PDA

View Full Version : Hộc Bàn Trữ T́nh Thư



Phu Khuân Vác
12-13-2010, 11:43 AM
Anh chị thân mến,



Nơi đây giữ kỹ những lá thư t́nh thơm mùi long năo của anh chị.
Hộc bàn luôn được khóa để đừng ai vào xé rách lá t́nh thư :smile:

Yên chí nhá?

Kiến


Lớp "T́nh Thư Em Viết"

Ơi hỡi này anh học tṛ tóc hoa râm, này chị tuyết điểm sương mái đầu. Này em tóc xanh, ḱa em tóc dợn. Em có mối t́nh thơ? Em có viết lá thư t́nh chưa dám gửi?

Em đọc ra đây, tôi nghe xong dán tem gửi đi giùm. Dù muộn c̣n hơn làm mồi cho mối :smile: mí lị mọt.

Vác

Thuybangtam
12-15-2010, 03:18 PM
Thầy ơi, thư này của của cô Desirée nào không biết gửi lạc vào hộp thư tôi cho nên tôi bỏ lên đây để ACE cùng đọc :lol:

Champs sur Marnes ngày ... tháng...

Nap. của em,

Hôm nay trời bên nầy có chút nắng, chút mưa, đă khiến em chút nhớ, chút thương. Cho dù mưa nắng chợt đến chợt đi, nhưng về khuya vầng trăng vẫn chiếu tia sáng bàng bạc trên ṿm trời tím thẩm. Trăng xuyên không gian. Trăng soi pḥng ngủ. Trăng tràn muôn nẽo. Trăng mơn trớn làn da. Trăng rạo rực trong tim...

Anh! Nửa đêm về sáng, cô đơn với nỗi nhớ nhung tràn ngập cùng với niềm yêu thương chất ngất. Em lại th́ thầm tên anh trong ánh sáng của đêm trăng ...

Em chổi dậy bật lên ngọn đèn bên bàn ngủ, soạn lại chồng thư cũ. Những lá thư xanh ngày xưa nay đă vàng vọt như màu trang vỡ cũ, và những cánh hoa dại ép khô nhạt nḥa, tơi tả trong đêm.
Đọc lại lá thư cuối anh gửi, nỗi thất vọng về anh lại dấy lên trong em. Như em đă cảm nhận khi đọc lần đầu! Sao anh có thể liệt cuộc t́nh ḿnh là t́nh hư ảo, không thể hiện hữu trên đời ? Một t́nh yêu đă được dựng móng, xây nền đúc kết với tất cả nhiên liệu tuyệt vời từ tâm tư, ḥa cùng nhiệt huyết của trái tim, một t́nh yêu - theo em là trong trắng là nhiệm mầu, là yêu trong lư tưởng - th́ sao có thể gọi là hư ảo, là phù du ?

Sao anh quá khe khắt trong hệ lụy của chúng ḿnh đến như vậy? Em ngỡ rằng những suy tư, những nhớ nhung, những khao khát, những đam mê anh đang có về mối t́nh của chúng ta, sẽ mang lại cho anh những rung cảm tuyệt vời hơn, những ư nghĩ cao cả hơn.
Anh c̣n nhớ một chiều, anh và em đi sâu vào vấn đề "thế nào là một t́nh yêu hiện hữu?" Hôm đó em đă đưa ra khái niệm của riêng em: "T́nh yêu không nhất thiết phải có sự liên hệ với thân xác để có sự hiện hữu". Một t́nh yêu không cần thân xác là t́nh yêu tuyệt đối, là mối t́nh thiên thu. Nhưng ư anh th́ trái hẳn với em.

Tại sao ta sống trên cơi đời nầy luôn nghĩ về thân xác? Luôn nghĩ đến những đ̣i hỏi, những thỏa măn của nhục thể? Theo em, sự đ̣i hỏi của thân xác sẽ mang lại sự chán chường một ngày nào đó; khi ta không hội đủ nhu cầu để cung ứng, để thỏa măn sự đ̣i hỏi, khát khao của xác thịt. Lúc bấy giờ t́nh yêu có măi là t́nh bất diệt?

Nap. yêu, có khi nào anh nghĩ đến sự trường tồn bất diệt của tâm hồn? Em muốn nói đến t́nh yêu của chúng ta đang gầy dựng trên nền móng trường tồn đó. Cuộc t́nh đó sẽ không già, không trẻ, không mới, không cũ, không là cuộc t́nh đầu, chẳng là mối t́nh cuối, nó bao la vô tận. Nó có thiên h́nh vạn trạng biến đổi theo ư muốn, theo sự tưởng tượng của chúng ta.

Có thể anh sẽ không đồng ư với em. Nhưng anh cứ thử, hăy yêu như chưa bao giờ được yêu. Em tin rằng anh sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn, sẽ thỏa măn hơn và cuộc sống sẽ mang nhiều ư nghĩa hơn. Anh biết không, trên đời không ǵ hạnh phúc bằng ḿnh được yêu như một t́nh nhân. Và em muốn măi măi là t́nh nhân, để em được yêu bằng nỗi đam mê, bằng ánh mắt đắm đuối, bằng nụ cười rạng rỡ, bằng những lời t́nh tự nồng nàn... Chỉ ngần ấy thôi là quá đủ cho em.

Anh lại cho rằng em quá lăng mạn có phải không? Vâng, lăng mạn là ngôi vườn đầy kỳ hoa dị thảo để tâm hồn em nương náu.

Nap. của em, ngoài kia đêm vừa tàn, trăng đă khuất, gió cũng lặng, sương sắp tan. Em xin tạm biệt, hẹn anh vào tuần trăng tới...

Người t́nh không chân dung,
Desirée

:momong:

Andy_Nguyen
12-15-2010, 08:33 PM
Andy cũng mạo muội xin phép thầy Vác cho nộp thử 1 bài văn đi lạc vào hộp thơ của Andy nha !


Em ước muốn trong cuộc đời này, khi em không c̣n vướng bận với cuộc sống nợ trần, em sẽ tự mở cho ḿnh một quán cà phê sân vườn. Quán của em sẽ do chính bàn tay em lựa từng gốc cây, chọn từng nhạc, xắp xếp, trang trí ...Tất cả đều theo cảm hứng của ḿnh ...C̣n về phần khách khứa, không c̣n là vấn đề . Quan trọng là cho chính bản thân em thưởng thức, được sống trong góc riêng với kỷ niệm hằng ôm ấp của ḿnh.
----
Nguyên ngày hôm nay, em đi lê lết 4 quán cà phê, chỉ để ngắm cách người ta trang trí, nghe nhạc và uống cà phê.
--
Em cũng trở lại Khúc Ban Chiều ...Ngồi vào bàn cũ, cũng ly cà phê sữa đá quen thuộc, cũng nh́n ra ḥn non bộ nước chảy róc rách luồn dưới những chiếc lá xanh cùng với điệu nhạc êm dịu của thủa nào ...Nhưng giờ đây trong em không c̣n có giây phút hồi hộp đợi gặp anh của hôm nào ...mà cảm nhận lại hạnh phúc của một thời đă đến bên em rất thật, không phải là mơ hay trong thơ nữa ...
--
Em như trẻ dại, đón nhận hạnh phúc anh mang đến một cách dễ dàng ...Như một cô dâu mới, con tim reo vui, ḷng hân hoan, tay trong tay dạo khắp phố phường, ngồi sau honda ôm thật chặt để anh tập đèo ṿng quanh những con đường ...Và nghe anh thủ thỉ " Anh liều lái xe giữa Sài G̣n hỗn loạn v́ chỉ muốn chở em, và chở em trọn đời ..." . Anh c̣n kéo em vào sân nhà thờ để mong một ngày nào đó chính thức nắm tay em lên Giàn Thánh cho một câu thề hứa ...
--
Anh đă hứa không bao giờ làm em buồn nữa ...và em cảm nhận được t́nh thương yêu qua những ngày bên nhau ...Nhưng anh có biết rằng, khi anh bước chân rời nơi đây, em đă bắt đầu lại những ngày buồn ...
--
Có tự che dấu bao nhiêu, cũng không phủ nhận được rằng đó chỉ là những giây phút hạnh phúc tạm bợ trong đời ...Bổn phận và cuộc đời này đă đặt để rồi ...Cũng như từ xưa anh vẫn nói với em ..."Cuối cùng cũng chẳng được ǵ ..."
--
Cuộc đời này em thấy được quen anh nơi này là hên lắm rồi, làm ǵ mong mỏi được bên anh hay như câu hát trong bài Niệm Khúc Cuối: " Xin cho một lần, trong đêm mặn nồng, yêu thương vợ chồng ..." Em đă có thời gian hơn 2 tuần trọn vẹn với anh ...em lời rồi ...
--
Giờ đây em cũng xin dùng lại câu kết của bài Niệm Khúc Cuối : " T́nh ơi, dù sao đi nữa , em vẫn yêu anh ..."
--

ANHV _ Tháng Tết 2009

chieunhatnang
12-15-2010, 09:29 PM
GỬI EM TỪ MỘT GÓC TRỜI XA

Em yêu,

Buổi sáng cuối tuần, ngồi nh́n từng giọt cà phê rơi chậm vào ly, suy nghĩ vẩn vơ về sự ngắn ngủi, mong manh như sương khói của một đời người, anh chợt nghĩ đến đời sống bản thân ḿnh. Sẽ từ giă trạm tạm trú trần gian này lúc nào và sẽ đi về đâu? Thiên đàng hay địa ngục, nếu có? Và sẽ tiếp tục làm ǵ ở đó? Toàn những câu hỏi mà có lẽ không ai đủ thẩm quyền để có thể giải thích rơ ràng được cả. Tuy nhiên, nếu ai hỏi anh sẽ chọn thiên đàng hay địa ngục khi chết và nếu được chọn lựa, câu trả lời của anh sẽ là: Anh chọn nơi nào có bạn bè của anh! Em, theo như định nghĩa của “bạn”, em cũng là một người bạn của anh.

À, mà Anh chợt nhận ra một điều hơi lạ, là anh đang suy nghĩ vẩn vơ nhưng sao vẫn có em trong đó? Dường như dạo này, bằng những con đường không tên, bất định hướng, ngắn hay dài, vô t́nh hay cố ư, em đă đến và ngang nhiên chiếm ngự một phần những ḍng tư tưởng cùng suy nghĩ của anh, như một người có rất đầy đủ thẩm quyền. Nhiều lúc anh cảm giác như là em đang quẩn quanh bên cạnh và rất gần gũi, dù ḿnh đang cách núi, ngăn sông. Em như ẩn hiện ở giữa vùng ranh giới của thực chân và hư ảo. Với sự giúp sức của em, anh đă và đang dệt ra những giấc mơ để trang điểm cho đời sống hiện tại, làm hành trang trên đường về tương lai. Ngày mai, ai biết được sẽ ra sao nhưng những ngày vừa qua là những ngày rất vui vẻ trong cuộc sống của anh.

Những buổi chiều buồn lang thang dọc bờ hồ, tiếng ca của em như ḥa quyện với tiếng sóng vỗ bờ, với tiếng gió vi vu, văng vẳng bên tai. Nhớ ơi là nhớ! Những nụ hôn vô h́nh, những ṿng tay ôm chân không, những yêu thương, luyến ái, mặn nồng gởi trao mà dư hương dường luôn quanh quẩn, ẩn hiện trong mùi thơm của tách cà phê buổi sáng, trong mùi cháy thơm nồng của củi thông đốt ḷ sưởi đêm đông.

Như mưa xuân, nắng hạ, gió thu, tuyết đông là của đất trời, với anh, dường như em là tất cả - là t́nh nhân để anh yêu thương và được yêu thương, là cái bóng và cảm xúc để anh thơ thẩn, sắp vần, ráp chữ, dệt mộng xây mơ, xẻ chia nỗi niềm tâm sự, là hy vọng và tương lai để anh thấy cuộc đời đáng yêu và đáng sống. Con đường t́nh yêu, anh có thể xem ḿnh như là một trong những người may mắn, đă t́m được nửa phần đi lạc. Với em, anh có cảm giác như vậy.

Trong thực tế của cuộc sống, có rất nhiều người đi suốt cuộc đời vẫn t́m không gặp nửa kia của ḿnh. Có thể họ cũng có bạn đường, hoặc đang sống dưới mái ấm gia đ́nh, nhưng đồng sàng dị mộng. Sự kết hợp của họ không phải do t́nh yêu mà có thể v́ những nhu cầu thiết thực của đời sống, của xă hội... đ̣i hỏi .

Như tâm sự của TTKH:

"Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời .
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi"

Hay như Phan Thị Thanh Nhàn:

"Người tôi yêu đă đi xa
Người yêu tôi ở lại nhà. Buồn không!"

Yêu người và được người yêu đă là một sự may mắn, th́ được sống chung với người ḿnh thương mến phải là một hạnh phúc tuyệt vời. Anh hy vọng con đường t́nh yêu sẽ dẫn ḿnh đến một cuộc sống hạnh phúc bên nhau. Với anh, chắc cuộc sống sẽ vô nghĩa, mất hẳn lạc thú nếu tương lai thiếu vắng h́nh bóng của em. Từ sâu thẳm trong ḷng, anh thương mến em như chưa từng biết thương, thực sự muốn chia xẻ với em mọi buồn vui trong đời, với tấm ḷng và khả năng của anh. Đừng hỏi anh tại sao, v́ anh không thể nào giải thích rơ ràng và hợp lư lẽ bằng ngôn ngữ b́nh thường. Hăy nh́n vào mắt và lắng nghe nhịp đập của trái tim anh, em sẽ hiểu.

Bên này mùa Xuân đă về, sân cỏ trước nhà đă xanh tươi, cây cũng bắt đầu nẩy mầm kết nụ. Buổi sáng, tiếng chim hót ríu rít, líu lo đón chào b́nh minh, những đàn chim về phương nam trốn cái lạnh khắc nghiệt của phương bắc h́nh như cũng đă trở về. Sáng nay anh pha hai ly cà phê và đă uống dùm em một ly. Ước chi, mỗi buổi sáng có thêm nụ hôn của em đi kèm, th́ cà phê chắc thơm ngon hơn và ngày sẽ tràn đầy niềm vui với anh, dù cho ngoài trời có đang mưa hay nắng .

Xin cám ơn Em đă đến cùng anh.
Chúc em mọi việc vui vẻ và như ư. Hẹn thư sau .

Anh.

TTL

Thầy Giám Hiệu ơi, Nắng dán tem gởi dùm thư cho một người :grin:

Kiến Hôi
12-15-2010, 11:30 PM
Thầy Vác, gửi dùm em lá thư này về chốn Bàn Cờ nha mậy ...í ...nhá bác nhé?

Lá T́nh Thư Của Đây

Ới ...à,

Tối nay đây thức khuya lắm, không phải để gạo bài thi mà là sao cứ tự nhiên nhớ về ới khủng khiếp, học hành ǵ nổi cho vô?

Một ḿnh đây ngồi ngoài hàng ba với bóng đèn vàng, và cái bàn nhỏ cùng chồng sách vở, đây không học, đây ngồi khắc tên ới.
Ới à, khắc tên ới, đây cũng phải dùng mă tự chứ khắc ngờ ngờ mấy thằng bạn khờ của đây đọc được th́ nó chọc. Giận lắm! Mà cũng mắc cỡ lắm!

Tên của ới là tên của một loài chim cánh nhỏ dịu dàng, đây lật ra sách h́nh có ảnh loài chim đó. Đây theo đó khắc h́nh chim tên của ới. H́nh chim nhẹ nhàng và lả lơi khôn tả mà có thằng khỉ bạn học nó hỏi mầy vẽ h́nh con c̣? Thằng thiệt là mắt lé!

Á! Má thức giấc bước ra kiểm soát con trai làm ǵ? Đây phải lẹ lẹ giấu bức thư t́nh ...mở sách vờ như học bài chăm chú lắm ...hẹn nay mai viết cho ới nữa nha?

Ới à Ới, viết tiếp cho Ới nha.

Hôm bữa cả lớp rủ nhau lên sân cỏ của trường Kỷ thuật Phú Thọ đá banh, sao Ới lại cổ vơ cho phe thằng Rô? Thằng đó tuổi con ngựa nó chạy lẹ như gió, đây ngáng cái gị nó, nó té cái phạch, nó tính khóc nhưng nh́n thấy Ới tỏ vẻ lo ngại, nó bèn làm anh hùng không thèm khóc.

Sao mà ánh mắt của Ới nh́n nó đầy lưu luyến?

Buồn quá.

Ừ, buổi đi tắm piscine ḱa mới rùng rợn, Ới bạo thiệt dám mặc hai mảnh, mấy thằng nó ngó nó té xuống hồ ầm ầm. Ới ơi, Ới tân thời quá ể.

Năm nay năm thi tú tài; học giỏi như Ới, đậu là cái chắc. Học dở mà lại c̣n tương tư như đây, rớt là cái cẳng. Nếu rớt th́ đây phải đi lính.
Í dà, nghĩ đến đi lính mà hồi hộp quá Ới ơi!

Chắc phải gạo bài lia lịa mới được.

Dù gạo bài dữ lắm nhưng đây vẫn rớt cái phạch Ới ơi.

Thôi chắc phải từ giả Ới và bạn bè và những lần đi chơi chung nhưng vẫn chưa dám nói một câu nào với Ới.
Thằng Thâu nó xúi nhắm mắt nói đại với Ới đi. Đây mở hai con mắt trừng trừng mà vẫn không dám nói. Huống hồ ǵ nhắm mắt?

Nh́n Ới là đây muốn xỉu, nói năng chi nữa nè trời ơi?

Thằng Rô nói Ới đậu hạng Ưu luôn. Giỏi quá!
Bạn bè ai cũng đậu bằng Tú Tài, chỉ có đây là xấu số. Buồn quá!

Tụi nó khao tiệc nhậu, đây ḷng dạ nào đến dự? Nhưng nó cứ đến bắt đi, nó khiêng nó tŕ nó kéo. Thôi th́ cũng phải đi cho vừa ḷng bạn, cho nỗi mừng của tụi nó toàn vẹn hơn, cho nỗi buồn của đây càng tan nát.
Đây uống rượu cho môi thật mềm, cho nỗi sầu thi rớt lắng thật sâu, cho cuộc đời bắt đầu vào ngă rẽ u buồn.

Đây sắp sửa thành người lớn.

Sắp sửa mang ba lô lội khắp núi rừng học bài địa lư thật chứ chẳng c̣n mơ.
Bài học địa lư không c̣n nh́n bản đồ mà chính là những bước chân dẫm lên từng phân vuông vùng đất nước.

Quân trường, nó dữ thiệt Ới ơi.
Nó nạt. Nó nộ. Nó hét. Nó làm đây muốn quính.
Nó chẳng nhẹ như mẹ. Nó chẳng hiền như cha.

Nó nói nó uốn sắt cong thành thẳng. Nó sửa lù đù thành ma lanh.
Nó bắt tắm nắng cho đen, cho tâm hồn cứng rắn.
Nó bắt dầm mưa cho nhăo nhăo hết những ủy mị tầm thường.

Lẽ ra đây phải ra quân trường Đồng Đế học khóa hạ sĩ quan để mang cánh gà làm Trung Sĩ, nhưng hôm nhà bị cháy; văn bằng trung học không c̣n. Đây khai với họ vậy nhưng họ không tin, họ nói nh́n mặt đây mà học hết trung học họ cùi.
Ừ, th́ cứ cho tụi nó cùi hết đi. Đây vào Quang Trung học làm lính thú, tức lính binh nh́ cùi bắp.

Kệ, coi thử đi vài chục năm có lên làm tướng không cho biết.

Hành trang lên đường của đây là tấm h́nh cha mẹ và tấm h́nh của Ới bữa thằng Thâu chụp lén nó cho, cùng lá thư này không biết bao giờ có đủ can đảm gửi cho Ới; nhưng dù ǵ th́ thư cũng vẫn chưa viết xong mà hả Ới?

Và nếu có gửi cho Ới th́ Ới hăy ráng đọc nha? Chừng nào xong th́ đây sẽ gửi.
Hứa vậy.

Quân trường với đời sống tập thể theo lời anh ba Kỉnh -người cùng xóm- căn dặn: Phải kết thành một nhóm năm ba bạn bè để tương trợ lẫn nhau.

Anh ba Kỉnh đă 3 sắc áo lính khác nhau. Không thích binh chủng này, ảnh trốn xin đi binh chủng khác. Binh chủng nào cũng đánh giặc te tưa. Hiện nay th́ ảnh đang trốn ở nhà v́ vợ sanh; mỗi đêm cảnh sát đi ruồng bố quân dịch, ảnh phóng lên mái nhà chạy rần rần qua xóm khác. Thế nào cũng bị bắt lại cho coi.

Đây nghe lời ảnh, kiếm cách kết bạn thành một nhóm. Có thằng Công h́nh như nó lai Tây, nước da nó trắng, lỗ mũi nó cao, chân mày nó rậm. Nó cứ bị thằng Vàng và thằng Biên ăn hiếp hoài. Hỏi sao mày không dộng lại? Nó lắc đầu lo sợ. Đây bèn nổi sùng kiếm chuyện gây sự với thằng Vàng.

Thằng Vàng nó ốm mà cao, cánh tay nó dài, cái miệng nó lấc xấc, chửi thề nhiều hơn nói, mà hễ nó nói th́ tay nó tới. Miệng nó vừa xin ăn thằng Công th́ tay nó, muỗng đă thọc vào lon guigoz thịt chà bông không cần biết người ta có chịu cho hay không?

Miệng nó vừa chửi th́ nắm đấm nó vừa bay tới. Nhưng ...đây có vơ, vơ nhu đạo học của thầy Thượng Tọa Thích Tâm Giác ở Học Viện Nhu Đạo Quang Trung, Dakao suốt cả hơn 10 năm trời nên đây quật nó ngă ành ạch, dùng đ̣n chân quét nó té ành ành cho bỏ tật ăn hiếp người ta.
Kế đó, đây quay qua thằng Biên hỏi mầy muốn chơi tao hông mậy? Nó lắc đầu nhưng đây cũng thừa cơ hội dộng nó một dộng, lần này đây lại dùng vơ Thái Cực Đạo học của thầy Lư vốn là anh bà con của đây.

Chắc Ới cho là đây hung dữ? Nhưng không phải Ới ơi. Đời con trai cần phải đánh lộn để kết thân như con ...chó nó tè ṿng ṿng gốc cây để đánh dấu giang sơn của nó, như con hổ nó gầm để thị uy, như con ong, rơ ràng ai phá tổ là nó chích. Và đây, đây kết bạn bằng những lần đọ sức và bằng những chầu nhậu quắc cần câu.

Đây lớn rồi Ới ơi.

Ấy, qua màn đánh lộn nhau th́ tụi này bốn đứa trở thành bạn thân trong quân trường.
Đây có cho tụi nó nh́n h́nh của Ới. Tụi nó có đứa tṛn miệng không ngậm lại được, có đứa thở dài nằm vùi dưới tàng bă đậu mà mơ một an ủi thần tiên từ nơi Ới. Có đứa muốn đây in ra nhiều tấm nữa cho tụi nó cất vào bóp để dành lâu lâu mang ra ngắm. Đâu được đâu hả Ới?

Lính tẩy như tụi này th́ không được đi phép cuối tuần nếu như không có người bảo lănh. Họ sợ tụi này chuồn luôn không trở lại. Những sinh viên sĩ quan hay hạ sĩ quan họ c̣n một hănh diện trên cổ áo hay trên bờ vai nên quân đội dễ dàng hơn với họ. Họ được về phép thoải mái và họ hăm hở trở lại quân trường.

Đây, chưa chi đă thấy một sự mất thăng bằng trong quân ngũ. Quân đội có lẽ nên an ủi tất cả những người có số quân khắc trên tấm thẻ bài, những người cùng ở một hướng dưới cùng một lá cờ cùng xung phong về hướng khác bảo vệ giang sơn. Tất cả đó, họ xứng đáng để đừng bị chênh lệch quá xa.

Hôm, đây được anh ba Lư bảo lănh về 24 giờ phép. Đây có ghé trường cũ muốn thăm bạn bè và nh́n Ới một lần nữa trước khi ra đơn vị ở măi xa miền Trung.

Nhưng ...đây cứ ngần ngại, ngập ngừng không biết với bộ đồ trây-di trụi lủi không có lon màu vàng đeo trên cổ, không có biểu chương vắt trên vai, không một tia mặt trời rạng rỡ. Hiện diện này có làm cho các bạn bỡ ngỡ? Hay cứ để trong óc bạn nghĩ về đây với h́nh ảnh một thư sinh áo trắng vở nhét túi quần sau, lang thang sân trường t́m thư t́nh bị xé làm chong chóng đọc ké những lời thơ.

Ba tháng miệt mài trong quân trường. Ba tháng được quân trường đăi ăn toàn là cá mối lăn bột chiên vàng với đụn cơm trộn lẫn thuốc ngừa bệnh dịch đau màng óc có mùi hăng hắc màu nghệ.

Ngày thứ nhất ăn con cá mối sao ngon chi lạ?
Ngày thứ chín mươi, ngồi nh́n con cá mối mà nước mắt chảy dài. Ngán ơi là sao ngán. Không lẽ khóc ṛng.

Ới ơi! Đây vào đời với bước chập chững của tuổi thơ.
Lớn ǵ đây nổi nè trời?

Vậy mà lớn nổi Ới ơi! Lớn ở những hít đất nở ngực, những nhảy xổm nở đùi, những đêm mưa dầm dưới giao thông hào che poncho chịu đựng. Lớn ở ư thức rằng miền Nam không gây ra chiến tranh mà chỉ ráng gồng người bảo vệ. Có nấm mồ nào của người miền Nam được chôn ở đất Bắc? Có đơn vị nào gây ra tang tóc ở Thăng Long?

Những địa danh với xác người máu chảy chỉ nằm bên đây vĩ tuyến, bên đây gịng sông Bến Hải, bên đây măi sâu tận Cà Mau, bên đây cạnh góc phố Sài G̣n. Bên đây và bên đây chiến tranh tàn phá. Bên đây và bên đây nhiều nội tuyến nằm vùng, những sư, những cha, những tướng, những giáo sư bác sĩ cam tâm làm chuột chù lẩn núp trong quần chúng ném bom lựu đạn hay ném bom chủ nghĩa vô nhân vào thân thể và trí óc người dân hiền.

Đây và thằng Biên, đây và thằng Công, thằng Vàng cầm súng hy vọng ngăn lại được phần nào hay chăng?
Nhiều đàn anh đă làm tṛn nhiệm vụ đó. Ngăn lại nên mộ đàn anh đă xanh cỏ. Ngăn lại nên ngực đàn anh nhiều huy chương. Ngăn lại nên chân đàn anh c̣n bỏ lại ngoài chiến trường.

Ới ơi,

Đây sẽ theo gót đàn anh ngăn lại làn sóng đỏ.
Đây đă lớn rồi Ới ơi.


***
Ghi chú của người viết:

Lá thư này được thấy trong một ba lô đẫm máu kề bên khẩu M16 mà ṇng đă tét, chiếc nón sắt lăn bên đường, cỏ dại phủ phần nào những vết đạn xuyên.
Lá thư c̣n dài, chữ viết phần sau mỗi ngày một run lấm đất và śnh như Đây mầm ṃ viết trong đêm đen của các chuyến hành quân, chắc vậy.

Người viết lại không biết có nên tiếp tục lá thư t́nh này hay hăy ngừng lại nơi đây?

Phân vân.

http://i435.photobucket.com/albums/qq74/kienhoi-1/Truyen/HQ504-VNCH.jpg Chiếc dương vận hạm HQ 504 phát xuất từ bến Bạch Đằng lướt ngang qua Bộ Tư Lệnh Hải Quân theo gịng sông Sài G̣n tiến ra biển Thái B́nh.
Khi băng ngang Bộ Tư Lệnh, nhân viên của chiến hạm từ sĩ quan đến thủy thủ đứng trên bong tàu nghiêm trang chào lá quốc kỳ màu vàng với ba sọc đỏ nước non http://i101.photobucket.com/albums/m78/kiettran8/avatar3/vietnameseflag.gif đang bay lồng lộng trong gió.

Những hành khách quá giang mặc trây-di như tụi đây cũng đứng lên trang nghiêm chào cờ. Lá quốc kỳ của bao xương máu ǵữ ǵn; biểu tượng cho một đời dân chủ tự do.

Chào lá quốc kỳ cũng như chào thủ đô Sài G̣n lần cuối để đi xa. Chào Ới, người t́nh chưa bao giờ ngỏ tiếng, chào bạn bè những vụn dại của tuổi thơ.

Chào cha mẹ và chào con phố với lá bông g̣n. Chào tất cả những kỷ niệm xưa đẹp đẻ.

Ới ở lại hậu phương cố gắng học hành.
Đây ra tiền tuyến xin làm người đă lớn.


Tàu theo ven biển hướng ra miền Trung; miền Trung giá rét có những cơn lụt hàng năm, những vách tường nhà c̣n dấu ngấn của các mực nước dâng năm rồi và năm nay và sẽ ngấn thêm vào năm tới.


Như chiến tranh miền Trung, mỗi năm một dữ dội; dấu ngấn là những xác người và vành khăn tang, là trẻ thơ ngơ ngác lạc loài.
Ới ơi! Đây muốn ngăn lại những dấu ngấn kinh hoàng ấy. Có được không Ới? Ới có cầu nguyện dùm cho đây?


Từ khơi nh́n vào dọc theo bờ cẩm tú giang san, nơi chỗ ph́nh của phần dưới chữ S, đẹp như lưng người đàn bà. Rừng cây, núi đồi, ánh điện, băi biển uốn lượn mong mỏi bữa thanh b́nh.


Trên tàu, dập d́nh theo sóng, đây nằm nghiêng trên bong trùm poncho nh́n sao trời muốn hỏi thăm giờ này Ới đang làm ǵ? Thương xá Eden chắc sắp đóng cửa, người lao công chắc đang quét dọn hành lang, Ới có kịp về nhà? Có ai đưa? Có ai đón?


Miền Trung buồn như nốt nhạc trầm rời ră. Đơn vị mà đây và thằng Biên, thằng Vàng và thằng Công đến tŕnh diện lại đang ở trên cung cao vút của hàng loạt đạn đại bác đang nă vào. Ngày đầu ra chiến trường là ngày đầu đụng trận. Cuộc chiến sôi nổi. Cuộc chiến vội vàng cuốn thân xác thằng Công đưa vào ḷng đất mẹ. Đôi mắt nó, đôi mắt hăy c̣n trợn trừng chưa kịp lập chiến công. Nó bỏ cuộc quá sớm, nó chưa kịp mang ba lô lội theo con đồi đất đỏ, lội theo hàng thông ngoài bờ biển có gió vu vơ. Chưa kịp ăn cơm sấy với nước múc từ ruộng đồng.


Chưa kịp ...


Bao giờ tôi trở lại Cổ Thành xưa
Sờ vách tường vôi đạn thủng, bom bừa
(Cố Quận)


Nó đă vội ...


Lấy máu ḿnh viết bản t́nh ca
cho em hát vang vang trên đầu giặc
(vdt)


Và đoản mặc niệm của chiếc kèn đồng sau này trổi lên nơi Nghĩa Trang Quân Đội Biên Ḥa có linh hồn của thằng Công trong đó cạnh hàng bao nhiêu linh hồn của những người đi trên đầu súng để viết lại một hàng sử xanh.


Ới ơi, có nghĩ ǵ không về tụi đây?


Tiếp lá thư t́nh của Đây gửi Ới.


Hôm nay th́ vui lắm Ới ơi!
Ngày ra tŕnh diện đơn vị là hôm đầu tháng mà nay th́ đă cuối tháng lănh lương, cũng là ngày nhận tiếp tế từ hậu cứ.


Sáng sớm đây đă theo một đoàn người đốn cây rừng làm gánh, lấy poncho làm gióng, lội suối băng đèo ra tuốt ngoài để gánh về nào rượu nào thịt, nào cà phê thuốc lá.


Món ngon nhất chính là rượu đế.


Ông Hạ Sĩ Chi Tiểu Đội Trưởng của đây nhấp miếng rượu trong cái ca nhôm rồi ca lên rằng:


- Khè ...cầu Trường Tiền mấy vại mà bao nhiêu nhịp, anh mần ṃ đếm nhịp rượt theo o. O mà o mặc áo dài bán bột lọc, ớt bẻ đôi xé lưỡi nhớ o hoài.


Ông làm thêm ngụm nữa rồi đưa ca nhôm đi một ṿng dặn ḍ:


- Bây uống mà uống nhâm nhi chứ đừng ực hỉ?


Thằng Biên làm ngụm lớn, khen nam vô tửu như thằn lằn c̣n đuôi; lính nào chết trước rượu đâu mà uống?


Đoạn nó đưa ṿng qua đây. Đây cầm ca rượu hửi mùi. Mùi rượu như quen, mùi rượu như mùi hơi thở cuộc đời. Đây làm ngụm chẳng nhỏ. Ông hạ sĩ la lên: Chùi, mới có ba hớp mà muốn hết ca.


Rượu đi một ṿng mười mấy mạng. Tiếng cười sảng khoái vang lên. Thằng Vàng khảy một tiếng đàn ghi ta: Ai hát tui đàn cho.
Thằng Tờ ca bản Xuân Này Con Không Về, tới đoạn "bao lớp trai hùng mừng xuân chiến trường, không lẽ riêng ḿnh êm ấm, mẹ ơi xuân nay con vắng nhà". Thằng Thanh hực lên: Xạo! Gặp tao tao chạy về liền.


Ới ơi, tụi đây đang nhậu, quên đi những hăi hùng, quên đi thằng Công vừa mới nằm xuống vài tuần qua. Và sẽ phải quên đi vài tuần tới nữa sẽ có chuyện ǵ xảy ra không? Cứ vui ngày hôm nay trước đă.


Có một ông tướng người Mỹ nào nói:
- Người lính không chết đâu. Họ chỉ dần dần bị lăng quên mà thôi.


Có nghĩa rằng, một lúc nào đó họ sẽ sống lại.


Ới ơi! Ới có lăng quên đây không?

Hôm nay th́ tới phiên đây làm khinh binh. Khinh binh có nghĩa là xách cây súng đi lang thang một ḿnh trước đoàn quân; đi trước để ḍ đường nghe ngóng t́nh h́nh địch cùng địa thế, hễ ḿnh dậm ḿn trước th́ ḿnh đành phải bỏ cuộc trước, hễ thằng việt cộng nào quính quáng nó bắn sảng th́ nó khỉa ḿnh đầu tiên, khinh binh như một con chốt thí. Nên nhiệm vụ khinh binh th́ không bị chỉ định mà là cứ tuần tự theo phiên trực của mỗi ngày hành quân. Mỗi một người lính thế nào cũng có phiên làm người đầu tiên giỡn mặt với tử thần. Mỗi một người lính thể nào cũng có lúc làm khinh binh.


Đây không thích làm người đầu tiên trong một cuộc ǵ cả, ngay cả làm người t́nh đầu tiên của Ới mà đây c̣n ngại ngùng. Thư viết dài mà chưa dám gởi. Không đủ can đảm làm khinh binh sồng sộc đi vào đời em. Thật ra khinh binh không hùng hổ đi mà khinh binh phải bước thật nhẹ nhàng, bước sao đừng rung động cỏ cây, bước sao đừng phá giấc trái ḿn đang say ngủ. Đây cũng không dám nhẹ nhàng bước vào đời em. Đây sợ em nói không th́ đời đây nhiều lắm những nỗi buồn đầy tên tuổi; như đây sợ quả ḿn thức giấc th́ lại chính là nỗi buồn không c̣n tên.


Làm sao ...làm sao ...đây cứ núp mà đi.
Làm sao ...làm sao ...đây cứ viết măi thư mà đừng gửi.


Nhưng, ông Hạ Sĩ Chi với hàng nhiều năm kinh nghiệm căn dặn rằng:
- Tụi mi đừng sợ làm khinh binh, chẳng thằng nào bắn khinh binh làm khỉ mốc ǵ? Bắn khinh binh th́ nó bị chủ lực dập đẹp; nó để khinh binh đi qua xong rùi nó mới làm thịt đoàn quân. Rủi chi th́ chỉ là khinh binh hay bị lạc đơn vị khi tụi nó chặt ra làm hai khúc, nên tụi mi, khinh binh phải mang nước cho thật nhiều kẻo chết khát, vậy thôi! C̣n ma tức là ḿn kêu ai th́ nấy dạ, nhưng tụi mi phải căng con mắt ra. Lúc nào cũng phải căng con mắt ra cho thật lớn.


Ới ơi! Đây căng con mắt ra mà cũng c̣n sợ thấy mồ tổ. Nước th́ đây mang những hai bi đông. Mà lỡ lạc th́ làm sao biết đường về thăm Ới? Cứ nhắm hướng Nam mà đi hé? Ới bao giờ cũng ở hướng Nam và đây bao giờ cũng là người của miền Nam; thề quyết không thân Nam mà ḷng Bắc; thề quyết không chàng hảng hai đàng; thề quyết một ḷng với Dân Chủ Tự Do và ...một ḷng với Ới.


Ới có biết hễ đây thề là thiệt không?

Và khi làm khinh binh một lần th́ tự nhiên đây bỗng đâm ghiền làm khinh binh một đời.

Ới cứ nghĩ, đi trước một đoàn quân dẫm bước ghi lại dấu vết chân trên quê hương vào từng vuông đất xa lạ có phải là đang lần ḍ đi vào lịch sử hay không? Có phải là người đầu tiên in dấu chân trên vùng đất sắp sẽ phải là của phe tự do?


Đây thích làm khinh binh.


Có ông chuẩn uư mới ra trường về đơn vị. Mỗi khi đụng trận, ông cứ đứng sổng lưng cạnh một thân cây hay sau một g̣ mối. Ông đại đội trưởng hét ông nằm xuống. Ông lắc đầu nói: "Sĩ quan không nên núp mà phải quan sát chiến trường". Nể ông này thiệt Ới ơi! Phải chi tất cả sĩ quan đều phải đứng dậy để quan sát, và phải chi tất cả sĩ quan đều phải ra chiến trường tham gia cuộc chiến, không phân biệt con của ông lớn này hay cháu của ông bự kia th́ quân lực ta sẽ trở thành bách chiến. Há Ới?


Ới ơi,
Thấm thoát đă một năm qua, đây đụng trận không biết bao nhiêu lần không c̣n đếm nổi nữa. Đơn vị bao giờ cũng chiếm được mục tiêu mặc dù nhiều bạn bè quen đă gục ngă. Lại bổ sung thêm nhiều gương mặt mới.
Ra trường bốn đứa về đây, giờ chỉ c̣n lại hai; đây và thằng Vàng. Thằng Công th́ chết vào ngày đầu, thằng Biên bị thương đưa về y viện, có dặn nó phải viết thư ra, nhưng vẫn chưa nhận được.


Kỳ này th́ mừng lắm Ới ơi; đă bao lâu nay đây được cấp trưởng khen là đánh giặc hay, lần nào cũng xung phong hàng đầu, nếu có một người nào có chức quyền kư giấy bảo lănh th́ đây sẽ được về phép thăm nhà. Anh ba Lư, Đại Úy Cảnh Sát Đặc Biệt bảo lănh cho đây Ới ơi.


Một năm nằm śnh nếm cơm với muối ở những vùng sâu. Đêm dưới hố cá nhân, ngày nh́n núi non trùng điệp; thèm quá một thoáng b́nh yên Sài G̣n.


Sài G̣n kia rồi! Rực rỡ và say mê.


Sài G̣n có gịng lệ của Má mừng con trai, có nghẹn ngào hănh diện của Ba, con đă lớn.
Có các em, mắt tṛn thán phục anh hiên ngang.


Có Ới. Người t́nh tôi, chưa dám nói.
Có mái hiên hàng ba, cái bàn nhỏ khắc đầy h́nh chim tên em, Ới ơi!


Bonjour Sài G̣n.
Bonjour thời mơ mộng mới vừa qua nhưng c̣n măi.
Bonjour nắng nhẹ và cơn mưa rào.
Bonjour giấc ngủ không chiêm bao.


Ngoài kia xa xa lắm, chiến hữu tôi cho tôi một ít nhiều những ngày b́nh yên. Có thể nó phải ngă xuống để cho tôi ít nhiều tháng ngày b́nh yên đó.


Đừng lo, nay mai đây cũng sẽ phải thay thế nó, cho nó một ít nào đó yên lành.


Giờ th́ đây sẽ phải đi thăm Ới. Hơn một năm rồi.


Đường ra trường cũng vẫn những hàng điệp vươn cao, những ổ gà trên đường đi c̣n đó. Đường đi đó có căn nhà sân trải sỏi, sỏi vài viên lăn ra cản lối đường đi.


Đây đi bộ, thưởng thức hết tất cả những bâng khuâng bồn chồn say đắm.


Cảnh vẫn cũ.


Sau một năm, h́nh như chỉ có người đi là đổi mới. Năm xưa là thư sinh cắp sách đến trường ḷng không ngổn ngang nhiều mối. Nay là chiến binh mặc trây-di với tiếng bom đạn rít gió nổ đùng tan hoang trong trí óc. Đây đă thay đổi từ mặt hồ phẳng lặng sang ra tới biển cả sóng dồn. Từ âm thanh của nhạc t́nh ca thành ra bản hỏa pháo dồn dập. Từ những viên sỏi hiền từ cản lối đến những ḿn bẩy ngăn đường.


Đường đây đi, đường buồn rười rượi.


Ới có thay đổi ǵ không Ới ơi?



Đường đến trường, đường đi hoài không muốn đến v́ mỗi tấc đường đi đưa lại gần quá những kỷ niệm xưa. Muốn đường dài ra. Muốn nỗi bồn chồn cứ giữ măi, muốn nh́n lại Ới nhưng cứ lại quá ngại ngùng. Nên chân bước mà hồn cứ đâu đâu. Dù không giọt rượu say chứ sao hồn cứ mê đắm chới với dật dờ như say.


Muốn mua hoa tặng em cho t́nh tự nhưng lời anh ba Lư dặn ḍ cứ văng vẳng:
- Mày cứ nghe lời anh, đừng tặng em hoa không thực tế. Cứ hăy thực tế rơ ràng, dân Việt Nam khoái ăn cơm, mày cứ mấy bao gạo mà tặng em chắc hẵn em mềm ḷng.


Hoa. Tiền lính ráng gồng chắc cũng được một đóa.
Gạo. Tiền lính có gồng, một lít cũng khó mua.


Thôi th́ đến với tay không cùng một tấm chân t́nh vậy.


Đến trường, trường xưa vẫn như cũ. Vẫn những áo sơ mi trắng bỏ vào quần xanh. Vẫn những áo dài tà bay theo gió. Vẫn mùi học tṛ nồng nàn. Vẫn bảng đen lưu luyến.


Nhưng Ới không c̣n đó. Ới đậu hạng cao Ới du học bên Bỉ. Tụi những thằng bạn cũ đá banh xưa, đứa lên đại học, đứa đă ṭng quân.


Trường. Lá me c̣n đó nhưng là những lá mới. Lá cũ theo gịng thời gian lá đổi màu.


