PDA

View Full Version : Đâu đây, có những Eve và Adam...



Tyrex
10-15-2010, 12:30 PM
Cho lần sinh nhật thứ..., người bạn gửi tặng cuốn "Eve's Diary" của Mark Twain. Tôi có cảm t́nh riêng với Mark Twain đă từ lâu lắm, đọc được khá nhiều những tác phẩm tiêu biểu của cụ này. Và có những lần đă so sánh giữa cụ và một văn sĩ khác - Ernest Hemingway - khi cả hai cụ có những lối nh́n về thân phận con người qua t́nh yêu, chiến tranh.

Cụ Mark Twain, khi viết về những giai đoạn bi thảm nhất trong tác phẩm của ḿnh, tưởng cụ luôn luôn có cái nh́n khá b́nh thản, dửng dưng. Cụ cho nhân vật nam xông xáo vào cuộc đời một cách rất tự tin, đầy t́nh người nhưng không toát ra những hệ lụy thường bắt gặp ở những tác giả khác, khi viết về t́nh yêu. Đọc Mark Twain, cảm thấy không ngột ngạt v́ t́nh yêu, trong tác phẩm của cụ đă làm những nhân vật thăng hoa, nhưng hoàn toàn không tù hăm trong cái tham - sân - si thường có.

Thấy rơ sự dí dỏm nhất của Mark Twain là khi đọc "Nhật Kư của Eve". Tác phẩm ngắn này của cụ là đă tự đặt ḿnh là Eve (và sau đó tới Adam), viết nhật kư từ khi họ bắt đầu bước chân vào vườn Địa Đàng, khám phá cảnh thần tiên, bị dụ dỗ ăn trái cấm, và sau cùng, bị đuổi ra khỏi ngôi vườn đó. Eve và Adam từ thủa hồng hoang, với những nhận xét về cảnh vật chung quanh, là tượng trưng cho sự ngây thơ thật thà nguyên thủy. Hai người này đă có những thắc mắc tuy logique, nhưng không kém phần ngây ngô (mà tác giả cố t́nh mang lại một cách duyên dáng).

Eve từng ngạc nhiên rằng, tại sao những con cọp, sư tử lại chỉ ăn...hoa, quả :chopmat: . Trong khi đó, răng của chúng là thuộc vào loại ăn thịt :lo: . Bên cạnh đó, Adam ngớ ra, khi nhớ lại lời khai của cô bé Eve, lúc nàng nói rằng nàng đă được thành h́nh là nhờ vào một cái xương sườn của chàng :cuoilan: . Adam lấy tay ṃ mẫm, đếm lại từng cái th́ thấy chúng vẫn nguyên vẹn đó :praying: !

Cần nói rằng, từ thủa hồng hoang, việc...coi nhẹ phụ nữ đă manh nhúm lên rồi :cuoilan:! Adam gọi Eve là "Cái món mới" (hihi, với việc dùng chủ từ trong nguyên tác là "It" thay v́..."She"!!!). Chưa xong, chàng nhiều lúc đă nổi khùng lên v́ sự nói nhiều, không bao giờ muốn dứt của nàng; chàng đi đâu là nằng nặc đ̣i theo đi đó; vừa bắt gặp thứ ǵ lạ là đặt lấy tên ngay được, không chờ chàng (lúc đó) c̣n đang ṿ đầu suy nghĩ để t́m chữ cho thích hợp :GAIDAU:.

Adam ghi lại trong nhật kư như sau: "Tớ xây tạm cái cḥi để trú mưa, nhưng không thể nào mà có được cho riêng ḿnh những lúc êm ả, yên ắng. Cái món mới này cứ thế ra ra vào vào. Tức quá, tớ t́m cách tống cổ đi th́ cái món ấy, nh́n tớ đăm đăm, đồng thời những giọt nước ở đâu cứ tuôn ra từ hai cái mắt ấy...Tớ chịu đánh đổi mọi thứ, nếu có cách nào cho cái món ấy nói ít đi được nhỉ? Nói nhiều quá đi mất!" :kiem:

Eve th́ viết: "Lăo này ít nói thật! Chắc tại v́ biết ḿnh không phải là thứ hào quang nào đấy để khoe ra, nên đành im thin thít đi chứ ǵ!" :write:

Tuy thế, Mark Twain vẫn cho Eve hơn Adam một mực về cách xử dụng ngôn từ và suy nghĩ sâu xa (cũng như sắc bén). Eve có lúc cho rằng: "Gă này xem bộ không được thông minh cho lắm th́ phải!". Cái giống đực, đúng là khờ khạo từ lúc mới ra đời cho tới tuổi thành niên, hihi...:GAIDAU:

Sau tập nhật kư của Eve th́ Mark Twain cho Adam tỉ tê tiếp...

Đúng ra, bài này sẽ chấm dứt ở đây. Nhưng khi nhớ về...Eve , tôi không thể không viết lại một đoạn nhật kư khác của nàng, như sau:

- "Những tưởng là ḿnh đă đánh mất Thiên Đàng rồi chứ, nhưng sau cùng th́ vẫn gặp lại. Chính Chàng là Thiên Đàng của ḿnh chứ c̣n ǵ nữa. Và ḿnh cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Ḿnh yêu chàng với tất cả niềm đam mê, và ḿnh nghĩ rằng có thể là do tuổi tác và v́ khác giống. Nếu hỏi tại sao ḿnh lại yêu chàng đến thế, ḿnh cũng không biết trả lời sao. Ḿnh cho rằng, cái t́nh cảm này không thể ví như khi người ta trao cho những chú rắn hay những con vật nào. Đây là một thứ t́nh cảm trong ngụp lặn. Có một số chim muông làm ḿnh thích chúng, v́ chúng hót hay. Nhưng ḿnh thích Adam nào có giống như thế đâu. Không, ngàn lần không. Ngược lại nữa là khác, v́ mỗi khi chàng cất tiếng ca th́ ḿnh lại như muốn nổi khùng lên vậy đó.

Tuy nhiên, ḿnh vẫn luôn ngỏ ư là muốn nghe chàng hát. Ḿnh hoàn toàn muốn hoà điệu cùng với những ǵ chàng yêu thích, và ḿnh biết rằng, thế nào ḿnh cũng cố gắng chấp thuận được điều đó. Này nhé, lúc đầu th́ ḿnh không thể nào ưa nổi những khi chàng cất giọng hát. Nhưng bây giờ th́ ḿnh lại chịu đựng được rồi..."

Eve đă viết ra những khác biệt và rất...kém cỏi cùa Adam :tease: . Nhưng v́ là yêu, nên nàng cũng đă dần dần chấp nhận được điều đó :giverose::

- "Ừ, ḿnh yêu chàng v́ chàng là một người nam, và chàng thuộc về của riêng ḿnh. Ngoài ra, chẳng có lư do nào khác cả. Thứ t́nh yêu này không phải là kết quả của lư trí và những thống kê. Đó là một thứ t́nh cảm tự nhiên đă đến bằng sự hồn nhiên. Đến từ đâu, ḿnh không giải thích được. Mà đúng ra, cũng chẳng có ǵ để giải thích..."

Câu chót dành cho Adam khi chàng viết: "Wheresoever she was, THERE was Eden" :om: .

Có lẽ đúng như thế thật. Và v́ vậy, tôi cũng như...đám giai thời nay nhất định gật đầu đồng ư với nhận xét trên của cụ tổ.

:worship: :worship: :worship: