PDA

View Full Version : Tùy Bút của Phú Yên



phuyen
10-15-2010, 06:29 PM
Tùy Bút: Cái Thằng Chi Kỳ Lạ Quá!

"Cái thằng chi kỳ lạ quá!" Hễ mỗi lần nhận được điện thư của nó, lúc nào ngay trên đầu, góc phía phải của trang điện thư cũng hiện diện hàng chữ trong dấu ngoặc kép, rằng - Tao không tranh luận chính trị với mày, đây chỉ là vấn đề thuộc cuộc sống đời thường hôm nay. Ban đầu, tôi đọc câu viết ấy, tôi rất lấy làm khó chịu, đến cau mày! Nhưng miết rồi cũng quen, dù chưa một lần tôi t́m hiểu lư do v́ đâu nó có câu viết ấy như một châm ngôn, như kim chỉ nam.

"Cái thằng chi kỳ lạ quá!" là bạn thuở hàn vi với tôi đấy. Mỹ, là tên nó, nhưng bây giờ tôi cố t́nh gọi nó bằng biệt danh dài thọng: "Cái thằng chi kỳ lạ quá!" Bởi chính nó đă nói với tôi, phải chi nó đừng có cái tên Mỹ th́ có lẽ nó đă được sống ở Mỹ như tôi, chứ đâu phải chịu cảnh lận đận ở quê nhà. Nó đă tự trách, từ lúc nó chào đời, bố mẹ đă khoác lên người nó cái tên Mỹ, thành ra đă ba lần, bẩy lượt t́m đường sang Mỹ, lần nào cũng bị kẹt lại! Nó lên giọng bói toán: -Tên là Mỹ, ḥng đi Mỹ th́ chỉ đứng dậm châm tại chỗ là đến Mỹ rồi! Và... không kỳ lạ sao được, khi khổng khi không lại giở giọng: Tao không tranh luận chính trị...

Hôm nay, tôi vừa nhận được điện thư hồi âm của "Cái thằng chi kỳ lạ quá!". Qua bức điện thư nó kể lể về những điều có được, không có được trong cuộc sống hiện tại của nó ở Việt Nam và của tôi ở Mỹ. Nhắc đến tuổi thơ, nó với tôi học chung trường từ tiểu học lên đến trung học, nghèo như nhau, và đều bước vào đời bằng danh xưng - Ông Giáo. Đến năm đời đảo ngược, tớ thành chủ, thày xuống thằng... th́ tôi ù té chạy, lên thuyền ra biển, hú hồn được sang Mỹ tị nạn, đó là điều nó muốn mà không có được! Sau một thời gian cố gắng hội nhập với cuộc sống nơi xứ người, tôi có công ăn việc làm, dành dụm có tiền xắm xe, mua nhà và lập gia đ́nh, bên vợ hiền, hai con ngoan, giỏi. Từ ngày đất nước mở rộng hiệp thương, doanh thương nước ngoài vào đầu tư, nó cũng kiếm được một công việc kế toán, xắm xe Dream hiệu Nhật, mua nhà, có vợ có con. Tôi bảo, nó cũng hạnh phúc giống như tôi trong cuộc sống đời thường. Ao ước cũng chỉ bấy nhiêu chứ muốn ǵ hơn? Nó cười - hic hic - (như khóc trong thư! - tự tôi nghĩ vậy). Nó chê tôi suy nghĩ nông cạn, sống đâu chỉ là thở, là cầm đồ ăn đút vào mồm, phải có thứ cần thiết hơn thế chứ! Tôi nghĩ hoài, không trả lời... th́ hôm nay nó trả lời tôi, xoay quanh - thứ cần thiết - ấy.

"Cái thằng chi kỳ lạ quá!" lần này nó tự tay gơ lại câu: "Tao không tranh luận chính trị với mày, đây chỉ là vấn đề thuộc cuộc sống đời thường hôm nay", trong phần nội dung kể lể của nó, như để xác quyết với tôi - đó là cái điều nó không dám bàn đến! Nói đúng ra, nó không được quyền nói đến chính trị. Nên nó phải tự "tát vào mặt" trước khi lên "internet" gửi điện thư; đôi lúc nó "mắt trước mắt sau" vào một vài trang mạng của người Việt hải ngoại để t́m hiểu tin tức bên ngoài, nhưng đa số lần đều bị bức tường lửa ngăn chận. Những lần lén lút như thế, trống ngực của nó đập loạn. Nó sợ người ta gán cho một cái tội tày trời, khổ thân nó đă đành, c̣n khổ lây cho vợ cùng con. Tôi ở Mỹ th́ lại được thoải mái lên "internet", tự do "chat chít" trên các diễn đàn, ngay cả thảo luận, lên tiếng ủng hộ các phong trào đ̣i tự do nhân quyền cho Việt Nam, được đọc đủ loại tin tức gần xa; Ngay cả gởi điện thư phản đối chính quyền của ông Tổng Thống Mỹ về bất cứ vấn đề ǵ mà chẳng sợ ai đe dọa, bắt bớ cầm tù. Đó là cái điều nó không được có, nhưng tôi có được!

"Cái thằng chi kỳ lạ quá!", nó c̣n diễn giải thêm cho tôi hiểu rằng, đời sống vật chất có phần đă cải thiện, nhưng về tinh thần của con người trong nước vẫn muôn năm cũ! Các "món ăn" dành cho tinh thần được làm sẵn như in như đúc, không muốn ăn cứ bắt buộc phải ăn. Muốn ăn món khác, không được quyền, tự t́m kiếm để ăn là phạm tội, phải chịu nhục h́nh, có khi là tội chết! Năm tháng dần trôi qua trong t́nh cảnh như thế, con người vô h́nh chung đă bị un đúc thành bộ máy biết nói, không c̣n phong độ của một con người! Thử tưởng tượng, cứ đà ấy, dọc theo chiều dài h́nh cong như chữ S, chỉ toàn loại người máy th́ đất nước ấy sẽ đi về đâu? Rồi nó c̣n hỏi, một đất nước mang tự hào có hơn 4000 năm văn hiến, sao cứ ́ ạch tiến lên như đi thụt lùi! C̣n tôi ăn nhờ ở đậu trên một đất nước chỉ có hơn 200 năm lập quốc, thế mà sao xứ sở này lại tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chắc lên vị trí siêu cường quốc, ấy là chưa nói đến khía cạnh dân tộc hợp chủng, mà mọi hệ thống điều hành, sinh hoạt xă hội đều thật vững vàng. Đâu cứ có cơm no, áo mặc là đă sung sướng, nếu con người không có nhân quyền, không có tự do thật sự.

"Cái thằng chi kỳ lạ quá!", nó thèm những điều tôi có được, trong khi nó không có quyền được có, nên nó cảm thấy quí giá, ước ao; C̣n tôi, những điều tôi đang có được là điều hiển nhiên, chẳng ai dám tước đoạt đi, nên tôi cảm thấy b́nh thường; À! th́ té ra, cái ǵ có trong tay, chẳng ai biết quí, biết giữ ǵn. Đến khi bị cướp đoạt mất mới biết tiếc, biết thiết tha... th́ đă trễ! Khi đă hiểu như thế, tôi cần sử dụng quyền tự do của tôi để lên tiếng bênh vực cho bao kẻ đang bị cưỡng đoạt quyền thiêng liêng ấy. Im lặng là đồng lơa với tội ác! Suy nghĩ kỹ mới thấm thía làm sao!

"Cái thằng chi kỳ lạ quá!", tao phải cám ơn mày - bởi mày đă "không tranh luận chính trị với tao". Nói là không như lại là có. Hữu hữu vô vô, biến hóa vô lường!


Phú Yên

Linh hồn của Tre
10-16-2010, 01:07 AM
Tùy Bút: Cái Thằng Chi Kỳ Lạ Quá!

...

"Cái thằng chi kỳ lạ quá!", nó thèm những điều tôi có được, trong khi nó không có quyền được có, nên nó cảm thấy quí giá, ước ao; C̣n tôi, những điều tôi đang có được là điều hiển nhiên, chẳng ai dám tước đoạt đi, nên tôi cảm thấy b́nh thường; À! th́ té ra, cái ǵ có trong tay, chẳng ai biết quí, biết giữ ǵn. Đến khi bị cướp đoạt mất mới biết tiếc, biết thiết tha... th́ đă trễ! Khi đă hiểu như thế, tôi cần sử dụng quyền tự do của tôi để lên tiếng bênh vực cho bao kẻ đang bị cưỡng đoạt quyền thiêng liêng ấy. Im lặng là đồng lơa với tội ác! Suy nghĩ kỹ mới thấm thía làm sao!

...

Phú Yên

Chú Phú Yên, ḿnh ở ngoài ni cũng có cái ḿnh "không có" ... cái không khí của quê hương á ... h́nh như chú ở Cali ? Ở Cali Tre nghĩ là nơi mà mà người Việt hải ngoại có tết Nguyên Đán vui nhất, nhưng tết sắp tới, chú đi 1 ṿng chợ hoa, đi 1 ṿng chợ tết thử xem có thiếu cái chi không ? Mai, đào, bánh chưng, bánh tét, kẹo, mứt đều có đủ ... nhưng thiếu cái hương vị ngày tết của những ngày xưa phải không chú ? Tại cái tết bên ni thiếu cái không khí của quê hương ḿnh á chú ...

Lâu ni không thấy chú ghé qua cái mảnh vườn sau của chú ? Chú có trồng thêm cây Thanh Long chưa ?

phuyen
10-16-2010, 12:41 PM
Chú Phú Yên, ḿnh ở ngoài ni cũng có cái ḿnh "không có" ... cái không khí của quê hương á ... h́nh như chú ở Cali ? Ở Cali Tre nghĩ là nơi mà mà người Việt hải ngoại có tết Nguyên Đán vui nhất, nhưng tết sắp tới, chú đi 1 ṿng chợ hoa, đi 1 ṿng chợ tết thử xem có thiếu cái chi không ? Mai, đào, bánh chưng, bánh tét, kẹo, mứt đều có đủ ... nhưng thiếu cái hương vị ngày tết của những ngày xưa phải không chú ? Tại cái tết bên ni thiếu cái không khí của quê hương ḿnh á chú ...

Lâu ni không thấy chú ghé qua cái mảnh vườn sau của chú ? Chú có trồng thêm cây Thanh Long chưa ?

Trước tiên chú PY cám ơn Linh hồn của tre đă ghé trang tùy bút của chú và lưu lại mấy ḍng cảm nghĩ ...

"H́nh như" Linh hồn của tre ghi không rơ "nghĩa" của "ở ngoài ni cũng có cái ḿnh "không có" ... cái không khí của quê hương á ..."

Dĩ nhiên tạm cư ở xứ người, ngày Tết làm sao có không khí của quê hương - ngày trước (chứ không phải không khí Tết thời xhcn); Không khí Tết thời xhcn ai mà ham, ai mà thèm ... nhớ, phải không Linh hồn của tre:giverose:?

À! chú PY bỏ lửng "mảnh vườn sau nhà", v́ tiết Thu đến rồi!
Chú loanh quanh hỏi thăm mấy người quen để xin giống Thanh Long, được hứa "sẽ cho" v́ lúc này Thanh Long đang ra hoa, nên người ta hổng cắt nhánh được .

Gởi một bài thơ của chú viết về Tết, để Linh hồn của tre đọc nhé!


Xuân Ơi! Xin Hẹn Ngày Mai
Xuân về vạn vật tươi vui, riêng ta ḷng cứ bùi ngùi nhớ thương.
Ngày xuân càng thấy cô đơn, nh́n quanh quẩn thấy quê hương hiện về.

Nhớ xưa áo lụa, tóc thề, ửng xuân má đỏ bên thềm pháo vang.
Tuổi hồng như cánh mai vàng, bài thơ khai bút rộn ràng ước mơ.

Xuân nay quê mẹ sương mờ, bạn bè trong nỗi bơ vơ cuối đời,
cũng tà áo lụa vẽ vời, che nghiêng nỗi khổ môi cười hắt hiu.
Mắt nh́n thèm nụ thương yêu, vai oằn những vết roi thù c̣n in.
Tương lai cứ măi đi t́m, ngày qua tháng hết tưởng tin được ǵ?

Mùa xuân giọt lệ hoen mi, vỡ ̣a tiếng khóc chia ly thuở nào.
Gió lay rụng nhẹ cánh đào, giang tay hứng lấy nghẹn ngào núi sông.
Hương quê ấp ủ trong ḷng, xuân sang mà ngỡ tuyết đông rụng đầy.

Xuân ơi! Xin hẹn ngày mai, đón xuân hạnh phúc là ngày hồi hương.
Nhà nhà hát khúc yêu thương: Tự Do Dân Chủ miên trường vinh quang.

Mạc Trần Lan
Xuân 2002

Linh hồn của Tre
10-17-2010, 01:17 AM
Trước tiên chú PY cám ơn Linh hồn của tre đă ghé trang tùy bút của chú và lưu lại mấy ḍng cảm nghĩ ...

"H́nh như" Linh hồn của tre ghi không rơ "nghĩa" của "ở ngoài ni cũng có cái ḿnh "không có" ... cái không khí của quê hương á ..."

Dĩ nhiên tạm cư ở xứ người, ngày Tết làm sao có không khí của quê hương - ngày trước (chứ không phải không khí Tết thời xhcn); Không khí Tết thời xhcn ai mà ham, ai mà thèm ... nhớ, phải không Linh hồn của tre:giverose:?

À! chú PY bỏ lửng "mảnh vườn sau nhà", v́ tiết Thu đến rồi!
Chú loanh quanh hỏi thăm mấy người quen để xin giống Thanh Long, được hứa "sẽ cho" v́ lúc này Thanh Long đang ra hoa, nên người ta hổng cắt nhánh được .

Gởi một bài thơ của chú viết về Tết, để Linh hồn của tre đọc nhé!


Xuân Ơi! Xin Hẹn Ngày Mai
Xuân về vạn vật tươi vui, riêng ta ḷng cứ bùi ngùi nhớ thương.
Ngày xuân càng thấy cô đơn, nh́n quanh quẩn thấy quê hương hiện về.

Nhớ xưa áo lụa, tóc thề, ửng xuân má đỏ bên thềm pháo vang.
Tuổi hồng như cánh mai vàng, bài thơ khai bút rộn ràng ước mơ.

Xuân nay quê mẹ sương mờ, bạn bè trong nỗi bơ vơ cuối đời,
cũng tà áo lụa vẽ vời, che nghiêng nỗi khổ môi cười hắt hiu.
Mắt nh́n thèm nụ thương yêu, vai oằn những vết roi thù c̣n in.
Tương lai cứ măi đi t́m, ngày qua tháng hết tưởng tin được ǵ?

Mùa xuân giọt lệ hoen mi, vỡ ̣a tiếng khóc chia ly thuở nào.
Gió lay rụng nhẹ cánh đào, giang tay hứng lấy nghẹn ngào núi sông.
Hương quê ấp ủ trong ḷng, xuân sang mà ngỡ tuyết đông rụng đầy.

Xuân ơi! Xin hẹn ngày mai, đón xuân hạnh phúc là ngày hồi hương.
Nhà nhà hát khúc yêu thương: Tự Do Dân Chủ miên trường vinh quang.

Mạc Trần Lan
Xuân 2002

Tre phải :thank3: chú mới đúng á ... Tre vẫn thích nghe các câu chuyện, vẫn thích đọc những sự suy nghĩ của các anh, các chú ngày xưa, hy vọng sẽ biết nhiều hơn về những ngày tháng VN ḿnh (hay đúng hơn là miền nam VN) vẫn c̣n được sông trong tự do v́ h́nh ảnh của thời gian nớ lờ mờ quá trong Tre

Về câu hỏi của chú th́ Tre cũng không biết phải trả lời răng nữa ... khi Tre viết cái không khí của quê hương th́ Tre nghĩ đến quê hương VN chứ không nghĩ đến chính phủ VN ... dù là dưới chính thể nào th́ quê hương VN vẫn muôn đời là quê hương VN và vẫn muôn đời là của người dân Việt, mà ḿnh vẫn là 1 người VN phải không chú (Nhưng dĩ nhiên là người Việt hải ngoại của ḿnh không chấp nhận cs rồi)
H́nh ảnh tết trước 75 trong Tre không có bao nhiêu hết, Tre chỉ nhớ là có quần áo mới rồi mùng một đi chúc tết ông bà, Ba Mẹ bắt khoanh tay chúc ông bà mạnh khỏe, sống lâu trăm tuổi rồi được ông bà ĺ x́ cho cái bao ĺ x́ đầu tiên ... và nhớ là lúc mô bà cũng nấu món Kiểm cho những ngày tết và nhớ cái hộp mức màu đỏ có nhiều ngăn mà năm nào Mẹ cũng đem ra lau chùi và đựng mức cùng hột dưa để đăi khách ... À quên, nhớ chợ hoa nữa ...
Sau 75 th́ đồ đạc trong nhà của Ba Mẹ củaTre dần dần dời chỗ ra chợ trời, đến 1 ngày th́ cái pḥng khách trống rỗng, và tứ lúc nớ th́ tết không c̣n thấy có khách nữa ... và cũng không có quần áo mới nữa (Tre vẫn c̣n nhớ những quần áo của chị em Tre được Mẹ đem đi nhuộm màu tối ... để người ta không để ư :worship:) ... nhưng cái tục lệ sáng mùng một đến chúc tết ông bà vẫn c̣n đến ngày gia đ́nh Tre vượt biên ... và nồi kiểm của bà vẫn c̣n, cho dù không c̣n đủ các thứ và cái nồi cũng nhỏ hơn (nhưng có thể v́ rứa mà ngon hơn, hay v́ hằng ngày thiếu thốn nên thấy cái chi cũng ngon) ... H́nh như Tre miss những cái nớ á chú ...
C̣n tết bên ni ... h́nh như không có chi ngoài nổi nhớ ...


