PDA

View Full Version : Truyện cực kỳ ngắn



ướt mi
11-28-2010, 12:03 PM
http://ny-image1.etsy.com/il_75x75.185285101.jpg


CON HƯƠU CAO CỔ
BẤT NGỜ HIỂU RA RẰNG
MỌI SỰ ĐỀU TƯƠNG ĐỐI

Ngày xưa, tại một xứ sở xa xôi, có một con Hươu Cao Cổ với chiều cao trung b́nh nhưng trí óc quá nghễnh ngăng nên một hôm nọ nó đi ra khỏi rừng và bị lạc đường.Tính khí vốn lẩn thẩn, nó bắt đầu bước loanh quanh hết lối này đến lối nọ, nhưng dù nó có cúi đầu thấp xuống chừng nào để ráng t́m đường về th́ nó vẫn không thể t́m được. Lang thang ḷng ṿng theo cách đó, nó đi lạc đến một ngọn đèo đúng vào lúc ở đó đang có một trận đánh xảy ra. Mặc dù cả hai bên đều bị tổn thất nặng nề về nhân sự, chẳng bên nào chịu nhường một tấc đất. Các ông tướng quơ kiếm, xua quân tiến tới, trong khi mặt tuyết đă bị nhuộm đỏ bầm với máu của những kẻ bị thương.

Giữa đám khói mịt mù và tiếng nổ ầm ĩ của các khẩu Đại Pháo, binh sĩ của hai bên liên tục ngă xuống, chỉ kịp trao linh hồn cho quỷ sứ, là chết ngắc. Tuy nhiên những kẻ c̣n sống sót vẫn hăng say nhả đạn cho đến khi chính họ cũng ngă xuống chết ngắc với những điệu bộ ngớ ngẩn mà họ tin rằng Lịch Sử sẽ đánh giá những điệu bộ đó là hào hùng, v́ họ đă chết để bảo vệ lá cờ của họ. Quả thật Lịch Sử đă phán xét những điệu bộ của họ là hào hùng, cả cái Lịch Sử phán xét những điệu bộ của bên này, và cái Lịch Sử phán xét những điệu bộ của bên kia, bởi v́ mỗi bên đều viết ra cái Lịch Sử riêng cho ḿnh. Vậy nên Wellington là anh hùng của của người Anh, và Napoléon là anh hùng của người Pháp.

Trong lúc đó, con Hươu Cao Cổ tiếp tục bước tới một sườn đèo nơi người ta đặt một khẩu Đại Pháo khổng lồ, đúng ngay vào cái khoảnh khắc có một viên đạn to tướng bay vụt qua đầu nó, chỉ cách chừng hai phân. Thấy viên đạn Đại Pháo bay vụt qua quá gần, con Hươu Cao Cổ nh́n theo đường bay của viên đạn và nghĩ:

“May mà ḿnh không quá cao, v́ nếu cái cổ của ḿnh dài thêm ba phân th́ viên đạn Đại Pháo ấy chắc hẳn đă nện cho cái đầu của ḿnh bay mất rồi. Hay có thể nói cách khác, may mà cái dốc đèo nơi người ta đặt khẩu Đại Pháo ấy không thấp hơn một chút, v́ nếu nó thấp hơn ba phân th́ viên đạn Đại Pháo ấy chắc hẳn cũng đă nện cho cái đầu của ḿnh bay mất rồi. Bây giờ ḿnh mới hiểu ra rằng mọi sự đều tương đối.”

AUGUSTO MONTERROSO

st - BBQT.

ướt mi
11-28-2010, 12:06 PM
http://www.bbc.co.uk/northamptonshire/stage/2004/images/paradise_lost_203.jpg


THIÊN ĐÀNG BẤT TOÀN

“Thật vậy”,
hắn nói một cách buồn bă, không rời mắt khỏi ngọn lửa đang cháy trong ḷ sưởi đêm đông ấy,
“trên Thiên đàng có bạn bè, âm nhạc, vài cuốn sách;
điều tệ hại nhất là ở trên đó ta không c̣n nh́n thấy một Thiên đàng nào nữa.”

AUGUSTO MONTERROSO

ướt mi
11-28-2010, 12:07 PM
http://farm1.static.flickr.com/93/236518246_c917f370a0_t.jpg

hnb
Người ta có thể quên một bầu trời :

"nhưng để quên một cuộc đời,
con người cần ít nhất một cuộc đời nữa
...
Joseph Brodsky


Thận Nhiên

ở địa cầu này những con chim đă bị trúng đạn
loài người
thường bội thực v́ sự huyên náo của loài két
hăy ăn ánh sáng và âm thanh

ướt mi
11-28-2010, 12:09 PM
Ḍng Sông ...

"Cùng chung một chuyến đ̣ ngang.
Người vừa tới bến người đang trở về.
Lái đ̣ chở măi thành mê.
Đi về chẳng biết ḿnh về hay đi".
(ẫn danh)


Gă lái đ̣ "chở măi thành mê" kia tưởng chừng như mê mà lại tỉnh. Gă không cần biết ḿnh đi hay về, ḿnh về hay đi. Gă như một kẻ khất thực thiền hành đếm từng bước chân an nhiên tự tại. Gă đếm từng lần chèo trên mặt sông. Mái chèo, thân, tâm của lăo và con đ̣ là một. Trôi trên mặt sông, qua lại nhưng không cần biết lại hay qua. Lăo trong sông mà như ngoài sông. Không chừng tâm của lăo là ḍng sông cũng nên.
(lêthanhphong)

ướt mi
11-28-2010, 12:11 PM
KHUNG CỬA SỔ MỞ VÀO
MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG THÀNH CÔNG

http://farm1.static.flickr.com/83/219581864_54d63c7d55_t.jpg


Hắn không thể nh́n một ánh trăng mà không tính toán về khoảng cách.
Hắn không thể nh́n một cái cây mà không tính toán về củi đốt.
Hắn không thể nh́n một thực đơn mà không tính toán về giá tiền.
Hắn không thể nh́n một người đàn ông mà không tính toán về những điểm có lợi.
Hắn không thể nh́n một người đàn bà mà không tính toán về những sự rủi ro.

Nguyên tác :
“Ventana sobre un hombre de éxito”,
Eduardo Galeano,
Las Palabras Andantes
México: Siglo XXI Editores, S.A. de C.V., 1994).

st
Tà - BBQT.

ướt mi
11-28-2010, 12:12 PM
Trích Đoạn số 4 ...
(Tà tự ghi đề tựa)

http://www.brownsmark.com/shop/images/Fall-Leaves-Wall-vase125.jpg

4.

Cuộc sống như ḍng nước chảy, luôn đẩy người ta về phía trước. 18 năm trên xứ người, những con người khốn khổ ngày xưa nay đă thay da đổi thịt. Không c̣n màu da đen sạm v́ nắng gió và tấm thân thể gầy đét v́ thiếu ăn. Không c̣n những đêm đang ngủ, nghe tiếng bước chân trước cửa nhà mà giật ḿnh hoảng hốt. Không c̣n nỗi lo âu nh́n đàn con đang lớn mà tương lai của chúng th́ đen tối và ngột ngạt như những buổi tối Sài G̣n cúp điện. Họ đang được làm người.

