PDA

View Full Version : Tâm sự của những người con miền Trung trong ngày băo lũ



T́nh Quê
10-21-2010, 09:18 AM
http://img.vicongdong.vn/f_253204.file

Bà con miền Trung đang oằn ḿnh trong cơn đại hồng thuỷ thứ hai liên tiếp. Cả nước đang hướng về miền Trung với nỗi lo lắng, xót xa khôn tả.

Đặc biệt, những người con miền Trung đang ở xa quê, họ đau đáu nghĩ về quê hương, về gia đ́nh ḿnh với nỗi ḷng lo lắng khôn tả. Những ḍng tâm sự của người con miền Trung như một sự chia sẻ với những mất mát của đồng bào.

"Lũ về. Từ quê nhà, cha gọi điện thông báo nước đă ngập vào xấp xỉ cửa nhà. Làng mạc, ruộng đồng, nh́n đâu cũng chỉ thấy mênh mông một màu nước đục ngầu. Đường xá ngập sâu trong nước, giao thông tắc nghẽn. Nhà cửa ch́m trong nước lũ. Nhiều thôn xóm bị cô lập trong nước. Thiệt hại về người và của không biết lên tới bao nhiêu mà kể. Cả làng đang bấn nháo di cư lên vùng cao tránh lũ.

Nói rồi cha dặn ḍ: “Con cứ yên tâm ở lại thành phố học hành cho tốt, mọi việc ở nhà đă có cha lo”. Giọng cha rắn rỏi như muốn khỏa lấp nỗi lo lắng của con, nhưng con hiểu ẩn đằng sau đó là sự nhọc nhằn của bao đêm thức trắng vật lộn với con lũ. Ḷng con run lên thổn thức. Lắng nghe tiếng thở dài cố nén của cha ở đầu bên kia, nước mắt con lặng lẽ chan ḥa trên môi mặn chát. Chỉ muốn vụt về bên cha ngay lập tức, ôm lấy bờ vai vốn đă xương xương nay càng hao gầy trước cơn giận dữ của thiên nhiên.

Quê ḿnh trước nay vốn là mảnh đất thường xuyên phải gánh chịu nhiều thiên tai. Cứ mỗi độ cuối thu, mưa kéo về kèm theo gió lốc và lũ quét. Biển động. Nước sông dâng lên. Đê kè giữ nước oằn ḿnh trong cơn lũ. Ngay từ đầu mùa lũ, dù cán bộ và nhân dân đă thực hiện các biện pháp pḥng tránh lũ nhưng vẫn không thể cưỡng lại được sức tàn phá khủng khiếp của thiên nhiên.

Lũ kéo về kèm theo nhà sập, người chết, ruộng đồng, hoa màu tan hoang. Những gương mặt hóp sâu với đôi mắt quầng thâm v́ thiếu ngủ. Những tiếng kêu gào khóc, những tiếng than thở nguyện cầu… Tất cả thêu dệt nên kư ức kinh hoàng. Để mỗi khi vừa thoáng nghe tin lũ về, ḷng con thắt lại. Nỗi sợ hăi, lo lắng như bóp nghẹt trái tim con.

Cơn băo số 3 vừa đi qua đă gây ra cho nhà ḿnh không ít thiệt hại. Từ trường, con đă xin nghỉ học về cùng cha lợp lại mái nhà bị gió tốc, sửa sang lại cái chuồng gà ọp oẹp, rúm ró; dọn sạch khu vườn bị gió băo xéo nát như tươm. Vụ mùa năm nay lúa gần như mất trắng, cha c̣n đương nhẩm tính phải đong thêm bao nhiêu tạ lúa về dự trữ để sống qua mùa đông.

Đàn gà con cha vừa gây giống lại… Sự sống c̣n chưa kịp bén rễ th́ thiên tai lại ập tới. Mưa gió triền miên kéo theo ngập lụt. Niềm hy vọng chưa kịp nẩy chồi đă vội tắt ngấm sau tin dự báo thời tiết của đài Khí tượng thủ văn trung ương …

Càng nghĩ càng thấy nghẹn ḷng. Công lao cha mẹ quanh năm chắt chiu cấy hái cày bừa, ăn uống tiết kiệm, dè sẻn chỉ mong dư được ít đồng lo cho con cái ăn học, giờ trong chốc biến thành tay trắng. Nghĩ đến đôi mắt hơm sâu của cha và gương mặt ướt nḥe bởi nước mắt xen lẫn nước mưa của mẹ, ḷng con thắt lại. Giá như con có thể làm được chút ǵ đó để đỡ đần cho cha mẹ! Giá như ông trời đừng quá khắc nghiệt với mảnh đất nối liền hai đầu tổ quốc này. Giá như con người sống biết bảo vệ môi trường hơn…th́ hậu quả đă không đến nỗi khắc nghiệt như vậy."
Truong Ho NDTX

T́nh Quê
10-21-2010, 09:21 AM
Dù sống xa quê thật lâu, nhưng mỗi lần đọc những tin tức buồn từ miền Trung như băo, lũ, lụt, thiên tai, tôi vẫn nặng ḷng trong nước mắt…
Miền Trung với tôi là da thịt, là máu, là hơi thở, và bất phân ly… Không phải là ḿnh không yêu những người dân vùng khác, nhưng ḿnh có hơi chút yêu người miền Trung hơn, bởi nơi đó là cuộc đời, là người thân, là tuổi thơ, là kỷ niệm, là linh hồn, là thịt da, là nhung nhớ…

Tôi yêu miền Trung v́ nơi đó nghèo quá. Tôi nhớ những mùa lũ lụt mà tôi từng sống ở đó, sao mà đau thương đến vậy. Chúng tôi nhiều khi thèm từng cũ khoai lang nóng, thèm từng bát ḿ, thèm từng chén cháo thay cơm,…

Tôi nhớ lại những ngày tháng chạy lụt và cứu lụt. Những đưá học tṛ lớp 7, lớp 8 như chúng tôi cứ lao vào những vùng nước và giúp người dân làng “di tản”, cứu từng con heo, con gà, vớt từng chiếc áo, chiếc chăn,… trôi trên những cánh đồng đầy nước,…

Cả bọn học sinh lao vào cơn lũ, ngâm ḿnh trong nước suốt ngày mà không thấy đói, thấy khát,… mà chỉ thấy xung quanh là những mănh đời bất hạnh cần cứu giúp…

Nhiều khi đêm về thật lạnh lẽo, cả bọn ngồi trên những g̣ cao, và luột cũ khoai ḿ ăn cho đỡ đói và để có chút sức ngày mai c̣n lên đường lao ra vùng nước để giúp dân làng trong cơn lũ lụt… Dưới bầu trời đen nghịt, bọn học sinh chúng tôi ôm nhau ngủ trong những tấm lều che tạm…

Đứa bé miền Trung chúng tôi lớn lên trong nghiệt ngă của thiên tai và trong đói khát… Và điều đáng yêu nhất mà những đứa bé miền Trung lấy làm hành trang vào đời là chiến đấu với thiên tai và nghèo nàn để đi lên, để giành lấy sự sống từ trong đau thương và chết chóc… Những người miền Trung quen cùng nhau và với nhau để t́m sự sống chung…

Đời và Trời đă dạy người miền Trung một tinh thần không khuất phục và không chịu đầu hàng, dù phải đương đầu với nghiệt ngă, tai ương,…

Mấy hôm nay, khi nghe băo lũ ập vào miền Trung yêu thương của tôi. Ḷng tôi nghẹn lại. Chiếc xe bị cuốn vào nước lũ xoáy, hàng chục người bị chết. Có người mẹ trước khi chết c̣n đủ thời gian để van xin người đời cho đưá con của mẹ một bát ḿ để cháu được sống. Có những em bé lên tám, lên mười phải trổ mái nhà trong sức cùng lực kiệt, chỉ đủ để giơ cánh tay gầy yếu sắp chết để van xin chút thức ăn… C̣n bao nhiêu cảnh đời tan thương như thế đang ập vào miền trung yêu thương của tôi…

Bỗng dưng, không biết tự lúc nào đôi ḍng lệ chảy dài trên má. Các em của tôi ơi, các em là tôi tự thuở nào và bỗng dưng tôi thấy tôi là em trong cơn băo dữ, trong cơn cuồng siết của lũ dữ ngập tràn… Bỗng dưng, tay tôi run giống như tay của các em vậy… Đói và lạnh,…

Tôi không biết phải làm ǵ để chia với em chút đói, chút ấm, và san sẻ với các em một chút khổ đau…

Gần 200 ngàn căn nhà bị sụp đổ và bị tàn phá, bị nước tràn ngập. Cả triệu trẻ em và mẹ già đang đói cùng cực trong gịng nước lũ… Biết bao em đang lạnh run cầm cập trên bờ ruộng, bên vệ đường… Biết bao em bé sơ sanh đang uống nước lụt thay cho sữa…