Giọt sầu

Ầu ơ
kẻo kẹt
vơng đưa
Nắng vàng xứ lạ
nhớ xưa quê ḿnh
Có ai
níu gót lênh đênh
Có ai
nở bỏ lại t́nh quê cha
Mẹ xưa ru khúc t́nh ca
Chừ trên phím cũ kiếp tha hương
..... sầu
Nhặt bao giọt nắng rơi mau
Cột bao kỷ niệm nhớ màu quê hương
Cho tôi gửi nhớ gửi thương
Giọt buồn miên viễn vương vương
.... một đời

LhcT

Hongsang
10-17-2010, 09:36 AM
Tre phải :thank3: chú mới đúng á ... Tre vẫn thích nghe các câu chuyện, vẫn thích đọc những sự suy nghĩ của các anh, các chú ngày xưa, hy vọng sẽ biết nhiều hơn về những ngày tháng VN ḿnh (hay đúng hơn là miền nam VN) vẫn c̣n được sông trong tự do v́ h́nh ảnh của thời gian nớ lờ mờ quá trong Tre

Về câu hỏi của chú th́ Tre cũng không biết phải trả lời răng nữa ... khi Tre viết cái không khí của quê hương th́ Tre nghĩ đến quê hương VN chứ không nghĩ đến chính phủ VN ... dù là dưới chính thể nào th́ quê hương VN vẫn muôn đời là quê hương VN và vẫn muôn đời là của người dân Việt, mà ḿnh vẫn là 1 người VN phải không chú (Nhưng dĩ nhiên là người Việt hải ngoại của ḿnh không chấp nhận cs rồi)
H́nh ảnh tết trước 75 trong Tre không có bao nhiêu hết, Tre chỉ nhớ là có quần áo mới rồi mùng một đi chúc tết ông bà, Ba Mẹ bắt khoanh tay chúc ông bà mạnh khỏe, sống lâu trăm tuổi rồi được ông bà ĺ x́ cho cái bao ĺ x́ đầu tiên ... và nhớ là lúc mô bà cũng nấu món Kiểm cho những ngày tết và nhớ cái hộp mức màu đỏ có nhiều ngăn mà năm nào Mẹ cũng đem ra lau chùi và đựng mức cùng hột dưa để đăi khách ... À quên, nhớ chợ hoa nữa ...
Sau 75 th́ đồ đạc trong nhà của Ba Mẹ củaTre dần dần dời chỗ ra chợ trời, đến 1 ngày th́ cái pḥng khách trống rỗng, và tứ lúc nớ th́ tết không c̣n thấy có khách nữa ... và cũng không có quần áo mới nữa (Tre vẫn c̣n nhớ những quần áo của chị em Tre được Mẹ đem đi nhuộm màu tối ... để người ta không để ư :worship:) ... nhưng cái tục lệ sáng mùng một đến chúc tết ông bà vẫn c̣n đến ngày gia đ́nh Tre vượt biên ... và nồi kiểm của bà vẫn c̣n, cho dù không c̣n đủ các thứ và cái nồi cũng nhỏ hơn (nhưng có thể v́ rứa mà ngon hơn, hay v́ hằng ngày thiếu thốn nên thấy cái chi cũng ngon) ... H́nh như Tre miss những cái nớ á chú ...
C̣n tết bên ni ... h́nh như không có chi ngoài nổi nhớ ...


Giọt sầu


Ầu ơ
kẻo kẹt
vơng đưa
Nắng vàng xứ lạ
nhớ xưa quê ḿnh
Có ai
níu gót lênh đênh
Có ai
nở bỏ lại t́nh quê cha
Mẹ xưa ru khúc t́nh ca
Chừ trên phím cũ kiếp tha hương
..... sầu
Nhặt bao giọt nắng rơi mau
Cột bao kỷ niệm nhớ màu quê hương
Cho tôi gửi nhớ gửi thương
Giọt buồn miên viễn vương vương
.... một đời



LhcT




Tiếng ru

như nghe nghẹn lời .
À ơi ...nhịp vơng
ru hời xót xa .
Bao giờ mỏi gót phong ba .
Quay về cố thổ
quê cha đậm t́nh .


Mắt xưa mờ bóng dáng xinh
Trong mơ t́m lại
bóng h́nh ngày xưa
À ơi ...
nhịp vơng đong đưa
Ru người viễn xứ
cho vừa đủ đau ...


hs



http://collinmesser.files.wordpress.com/2009/04/hammock-outdoor1.jpg

phuyen
10-17-2010, 01:46 PM
*Ngẫu hứng gởi: :rose: Linh hồn của tre và Hồng Sang


Giọt Sầu
phủ kín hồn tôi
Như cây đứng lặng
giữa đời quạnh hiu
Ôi buồn
Buồn biết bao nhiêu
Ḷng tôi: Kẽo kẹt ...
Vơng chiều, mẹ ru

Phú Yên

phuyen
10-17-2010, 02:03 PM
Chợt Nhớ Con Tắc Kè

Thuở c̣n mặc quần đùi chạy rong trong xóm, chơi đánh đáo, bắn bi, tạt lon, thẩy h́nh, ḷ c̣, bịt mắt bắt dê... Ngoài những tṛ chơi nít nhỏ ấy, theo mùa, tôi thích theo bạn đi bắt dế, vớt cá và câu tắc kè.

Đi bắt dế không có ǵ khó, bọn tôi mỗi đứa phải chuẩn bị sẵn cho ḿnh một cái hộp để khi bắt được dế mà đựng, một cái xẻng, một bao diêm hoặc một cái can đựng nước dùng để truy kích dế nào cố thủ trong hang. Bắt dế được nhiều hay ít là do "tài" nghe ngóng, cùng mỗi bước chân phải thật nhẹ nhàng của mỗi đứa. Ở nơi hoang vắng, dế đực thường phát ra hai âm thanh khác biệt - "réc réc..." và "chịt chịt chịt". "Réc réc" là tiếng gáy khi cao hứng và âm thanh "chịt chịt chịt..." là lúc bên cạnh đang có "nàng" dế nào đó. Nếu là tay bắt dế vào hàng "cao thủ" sẽ phân biệt được tiếng gáy kia là loại dế lửa hay dế than...

Đi câu tắt kè khó hơn đi bắt dế. Bọn chúng tôi bắt tắc kè bằng lưỡi câu v́ tắc kè thường sống ở hốc đá, tảng cây mục hoặc đào lỗ làm hang chui dưới đất; nên chúng tôi dùng lưỡi câu buộc vào đầu dây cước (dây nylon - loại dùng để câu cá) cho dễ. Mồi câu tắc kè là những loài sâu nhỏ; tôi thường dùng loại ruồi xanh để làm mồi. Đi câu tắc kè có vẻ là tṛ chơi của giới "đàn anh" hơn là tṛ bắt dế; hơn nữa bắt tắc kè sẽ bán được tiền. Người thu mua tắc kè là chú Tiều cũng là người sống trong xóm không xa. Thêm một điều nữa đi câu tắc kè phải nhanh tay, thính tai, tinh mắt bởi tắc kè là con vật biết "tàng h́nh" trong vách đá, đổi màu da cho tiệp màu với đám lá xanh, mảng vỏ thân cây. Cái yếu điểm của loài tắc kè là không "kiên nhẫn", lâu lâu tắc kè phải "thốt lên" lời dọa nạt: "chết nè!" ( phát âm theo âm thanh "tắc kè"). Chiều chiều nắng xuống thấp, vừa ngả màu xẫm, đi câu tắc kè phải là những tay gan dạ, yếu bóng vía mà nghe tiếng tắc kè dọa - "chết nè!" - th́ chạy quẳng cần câu!

Bây giờ ngồi nh́n trẻ con chơi ngoài sân, tự nhiên tôi nhớ tuổi ấu thời và vùng trời kỷ niệm trên quê hương ngày nào. Nghĩ ngợi xa xôi thêm một chút, về những đổi thay trong cộng đồng "người di tản buồn", gợi cho tôi cái tṛ chơi câu tắc kè hồi nhỏ. Tôi lại bật cười, với h́nh ảnh con tắc kè "tàng h́nh", "đổi màu da" cho dễ lẩn trốn trong khe đá, dưới tùm lá xanh, lá khô... c̣n bầy đặt thốt lời dọa - "chết nè!". Rồi tôi nghĩ đến thời trang năm 2007, áo vàng, áo đỏ, áo xanh. Khoác vào cởi ra cho tiệp với hoàn cảnh, tưởng là dân chơi, không ngờ là "mode" của con tắc kè mà tụi con nít t́m cách câu để bán cho chú Tiều ngâm rượu thuốc, đem bỏ mối cho các gánh "măi vơ Sơn Đông" dùng phèng la quảng cáo inh ỏi, gạ gẫm những người nhẹ dạ, cả tin. Riêng phần con tắc kè số phận hẩm hui thế đấy, chắc rằng con tắc kè đâu có mong làm kiếp tắc kè; thế sao lại có kẻ thích đóng vai của tắc kè, "tàng h́nh", đổi màu...lạ nhỉ!?

Phú Yên
31.7.2007

Phu Khuân Vác
10-20-2010, 07:52 AM
...c̣n vớt cá th́ sao anh? :smile:

phuyen
10-20-2010, 08:50 PM
...c̣n vớt cá th́ sao anh? :smile:

Chào bác Phu Khuân Vác,
Tới giờ này em mới ghé vào "căn nhà relax" của em. Biết bác ghé thăm và lưu lại "vết tích" làm cho em có nhiều cảm xúc ...:hi:


...c̣n vớt cá th́ sao anh? chao ơi!... em phải đi rón rén như thê' này đây :tiptoe: bởi v́ "bắt cá" hay "vớt cá" em không ham từ hồi nhỏ; dù lũ bạn "mặc quần thủng đít" đôi lần rủ em đi "vớt cá" ḷng tong, rất dễ ... nhưng em cũng chả ... :lay:

Cám ơn bác ghé thăm .:thank3:

PY

Phu Khuân Vác
10-21-2010, 05:38 AM
...
"căn nhà relax" ...

PY

Em vô nhà bác, em cũng relax :thank3:
Bác relax nhiều nhiều cho em relax theo, hé? :smile:

phuyen
10-24-2010, 01:47 PM
Chúa Ơi! Con Biết Tin Ai Bây Giờ?

http://4.bp.blogspot.com/_roaYRVtB5K0/Su-SOMviu_I/AAAAAAAAAD8/icjSclTscm8/s1600-h/chúa+ơi.jpegTôi không biết tôi có cá tính tự đặt ḿnh trong trường hợp của người, để xét đoán và giải quyết vấn đề cho hành động, từ lúc nào. Cá tính ấy tôi không biết tốt, xấu ra sao nhưng tôi cảm thấy rất dễ dàng khi phải giải quyết bất cứ chuyện liên quan đến lư và t́nh. Với kinh nghiệm ấy, tôi luôn nói với con tôi rằng: "con hăy tự đặt con trong cương vị của người, rồi con đặt câu hỏi với chính con, nếu điều ấy xẩy ra cho con th́ con có chấp nhận hoàn cảnh ấy không?. Câu hỏi sẽ cho con đáp số tương đối công bằng nhất, để giúp con giải quyết vấn đề khúc mắc".