Nhưng nhịp sống vội vă không cho một ai cơ hội đứng lại ngoảnh nh́n phía sau. Và phải kể đến cái đáng sợ của sự no đủ về vật chất. Thế nên, ở nhiều người, quá khứ đau thương vất vưởng 18 năm trước chỉ c̣n là câu chuyện được kể lại trong những lúc trà dư tửu hậu. Vẫn biết, “ḷng người như chiếc lá nằm trong cơn gió vô t́nh“, nhưng, chả lẽ với những người đă từng chết đi sống lại nhiều lần, cũng không vượt lên trên được lẽ thường t́nh ấy sao ?

T.Vấn

ướt mi
11-28-2010, 12:14 PM
Nụ cười đảo ngược.
Nguyễn Hoạ Trầm



http://a511.ac-images.myspacecdn.com/images01/48/l_59becfe45b379c29dd4b1ffe685fd64e.jpg


V́ muốn thế giới này chỉ có niềm vui nên Chúa đă gắn vào khuôn mặt của tất cả mọi người những chiếc mặt nạ miệng nhoẻn nụ cười...
Nhưng xui xẻo thế nào, trong hàng tỉ chiếc mặt nạ ấy lại có một chiếc mặt nạ "nụ cười bị đảo ngược"... Và oan nghiệt thay, hắn lại đúng là người phải mang chiếc mặt nạ ấy...
Dù cố gắng đến đâu, hắn cũng không thể gỡ chiếc mặt nạ ấy ra. Ngày này qua ngày khác, tháng năm trôi đi, rồi hắn đành chấp nhận chiếc mặt nạ trái ngược ấy... Chấp nhận cho cuộc đời bi thảm như sự sắp đặt trước của Chúa trời.

Và cũng từ đó, hắn cô lập với tất cả...
"Nụ cười đảo ngược" theo hắn đến khi hắn quyết định chết.

Hắn treo ngược ḿnh trên cành cây cao nhất, nơi tất cả mọi người trên thế giới đều có thể thấy được.

Và thế là lần đầu tiên, cũng là duy nhất, người ta thấy hắn mở 1 nụ cười... vừa mới được đảo ngược.


Cuối Đông 2007.

ướt mi
11-28-2010, 12:17 PM
Hoàng Dũng
Bức tranh mực tàu “Bi kịch con người” của Bửu Chỉ
(Kỉ niệm 5 năm ngày mất của hoạ sĩ Bửu Chỉ 14.12.2002 – 14.12.2007)

http://www.talawas.org/talaDB/pics/my221207_1.jpg


Bằng sự kiện đứng thẳng,
con vượn được xem là tiến một bước vĩ đại thành Người-đứng-thẳng (homo erectus), tổ tiên trực tiếp củaNgười-khôn-ngoan (homo sapiens) chúng ta ngày nay.

Và bây giờ,
cái gọi là Người-khôn-ngoan đó lại từ bỏ việc đứng thẳng, để sùng bái tư thế ḅ.

st
Tà - BBQT.

ướt mi
11-28-2010, 12:21 PM
Sách Cũa T.

http://www.bdoubliees.com/journalspirou/sfigures1/candidat/albumr.jpg

Hôm nay tôi sẽ kể cho các bạn nghe một câu chuyện truyền miệng về hai ứng cử viên tổng thống Mỹ tranh luận trên truyền h́nh. Chủ đề tranh luận là việc xoá bỏ án tử h́nh.

Một cử toạ đặt câu hỏi “Nếu bây giờ có kẻ cưỡng hiếp và giết chết con gái ông, ông có tán thành việc xoá bỏ án tử h́nh nữa không?”. Một ứng cử viên diễn thuyết ṿng vo, lời lẽ hay ho nhưng cuối cùng vẫn không biết là bỏ hay không. Ứng cử viên kia th́ nói “Tôi mặc mẹ cái tṛ xoá án tử h́nh, tôi xách súng bắn vỡ sọ hắn trước đă!”.

Bạn nghĩ ai sẽ trúng cử tổng thống?

ướt mi
11-28-2010, 12:23 PM
Chú chuột đi chợ đường xa ...

http://www.wjdf.com/images/rat01.jpg


Câu chuyện thơ Nôm miêu tả gia đ́nh chuột tất tả lo chạy lễ cưới cho con với đủ mọi lễ nghi tập tục. Và cũng phải lo lễ vật cho lăo mèo để lễ cưới diễn ra êm xuôi. Nhưng thảm cảnh chỉ xảy ra sau khi vợ chuột sinh đẻ, lăo mèo đă đến bắt sạch đám chuột con mới sinh.


Câu chuyện cổ tích Trung Quốc về một lăo chuột muốn gả con gái cho kẻ giàu có và quyền thế, tính đi tính lại chỉ thấy có lăo mèo là chọn lựa vừa ư. Nhưng khi rước dâu về đến dinh thự của mèo, lập tức cô dâu trở thành bữa đánh chén ngon lành cho chú rể trước khi làm lễ cưới.

Hà Vũ Trọng
Tà st

ướt mi
11-28-2010, 12:25 PM
CẨM NANG CỦA NGƯỜI CHIẾN BINH ÁNH SÁNG
Paulo Coelho

http://farm2.static.flickr.com/1077/1239672665_afd175ba65_m.jpg


(trích)

Người chiến binh ánh sáng đă lĩnh hội rằng :

Thượng Đế dùng sự cô đơn để dạy chúng ta cách sống với những người khác.
Ngài dùng sự cuồng nộ để cho chúng ta thấy giá trị vô hạn của hoà b́nh.
Ngài dùng sự nhàm chán để nhấn mạnh tầm quan trọng của sự phiêu lưu và sự ngẫu nhiên.

Thượng Đế dùng sự im lặng để dạy chúng ta dùng chữ nghĩa một cách có trách nhiệm.
Ngài dùng sự mệt mỏi để cho chúng ta hiểu giá trị của sự tỉnh thức.
Ngài dùng bệnh tật để nhấn mạnh cái diễm phúc của sức khoẻ tốt.

Thượng Đế dùng lửa để dạy chúng ta về nước.
Ngài dùng đất để cho chúng ta hiểu giá trị của không khí.
Ngài dùng sự chết để cho chúng ta thấy sự quan trọng của cuộc sống.

Tà BBQT.

ướt mi
11-28-2010, 12:27 PM
Thánh Lễ Minh Niên & Hoa Mai
(tựa tự chế)

http://farm1.static.flickr.com/1/130925205_b95c17030a_m.jpg


Cây mai đứng đó, khiêm tốn mà sang trọng, với cung cách an nhiên, tự tại. Giữa cơn gió đông, giữa trời rét mướt, giữa đất ướt trũng…, mai cứ vươn lên, chứ không chịu cúi xuống. Hoa ǵ cũng có thể ngă nghiêng trước mưa gió, riêng mai th́ vẫn đứng thẳng, không nao núng.

Cái khí tiết, cái cốt cách, cái đức lớn nằm trong cành mai, trong hoa mai, lặng lẽ dâng cho đời hương sắc và niềm tin tưởng hy vọng, dạy cho chúng ta bài học làm người cao quư, đó là: sống thanh tao, sống ngay thẳng, sống cương nghị, sống thanh thoát, sống vươn lên.

+TGM Stêphanô Nguyễn Như Thể

ướt mi
11-28-2010, 12:31 PM
Ân sủng
Hoàng Long


http://farm1.static.flickr.com/218/483805095_9b0b3b7a27_m.jpg


V́ phạm quá nhiều tội lỗi, ngươi phải làm người trong bảy mươi năm.