Ôi, miền Trung ơi, sao nghiệt ngă đến thế này…

Bỗng dưng, tôi muốn bỏ hết tất cả công việc, để bay ngay về quê nhà, để cùng mẹ, cùng em, cùng làng, cùng xóm chống đỡ với cuồng phong băo lũ,…

Bỗng dưng, tôi thèm được trở lại miền Trung để cùng thở với em tôi, bạn tôi những thời khắc đau khổ này…

Và bỗng dưng, tôi khóc v́ bất lực, v́ không thể ra đi, v́ những ràng buộc với cuộc đời nơi xứ lạ…

Và đêm đêm, tôi ngồi nghe những bản tin đau thương với tấm ḷng tan nát… Người bạn tôi nghe bản tin xong rồi nói: Sao giọng miền Trung của tôi khó nghe quá, khó hiểu quá,… Bạn ơi, tôi không nghe họ nói bằng ngôn ngữ hay giọng nói miền Trung mà tôi nghe họ nói với làn sóng của trái tim và với nỗi đau cùng tột trực diện với tử sinh,…

Và trong giờ phút nghiệt ngă ấy, tôi chấp tay cầu nguyện cho mẹ, cho em và cho những đồng bào miền Trung yêu thương của tôi những điều may mắn nhất…

Tôi cầu nguyện và tôi van xin lời nguyện cầu của chúng tôi được cơi trời nghe đến…

Miền Trung đau thương là thế, nghiệt ngă là thế mà không hiểu sao tôi nguyện được sẽ măi măi tiếp tục là người miền Trung qua bao kiếp luân hồi…

Từ nơi đau thương đó, t́nh người lên ngôi
Từ trong khắc nghiệt đó, t́nh yêu lên ngôi…
Cầu cho miền Trung sớm vượt qua cơn đau thương cùng tột này…

Tâm Phương Nguyễn Xuân Nam

T́nh Quê
10-22-2010, 01:20 PM
Trong ḍng nước lũ

Khi xót xa nh́n những cơn lũ hung hăn ở Bắc Trung phần Việt nam, và khi bàng hoàng vô vọng đọc tin chiếc xe khách lao vào cơn lũ dữ, tôi cảm nghiệm sâu xa hơn về sự mong manh của phận người. Rồi lại thấy cay đắng khi nh́n h́nh ảnh những em bé tḥ đầu qua mái ngói của ngôi nhà đă ngập gần hết. Buồn, nỗi buồn mênh mang và đau đớn.

Tôi không nhớ nhiều về những bài học môn Sử hay môn Văn hồi học lớp 12 phổ thông. Nhưng có những bài giảng in sâu vào trong trí ḿnh, và thời gian phủ lên những lời giảng ấy chút mỉa mai và cười cợt. Đất nước ta rừng vàng biển bạc, giàu đẹp vô cùng. Ta có khả năng “thay Trời làm mưa”. Ta có thể chống băo lụt thiên tai. Ta biến được “đá sỏi thành cơm” (ngày ấy chúng tôi vẫn đùa: chắc dạ dày bằng bê tông cốt thép). Ta có khả năng biến khó khăn thành chiến thắng.

Nói để làm ǵ, ca ngợi để làm ǵ rồi khi người dân lâm nạn, chẳng có một giải pháp nào hữu hiệu, mà xa xa lại có những bản hùng ca, những buổi tŕnh diễn pháo hoa và những ánh hào quang nhiều màu sắc nhiều chủng loại?

Rồi những bài học về trách nhiệm công dân thời phổ thông ấy. Có cái ǵ đó tương tự như nguyên tắc bổ trợ mà sau này tôi được nghiên cứu trong Học Thuyết Xă Hội Công Giáo. Nói là tương tự là bởi v́ mới nghe thấy giống nhau, nhưng tinh thần, thực tế và giá trị th́ khác hẳn nhau. Để cho đơn giản, tôi xin minh hoạ bằng một ví dụ.

Một năm nọ cũng băo lụt ở miền Trung. Người ta cũng đem thùng đi xin tiền cứu trợ. Dù nghi ngờ sẽ mất chút ít trong số đóng góp, nhiều người cũng hăng hái đóng góp. Sau đó t́nh cờ tôi biết người ta đem chia nhau hết trước khi cất thùng rỗng vào chỗ cũ. V́ cái biết của ḿnh mà tôi được người ta mời đến uống nước ngọt với lời năn nỉ xin giữ im lặng. Tôi chua chát trả lời: “Anh nghĩ nếu tôi viết gửi báo th́ họ sẽ đăng sao? Tôi chỉ xin các anh sau này khi đi quyên góp mà thấy có tôi đứng chỗ nào th́ vui ḷng đừng bước đến”.

