PDA

View Full Version : Cháu Muốn Ở Lại Mỹ



T́nh Quê
08-22-2010, 09:43 PM
Tác giả: Nguyễn Hữu Thời

Tác giả dự thi viết về nước Mỹ từ năm 2000, nhận giải danh dự và liên tục góp nhiều bài viết giá trị, để hỗ trợ và cổ vơ việc Viết Về Nước Mỹ. Trước năm 1975, ông là nhà giáo, quân nhân QLVNCH, khóa 18 Thủ Đức. Định cư tại Mỹ, sau nhiều năm làm việc cho Sypris Data System Los Angeles, ông hưu trí cuối 2009. Sau đây là bài viết mới nhất của ông, kể về một nữ sinh viên từ Việt Nam du học Mỹ đi biểu t́nh chống cộng.

***

Hôm 24 tháng 7 vừa qua, tôi đi biểu t́nh chống văn công Việt Cộng Đàm Vĩnh Hưng, t́nh cờ đứng gần một cô gái trạc khoảng 21, 22 tuổi. Cô không có cầm cờ vàng ba sọc đỏ như mọi người; nhưng trên đầu cô đội mũ lưỡi trai màu vàng ba sọc đỏ biểu hiệu quốc kỳ Việtnam. Điều làm tôi chú ư là khi người cầm loa hô: "Đă Đảo Cộng sản. Đă Đảo Văn Công Việt Công Đàm Vĩnh Hưng", cô giơ tay cao lên và hét lớn Đă Đảo, nét mặt cương nghị, quả quyết. Tiếng hô át cả giọng hô của những người đứng cạnh. Bàn tay phải cô nắm chặt lại và vung lên thật mạnh. Cô như muốn trút hết nỗi căm hờn, uất ức trong tiếng hô.
Trời nắng gắt. Cô không mang kiếng mát. Thoáng nh́n đôi mắt như có ánh lửa. Thấy tôi mang cái bảng lên án Hồ Chí Minh, Mao Trạch Đông, Pol Pot là những kẻ tội phạm giết người, cô nh́n chăm chăm và xin phép cho cô chụp h́nh. Tôi xoay người lại đối lưng với các người biểu t́nh cho cô chụp h́nh. Tôi mặc quần short v́ trời nóng quá. Cô thấy cái chân trái tôi bị băng v́ vết mổ chưa lành. Cô hỏi bằng giọng Huế:
- Cháu thấy chú có cái chân quấn băng, đi cà nhắc mà cũng đi biểu t́nh hỉ?
Tôi chưa kịp trả lời, cô liền nói tiếp:
- Chỗ mô có mấy cán bộ cao cấp trong nước qua Mỹ dịch vụ hay du lịch, cháu thường thấy đồng bào bên ni tụ tập biểu t́nh phản đối.
Tôi v́ chăm chú nh́n chỗ những kẻ đứng sắp hàng vào xem DVH ca hát để hô khẩu hiệu phản đối nên ậm ừ trả lời cho qua chuyện. Thêm nữa, cái chân trái c̣n nhức nhối lắm; nên thỉnh thoảng cúi xuống xoa nhẹ trên vết thương, không quan tâm mấy đến người đứng bên cạnh vừa mới xin phép ḿnh chụp h́nh.
Bỗng có một bàn tay vỗ mạnh vào vai làm tôi giật ḿnh quay lại th́ ra cô gái khi nảy vẫn c̣n đứng gần tôi. Cô nói một cách rất tự nhiên như người đă quen thân từ bao giờ, vừa nói cô vừa chỉ vào chỗ những người đứng sắp hàng chờ khám xét mới vào trong rạp hát. Cô reo lên.
- Ḱa! Chú nh́n ḱa. Con Liên bạn học cùng lớp với cháu đang đứng sắp hàng ḱa.
Theo tay cô ấy chỉ, tôi thấy cô Liên nào đó đang đứng sắp hàng. Tôi hỏi:
- Bạn học cô đấy à!
- Dạ. Nó với cháu cùng lớp ở USC đấy!
Vừa trả lời, cô gái móc trong túi quần tây đưa ra tấm vé vào cửa và nói:
- Cháu có tấm vé vào cửa đây nhưng cháu không thèm vào xem đâu. Cháu và bạn cháu giận nhau v́ cháu không vào xem với nó.
Tôi nói: " Vậy hả. Tốt lắm! "
Số người biểu t́nh càng lúc càng dồn lên phía chúng tôi đứng quá đông. Tôi chào cô gái , và lặng lẽ mang cái bảng lách đi chỗ khác, t́m chỗ rộng răi đứng.Tôi len lỏi ngang qua lớp người đi biểu t́nh dọc theo đường ra chỗ thưa người, kiếm nơi thoáng khí nghỉ mệt một chút. Bỗng tôi nghe có người gọi tên tôi. Nh́n quanh quất th́ ra là anh Phạm Ngọc Dao ( Khóa 19 Vơ Bị Đà Lạt) đang ngồi nghỉ mệt cạnh những kết nước lọc. Thấy cái chân trái tôi c̣n quấn băng. Anh khen: " Cái chân anh đau, đi cà- nhắc như vậy mà cố đi biểu t́nh. Đáng khen!" Anh lấy chai nước lọc và gói xôi trong cái thùng của chị ngồi bên cạnh mời tôi, anh vừa đưa tôi gói xôi và chai nước lọc, vừa nói liền một hơi:
- Mời anh ngồi xuống đây và dùng tạm đỡ khát. Đây là chị Trạch, hiền thê anh Lê xuân Trạch ( khóa 20 Vơ Bị ) bạn thân của tôi. Anh Trạch đang đứng đàng kia ḱa. Anh Dao c̣n cho biết anh chị Trach mỗi khi có biểu t́nh chống Cộng, anh chị thường nấu xôi bỏ tửng gói vào bao ni- lông, và mua thêm mấy két nước lạnh đem theo để phục vụ người biểu t́nh. Anh chị làm việc tự nguyện, xung phong, bỏ tiền túi của ḿnh, đơn độc chứ không ở trong một tổ chức tập thể nào cả. Tinh thần chống Cộng anh chị cao lắm đấy!
- Chị Trạch không nói ǵ chỉ mĩm cười thôi.
Cách đây mười mấy năm, hồi tên Trần Trường treo cờ Việt Cộng và ảnh Hồ Chí Minh nơi tiệm video của y, và mỗi chiều khi đi làm về, vợ chồng tôi đi thẳng đến nơi biểu t́nh. Đêm nào cũng gặp anh chị Dao ở đó. Anh chị c̣n dẫn cả đàn con đi cùng. Lúc ấy, anh gầy, nhanh nhẹn, và đầu tóc đen láng. Lần nầy gặp lại anh, đầu tóc anh bạc đều như cước, trông như tiên ông đạo cốt, người bệ vệ, cái bụng hơi phệ, đi đứng châm chạp hơn xưa nhiều. Nước da anh trắng bóc, lại gặp trời nắng gắt nên mặt anh đỏ hồng trông như người say rượu. Thấy tôi nh́n anh có vẽ ngạc nhiên. Anh nói: " Hưu trí rồi nhưng không nhàn nhă đâu."
- Sao vậy?
- Giữ cháu.( Baby-Sitter)
Tôi và anh Dao đang ngồi nói chuyện mông lung, hỏi thăm nhau những năm không gặp, chuyện nhà, chuyện sở, chuyện bạn bè, ai c̣n, ai mất, chỉ cho nhau ăn uống cử kiêng khi tuổi đời đă lớn, bỗng cô khi năy mang máy h́nh trờ tới, đi ngang qua chỗ chúng tôi. Vừa nhận ra tôi, cô liền ghé vào chào. Anh Dao quay qua hỏi:
- Quen hả?
- Không! Mới biết chỗ đứng đàng kia.
Anh Dao nhanh miệng liền mời cô ngồi xuống cùng giải khát . Cô rất tự nhiên, không chút bỡ ngỡ,không e lệ, rụt rè, vui vẻ ngồi xuống cạnh chúng tôi. Thấy cô tỏ vẽ thân thiện, tôi bạo dạn hỏi:
- Chắc cô sắp tốt nghiệp?
- Cháu c̣n một năm nữa đấy.
- Cô theo học major nào ở USC?
- Cháu theo học môn " vi tính ứng dụng"
- Tốt nghiệp rồi. Cô định xin làm ở đâu?
- Cháu phải trở về Việtnam.
- Cô là du sinh à ?
- Thưa vâng.
Tôi thật thà hỏi:
- Thế à! Cô đi biểu t́nh không sợ Việt Cộng chụp h́nh làm khó dễ khi trở về nước sao?
Cô không trả lời ngay câu tôi hỏi vừa rồi, cô cầm chai nước hớp một ngụm, rồi lên giọng, nghiêm nghị nói một hơi dài :
- Nếu mỗi người Việtnam ở đây đều sợ hết th́ Cộng sản Viêtnam tha hồ muốn làm ǵ th́ làm đó. Họ tham nhũng, vơ vét, cửa quyền, muốn bắt ai th́ bắt, muốn giam ai th́ giam, không có luật pháp, kỷ cương ǵ hết. Họ đưa toàn dân đến chỗ khốn cùng, kiệt lực, quốc gia, tổ quốc tan hoang đó chú. Du sinh cũng có năm bảy loại du sinh, chú ơi! Hơn nữa, tốt nghiệp rồi cháu không muốn trở về đâu. Cháu muốn xin ở lại Mỹ.
- Bằng cách nào cô xin ở lại đây? Cô có bà con ǵ ở Mỹ nầy không?
- Cháu chỉ có một bà chị họ con ông bác ở tận Alaska. Cháu cố học để khi tốt nghiệp ra trường với GPA thật xuất sắc, và xin tiếp tục học lên nữa. Cháu sẽ t́m một người mà cháu thật ḷng yêu, có quốc tịch Hoa Kỳ để lập gia đ́nh..
- Cháu đến đây du học tự túc hay học bỗng?
- Một nửa cha mẹ cháu đài thọ, một nửa là của chính phủ Hoa kỳ cấp qua chương tŕnh được chọn lựa trong những sinh viên xuất sắc.
- Cháu đă là sinh viên xuất sắc rồi đấy. Cháu không ưa Cộng sản, sao cháu mua vé vào xem văn công DVH hát, vừa tốn tiền, vừa mất thời giờ đó. Thời giờ đó đến thư viện đọc sách hay làm công việc từ thiện có ích hơn cháu ạ.
- Cháu biết!. Cháu đâu có mua. Họ phát không cho đấy.
- Th́ ra là thế!
Nghe tới đây, tôi thầm hiểu rằng Việt Cộng có chủ trương đưa Đàm Vĩnh Hưng ra các nườc tự do ca hát là có một chủ định đen tối. Chúng lợi dụng sự chóng quên của một số người VN tỵ nạn Cộng sản. Họ đă dễ dàng quên đi những sự tàn ác dă man của bọn côn đồ Cộng sản đă đối xử tàn tệ với họ khi c̣n ở trong nước. Bây giờ thoát ra được các nước Tây phương, họ có tự do, cơm no ấm cật, rững mỡ, họ dư tiền, dư của, rủ rê du lịch Việtnam, ăn chơi phè phởn trong khi cả triệu triệu người Việt nam thấp cổ bé miệng bị bọn lănh đạo Đảng viên có quyền, có chức bóc lột, chà đạp, cướp nhà, cướp đất, lừa gạt, hăm dọa, vô cớ bắt bớ, đánh đập, tra khảo, vu oan giá họa v...v...giờ đây họ sống yên lành ở đây, nhận vé tặng không của bọn tay sai Cộng sản ở hải ngoại, họ xun xoe áo quần, che mặt sắp hàng vào xem những tên văn công Cộng sản, hát ḥ, ru ngũ ...họ đâu có biết rằng một số lớn đồng bào của chúng ta c̣n lại trong nước bị lũ thống trị Cộng sản Việtnam tước đọat hết quyền làm người tối thiểu phải có như: tự do hội họp, tự do tôn giáo, nhân quyền, tự do báo chí v...v...
Tôi đang miên man nghĩ ngợi những điều vừa kể ở trên; bỗng anh Dao đứng dậy, tôi nắm tay anh nhờ kéo tôi cùng đứng lên. Chúng tôi chào chị Trạch và tiếp tục ra chỗ hàng rào biểu t́nh tiếp. Cô sinh viên mới quen xách máy h́nh theo chúng tôi.
Chúng tôi có một chiều thứ Bảy thật có ư nghĩa.