Thật kinh khủng, thưa Thượng Đế, làm sao con chịu nổi đến bảy mươi năm đoạ đày? Đó là cái giá phải trả và nên nhớ nếu ngươi tự sát, những tháng năm c̣n lại sẽ vẫn nằm đó chờ ngươi sẽ tái sinh để trả nợ tiếp tục cho đủ thời gian. Không có một chút phép màu nào ư, thưa Thượng Đế? Cơi đời không có phép màu nào đâu con ơi. Nhưng phép màu nằm trong sự cứu rỗi. Đó là niềm hy vọng ta trao cho con vào giờ phút cuối.

Và dù đă chuẩn bị tinh thần nhưng khổ đau chồng chất, âm mưu thâm độc và cạm bẫy người làm hắn không sao chịu đựng nổi. Vào tuổi năm mươi, hắn tự sát với niềm tin đau khổ rằng ḿnh sẽ phải đầu thai làm người sống hai mươi năm tiếp nữa cho đủ hạn kỳ. Nhưng phép màu nằm trong sự cứu rỗi. Cùng với sự biến mất của thân xác hắn, nỗi khổ đau cũng đă chấm dứt vĩnh hằng.

Cuối cùng hắn đă hiểu ra sự nhân từ của Thượng Đế.

ướt mi
11-28-2010, 12:33 PM
http://farm1.static.flickr.com/46/145591877_797baa4f80_m.jpg


Người giẻ rách
Hoàng Long


Người ta đem giặt rồi phơi tôi ở một chỗ khuất vắng. Và lăng quên. Nắng gió làm tôi bạc màu, mưa xuống làm tôi ẩm ướt và sương rơi làm tôi lạnh giá. Nhắm mắt, tôi cố t́m cơn ngủ quên. Trong những cơn mơ hoang đường tôi thấy ḿnh được người ta cất trong tủ hay mặc vào người đi dạo chơi ngắm thanh b́nh phố xá. Những ước mong không đến, không bao giờ đến làm thành những cơn mộng dữ xót xa. Và những ngọn gió đời phần phật làm tôi te tua như xơ mướp. Cùng với tuổi già và thương tích, tôi biết yên phận. Nhưng dễ ǵ được yên. Người ta t́nh cờ t́m thấy tôi và lấy làm giẻ lau nhà. Vinh quang thay giẻ lau nhà. Tuổi già không yên, bị muôn bàn chân dẫm đạp.

ướt mi
11-28-2010, 12:35 PM
http://farm1.static.flickr.com/48/149643619_9d61a07205_m.jpg


Điều không tưởng
Hoàng Long

Tôi ngồi một ḿnh trong pḥng, suy tư, nhả khói thuốc mờ ảo vào bóng đêm vô định. Khi tôi vừa định tắt đèn đi ngủ, một bóng đen đến giữ tay tôi lại. Đó chính là cái bóng của tôi. Từ lâu tôi đă xem cái bóng là người tri âm, đă tâm sự với nó những điều sâu kín. Khi muốn có người nói chuyện, tôi bật đèn. Khi muốn ngồi yên tĩnh, tôi tắt đèn cho cái bóng biến mất. Cái bóng ngày càng giống chủ nhân, dần dần có da có thịt. Nó dần dần trắng ra, có mắt mũi miệng, có móng tay móng chân và bắt đầu biết nói chuyện.

Nó dọa “đến một ngày tôi sẽ biến thành ông đấy”, tôi chỉ yên lặng, cười không đáp. Cái bóng cũng lấy một điếu thuốc, nhả khói suy tư. Rồi đến hôm nay, nó giữ tay tôi, không cho tắt đèn để hỏi một câu then chốt “Tại sao chúng ta là h́nh và bóng của nhau mà vẫn có những giới hạn không thể vượt qua? Dù ông đă xem tôi là người tri âm tri kỷ mà sao h́nh không thể biến thành cái bóng và bóng không thể hiện ra thành h́nh?”

“Đơn giản là v́ ngay cả với tri âm tri kỷ, có những điều mà ta vẫn không bao giờ nói ra.”

Tôi đáp và với tay tắt đèn, đi ngủ.

ướt mi
11-28-2010, 12:36 PM
Em sẽ gọi anh mỗi ngày
Lữ

Tự nhiên, tôi muốn dừng lại.
Nhiều người hỏi tôi:
“Có chuyện ǵ không vậy?”
Tôi trả lời:
“Không, chẳng có chuyện ǵ đáng tiếc xảy ra giữa hai chúng tôi cả.”


Chúng tôi đă sống bên nhau suốt bốn mươi năm trời. Và tôi phải thành thật nh́n nhận rằng nàng là một người vợ hiền thục, đảm đang, chăm lo cho gia đ́nh hết ḷng. C̣n tôi là một người khá thành công trong công việc làm ăn của ḿnh. Nh́n bề ngoài, chúng tôi là một cặp vợ chồng lư tưởng, hạnh phúc với ba đứa con nay đă khôn lớn, mỗi đứa đều có gia đ́nh riêng vững vàng.

Nhưng rồi tôi muốn dừng lại. Tôi muốn có thêm không gian cho riêng ḿnh. Sống với nhau lâu như vậy, thân thể và tâm hồn của chúng tôi như muốn dính liền vào nhau. Thật khó mà phân biệt được đâu là cánh tay của tôi, và đâu là cánh tay của nàng. Tôi muốn uống trà, nàng đi lấy. Nàng muốn ra thư viện mượn sách, tôi chở nàng đi. Con người của tôi trở thành một phần thân thể nàng và con người nàng trở thành một phần của thân thể tôi. Chúng tôi dính vào nhau lúc nào không hay; xa nhau một chút th́ cảm thấy thiếu thốn. Rồi tâm hồn của chúng tôi cũng vậy. Chúng tôi không phân biệt được đâu là nỗi buồn, niềm vui của chính ḿnh và đâu là nỗi buồn, niềm vui của người kia.

Tôi nói: “Chúng ḿnh nên sống xa nhau một thời gian. Anh cần có không gian để t́m lại chính ḿnh.” Nàng khóc: “Anh đi đâu, em theo đó. Anh cần hiểu ḿnh thêm, th́ em sẽ giúp anh. Em nấu cơm cho anh ăn. Anh khỏi cần phải làm ǵ hết, chỉ cần dành thời gian để nh́n lại ḿnh mà thôi.”

Vậy mà cuối cùng, nàng chấp nhận. Nàng nói: “Anh đi xa một thời gian đi. Em chăm lo chuyện nhà, chờ anh. Nhưng anh nhớ mang theo điện thoại di động. Em sẽ gọi cho anh mỗi ngày.”

http://www.bbqt.com/forum/public/style_emoticons/default/nham.gif

ướt mi
11-28-2010, 12:39 PM
Sau Tấm B́nh Phong
Đinh Thị Như Thuư

http://farm4.static.flickr.com/3003/2602454644_8d79f1624e_t.jpg

Bạn đă không ngần ngại buông những lời phỉ báng. Bạn đang thuộc về đám đông. Bạn đang trưng bày rao giảng về bổn phận trách nhiệm ḷng tự trọng ư thức công chức thái độ tôn trọng nghề nghiệp hay một cái ǵ ấm ớ tương tự vậy. Bạn đang chà đạp lên nấm mồ bạn đă từng để rơi những giọt nước mắt. Bạn đang rất mực kiêu hănh được nhai nuốt những câu chữ ôi thiu. Những câu chữ đă từ lâu không sống. Những câu chữ đă từ lâu không được tự do trôi chảy. Những câu chữ đă từ lâu thối hoăng như gió như nước bị cầm tù.