Tại sao lại có những chuyện như thế trong các cơn nguy khốn của anh chị em ḿnh? Lư do th́ nhiều. Nhưng nếu lấy giáo huấn Hội Thánh làm điểm quy chiếu, người ta nhận ra rằng trong dịp kỷ niệm 40 năm và 100 năm Thông điệp Rerum Novarum của Đức Thánh Cha Lêô XIII, th́ Đức Piô IX và Đức Gioan Phaolô II đă dạy như sau:

“Thật là sai lầm trầm trọng khi rút khỏi tay các cá nhân những ǵ họ có thể làm được dựa vào sáng kiến và sự chuyên cần của ḿnh để trao cho cộng đồng; cũng vậy, thật là bất công và tai hại nghiêm trọng, làm trật tự đúng đắn bị xáo trộn, khi giao cho một tổ chức cao hơn và lớn hơn những ǵ mà các tổ chức nhỏ hơn và cấp dưới có thể làm được. V́ chưng, bất cứ hoạt động xă hội nào tự bản chất cũng phải trợ giúp các thành viên trong xă hội, chứ không bao giờ phá huỷ và tiêu diệt họ”

Nếu điều này chỉ áp dụng vào trường hợp nguy cấp trong xă hội, th́ người ta tự hỏi rằng các cơ chế hay hoạt động cứu trợ tại sao không thể thực hiện trực tiếp và tự phát do các cá nhân hay đoàn thể. Dùng trật tự xă hội để giải thích th́ e rằng không thuyết phục, và nếu để ḷng nhân bị nhấn ch́m cùng cơn băo lũ th́ quả là xă hội cần nhiều loại cứu trợ khác hơn là vật chất.

Trước đây có ca sĩ không được hát trên TV mấy năm bởi v́ chị bị phạt cái tội dám đi theo phái đoàn cứu trợ lũ miền Tây do một Hoà thượng Phật giáo tổ chức mà không xin phép (!).Ở xứ này có những cái tội mà người phạm không biết thuộc khoản nào điều nào của luật nào. Buồn thật, nhưng cũng nhờ đó mà dần dần người dân trưởng thành hơn về ư thức xă hội, về các nguyên tắc cơ bản và về ư nghĩa bổ trợ trong đời sống công dân của ḿnh.

Một chuyện khác cũng thường nổi lên khi người ta chứng kiến những cơn băo lũ. Ấy là trách nhiệm về môi trường. Hội Thánh đă cảnh báo “Khuynh hướng khai thác “bệnh hoạn” các tài nguyên thiên nhiên chính là hậu quả của một quá tŕnh lịch sử và văn hoá lâu dài” và Hội Thánh cũng khuyến nghị “Hiểu đúng đắn về môi trường sẽ ngăn chặn sự giản lược mang tính thực dụng rằng thiên nhiên chỉ là một đồ vật không hơn không kém mà con người được sử dụng và khai thác tuỳ ư”(HTXHCG 461, 463).

Xă hội này thích giải quyết những cái ngọn hơn là giải quyết từ gốc. Có thể do khả năng mà cũng có thể v́ lợi lộc. Giáo lư Công giáo dạy rằng thiên nhiên giúp con người “nhận biết cách chắn chắn về Thiên Chúa” (GLCG 36), nhưng nhiều người từ chối sứ mạng ấy của thiên nhiên và họ xem thiên nhiên như tài sản riêng, và khi họ bóc lột tài sản này th́ người khác phải gánh chịu hậu quả khốc liệt. Con người không những chẳng bao giờ thay Trời làm mưa được, mà c̣n có khi làm cho những giọt mưa thành những giọt nước mắt chảy hoài.

Như cơn hồng thuỷ thời Noê đă trả lại cho trần gian công lư và b́nh an, xin Chúa cho những trận lũ lụt hôm nay được nhận biết như dấu chỉ của thời đại và thúc đẩy những người có trách nhiệm sống cho công lư, tôn trọng thiên nhiên là quà tặng của Đấng Tạo Hoá, đồng thời để những nguyên tắc liên đới và bổ trợ được thực hiện hoàn hảo trong xă hội vốn chẳng c̣n ai tin ai nữa.

Nguyện xin cho những cành ôliu sớm xuất hiện cùng những cánh chim bồ câu mang tin vui giải thoát.
Gioan Lê Quang Vinh