PDA

View Full Version : Quân Trang Quân Dụng Và Ngướ Lính !-Hạt sương khuya



VongNgayXanh
06-19-2010, 01:42 AM
Quân Trang Quân Dụng Và Ngướ Lính !

http://www.divshare.com/direct/11748205-e31.jpg

Quân Trang Quân Dụng Và Ngướ Lính !


Tháng Tư Đen rố cũng qua , như moị năm , môĩ độ tháng Tư về ḷng tôi laị chùng xuống hơn bao giờ hết , nôĩ đau đă bưng mủ qua nhiều ngày tháng chờ dịp nhận một vết dao cắt , để cảm nhận nỗi đau đă được chín mùi qua mùi tanh của mủ , vết thương lại một lần nữa được mở toạc ra , đớn đau tủi nhục là vị thuốc để trị liệu vết thương chẳng bao giờ lành , vết thương chỉ nằm yên đó khi mùa tháng Tư Đen đi qua , để rồi lại cựa ḿnh trỗi dậy vào những tháng Tư tiếp nối , thế mà cũng đă 35 năm , thời gian có phải là quá dài cho một kiếp người sống trong sự chờ đợi … ?
Tôi sinh ra giữa khi cuộc chiến đang tàn khốc đổ ập trên Quê Hương, vốn đă mang nhiều đọa đầy trên đôi vai gầy của Mẹ , trên những giọt máu đổ xuống của Cha của Anh , tuổi thơ tôi không là những trang vở , những cây viết , mà là những tang thương của Mậu Thân 1968 , những cụm khói ngút trời của Mùa Hè Đỏ Lửa 1972 kéo dài cho đến ngày 30-04-1975 . Kiến thức tôi ngày ấy chưa đủ để cảm nhận được thế nào là nỗi đau mất nước , sự trưởng thành của tôi có chăng là h́nh ảnh của Bố trong ngày 30 – 04 khi người trở về từ mật trận Long Khánh , h́nh ảnh ấy đă đeo theo và nuôi dưỡng tôi suốt quăng đời làm kẻ lưu vong.
Mất hết rồi con ơi .
Và người ngă quỵ trong nước mắt đớn đau của một anh hùng sa cơ thất thế !

http://www.divshare.com/direct/11748206-8ac.jpg

Tôi giă từ mái trường như Bố tôi đă giă từ dấu binh lửa , chén cơm manh áo là điều « kiên quyết » phải có để bảo tồn sự sống , cái khó rồi cũng ló ra cái khôn, tôi bỗng nhiên trở thành kẻ « đa năng » mót ve chai , kiếm củi , trói cua mướn, gánh nước mướn , chèo đ̣ , gánh cá thuê , ở đợ … ôi thôi đủ loại nghề, thế mà vẫn cứ bữa đói bữa no, lúc ấy tôi chẳng hiểu thế nạ là «làm theo năng xuất, hưởng theo nhu cầu » , nếu biết chắc cũng chửi đổng cho đỡ ấm ức . Thế rồi tôi rời Quê Hương !

Những ngày lênh đênh trên biển , mặt luôn đối diện với tử thần , Chuá Phật ǵ cũng bị tôi lôi ra cầu cứu , nhờ cái đức của nhiều vị đi cùng ghe , cuối cùng tôi cũng đă được đến bến bờ b́nh an , nôĩ đau mất Quê Hương bắt đầu thấm dần, ôi một lần đi là một lần vĩnh biệt , một lần đi là mất lối quay về , và tôi khóc …khóc…khóc !

Kiếp người ai rồi cũng phải trải qua nhiều giai đoạn sống , sự trưởng thành của mỗi tư duy cũng tùy thuộc vào môi trường xă hội xung quanh ḿnh , tôi rời Quê Hương với một mớ kiến thức nghèo xơ nghèo xác , một ḿnh cặm cụi với những ngôn ngữ mới lạ , chưa kịp hiểu tiếng nước người th́ đă xém quên ngôn ngữ Mẹ , h́nh ảnh Bố lại hiện hữu nhắc nhở tôi t́m về cội nguồn , khơi dậy trong tôi tinh thần dân tộc vốn dĩ đă ẩn sâu trong tiềm thức , tôi thật sự đă ngủ quên cho đến ngày gặp Anh !