Tư tưởng đó có thật sự là của bạn? Ư nghĩ đó có thật sự là của bạn? Lời nói đó có thật sự là của bạn? Và cánh tay đang vùng vằng chặt chém kia? Và ánh nh́n đang gay gắt hoảng loạn kia?

Tôi yêu những mũi tên khi chúng thoả sức vút ra từ cánh cung để vẽ vào không gian mênh mông cuộc đời ngắn ngủi mà lộng lẫy của chúng. Tôi yêu những vết thương dù biết không phải vết thương nào cũng là vết thương tỉnh thức. Nhưng bạn đừng tẩm độc vào lời. Cái chết dẫu không c̣n được tôn trọng đúng mức. Cái chết dẫu đă tràn lan như loài vi tảo biển nở hoa trong mùa thuỷ triều đỏ. Nhưng bạn thấy không? Cái chết vẫn là cái duy nhất phải được đến trong sự công bằng.

ướt mi
11-28-2010, 12:45 PM
Cầm Máu
Hoàng Long

http://farm1.static.flickr.com/98/389039518_e54739a66c_s.jpg


Cứ mỗi lần gặp tha nhân, tôi lại chảy máu đầm đ́a.

Người th́ dùng dao đâm tôi rồi ch́a tay ra xin lỗi. Người th́ lén lút đâm sau lưng tôi. Kẻ đưa mắt chém, người th́ nói xấu như những mũi tên đâm vào tim tôi. Đương nhiên tôi phải gấp rút chui vào xó xỉnh của ḿnh mà lúc nào cũng có sẵn bông băng thuốc đỏ để gấp rút cầm máu nếu không tôi chỉ c̣n lại cái xác khô. Nghỉ ngơi một thời gian cho lành vết thương, tôi lại buồn quá nên lại ra gặp người để chường mặt cho người ta chém. Rồi lại chui về xó xỉnh của ḿnh để băng bó vết thương. Thật là cái ṿng luẩn quẩn.

Sau một thời gian khổ sở ...
Tôi nhận ra rằng chỉ có tuyệt giao với tha nhân ḿnh mới sung sướng mà thôi.

Từ đó tôi bắt đầu một cuộc chiến tranh khác với nỗi buồn. Lúc đầu nỗi buồn khi th́ âm ỉ hành hạ tôi khi th́ bùng lên như đám cháy làm tôi quay quắt. Nhưng giờ th́ đă êm xuôi. Tôi không muốn ḿnh cứ đếm đêm khuya lại thui thủi một ḿnh cầm máu vết thương đến cuối đời. Tha nhân giờ không c̣n làm hại tôi nữa v́ tôi tuyệt đối không bao giờ cho họ cơ hội đó.

ướt mi
11-28-2010, 12:51 PM
Quê Hương
Hoàng Long

http://www.victoriantradingco.com/store/catalogimages/22w/22w242.jpg


Khi quê hương khởi biến loạn, hắn phải chạy ra nước ngoài.

Hành trang hắn mang theo chỉ là một chiếc rương nhỏ và một cái valy đựng quần áo. Hắn quư cái rương ấy vô cùng, đi đâu cũng mang theo. Trong thành rương có dán kín những bức h́nh hắn chụp ở quê nhà, c̣n có mô h́nh một ngôi làng nhỏ mà nơi đó hắn đă sinh ra. Tuy chỉ là mô h́nh bằng gỗ nhưng lại đầy đủ các chi tiết từ ḍng suối nhỏ bằng lụa trắng đến những dăy nhà bé bé xinh xinh nằm hiền ḥa bên sườn đồi, dưới những cây tùng to lớn. Trong ngôi nhà mô h́nh, có một h́nh nhân thắt tóc bím. Đó là người thương của hắn nay vẫn c̣n bị đày đọa nơi quê nhà.

Cái rương là tất cả bí mật của đời hắn.
Mỗi lúc buồn, hắn lại mở rương ra xem.
Và mỗi lần người ta hỏi hắn : “Quê anh ở đâu?”.
“Trong rương hành lư”.
Hắn đáp với vẻ tự trào mà nghe ngùi cay tṛng mắt.

ướt mi
11-29-2010, 08:20 PM
http://www.adoptafarm.com/images/ewe6/thumbs/ewe6_009.jpg


CON CỪU ĐEN

Ngày xưa, tại một miền đất xa xôi, có một con cừu đen. Nó bị xử bắn bởi một đội hành quyết.
Một thế kỷ sau, bầy cừu hối hận đă dựng một tượng đài con cừu đen ấy ngồi trên lưng chiến mă rất tráng lệ trong công viên để tưởng niệm.

Từ đó, mỗi lần có một con cừu đen xuất hiện th́ bầy cừu lập tức đem nó ra xử bắn để các thế hệ tương lai của những con cừu b́nh thường có cơ hội thực tập nghệ thuật điêu khắc.

AUGUSTO MONTERROSO

st

ướt mi
11-29-2010, 08:21 PM
http://s3.amazonaws.com/wootsaleimages/Polite_Pete1b9Thumbnail.png


Một cách lễ độ

Do nhầm lẫn, y được đưa đến Thiên Đàng. Qua khỏi cổng, y nghe hát:

Chào mừng đến với Cơi Trời!
Ở đây chỉ có niềm vui.


Chưa bao giờ y nghe một tiếng hát buồn đến thế.
“Niềm vui trong ngôn ngữ nơi này chắc là tên khác của nỗi buồn chăng?”
Y thử nói lên ư nghĩ của ḿnh với một thiên thần canh gác. Một cách lễ độ.

Lập tức, y bị tống xuống địa ngục.

tamilot
bbqt.st

ướt mi
11-29-2010, 08:25 PM
sự thật

Gă gọi cho cô cháu họ làm thơ, bảo: “Hăy vặn nhỏ sự thật.” Xong, gă gọi cho ông bạn già miền Tây làm thơ, bảo: “Hăy nhắc nhở thằng đệ tử của mày vặn nhỏ sự thật.” Đêm đến gă lấy dùi cui đục khoét từng con chữ trên màn h́nh nhấp nháy. Gă ra lệnh cho tâm trí gă: “Hăy nhào nặn chúng để vặn nhỏ sự thật.”

Những con chữ trong bóng tối co rúm người nằm im cho gă thoả măn hành xác. Sau hồi dài rên, rít, hú, hét, hụ, hự, gă cũng hoàn thành xong bài thơ và nhanh nhảu gửi đăng một trang web. Trước khi ấn nút send, gă lại lầm rầm niệm câu thần chú: “Hăy vặn nhỏ sự thật! Hăy bịt miệng sự thật!”

Trang web mà gă gửi bài đến có tên miền là: vantosuthat.com (vặn-to-sự-thật-chấm-com).

NĐPhuTho

ướt mi
12-07-2010, 12:47 PM
Ngắn lắm nhưng đủ để chùng ḷng
st


.


1. Nó

Ba nó bỏ đi lúc nó c̣n đỏ hỏn. Ngoại và mẹ nuôi nó trong nghèo khó. Đau khổ và cả hạnh phúc. Được vài năm, cái đói nghèo cướp mất ngoại. Thiếu hơi bà, nó ngằn ngặt khóc đêm. Mẹ chỉ ôm nó vào ḷng, để tay lên ngực trái, dỗ dành “Ngoại có đi đâu! Ngoại ở đây mà!”. Vậy là nó nín. Rồi mẹ cũng theo bà. Hôm tang mẹ, thấy d́ khóc, nó bảo: “Mẹ có đi đâu! Mẹ ở đây mà!” rồi lấy tay đặt trên ngực trái, chỗ trái tim. Nó dỗ thế mà d́ chẳng nín, lại ôm nó khóc to hơn.



2. Ṿng cẩm thạch

Cha kể, cha chỉ ao ước tặng mẹ chiếc ṿng cẩm thạch. Tay mẹ trắng nơn nà đeo ṿng cẩm thạch rất đẹp. Mỗi khi cha định mua, mẹ cứ t́m cách từ chối, lúc mua sữa, lúc sách vở, lúc tiền trường… Đến khi tay mẹ đen sạm, mẹ vẫn chưa một lần được đeo. Chị em hùn tiền mua tặng mẹ một chiếc thật đẹp. Mẹ cất kỹ, thỉnh thoảng lại ngắm nghía, cười: – Mẹ già rồi, tay run lắm, chỉ nh́n thôi cũng thấy vui. Chị em không ai bảo ai, nước mắt rưng rưng.



3. Quà sinh nhật

Trong năm đứa con của má, chị nghèo nhất. Chồng mất sớm, con đang tuổi ăn học. Gần tới lễ mừng thọ 70 tuổi của má, cả nhà họp bàn xem nên chọn nhà hàng nào, bao nhiêu bàn, mời bao nhiêu người. Chị lặng lẽ đến bên má: “Má ơi, má thèm ǵ, để con nấu má ăn?” Chưa tan tiệc, Má xin phép về sớm v́ mệt. Ai cũng chặc lưỡi: “Sao má chẳng ăn ǵ?” Về nhà, mọi người t́m má. Dưới bếp, má đang ăn cơm với tô canh chua lá me và dĩa cá bống kho tiêu chị mang đến…



4. Con nuôi

Thầy giáo lớp 1 thảo luận với lớp về một bức h́nh chụp, có một cậu bé màu tóc khác mọi người trong gia đ́nh. Một học sinh cho rằng cậu bé trong h́nh chính là con nuôi. Một cô bé nói: – Ḿnh biết tất cả về con nuôi đấy. Một học sinh khác hỏi: – Thế con nuôi là ǵ? Cô bé trả lời: – Con nuôi nghĩa là ḿnh lớn lên từ trong tim mẹ ḿnh chứ không phải từ trong bụng.



5. Khóc

Vừa sinh ra đă vào trại mồ côi, trừ tiếng khóc chào đời, chồng tôi không hề khóc thêm lần nào nữa. Năm 20 tuổi, qua nhiều khó khăn anh t́m được mẹ, nhưng v́ danh giá gia đ́nh và hạnh phúc hiện tại, một lần nữa bà đành chối bỏ con. Anh ngạo nghễ ra đi, không rơi một giọt lệ. Hôm nay 40 tuổi, đọc tin mẹ đăng báo t́m con, anh chợt khóc. Hỏi tại sao khóc, anh nói: “Tội nghiệp mẹ, 40 năm qua chắc mẹ c̣n khổ tâm hơn anh”.



6. Xa xứ

Em tôi học đến kiệt sức để có một suất du học. Thư đầu viết: “Ở đây, đường phó sạch đẹp, văn minh bỏ xa lắc nước ḿnh…” Cuối năm viết: “Mùa đông bên này tĩnh lặng, tinh khiết như tranh, thích lắm…” Mùa đông sau viết: “Em thèm một chút nắng ấm quê nhà, muốn được đi giữa phố xá bụi bặm, ồn ào, nhớ chợ bến xôn xao lầy lội… Biết bao lần trên phố, em đuổi theo một người châu Á, để hỏi coi có phải người Việt không…”



7. Cua rang muối

Khi xưa nhà c̣n nghèo, mẹ hay mua cua đồng giả làm cua rang muối. Cua đồng cứng nhưng mẹ khéo tay chiên gịn, đủ gia vị nên thật ngon. Thấy các con tranh nhau ăn, mẹ nhường. Các con hỏi, mẹ bảo: răng yếu. Giờ, các con đă lớn, nhà khá hơn, chúng mua cua biển gạch son về rang muối mời mẹ. Các con nói vui: “Cua rang muối thật đó mẹ.” Rồi chúng ăn rất ngon. Riêng mẹ không hề gắp. Các con hỏi, mẹ cười móm mém: “C̣n răng đâu mà ăn?!”

ướt mi
12-09-2010, 03:22 PM
Những câu chuyện ngắn về T̀NH YÊU - Nguyễn Như Núi


http://www.bbqt.com/forum/public/style_emoticons/default/rose.gif Nàng gục đầu vào vai tôi và khóc: "Em yêu anh suốt đời". Tháng sau, nghe tin nàng lấy chồng, tôi muốn khóc lên vài tiếng cho thật mùi nhưng đành phải cười giả lả v́ lúc ấy người vợ mới cưới của tôi đang ngồi bên cạnh và th́ thầm bên tai tôi: "Em yêu anh suốt đời".

http://www.bbqt.com/forum/public/style_emoticons/default/rose.gif Từ khoảng 14, 15 tuổi, mỗi lần gặp bất cứ người phụ nữ nào, hắn cũng nh́n thật sâu vào mắt người ấy, nhưng hắn không thấy ǵ cả. Cho đến khi hắn t́nh cờ phát hiện trong đôi mắt một người phụ nữ h́nh ảnh của chính hắn, hắn bắt đầu biết yêu.

ướt mi
12-16-2010, 10:09 AM
Người đàn ông và hai người vợ .


Vào thời kỳ người đàn ông c̣n được phép lấy nhiều vợ , một
người trung niên có hai vợ: một vợ lớn tuổi và một vợ trẻ. Cả
hai đều rất yêu chồng và muốn chồng xứng đôi với ḿnh.

V́ tóc chồng đă lốm đốm bạc , thấy có vẻ già , người vợ trẻ
không thích v́ không xứng với ḿnh. Mỗi tối , khi chải tóc cho
chồng, cô ta nhổ dần những sợi tóc bạc .

C̣n người vợ già lại thích thú khi thấy tóc chồng lốm đốm bạc,
bà không muốn người ta nhầm ḿnh già hơn , đáng là mẹ của
chồng,nên sáng sáng khi chải tóc,bà lại nhổ dần cho hết những
sợi tóc đen.

Kết cuộc, chẳng bao lâu, người đàn ông thấy đầu ḿnh trọc lóc .


( Ésope )

lunglinh
12-17-2010, 07:05 AM
Xin hỏi chủ nhân UM có thể đổi 2 chữ "cực kỳ" thành chữ khác không ? ..
Sao em nghe thấy nó hơi chọi :lo:

Kiến Hôi
12-17-2010, 01:07 PM
Xin hỏi chủ nhân UM có thể đổi 2 chữ "cực kỳ" thành chữ khác không ? ..
Sao em nghe thấy nó hơi chọi :lo:

Được. Đổi thành ngắn tủn, tức là ngắn nhất hạng rồi không thể nào ngắn hơn, cho dù là có "cực kỳ" ǵ đi nữa.

Đây là một thí dụ của chuyện ngắn tủn:

Nàng nhướng chân mày. Hắn lật đật.