Vài cái vỗ vai của thầy Giám Thị, vài ánh mắt ṭ ṃ của học tṛ đàn em. Anh lính binh nh́ này về thăm trường cũ không thể rộn ràng bằng ông Tướng năm nao cũng về thăm lại mái trường xưa.


Sự nghiệp và vai vế cho biết sự nồng nhiệt có được ít hay nhiều. Có trải tấm thảm đỏ rước bước chân hay cứ để tự nó né quẩn quanh tránh ổ gà.


Lính binh nh́ trọn đời khinh binh như đây có lẽ chỉ có dịp được đón tiếp một cách nồng hậu bằng những tràng thượng liên của việt cộng ở ngoài chiến trường. Bằng một loạt đại pháo nả trên đầu inh ỏi ṛn tan. Chứ, h́nh như đời không dành cho đây nhiều thân ái lắm. Đời không pháo bông cho binh nh́ lính tẩy được một cành. Hic hic ...


Về để biết Ới đă đi. Thôi th́ đây cũng sẽ đi về lại miền có tiếng thở dài. C̣n Ới, Ới về miền xứ hoa nở rộn.


Dù ǵ, đây cũng vẫn viết thư cho Ới. Hôm nào biết địa chỉ bên Bỉ, đây sẽ gởi qua, dấu mộc đóng bên này sẽ là KBC, dấu mộc nhận bên kia là hàng chữ nào xa lạ uy quyền.


Mong Ới sớm làm quen với cuộc sống và ngôn ngữ mới.

Mười bốn ngày phép ở Sài G̣n, ngoại trừ t́nh yêu thương của ba mẹ anh chị em th́ lại là mười bốn ngày chứng kiến những cảnh nóng hổi của các cuộc biểu t́nh phản chiến.

Họ kéo sinh viên học sinh xuống đường gào thét phải ngừng lại chiến tranh. Ớ, mà chỉ có kêu gào miền Nam phải buông súng? Sao họ không ra miền Bắc cùng lúc biểu t́nh và đ̣i hỏi miền Bắc cũng phải buông súng rút về?

Cảnh sát dă chiến bắn vài trái lựu đạn cay, họ dẫn nhau chạy tán loạn.

Đây nh́n cảnh và tự nghĩ ngoài xa kia nhiều tuổi trẻ nếm sương giữ đất. Nhiều máu rơi chiếm lại phần quê hương. Nơi hậu phương này măi tuốt đàng sau họ không đồng ư với nơi tiền tuyến đó.
Ới ơi, ráng học giỏi mở đôi mắt cho to nh́n hiện trạng quê hương coi có cần làm ǵ cho đời đẹp hơn chút, đáng sống hơn.

Chiếc C130 bay rầm ŕ trên trời cao, mây chung quanh, cánh đồng xanh trải dài bên dưới. Măi tuốt trên trời này ai biết bên dưới người ta đang đánh nhau giành giật từng miếng một đỉnh chung?

Về lại đơn vị như về lại giang sơn, một nhóm hùng cứ cùng một ḷng giữ vững vành đai bảo vệ vùng đất, mặc kệ cho những gấu ó phía đàng sau. Nhiệm vụ, danh dự và tổ quốc trên hết.

Nhưng Ới ơi, sao đơn vị cứ lui dần ...lui dần ...thế này?

Quên kể Ới nghe, hôm kia đây bị thương vết đạn xuyên đùi. Trong xi nê người bị thương gào la thảm khốc lắm ḱa, c̣n ngoài thiệt th́ không đau đớn chút nào cả Ới ơi. Về tới bệnh viện th́ mới nhận biết được cơn đau sao tàn khốc, và khi đến cữ rửa vết thương ḱa mới là đau sao dữ dội. Vết thương nào rồi th́ cũng lành thôi. Ới, đừng lo cho đây.

Tuy nhiên cũng có nhiều vết thương khó lành, những vết thương khó lành đó là của những người thân; như chị Hiền vợ của Tàn Sát Lang; Tàn Sát là Trung Sĩ đó. Trung Sĩ Lang dậm phải trái ḿn, đây chạy băng qua khói đến với anh. Anh c̣n mở mắt, anh không la đau một lời nào, phần dưới của anh không c̣n nữa, khói nám đen. Đạn đại liên của địch bắn phà tới. Đây kéo anh trườn về g̣ mối, anh ra dấu muốn hút điếu thuốc, kéo hai hơi anh thả tay điếu thuốc rơi xuống, anh nhắm mắt lại; anh về quê hương Mỹ Tho.
Chị Hiền và 5 con nhỏ c̣n ở hậu cứ. Chị chắc sẽ khóc rất nhiều khi biết anh đi.
Vết thương đó, Ới thấy, chắc lâu lành.

Đơn vị lại rút nữa rồi Ới ơi.

Cuộc triệt thoái ôi sao nghe mệt ră rời, mệt hơn là khi xung phong. Trong xung phong có lẫn lộn sự tự hào hănh diện trong đó, c̣n triệt thoái chỉ là nỗi cúi đầu ngậm ngùi lo sợ. Đây không thích triệt thoái mà cấp trên gọi là tái phối trí chút nào.

Quốc lộ I. Quốc lộ của chuỗi dài hỗn loạn.
Quốc lộ nắng chiều vàng soi đoàn người xiêu vẹo, cả lính lẫn dân.
Bức ảnh như đường về tuyệt vọng.

Ông Tiểu Đoàn Trưởng ra lệnh đóng chốt chặn hướng tiến quân của địch. Cản lại con đường cho dân chạy t́m sự sống. Thà tử chiến một trận hơn là cứ rút hoài.

Đoàn quân như sống lại, h́nh ảnh người lính không nhạt phai, những oan hồn người khuất như nhập vào; những oan hồn tưởng như là đă quên lăng nhưng, không.

Nút gh́m được giữ thật cứng. Viên đạn, viên đạn bắn đến cuối cùng. Ṇng súng của đây chưa kịp nguội, ṇng súng tét làm đôi. Ba lô của đây không c̣n bao gạo sấy. Ba lô của đây đẫm đầy máu cơng người. Lá thư t́nh gửi về Ới lấm đầy vết chiến tranh, lấm cả khói thuốc súng trong trận cuối cùng.

Ới ơi, ba ngày ba đêm đóng cộc nơi đây. Ba ngày ba đêm đợi phần tiếp tế lương thực cùng đạn dược. Thằng Vàng nằm kề bên đói ruột ră rời.

Những sao trên trời vẫn sáng đó Ới.
Những sương khuya vẫn rơi.
Những đợi chờ vẫn đợi, Ới ơi.

_____________________
Ghi chú của người viết lại:

Thư viết những nét chữ phần sau thật vụng như viết dưới ánh sao trong hố tử thủ. Kế bên là khẩu M16 đă tét ṇng, băng đạn đă trống không, cái ba lô gần đó c̣n đẫm máu và cái nón sắt lăn lóc nằm kề.

Không biết; Đây, giờ này ở đâu? Có c̣n sống hay đă chết?
Chỉ biết; Ới không bao giờ đọc được lá t́nh thư của Đây.

Chấm hết.

Kiến Hôi

Phonglinh
12-16-2010, 12:27 AM
Anh... anh ơi...

Mở thư anh ra đọc mà em run quá xá, em sợ thầy Vác thấy.
Mai mốt anh xếp nó ít ít thôi, anh gấp nhiều quá làm nó cứng, em lượm mở ra mắc mệt nè. Ừa, mà anh nhớ bắn b́ thư vô sau cái bảng đen đó, nó đụng vách tường, nó rớt gần, chứ như hồi nảy anh đứng trên bậc cầu thang bắn qua cửa sổ lớp em, nó văng đi đâu em cũng không biết, may mà thằng Trọng la lên "đứa nào bắn tao", em mới biết thư anh bay qua bàn nó đó á. Em phải đợi nó quăng vô sọt rác của Thầy, đợi giờ ra chơi mới lượm coi nè.

Tan trường anh đợi em ở quán chè của Bà Sáu hả?
Thôi không được đâu. Hôm kia chè, hôm qua chè, hôm nay cũng chè nữa, em không có ngán nhưng mà em đau bụng đó anh của em ơi. Hay là .... Anh và em, đứa nào ra trước th́ đứa đó đợi đứa kia ở xe nước mía ông Kiến nha .

Hun anh cái chụt :kissing:

Em của anh
Kư tên
HHB (Hao Hết Biết)

Tái bút: Ngày mai, anh lại chỗ xe đạp của em, ṃ dưới yên xe sẽ thấy thư em nha anh.

lunglinh
12-16-2010, 07:45 AM
Em cứ viết thoải mái, miễn hồ đừng làm ông thầy sợ quá trốn luôn :grin:

thầy cho em nộp bài thơ nhé thầy :give_heart:


Nếu Thầy trẻ hơn vài tuổi nhỉ
Hoặc em đă hết tuổi ngu ngơ
Chắc rằng (hai ta) không uổng phí
Những bao tháng đợi với năm chờ

Nếu như ngày xưa Thầy đừng dạy
Đừng mơ những ánh mắt long lanh
Th́ rằng ngày nay em đâu thấy
Ngại ngùng khi cất tiếng gọi... Anh

Nếu Thầy sẽ luôn là hoa nắng
Tưới vào lớp học ánh lung linh
Th́ em sẽ nguyện làm mây trắng
Thủ thỉ bên tai chuyện (chúng ḿnh)

Và ví như ngàn sau thầy vẫn
Là Thầy muôn kiếp của em thôi
Th́ em sẽ nguyện làm hơi ấm
Phủ lấy tim (Anh) suốt một đời

handoidenbac
12-16-2010, 05:25 PM
Thưa thầy Vác,
Đây là lá thư của một thằng bạn em. Nó sợ không dám nộp, nhờ em nộp giùm.

Ngày...tháng...năm....

Cô .... yêu quư của em,

Trước hết em xin cô tha thứ cho em. Em không c̣n cách nào khác hơn là đánh bạo viết lá thư này và kẹp trong vở để gửi đến cô, với hy vọng là cô sẽ thấu hiểu được nỗi ḷng u uẩn mà em đă chất chứa từ bấy lâu nay. Rồi sau đó cô nghĩ về em như thế nào cũng được, em sẽ sẵn sàng chấp nhận tất cả mọi hậu quả.

Từ ngày gặp cô và ngồi trong lớp của cô đến nay, em đă không c̣n là tên học tṛ hồn nhiên ngây thơ nữa cô ạ! Ngay từ phút đầu tiên h́nh bóng cô đă chiếm ngự trọn vẹn hồn em. Mà cô th́ vô tư lắm, làm sao biết được có người đă v́ cô mà ra ngẩn vào ngơ, lúc nào cũng thẩn thờ như người mất trí. Giờ Pháp văn của cô em ngồi nghe mà có hiểu được ǵ đâu v́ giọng nói nhẹ nhàng êm ái như tơ của cô cứ như khúc nhạc ru hồn em ch́m sâu vào cơi mộng. Cô không biết đă có những lúc em trộm nh́n cô, nh́n say đắm như muốn thu hết h́nh ảnh diễm tuyệt của cô vào ḷng. Trời ơi, ánh mắt dịu hiền thiết tha của cô, làn môi gợi t́nh của cô cong lên những lúc cô phát âm một chữ Pháp nào đó làm cho em cảm thấy như ḿnh đang đứng trước một quả đào chín mọng chỉ muốn kê răng vào cắn. Và trời ơi, cứ mỗi lần nh́n suối tóc đen tuyền của cô là ḷng em ngây ngất. Em nh́n cô như thế đă nhiều lần lắm rồi, mà cô vẫn vô t́nh có biết ǵ đâu!