Ngày ấy , mỗi khi được tin nhắn của đồng đội Bố , th́ tôi đă thấp thỏm đợi chờ mong Bố về , đôi khi sự chờ đợi ấy kéo dài cả tháng hoặc hơn v́ chiến trường có những cuộc hành quân bất ngờ , lúc ấy tôi buồn và giận lắm , nhà tôi nằm cạnh con sông chảy ra biển , khi ráng chiều rũ xuống cuối chân trời , là lúc tôi trở về sau một ngày chờ đợi trong mỏi ṃn , ḍng sông ấy đă chia sẻ cùng tôi không biết bao nhiêu là nước mắt của sự nhớ thương tủi hờn …

Bố nói về mà sao lâu thế .

Giận thế đấy , nhưng khi gặp Bố th́ tôi quên hết , từ xa Bố đă nghe tiếng tôi gọi, Bố ơí́́́́́́́́́i….nh́n Bố oai nghiêm trong bộ đồ Lính , tôi thật ngưỡng mộ có lúc đă thốt lên rằng :

Bố ơi , mai mốt con cũng đi Lính với Bố nhé .

Dù không được cái may mắn làm người yêu Lính trong thời chiến , nhưng h́nh ảnh Bố đă để lại trong tôi một ấn tượng rất đẹp !

Trải qua bao nhiêu thăng trầm , cuối cùng tôi đă gặp Anh , người Lính Mũ Đỏ oai hùng của Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa , trước đây , tôi chỉ nh́n người Lính qua khía cạnh của sự Oai Hùng và Ngưỡng Mộ , kể từ khi gặp Anh tôi bắt đầu khóc nhiều hơn , khóc cho sự vụng về hiểu biết của ḿnh về người Lính Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa , những chiến trường Anh đă đi qua , những trận đánh bi hùng đă như những thước phim được Anh chiếu lại , và tôi là một khán giả duy nhất được xem , được hănh diện và đau đớn theo từng bước bi hùng của Anh cùng những đồng đội Anh năm xưa . Tôi bắt đầu hiểu được cái gía trị thực sự của người Lính Việt Nam Cộng Ḥa , những chiến công hiển hách , những h́nh ảnh oai hùng đă để lại trong tôi ngày nào , các anh đă phải trả một cái giá rất đắt là bằng chính máu và mạng sống của ḿnh , trong lúc biết bao người đang yên ấm trong thành phố bên người thân , bên gia đ́nh , th́ các Anh phải dăi dầu mưa nắng , cơm không đủ no , co không đủ ấm , cái chết đến thật bén ngọt , đến nỗi Anh không kịp nghe tiếng tầm bay của đạn . Tôi đă bật khóc trong ṿng tay Anh !

Ngày bước vào Quân Trường , Anh nhận một cái sac Marin cùng Quân Trang Quân Dụng trong đó gồm : Ba lô , nón sắt , poncho, hai bộ Quân Phục , hai cái áo thun , dây thắt lưng , quần đùi , vớ , giầy saut , gamelle , một bộ muỗng nĩa , bidon …v..v !

Ngày về đơn vị Anh được tái trang bị lại Quân Trang Quân Dụng tác chiến gồm : Ba lô , dây ba chạc , súng , đạn , nón sắt , poncho , vơng , giầy saut , lưỡi lê , đèn pin , túi kích , bidon , quân phục cùng những huy hiệu thuộc tiểu đoàn 11 nhảy Dù …v..v !

Bạn ơi , Quan Hà xin cạn chén ly bôi , ngày mai tôi đă , đă đi xa rồi …..

Và Anh bước đi mang theo bầu nhiệt huyết của người trai thời loạn , được ôm gọn trong sáu chữ « TỔ QUỐC –DANH DỰ -TRÁCH NHIỆM » , Bảo Quốc An Dân là tương lai để Anh bước tới . Ôi cao cả thay cho người Lính Việt Nam Cộng Ḥa !

Thế rồi vận nước đă đến , công chưa thành danh chưa toại , c̣n nỗi đau nào đau đớn hơn cho người Lính VNCH , một Quân Đội oai hùng thế đấy , mà đành chịu buông súng hàng theo quân lịnh trong khi chí cả c̣n vẫn đang cao ngút trời, đàn chim nay đă vỡ tổ , nh́n những cánh chim hoảng loạn bay không định hướng , máu các Anh đă không c̣n chảy xuống nhưng đă chảy ngược về tim để chất thành nỗi uất hận ngàn đời !

Ba mươi lăm năm , người Lính VNCH vẫn chưa quên chiến trường xưa , mỗi độ tháng Tư về các Anh nghe trong tiềm thức đâu đó tiếng nói cười của những chiến hữu đă cùng các Anh chia sẻ những con dế nhũi , những ngụm Cà Phê không đủ đen, bởi đă năm ch́m bảy nổi trong chiếc vớ bị ngâm đi nấu lại trong thùng đạn đại liên M60 !

Ba mươi lăm năm …nỗi đau có phải đă quên dần với thời gian …

« Không » …niềm đau vẫn c̣n đó , vẫn những hoài niệm khóc thương từng gương mặt thân quen , vẫn những hờn căm trong mắt , vẫn những uất hận trong tim , mười đầu ngón tay anh đang run rẩy bấu chặt vào nhau , có tiếng nấc nghẹn ngào nào đó thật khẽ . Anh ngồi đó …trầm tư…nh́n từng món quân trang để nhớ bạn , nhớ chiến trường. Cây súng M16 được Anh lấy xuống lau chùi mỗi ngày , Anh nâng niu vuốt ve báng súng như vuốt ve cặp mắt c̣n đang mở trừng của một chiến hữu … » Mày đi b́nh an nhé »

Và Anh không kịp khóc như bạn Anh đă không kịp trối trăn bởi tiếng mưa pháo của quân thù c̣n đang vây bủa !

Tháng Tư năm nay tôi thấy anh buồn nhiều hơn , một hôm đang loay hoay với công việc , tôi bỗng nghe Anh gọi :

Em ơi , Anh đi hành quân đây .

Tôi quay lại nh́n thấy Anh trong bộ Quân Phục của người Lính nhảy Dù. Trên vai là cây súng M16 , nón sắt , ba lô , dây ba chạc cùng các quân trang, quân dụng , bên vai trái của dây ba chạc là một lưỡi lê , bên vai phải trong túi US nhỏ là một địa bàn hành quân , phía dưới là cây đèn pin , hai bên hai túi đạn móc theo bên cạnh hai quả lựu đạn M26 , bên phải trái lựu đạn M26 là túi đựng băng cá nhân , phía sau là bidon nước, dưới cùng là cái túi kích để đi tiền đồn. Nh́n Anh trong bộ quân phục của người Lính tôi thật xúc động và bật khóc, anh ôm tôi và nói rằng :

Anh nhớ bạn bè quá em à .

Tôi tôn trọng giây phút này trong Anh bằng cái ôm xiết thật mạnh . Vài phút trôi qua , tôi ngước lên nh́n Anh hỏi ư nghĩa của những chữ Anh viết và những viên đạn Anh cắm trên chiếc nón sắt , Anh giải thích :

Những chữ Anh viết là những trận đánh Anh đă tham gia , mỗi một viên đạn là một người Bạn thân thiết của Anh đă nằm xuống.

Tôi và Anh cùng yên lặng , h́nh như có tiếng oan hồn tử sĩ đang quanh quẩn đâu đây !

Hôm đó tôi đề nghị Anh không cất lại những Quân Trang Dụng , mà treo tất cả lên trên tường , để tôi được nh́n ngắm nó mỗi ngày , và rồi tôi đă có được một bức tranh tuyệt vời , một bức tranh không thể dùng tiền mua được, bức tranh được vẽ bằng máu và nước mắt của chính Anh.Cám ơn Anh , Em sẽ trân trọng và giữ ǵn nó như một gia tài quư giá nhất mà Anh đă để lại !

Viết tặng Anh Lamson719 , kỷ niệm ngày Quân Lực 19-06-2010

Hạt sương khuya

Linh hồn của Tre
06-19-2010, 01:55 AM
Cám ơn chị HSK, một bài viết thật cảm động, cho phép Tre cùng chị và anh LS 719 đốt lên 1 nén hương ḷng cho những chiến sĩ VNCH đă hy sinh cho quê hương VN nghe :rose1:

chieunhatnang
06-19-2010, 02:00 AM
:rose: :thank3: chị Hạt Sương Khuya và anh Vọng Ngày Xanh đă cho Nắng đọc một bài thật hay.

Thach Thuy
06-19-2010, 06:28 AM
http://webclipart.about.com/library/blogclip/btnku.gif
Cảm ơn Hạt Sương Khuya, bài viết thật cảm động!
-TT-

saolinh
06-19-2010, 08:44 AM
Hôm nay đọc bài nầy Sao Linh mới hiểu tại sao HSK thích hát và đọc truyện về người lính VNCH
:thank3:HSK đă viết một bài thật hay và cảm động :akhen:

Hat sương khuya
06-20-2010, 12:56 PM
Hôm nay đọc bài nầy Sao Linh mới hiểu tại sao HSK thích hát và đọc truyện về người lính VNCH
:thank3:HSK đă viết một bài thật hay và cảm động :akhen:


Hat suong khuya xin cảm tạ tấm chân t́nh của tất cả Quư Anh Chị :merci:


Kính !
Hat suong khuya:rose1:[COLOR]