Chuyện ngắn tủn trên rơ ràng là ngắn, nhưng người đọc có thể tự suy ra dài tḥng; Nàng là ai mà hắn lật đật, và hắn lật đật cái ǵ?

Thấy chửa? Ngầu chửa? hè hè ...

hohai
12-18-2010, 04:00 AM
Được. Đổi thành ngắn tủn, tức là ngắn nhất hạng rồi không thể nào ngắn hơn, cho dù là có "cực kỳ" ǵ đi nữa.

Đây là một thí dụ của chuyện ngắn tủn:

Nàng nhướng chân mày. Hắn lật đật.

Chuyện ngắn tủn trên rơ ràng là ngắn, nhưng người đọc có thể tự suy ra dài tḥng; Nàng là ai mà hắn lật đật, và hắn lật đật cái ǵ?

Thấy chửa? Ngầu chửa? hè hè ...

Hehehehehehehe!
Nàng là ai th́ không chắc lắm ,nhưng nh́n đôi Mi th́ Ứơt nhẹp :smile:
Hắn lật đật chạy vô ...nhà tắm v́ hắn ...Hôi như ...Kiến :lol::lol:
Ngầu thật ,hehehe quả là người đọc sẽ suy ra dài thợng hèhè

ướt mi
12-19-2010, 05:08 PM
Xin hỏi chủ nhân UM có thể đổi 2 chữ "cực kỳ" thành chữ khác không ? ..
Sao em nghe thấy nó hơi chọi :lo:

Chào LL. trở về phố...
Ư kiến hay, hum nọ đă đổi từ
chuyện cực ngắn
chêm thêm chữ kỳ cho đỡ chọi
giờ c̣n chọi th́ xin chủ góc Văn làm ơn đổi dùm

:rose1::caphe:

ướt mi
12-19-2010, 05:09 PM
Phấn Son
Nguyễn Hồng Ân

Tốt nghiệp đại học, ở lại thành phố đi làm.
Tháng rồi, mẹ vào thăm. Mừng và thương. Mẹ khen: “Bạn gái con xinh”.
Cuối tháng, lănh lương. Dẫn người thương đi shopping. Em bảo: “Mỹ phẩm của hăng này là tốt nhất. Những loại rẻ tiền khác đều không nên dùng v́ có hại cho da, giống mẹ anh đó, mẹ bị nám hết anh thấy không…”
Chợt giật ḿnh. Mẹ cả đời lam lũ, nắng gió với cái ăn, nào đă biết phấn son màu ǵ.

Trung thu

Trăng 15. Bọn trẻ con trên phố rước đèn, phá cỗ… múa lân. Đêm 15, chị nghỉ bán đêm, loay hoay dán đèn cho em. Đèn làm xong, em đă ngủ… Chị nh́n mây an ủi “cũng hết trăng!”…

Chân quê
Lê Đoàn

Chị Hai lên thành phố học, được gần năm. Tết chị về. Cả nhà vui lắm. Cu Tí, cái Na tṛn xoe mắt nh́n chị rồi rụt rè sờ lên bộ đồ chị đang mặc.
Bữa cơm ngon hơn. Chị kể chuyện thật nhiều. “Ở thành phố thích thật”, cái Na nói. Chợt cu Tí giật giật áo mẹ: “Chị Hai không bắt chước được giọng ḿnh nữa, mẹ ơi”.

Cùng nghề
Ung Sơn Ca

Thằng bé bảy tuổi ngây thơ hỏi:
- Sao hôm nay nhà cô Lan đông học tṛ vậy bố?
- Mùng ba tết, học tṛ đến thăm và chúc tết cô giáo của ḿnh đấy. Ông bà xưa có câu mùng một tết cha mùng ba tết thầy đó mà.
- Sao không thấy học tṛ thăm bố?
- À, sáng nay bố trực tiếp khách ở trường, học tṛ đă đến chúc tết bố rồi.

Thằng bé không biết bố nó nói dối. Chỉ v́ cô Lan dạy Toán c̣n bố nó dạy Thể Dục…

Bánh kem cháy
Quân Thiên Kim

Sinh nhật bạn, không được mời … em buồn xo. Hôm sau đi học về, manh áo cũ sờn của em bị rách toạt, mặt rướm máu .
“Chị Hai,” em ̣a khóc nói, “bạn bè chọc em nghèo không có quà, không được ăn bánh kem” … Xă nghèo, mấy ai được ăn bánh kem …
Chị nghỉ học lên thị trấn . Sinh nhật em, chị mang về một cái bánh nhỏ xíu có 1 bông hồng . “Của chị làm đấy, chị học làm bánh kem”
Em ăn ngon lành … mắt chị ngấn lệ …. Cái bánh cháy chủ bỏ, chị lén bắt bông hồng tặng em …

Ngày Thi Trượt
Đàm Thị Nhung

Giọng bố run run khi báo tin anh trượt đại học. Mẹ thở dài năo nuột, em chết lặng trong góc bàn, anh cổ nghẹn đắng giả vờ điềm nhiên đọc báo. Không ai khóc, cũng chẳng ai nói. Im lặng bủa vây tất cả, nhấn ch́m mọi suy nghĩ vào hư không.
Em vẫn ngồi, mắt không rời trang sách, đầu óc trống rỗng. Em thấy sợ khi nghe tiếng thở dài của mẹ, sợ cái điềm nhiên của anh, sợ nh́n vào ánh mắt của bố.
Giá như ai đó khóc.

Xa xứ
Bùi Phương Mai

Em tôi học đến kiệt sức để có một suất du học.

Thư đầu viết: “ở đây, đường phố sạch đẹp, văn minh bỏ xa lắc nước ḿnh…”

Cuối năm viết: “mùa đông bên này tĩnh lặng, tinh khiết như tranh, thích lắm…”
Mùa đông sau viết: “em thèm một chút nắng ấm quê nhà, muốn được đi giữa phố xá bụi bặm, ồn ào, nhớ chợ bến xôn xao lầy lội… Biết bao lần trên phố, em đuổi theo một người châu Á, để hỏi coi có phải người Việt không…”

Con Nuôi

Thầy giáo lớp 1 thảo luận với lớp về một bức h́nh chụp, có một cậu bé màu tóc khác mọi người trong gia đ́nh. Một học sinh cho rằng cậu bé trong h́nh chính là con nuôi. Một cô bé nói:
- Ḿnh biết tất cả về con nuôi đấy.

Một học sinh khác hỏi:
- Thế con nuôi là ǵ?

Cô bé trả lời:
- Con nuôi nghĩa là ḿnh lớn lên từ trong tim mẹ ḿnh chứ không phải từ trong bụng.

Bức tranh
Tăng khắc Hiển

Đêm. Dưới trời sương. Hai mẹ con nh́n trăng tṛn treo trên những ngọn dừa và mái ngói ngủ yên. Người mẹ mơ có một mái ấm. Đứa con ước với được vầng trăng.

Mười năm.

Đứa con đă chạm tới đỉnh cao và nghĩ về tổ ấm.
Người mẹ một ḿnh nh́n trăng qua lỗ hổng mái nhà.

Vầng trăng khuyết đi một nửa…

Bàn Tay
Vơ Thành An

Hai đứa cùng trọ học xa nhà, thân nhau. Lần vào quán nước, sợ tôi không đủ tiền trả em ḷn tay xuống gầm bàn đưa tôi ít tiền. Vô t́nh *ng tay em… mềm mại.
Ra trường, hai đứa lấy nhau. Sống chung, em hay than phiền về việc xài phí của tôi. Bận nọ tiền lương vơi quá nửa đem về đưa em… chợt nhận ra tay em có nhiều vết chai.
Tự trách, mấy lâu ḿnh quá vô t́nh.