Cô c̣n nhớ có một lần cô bảo cả lớp phải viết một câu tiếng Pháp với hai chữ "sans"? Lần đó em đă không ngần ngại mà viết rằng "L'homme sans l'amour comme l'auto sans bougie". Em nghĩ không có ǵ định nghĩa được t́nh yêu rơ ràng và đầy đủ bằng câu nói đó và chắc cô sẽ ngầm cảm nhận được người học tṛ của cô muốn nói ǵ, nhưng tiếc thay, cô chẳng những không thấy mà c̣n cho em hai con zero to tướng. Cô có biết cô đă làm ḷng em tan nát không? Chắc cô không biết, nhưng em th́ biết và biết rất rơ. Em biết em đă yêu cô, và trớ trêu và xót xa hơn là đă yêu trong thầm lặng, yêu một ḿnh. Cô không biết em đă đi đi lại lại giữa hai bờ hy vọng và tuyệt vọng, có lúc tưởng ḿnh như cái xác chết biết đi. Bồi hồi, hoang mang, mong ngóng, trông chờ, vọng tưởng một bóng ḿnh, chờ nghe một tiếng yêu không biết bao giờ sẽ đến. Em biết ḿnh đă tương tư cô rồi, cô ạ.

Nay em đánh bạo viết mấy hàng này để gửi đến cô khối t́nh câm gần như tuyệt vọng của em và mong rằng biết đâu cô cũng đă cảm nhận được ít nhiều nhưng v́ một lư do nào đó không tiện nói ra. Em phải hành động liều lĩnh như vậy v́ em không muốn mất cô. Cô có biết tim em đă quặn thắt như thế nào những lúc thấy cô sánh vai cười cười nói nói cùng thầy D... trên đường từ pḥng hiệu đoàn đến lớp không? Những lúc đó, trời ơi, em tức muốn điên lên. Nhưng phải nuốt giận vào ḷng v́ biết với thân phận của một gă học tṛ, em không làm ǵ khác hơn được. Nhưng... yêu cô th́ em vẫn cứ yêu.

Và giờ đây khi nói ra hết được những ǵ em muốn nói, em b́nh thản chờ đợi bất cứ một h́nh phạt nào mà cô giáng xuống cho em. H́nh phạt nào em cũng sẵn sàng chấp nhận, chỉ mong sao cuối cùng cô sẽ nhận ra rằng có một ṿng tay học tṛ lúc nào cũng mở rộng, chờ đón. Đón cô và chỉ ḿnh cô thôi!

TSL
12-18-2010, 04:25 AM
Tṛ Cui thân mến,

Tṛ dám viết thư như vậy cho cô hả. Đọc lá thư dù không kư tên nhưng cô biết ngay là em v́ mấy cái lỗi chính tả cô dậy măi tṛ vẫn không nhớ. Nhớ mới năm ngoái chứ đâu xa em c̣n khóc năn nỉ cô đừng có khẻ tay em và em xin chừa không dám viết sai nữa. Tṛ nói: “con xin chừa rồi cô”. Cô nói đâu có phải tật xấu đâu mà chừa, đừng có viết sai nữa th́ cô đâu có phạt.

Mới đó, con con cô cô không tới một năm mà tṛ dám viết thư này nọ cho cô th́ gan thiệt. Hôm qua sau khi đọc lá thư tṛ Vác đưa lén dùm (nói thiệt, cái tṛ hay khuân vác này đúng là cái tên của trỏ, cái ǵ ai nhờ cũng vác, riết rồi cái vai c̣ng cho coi), cô có ghé thăm chị Hai, má của tṛ để thăm ḍ coi sao mà tṛ mắc chứng như vậy. Nói qua nói lại, chị Hai có cho cô biết là lâu lâu tṛ c̣n đái dầm trong đêm, đi thầy Ba cầu Bông cho uống thuốc hoài vẫn chưa hết. Tṛ phải ráng chữa bịnh này đi rồi nói ǵ th́ nói. À, mà má tṛ cũng hỏi cô lóng rày trong trường có con nhỏ ǵ nó thích mà đâm tật xức dầu dừa lên đầu mỗi khi đi học. Tắm th́ lười mà xức mấy cái thứ đó th́ kiến hôi nó bu chứ tốt chi. Má tṛ có nói bên cạnh có con nhỏ Lành, thấy thằng Cui có cái đầu thơm, cũng bầy đặt bắt theo xức cả chai, tóc dài bóng dầu dừa thấy mà ớn. Má tṛ c̣n nói là tṛ tối ngày hát mấy cái bài ǵ tức cười quá. Nó hát câu này hoài cô à: Em yêu ai,em là em yêu má, yêu ba, yêu hết cả nhà nhưng nhất là em yêu cô cơ. Thấy mà ớn tiếp. Lớn đầu mà ca bài con nít.

Cô mới nói: Ǵ bà!. Thằng con bà nó thích tui chứ thích ai. Ư Chời! Bộ hết người rồi hả! Má tṛ hét lên vậy đó. Cô mới tức ḿnh nói lại, bộ tui cùi hay sao mà bà nói hết người. Má tṛ mới nói: “ Không phải vậy, tui nói là nó dám đèo bồng tới thầy cô. Nó không biết nhất chữ cũng vi sư mà nửa chữ cũng vi sư. Thầy nó c̣n trên ba nó nữa mà, quân sư phụ, thầy chỉ dưới mấy ông vua bà chúa chứ thua ai mà nó dám hỗn. Cô để tui, chiều nay về tui méc ba nó cho nó mấy hèo, chết con bà nó luôn, đồ dở chứng”. Nói xong má tṛ đột nhiên trừng trừng nh́n cô rồi nói: “sao bà nói hết người”, bộ tụi bay ...Cô mới nói : “cái bà này! Mặt tui như vầy mà thương con nít hả?” Má tṛ mới cười giả lả nói …th́ không nói ai mà biết.

Tṛ Cui à! Cô không muốn tṛ bị đ̣n v́ lỡ thương cô mặc dù cô không đáp lại được. Tṛ cũng phải chữa hết cái bịnh đái dầm đi, rồi làm quen với con Lành cho có đôi. Nghĩ tới nghĩ lui, cô cũng không giận em đâu v́ cô đang nhắm mắt nghĩ lại chuyện cô hồi xưa. Hồi đó cô có ông thầy dậy kèm tại nhà. Thầy này trẻ đẹp trai, biết sáng chế nhạc, lại hát hay. Cô thích ổng nên lúc ổng giảng bài, cô cứ nh́n ổng hoài, đâu có chữ nào vô bụng được nên bị ổng la tới la lui. Mà ông thầy này ngộ thiệt, cô nh́n ổng th́ ổng lại nh́n chỗ khác, mà cô lén để ư, lúc cô nh́n chỗ khác th́ ổng lại nh́n cô. Cứ vậy mà hết năm luôn đó tṛ. Có bữa cô gan tày trời, nhét vào cặp ổng lá thơ cảm t́nh có chép bài thơ của thi sĩ Nguyễn Bính. Tṛ biết ǵ không, bữa sau không thấy ổng mang cái cặp tới nhà cô. Ổng nói cái cặp bị ai lấy mất rồi. Thiệt t́nh! Cô giận mấy ngày. Riết rồi cũng quen, rồi hết năm học ổng đi đường ổng, cô đi đường cô. Nghe nói lúc này ổng hay vô mấy cái diễn đàn, h́nh như trong Phố này cũng có ổng …

Cô kể chuyện cô để em biết là mấy cái t́nh học tṛ này nó không có hại tṛ Cui à. Miễn sao em học giỏi là được rồi. Khi em lớn như cô, c̣n có ǵ để nhớ lại rồi cười vu vơ. Tiếc là tiếc cho ai không có ǵ để nhớ lại thôi tṛ Cui à. Đọc thư của cô em đừng buồn, đừng lo, đừng ân hận. Cô cũng không giận em đâu. Thầy tṛ ḿnh vẫn như xưa tṛ hỉ, có khác là em th́ lớn hơn bắt đầu trưởng thành, c̣n cô th́ dậm chân tại chỗ đợi ngày lập gia đ́nh rồi sống cuộc đời b́nh thường như bao thầy cô khác. Ngày nào đó, khi về già, cô sẽ nhớ lại những lá thư này, rồi mỉm cười một ḿnh. Ai có hỏi sao tự dưng lại cười, cô sẽ trả lời là hạnh phúc cho ai được lúc cười như vậy.

Cô của em

P/S: Cô nhớ lộn tên rồi. Tṛ Hận Đời Đen Bạc mới là người đem lá thư của tṛ cho cô chứ không phải tṛ Vác. Em nhắn với HĐĐB là hận đời sớm quá là tại sao, hay là cũng có cảm t́nh với cô nào rồi nhưng không nói ra được. Mấy tṛ thiệt là lắm chuyện!

Thuybangtam
01-05-2011, 12:30 PM
Lượm được bức thư này lẫn lộn trong quà Giáng Sinh:


http://www.psychologytoday.com/files/u45/letter_writing.jpg

Em yêu...

Đọc thư em làm anh suy nghĩ rất nhiều, anh không biết em muốn anh yêu em như thế nào? Như anh đă nhiều lần nói với em, t́nh yêu đối với anh là sự yêu thương tŕu mến từ tâm hồn đến thể xác. Anh không thể yêu suông, hay yêu là chỉ để yêu một người nào đó, anh nghiệm thấy triết lư t́nh yêu của em là yêu cuộc t́nh hơn là yêu người yêu. Em muốn anh vun bón chăm sóc t́nh yêu như vun xới chăm bón một bụi hoa; để rồi một ngày cây hoa đơm nụ và anh cắt mang vào chưng trong lọ để ngắm cho đến lúc hoa tàn, nhụy rửa chăng? Không, anh không có th́ giờ làm những việc phi lư đó. Anh chỉ có một t́nh yêu dâng hiến cho em và ước vọng của anh là luôn được gần em.

Em, bây giờ là nửa đêm về sáng, không ngủ được. Anh xuống bếp pha cho ḿnh tách double espresso đậm đặc, cho vào tí cointreau châm điếu thuốc lá rít một hơi dài; anh lại nghĩ đến em với cái cau mày khó chịu, mỗi khi em bắt gặp anh châm điếu thuốc lá. Anh đă nhiều lần hứa với em sẽ bỏ thuốc lá, cũng như anh đă nhiều lần tự hứa với chính ḿnh là sẽ không t́m gặp em nữa... Nhưng chất nicotine đă thẩm thấu vào cơ thể anh cũng như t́nh yêu em như men rượu cực mạnh đă làm tê liệt tâm hồn anh, khiến anh là một tên bất lực trước hai thứ nghiện ngập đó.

Với tách cafe và điếu thuốc trên tay, anh đi ngang qua cửa sổ thóang nh́n ra ng̣ai. Bên ng̣ai có thể rất lạnh, cơn gió đông đang thổi về, những hàng cây trần truồng không lá đang run rẫy trong rét mướt, có những cành chạm vào nhau như đôi t́nh nhân đang th́ thầm run rẫy ôm siết nhau trong bóng đêm giữa cơn gió bấc. Anh thở dài quay đi, t́nh yêu em lại ám ảnh anh, chiếm cả khỏang không gian anh muốn được yên tĩnh trong đêm khuya thanh vắng này. Em thật dịu hiền, nhưng em cũng thật là ác, em biết không...?

Yêu em,
Nap.

ngocthe
01-10-2011, 01:06 PM
http://i962.photobucket.com/albums/ae101/hoangngocmai/ALL%20HTMT/PICTURES%20POST%20ON%20NET/thutinhguiminhF.jpg


Lá thư t́nh 35 năm sau ….

Dấu yêu ơi,

Nắng sớm nắng chiều bên ngoài đẹp thế này sao em nh́n như mưa vừa tạnh mà mờ mờ như sương, nhớ năm ngoái ḿnh đă đưa em đi bác sĩ trị mắt cườm rồi cơ mà . Hôm nay em có nhớ lời ḿnh dặn phải ráng đi bộ mỗi ngày và em đă chống gậy đi từ pḥng ra cửa sổ cho giăn xương cốt. Mất một tiếng đồng hồ mới tới đích và mồ hôi ra đầm đ́a xuống cả chân làm em sực nhớ là quên mặc tả rồi! Khổ thế! Ngày hôm kia khi trời trở gió, ḿnh dặn em không được ra ngoài, thế nhưng em lại vui chân, ḷm kḥm đi ra, quên đóng cửa, và quên luôn đem theo ch́a khóa nhà . Vừa đi được dăm ba bước th́ gió nó kéo em té lăn cù xuống đất. Trong tư thế nằm sấp, mông chổng lên trời, mặt em chúi nhủi vào vũng nước đen trên cỏ, em thật khó khăn tự ngồi dậy, nên đành nằm thẳng cẳng lắng nghe từng khớp xương trong người ê ẩm rên rỉ lê thê . Gió càng lúc càng ŕ rào .. như muốn ru em ngủ một giấc đầy. Làm sao em cưỡng nổi cảm giác êm êm bởi tiếng gió đều đặn ̣ ̣ ..bên tai...và em đă ngáy kḥ tự hồi nào không hay ! Ḿnh biết mà, hể em nằm đâu là ngủ đó ! Măi đến khi con chó hàng xóm ngửi được mùi dầu cù là nồng nặc trên người em, nó đến gần liếm láp cho đến lúc em tỉnh dậy. Em nh́n con chó và thấy nó cứ ngáp liên tục , em hỏi lủ trẻ con bu quanh có phải v́ cả đêm con chó nó phải thức khuya canh trộm hay sao mà nó cứ ngáp dài liên tục như thế ..?
Lủ trẻ con bảo với em rằng: " con chó nó đang sủa đấy cụ ạ !!! "
Chúng c̣n hỏi em " Sao cụ nói chuyện to c̣n hơn chó sủa vậy??!!!"
Ḿnh à, ḿnh sớm làm cái hẹn cho em đi bác sĩ khám tai nhé !

Dấu yêu ơi !

Có phải giờ này ḿnh đang ở dưới bếp làm thức ăn cho em không? Tai em tuy lăng, nhưng cái mũi em c̣n thính lắm. Em nghe được cái mùi phở quen thuộc, thơm phừn phực cả bầu không gian và em vội vàng đeo hàm răng giă vào để gọi ḿnh! Nếu không th́ ḿnh sẽ không hiểu khi em nói " Ph́nh phơi, phem phói phắm phồi! " thay v́ ..." Ḿnh ơi ! Em đói lắm rồi !" . Thế nhưng réo hoài mà ḿnh không nghe, em gọi cell phone th́ lại máy để mode nhắn tin, em để lại lời nhắn tin nhưng không biết ḿnh nghe được giọng nói rừng phi lao xào xạt của em không? Nếu ḿnh có nghe tiếng phù phù trong phone , đó là lúc em nói em cảm ơn và hôn ḿnh ngh́n cái đó nhé ! Gọi phone ḿnh không được, em đành phải ngồi viết email cho ḿnh biết là em đă thức dậy rồi và rất đói bụng. Chân tay em nó bắt đầu rung rẩy. Gỏ được ba chữ, em phải ngừng xoa xoa mấy ngón tay, đánh email cho ḿnh từ sáng giờ đă quá giờ ngọ mà vẫn chưa xong. Khổ thế ! Căn nhà này xưa kia khi chúng ḿnh c̣n trẻ, em c̣n bước lên , đi xuống cầu thang dễ dàng như chơi.. và t́m thấy ḿnh trong mấy chốc. Bây giờ nh́n cái cầu thang , em chỉ muốn ngồi phệt lên chiếc bao bố mà tuột xuống và có ḿnh đứng sẳn dưới đón chụp lấy em.


Giờ đây em đă hơn 80 tuổi đời ,thời gian giống như một gịng sông, âm thầm lặng lẽ trôi, ngày này sang ngày khác, tháng này sang tháng khác, năm này sang năm khác, chẳng chờ ai mà cũng chẳng đợi ai. Và một khi đă trôi qua th́ sẽ chẳng bao giờ trở lại. Những giác quan bên ngoài và lục phủ ngũ tạng bên trong cũng chịu chung cùng một số phận, nhưng t́nh yêu chúng ta vẫn là hương hoa tươi đẹp, nhiều màu sắc như ngày đầu. Ḿnh vẫn luôn yêu thương, nuông ch́u, cưng nựng, hy sinh và lo lắng rất nhiều cho em.

Có câu ca dao :

Già th́ già tóc già râu
riêng về cái ấy c̣n lâu mới già ...

Em cảm ơn cái ấy ḿnh trao tặng em mỗi ngày. Đó là tiếng cười !!!

Ḿnh ơi, em dừng đây nhé và đang nghe ngóng tiếng chân ḿnh đi xuống cầu thang, đẩy cửa pḥng t́m em, xong d́u em vào bếp để cùng nhau xơi món phở lừng danh muôn đời của ḿnh không ai sánh bằng.

Đừng để em chờ lâu nhé ! V́ cũng đến giờ thay tả cho em ...

Thương ḿnh...


EM.

Phiếm Sĩ
NGỌC THỂ
Jan 10, 2011

Kiến Hôi
01-11-2011, 11:22 AM
Hồi âm Lá thư t́nh 35 năm sau ….

Chưng chưng chưng; cưng cưng cưng

Dù giọng anh không c̣n rơ như thời trai tráng nhưng anh vẫn một dạ thương em suốt cả 65 năm dài. Ba mươi lăm năm là em làm toán trật, lẽ ra phải là 65 năm mới đúng. Này nhé, năm nay cưng tṛn 80; anh ngồi xe cá ngựa về An Hóa, Mỹ Tho với chiếc ṿng cẩm thạch và đôi bông cưới lúc chưng mới mười lăm. Vậy cưng cứ cộng lại từng mùa cây bông g̣n bay lá có phải là 65 năm?

Sáu mươi lăm năm cưng cứ nhỏng nhẽo với anh hoài. Ngày xưa, anh chỉ giặt đồ, rửa chén và quét sân mỗi buổi đi làm về. Nay anh c̣n phải nấu phở và thay tả cho em. Thiệt là càng có thêm một ít tuổi đời người ta sinh ra càng nhiều điều thêm ...lưu luyến.

Phở đă nấu xong, xương hầm muốn rục, thịt đă nát nhừ, rau riếc anh bầm nát, bánh phở tan hàng thành bánh đúc, em cứ muỗng từng muỗng mà enjoy, đừng email anh nữa; chỉ có dưới lầu và trên lầu mà em cũng làm điệu.
Ăn xong, giỏi đi cưng, anh thay tả cho mà. Cái tả màu tim tím hoa sim của em.

À ơi, thương em từ thuở mười lăm
Đến nay tám bó vẫn c̣n thương hơn ...ấy à :rose:

ngocthe
01-11-2011, 02:29 PM
Trả nhời thư anh:

Giọng anh không rơ, mà khuôn mặt anh bây giờ cũng chẳng rơ ǵ khi em nh́n anh cho nên anh đừng buồn khi em gọi anh bằng con nhé! Ơ, Anh bảo em làm toán trật hay tại anh lú , anh nhớ đến dzợ hai của anh có tiệm cầm đồ ở Mỹ Tho ? Sao măi đến giờ anh mới chôm lai chiếc ṿng cẩm thạch và đôi bông cưới hở ? Ngày anh ngồi trên xe cá ngựa là đúng vào ngày dạm ngỏ . Cậu mợ anh và bố mẹ em ngồi đợi ê bàn tọa mà chẳng thấy bóng anh đâu..! Thật ra hôm đó cậu mợ anh chấm chị cả em đó, nhưng chị em khôn ghê! Chê anh liền, rồi chi ba, chị tư, chị năm , chi sáu , chị bẩy, chị tám ... dài xuống cho đến bà vú, con ở cũng lắc đầu.. Bấy giờ em mới bị đau quai hàm , không trả lời được nên câu mợ anh chịu em ngay !!! Lúc đó em đă mười nhăm....

Duyên nợ - nợ duyên ....65 năm rồi chưa dứt .... mà phở th́ c̣n măi xực ...Cám ơn anh nấu cháo -phở cho em nhen... anh biết ư em hết sức... ! Môt năm , 365 ngày phở, em ăn phở phờ cả râu ...
Ôi!
Em nhơng nhẻo từ lúc phở anh nhảo nhét ...
em dỗi hờn khi anh thay tả.... chưa đầy ...


À,....cái tả màu tím hoa sim của em .... đang đổi màu anh ơi ...!!! Lại đến giờ thay tả ...!!!

Cám ơn con nhiều...
ủa, thank you anh nhiều


Em:coffee:

Kiến Hôi
01-11-2011, 03:00 PM
Trả lời t́nh thư...đắng nghét kia,

Thế, ngày ấy năm xưa em quả là bị đau quai hàm í à? Anh ngỡ cô bé năm xưa ấy trùm trên mái tóc xanh tấm khăn lông màu mạ non, bẽn lẽn thẹn thùng ít nói; hỏi ǵ cũng nghe dà dà; hỏi em mấy tuổi, em dà dà; hỏi có ưng anh làm bạn một đời, em cũng dà dà; hỏi có muốn về thành Gia Định xa quê, em cũng dà dà.
Tưởng em hiền, em như con mèo đang ngái ngủ, đặt em nơi đâu, em nằm nơi đó.

Nào ngờ. Nào ngờ ...em bị đau răng, em đau quai hàm, em mang quai bị, em cứ dà dà. Em dấu trong người tuyệt kỷ kỳ công: Sư tử hống.
Em hống suốt 65 năm, ấy ...64 năm; năm đầu em chưa hống, coi như năm im ĺm nhất của suốt cuộc đời anh, năm mà anh ngỡ anh là vua trong triều.

Ành.

Những năm sau, anh như vua bị sụt chức. Anh sống miết trong một sự im ĺm thanh tịnh; im ĺm thanh tịnh v́ anh không nói nên lời được; không nói dứt được một câu mà không bị cắt; bị cắt không là v́ anh bị đau quai hàm hay nhức răng, mà là ...mà là ...em cứ hống không khan.
Anh phải đâm phục em suốt 64 năm trường, người không khan tiếng. Thiếu tiếng gào của em, nhà ta biến lại thành nấm mồ buồn bă.

Em mần cái ǵ mà thay tả hoài? Mất đi hứng tâm t́nh. Lần này màu hồng em nhá?
Chịu?

Suốt đời.

Mimosa
05-25-2011, 03:15 PM
Thầy Vác ơi , tṛ Mimosa em nộp bài nè , Thầy cho điểm nhiều nhiều giùm em nha :nonghoi::dalongnheo:


Chàng Là Ai ?

Những bài thơ
Không đề tên tác giả
Anh thường gởi cho em
Mỗi ngày một lá
Trong nhũng chiếc phong b́
Vàng úa thô sơ
Mực viết b́nh thường
Chẳng màu tím mộng mơ
Nhưng anh viết bằng trái tim anh
Cả một trời nhung nhớ
Nh́n dáng em qua mỗi ngày trước ngơ
Ḷng anh thờ thẩn
Chẳng dám ngỏ nên câu

Bạn đưa thơ anh
Em hỏi là ai , trả lời không biết
"Lời thơ tha thiết ,
em hăy viết vài hàng ... "
Đă tặng thơ sao c̣n phải giấu tên ?

Chẳng biết là ai ,
Dù vài hàng ...
Nhưng biết nói ǵ ,đế viết hồi âm ?
Và cứ thế , xem thơ xong
Em vô tâm bỏ vào ngăn kéo..

Ngày nối tiếp theo ngày
Anh chỉ âm thầm ..
Chờ nét chữ của em
Cùng dáng dấp thân quen
Anh mang vào giấc ngủ

Em vẫn vô t́nh
Vẫn lờ lững nhận thơ
Đọc những câu thơ lăng mạn trữ t́nh
Rồi hững hờ cất vào ngăn kéo

Bài thơ cuối cùng ,
Bạn đưa em
Gưong mặt buồn rười rượi
Không nói không cười , nh́n em là lạ...
Em sắp lên xe về nhà ,
Th́ giờ đâu để mà thắc mắc ?

Rồi quên.....
Những ngày nghỉ trôi qua..
Gặp lại ,
Bạn hỏi em rằng chắc đă đọc thơ ?
Giật ḿnh ...
Chưa ..,
Thơ vẫn c̣n nằm buồn trong hộc tủ ..

Mở thơ ra , ḷng em tự nhủ
Vẫn những ḍng thơ mây gió ấy mà !
Nhưng có ǵ là lạ ở trong ta ...
Bài thơ cuối đă ghi tên tác giả
Một người bạn , một người anh ...

Em run tay ..
Đọc những vần thơ từ giă..
"Anh Lên đường ,
Ra đại dương ...
Sóng gió biển khơi ..
Có c̣n mong chi ngày gặp lại
Giă biệt em, người con gái anh Thương "....

Kiến Hôi
08-10-2011, 02:43 PM
Một trong những điều khiến tôi cười ngất là được đọc thư t́nh của thằng bạn học chung lớp. Hắn tên là Chề Lỹ Sềnh, người Tàu nói tiếng Việt từa tựa như bây giờ tôi người Việt nói tiếng Anh; tôi đă qua khỏi tŕnh độ "Tu Quơ" rồi, giờ th́ "tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chắc, tiến ...cà nhắc" lên tới "Tu ...Quào". C̣n thuở đó, Chề Lỹ Sềnh vẫn c̣n kêu tụi tui là nị với ngộ, vẫn c̣n chào má của tôi là "kính chào...bà già".

Hắn mê con nhỏ Diệu lắm. Nhỏ Diệu là em gái của thằng Vàng. Nhỏ đẹp nức nở mê tơi. Nên thằng Tuấn cũng mê luôn mà thằng Đông lại càng mê đậm. Thằng Vàng nhờ có em gái đẹp nên uống cà phê chùa mệt nghỉ. Tôi là v́ chịu khó ngồi nghe các tâm sự vụn đó nên cũng được bao cà phê dài dài. Đang ngủ trưa, nó cũng leo lên lầu nắm cẳng giật giật "dậy đi nị, ra uống cà phê với Sềnh".

Bạn biết, những năm mới lớn của thời 1968 sau cuộc chiến Tết Mậu Thân, khi mà khói lửa chiến tranh kéo vào thành phố và tan đi để lại nỗi hăi hùng cho người thành phố th́ tất cả mọi đầu câu chuyện của lứa tuổi trẻ lúc đó chỉ là chuyện ch́ến chinh.

Nên khi cua đào, tuổi trẻ cũng lồng vào sự hăm dọa "em không đáp lại t́nh anh th́ khi anh vào lính, em sẽ không có được mối t́nh nào để mộng mơ nữa đâu". Nhiều em nghe cũng hoảng nên vội đáp lại t́nh. Nhiều em cứng cựa x́ một tiếng "anh đi lính mặc kệ anh chứ mắc mớ ǵ đến tui?".

Nhỏ Diệu thuộc về cứng cựa.

Chề Lỹ Sềnh viết t́nh thư như vầy mà c̣n bị loại khỏi mắt nai ngây thơ:

"Diệu. Nị nói đại một tiếng là có đi bát phố với Sềnh ngày thứ bảy này hay không?"

Diệu viết lại:
"Sềnh. Nị ráng học thêm tiếng Việt đi. Ai mà hỏi thẳng như vậy?"

Sềnh bèn viết một lá thư tiếng Tàu. Diệu không hiểu. Diệu bèn hỏi tôi: "Anh Hôi có biết đọc tiếng Tàu hay không?"

Tôi nói biết và đ̣i Diệu phải bao tôi một chầu bột chiên mới dịch ra được. Chắc có lẽ v́ tức và ṭ ṃ nên Diệu bao tôi một chầu bột chiên có trứng hột vịt.

Tôi bèn đưa lá thư t́nh cho ông già bột chiên dịch th́ ổng dịch như vầy:

"Mưa cũng có lúc rớt và lúc ngừng. Lá từ màu xanh sẽ chuyển qua vàng. Những ǵ cũng thoáng chốc.
Đời người cũng thoáng chốc. Nay ngồi trong lớp học. Mai ra chiến trường. Hôm nay mặc áo thư sinh. Ngày mai mặc áo gỗ. Ai ơi ướt lệ cho ḿnh?
Nắm tay nhau dạo phố cùng nhau một lần. Rồi lỡ mai sau ngoài chiến trường có nắm tay việt cộng trói lại làm tù binh cũng nhớ đến em là măi măi ..."

Dịch đến đây th́ ông già Tàu bột chiên la lên: "Ấy dà! Sao cậu này "pậy" quá. Tay ai là của tay người đó chứ nói tay em là tay việt cộng sao được nà?"

Đoạn ông ngước nh́n tôi. Tôi lắc đầu, không phải tôi viết ông già à!
Rồi tôi hỏi tiếp: "C̣n ǵ nữa không ông?" -"C̣n câu cuối"

"...làm ơn đi mà em."

Ông già và tôi quay qua nh́n Diệu ...?

Diệu cúi xuống nh́n móng chân.

Ông già và tôi quay qua nh́n nhau. Ông già khẻ lắc đầu, tôi đáp lại bằng gục gặc cái đầu.


(thư t́nh c̣n tiếp...)

Kiến Hôi
08-13-2011, 01:36 PM
(thư t́nh c̣n tiếp...)

Tiếp lá thư t́nh.

Chề Lỹ Sềnh hỏi tôi là phản ứng của Diệu ra sao khi đọc lá thư tiếng Tàu đó?
Tôi nói: "Em khóc nhiều lắm!"

Sềnh bâng khuâng, đôi mắt đang trong bỗng biến thành mờ. Mờ v́ Sềnh đang mơ. Mơ nắm tay em thật nhẹ, không dám kéo em hẳn vào ḷng đâu mà có lẽ chỉ hôn nhẹ lên tóc mây rồi đêm về nằm mộng. Mộng thấy đời thênh thang đáng quư.

Cuối năm đó, dù đậu Tú Tài nhưng Sềnh cũng t́nh nguyện vào Thủ Đức không thèm học lên nữa.
Hỏi sao?
Sềnh đáp:
- Ngộ yêu tổ quốc Việt Nam, ngộ đi lính đánh cho "diệt cộng" ḅ càng. Hồi Mậu Thân, nó ăn hiếp đồng bào của ngộ.

- Đồng bào nị là người Tàu hả?

- "Pậy". Đồng bào ngộ người Việt Nam. Ngộ có người yêu Việt Nam mà? Con nhỏ Diệu á? Nói nị nghe cái này có phải? Người Việt Nam ḿnh bị người Tàu ăn hiếp cả ngàn năm. Ngộ nói tiếng Tàu, ngộ không ghét người Tàu. Nhưng ngộ muốn bênh người bị hiếp đáp. Cḥi ơi! "diệt cộng" nó dữ quá cḥi mà?

Tuổi trẻ tụi tôi lên đường năm đó và năm sau. Tuổi trẻ tụi tôi không biểu t́nh "ôn ḥa" khỉ ǵ cả. Tuổi trẻ biểu t́nh bằng dao găm và súng đạn.

Ôn ḥa với ăn cướp th́ chỉ là tṛ chọc cười cho chúng, khiến chúng yên ổn v́ đă được bảo bọc bởi cái vỏ "ôn ḥa" mà chà đạp nhân phẩm của con người một cách trắng trợn hơn. Ôn ḥa mà không có sức ép phía trong th́ chỉ tổn phí thời gian. Đấu tranh với bọn ăn cướp bắt buộc phải hy sinh mạng sống. Một mất một c̣n.

Sềnh lên đường đi lính Thiết Giáp. Nó nói, ngộ ngồi trên xe tăng ngộ rượt tụi nó chạy tét kèn. Ngộ bắn vào "đít" tụi nó.

Những lá thư t́nh của thiết kỵ Chề Lỹ Sềnh gửi về cho nhỏ Diệu càng dồn dập. Y như nó xách xe tăng rượt đuổi người t́nh. Tôi có đọc lén được một đoạn:

...

(thư t́nh c̣n tiếp)