Nhưng có điều bác Hai đă không chấp nhận lối suy nghĩ của tôi khi tôi thực hiện t́nh bác ái đối với người nghèo khổ! Bác Hai là mẹ của bạn học cũ của tôi, và gia đ́nh bác Hai đă làm thủ tục bảo lănh cho tôi rời trại tị nạn để định cư tại Hoa Kỳ. Thời gian đầu, tôi tạm sống với gia đ́nh bác Hai. Vào một bữa cơm chiều, tôi có kể cho bác Hai nghe chuyện tôi giúp người vô gia cư trên đường phố, lúc tan lớp học trưa, tôi đang đứng chờ chuyến xe buưt. Một ông vô gia cư, đầu tóc rối bời, quần jean bạc màu, áo sơ mi cáu bẩn, bước chậm đến tôi, xoè bàn tay ra và nói với tôi:

- Anh làm ơn cho tôi xin 25 cents.

Trước tiên, tôi có cảm giác sợ nên không trả lời ǵ, nhưng thoáng nghĩ đến thân phận ḿnh cũng "tứ cố vô thân" như ông "homeless"; tuy nhiên tôi c̣n may mắn là được chính phủ Hoa Kỳ trợ giúp hàng tháng để có tiền sống mà đi học, được gia đ́nh bác Hai ch́a tay nâng đỡ, che chở; thế sao tôi lại ngoảnh mặt với ông "homeless"? có công bằng không, bác ái để đâu? Thế rồi, thật nhanh, tôi đút tay vào túi quần rút ra tờ giấy bạc 1 đô-la đặt vào tay ông "homeless". Ông cúi đầu và nói:

- Cám ơn rất nhiều. Thượng đế ban b́nh an cho anh.

Cũng là lúc chuyến xe buưt vừa trườn tới, thắng lại, để tôi bước lên, với cả một tâm hồn khoan khoái... Tôi thuật lại cho bác Hai nghe như thế. Bác Hai đă từ tốn bảo với tôi:

- Cháu đă tỏ ḷng thương người nhưng kết quả là hại chứ không phải là giúp, cháu biết chưa?

Thấy tôi c̣n ngơ ngác, bác Hai nói tiếp:

- Có thật sự 1 đô-la cháu cho, ông "homeless" sẽ mua đồ ăn hay là ông ta mua rượu hoặc thuốc hút? Ở xă hội này, chính phủ không để cho ai chết đói cả, cháu không là người xứ sở này mà chính phủ c̣n giúp cháu ăn học; c̣n ông "homeless" là dân hẳn ḥi mà phải đi xin ăn! Bác không nghĩ ông ta xin ăn, mà là "xin uống", "xin hút" ǵ đó thôi.

Ngừng nghỉ một chút, bác Hai nói tiếp:

- Từ nay cháu đừng làm thế nữa. Cháu có ḷng bác ái nhưng biết ai là người đáng giúp; theo bác, bác cứ trao tiền cho các hội thiện nguyện để họ cứu giúp đúng đối tượng cần giúp đỡ; Chẳng hạn như Hội Hồng Thập Tự, các Hội nhà thờ... nhiều hội từ thiện lắm. Hồi đó, gia đ́nh bác qua, cũng nhờ các hội từ thiện của nhà thờ giúp đỡ đó cháu.

Dù nghe bác Hai giải thích có lư, nhưng t́nh cảm tôi đâu nỡ ngoảnh mặt với người chịu ngửa tay xin 25 cents, một đô la giữa phố chợ. Ăn xin là một điều nhục nhă, cùng đường bí lối người ta mới dám ngửa tay xin. Nên tôi không thay đổi ư ḷng; cho tới khi cớ sự xẩy ra, tôi cảm thấy bị "shock"!

Chuyện xẩy ra tại một cây xăng, lúc đó tôi đang đứng cầm ṿi bơm xăng cho chiếc xe của tôi th́ có một anh Mỹ da trắng, người khoẻ mạnh, sạch sẽ tiến lại gần chỗ tôi, "Hello!", tôi cũng lịch sự "Hello" đáp lại. Anh chàng Mỹ có đà bắt chuyện:

- Bạn à! tôi đang gặp khó khăn, cha tôi đang nằm nhà thương, tôi muốn ghé thăm ổng, nhưng đi giữa đường th́ xe tôi hết xăng. Xe tôi nằm ụ đằng kia ḱa!

Hắn vừa nói vừa chỉ tay về hướng một chiếc xe nằm ở một góc parking, tôi nh́n về hướng ấy, chẳng biết hắn nói có thật không, nhưng tự nhiên trong ḷng tôi lại ái ngại cho hắn. Đi thăm cha nằm bệnh viện, xe hết xăng ở dọc đường... tôi chợt nhớ lại lúc tôi c̣n ở quê nhà, trước 1975, đi học bằng chiếc xe "honda dame", trời đổ mưa như trút, xe lại hư máy dọc đường, phải dắt bộ cả hàng mấy cây số, hai bên đường xe cứ chạy, người cứ hối hả đi, tôi cắm cúi dắt xe, chẳng dám kêu gọi ai giúp!... Thế là, tôi vội móc ví ra cho anh chàng 1 tờ bạc 5 đô-la để đổ xăng, mong anh có đủ xăng ghé thăm người cha bệnh, nằm chờ trong nhà thương... Đổ xăng xong, tôi lên xe, lái xe với tâm trạng nhẹ nhơm, vui vui.

Nhưng ba, bốn hôm sau, tôi ghé vào trạm xăng này để đổ xăng như thường lệ. Bất chợt, tôi lại thấy bóng dáng anh chàng Mỹ da trắng, vẫn bộ quần áo hôm trước anh chàng đă mặc. Anh đi quanh từng người đang đổ xăng, nói nói, chỉ trỏ... có người lắc đầu như từ chối, và cũng có người móc túi trao cho anh những đồng tiền như tôi đă tặng anh hôm nào. Giờ đây, anh cũng đến bên tôi, h́nh như anh không nhớ tôi là người mà anh đă xin tiền đổ xăng để đi thăm cha nằm trong bệnh viện, nên anh không ngần ngại mở lời:

- Bạn ơi! bạn có thể giúp đỡ tôi chút tiền đổ xăng không? Tôi có hai đứa con nhỏ đang ngồi đợi trong xe, và nhà tôi ở măi tận Chico...

Tôi nghe không lọt tai như lần trước nữa, nên trong ḷng hơi bực v́ bị anh chàng lừa lần trước rồi! Tôi bèn hỏi ngược lại anh chàng:

-Anh có cần phải đi thăm cha anh nằm bệnh viện nữa không? Hôm trước tôi đă cho anh tiền đổ xăng đó...

Ngay lập tức, anh chàng gắt sảng:

-Tôi không biết bạn đang nói cái ǵ..., anh chàng vừa nói vừa đi như chạy!...

Sau lần đó, tôi như người tỉnh giấc chiêm bao. Người đời sao lại lắm kế lừa lọc nhau, ăn cắp t́nh nhân hậu để xây lầu tham lam cho riêng ḿnh! Nhất là sự lừa lọc đă lan sang lănh vực tín ngưỡng. Báo chí đă phanh phui không biết bao nhiêu ông "đạo" xin tiền của tín đồ, thay v́ làm việc thiện, ông "đạo" đă dùng tiền quyên góp được để mua xe "hiệu xịn", xắm nhà to, đất rộng và nuôi... đào nhí!

Chẳng nói đâu xa xôi, trong cộng đồng người Việt hải ngoại, đă có hiện tượng "mục vụ ra ngoài vắt sữa con chiên", "mục vụ ra ngoài ăn chia 4-6"; mà những mục vụ ấy lại chỉ ào ạt nhắm vào vùng đất màu mỡ California, hoặc các vùng đông người Việt, chứ các nơi như Kampuchia, Đài loan, Nam Hàn, trại tị nạn Phi Luật Tân... th́ đàn chiên ngơ ngác cần người dẫn dắt th́ chẳng thấy bóng ngài áo đen, áo đỏ nào đến làm mục vụ cả!

Khi đă biết họ đánh lừa đức tin và ăn cắp ḷng nhân hậu, tôi chỉ biết thầm kêu: Chúa ơi!...con biết tin ai bây giờ?.


Phú Yên
9.10.2007

Linh hồn của Tre
10-25-2010, 12:38 PM
Tre th́ nghĩ ... nên tin vô lương tâm của ḿnh ... lương tâm không khi mô nói dối, chỉ có là con người có chịu nghe tiếng nói của lương tâm ḿnh hay ... làm lơ thôi

T́nh thương yêu mà tính toán chi li quá th́ nó mất đi ư nghĩa nhiều lắm ...

Không biết có đúng không, nhưng Tre nghĩ rứa á ...

phuyen
10-28-2010, 07:49 PM
Tre th́ nghĩ ... nên tin vô lương tâm của ḿnh ... lương tâm không khi mô nói dối, chỉ có là con người có chịu nghe tiếng nói của lương tâm ḿnh hay ... làm lơ thôi

T́nh thương yêu mà tính toán chi li quá th́ nó mất đi ư nghĩa nhiều lắm ...

Không biết có đúng không, nhưng Tre nghĩ rứa á ...

Tre à! ... cái ǵ cũng cần phải "có qua có lại" chứ ... một chiều th́ rơ ràng làm khổ nhau thôi! :worship:

Hai người đều có lương tâm th́ tất cả đều nghe :heartbeat: ... chẳng có ǵ để phàn nàn, nhưng 1 người có lương tâm, c̣n 1 người chỉ có "lương tiền" th́ :crazy:

T́nh thương yêu mà tính toán chi li quá th́ nó mất đi ư nghĩa nhiều lắm ...

Đúng! ... nhưng Tre thử nghĩ lại nè! t́nh thương yêu mà bị người ta lợi dụng th́ sao đây? cứ nhắm mắt cho người ta "xài" à?:kissing:

PY

ướt mi
10-28-2010, 10:39 PM
A th́ ra PY. bận tâm t́nh nên bỏ góc nhỏ sau vườn chơ vơ ?
Chào quư chư vị ạ :rose1::caphe:

Linh hồn của Tre
10-29-2010, 11:58 AM
Tre à! ... cái ǵ cũng cần phải "có qua có lại" chứ ... một chiều th́ rơ ràng làm khổ nhau thôi! :worship:

Hai người đều có lương tâm th́ tất cả đều nghe :heartbeat: ... chẳng có ǵ để phàn nàn, nhưng 1 người có lương tâm, c̣n 1 người chỉ có "lương tiền" th́ :crazy:

Đúng! ... nhưng Tre thử nghĩ lại nè! t́nh thương yêu mà bị người ta lợi dụng th́ sao đây? cứ nhắm mắt cho người ta "xài" à?:kissing:

PY

Chú PY ń, "thà để người phụ ta chứ ta không phụ người" ... Nếu có bằng chứng đàng hoàng (như cái ôn ở cây xăng) th́ Tre sẽ không giúp nữa, nhưng với những người như ôn homeless th́ nếu có thể Tre sẽ giúp mà không đặt câu hỏi rằng ôn nớ xin tiền mua cơm hay chỉ để mua rượu . Tre tin có trời có đất, nếu ôn homeless gạt thiên hạ th́ để cho lương tâm của ôn nớ hay để trời đất xử, c̣n phần Tre, nếu có giúp th́ chỉ v́ thấy tội nghiệp ôn, nếu ôn có mua rượu th́ chắc cũng là 1 chuyện chẳng đặng đừng, ḿnh không biết cuộc đời ôn nớ ra răng, v́ lư do chi mà ôn nớ phải như rứa ... Tre không muốn phán xét người khác v́ ḿnh không hơn những người khác và biết đâu có lúc ḿnh cần đến sự giúp đở của người khác ...

Tre có naive quá không :lo:

phuyen
10-30-2010, 02:58 PM
Chú PY ń, "thà để người phụ ta chứ ta không phụ người" ... Nếu có bằng chứng đàng hoàng (như cái ôn ở cây xăng) th́ Tre sẽ không giúp nữa, nhưng với những người như ôn homeless th́ nếu có thể Tre sẽ giúp mà không đặt câu hỏi rằng ôn nớ xin tiền mua cơm hay chỉ để mua rượu . Tre tin có trời có đất, nếu ôn homeless gạt thiên hạ th́ để cho lương tâm của ôn nớ hay để trời đất xử, c̣n phần Tre, nếu có giúp th́ chỉ v́ thấy tội nghiệp ôn, nếu ôn có mua rượu th́ chắc cũng là 1 chuyện chẳng đặng đừng, ḿnh không biết cuộc đời ôn nớ ra răng, v́ lư do chi mà ôn nớ phải như rứa ... Tre không muốn phán xét người khác v́ ḿnh không hơn những người khác và biết đâu có lúc ḿnh cần đến sự giúp đở của người khác ...

Tre có naive quá không :lo:

Chắc Tre có nghe / đọc qua câu thành ngữ này:

Fool me once, shame on you; fool me twice, shame on me'

Thân mến,

PY

phuyen
10-30-2010, 02:59 PM
Một Cơi Thơ


1.

Ả trao cho tôi một danh thiếp nhưng miệng vẫn tự giới thiệu:

-Tên em là Nancy Đào Lê, em mở văn pḥng bảo hiểm ở trong khu chợ Anbertson nằm góc đường số Mười Một. Mời anh khi nào ghé ngang văn pḥng của em cho biết.

Rồi Ả ch́a tay ra xin bắt tay, nên tôi cũng nở nụ cười lịch sự, vừa bắt tay Ả vừa nói:

-Cám ơn cô Nancy. Vâng! nhà tôi gần khúc đường Mười Một nên thường ghé khu chợ Anbertson lắm, thể nào rồi cũng gặp lại cô, chào cô nhé!

-Vâng, xin chào anh!...

Đó là lần đầu tiên tôi gặp Ả nơi cuối phố thương mại. Người Việt ở thành phố này ít ỏi hơn mọi thành phố khác, nên đồng hương gặp nhau hỏi han cởi mở với nhau là chuyện thường t́nh, nhất là Ả có bi-dzi-nét th́ chuyện xă giao như thế cũng chẳng có ǵ đặc biệt đối với Ả, với tôi.

Hôm nay ngày thứ Bẩy cuối tuần, bố con tôi đem xe ra chùi rửa cả trong lẫn ngoài; bất ngờ tôi thấy tấm danh thiếp của Ả; Agent: Nancy Đao Le, Đại diện cho..., Chuyên môn về dịch vụ tài chánh và bảo hiểm... Đọc xong, tôi cất tấm danh thiếp ấy vào chiếc bóp da, và nghĩ bụng: chắc thế nào tôi cũng ghé lại văn pḥng bảo hiểm của Ả, để hỏi một vài chi tiết liên quan đến bảo hiểm nhà, xe - mà tôi đang dự định chuyển đổi hăng bảo hiểm mới - nếu tiện lợi và tiết kiệm được tiền bạc, chứ gia đ́nh tôi vừa di chuyển đến thành phố này, mà lại giữ mọi giao dịch bảo hiểm, ngân hàng... nơi thành phố cư ngụ cũ th́ thật quá bất tiện khi hữu sự.

2.

Tôi dạo qua dạo lại trước văn pḥng bảo hiểm của Nancy Đao Le, rồi mới đẩy cửa bước vào văn pḥng. Vừa bước vào, tôi đă thấy Ả ngồi tại bàn giấy. Thấy tôi bước vào, Ả đứng dậy niềm nở:

-Chào anh, anh cần Nancy giúp ǵ nào?

Ả làm ra vẻ - tôi đă là khách hàng của Ả từ trước, hoặc như là Ả c̣n nhớ đến tôi!

Tôi gật đầu, mỉm cười và chào:

-Chào cô Nancy, tôi đến để nhờ cô định giá bảo hiểm...

Nancy cắt lời:

-Bảo hiểm nhân thọ hả anh?

-Uh!... thưa không... tôi chỉ muốn định giá bảo hiểm cho nhà cửa và xe cộ thôi.

-Vâng!... thế th́ mời anh ngồi và cho Nancy biết những chi tiết liên quan đến căn nhà và chiếc xe mà anh muốn mua bảo hiểm. Nancy sẽ cho anh biết giá cả trong ṿng 45 phút.

Ả hỏi liên tiếp, không chờ tôi trả lời:

-Bây giờ anh có bận việc ǵ không?... chắc không bận ǵ anh hả? Anh ngồi xuống đây đi, Nancy làm ngay, không lâu la lâu lắc đâu anh...

Kể từ ngày hôm ấy, tôi trở thành khách hàng của Ả, là người đồng hương giúp người đồng hương.

3.

Trên tay tôi là một phong b́ khổ dài,màu vỏ trứng gà. Xé ra, bên trong là một thiệp mời gấp thành ba mép, chữ in bằng màu mực tím, phông của thiệp mời là h́nh cánh hoa lily trắng, cách tŕnh bày điệu nghệ, trở thành trang trọng. Thiệp mời từ văn pḥng bảo hiểm của Nancy Đao Le.

Ả ra mắt thi tập đầu tay vào Chủ Nhật tuần tới, tuần lễ rơi đúng vào đầu hè, dịp học sinh vừa kết thúc niên học, rất tiện cho thân hữu của Ả đến tham dự. Liếc qua thành phần ban tổ chức, tôi nhận thấy có ba, bốn Thi, Văn sĩ thường xuyên tổ chức ra mắt sách cho các tác giả trước đó, tại địa phương mang danh Thung Lũng Hoa Vàng. Phần phụ diễn văn nghệ, Ả cũng chọn lựa được những người có khả năng để giúp vui trong ngày ra mắt sách. Nancy Đào Lê, chuyên viên về dịch vụ bảo hiểm, tuần tới sẽ hiển nhiên trở thành nữ Thi Sĩ Mộng Đào với tác phẩm đầu tay Thơ Mộng.

Tôi gấp thiệp mời, nhét trở lại phong b́ và cất vào ngăn kéo tủ. Tôi tự hứa sẽ dành th́ giờ để tham dự buổi ra mắt thi phẩm của Mộng Đào, tức Nancy Đào Lê, vào cuối tuần lễ tới.

4.

Hội trường, nơi tổ chức ra mắt thi tập Thơ Mộng là một nhà nguyện Tin Lành, cũng là nơi thường dùng cho sinh hoạt của cộng đồng địa phương, nên khung cảnh trang trí cũng được hơn những nơi khác và có chỗ ngồi cho 300 khách tham dự.

V́ thành phố nơi tôi cư ngụ cách xa chỗ tổ chức, nên tôi phải chuẩn bị thời gian di chuyển, đến sớm hơn một chút so với giờ khai mạc đăng trong thiệp mời. Một số người trong ban tổ chức và nhóm văn nghệ đă có mặt. Khoảng 20 phút sau mới thấy lác đác khách đến tham dự; giờ ấn định đă điểm nhưng vẫn chưa bắt đầu được chương tŕnh v́ ban tổ chức c̣n chờ đợi thêm số khách nữa. Cuối cùng buổi ra mắt thi phẩm được khai mạc, dù trễ nhưng cũng có khoảng hơn 100 khách; Có thể nói theo lối b́nh dân: Buổi ra mắt sách được hơn 100 khách đến dự đă là xôm tṛ lắm.

Hôm nay, Ả điệu đà với mái tóc -kiểu Khánh Hà - và được nhuộm màu vàng hung nên có vẻ xa lạ với tà áo lụa tím, đi kèm với chiếc quầy sa-tin trắng; Cách ăn nói của Ả có vẻ từ tốn hơn, những nụ cười và những cái gật đầu với khách làm tăng tính lịch thiệp của Ả. Trông nét mặt và ánh mắt, Ả đang rộn ră niềm vui, hạnh phúc bởi những lời chúc mừng đến không phải chỉ riêng thân hữu mà ngay cả những Thi Văn sĩ đă có tiếng tăm cũng vồn vă chúc tụng và khen tặng thi phẩm Thơ Mộng.

Có cả một bài diễn văn dài, giới thiệu và phân tích tác phẩm, do Thi sĩ Hồng Hà từng đoạt giải văn học đảm trách. Rồi nhà văn Vi Ba đă có trên dưới 30 sách xuất bản, đứng ra giới thiệu tác giả Mộng Đào - là Ả.
Dịp này, người ta mới biết ngoài khả năng làm thơ, Mộng Đào c̣n có tài về hoạ, những bức hoạ treo trong hội trường hôm nay là do hoa tay của Ả.

Vần thơ trữ t́nh, súc tích bao nhiêu th́ nét hoạ, màu sắc cũng đạt được tŕnh độ mỹ thuật gợi cảm không kém; song éo le một nỗi không ai nhắc đến phu quân của Thi sĩ Mộng Đào - một ông Mỹ già, không có mặt trong buổi thơ hôm nay!

5.

Thi tập Thơ Mộng, tôi đang đọc từng trang, gồm 60 bài thơ đủ thể loại; Đề tài liên quan đến t́nh yêu đôi lứa, t́nh yêu con người và góc nhỏ dành cho quê hương. Ai nhận xét thi tập Thơ Mộng xoàng - tôi không ư kiến! Ai cho thi tập Thơ Mộng là tuyệt tác - tôi không phản đối! Bởi thơ hay, dở do tùy ư nơi người đọc nhận xét; với riêng tôi, Thơ Mộng đă để lại trong ḷng tôi dư âm thơ của nó.

Lật xem lại phần tiểu sử của nữ Thi sĩ Mộng Đào, tôi ngờ ngợ nữ Thi sĩ Mộng Đào không xa lạ ǵ với tôi; Tôi không phải "thấy sang bắt quàng làm họ" đâu, nữ Thi sĩ là người cùng xóm với tôi đấy chứ xa xôi ǵ. Tôi vội vă lật xem thật kỹ những tấm h́nh chụp ngày xưa của Thi sĩ Mộng Đào làm phụ bản trong tập thơ. Tôi đứng bật dậy và lẩm bẩm nhắc lại tên của người em lối xóm, thuở c̣n ở quê nhà - Lê thị Đào, con vú Bẩy ở cuối xóm. Đào hay phụ vú Bẩy đẩy xe đậu, nhăn nhục... bán ở cổng trường trung học. Bụi thời gian đă phủ dầy gần 40 năm rồi, nên tôi gặp em làm sao mà nhớ được.

Lê thị Đào người em cùng xóm ở quê nhà; Sang Hoa Kỳ, em có tên khác là Nancy Đao Le, chuyên viên tài chánh và bảo hiểm; hèn ǵ tôi không thể nhận ra em; Và nay, em đă trở thành nữ Thi sĩ Mộng Đào, tôi phân vân - có nên - kể cho em nghe những ǵ tôi biết về Mộng Đào không?

6.

Thăng hỏi tôi, bên kia đầu điện thoại:

-Ông đă đọc Thơ Mộng của bà Mộng Đào chưa?

-Vừa đọc xong hôm qua - Tôi hỏi ngược lại Thăng:

-Có diễn biến lạ à?

-Có!... nhưng ông cho tôi biết nhận xét của ông về Thơ Mộng trước cái đă.

Tôi hiểu sẽ có chuyện lạ, nên tóm tắt ư nghĩ tổng hợp về thi tập Thơ Mộng và chút ít những ǵ tôi vừa biết về Ả:

-Ừ! th́... thơ viết khá rung cảm người đọc, nhưng... như vậy Thi sĩ Mộng Đào quả là có khiếu thơ đấy.

Thăng nói như quẳng ư kiến của tôi đi:

-Thôi đi ông!... đừng bắt chước mấy "lăo" thi sĩ thích lăng xê thi sĩ nữ. Hễ là nữ mà làm thơ th́ thơ con cóc cũng tán tụng là thơ có hồn - dù mấy "lăo" biết tỏng đó là hồn... cóc tía!

Tôi gắt lại:

-Sao hôm nay "cậu" như khỉ ăn gừng vậy? Có ǵ th́ từ từ nói, có ai đá vào bụng mỡ của "cậu" đâu nào.

Thăng xuống nước:

-Ông ơi!... ở đây họ đang bàn về quyển Thơ Mộng của bà Mộng Đào. Người ta đang cá độ: 1 ăn 10; Người ta bảo rằng bà Mộng Đào có tài thánh mấy cũng không làm được một bài nào trong số 60 bài thơ trong thi phẩm Thơ Mộng.

Tôi hỏi nhanh:

-Thế sao Thơ Mộng lại được đề danh Mộng Đào?

-Sao không?... thời bây giờ tiền đẻ ra thơ. "Có tiền mua tiên cũng được" tục ngữ VN đă nói rơ từ xưa như thế rồi.

-Có nghĩa là...

-Có nghĩa là - Mộng Đào có sắc, có tiền - hai yếu tố ấy đủ biến thành thơ, thành bao nhiêu quyển thơ mà chẳng được.

Tôi hỏi Thăng thêm:

-Nhưng ai là... người bán thơ cho Mộng Đào?

Thăng cười khúc khích trong điện thoại và nói:

-Hi hi hi... Ông muốn biết... th́ ông cứ làm một bữa tiệc, mời các tay Thi Văn sĩ ở đây đến... thảo luận về thơ của Mộng Đào, tức khắc các ông ấy sẽ nhắc đến tác giả chính thức của Thơ Mộng. Tôi biết rồi... nhưng tôi để tự ông t́m hiểu th́... có lư hơn.

Tôi tức, gắt với Thăng:

-"Cậu" không muốn nói, sao "cậu" lại gọi điện thoại cho tôi làm ǵ?

Thăng lại cười:

-Hà hà... tôi chỉ muốn chia sẻ một chút tin tức sinh hoạt văn hoá nghệ thuật ở địa phương với ông thôi; c̣n tác giả thật của Thơ Mộng th́... chính ra là ông Thi sĩ nghèo, đă có một thời gian ở địa phương này với chúng ta...

Tôi im lặng; Thăng nói tiếp:

-Khi nào ông tổ chức tiệc tân gia? đừng quên mời bằng hữu đến dự nhé. Thế nào tôi cũng ghé ông đó. Chào ông nghen...

-"Bye" Thăng!

7.

Lê thị Đào, chỉ có thể là Nancy Đào Lê chứ không thể trở thành nữ thi sĩ Mộng Đào. Tôi cũng tin là như thế. Tiếng của Thăng cứ lảng vảng bên tai tôi: - Có sắc, có tiền - hai yếu tố đủ biến thành thơ!

Vậy th́ sẽ không biết có bao nhiêu ả thi sĩ Mộng Đào trong làng thơ hôm nay?...

Chắc chàng Thi sĩ nghèo bán thơ... đang ḍ những tác phẩm với những tên như nữ thi sĩ Mộng Đào, để rồi chàng chúm chím cười... Ai biết được cái cười của chàng?

Ai là nữ thi sĩ Mộng Đào? Nghĩ chỉ có Mộng Đào biết là lầm! Thời gian... là câu trả rơ nhất - cho mọi người sẽ biết.



Phú Yên

Linh hồn của Tre
10-30-2010, 03:09 PM
Chắc Tre có nghe / đọc qua câu thành ngữ này:

Fool me once, shame on you; fool me twice, shame on me'


Thân mến,

PY

Dạ cám ơn chú, rứa nên Tre mới nói những người như ôn ở cây xăng th́ sẽ không có lần thứ 2 ...

Linh hồn của Tre
11-02-2010, 07:21 AM
Tre gửi chú PY cái link ... quê của chú ... coi xong mà thấy buồn :sad:

http://www.vietnamnet.vn/xahoi/201011/Thuy-dien-dong-loat-xa-lu-nguoi-dan-lanh-du-945618/

phuyen
11-04-2010, 09:32 PM
Tre gửi chú PY cái link ... quê của chú ... coi xong mà thấy buồn :sad:

http://www.vietnamnet.vn/xahoi/201011/Thuy-dien-dong-loat-xa-lu-nguoi-dan-lanh-du-945618/


Quê Tôi Trắng quá!...

Em chỉ cho ta một lối về
Để nh́n cho rơ bóng chiều quê
Chao ôi!... ta đă không c̣n mộng
Chỉ sót trong ḷng chữ cố hương!

Chẳng phải tim ta thành đá sỏi
Mà hồn gục chết ở ven sông
Bàn tay vuột mất ṿng tay Mẹ
Giữa buổi trưa hè tiếng nỉ non

Bây giờ ta có theo đường dẫn
Cũng chẳng ích ǵ chỉ đớn đau
Chữ nhớ kề thương ta hiểu chứ
Trời quê trắng quá băi tha ma!

Phú Yên

phuyen
11-13-2010, 11:36 AM
Hăy Sống Thật Với Chính Ḿnh

Tôi có một nhóm bạn thân; chúng tôi quen nhau từ những năm một ngàn chín trăm tám mươi ... mấy, dưới mái trường Mission College. Thời gian đó chúng tôi đến trường học với bộ dạng lạ lẫm của dân tị nạn, chân ướt chân ráo ở xứ người, nên nh́n thoáng qua nhau là biết "đồng hương" ngay và sau vài câu hỏi, đại loại như:
-Anh đến đây năm nào?
-Anh sống chung với gia đ́nh hay diện "mồ côi"?
-Mùa này anh lấy "courses" ǵ?...
là đủ để kết t́nh bè bạn của buổi ban đầu...

Hai mươi mấy năm trôi qua, t́nh bạn của chúng tôi vẫn khắn khít, dù đứa nào đứa nấy đều có gia đ́nh con cái đùm đề. Bộ dạng không c̣n như thuở đầu đời "con nai vàng ngơ ngác nữa". Hễ mỗi lần có dịp họp mặt, có ai đó nhắc lại thời dĩ văng th́ cả bọn cười lên ha hả, rồi cùng đưa ly bia lên, hô to: "Dzô!.." như thể thân thương, như thể che dấu cái "quê một cục" ấy!

Nhóm chúng tôi gặp nhau cũng thường xuyên lắm, v́ nếu chưa có đứa nào đến ngày tổ chức mừng sinh nhật cho con, th́ cũng có đứa khác - "Ê! cuối tuần rảnh tới nhậu nghen ...", và phải nói cho đúng hơn nữa là các bà vợ cũng hợp "gu" với nhau, mấy ông nhậu th́ mấy bà cũng "tía lia" hoặc "cà-ra-ô-ki" để khen lẫn nhau c̣n chất giọng tuyệt vời ...

Mấy năm gần đây, họp nhóm không c̣n đông đủ nữa, hỏi thăm nhau chỉ biết rằng "có mời nó nhưng nó bảo bận không tới", và điệp khúc ấy cứ lập lại tới bây giờ . Không biết đến khi nào mấy bạn thân ơi, bao giờ mới hết bận để có giờ ngồi uống bia với nhau, nhắc nhớ cho nhau nghe những kỷ niệm của buổi đầu tị nạn, và ngày xưa ấy: cắp sách đi đến trường hễ gặp "đầu đen" là nhận "đồng hương", "bù khú" với nhau bằng tiếng Mẹ đẻ "dzui hơn" là phải nói tiếng "Ăng-lê ngọng"; rồi c̣n những đêm ngồi bên nhau học ôn thi "final" với những ly cà phê sữa đá và tô ḿ gói trụng nước sôi!

Mới đây, tôi được biết những bạn thân ấy bận ... hợp tác đầu tư ở trong nước! Có đứa trở về quê hương, mở dịch vụ buôn bán; có đứa về mở hăng tiện, hăng điện tử ... Hỏi về lợi tức kiếm được ... cũng "ô-kê" thôi, chỉ được mỗi một cái "mă" với người trong nước, là "Việt-kiều về nước xây dựng, đầu tư"; hách chưa? Tôi không hiểu mấy người bạn thân có bao giờ nhớ đến cảnh "bỏ của chạy lấy người", chạy bán sống, bán chết, biết bao nhiêu kinh hoàng mới tới bến bờ TỰ DO, và ngơ ngác, "chân ướt chân ráo", bắt đầu làm lại cuộc đời trên xứ người? C̣n nhớ chăng những câu thề, lời hứa - thoát móng vuốt của loài quỷ đỏ (csvn) - sẽ không bao giờ đội chung trời, đạp chung đất với bọn khốn kiếp ấy. Giờ đây, chẳng lẽ trí óc đă quá tệ, không c̣n đủ nhớ và suy nghĩ rơ ràng ... với cùng tiếng đập của con tim hay sao? Lạ quá!

Có đứa bạn bảo tôi, thời buổi đổi thay rồi, hăy cởi mở tốt hơn là bảo thủ và quá khích. Tôi hỏi người bạn ấy, cho rơ: "Thời buổi đổi thay là thay đổi ra làm sao?, và bảo thủ và quá khích th́ có ǵ là xấu?" . Cộng sản VN đổi thay có phải là không c̣n xếp hàng cả ngày, ăn theo khẩu phần và các thành phố lớn, nhỏ đều có những ṭa nhà trọc trời "hô-teo", "cờ-lấp", đầy dẫy những nơi ăn chơi đàng điếm? Lợi ích của sự thay đổi kia có thực sự hữu ích cho đời sống của người dân trong nước, hay chỉ để phục vụ cho tầng lớp cán bộ và thân nhân, bè đảng? Luật pháp XHCN bảo vệ con dân nước Việt có quyền cạnh tranh trong công bằng và ngay thẳng? Hăy nh́n cảnh t́nh của Dân Oan đi khiếu kiện từ Nam ra Bắc, ṛng ră mấy mươi năm mà chẳng một cơ quan hành chính hoặc cơ quan truyền thông, báo chí nào dám lên tiếng báo động về thảm trạng ấy! Nỗi khổ đau của tầng lớp dân nghèo đâu có khác ǵ thời "bao cấp". Một sự thật mà nhiều người không thấy hoặc cố t́nh không nghĩ đến, đó là, những tụ điểm ăn chơi, đàn điếm, những chiếc xe hơi đắt tiền chạy ḷng ṿng trong thành phố ... đều chỉ dành cho giới nhà giầu và cán bộ đảng viên cùng gia đ́nh . Họ có quyền hưởng thụ công khai, muốn ăn chơi cứ thả dàn, không c̣n phải dấu giếm như ăn con gà phải đào lỗ chôn xương, chôn lông cho thật kỹ như thời chuyên chính vô sản nữa . Tầng lớp người dân nghèo khổ, lao động, kiếm miếng cơm đút miệng đă là khó, làm ǵ mơ tưởng đến những thú vui thâu đêm suốt sáng .

Tôi nói thẳng với những người bạn về VN đầu tư, chẳng khác ǵ những ông Tây "thực dân" khoác áo nhân đạo . Cái cốt lỏi của sự đầu tư vào XHCN VN chẳng phải với mục đích XÂY DỰNG QUÊ HƯƠNG mà chính là lợi dụng mỹ từ đó để TỰ DỐI LỪA LƯƠNG TÂM, đúng không? Phải thành thật nói rằng, LỢI DỤNG cái thời "kinh tế thị trường" đang đua nở, tụi bay quay về VN kiếm ăn! Ḷng tham đă khiến trí mờ, mắt ḷa nên chỉ thấy cái bă lợi trước mắt, để rồi quên hết những gian manh ác độc của một chế độ "vô tổ quốc, vô tôn giáo, vô gia đ́nh" sẽ ụp phủ lên đầu những Việt kiều đầu tư một thời đă bị kết án "phản động, phản quốc", chưa được tháo ra (và đang chờ xiết lại). Bao nhiêu bài học của những Việt kiều về VN đầu tư, khi kinh doanh phát triển, tiền của sẽ bị niêm phong, bản thân khó thoát được tù tội; may lắm, chỉ c̣n cách "bỏ của chạy lấy người" trở lại với quốc gia tạm dung.

Mới đây một số bạn khác lên kế hoạch "về quê hương nghỉ hè", cho lũ trẻ con có dịp gần gũi với quê nhà bao năm xa cách. Nghe nói thế, có lư lắm, sao không? Nhưng ... tôi đă trả lời với đám bạn ấy rằng, tôi chưa quên, quê hương VN của tôi đă mất từ sau 30 tháng 4 năm 1975; nhất là khi tôi quay lưng bỏ đi để t́m một cuộc sống tự do . Thoát khỏi ṿng tay "Mẹ Ḿn" VC trong đường tơ kẽ tóc, bây giờ không tởn, lại quay về chịu nằm trong ṿng tay ấy à?

Lũ bạn lại cho tôi là "chống cộng quá khích"; người Việt hải ngoại về VN như đi chợ, có xẩy ra ǵ đâu, chỉ lo lắng hăo! Tôi cười, bộ chuyện xẩy ra với họ, nạn nhân sẽ lên đài phát thanh tố cáo VC hay phải ngậm miệng chịu ức? Mà nè! sống ở xứ sở tự do, nhân quyền được đề cao, luật pháp bảo vệ cùng ḿnh, vậy mà chịu "cúi đầu", "khoanh tay" nghe bọn VC hải quan hạch họe, đ̣i tiền cà phê cà pháo, không kẹp vào sổ thông hành 5 đô, 10 đô th́ bị làm t́nh làm tội đủ kiểu; tại sao không biết tự xấu hổ khi buộc phải làm điều đó?

Bạn tôi lại đánh trống lảng: A!... quê hương là của mọi người đâu phải chỉ riêng của tụi nó . Ḿnh về với quê hương, đất tổ, ai cười ǵ ḿnh?. Ôi! bạn tôi lại tự đánh lừa lương tâm của chính ḿnh rồi nhé! Bạn nói vậy là nói lấy được, sao ngày t́m đường vượt biên bạn không dùng hai chữ "quê ḿnh" để cắn răng mà sống cho có t́nh với quê hương, sao lại bỏ quê hương mà đi? Thôi!... tôi chúc bạn của tôi về quê nghỉ hè an lành, may mắn và vui vẻ (chắc là vui lắm rồi, v́ ở đâu có nhiều nỗi khổ đau, để ḿnh ngó xuống th́ niềm hạnh phúc trong ḷng lại cao hơn; chứ ở quê người, ít thấy cảnh khổ nên sao thấy khổ quá!).

Nhân tiện, tôi trích đăng một bản tin liên quan đến chuyện quê nhà mà bạn tôi cần biết, trước khi ra phi trường, lên máy bay, về quê nghỉ hè:
--------------------------------------------


VC làm tiền trắng trợn, khi xét AH1N1

Thưa các bạn,

Tôi vừa được một người cháu cho biết bạn cùa nó vừa trở lại Mỹ sau chuyến về thăm VN. Anh này cho hay đă bị bọn kiểm dịch y tế phi trường TSN sau khi xét đo nhiệt độ qua máy và bị nghi có triệu chứng sốt nên giữ lại. Sau đo được đưa lên xe chở về cơ quan y tế thành phố kiểm tra. Tại đây việc đầu tiên người bị nghi là có triệu chứng bệnh AH1N1 phải đóng tiền nhập viện ( $ 250 USD). Tai đây,test xét nghiệm ghi nhận nhiệt độ binh thường, thế nhưng muốn xuất viện phải đóng đủ $600. USD để được trả lại passport và visa. Anh này không chịu đóng tiền c̣n lại v́ cho rằng bi làm tiền trắng trợn. Bọn y tá va bs bỏ đi để anh này nằm chờ cho đến hơn nửa đêm vẫn không ai giải quyết.Đợi măi không thấy ai giải quyết, anh ta ra pḥng trực hỏi th́ được trả lời: " Các anh từ Mỹ về có nhiều tiền th́ sá ǵ mấy trăm đô mà phải mất hết ngày giờ. Thôi đóng mẹ nó cho xong để c̣n về thăm thân nhân". Giằng co măi rút cục anh ta phải ch́a ra số tiền 350 đô để lấy lại giấy tờ. Các bạn thử nghĩ coi có nơi nào trên qu3a đất này đă hành xử vô liêm sỉ như vậy không? Vậy th́ về VN làm cái chi ????


CVL

*nguồn: www.anhduong.net
------------------------------------------
Phú Yên

phuyen
12-20-2010, 01:04 PM
Như Một Tâm T́nh

*Kính tặng các thày, cô giáo
trường Việt Ngữ Về Nguồn San Jose, Ca
*Viết cho con gái, Trần Mai-Chi.

Đă gần hai mươi bốn năm kể từ Tháng Tư Đen 1975, thảm họa đỏ ấp về trên mảnh đất thân yêu. Người Việt từng đ̣an, lũ lượt rời khỏi Việt Nam bằng mọi cách và không quản ngại gian nguy, hiểm trở để mong t́m một đời sống tự do. Hoa Kỳ là một trong những quốc gia hàng đầu có đông người Việt định cư nhất. Trong sự hội nhập đời sống nơi đất lạ quê người, ở những tháng năm đầu tiên, người Việt chúng ta đă lo lắng, cần cù làm việc để cố ổn định đời sống cho bản thân, gia đ́nh và cũng gắng tâm giúp đỡ từng người thân c̣n kẹt lại tại quê nhà . Kết quả đă và đang thích nghi, dần dần phát triển một cách khả quan. Từ đó, cộng đồng người Việt, các hội đ̣an đă được thành lập để nối kết và gắn bó sinh họat của người Việt tại địa phương với nhau. Song song đó rất nhiều cá nhân đă đạt được thành tích xuất sắc trong học tập, thương măi v.v... làm hănh diện cho cộng đồng người Việt tại hải ngọai. Bên cạnh mối quan tâm về sự hội nhập vào xă hội mới, người Việt chúng ta cũng c̣n mối ưu tư là làm sao bảo tồn và phát huy nền văn hóa của dân tộc Việt. Bởi thế một nhà làm văn hóa đă khẳng định: "Tiếng Việt c̣n, nước Việt c̣n".

Thật vậy, hiện nay trong một số gia đ́nh người Việt có con em nhỏ đang gặp khó khăn, trở ngại khi chuyện tṛ, khuyên bảo con em ḿnh bằng ngôn ngữ Việt. Các em là những nạn nhân đáng tội nghiệp: là người Việt Nam, sinh ra và lớn lên trên xứ người, v́ điều kiện đấu tranh để sinh tồn các em đang dần dần quên tiếng Việt và chính cha mẹ cũng đă không đủ thời giờ truyền thụ thêm vốn liếng tiếng Mẹ Đẻ cho con em ḿnh ...Khi các em không biết nói, đọc và viết thông thạo tiếng Việt th́ các em sẽ dễ xa rời gia đ́nh, cộng đồng và nguồn gốc dân tộc. Nếu các em thông thạo đọc và viết tiếng Việt, các em sẽ thông hiểu văn chương, lịch sử và tự tin trong phong cách cư xử về truyền thống phong tục, tập quán của người Việt Nam.

Với tất cả mối ưu tư đó, chúng ta - người Việt ở hải ngọai - đă có những đội ngũ giáo viên Việt ngữ làm việc bằng lương tâm và khối t́nh thương yêu dành cho các em. Chữ nghĩa nào có thể kể hết về những tấm ḷng đáng kính này. Bởi v́ ở đây, các thày, cô làm việc không v́ một chút bổng lộc nào, rất âm thầm - như một chiến sĩ vô danh trên mặt trận giáo dục.

Tôi có một cháu bé gái, lúc ghi danh cho cháu học Việt ngữ, cháu được hơn 5 tuổi. Cháu vừa ḥan tất chương tŕnh Mẫu giáo tại một trường Mỹ. Cháu được nhận vào lớp Mẫu giáo A1 - của trường Việt ngữ Về Nguồn. Ngay ngày đầu tiên dẫn cháu đến trường, vào lớp. Cháu có vẻ rụt rè, không tự tin và đôi mắt rướm lệ. Cháu không dám khóc, v́ cháu bíết ư tôi rất cứng rắn trong vấn đề học hành. Cháu đi với bước chân chậm chạp và run run khẽ nói:

-Bố ơi!... con không muốn đi học tiếng Việt.

Tôi cúi xuống hỏi cháu:

-Tại sao con không thích đi học tiếng Việt?

-Tại ... con không biết ... chữ Việt khó lắm ... con sợ

Tôi nhỏ nhẹ dỗ dành:

- Đâu có ǵ phải sợ; không biết mới phải học chứ con.

Tôi ngại cháu không hiểu hết ư ḿnh, tôi nói tiếp:

- Nè, con thấy không , hồi con mới vào học "Kindergarten" con có biết chữ Mỹ không? Cô giáo nói, con có hiểu cô giáo nói ǵ không?

-Dạ, không ... nhưng mà bây giờ con biết nói chuyện với bạn con, con cũng hiểu cô giáo con nói ǵ nữa rồi.

Tôi liền nói thêm:

- Thế th́ tiếng Việt c̣n dễ học hơn tiếng Mỹ, bởi v́ con biết nói tiếng Việt nè. Cô giáo con cũng giảng bài bằng tiếng Việt nè. Giống như bố đang nói chuyện với con vậy thôi. Không khó đâu, đúng không?

Cháu vui vẻ đến trường học Việt ngữ, trong ngày khai giảng đầu tiên trong cuộc đời của cháu trên xứ người.

Thời gian trôi qua thật nhanh; quay qua quay lại thế mà đă hết khóa học. Tính ra một khóa học có 20 lần đến lớp học; mỗi lần cháu học được gần ba tiếng đồng hồ, như vậy cháu đă học được 60 giờ cho một khóa học Viêt Ngữ. Nói một cách khác cho dễ hiểu hơn, th́ cháu chỉ học vỏn vẹn 7 ngày, mỗi ngày 8 giờ học. Thế mà nay cháu đă tự đánh vần và phát âm những mặt chữ dễ. Khi tôi đọc lên một câu ngắn, thí dụ như, bố có mũ nỉ. Cô che dù ra bờ hồ. Bà kể sư tử dữ. Cháu đều viết được, không sai lỗi chính tả. Thêm một điều lợi khác là, đi học ở trường Mỹ, cháu được cô giáo khen cháu viết chữ đẹp, sách vở giữ ǵn gọn gàng cẩn thận. Cháu đạt được kết quả tốt, đó là nhờ sự tận tụy của thày, cô. Không thày đố mày làm nên, thật là đúng nghĩa.

Và mới hôm qua đây, tôi vừa nói đùa với cháu:

- Thôi từ nay con không phải đi học tiếng Việt nữa, tại v́ bố thấy con học nhiều, mệt cho con quá!

Cháu giẫy nẩy lên:

- Không ... con muốn đi học tiếng Việt!

- Tại sao con lại thích học tiếng Việt?

Cháu trả lời ngay, không suy nghĩ:

- Tại con là người Việt Nam, con phải học tiếng Việt chứ, đúng không bố?

Tôi sung sướng ôm cháu vào ḷng, thưởng lên má cháu một nụ hôn thật kêu và nói:

- Con gái của bố mới có 6 tuổi mà sao giỏi quá!...

Qua bài viết này, như một lời tri ân gởi đếnc các thày, cô giáo đă , đang và sẽ trau dồi cho con em chúng tôi một vốn liếng Việt ngữ vững vàng và một tính tự quư, biết hănh diễn về bản chất dân tộc Việt Nam.

Cũng xin tất cả các phụ huynh hăy một ḷng hổ trợ cho công việc duy tŕ và phát huy văn hóa Việt . Không có sự giúp đỡ, đôn đốc của các bậc phụ huynh cho con em ḿnh học tiếng Việt, chắc chắn các thày, cô giáo sẽ khó chu ṭan nhiệm vụ để có một kết quả mỹ măn

Mạc Trần Lan
11/1998