

Bà Dương Thị Tân: Thật sự là trong thời gian gần đây tôi rất căng thẳng và mệt mỏi. Ngay bây giờ, khi nói chuyện, tôi vẫn c̣n rất bất an thành ra cũng không nói được ǵ nhiều, cũng không nghĩ được ra là ḿnh phải cần làm những việc ǵ. V́ một ḿnh tôi phải chèo chống nuôi dạy con cái, phải đối phó để bảo vệ tính mạng cho con ḿnh. Tôi rất là mệt mỏi.

Thanh Quang: Dạ xin cảm ơn chị Dương Thị Tân, vợ blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải.
http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/Dissident-ta-phong-tan-arrested-today-the-4-th-time-within-a-month-ThQuang-04202010214650.html/thquang04202010.mp3