Băo
Nga Miên

Sống miền duyên hải, công việc của anh gắn liền với tàu, với biển, với những chuyến khơi xa. Anh đi suốt, về nhà chẳng được bao ngày đă tiếp tục ra khơi. Mỗi lần anh đi chị lại lo. Radio, ti vi báo băo. Đêm chị ngủ chẳng yên, sợ băo sẽ cuốn anh ra khỏi đời chị.
Cuộc sống khá hơn, anh không đi biển nữa mà kinh doanh trên bờ. Anh đi sớm về trễ, có đêm vắng nhà, bảo v́ công việc làm ăn. Nhưng nghe đâu…

Không phải băo, anh vẫn bị cuốn xa dần. Sóng gió, băo trong ḷng chị.

Chung Riêng
Nga Miên

Chung một con ngơ hẹp, hai nhà chung một vách ngăn. Hai đứa chơi thân từ nhỏ, chung trường chung lớp, ngồi chung bàn, đi về chung lối. Chơi chung tṛ chơi trẻ nhỏ, cùng khóc cùng cười, chung cả số lần bị đánh đ̣n do hai đứa măi chơi. Đi qua tuổi thơ với chung những kỷ niệm rồi cùng lớn lên…
Uống chung một ly rượi mừng, chụp chung tấm ảnh… cuối cùng khi anh là chú rễ c̣n em chỉ là khách mời. Từ nay, hai đứa sẽ không c̣n có ǵ chung nữa, anh giờ là riêng của người ta…





Sự yên tĩnh trong tâm hồn, ta không thể nào t́m thấy trong sự làm việc hoặc trong sự vui đùa. Cũng không thể t́m thấy trong cơi đời tục lụy hoặc trong tu viện, chỉ t́m được trong chính ḷng ta mà thôi.

William Somerset Maugham

ướt mi
12-19-2010, 05:18 PM
Được. Đổi thành ngắn tủn, tức là ngắn nhất hạng rồi không thể nào ngắn hơn, cho dù là có "cực kỳ" ǵ đi nữa.

Đây là một thí dụ của chuyện ngắn tủn:

Nàng nhướng chân mày. Hắn lật đật.

Chuyện ngắn tủn trên rơ ràng là ngắn, nhưng người đọc có thể tự suy ra dài tḥng; Nàng là ai mà hắn lật đật, và hắn lật đật cái ǵ?

Thấy chửa? Ngầu chửa? hè hè ...


Mỗi khi Nàng nhướng chân mày.
Th́ Chàng lật đật t́m hai cái ly úp hai con mắt...

ướt mi
12-19-2010, 06:27 PM
Bức tranh Ngài chưa hoàn tất ...

Không biết ngày xưa ngày xữa,
khi Ngài sáng tạo ra đất trời và muôn loài thụ tạo cũa khu Vườn ;
khi Ngài đặt đôi Eve & Adam vào bức tranh an b́nh đó,
Ngài có cần đến t́nh yêu và sự hưng phấn đễ khỡi đầu hay không ?

Nhưng ngày nay các nghệ nhân, con cái cháu chắt cũa Ngài, đều cần sự khỡi duyên đễ viết, đễ vẽ, đễ đàn hát . Họ nâng niu cung đàn, cọ bút, sắc màu và dường như trong Tâm luôn có chút nguyện mong "Thánh Thần" đến d́u dắt họ , giúp sức họ , cho họ sự bền ḷng : từ phút khỡi động đến khi hoàn tất trong sáng tác . Hạnh phúc, niềm vui cũa họ dâng tràn khi tác phẫm vừa được hoàn chĩnh, bao người trầm trồ khen tặng và trân quư tác phẫm dưới ánh sáng chói chang cũa bóng điện .

Nghĩ lại !
Thật thương cho ĐấngSángTạo ...

Khung cănh, màu nền cũa tác phẫm, đôi tay "khấn nguyện" cũa Ngài, luôn chói ḷa trong ánh chiêu dương hay lung linh huyền diệu cũa ánh trăng Rằm . Đôi mắt cũa Adam, cũa Eve mỡ to, mỡ to về cơi vô minh tĩnh mich. Chân đi lạc lối, tâm trí lạc ḷng v́ lời pha cũa loài Rắn Quỹ . Sắc màu khuyến dụ luân lưu như ḍng mật ngọt, tuông chăy ngày đêm trong TráiCấm .
Con dại cái mang ! B́nh an đă không c̣n ỡ cùng Cha .
Bức tranh Địa Đàng cũa Ngài đến nay vẫn chưa hoàn toàn viên măn .

Nghĩ lại :
Thật thương Ngài ...
Ngài đă tuyệt đối thương chúng Ta,
Tại sao chúng ta không tự nguyện giúp Ngài : hoàn thiện chính băn thân cũa chúng ta . V́ chính Ta : một bức tranh đang cần sự hoàn thiện : một "tiễu phẫm" sinh ra từ "cung Mẹ", từ ḷng mẹ . Như con cũa Ngài : Đấng Cứu Chuộc, đă được hạ sinh bỡi Mẹ Maria trong túp lều Bethlem bé nhơ nghèo hèn ngày xữa ngày xưa, ...

http://www.bbqt.com/forum/public/style_emoticons/default/rose.gif
(ẫn danh)
bbqt.
Tà. st

ướt mi
12-20-2010, 08:16 PM
CHÓ CHẾT V̀… CHÓ!

http://static1.fotosearch.com/bthumb/ARP/ARP113/Shag_Dog.jpg


Bố mẹ mất để lại ngôi nhà và một ít gia sản chẳng lấy ǵ làm lớn. 5 người con xào xáo, tranh giành đ̣i bán để chia. Cậu Ut chưa vợ, bức xúc ra riêng, chỉ xin mang theo hai con chó từng gắn bó từ thời bố mẹ c̣n sinh tiền. Cḥi lá dựng tạm nơi đồng không mông quạnh- vùng đất c̣n thưa thớt dân cư; đêm đêm bản đồng ca ếch nhái đan xen tiếng chó tru trăng buồn năo nuột. 3 tháng sau, một trong hai con chó đi biệt, cậu Út như mất một người bạn trung thành; con chó c̣n lại sau nhiều ngày thẫn thờ trông ngóng cũng bỏ ăn rồi chết. Chưa bao giờ cậu Út thấy nghĩa t́nh của vật nuôi- “Chó chết v́… chó!” lại thấm thía như lúc này.

Tà st ( BBQT. )

ướt mi
12-20-2010, 08:19 PM
http://etetet.net/upload/timhue/trangtri/YCVH/goinangcuoiha_YC.jpg


Cánh cửa của nàng

Vượt thoát trong hoan ca và rồi nàng bật khóc,
khi nhận ra ḿnh đă tự nhốt ḿnh bấy lâu nay sau cánh cửa không hề có khóa.

