PDA

View Full Version : Nỗi niềm



LNTH
08-30-2010, 04:17 PM
http://files.myopera.com/nguyenphucbaoan/blog/C%E1%BB%9D%20V%C3%A0ng.jpg

Nỗi niềm

Sàig̣n của 29 năm về trước mà tôi để lại , hôm nay chắc đă thay đổi nhiều lắm.
Từ lúc bước chân ra đi, tôi vẫn chưa một lần về lại nơi chốn cũ. Thật ra , tôi rất nhớ Việt Nam, thương Sàig̣n ngút ngàn, và suốt bao năm nay , để vơi bớt nổi sầu ly hương ấy , tôi vẫn đi ṿng quanh Việt Nam hầu t́m lại chút hương vị Á Châu ở các quốc gia chung quanh quê Mẹ. Tôi không tưởng tượng ra nỗi sự đau đớn của ḷng ḿnh sẽ bao lớn khi nh́n lại cảnh cũ. Ngôi nhà tôi đă cất tiếng khóc chào đời và lớn lên nơi đó , bây giờ thuộc về ai ? Căn pḥng nhỏ của tôi , ở tầng lầu trên với khung cửa sổ bên cạnh giường, luôn tạt những hạt mưa đêm làm tôi chùng ḷng gảy lên những nốt nhạc nhớ nhung … có c̣n như xưa? Rồi những trưa nắng thong dong với người yêu dưới ḷng phố mà hai hàng me xanh đan bóng mát !!!. Những yêu dấu của bảng xanh , phấn trắng ! Nhiều, thật là nhiều lắm mà cả một đời viễn xứ vẫn khắc khỏai suy tư.

Những khi nghĩ đến kỷ niệm xưa, ḷng tôi đau quặn thắt , và cũng từ đó , nổi oán ghét và ḷng thù hận cái duyên cớ đă xô đẩy tôi hôm nay sống đời ly hương càng tăng cao chất ngất. Cho nên, tôi thật sự không hiểu những người đồng hương , ngày xa xưa đă bỏ xứ mà trốn đi , đi trong óan hận và tủi nhục, đi mà chưa biết ḿnh có c̣n sống sót để cầm lấy 2 chử TỰ DO vào tay như ḿnh mơ ước , hoặc ngay cả những người đă từng bị đày đọa trong lao tù Cộng Sản, lại có thể an nhiên về lại nơi chốn cũ để sung sướng du lịch, hưởng những ân t́nh giả dối phù du…,rồi lại c̣n cảm thấy thật hạnh phúc và ấm cúng trên quê hương tội t́nh. Họ thật sự đă mắc bệnh lăng trí nên quên nhanh chóng những khổ hận ngày nào và đă mất đi nhăn lực cùng sự suy nghĩ để nhận thức ra được rằng , ḿnh chỉ là miếng chanh mọng nước, đang được tâng tiu để vắt tận giọt cuối cùng. Cũng có thể, họ là những người thật sự không hiểu được con đường chánh đạo, v́ bả lợi danh, tiền tài, mỹ nhân làm mờ lư trí ? Thật cay đắng , thật đau ḷng cho Mẹ Việt Nam và thật oan uổng thay cho những giọt máu hy sinh của các bậc tiền nhân và các chiến sỹ VNCH đă đổ ra bảo vệ quê hương Cộng Ḥa ngày nào . Lắm lúc tôi tự hỏi , nếu có một phép lạ nào đó , chắc hẳn những người đă vùi thây trong ḷng đại dương xanh thẫm sẽ sẳn sàng ngồi dậy để đánh đổi với những người no cơm ấm áo hôm nay đang làm chuyện phản bội quê hương và dân tộc.

Có người bạn nói với tôi rằng … bỏ đi, ḿnh không làm được ǵ đâu ! Ḿnh thật sự không thay đổi thế cuộc được nữa, tại sao không chấp nhận để cho tâm thanh thản ? Là người hiểu Đạo sao không theo lời Phật dạy , lấy Từ Bi xóa bỏ hận thù?...
Tôi thấy buồn cười chua chát khi nghe bạn bè đă đem Từ Bi , Bồ Tát hành để biện minh cho hành động của ḿnh. Tại sao họ lại có thể lập luận ấu trĩ để quên bỏ mối nhục ngày xưa như vậy ! Yêu tổ quốc, yêu Quốc gia , bày tỏ lập trường chống Cộng đâu có nghĩa là sát sinh, đâu có nghĩa là đi ngược lại pháp Phật ? Chính các nhà lănh đạo cao quư của Phật Giáo cũng kêu gọi chúng ta bất tuân dân sự kia mà ! Cho nên , họ biện minh như vậy , chỉ để che dấu sự nhu nhược và tham sanh húy lợi của chính ḿnh , hay muốn ru ngủ người khác với một mục đích riêng tư thầm kín ?? Tôi thiển nghĩ rằng, khi mà lập trường cũng như sự suy nghĩ của ḿnh vững chắc, tỏ rơ thái độ th́ tự khắc vô h́nh chung hành động ( dưới mọi thể dạng bạo động hay bất bạo động ) sẽ được ḥan ṭan điều khiển và chế ngự bởi lập trường này, không thể có một sự sai quấy xảy ra, trừ khi nào chúng ta lập lờ không phân biệt phải trái. Lúc bấy giờ, chúng ta có thể theo lời Phật dạy để chọn một h́nh thức bất bạo động.

Từ những uất nghẹn và suy nghĩ đó, tôi chọn cho ḿnh một lối đi,chống Cộng nhưng lấy căn bản dựa theo sự hiểu biết của ḿnh về Đạo Phật , dù rất non yếu . Tôi vẩn có thể an nhiên cung đối Phật tiền để hănh diện làm con của Phật. Tôi quyết tâm chống lại cái chủ nghĩa Cộng Sản bạo tàn, dă man, đang làm quê hương nghèo đói, chậm tiến, đang biến bán nước và biến dân tộc oai hùng thành nô lệ ngọai bang , phụ nữ mất đi 4 chữ trung Trinh Tiết Hạnh . Tôi cầu mong một đời sống an lành cho dân tộc tôi , nhà nhà được cơm no áo ấm, tự do và nhân quyền được đảm bảo . Bằng tất cả trái tim và khối óc , tôi bắt đầu những bước khởi hành thật chậm trên con đường ḿnh chọn, dù có chậm nhưng chắc chắn, xây dựng những bước sắp tới cho thế hệ mai sau, bởi nếu không có khởi điểm này th́ cuộc hành tŕnh sẽ không đến đích và ngọn cờ Vàng sẽ miên viễn ly hương, biệt xứ. Tôi luôn hy vọng rằng sẽ gặp được nhiều kỳ hoa dị thảo làm tươi đẹp đọan đường chông gai trước mặt cũng như sẽ có được vô số các bạn đồng hành , họ cũng đang âm thầm làm một cuộc hành tŕnh dài nhưng cùng chung hướng với tôi.

Tôi thật sự chấp nhận ḿnh là người Quốc gia cực đoan , quá khích , và tất cả những ǵ tôi đă , đang và sẽ làm , dưới suy nghĩ của tất cả mọi người đều là đúng, nhưng nếu xét ra đó là những điều không đi ngược lại với chính đạo th́ tôi vững tâm mà bước tới. Những ngày tháng c̣n lại của cuộc sống lưu vong , tôi ước ao được góp sức ḿnh, thắt chặt lại t́nh thân trong cùng một hàng ngũ. Tôi vẫn nhớ câu nói của một bậc đàn anh : … t́nh nước trước t́nh bạn, t́nh nhà….Đúng , tôi thật sự phải xác định rơ ranh giới , nhưng không mù quáng, và điều quan trọng mà tôi thấy là phải dùng tâm Xả để thích hợp với những cá tính riêng biệt của các “chiến hữu“ của ḿnh, bởi v́ họ và tôi có chung một mẫu số rất to lớn „ QUỐC GIA VIỆT NAM CỘNG H̉A“
Ng̣ai ra , tôi mơ ước sẽ góp nhặt ở môi trường chung quanh bé nhỏ của tôi những hạt gạo quốc gia tinh khiết , chân chính trong niềm hy vọng , một ngày nào đó , sẽ chở đầy nhửng bao gạo thơm ngon vế lại quê Mẹ thân yêu.
Nhưng cái việc làm mà tôi vẫn thấy thiết thực nhất , là cố gắng duy tŕ , bảo vệ, phổ biến, truyền dạy cho thế hệ trẻ kề cận bên tôi , mà điển h́nh nhất là trong gia đ́nh về ngôn ngữ, phong tục , tập quán cổ kính và mang đầy tính chất đặc thù trân quư đáng yêu của Văn hóa Vệt Nam, mà vẫn không ngăn cản bứoc tiến văn minh của thời đại hôm nay. Chúng ta mất nước nhưng không mất gốc.. Tôi nhớ đă được nghe lời nhắn nhủ này từ một bậc trưởng thượng, và quyêt tâm thực hiện điều này.
Thật là một việc hết sức đau buồn khi ngay cả trong thế hệ của tôi , nhiều người đă lơ là chuyện này, chính họ cũng tự cho là đă „ quên „ tiếng Việt , lập luận rằng xử dụng tiếng ngọai quốc nhanh hơn, có thể biểu lộ tư tưởng chính xác hơn và vô h́nh chung họ cũng đă quên mất thiên chức giáo dục con trẻ theo tinh thấn…

Chữ Quốc Ngữ
Chữ nước ta
Con cái nhà
Cần phải học….

Đối với tôi , những lời phát biểu kiểu này ... đă quên tiếng Việt ... thật là một tư tưởng vọng ngọai, vong bản và mất gốc. Nó thật đáng sợ, sợ như nạn Cộng Sản đang xâm chiếm nước ta, bởi sự vọng ngọai chính là nguồn cội đưa đến việc suy đồi văn hóa , nhu nhược yếu hèn dễ bị lung lạc ư chí rồi chạy theo cám dỗ nhất thời .
Và cuối cùng tôi nhất quyết thực hiện bảo vệ và duy tŕ „ngôn ngữ Việt Nam Cộng Ḥa“. Nhất định không xử dụng những danh từ , lối nói xuất phát từ sau thời điểm 30.4.1975, mà tôi luôn mệnh danh là … tiếng Việt Việt Cộng , tiếng Việt của kẻ thù.. Tôi nghiêm khắc với chính tôi và kêu gọi bạn hữu tham gia. ( Một việc mà theo sự suy nghĩ của tôi là một h́nh thức chống Cộng không đổ máu , không đi sai giáo lư Từ Bi nhà Phật . Đây là một thí dụ cho những người ngụy biện mà trên đây tôi đă đề cập ) .

Tâm t́nh tôi trăi rộng với đời, mang chút ước mơ nhỏ nhoi sẽ góp công làm thức tỉnh được những người c̣n chút lương tâm quay trở về bên gối Mẹ Việt Nam thân yêu để thật sự sẽ có một ngày cùng nhau hân hoan trở lại Sàig̣n với là cờ vàng ba sọc đỏ phất phới trên tay.

Lohfelden 30.4.2009
LNTH