NhậtChiêu

Thach Thuy
12-21-2010, 11:28 AM
6 Truyện Thật Ngắn

1- Nồi cá bống kho tiêu

Ba mươi tuổi đầu, lận đận chiến chinh, chưa kịp lấy vợ th́ trời sập.
Đi tù.
Mẹ thăm nuôi sáu tháng một lần. Quà chỉ có nồi cá bống kho tiêu và nước mắt thương của mẹ. Được 3 năm thấy mẹ già đi, tóc bạc phơ. Thương mẹ, hắn bảo mẹ đừng lên thăm nữa. Nhưng đến kỳ thăm lại đi ra đi vào, trông ngóng mẹ. Suốt hai năm không thấy mẹ lên thăm.
Được tha, về nhà mới hay khi mẹ về gặp mưa bị cảm nặng trong lần thăm nuôi sau cùng và đă qua đời hai năm rồi.
Giỗ mẹ, hắn đi chợ mua cá bống về kho tiêu. Giỗ xong bưng chén cơm và đĩa cá bống kho tiêu cúng mẹ xuống ăn, h́nh như có vị mặn của nước mắt

2- T́nh đầu

Mười tám tuổi, yêu tha thiết, tỏ t́nh. Nàng chu mỏ: học tṛ, nhỏ xíu, bày đặt.
Hai mươi hai, Thiếu úy Sư Đoàn 18, về phép đến thăm, nàng lạnh lùng. Sợ làm góa phụ lắm. Hai mươi sáu, Đại úy Trưởng khối Chiến Tranh Chính Trị Trung Đoàn, khó chết rồi, xin bỏ trầu cau. Nàng ậm ừ để suy nghĩ lại đă.
Tháng 4/75 chạy giặc, lạc mất nhau.
Ở tù ra, gặp lại. Nàng đă có chồng, hai con. Buồn và mặc cảm, thôi cứ ở vậy không lấy ai.
Ba mươi năm sau, lận đận quê người, gặp lại. Nàng chồng chết, các con trưởng thành ra ở riêng. Mừng rơn, mời nàng đi ăn cơm tối nhà hàng.
Tỏ t́nh. Nàng thẳng thừng: già rồi bận bịu nhau làm ǵ, ở một ḿnh cho khỏe.

3- Hai chị em

Chị quen anh Hân, trung úy phi công. Anh đến nhà chơi, thấy em gái quấn quít Hân, chị nhường. Hai người tổ chức đám cưới, chị gom hết tiền để dành tặng đôi vợ chồng mới.
Em có thai đứa con đầu ḷng được 6 tháng th́ Hân đi tù cải tạo. Chị thương em đang có con dại, thay em đi ra Bắc thăm nuôi Hân.
Con được hai tuổi, em đi buôn hàng chuyến, lỡ có thai với người tài xế.
Chị tiếp tục đi thăm, dối Hân em dẫn con đi vượt biên rồi. Thấy Hân mừng cho tương lai vợ con ḿnh, chị xấu hổ, tủi thân, âm thầm khóc lặng lẽ trên chuyến tàu lửa từ Hà Nội về lại Sài G̣n.
Hân về, biết sự thật. Buồn, dẫn con gái đi vượt biên. Nghe tin hai cha con chết trên biển, chị lập bàn thờ. Lấy tấm h́nh Hân đứng bên cạnh chiếc máy bay phản lực F5 Hân tặng chị hồi mới quen rọi lớn ra, bỏ vào khung đặt lên bàn thờ, chị khóc gọi Hân ơi…

4- Trả hiếu

Thằng Út đói bụng, t́m Lan. Chị ơi nấu cho em gói ḿ. Từ sáng đến giờ hai chị em chưa ăn ǵ cả. Nhà hết ḿ gói ăn liền lại hết cả gạo.
Lan dỗ dành , ba đi thồ về thế nào cũng mua bánh ḿ cho em.
Trời tối dần vẫn không thấy ba về, Lan dẫn em ra đầu hẻm nơi anh Tư sửa xe gắn máy, ngồi đợi. Tư và Lan thương nhau đă hơn hai năm. Tư đang cố dành dụm ít tiền để sang năm làm đám cưới.
Trời tối hơn, chú Bảy xe thồ chạy về báo tin ba bị xe đụng găy chân rồi. Bệnh viện đ̣i 5 triệu mới chịu bó bột.
Lan về nhà thay áo, chạy vội ra nhà d́ Năm đầu phố. D́ ơi con bằng ḷng. Đêm bán trinh cho ông Đài Loan, Lan khóc lặng lẽ.
Anh Tư ơi, cho em xin lỗi…

5- Khói thuốc

Năm thứ hai ở Đại học CTCT Đà Lạt, Duy quen Trinh, học năm thứ nhất ở Đại học Chính Trị Kinh Doanh. Hai đứa yêu nhau tha thiết, thề hẹn sống chết với nhau .
Tốt nghiệp, Duy về Sư Đoàn 5 bộ binh, hành quân liên miên B́nh Dương, B́nh Long, Phước Long. Đêm hành quân giăng vơng nằm trong rừng cao su Đồng Xoài, Duy mơ có dịp về phép Đà Lạt, cùng Trinh tay trong tay dạo khắp Thành Phố Sương Mù, rồi vào Cà phê Tùng gọi một gói thuốc Capstan, một tách cà phê sữa, một ly sữa đậu nành nóng, cho ấm.
Trinh ra trường về nhà ba mẹ ở Sài G̣n. Duy xin phép thường niên được 7 ngày, ghé thăm. Trinh báo tin ba mẹ gả em cho anh giám đốc Trung Á ngân hàng. Cưới xong chắc em cũng vào làm ở đó luôn cho tiện. Mẹ bảo em hăy quên ông Trung úy đó đi.
Hai tháng sau Duy bị thương về nằm Tổng Y Viện Cộng Ḥa. Anh lính đơn vị cử đi theo chăm sóc chạy về báo tin hôm nay đám cưới cô Trinh, thấy nhà trai tới với nhiều xe hơi sang trọng lắm.
Duy chống nạng ra ngồi trước hiên, châm điếu thuốc. Thẩm quyền! bộ ông đang khóc đó hay sao?
Không phải đâu, chỉ là khói thuốc lá cay cay làm chảy ra nước mắt…

6- Chồng xa

Tin vào chủ trương của lănh đạo ủy ban nhân dân huyện, cha Hạnh bỏ lúa đổi sang nuôi tôm xuất khẩu. Vay của ngân hàng nhà nước 3 tỷ bạc. Tôm chết trắng ruộng, lỗ nặng.
Đến hạn trả nợ, không trả được bị ngân hàng hăm tịch thu nhà. Vịnh, em trai đang học lớp 10 muốn bỏ học đi làm thuê. Hạnh khuyên em cứ tiếp tục học lên đại học, mong sau này đổi đời. Nợ nần của gia đ́nh để chị lo.
Nuốt nước mắt vào ḷng, Hạnh lên Sài G̣n t́m mối lấy chồng Đại Hàn. Được ba tháng chị gọi phôn về thăm Vịnh, dặn ḍ em cố gắng học và chăm sóc cho cha. Tiếng chị nghèn nghẹn như đang khóc. Thương chị, Vịnh nghẹn ngào hứa vâng theo lời chị dặn ḍ.
Hai tuần sau, ṭa lănh sự Đại Hàn mời gia đ́nh đến nhận b́nh đựng tro cốt của Hạnh. Họ giải thích tại chị nhảy lầu tự tử…
Trên chuyến xe đ̣ từ Sài G̣n về Long Xuyên, xe chạy qua những cánh đồng lúa bạt ngàn tận chân trời, Vịnh thút thít khóc gọi chị Hai ơi…

st :coffee:
-TT- :rose1: