PDA

View Full Version : Gậm Bàn Xếp "Tuổi Dại"



Phu Khuân Vác
10-31-2010, 04:54 AM
http://i435.photobucket.com/albums/qq74/kienhoi-1/diadiem/Write-1.jpg Đề bài Em Tập Làm Văn cho tháng 11, 2010:

Những Ấn Tượng Của Tuổi Thơ

Kể lại một điều được ghi nhớ ở lứa tuổi 12 - 18 của chính bạn.

Điều đó có thể là vui hay buồn, hài ḷng hay không thích, dí dỏm dễ thương hoặc giận hờn cay đắng.

Ấn tượng của tuổi thơ có thể là một xúc cảm trước một cảnh vật hay sự việc hay với một hoặc nhóm người hoặc một con vật nào đó. Và sự xúc cảm ấy c̣n theo măi với bạn đến nay.

Mỗi một ấn tượng được ghi lại cho một bài mà thôi, và bài th́ không dài quá 50 chữ.
Xin mỗi người viết ít nhất là 5 bài. V́ những bài này chính là bước chuẩn bị cho bài của tháng 12.

Nào, xin mời quư bạn.

Vác

Lưu ư: Chữ ấn tượng không phải là của vici (chúng chỉ không biết cách sử dụng mà thôi).

•d. Trạng thái của ư thức ở giai đoạn cảm tính xen lẫn với cảm xúc, do tác động của thế giới bên ngoài gây ra. Gây ấn tượng tốt. Để lại nhiều ấn tượng sâu sắc.

Noun •Impression
◦bài diễn văn của ông ta đă gây ấn tượng mạnh mẽ đối với người nghe
his speech made a strong impression on the audience
◦cuộc gặp gỡ để lại nhiều ấn tượng sâu sắc
the meeting has left deep impressions
◦trường phái ấn tượng
impressionism
◦nghệ sĩ phái ấn tượng
impressionist

Vici th́ ấn tượng được xài túa xua, như một động từ: Tôi ấn tượng ca sĩ Xéc X́ :smile:

TSL
10-31-2010, 08:18 AM
Thưa Master Phu Khuân Vác,

Sau đây là 5 bài của tui,

1. Ấn tượng đầu tiên là khoảng từ 12 đến 18, tui không có thấy ḿnh ...tuổi thơ chút nào. Tưởng ḿnh là cụ non rùi.

2. Dzui nhất của tui là đi xe bus sáng đến trường. Người đầu, người cuối xe. Xe Đông. Đầu kia là ...em thấp thoáng, đầu này là tui .... kiễng chưn.

3. Buồn nhất là thấy ḿnh c̣n ... nhỏ quá mà cô giáo th́ lớn rùi.

4. Ngạc nhiên nhất là có cô bạn nhỏ xíu muốn làm quen, lại xưng ....mày tao...với tui. Tưởng ǵ!

5. Thấm thía nhứt là thấy ḿnh 12 tuổi lớn rùi mà lâu lâu vẫn c̣n ....bị đ̣n.

Phu Khuân Vác
10-31-2010, 09:28 AM
Bài số 1 của Vác

Cái thằng nó không sạch sẽ chút nào. Nó ngồi bàn sau cứ đá đít ḿnh hoài, cú nào cũng đau nhói, h́nh như trong chiếc dép của nó có gài sẵn cây kim gút?
Muốn méc thầy hết sức mà lại ngại. Thôi nhào xuống đánh lộn với nó cho rồi ...ầm ầm ...b́nh ...

Hai đứa bị quỳ gối trên ghế.

chieunhatnang
10-31-2010, 10:27 AM
Bài Số 1 của Nắng nhen chú, nhưng hông chắc là sẽ có mấy số sau tại nửa hồn khác chưa về :grin:

1.

Bà câm từ nhà bà Năm Dú chạy ra, ú ớ rồi á á, nét mặt kinh hoàng, tay chỉ chỏ vào trong nhà. Ngồi ăn cạnh đó, ṭ ṃ nhưng tôi vẫn chưa buông tô cháo ḷng, bà câm hay la hoảng. Thêm người nữa trong nhà ào ra, miệng la "có người tự tử, có người chết". Bà con nhốn nháo. Tôi - bé con 10 tuổi - ôm tô cháo đứng dậy chạy vô nhà bà Dú. Úi! Cái ǵ đập vô trán tôi vậy? Kệ, tôi hỏi thằng Bảy Ḅ: Bảy, ai chết? Nó nín khe dứ dứ ngón tay chỉ lên về hướng tôi. Theo ánh mắt và ngón tay chỉ... Tôi ngó lên và... thấy tối thui. Tỉnh dậy thấy nằm ở nhà. Má ngồi cạnh, tôi nói: Má, má con thấy...

- Thôi khỏi nói nữa, ngủ đi. Má biết rồi. Con đụng chân bà thắt cổ ngay cửa chứ ǵ !

:cuoilan:

Linh hồn của Tre
10-31-2010, 01:24 PM
Dạ ...ít nhất :smile:. Viết càng nhiều th́ qua đến tháng 12 càng dễ. Nói thiệt!

... Ít nhất :worship: Thầy đ́ quá học tṛ chịu răng mà thấu :praying:

Tṛ nộp 2 bài trước rồi từ từ tính tới nghe thầy :grin:

Bài 1 của tṛ Tre:
Vượt biên, tàu nhỏ chở nước và thức ăn bị bắt, nhưng bắt buộc phải đi . Người ta đổ bớt vài can xăng dầu để múc nước sông đem theo . Thuyền chạy được 1 ngày, khát khô cổ . Thuyền vô nước, mặt biển lấp xấp với mạn thuyền. Tôi tḥ tay vốc 1 miếng nước biển uống, mặn đắng đến độ miệng như bị phỏng - Mới biết nước biển ngoài sâu mặn hơn trong bờ nhiều .

Bài 2 của tṛ Tre:
Cũng chuyến vượt biên - Chỉ có mấy can nước sông cho hơn 60 người nên gần 2 ngày trên biển mỗi người mới được chia cho 1 cái nắp can nước sông có lẫn xăng dầu - Mới biết cái khát kinh khủng như thế nào - Và có lẽ từ đó tôi thích nhất là uống nước lạnh, không có thức uống nào ngon hơn 1 ly nước lạnh trong lành .

Phu Khuân Vác
11-01-2010, 11:16 AM
Tṛ mon men đi dzô tính giết vài kỷ niệm tuổi ấu thơ mà thấy đề thi của thầy Vác có chữ "Ấn Tượng" sợ quá chạy vắt gị lên cổ :dzotle: :cuoilan:

Kỷ niệm th́ tuổi thơ có rất nhiều kỷ niệm :smile:, ném viên sỏi lên cửa kiếng nhà nàng cũng là một kỷ niệm thơm. Ở đây bài muốn nhấn mạnh, nhấn thật đậm đà xuyên qua khỏi kỷ niệm để trở thành một ấn tượng, ấn tượng thời tuổi thơ; những điều không bao giờ quên. Như ...

Bài số 2 của Vác

Con đường dẫn đến ngôi trường tiểu học của tôi có một ḷ rèn. Tiếng búa đập chan chát trên đe, tiếng lửa thổi vù vù, tiếng người lớn la giận dữ, tiếng chửi thề ...
...khiến thằng bé sợ quá, tinh thần căng thẳng quá, tay ôm cặp, tay xách dép chạy ào qua cho thật lẹ.

Tôi chạy vậy hết năm năm tiểu học.

Vác

...tiếp ...

Các ông mặt xám xài ẩu quá! Cái chi cũng ấn tượng nên bây giờ nghe hai chữ ấy th́ nhiều người ngại bị nhiễm vi trùng nên vô t́nh ta bị lỗ vốn hết một danh từ ...sâu sắc :cuoilan:

Phu Khuân Vác
11-03-2010, 06:00 AM
Bài thứ 3 của Vác

Bài toán về vận tốc của ṿi nước chảy và hai chiếc xe chạy ngược chiều nhau th́ thật là rất dễ đối với tôi. Nhưng bỗng dưng với không khí trang nghiêm cùng những gương mặt xa lạ trong pḥng thi đă khiến tôi quá sợ đến độ bị đông đá, không viết được một chữ nào. Tôi không đậu được vào Petrus Kư.

Ôi! Ánh mắt của ba tôi ...

dạ hương
11-04-2010, 01:05 AM
Chào tất cả , cho DH góp một " ấn tượng " khó quên :

*** Đêm 30/04/1975 sau khi miền nam VN thất thủ , má gọi mấy chị em lại bắt phải cắt hết móng tay dài v́ Việt Cộng vào sẽ rút móng hết . Má vừa khóc vừa rửa nuớc sơn móng tay của má ! Từ đó tôi không để móng tay dài nữa !!!!

Thach Thuy
11-04-2010, 03:29 PM
Tính cúp cua hông thèm dzô lớp, thấy thầy Vác xách thước bảng đi ṿng ṿng cũng khớp. Thôi chạy dzô viết lẹ.

Mùa hè năm đó, tui khoảng chừng 11 hay 12 tuổi ǵ đó, được d́a quê ngoại chơi, thằng em con cậu rủ đi bẻ bần. Ở sau nhà ngoại có cây bần ổi sai trái, thằng em thót lên cây, tui cũng bắt chước trèo lên, bẻ được trái bần ổi thiệt bự gần chín, ngồi vắt vẻo trên cành cắn trái bần nhai rau ráu, bổng...kiến đen ở trong núm bần chung ra, con cắn lên môi, con đái dzô mắt, làm tui hoảng hồn buông tay dụi mắt, xoa môi rồi té xuống đất cái bịch. Từ đó d́a sau hể tui thấy kiến đen ở đâu là tui châm lửa đốt! :dzotle:

Kiến Hôi
11-05-2010, 11:20 AM
He he,
anh Kiến ơi...đă hôi th́ ai cũng sợ dí tay vào kiến cho hôi à ..:lol::cuoilan:..cứ ung dung mà đi hông ai dám đụng đâu ....:cuoilan:

Nghe thầy nói chắc như đinh đóng cột nhưng em cũng ngần ngừ thầy ạ!
V́ em có nghe một người bạn tên Thiên Di kể một chuyện "xúi" như sau:

Tên lái chiếc mô-bi-lết nói với tên ngồi sau:
- Tao lạng vô cái mầy vỗ ...mông con nhỏ đó hé?
- OK! Tao vỗ xong th́ mày vọt lẹ nha!

Xe lạng vô, thằng kia dang tay vỗ "Bốp". Nhóm nữ vơ sinh Thái Cực Đạo giật ḿnh nhảy dựng lên.

Thằng lái xe rồ ga nhưng xe bị tắt máy.

Đố thầy chuyện ǵ xảy ra?

Linh hồn của Tre
11-05-2010, 12:10 PM
Bài số 3 của tṛ Tre:

Đám tang của người mẹ, thằng bé mới có mấy tuổi đầu cũng khóc giọt ngắn, giọt dài . Con chị nó không biết là đứa em khóc v́ nó buồn hay v́ nó thấy Cha và anh chị nó khóc nên khóc theo ?
Đám tang đă qua cả tháng rồi mà ngày nào con chị cũng thấy thằng em trai đứng kế cửa sổ ngó ra đường
- Em ngó cái ǵ ngoài đường mà ngó hoài vậy
- Chừng nào Mẹ mới về ? Mẹ hứa mua kẹo cho em mà Mẹ mua ở đâu sao lâu quá Mẹ chưa về
Lúc đó con chị mới biết đứa em trai ḿnh chưa hiểu được chữ chết là ǵ
(Trong dấu ngoặc: 30 năm sau, trong tang lễ của người cha, con chị thấy đứa em trai đưa tay quệt vội giọt nước mắt lặng lẽ rơi ra từ mắt nó . Lần này th́ con chị biết chắc rằng đứa em trai của ḿnh buồn)

Phu Khuân Vác
11-05-2010, 01:28 PM
Bài số 4 của Vác

Tôi trèo lên khỏi cửa sổ, vói tay đụng trần nhà, tḥ đầu ra khỏi lổ thông hơi ngóng xem ba tôi về chưa? Mỗi khi ông làm thêm giờ phải về khuya ông hay mua bánh ngọt và nước sữa đậu nành c̣n mát lạnh.

Má tôi đă đứng từ sau lưng hồi bao giờ. Bà không dám la lớn sợ tôi buông tay té xuống. Bà tằng hắng, tôi sợ; nhưng cái đầu lúc quưnh quá bị kẹt trong lỗ thông hơi.

Tôi khóc. Bà không thể leo lên nên đứng dưới cố b́nh thản chỉ tôi cách gỡ cái đầu ra.

Bây giờ th́ tôi đă biết gỡ cái đầu ra khỏi mọi thế kẹt v́ h́nh như lời cố gắng như là b́nh thản kia vẫn c̣n vang vang.

ướt mi
11-06-2010, 10:49 AM
Ấn tượng đầu đời :

Chúng tôi thường tụ lại chơi năm mười ú t́m về đêm sau bữa ăn tối, lúc đó tuy bé nhưng trông tôi rất láu lĩnh, tóc đă thả dài, da trắng như chưa bao giờ bắt nắng, 12 tuổi, cái tuổi bắt đầu xí xọn học làm dáng theo mấy chị...
Đêm ấy như thường lệ tôi t́m một nơi trốn an toàn, đang loay hoay một ḿnh trong khu vắng của khuôn viên nhà thờ cạnh nhà, một người đàn ông tiến sát bên tôi th́ thầm, hắn mách cho tôi một nơi để trốn...
Chúa đă giúp cho tôi thoát đêm hôm ấy tự dưng linh cảm bén nhạy khiến xui tôi, con bé nhỏ híu giật mạnh tay ra khỏi người đàn ông lạ rồi ba chân bốn cẳng chạy ù về nhà...

Từ đó tôi đâm nghi ngờ và ...ghét đàn ông!

saolinh
11-06-2010, 02:24 PM
Dạ thưa thầy, đây là bài tập làm văn số 1 của em:

Nhà tôi ở trong khuôn viên khu nhà thờ Xóm Chiếu . Tết năm đó tôi khoảng 12 tuổi cùng nhỏ bạn cạnh nhà ra chợ chơi Bầu Cua Cá Cọp.

Lúc hai đứa tôi đặt con cua th́ có một anh lớn hơn chừng 4, 5 tuổi chộp tiền cuả chúng tôi đặt qua con khác khác, ảnh nói nếu các em trúng th́ ảnh chung tiền. Chúng tôi ngơ ngác không dám phản đối .
Sau đó ảnh bị thua, chúng tôi thắng, nhưng ảnh đứng lên bỏ đi không nói tiếng nào. Hai đứa vội vàng chạy theo kêu ”Anh ơi! Anh trả tiền lại cho tuị em”, ảnh không trả lời, hai đứa cứ lẽo đẽo theo sau đ̣i tiền, một lúc ảnh đứng lại nghiêm mặt nói ảnh hết tiền rồi, chừng nào có ảnh sẽ trả. . Thấy bộ mặt ớn lạnh của ảnh hai đứa tôi sợ quá không dám đi theo đ̣i nữa.

Đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng tôi chơi “Bầu Cua Cá Cọp” .Từ đó đến nay tôi không bao giờ dính vào các tṛ chơi cờ bạc.

Sẽ tiếp theo phần 2, ly kỳ hơn.
Tṛ Sao Linh

Hongsang
11-06-2010, 04:08 PM
=Hai H́nh Ảnh Một Cuộc Đời=

Ngày xưa chị cũng có một lần đưa tiễn , rồi ngồi âm thầm và chờ đợi , lúc đó chị c̣n Mẹ được Mẹ an ủi vỗ về trong những đêm mưa gió , bên ngọn đèn dầu hiu hắt Mẹ chị nằm trên bộ ván gác tay lên trán lâu lâu Bà lại buông tiếng thở dài năo ḷng .
Chị th́ ngồi trên chiếc vơng kẽo kẹt ru con .

Một mái đầu bạc th́ nhớ tới người đă nằm yên dưới đáy mồ
Một mái đầu xanh th́ nhớ người đi nơi phương trời xa biết bao giờ trở lại ...

Hai Mẹ con , hai tâm sự , tâm sự nào cũng tràn đầy nước mắt .

Và hôm nay tóc của chị cũng bạc đi nhiều lắm , ngày ngày vẫn vào ra trông ngóng và chờ đợi ...
Ngày tháng dài đă mang đi hết của chị những yêu thương cùng hạnh phúc ...để chị c̣n ngồi lại đây gậm nhấm nỗi đau thương ....

Vợ Thằng Đậu
11-07-2010, 10:35 PM
Trưa nay hết việc để làm g̣y, nên dzợ đậu dzô lớp học ngồi làm bài nè

Bài số 1 của Dzợ Đậu nè

Ngày quả ngày qua..qua thật là lâu rồi, Má có mua cho dzợ đậu 1 bầy gà con có 5 con để nó thả trong sân đi lon ton chơi..nó nuôi 5 con gà lớn lên được trọng trọng goỳ..con nào cũng đẹp, nó thích nhất là con gà mái có bộ lông trắng trông rất đẹp mắt. Ngày nào nó cũng tập cho con gà đứng trên dzai nó đi chơi loanh quanh trong xóm..một hôm, nó mắc ôn bài với bạn, nên lơ là để bầy gà bị ông hàng xóm lùa làm thịt mất tiêu..nó t́m thấy lông mấy con gà trong thùng rác trước nhà ổng..biết có nói cũng dzậy thôi. Hồi đó cái xóm lao động nó ở hở một chút là bị chôm hở 1 chút là bị chộp..nó nhớ mấy con gà của nó quá..trời mưa lâm râm nó biết gà của nó bị ăn thịt goỳ ..nhưng nó vẫn muốn đi t́m..đi wài ..đi măi ..trong mưa ra đến chợ Bà Chiểu nó gặp má nó đang đi làm về..má nó hỏi nó đi đâu đây..nó trả lời nó" đi bơ vơ" má nó cười..dẫn nó về nhà sau khi biết sự t́nh..má nó mua lại cho nó 5 con dzịt con ..hehe..bây giờ mấy anh chị nó mỗi lần thấy nó t́m cái ǵ màh hong thấy th́ mấy anh chị nó lại chọc là "nó sắp đi bơ vơ nữa goỳ" :lol::lol: hihi..

Song Vam
11-08-2010, 02:23 AM
Dạ thưa thầy Vác , con vác thân "chưa tàn" ....của con vô nộp bài, dạ thầy nhớ "ưu ái" cho con, v́ con là học tṛ "ngoan" :cuoilan:nên được miễn tử dạ lộn miễn nộp những bài sau nha thầy .:praying:

Ở góc Phố cách nhà Sông Vàm 1 cái màn h́nh . Có ông thầy PKV . "Ổng" mở lớp học "Em ....tập làm văn". Lớp học của "ổng" lúc nào cũng đông đúc: tṛ già, tṛ trẻ, tṛ chưa già, tṛ không c̣n trẻ.......có thừa . :cheeky:
Một điều rất lạ ai cũng phải "bái phục":somot: ( có những tṛ chỉ đứng ngoài cửa sổ ngó vô ,chỉ ngó thôi , vô ổng "bắt" nộp bài ...khổ lắm ai ơi :cuoilan:) là học tṛ của "ổng" ai cũng văn thơ lai láng rất ư là hay , duy nhất chỉ lọt sổ có cô bé Sông Vàm "13 tuổi " là không chịu lo nộp bài mà cứ xách dép "click mouse" trốn qua nghe kể chuyện ma của lớp bên cạnh .
.......
Ma đang tới hồi hấp dẫn ,thầy ơi ...........!:cuoilan::cuoilan::dzotle::dzotle::dzotle::dzotle:

ướt mi
11-08-2010, 10:21 AM
Ấn tượng đầu đời :

Chúng tôi thường tụ lại chơi năm mười ú t́m về đêm sau bữa ăn tối, lúc đó tuy bé nhưng trông tôi rất láu lĩnh, tóc đă thả dài, da trắng như chưa bao giờ bắt nắng, 12 tuổi, cái tuổi bắt đầu xí xọn học làm dáng theo mấy chị...
Đêm ấy như thường lệ tôi t́m một nơi trốn an toàn, đang loay hoay một ḿnh trong khu vắng của khuôn viên nhà thờ cạnh nhà, một người đàn ông tiến sát bên tôi th́ thầm, hắn mách cho tôi một nơi để trốn...
Chúa đă giúp cho tôi thoát đêm hôm ấy tự dưng linh cảm bén nhạy khiến xui tôi, con bé nhỏ híu giật mạnh tay ra khỏi người đàn ông lạ rồi ba chân bốn cẳng chạy ù về nhà...

Từ đó tôi đâm nghi ngờ và ...ghét đàn ông!

Ấn tượng thứ nh́:

Chúng tôi thích chơi u vào những giờ ra chơi không bao giờ chán, tuổi 13 nhưng bợm như con trai tôi không biết mắc cở e thẹn là ǵ!
Một hôm đang măi mê vừa chạy ḷng ṿng vừa ráng né bọn con trai chơi chung, tôi bị một cậu thộp trúng tà áo thế là cả hàng nút bị bật tung! Là lần đầu cô nhỏ biết mắc cở...

Từ đó tôi bỏ luôn tṛ chơi u nguy hiểm này...

Ấn tượng thứ ba:

Chàng là người con trai đầu tiên tôi quen ở cạnh nhà chỉ ngăn một bức tường, hai đứa cùng tuổi 14 nhưng đă bắt đầu biết ngượng ngịu! V́ thế cây nào được Ba tôi chăm sóc nâng niu đều bị tôi làm trụi lá, trơ cành khi được trồng ngay khung cửa nh́n sang nhà chàng cứ một lần e thẹn th́ tôi đưa tay với ngắt một lá, cứ thế và cứ thế...

Từ đó Ba tôi biết ư không bao giờ trồng bất cứ cây trái ǵ nơi đây...

Ấn tượng thứ tư:

Tôi có ông anh họ luôn nghèo v́ đời lính mỗi khi về phép là t́m đến con bé để vay tiền! Nh́n anh cười rạng rỡ sau khi tôi vét hết tiền thưởng bỏ heo đưa hết cho anh, quay lưng chào tôi anh đă hứa sẽ trả món nợ này trong lần về phép kỳ tới...Ai ngờ anh chưa kịp trả cho tôi món nợ tiền nhỏ này nhưng anh đă trả nợ cho núi sông, một món nợ đáp đền tổ quốc đời đời tri ân hằng ghi nhớ...

Từ đó tôi bắt đầu biết ghét chiến tranh...

Ấn tượng thứ năm:

Ông anh của tôi vốn thích hoang đàng bay bướm tối ngày chỉ biết lượn phố trong những bộ quần áo đua đ̣i mốt miết,giờ đây trước mặt tôi là một anh lính bụi trẻ hào hùng trong bộ quân phục nhảy dù mũ đỏ ngang tàng, xời, quá đẹp trai! Dường như anh đă thay hẳn cái tính nóng nảy khó chịu ngày nào, thay vào đó một người thâm trầm điềm đạm, gương mặt hằn nét ưu tư...Tôi ngắm anh và cứ tấm tắc khen: Lính dù lên điểm nghen!

Từ đó bỗng dưng tôi yêu vô cùng những chàng lính trận...

Phu Khuân Vác
11-10-2010, 10:53 AM
Cḥi, sớn sác thiệt!
Em xin lỗi :tiptoe:

Em đeo mắt kiếng vô há?
Có tṛ kia không đeo mắt kiếng nên trả lời trật tùm lum ḱa :xi:


Bài thứ 5 của Vác

Bà ngoại lấy chuối già chấm vô bột thuốc trừ sán lăi biểu ăn đi con.

Đến bây giờ thấy chuối già là tôi sợ; ngọt ngọt đắng đắng không ḥa nhau.
Thà đắng ra đắng, c̣n ngọt th́ cứ ngọt; đừng xám xám.

Nhưng tôi luôn thương bà ngoại đến ngàn đời.

Vác

Phu Khuân Vác
11-10-2010, 11:01 AM
Chơi luôn ...

Bài thứ 6 của Vác

Ở đầu gối bên phải của tôi có vết thẹo của 50 năm về trước; kẽm gai quào sinh độc nhiễm trùng. Bà ngoại tôi, thuốc đỏ bông g̣n, nước sủi bọt cặm cụi săn sóc hàng nhiều tháng trời. Bà in tấm ḷng bà trên thân thể tôi.

Ngàn đời vẫn nhớ ...ngoại ơi!

Vác

dạ hương
11-11-2010, 09:26 AM
Bài thứ 5 của Vác

Bà ngoại lấy chuối già chấm vô bột thuốc trừ sán lăi biểu ăn đi con.

Đến bây giờ thấy chuối già là tôi sợ; ngọt ngọt đắng đắng không ḥa nhau.
Thà đắng ra đắng, c̣n ngọt th́ cứ ngọt; đừng xám xám.

Nhưng tôi luôn thương bà ngoại đến ngàn đời.

Vác

Má là con một , ông ngoại mất khi ngoại mới 22 tuổi . Ngoại ở vậy nuôi má lớn khôn . Má lập gia đ́nh với điều kiện ngoại vẫn ở chung . Ngoại nuôi lớn chị em tôi .Rồi nước mất , ngoại theo má sống đời lưu vong. Bây giờ ngoại 97 tuổi, không c̣n trí nhớ nữa .Tuổi thơ tôi có ngoại , trưởng thành tôi có ngoại . Tôi sợ một ngày không c̣n ngoại nữa .

Tôi yêu tất cả những bà ngoại trên thế gian này !

Phu Khuân Vác
11-11-2010, 02:32 PM
Tṛ Hôi cứ cắn bút ch́ hoài coi chừng nó nát ...

Bài số 7 của Vác

Hai chị em đi lạc chuyến xe bus. T́m về cư xá Lữ Gia nhà chú Tám ôi xa thật xa qua khỏi một cánh rừng cao su; thấy mấy ông lính có râu bị nhốt dưới hầm có song sắt. Ông Quân Cảnh c̣n trẻ lắm t́nh nguyện xách dùm giỏ trái cây và hướng dẫn hai chị em đến tận nhà.

Ôi! Chuyện ǵ cũng nhờ vào chị tôi.

Vác

saolinh
11-12-2010, 09:16 AM
Bài 1

Nhà tôi ở trong khuôn viên khu nhà thờ Xóm Chiếu . Tết năm đó tôi khoảng 12 tuổi cùng nhỏ bạn cạnh nhà ra chợ chơi Bầu Cua Cá Cọp.

Lúc hai đứa tôi đặt con cua th́ có một anh lớn hơn chừng 4, 5 tuổi chộp tiền cuả chúng tôi đặt qua con khác khác, ảnh nói nếu các em trúng th́ ảnh chung tiền. Chúng tôi ngơ ngác không dám phản đối .
Sau đó ảnh bị thua, chúng tôi thắng, nhưng ảnh đứng lên bỏ đi không nói tiếng nào. Hai đứa vội vàng chạy theo kêu ”Anh ơi! Anh trả tiền lại cho tuị em”, ảnh không trả lời, hai đứa cứ lẽo đẽo theo sau đ̣i tiền, một lúc ảnh đứng lại nghiêm mặt nói ảnh hết tiền rồi, chừng nào có ảnh sẽ trả. . Thấy bộ mặt ớn lạnh của ảnh hai đứa tôi sợ quá không dám đi theo đ̣i nữa.

Đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng tôi chơi “Bầu Cua Cá Cọp” .Từ đó đến nay tôi không bao giờ dính vào các tṛ chơi cờ bạc.

Bài 2

Sau đó tôi biết tên anh và biết nhà anh ở ngoài đường xóm dưới nhà Thờ.

Thời gian qua mau tôi không c̣n là một cô bé tóc cắt ngắn ngang tai... mà là một nữ sinh e ấp trong chiếc áo dài trắng và mái tóc đen huyền buông xỏa ngang lưng.

Anh không nhận ra được tôi nhưng ấn tượng không mấy tốt đẹp về anh, tôi không bao giờ quên . Thỉnh thoảng đi chợ hay đi với nhỏ bạn vào quán uống sinh tố ở đầu hẻm tôi thường thấy anh ngồi trong đó với bạn của anh. Mỗi buổi trưa đón xe lam đi học tôi thấy anh chạy xe Honda ngang qua chỗ tôi đứng, có khi anh chạy quanh lại một ṿng rồi mới chạy luôn

Bổng một hôm tôi nhận được thư anh từ chị chủ quán sinh tố. Thật là hồi hợp v́ đó là lần đầu tiên tôi nhận thư của một người con trai. Anh viết chữ đẹp, anh cho biết anh đang học năm thứ 2 Đại Học Văn Khoa ban Triết. Anh viết lan man về thuyết hiện sinh… triết lư về cuộc đời..thư anh viết như một bài luận văn chứ không phải là thư tỏ t́nh hay làm quen. Anh đă nhiều lần đi theo tôi khi tan học về và đón xe ngồi chung chuyến xe lam với tôi. Mỗi lần như thế, tôi ngượng chín cả người, quay mặt về hướng khác, không dám đối diện với anh.

Anh chỉ lặng lẽ đi theo tôi khi tan trường, chỉ lặng lẽ nh́n tôi, viết cho tôi 16 lá thư nhưng tôi và anh chưa bao giờ nói chuyện với nhau . Điều đáng buồn là anh chưa hề nhận được 1 lá thư hồi âm của tôi.
Tôi c̣n nhớ rỏ một câu anh viết trong thư " Chuyện t́nh của anh là chuyện t́nh ở thế kỷ thứ 16..."

saolinh
11-13-2010, 10:49 AM
Bài thứ 3

Quê Hương

Tôi xa quê tuổi thơ c̣n vụng dại
Mẹ nghẹn ngào ngăn ḍng lệ trào dâng
Con đường đê bước chân nhỏ ân cần
Về thăm mẹ mỗi năm hè, xuân đến

Nhớ mẹ già hẩm hiu trong cô quạnh
Khóc từng đêm lệ thấm ướt gối chăn
Tuổi bé thơ tôi đă biết băn khoăn
Ḷng u uẩn suy tư từ dạo đó

Tôi đă hiểu v́ sao tôi xa mẹ
Làng quê nghèo đồng ruông lúa xác xơ
Ngôi trường làng vắng tiếng nói trẻ thơ
Đêm không ngủ kinh hoàng trong hầm trú

Quê tôi đó người dân hiền mộc mạc
Bám ruộng vườn dù chinh chiến tràn lan
Ḍng sông nhỏ thuyền ngược xuôi loạn lạc
Đă bao đời chứng kiến cảnh tang thương

Tuổi ấu thơ tôi một trời nước mắt
Sống xa nhà, xa người mẹ kính yêu
Để âm thầm ôm tiếc nhớ thật nhiều
Thương quê mẹ , thương tuổi thơ đă mất

Tôi lại ra đi, nước non lận đận
Mẹ khuất ngàn niềm đau măi khôn nguôi
Giữa phố người ḷng quay quắt nổi trôi
Quê hương hởi! xin ngược ḍng lịch sử

sao Linh

Đến bây giờ trong ḷng tôi vẫn c̣n nhiều u uẩn. Cuộc chiến đă tàn trên quê hương nhưng đă để lại nhiều vết thương trong ḷng người dân Việt Nam.

Quê tôi là một nơi mà lớn lên tôi mới biết người ta gọi đó là vùng “xôi đậu”.Tuổi ấu thơ của tôi lớn lên trong cảnh chết chóc tang thương của chiến tranh, của những đêm sợ hăi nằm ngủ trong “cảng xê” và khi có trận đánh nhau lớn, tôi và con của d́ tôi phải ra ngoài vườn ngủ trong “kim tỉnh” đă xây sẳn cho bà ngoại tôi, hy vọng được an toàn hơn.

Tôi đă khóc gần hết nước mắt khi bị mẹ tôi đưa tôi lên Sá G̣n học .

Từ đó tôi chỉ gặp lại mẹ mỗi năm 2 lần vào dịp hè và tết, thỉnh thoảng mẹ lên thăm tôi và ở lại được chừng một tháng.

Không có nỗi đau nào hơn bằng nỗi đau xa mẹ và không có sự khắc khoải nào bằng nỗi nhớ quê hương.

vdt
11-14-2010, 12:14 AM
Thưa thầy Vác,

"Ấn tượng" thứ nhất: Năm 13,14 tuổi ǵ đó tui bị thầy bắt phải dẫn cha mẹ tới để thầy mắng vốn. Biết tự giác là tự sát nên sáng hôm sau tui phải năn nỉ bác xích lô bên kia đường vô lớp nhận là... ba tui!

Ấn tượng thứ hai: cô bạn học chung lớp bị bắt ra đứng ngoài hành lang v́ tội mặc áo dài hở eo quá cao, nhưng tôi chỉ tiếc tôi không được ra theo.
(Sẽ bổ túc 3 cái c̣n lại sau)

chieunhatnang
11-14-2010, 01:35 AM
Nắng nộp bài 2 nè chú Vác :cheeky:

"bóc bóc bóc bóc bóc...."
-Lâm ơi, pháo nổ?
-Không phải, tiếng súng!
-Ở đâu?
-Bến Đ̣ Thủ Thiêm
-Sao biết?
-Công an bắn tàu vượt biên trá h́nh chở mía, chị Hằng mới về nói thấy mấy ổng cầm súng chặn bắt ghe, bây giờ tiếng nổ hướng đó.
- Ô!... Lạy Trời...!

2 đứa bạn chắp tay van vái...

Vài hôm sau...

- Bà con ơi, xác chết, xác chết!
- Ồ, chết trôi, chết trôi!
- Chết trôi nhiều quá!

2 đứa nh́n nhau - Những lời cầu nguyện đă không được minh chứng !!!

saolinh
11-14-2010, 09:23 AM
Bài thứ 4

Hồi nhỏ Sao Linh khờ lắm, nghe lời mấy đứa nhỏ cùng xóm cho chuồn chuồn cắn rún để biết bơi nhanh.

Đến bây giờ Sao Linh vẫn c̣n nhớ cảm gíac đau điếng một cái khi bị con chuồn chuồn cắn rún

Không biết có ai trong Phố bị chuồn chuồn cắn rún giống Sao Linh không :cuoilan::cuoilan:

vdt
11-15-2010, 03:50 PM
Thầy Vác,
Tṛ xin bổ túc thêm 3 ấn tượng c̣n lại:
- Năm học lớp đệ Tam một tên bạn cùng lớp rủ tôi đi ăn...chạy. Nó nói nó đă làm rố, lần nào cũng thoát. Muốn mạo hiểm chơi cho biết cảm giác như thế nào, tôi đi theo hắn. Dè đâu ông Tàu xe hủ tíu ḿ cứ dán sát mắt vô hai thằng làm chẳng chạy đâu được. Rốt cuộc tôi phải để nó ngồi đồng, ghé nhà bà chị xin tiền ra trả. Bị chửi một mách.
- Là "ngựa chứng trong sân trường" nên tôi... quậy lia chia (nhưng chắc không bằng "siêu quậy" Thi Hạnh). Có lần tôi làm ǵ đó - quên rồi - mà cả lớp bị phạt. Mơí đây có một chị học cùng lớp c̣n nhớ và nhắc lại, làm tôi vừa ngại ngùng, vừa.. hănh diện(!)
- Năm học lớp 11 (đệ Nhị), theo trường đi thăm Làng cô nhi Long Thành, căi lộn với trưởng toán nên tôi xé lẻ về ngang. Muốn tỏ ra ta đây ngon lành, tôi nói đi bộ về tôi cũng đi. Lội bộ gần tới Biên Ḥa là chịu hết nổi, đành quá giang xe đ̣ về. Cũng may họ không đ̣i tiền.

Linh hồn của Tre
11-16-2010, 05:13 AM
Bài 4 của tṛ Tre:

Sau 4/75, đi học lại. Có bửa cô giáo chủ nhiệm nói sẽ có kiểm tra tŕnh độ hiểu biết cách mạng của học sinh của trường - Lo lắm!
Cán bộ kêu từng đứa vô hỏi.
Tới phiên tôi.
Cán bộ: Cháu có biết chuyện Tấm Cám không ?
Tôi: dạ con biết
Cán bộ: Cháu có biết chuyện Tấm Cám dạy ta điều ǵ không ?
Tôi mừng rơn, trúng tủ rồi v́ Nội tôi kể tôi nghe chuyện này không biết bao nhiêu lần rồi, lần nào Nội cũng dạy tôi là "Ở hiền gặp lành"
Tôi: Dạ ở hiền th́ gặp lành
Cán bộ nhíu mày: Ngụy dạy cháu sai rồi, câu chuyện dạy ta rằng giai cấp vô sản sẽ toàn thắng, thôi cháu về đi, mai mốt nhà trường sẽ dạy cháu thêm về tinh thần cách mạng
Tôi thiệt là hoang mang, sao kỳ vậy ? Nội tôi không thể nào sai được!
Tôi đâu biết đó là lần đầu tiên cái đầu bé nhỏ của một con bé 11-12 tuổi bắt đầu lờ mờ sự khác biệt giữa con người tự do và con người cs

Phu Khuân Vác
11-16-2010, 10:52 AM
Bài số 8 của Vác

Tôi, năm đó, gom lại tất cả can đảm đi ngang qua bàn của nàng để đưa lá thư t́nh. Nhưng, nàng ngồi tuốt phía trong, tôi phải đưa cho con nhỏ ngồi đầu bàn và ra hiệu chuyền vô dùm. Nó cứ trợn mắt nh́n tôi lắc lắc cái đầu làm như tôi đưa thư t́nh cho nó vậy? Tôi hất hất cái đầu về hướng nàng và tôi gừ lên hứ hứ ra hiệu rơ ràng cho nó chuyền dùm. Mà sao nó vẫn giương mắt nh́n tôi không hiểu?

Thiệt! Chưa thấy ai ...ngộ bằng con nhỏ này.

Phu Khuân Vác
11-16-2010, 11:44 AM
Bài số 9 của Vác

Và dù ǵ đi nữa, với bao nhiêu là khổ nhọc mồ hôi nhểu ṛng ṛng, tôi cũng đưa đuợc cho nàng lá thư t́nh.

T́nh thư tôi viết không có Triết trong đó mà chỉ lồng vào nhiều công thức toán học như một chứng minh cho rằng, hễ hai đường thẳng song song nhau th́ ngàn đời sẽ nằm kề bên nhau măi măi; chỉ khi nào có một đường quẹo th́ sẽ gặp nhau và nơi gặp nhau ấy nếu là đường cụt th́ hết lối ra, mà nếu có lối ra th́ không thành là ngă ba mà sẽ là ngă tư, từ đó vĩnh viễn không c̣n kề bên nhau mà sẽ trở thành xa nhau măi măi.

Nhiều lắm, nhiều định lư về toán học được tôi đem vào thư. Nàng h́nh như cảm động lắm, chớp mắt buồn như tơ, nàng rủ con nhỏ bạn ngồi đầu bàn khi năy cùng lên trên lầu ba của trường học.

Hai đứa tụi nó xé thư t́nh tôi thành những cánh chong chóng nhỏ thả bay ṃng ṃng cùng khắp.

T́nh thư tôi ơi, chóng mặt ...quá rồi!

TSL
11-16-2010, 03:59 PM
Sao tui nghi ông Vác kể chuyện sạo quá! :lol:

Chứ bộ Kiến Hôi tưởng Vác là Phu Khuân Vác thiệt hả ...Kiến Hôi :GAIDAU::GAIDAU:

Phu Khuân Vác
11-16-2010, 04:33 PM
Em xin thề là em viết rất thật, thật được gần...phân nửa. Thề là thư t́nh của em không có câu triết nào như ông tả lậu bầu cua ngồi bàn trên đâu, cũng như em không có mang toán pháp cộng trừ nhân chia nào vào lá thư màu hồng đó cả.

Nhưng rơ ràng là nàng cùng con nhỏ khờ kia leo tuốt lên lầu ba xé thư em làm chong chóng thả xuống.

Trời ơi tức thật!

Ấn tượng này ghi măi trong tim, thề không thèm nghe lời bác Hồ xúi ẩu nữa, tiến nhanh tiến mạnh tiến cà nhắc lên xă hội ...h́ h́ ...Hăy về nghe chuyện Tấm Cám ở hiền gặp lành c̣n hay hơn nhiều :smile:

ướt mi
11-17-2010, 10:46 AM
Ấn tượng thứ 6:

Vị sĩ quan Hải Quân từng theo đuổi chị tôi thật oai hùng điển trai trong bộ dạ phục , nh́n anh hiên ngang tiến vào cổng nhà trên tay cầm kiếm, theo lời anh đó là dành riêng cho người đậu thủ khoa của khóa, đêm nay anh mời chị tôi dự dạ tiệc...

Ấy thế mà, một ngày h́nh như không đẹp trời, có lẽ thời tiết nóng bức oi ả anh đă vô tư tỏ t́nh cầu hôn. Cuối cùng lời cầu hôn anh đă thất bại v́ người đẹp lúc ấy nh́n xuống đôi bàn chân quên cắt móng chân đang bám đầy bụi đất, đă vậy c̣n mang đôi dép cao su Lào đen thùi lùi...

Chúng tôi tiếc hùi hụi v́ hụt một ông anh rễ dễ thương, hỏi th́ chị tôi trả lời:
- Đáng tiếc ! giây phút cầu hôn vô cùng lăng mạn và trọng đại thế mà tự dưng nh́n chàng thấy mất...phê !

Từ đó tôi có thói quen chàng nào tỏ t́nh tôi đều tự động nh́n bàn chân xem họ đang mang kí ǵ ? :icecream:

saolinh
11-17-2010, 11:38 PM
Bài Thứ 5

Tôi và anh học chung lớp 12 , anh học giỏi nên được bầu làm Trưởng Ban Học Tập trong lớp. Anh đối xữ rất tốt với tôi, thường in roneo bài học cho tôi.
Anh học thêm lớp Toán Lư Hoá , về nhà anh chép lại bài tập đưa cho tôi học. Mỗi khi ra chơi hay tan học anh thương đến nói chuyện với tôi, tôi mắc cở sợ mọi người nghĩ anh là "bồ" của tôi nên lúc nào tôi cũng tránh né anh, không dám đứng lại nói chuyện lâu với anh.

Mùa hè năm đó tôi về quê học bài thi.Trước khi đi anh tặng cho tôi bài hát “Ngh́n Trùng Xa cách”.

Trong ba tháng hè tôi đă nhận được nhiều thư của anh. Anh viết anh học bài không vô, mở sách ra chỉ thấy trước mặt là h́nh bóng của tôi. Mỗi tối anh thắp nhang cầu xin Trời Phật cho tôi và anh thi đậu, anh sẽ ăn chay 3 tháng.

Đến ngày coi kết quả, tôi thi đâụ, anh thi rớt. Tôi không bao giờ quên được khuôn mặt buồn ảm đạm và cặp mắt đỏ hoe của anh ngày hôm đó.
Ngày mẹ tôi mở tịệc ăn khao mừng tôi thi đậu, tôi có mời anh nhưng anh không đến dự , anh nhờ một người bạn đem đến tặng cho tôi xấp vải may aó dài màu trắng, anh nhắn cho tôi biết là mặc dù anh thi rớt nhưng anh vẫn ăn chay 3 tháng v́ tôi.

Nợ T́nh

Ngày Xưa em quá ngây thơ
T́nh anh em đă dại khờ đánh rơi
Bây giờ anh đă xa rồi
Trách em t́nh bạc như vôi cũng đành

Kiếp nầy em đă nợ anh
Nợ anh hai chữ ân t́nh ngày xanh
Xin anh quên chuyện chúng ḿnh
Cho em yên dạ cho t́nh phai phôi...

http://motgocpho.com/forums/showthread.php?3917-L%E1%BB%A4C-B%C3%8CNH&p=62996#post62996

Linh hồn của Tre
11-19-2010, 11:22 AM
Bài thứ 5 của tṛ Tre:

Nội tôi có nuôi 1 con chó, loại chó ta b́nh thường chứ không phải là loại chó mắc tiền. Nó hiền, không bao giờ cắn bậy. Nội xin nó về nuôi từ lúc nó c̣n nhỏ xíu. Nội thương nó lắm.
Nhà Ba Mẹ tôi không xa nhà Nội nên con chó vẫn chạy qua chạy lại 2 nhà, chỉ lẩn quẩn 2 nhà thôi chứ không đi chơi xa.
Rồi có một ngày không thấy nó đâu hết. Nội chờ đến tối mờ tối mịt cũng không thấy nó về. Ngày hôm sau Nội đi t́m nó cả ngày, quanh xóm và những xóm ở gần đó. Nhưng cũng không thấy tăm hơi của nó.
Chiều Nội về, Nội nói với tôi: chắc nó bị người ta bắt ăn thịt rồi, thôi kệ như vậy cũng tốt, vậy là có một vài người được no, thời này ai cũng đói hết. C̣n nó th́ được hoá kiếp, hết phải làm kiếp chó.
Nội nói vậy mà tôi thấy mắt Nội rưng rưng ...

ướt mi
11-22-2010, 02:14 PM
Ấn tượng thứ bảy

Thường hai đưa hay đụng nhau đầu ngơ, nơi dừng lại ngă ba đường.
Nàng dơ bàn tay ra hiệu cho người chị quẹo cua phải, bỗng chiếc nhẫn đá xanh bị tuột hẳn và nằm gọn trong tay người con trai đang ranh mănh cười đắc thắng và rồ máy cho chiếc Honda hai bánh chao đi...

Thời gian trôi đi hai đứa lại tần ngần nơi ngă ba đường, lần này nụ cười chàng tắt trên môi v́ nàng đă có người trao nhẫn...

saolinh
11-25-2010, 10:26 AM
Happy Thanks Giving bà con :good:
Lớp học rũ nhau đi rượt gà lôi :cuoilan:
Học tṛ rượt gà lôi mệt quá thầy ơi :cry:

Phu Khuân Vác
11-30-2010, 02:36 PM
http://i256.photobucket.com/albums/hh197/saolinh25/saolinh098.jpg?t=1290762093
http://i256.photobucket.com/albums/hh197/saolinh25/saolinh/saolinh100.jpg?t=1290762269

Học tṛ Văn ơi! Sau khi bị gà lôi rượt đút ḷ khét lẹt th́ ta có c̣n được ấn tượng nào nữa hay không đây?

Có c̣n nh́n cẳng người tỏ t́nh? :cuoilan:

Hay ta xù luôn qua tới tháng 12 góp chuyện vào đề bài mới?


___________________________________________
Một ngày không tỏ ...t́nh cảm là một đời thiếu thốn. Ngạn ngữ vùng Châu Đốc.
Nơi đó núi cao, người thưa nên người khoái nói :cuoilan:

NHDT
12-01-2010, 02:06 AM
Trước tiên, NH gửi lời cảm ơn tất cả ACE đă chia xẻ những
chuyện vui buồn .... Cảm ơn anh Phu đă mở ra chủ đề nầy ...
Tới phiên NH tập làm văn, mong rằng anh Phu sẽ chấm điểm rộng răi chút nha anh Phu. :caphe: (hối lộ trước) :grin:


Ấn tưởng đầu tiên:

Vào lúc NH khoảng 5, 6 tuổi, một lần ba má dẫn mấy chị em của NH đi chơi ... NH nhớ có vào một nơi có lẽ là khách sạn, có một hồ bơi rất lớn ... Lúc đó c̣n nhỏ, chỉ được ngâm ḿnh ở chỗ cạn cạn... Sau đó ba má kêu đi lên, nhưng thấy nước xanh lơ đẹp quá, NH chạy tới ôm cái phao và đi lên cái cầu nhảy ... định bụng là nhảy xuống chỗ đó, dù không biết lội, nhưng có phao ... chắc không sao ... NH đứng trên cầu nhảy xuống, chẳng biết làm sao... mà phao rơi một nơi, c̣n NH th́ rơi một nẻo ... thế là ch́m lỉm ... NH cố ngoi lên, nhưng đâu biết bơi, thành ra trồi lên hụp xuống và bị uống nước quá xá ... nghĩ là chắc đi đời rồi ....
Nhưng lúc mà NH đang bị ch́m xuống sâu ... th́ tự dưng như có ai đẩy NH lên, và khi ngoi lên được khỏi mặt nước, NH chụp ngay được cái phao ... và lết vô bờ ... Khi leo lên bờ được, nh́n lại hồ bơi th́ vắng hoe, chẳng có ai... NH c̣n chưa hoàn hồn, th́ thấy má ra kéo vô bắt đi tắm lại nước ngọt, và thay đồ ..... NH nghĩ ... có ai đó cứu ḿnh nhưng lại không thấy ...

Có lẽ trong cuộc sống có những cái chúng ta chẳng nh́n thấy, nhưng không phải là nó không hiện hữu.... :praying:

Linh hồn của Tre
12-01-2010, 03:31 AM
Thầy ơi, qua tháng 12 rồi, c̣n nộp bài kịp hong thầy :GAIDAU:

Bài thứ 6 của tṛ Tre

Ước mơ

... h́nh như 13 - 14 tuổi chi đó. Ba Mẹ mua cho chiếc xe đạp mini để đi học.

Nhưng lại thích làm người lớn. Một hôm tới nhà nhỏ bạn thân, 2 đứa rủ nhau lấy chiếc xe đạp đ̣n dông, cao nhồng của anh nó ra chở nhau. Cái xe cao leo lên không tới mà cái đ̣n dông vắt ngang đâu có chạy lấy đà rố leo lên được. Hai đứa dắt nhau ra đầu ngỏ chỗ cây xăng có mấy cục gạch ở ven đường, hai đứa leo lên cục gạch rố leo lên xe, đứa ngố trên đ̣n dông (y như người lớn), đứa đạp. Hai đứa chạy ngon ơ một khoảng đường, tới chỗ có đèn đỏ phải thắng lại . Chết mồ, sực nhớ là hai đứa chưa đứa nào chống chân tới đất :so: Té chỏng gọng :cry2::cry2:

Hồi nhỏ th́ thích làm người lớn ... bây giờ lớn rố th́ lại mơ ước quay về với tuổi thơ ...

(may phước hồi thập niên 80 ở VN toàn là xe đạp với đi bộ, chứ không thôi chắc 2 đứa bị xe cán dẹp lép rồi :grin: )

Phu Khuân Vác
12-01-2010, 12:02 PM
Dạ thưa thầy! Rượt gà lôi mệt quá thầy ơi, xin thầy cho em nghĩ học vài bửa.:praying:

Kính thưa quư vị học tṛ tóc bạc, tóc hoa râm và tóc xanh, chống gậy hay không chống gậy,

Lẽ ra là tháng Mười Hai sẽ có đề bài mới, nhưng qua hàng ngàn E-Mail (:cuoilan:) cùng điện thoại gửi về nói rằng:

- Kỷ niệm của một thời tuổi thơ chính là nỗi nhớ của một đời tuổi lớn. Thời gian một tháng không đủ để ôn lại những mộng mơ, cần thêm tháng nữa để viết tiếp.

Nên thầy Giám Học mới yêu cầu Vác, người phu gơ trống trường gióng lên thùng thùng mời các em học tṛ viết tiếp Những Ấn Tượng Của Tuổi Thơ.

Và kỳ này, đặc biệt em nào viết thật (không sạo), viết hay, viết giỏi, viết đúng chính tả của Việt Nam Cộng Hoà, câu cú gọn gàng, nội dung ư nhị sẽ được nhà trường bao 2 tô hủ tíu ḿ (giá không hơn $10- loại tô nhỏ- :smile:) để đưa ông xă hay bà xă thưởng thức thành quả của kỷ niệm thời thơ ấu của ḿnh; và nhớ chụp h́nh tô hủ tíu ḿ đăng lên.

Năm giải hủ tíu ḿ.

Ngoài ra c̣n có 5 giải chè xâm bổ lượng (cũng là 2 ly, cũng là ly nhỏ, không quá $5.00, cũng phải chụp h́nh đăng lên :cuoilan:)

Làm sao biết trúng giải?

Thưa:
- 15 icons thankyou được in lên. Giải hủ tíu ḿ :cuoilan:

- 10 icons thankyou được in lên. Giải xâm bổ lượng :cuoilan:

Không giới hạn bài viết hay thơ v́ quan niệm rằng viết nhiều, nhiều khi cũng trúng ...gió ...í ...trúng giải.

Cấm.
- Cấm năn nỉ bạn bè ịn dấu thankyou cho ḿnh :cuoilan:
- Ai đang có nhiều hơn 1 nick name th́ những nick sau xin đừng click thank you.

Thời hạn:
- 31 tháng 12 năm 2010

Kính báo
Lớp ...em tập làm văn

Vác, người phu quét sân trường và đánh trống đăng dùm.

~~~

DấuLặng1
12-02-2010, 01:18 AM
Dạ DL xin chào thầy cùng các anh chị em bạn học (tóc trắng, hoa râm, muối tiêu, muối ớt, me ngào đường, và tóc xanh) ạ ...:om:

Nghe nói có ...chè xâm bổ lượng nên tṛ xâm ḿnh nhào vô đây ...:cuoilan::cuoilan:

Thầy nói "cấm năn nỉ bạn bè" ...rứa th́ DL hy vọng anh chị em người nào đọc bài DL post th́ làm ơn ịn dùm dấu thankyou hỷ ...DL cảm ơn trước :cuoilan::cuoilan:


Bài thứ nhất của tṛ DL ...
Cứ mỗi hè là chúng tôi lại theo ba mẹ về quê ngoại dự đám giỗ bà Ngoại. Quê Ngoại hiền ḥa lắm. Chạy dọc dài theo khu phố của quê Ngoại là một con sông nhỏ chảy thật chậm như không muốn rời con phố với những con thường thật hẹp chỉ vừa đủ cho 2 chiếc xích lô chạy song song bên nhau. Nơi đây là những căn nhà san sát nhau tựa như những người dân phố hiền ḥa d́u dắt nhau đi qua cuộc đời nàỵ Những mái ngói rêu xanh phủ kín vừa mang nét cổ kính, vừa mang một nét hoang sơ dân dă.
Quê Ngoại có băi biển đẹp thật đẹp. Nó không như những băi biển nơi tôi ở hoặc là quá dơ bẩn hoặc là nhan nhản những hàng quán cho khách du lịch. Tôi thích ngồi nơi băi biển này vào buổi chiều một ḿnh mà ngắm hàng thông hát vi vu, nghe tiếng sóng vỗ nhẹ nhàng vào bờ từng đợt, từng đợt. Cái khoảng thời gian này c̣n là lúc tôi và mấy ông anh có dịp đi hái sơ ri ngọt lịm trên những con đường rợp mát. Nơi mà hầu như ai cũng biết đám trẻ chúng tôi là con chị X.
Quê Ngoại có ông Ngoại hiền ḥa, ít nói nhưng nụ cười luôn nở trên môi. Mắt ông sáng rực mặc cho những vết chân chim loạn xạ chạy dài ra hai phía từ hai đuôi khoé mắt. Tôi nhớ Ngoại hay ôm tôi vào ḷng mà kêu "thằng T., thằng T con của con X đây mà"
Giờ đây nghe tin Ngoại bịnh mà tôi không thể về thăm. Nghe Mẹ tôi nói Ngoại nhiều lúc không c̣n nhận ra được ai là ai nữa. Có lẽ Ngoại cũng hết nhận được ra thằng T. nữa rồi. Nhưng Ngoại ơi! thằng T. vẫn luôn nhớ về Ngoại và không thể quên được ánh mắt hiền từ, giọng nói ôn tồn, và ṿng tay ấm áp của Ngoại.

Phu Khuân Vác
12-02-2010, 09:33 AM
Có Một Con Đường...mà tôi đi qua lại nhiều lần lắm. Tôi biết từng góc quẹo, từng ổ gà trên con đường đi.
Tôi đi ban ngày, tôi đi ban đêm, tôi đi vào giữa trưa.

Con đường ấy với tôi thật đẹp. Mọi mộng mơ được giăng đầy khắp nẻo.

Vậy mà ...vậy mà một ngày kia tôi phải đi vào một con đường khác, con đường của những muộn phiền buồn tênh, từng góc nhọn sướt hồn tôi tan nát.

Một cuộc đời, hai con đường.
Tôi đoán, có nhiều cuộc đời có nhiều lắm những con đường không toại nguyện.

Vác

(vẫn hy vọng nửa ly bổ lượng:smile:)

ướt mi
12-03-2010, 09:29 AM
Bài dự thi của nhỏ:

-Trong phố này em thương nhất thầy Vác v́ thầy hết mực cần cù, mở lớp khích lệ các tṛ tập làm văn.
-Trong ban điều hành em khâm phục anh Đỗ Quân, một người văn nghệ sĩ tài hoa, nhiệt t́nh trên mọi lănh vực và c̣n là một MC. điều khiển chương tŕnh đài phát thanh sôi động!
- Ôn Đại San, người từng được phe kẹp tóc trao giải: Người đàn ông lư tưởng trong năm! nếu được tiếp tục em sẽ đề cử ôn suốt cuộc đời c̣n lại...
- vdt, người thi sĩ, chiến sĩ hào hùng và là Huynh của Muội, mong sao được hầu cà phê cho Huynh không bao giờ nguôi!
- Làm sao tôi quên được cô chủ phố đẹp từ nết đến tài với giọng hát ngọt ngào , HĐHP ơi đừng quên chị Mi, đừng quên chị Mi ...
- Trong phố từ diễn đàn vui đùa đến đài phát thanh, hôm nay và ngày saoThi Hạnh luôn đảm nhận vai tṛ nàng đảm nhiệm, luôn chu toàn và thành công ! nơi nào có Thi Hạnh nơi ấy có sự bộc trực và thẳng thắn, tôi chịu nhất tính khôi hài có duyên của nàng...
- Cuối cùng, những người bạn thân yêu chân thành luôn chia xẽ ngọt bùi cùng tôi nơi phố này, tôi xin cám ơn và hứa sẽ đáp lại tấm thịnh t́nh quư bạn và sẵn sàng chia xớt những ǵ tôi sắp có!

Xin hết!
( Nếu em lỡ bỏ xót tên vị giám khảo của cuộc thi, xin tha thứ và đa tạ ! )
tṛ UM

T́nh Quê
12-16-2010, 03:58 PM
Hồi em c̣n ở quê em thích đi Bắc qua sông nhưng giờ bến Bắc bị dẹp nên em có bài viết cảm tác này:



C̉N ĐÂU BÊN BẮC QUÊ TÔI



http://img63.imageshack.us/img63/8148/bacrachmieu.jpg

Những năm c̣n ở quê nhà tôi vẫn nhớ đă nhiều lần đi qua sông Tiền bằng Bắc Rạch Miễu.

Không biết tự bao giờ, tôi thấy yêu cái thú đi Bắc lênh đênh trên sông nước lồng lộng gió. Ngồi trên Bắc lắng nghe tiếng máy ầm ́ và tiếng sóng vỗ ́ ạch. Được ngắm cồn Đạo Dừa với những kiến trúc rất đẹp mỗi khi Bắc chạy ngang, ngắm thành phố Mỹ Tho xinh xắn nằm bên kia sông Tiền, ngắm nh́n ḍng sông mênh mông cuồn cuộn phù sa, những rặng bần xanh, những đám lục b́nh hoa tím lững lờ trôi theo ḍng nước và xa xa là những chiếc xuồng nhấp nhô.

Ngắm hoàng hôn nhuộm vàng mặt sông, hoặc ngắm ánh trăng tṛn lung linh soi bóng trên ḍng … tạo nên một bức tranh quê mộc mạc với cảm giác nhẹ nhàng và b́nh yên.

Nhưng sự thú vị ấy không c̣n nữa v́ những chiếc Bắc phải nhường nhiệm vụ đưa khách qua sông Tiền cho chiếc cầu treo đă hoàn thành.

Cầu Rạch Miễu được đưa vào sử dụng cũng là lúc những công nhân của bến Bắc phải từ bỏ những công việc vốn đă trở thành một phần máu thịt và sự sống c̣n của họ.

Những quán ăn, giải khát và quầy bánh kẹo cũng không c̣n bán khi không c̣n nữa những hành khách chờ Bắc.

Rồi đây cuộc sống của những người dân buôn bán này như thế nào khi “chén cơm “của họ bị dẹp đi …?
Rồi chiếc cầu có tồn tại lâu dài để trưng bày cho sự phồn hoa giả tạo của một bộ máy chính quyền thối nát hôm nay không?

Từ nay tôi không c̣n thấy bóng dáng của những chuyến Bắc thân thương. Không c̣n được nghe tiếng c̣i Bắc quen thuộc vang lên báo hiệu Bắc sắp cập bến. Không c̣n cảnh người xe chen chúc đứng đợi Bắc trong những ngày lễ, tết. Không c̣n có dịp ngồi uống cà phê chờ Bắc đến…

Cảnh vật giờ đây vắng vẻ tiu đ́u. Tất cả đi vào kư ức, nhưng đọng lại trong ḷng tôi nhiều kỷ niệm để vấn vương. Chia tay nhé bến Bắc thân yêu, chia tay nhé những chiếc Bắc “đưa người” miệt mài ngày đêm.

Nhớ lắm Bắc ơi!


Cám ơn Nắng hát bài này nghe hoài, nghe mà nhớ quê vô cùng:

http://motgocpho.com/forums/showthread.php?518-Ti%E1%BA%BFng-h%C3%A1t-HO%C3%80I-%C4%90I%E1%BB%86P-H%E1%BA%A0-PH%C6%AF%C6%A0NG-%28H%C4%90HP%29&p=40081#post40081


http://motgocpho.us/hdhp5/yt/EmvequabenBac.mp3



EM VỀ QUA BẾN BẮC


Nhạc: Bắc Sơn
Tiếng hát: HĐHP


Em về đi qua bến Bắc.
Nhớ ḍng sông sâu bát sắc
Làng em chất phác thật thà
T́nh quê thiết tha đậm đà


Dù mấy đồi người ơi
Thương nhau rồi th́ t́m tới
Nhớ xa nhớ gần à ơi nhớ từng lũy tre
Câu hát ru trưa hè dù quê nghèo thương cứ về


Gió chiều bay bay mái tóc
Nhớ nhà thương quê muốn khóc
Ngày xưa hái bông lục b́nh
Cầu duyên, ước mơ một ḿnh


Ngày ấy nay t́m đâu rưng rưng sầu
Kỷ niệm hỡi, biết ai mà nhắn gởi
T́nh quê nỡ nào cách xa
Bóng mát cây đa già c̣n xanh phủ che mái nhà


ĐK: Ơi, ơi ḥ, là ḥ ơi
Ơi, ơi ḥ là ḥ ơi


Quê em nghĩa t́nh mặn nồng
Yêu thương, rót mật vào ḷng
Đồng ruộng xanh bát ngát
Ḍng sông sâu gió mát
Gió đưa cây cải về trời
Rau răm ở lại chịu đời đắng cay


Mai về khi xa bến Bắc
Gởi lại sau lưng nước mắt
Người đi nhớ câu hẹn thề
T́nh quê nhớ nhau trở về


Người đó ta c̣n đây
Thương đong đầy t́m chẳng thấy
Biết ai mà duyên nợ
Nhịp cầu nối liền giấc mơ
Dẫu chín trăng em đợi mười thu ḷng em vẫn chờ.

Phu Khuân Vác
12-17-2010, 07:57 AM
Thùng Thùng Thùng ...!


Ông Giám Học già vừa phàn nàn với người phu quét sân trường rằng, kể từ ngày Phu sắm sửa môn Em Khoái th́ ông nhận được mấy trăm ngàn e-mail cùng điện thoại hăm doạ mạng sống của ông. Ông "cóc" sợ nhưng ông nghĩ cái ǵ mà em khoái? Mà em khoái là khoái cái ǵ? Lỡ em không khoái th́ làm sao bắt em khoái?

Vác mới thưa với ông rằng:
- Hồi đó th́ thầy khoái Em Khoái nên kêu em dọn pḥng, nay bị cự th́ thầy lại chửi em?

Ông tằng hắng:
- Tui cũng tưởng rằng tui khoái, nhưng có người lại không khoái nên giờ tui hết khoái.

- Vậy chứ thầy định kế chi?

Ông đưa ra một e-mail viết chữ xanh lè:
- Đây, người này định đưa tui ra toà v́ chữ Khoái.
- Lư do?
- V́ người đó không khoái.
- Hề, họ thua là cái cẳng. Họ không khoái mà họ muốn bắt ḿnh cũng không khoái? Hứ, làm sao ép người quá đáng?
- Ậy! Họ cũng lư luận rằng ḿnh khoái mà sao lại bắt họ cùng khoái? Hừ, đó là over size tầm xàm ...tức là tầm xàm quá cỡ đó!

- À, cũng có lư. Vậy ông tính sao?

Ông Giám Học vén chéo áo sơ mi lau lau cặp mắt kính đoạn đưa ra một e-mail nữa. Email viết vầy:

Thân kính gửi Ban Giám Học cà chớn,

Give me back my tuổi thơ quón-đờ-phồ (wonderful). Hẹn một ngày, không th́ đốt quán thành than coi có khoái?

Kính thư

The Đốt.

Vác lo lắng nh́n thầy Giám Học ḷng dâng lên niềm thương hại; ông già nên ông lẫn trong óc; hôm qua ông khoái, hôm nay ông không. Hỏi ông chứ giờ ông khoái chi?

Ông thở dài, trả tôi về tuổi dại.

Vậy th́ thưa quư học tṛ.
Chút nữa rảnh, Phu sẽ quét sơn lại tấm bảng:


Trả tôi về Tuổi Dại


Thân mến
Vác

Phu Khuân Vác
12-18-2010, 02:11 PM
Năm và Quỳnh

Nó tên là Năm, tụi tôi thêm chữ Lửa thành Năm Lửa. Lửa là v́ ba của nó là lính chữa lửa từ hồi năm một chín sáu mấy. Ngay cả những người lớn cũng gọi ông là Ông Chữa Lửa chứ chẳng c̣n ai biết tên thiệt của ông là ǵ.

Năm Lửa nó hơi tưng tưng là v́ ông Chữa Lửa mỗi khi giận lên th́ đánh đấm nó một cách thiệt là thật t́nh; kiểu đánh đấm của những người đàn ông hiểu trật câu "Thương cho roi cho vọt".

Cũng như ba của thằng Quỳnh, tụi tôi gọi là Dượng Mười Xích Lô Máy để phân biệt với Dượng Mười Xích Lô Đạp. Sau này th́ người ta gọi ngắn gọn lại là Dượng Mười Máy và Dượng Mười Đạp.

Dượng Mười Máy cũng đánh thằng Quỳnh như Pḥng Nh́ tra tấn t́nh nghi.

Thằng Quỳnh cũng tưng tưng.

C̣n tôi th́ không tưng v́ ba tôi chưa bao giờ đánh tôi một lần nào suốt cả thời thơ ấu. Ông cho tôi ngọt, ông cho tôi bùi; tôi khoái lắm cứ nghe lời ông răm rắp. Chỉ có một điều tôi căi lại là tôi làm bạn với thằng Năm và thằng Quỳnh.

Tôi làm bạn với thằng Năm và thằng Quỳnh là v́ cứ hễ mỗi lần tụi nó bị đ̣n là cứ chạy lại nhà tôi ngồi ngay trước cửa, ư như muốn ba tôi cũng bảo vệ cho tụi nó.

Và mỗi lần vậy là trăm lần như một, bị lột hết áo quần ra, ở trần ở truồng vậy đó; mà điều đáng nói là đứa nào cũng đang độ tuổi trưởng thành. Tôi phải lấy quần áo của tôi cho tụi nó mặc đỡ.

Hai năm sau, tuổi 16. Thằng Quỳnh xin tờ giấy khai sinh 18 tuổi của thằng Châu cùng xóm để đăng đi lính Nhảy Dù. Tướng nó bự con mặc áo khoác màu dù coi đẹp lắm.

Nó được về thăm nhà sau khi măn khoá học. Dượng Mười Máy nh́n nó hănh diện lắm!
Lần đó, nó đưa hai đứa tôi đi uống cà phê và dạo một ṿng Sài G̣n; dạo một ṿng Sài G̣n có nghĩa là đi ra các con đường phố Nguyễn Huệ, Lê Lợi ṿng ṿng có các rạp xi nê Rex, Eden, chợ Bến Thành vậy mà.
Hồi c̣n đi học mà có bạn lính cũng thích thú và khoái chí ghê lắm, coi như ḿnh cũng đă lớn ké theo cái lớn của bạn bè.

Nhưng sự thích thú đó của thằng Năm Lửa và của tôi chỉ có được một lần và một ngày mà thôi. Cũng như sự hănh diện của Dượng Mười cũng chỉ là lần đó.

V́ lần sau thằng Quỳnh về nhà trong xóm nhỏ bằng một cỗ quan tài phủ lá cờ vàng ba sọc đỏ, có bốn lính Dù mang bao tay trắng khiêng vô tận nhà.

Cả xóm tôi cùng khóc.

Mắt Dượng Mười đỏ hoe. Ông già đi trăm tuổi ngay tức khắc. Nếp nhăn trên trán hằn lên niềm hối hận. Ân hận sao những ngày ông rượt nó, đánh túi bụi trên thân thể con trai.

Giờ, nó nằm im đó. Im ĺm trong ánh nến lung linh.
Ông có muốn đánh nó bao nhiêu nó cũng thôi không c̣n vừa khóc vừa chạy nữa đâu.

Rồi thằng Năm Lửa, nó bỏ nhà đăng vào Biệt Động Quân. Nó cũng về xóm thăm nhà. Nó cũng đưa tôi đi uống cà phê kể chuyện đời quân ngũ. Phù hiệu con cọp nhe răng trên vai của nó đă khiến tôi có ư định sau này vào lính chắc cũng sẽ chọn Cọp Ba Đầu Rằn, coi đẹp sao đâu đó?

Vài lá thư về, vài lá thư đi.

Lá cuối cùng lại là của bạn nó gửi cho tôi. Nó mất xác. Đơn vị tan nát. Không cơ hội đi t́m.
Ba nó, ông Chữa Lửa nhận chiếc ḥm trống không xác đứa con. Nó c̣n đâu nữa cho ông đánh với hờn?

Năm đó đến năm nay. Ba mươi tám năm. Chắc xác của nó đă rữa ra thành tro tàn.

Tuổi dại đôi khi cũng buồn.

Vác

-ngồi nhớ tuổi xưa-

Kiến Hôi
12-19-2010, 09:03 AM
Dưới gầm bàn này, Kiến xếp những tuổi dại cho ngay thành chồng.

Phu Khuân Vác
04-11-2011, 01:07 PM
Anh tôi lớn hơn tôi một tuổi.

-"Sao mầy anh núp ở kẹt cửa?". Tôi vẫn hay gọi "mầy anh" ở lớp Tiểu Học.
-Tao sợ mùi phấn!

Về nhà, tôi méc ba tôi: Con đi tiểu, thấy anh Tuấn núp ở kẹt cửa lớp học.

-Con sợ mùi phấn.
Ba tôi sửng sốt rồi trầm ngâm. Ông hay bắt tụi tôi ngồi bàn đầu trong lớp ở mỗi buổi tựu trường.

Hôm sau, ông không đi làm, vào lớp ngồi kế anh tôi. Phấn xưa nhiều bụi, phấn bay.
Thời học tṛ và mùi phấn.

Anh tôi ngồi hàng ghế thứ 3, ngày hôm sau.

Phu Khuân Vác
04-11-2011, 01:41 PM
Bụi phấn bay trong nắng nh́n nghiêng thấy muôn ngh́n chấm li ti múa lượn.
Đám học tṛ tuổi dại gọi đó là vi trùng, hít vô bị bệnh ho lao. Ngờ đâu sau này, bụi của đời, bụi của đảng quái thai khiến chục triệu người trong một ngắn ngủi đổi đời đă cùng ho lao một tiếng kéo dài măi đến nay.

Phu Khuân Vác
04-11-2011, 03:14 PM
Anh tôi hỏi ba tôi:

- Ở ngoài chiến trường, nếu mà ḿnh làm đúng những điều như quân trường dạy, th́ ḿnh chắc không sao hả ba?

Ba tôi nh́n 3 đứa con trai sắp lớn, sắp sửa dâng lên cho Tổ Quốc. Bụi bám đầy trong mắt ông.

Phu Khuân Vác
04-11-2011, 03:34 PM
Tôi sợ nó lắm! Tôi cứ né nó hoài.

Tuổi mười bốn mà nó đă du côn, nó chửi thề c̣n nhiều hơn người lớn. Móng tay nó không cắt, đất cát đầy trong đó. Nó lại thích quào, quào là chảy máu nưng mủ làm độc.

Nhưng hôm kia nó ăn hiếp em tôi. Em tôi khóc lên tiếng thê thảm. Tôi như lên cơn khùng, lủi đầu vào bụng nó. Tôi đánh bằng tất cả sức mạnh của tuổi 13. Nó bỏ chạy.

Từ đó tôi biết, nó có thể ăn hiếp tôi nhưng chớ đụng chạm đến người thân của tôi.

Việt Nam ơi! Vùng lên!

Hongsang
04-13-2011, 09:24 AM
Cho Trầu tui ké dứ nhen ! T́m về tuổi dại để hầu t́m quên đi những nỗi đau của hiện tại , âu cũng là một cách để tự an ủi & xoa dịu ḷng ḿnh ....Tuổi dại , tuổi ngây thơ & trong sáng , không biết đau thương , không biết hận thù ...ḷng thơ thới như trang giấy trắng . Mặc dù tuổi thơ của tui đi qua mau quá . kỷ niệm có quá ít làm cho tui nhớ đến như thuộc ḷng ...



http://vnthuquan.net/diendan/upfiles/32818/DD43B50A995347EDB69A0AA441F53004.jpg





Nắng Chiều Quê Ngoại.



Vắng tôi đồng ruộng có buồn.
Những chiều nhạt nắng trên nương chiều về.
Tan học , cầm gói thuốc rê.
Tay xách ấm nước cận kề mo cơm.



Cánh đồng lúa chín vàng ươm.
Ông tôi đang cúi lom khom t́m ǵ.
Nước đầy tôm cá thiếu chi.
Cá Tràu , Cá Đối vương kỳ vẩy đuôi.



Bắt lên đốt lửa nướng trui.
Ăn với cơm vắt...ngon...ôi ! quá chừng.
Nước trà nửa bát lưng lưng.
Thuốc rê phà khói , nhịp chân run đùi.



Ông tôi tuổi đă bảy mươi.
Mà trông tráng kiện da mồi tóc sương.
Bỏ quê trong một chiều buồn.
Tôi lên thành thị mà thương Ông ḿnh.



Xa rồi....đám lúa , bờ kinh.
Mỗi chiều nhạt nắng một ḿnh ông tôi.
Quấn thuốc rê...ngó nh́n trời.
Nhớ cô cháu gái xa xôi thị thành...


Những buổi chiều tan học chúng tôi gồm 4 đứa , thằng Lâm, thằng Xén (hiện c̣n bên VN) thằng Quốc (hiện đang ở Mỹ) 3 thằng con trai xúm lại dán cho tui con diều thiệt đẹp , nghĩ cũng ngộ hùi nhỏ tui chỉ thích làm bạn dứ con trai , cho nên tụi con Gương con Chín con Điệp chộ tui quài ...Thà bị chộ nhưng tui vẫn thích hơn là chơi dứ mấy đứa bạn gái , rồi thời gian đó không lâu chiến tranh đến và đẩy lui mất cái tuổi thơ ngây ấy , những đêm trăng sáng dưới mái Đ́nh làng c̣n đâu nữa để chúng tui nô đùa ...Đ́nh sập mái ngói chỏng chơ , Tượng Thần ngă la liệt , từ đó đă có lệnh giới nghiêm và đào ấp chiến lượt ...




http://vnthuquan.net/diendan/upfiles/32818/CF1BD5A8C3364E19AB49B07984FC19FA.jpg

Chiến tranh ơi mi biết ?
Đă bao nhiêu năm rồi
Ta lớn lên , mi hiểu ?
Giữa súng đạn tời bời
Khóc , than , oán hờn , khiếp
Máu chảy thành sông thôi
Bao đầu xanh vô tội
Chít khăn sô bùi ngùi
Mắt tṛn xoe ngơ ngát
Khôn ngăn gịng lệ rơi ...

chieunhatnang
04-15-2011, 11:53 AM
http://motgocpho.com/forums/image.php?u=409&dateline=1302291490


T́nh em như biển, xanh hoài
Lửa thiêng Tổ Quốc nung dài chí trai
Gươm cha, đất Mẹ trao tay
Ngàn sau xin giữ đừng thay nghĩa t́nh

HĐHP



Nắng th́ nghĩ như 4 câu trên cho cái huy hiệu Cư An Tư Nguy :cheeky:

Phu Khuân Vác
04-16-2011, 12:36 PM
Về những con dế...

Thằng nhỏ nhịn ăn hai buổi sáng, giành tiền để mua con dế lửa có cái càng thiệt chiến, mang vào lớp học khoe bạn bè. Dự định tan học về nhà sẽ sang qua cái hộp thiếc h́nh chữ nhật có đất và có cỏ cùng mấy cọng giá trong đó. Nhưng ông thầy lớp Nh́ bắt được, tịch thu con dế. Thằng nhỏ buồn suốt buổi sáng có nắng vàng như lời ru ră rượi của người mẹ trong giấc ngủ trưa vật vùi.

TSL
04-16-2011, 01:31 PM
Về những con dế...

Thằng nhỏ nhịn ăn hai buổi sáng, giành tiền để mua con dế lửa có cái càng thiệt chiến, mang vào lớp học khoe bạn bè. Dự định tan học về nhà sẽ sang qua cái hộp thiếc h́nh chữ nhật có đất và có cỏ cùng mấy cọng giá trong đó. Nhưng ông thầy lớp Nh́ bắt được, tịch thu con dế. Thằng nhỏ buồn suốt buổi sáng có nắng vàng như lời ru ră rượi của người mẹ trong giấc ngủ trưa vật vùi.

Hồi đó, khi có tiền tôi lại đi mua dế đá. Dế được nhốt trong cái lồng (?), thấy con nào gáy thiệt to th́ cho tay vào bắt ra, rồi trả tiền. Đem về nhà nuôi, cũng ...cực lắm. Làm nhà cho dế ở phải thật là giống thiên nhiên. Dưới dáy hộp thiếc, thường là hộp bánh tây, có trải cỏ tươi rồi để mấy cái hộp quẹt rỗng làm pḥng cho dế nghỉ đêm. Bạn tui cho dế ăn mấy cọng giá c̣n tui tui cho mấy cọng rau muống cho nó gặm. Tui c̣n cho mấy hạt cơm cho bổ dế. Con nào mà ngủm th́ tui...ngắt đầu, cắm vào cây tăm rồi làm dụng cụ khiêu khích, đánh thức mấy chú dế lười nằm trong hộp quẹt không chịu ra. Ngoáy ngoáy một hồi là mấy chú bên trong quay đầu ra, dương cánh gáy nghe phát vui, giống như sửa soạn đánh lộn. Có mấy con dế ngu, tuởng dịch thủ thật, dương hàm ra cắn cắn.

Rồi th́ không hiểu sao, nuôi kỹ như vậy mà con nào cũng từ từ nằm yên, sáng dậy thấy người lạnh tăm cứng ngắc.

Tui dần dần rồi cũng hết thích tṛ đá dế. Nhưng lại có một thời ăn dế cơm, con nào con nấy to như trái chuối cau...

Phu Khuân Vác
04-16-2011, 02:09 PM
Hồi đó, khi có tiền tôi lại đi mua dế đá. Dế được nhốt trong cái lồng (?), thấy con nào gáy thiệt to th́ cho tay vào bắt ra, rồi trả tiền. Đem về nhà nuôi, cũng ...cực lắm. Làm nhà cho dế ở phải thật là giống thiên nhiên. Dưới đáy hộp thiếc, thường là hộp bánh tây, có trải cỏ tươi rồi để mấy cái hộp quẹt rỗng làm pḥng cho dế nghỉ đêm. Bạn tui cho dế ăn mấy cọng giá c̣n tui tui cho mấy cọng rau muống cho nó gặm. Tui c̣n cho mấy hạt cơm cho bổ dế. Con nào mà ngủm th́ tui...ngắt đầu, cắm vào cây tăm rồi làm dụng cụ khiêu khích, đánh thức mấy chú dế lười nằm trong hộp quẹt không chịu ra. Ngoáy ngoáy một hồi là mấy chú bên trong quay đầu ra, dương cánh gáy nghe phát vui, giống như sửa soạn đánh lộn. Có mấy con dế ngu, tuởng địch thủ thật, dương hàm ra cắn cắn.

Rồi th́ không hiểu sao, nuôi kỹ như vậy mà con nào cũng từ từ nằm yên, sáng dậy thấy người lạnh tăm cứng ngắc.

Tui dần dần rồi cũng hết thích tṛ đá dế. Nhưng lại có một thời ăn dế cơm, con nào con nấy to như trái chuối cau...
...dù dế cơm bứt cánh dồn đậu phọng vào bụng rồi đem nướng lên tỏa ra mùi thơm phức nhưng tôi cũng không dám ăn v́ chị Nhân tôi nói, ai ăn dế sẽ bị cùi. Óc tôi tuổi nhỏ hồn nhiên nghe chị nói vậy th́ chỉ hửi mùi thơm chứ không dám ăn. Bạn tôi lớn lên cũng xém bị cùi lúc trong cải tạo v́ hồi nhỏ ăn dế, hên là tụi nó ăn ít chứ chẳng ăn nhiều nên chỉ nổi ghẻ mà găi chứ chưa đến độ ra đến Lầu Ông Hoàng.

Tan học, tôi chờ đợi coi ông thầy có trả lại con dế? Thầy làm thinh xách cặp đi thẳng. Tôi chạy vội lại níu áo: "Thầy ơi! Trả con lại con dế lửa!". Thầy sực nhớ: "Nó trong hộc bàn đó!". Tôi chạy lại hộc bàn, cái hộp quẹt diêm đựng con dế vẫn c̣n đó. Tôi dùng ngón tay cái đẩy hí cái hộp ra khỏi vỏ th́ con dế vẫn c̣n đó nhưng coi bộ ngất ngư lắm rồi, có lẽ xa ruộng đồng đất mặn nước phèn với làn suối trong cùng cánh đồng cỏ chạy dài đem thân làm tù binh đă làm con dế lửa trẻ kiêu hùng thành một xác thịt thê lương?

Tôi cúi xuống thầm th́ với dế: "Ráng sống dế ơi! Tao đưa mầy về hộp thiếc có đất quê hương của mầy. Dế ơi!"

TSL
04-16-2011, 02:25 PM
...dù dế cơm bứt cánh dồn đậu phọng vào bụng rồi đem nướng lên tỏa ra mùi thơm phức nhưng tôi cũng không dám ăn v́ chị Nhân tôi nói, ai ăn dế sẽ bị cùi. Óc tôi tuổi nhỏ hồn nhiên nghe chị nói vậy th́ chỉ hửi mùi thơm chứ không dám ăn. Bạn tôi lớn lên cũng xém bị cùi lúc trong cải tạo v́ hồi nhỏ ăn dế, hên là tụi nó ăn ít chứ chẳng ăn nhiều nên chỉ nổi ghẻ mà găi chứ chưa đến độ ra đến Lầu Ông Hoàng.

Tan học, tôi chờ đợi coi ông thầy có trả lại con dế? Thầy làm thinh xách cặp đi thẳng. Tôi chạy vội lại níu áo: "Thầy ơi! Trả con lại con dế lửa!". Thầy sực nhớ: "Nó trong hộc bàn đó!". Tôi chạy lại hộc bàn, cái hộp quẹt diêm đựng con dế vẫn c̣n đó. Tôi dùng ngón tay cái đẩy cái hí cái hộp ra khỏi vỏ th́ con dế vẫn c̣n đó nhưng coi bộ ngất ngư lắm rồi, có lẽ xa ruộng đồng đất mặn nước phèn với làn suối trong cùng cánh đồng cỏ chạy dài đem thân làm tù binh đă làm con dế lửa trẻ kiêu hùng thành một xác thịt thê lương?

Tôi cúi xuống thầm th́ với dế: "Ráng sống dế ơi! Tao đưa mầy về hộp thiếc có đất quê hương của mầy. Dế ơi!"

Bây giờ tui mới nghiệm ra là dế nhốt trong hộp quẹt bị ngất ngư rồi chết dần v́ cái mùi diêm sinh hay mùi thuốc súng. Không tin anh hít ngửi hộp quẹt một ngày liền coi có ngất ngư không th́ biết.

Tui ăn dế cơm cũng bởi theo đám bạn lính. Thầy tṛ tụi nó ở cái khu chi mà tối đến dế cơm ra cả đống, bay vù vù trước mấy ngọn đèn đường. Tui chỉ ăn được sau khi vô vài chung rượu đế; thiệt ra lúc đó v́ hơi xỉn rồi th́ có ǵ tui cũng dùng làm mồi hết, cứ ǵ dế nướng hay dế kho tiêu. Tui dùng dưa mồi đủ thứ hết, từ ổi xanh chát, ớt hiểm, mắm sặc, trái bần, cóc nhái, dê ḅ, măng, ốc núi, kỳ đà, rắn hổ, rồi con ǵ mà da đóng vẩy. À, con trúc.

Ờ mà lúc đó lớn rùi, đâu c̣n tuổi dại nữa. Nhưng lớn rùi mà vẫn dại th́ đăng trong trang này vẫn được hỉ?

Phu Khuân Vác
04-16-2011, 02:50 PM
Bây giờ tui mới nghiệm ra là dế nhốt trong hộp quẹt bị ngất ngư rồi chết dần v́ cái mùi diêm sinh hay mùi thuốc súng. Không tin anh hít ngửi hộp quẹt một ngày liền coi có ngất ngư không th́ biết.

Tui ăn dế cơm cũng bởi theo đám bạn lính. Thầy tṛ tụi nó ở cái khu chi mà tối đến dế cơm ra cả đống, bay vù vù trước mấy ngọn đèn đường. Tui chỉ ăn được sau khi vô vài chung rượu đế; thiệt ra lúc đó v́ hơi xỉn rồi th́ có ǵ tui cũng dùng làm mồi hết, cứ ǵ dế nướng hay dế kho tiêu. Tui dùng dưa mồi đủ thứ hết, từ ổi xanh chát, ớt hiểm, mắm sặc, trái bần, cóc nhái, dê ḅ, măng, ốc núi, kỳ đà, rắn hổ, rồi con ǵ mà da đóng vẩy. À, con trúc.

Ờ mà lúc đó lớn rùi, đâu c̣n tuổi dại nữa. Nhưng lớn rùi mà vẫn dại th́ đăng trong trang này vẫn được hỉ?

:grin: cứ hễ "dại" th́ đúng trang, anh :grin:. Bất kỳ tuổi tác :grin:

Tôi chạy vội đưa con dế về nhà.

Chiếc hộp thiếc "Dế của Kiến" có nhản hiệu dán băng keo để khỏi lộn với "Dế của Tuấn", "Dế của Hiệp" được lôi ra dưới gầm tủ đựng áo quần của chị Nhân tôi.
Và tôi cũng không quên kéo nhẹ cánh tủ của chỉ coi coi có bánh kẹo ǵ giấu trong đó? Cánh cửa cứng ngắc, chị khóa lại. Nhưng không sao, kề góc dưới gầm đó, anh Tuấn tôi đă để sẳn một cái nhíp găy hết một cọng, c̣n cọng kia cứ đưa vào ổ khóa vặn một cái là cánh cửa tủ của chị Nhân bung ra. Trong đó bánh trái, kẹo, me chua, me ngào, cà na xí muội đầy đủ.
Tôi lấy vài trái cà na và ít kẹo, c̣n bánh th́ gần nổi mốc tôi không dám rờ. H́nh như ngăn tủ của đàn bà con gái nào cũng chứa những bí ẩn quyến rũ đó? Tôi thương chị tôi lắm!

Trong hộp thiếc dế, tôi đă có một con dế than. Bây giờ tôi phải ngăn pḥng cho con dế lửa. Không ngăn th́ tụi nó đá nhau dữ lắm.
Lũy Trường Dực được thành lập.

về nhà kể tiếp :smile:

Phu Khuân Vác
04-17-2011, 07:45 AM
http://i435.photobucket.com/albums/qq74/kienhoi-1/diadiem/Write-1.jpg to Đốc Bồ: Xin tự nhiên và thoải mái vui vẻ :smile:
http://i435.photobucket.com/albums/qq74/kienhoi-1/diadiem/Write-1.jpg to OTre: Hy vọng anh TTL nói tiếp về huy chương và huân chương http://i435.photobucket.com/albums/qq74/kienhoi-1/diadiem/Hoa.jpg


Phu viết tiếp con dế trong khi chờ đợi :smile:

Có người nuôi dế bằng rau muống, nhưng má tôi dặn phải nuôi dế trong cảnh thiên nhiên, nghĩa là phải có đất mềm, có cỏ non, có hơi sương và không khí. Nên nắp hộp đậy tôi có dùng đinh đục cho ít lỗ không khí, đi đào đất sét nắn thành hang động, cỏ non và giá sống tôi thay hàng ngày.
Anh tôi lại có một cái hột soài móc ruột chẻ dọc cho dế chui vào trú ẩn, anh nói dế hột soài đá lộn rất say ke, đánh đâu thắng đó. Bảo đảm không chạy làng, bảo đảm không chơi màn chính trị hoà hợp hoà giải bàn tṛn bàn vuông.
Không ngây thơ từ chức cạo trọc đầu v́ lầm tưởng sư sải nhà chùa là chân chính bị đàn áp như ông Ngoại Vũ Văn Mẫu năm xưa; Thủ Tướng một ngày cùng Tổng Thống một ngày Dương Văn Minh...h́ h́ ...đợi bàn giao chính quyền cho "ngừ ...anh em". Úi chao??

Thằng khỉ nón cối nói: Bàn giao cái con kẹ tui? Chúng mầy thua mẹ nó mất rồi! Bàn giao cái con kẹ ...ông.

Ui! Phe "bàn giao" mặt mày xanh lè chỉ c̣n cười gượng nụ trơ trẻn ...hic hic ...

Nên, con dế hột soài của anh tôi đá bạo lắm! Anh đặt tên nó là Cọp.
C̣n con dế hang đất sét của tôi kiêu hùng chẳng kém. Tôi đặt tên Cua. Cua là các chiếc xe tăng bánh xích càn lên chiến hào ấy mà. Đại bác vừa thụt vừa rần rần tiến lên chẳng trả giá một lời nào.

C̣n dế của em tôi đặt tên Anh Em Ta, là v́ hắn thích Thiếu Sinh Quân. Thằng Chữ con ông Hạ Sĩ Chư cùng xóm đi Thiếu Sinh Quân coi chửng chạc hơn tụi tôi gấp bội.

Tiếng súng sau cùng cuối là tiếng súng Thiếu Sinh Quân.
Cố gắng sau cùng cuối là cố gắng của Anh Em Ta.

Đó là mùa đá dế của năm xưa.

bonita
04-17-2011, 11:57 AM
nuôi cá ...

nhớ hồi đó thích nhất là chiều chiều ... leo sân thượng ngồi xích đu hóng mát ... thú hơn là len lén leo ... nóc nhà hóng mát :lol: nóc nhà bằng xi măng và có nhiều ô theo từng pḥng và mái hiên ... hai anh em bít các lỗ thoát nước trên mái hiên để ... nuôi cá màu ...
... trời nắng th́ hai anh em lấy sô kéo nước lên đổ vào hồ cá ...
... trời mưa th́ ... nh́n cá rớt bụp bụp từ mái hiên v́ nước trào ... :lol: :lol:

:rose1::thank3:

Kiến Hôi
04-20-2011, 03:52 PM
Chừng nào chú qua mùa Dơi hay Diêu (bông) nhớ nói Nắng nhen :cuoilan:

Vậy Nắng chuẩn bị cho mùa ...Dơi ...nha :grin:


Qua mùa Diều.

Thấy ôn Vác thả diều, Kiến Hôi cũng ôn lại mùa diều :smile:

Mùa diều tháng sáu, tháng nghỉ hè nắng nóng ít mưa. Tháng mà những đôi t́nh nhân bắt đầu nhớ nhau v́ vắng bóng nhau trong lớp học.

Thả diều với tiếng sáo vi vu, cột lên thân diều một ống trúc nhỏ đục thủng vài lỗ, diều lên cao, gió thổi thành bài tương tư em mấy tháng dài chưa gặp lại.

Gởi thư lên diều, khoét một lỗ nhỏ trên lá thư mỏng giấy pơ-luya thật nhẹ lồng vào sợi chỉ, gió đưa thư lên diều. Thư đề ...mong gió đưa diều và thư qua cánh cửa sổ nhà em, cho em đọc vội một hàng thương em cùng nhớ nhớ một nỗi hồn nhiên tuổi học tṛ.

Nhưng khi ba lô trên vai, giày bốt lội vào xóm nhỏ th́ phải ngăn lại trẻ nhỏ tṛ chơi thả diều. Đám vô liêm sỉ lợi dụng tṛ chơi hồn nhiên vào làm chỉ điểm hướng lính hành quân.

Tuổi thơ nơi vùng hẻo lánh, vùng trồng sao đỏ, đỏ mắt t́m lại tuổi thần tiên. V́ tuổi thơ nơi ấy, tuổi bị bắt phải kéo vàm ḅ cho thật mạnh, ḅ ựm báo động lính hành quân.

Tuổi thơ và tṛ chơi hai miền khác nhau như trời và vực .

Thả diều trong Nam như một mơ mộng lă lướt lượn lờ trên trời xanh rộng.
Thả diều với sao đỏ là một lấm lét hăi sợ của vực sâu.

Mỗi một tuổi thơ. Một vui, một buồn.

Kiến Hôi
05-17-2011, 06:08 AM
Mùa Táng U (http://www.divshare.com/download/14859618-3e2)


Đọc bởi Kiến Hôi :cuoilan: (http://www.divshare.com/download/14859618-3e2)


Mùa Táng U

Tôi táng u. Tôi nói cái đám nhảy c̣ c̣ tránh xa xa chỗ khác chơi. Tụi nó cứ ĺ ở đó. Tôi táng u. Táng trúng cái đầu con nhỏ kia. Nó đau, nó khóc.

Lớn lên, tôi đi lính, tôi bị thương, chống nạng về nhà. Con nhỏ hỏi: "Có đau?". Tôi gật gù là: "Rất đau!". Nó nh́n đi chỗ khác và lấy tay thoa đầu chỗ vết u ngày xưa.

Ngày hôm sau th́ trời Sài G̣n bỗng đổ mưa. Tôi phải lên Tổng Y Viện gặp bác sĩ. Tôi tính chống nạng đi trong mưa lên ngơ trên đón xe buưt. Nhưng, con nhỏ cao bằng tôi bị vết u xưa đó đă giăng dùm một cây dù. Cô hỏi: "Muốn ké không?". Tôi ngần ngừ, tôi sợ làm cô đau như ngày xưa. Tôi nói: "Không!". Mắt cô thoáng lên, thoáng lên một nỗi niềm, nỗi niềm đó đau hơn hẵn vết u xưa.

Cô đâu biết? Tôi cũng đau, chẳng phải vết đau nơi chân băng bột; mà là vết đau thật thốn trong ḷng. Thử hỏi nếu tôi che dù của cô, tôi với cô đi chung một đoạn đường dài ngắn không rơ, rồi th́ phải có một hôm tôi phải về lại chiến trường nơi xa. Cô một ḿnh ở lại, tàng dù che chỉ một ḿnh. Có phải cô sẽ đau hơn là vết u xưa?

Thôi th́ cứ để tôi nằm co dưới giao thông hào tưởng nhớ c̣n hơn là cô cứ phải ngồi cạnh cửa sổ chờ mong.

Vết đau nào rồi th́ cũng vẫn c̣n đó, nhưng ít nhất cũng đừng làm đau hơn.

Hết mùa táng u, sắp sửa qua mùa nhảy c̣ c̣. :smile:

Phu Khuân Vác
05-25-2011, 01:49 PM
Mùa Nhảy C̣ C̣

C̣ c̣ xủi.
Xủi viên chàm lên từng ô. Năm ô đi lên. Gặp nhà lầu, được quyền bẹp hai chân nghỉ mệt. Năm ô đi về. Cô bé thắng.

Đứng quay lưng về các ô, cô bé nhắm mắt thẩy viên chàm qua khỏi đầu để rớt xuống một ô. Ô đó thành căn nhà của cô. Cô vẽ hoa lá, cô trang hoàng bằng phấn vàng phấn đỏ trên nền xi măng láng bóng dưới tia nắng buổi trưa dịu dàng. Cây bông g̣n cạnh đó đang đơm bông.

Cậu bé cũng nhảy c̣ c̣. Một chân co, một chân xủi, cậu xủi băng qua nhà của cô và cậu phóng một chân qua khỏi nhà. Cậu không thể ghé vào nhà cô. Nếu ghé, cậu sẽ bị bắt làm tù binh thua cuộc nhảy c̣ c̣.

Và sau này, khi lớn lên, cậu cũng không dám ghé vào thăm cô. Nhà cô như một bức tường cấm. Cậu chỉ dám đi qua lại mấy ṿng và đứng ngóng bên kia đường như đón đợi chờ ai.
Điếu thuốc trên tay cậu, khói bay nám vàng cả ngón tay, nám vàng cả một thời niên thiếu. Cậu đợi bên kia đường, đường có viên sỏi nhỏ. Cậu xủi viên sỏi như viên chàm thời xưa, mong nó bay qua đường lọt hẳn vào nhà cô. Cho cậu bị làm tù binh thua cuộc nhảy c̣ c̣.

Nhưng viên sỏi chẳng bay vào pḥng cô ngủ, mà nó văng xuống ống cống lề đường. Y cuộc đời của cậu không xủi được đến nơi chốn êm đềm mà cứ c̣ c̣ ra tới vùng hỏa tuyến xa xôi. Những đêm có hỏa châu rực sáng, có đạn đạo đại pháo giăng trời, cậu chợt nhớ về cô; không biết căn nhà năm cũ, cô giăng đèn kết hoa có được những hạnh phúc êm đềm?

Rồi th́ hôm nay, vùng Lancaster một thành phố nhỏ hướng Nam ở tiểu bang miền Bắc nước Mỹ, cậu ra cánh đồng tranh, vẽ những ô vuông c̣ c̣. Cậu xủi đi những nỗi buồn viễn xứ với ḷng nhớ mong về cô bé xưa đă một thời cùng nhảy c̣ c̣.

Hongsang
05-30-2011, 11:04 PM
http://vnthuquan.net/diendan/upfiles/32818/CF1BD5A8C3364E19AB49B07984FC19FA.jpg


Hằng năm cứ vào cuối thu , lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc , ḷng tôi lại nô nức nhớ lại kỷ niệm xưa , h́nh ảnh cũ ,cái kỷ niệm đầu đời của buổi tựu trường .


Tôi quên làm sao được cái thuở ngu ngơ ấy , xúng xính trong bộ đồ mới , guốc mới , cái thùng thiếc cũng mới toanh màu xanh da trời , mà Ba tôi cho trong lần ông đi ChợLớn mua về , trong thùng ôi thôi đủ thứ : 1 cuốn vở mới 50 trang , 1 tờ giấy chậm màu cam , 1 cái bảng đen , 3 cục phấn màu xanh , đỏ , trắng , 1 cây thước , 1 cây viết ng̣i lá tre và 1 b́nh mực màu tím ...


Ôi cái h́nh ảnh một cô bé nhà quê lần đầu tiên đến trường với gương mặt ngơ ngác cứ cầm chặt tay của Ngoại không dám buông ra ...


Buổi sáng hôm ấy Bà Ngoại tôi âu yếm nắm tay tôi đi trên con đường làng , đă dài mà c̣n quanh co quằn quèo . Con đường này tôi đă quen thân lắm ...:tiptoe:...mà sao lần này tự dưng tôi thấy là lạ , giống như cảnh vật xung quanh tôi dường như có chút ǵ thay đổi chăng ?


Dọc đường thấy mấy đứa bạn cở bằng tôi , cũng áo quần tươm tất , nhí nha nhí nhảnh gọi tên nhau ơi ới ...chúng không lộ bộ mặt lo âu giống tôi .


Trước sân trường làng dầy đặc cả người , người nào người nấy cũng áo quần tươm tất , sạch sẽ và những gương mặt rất ư là rạng rỡ .
Riêng tôi , tôi cứ măi rục rè nép sát vào ḷng Bà Ngoại , v́ đó là lần đầu tiên tôi đến "nó" c̣n quá xa lạ với tôi , tôi đảo mắt nh́n chung quanh , nào là bản đồ treo trên tường ...v ..v ..
Sân trường thật rộng , những đứa bạn mạnh dạn chạy tung tăng , c̣n tôi , trong ḷng tôi đăm ra lo sợ vẫn vơ ....cũng có một vài bạn mới c̣n bỡ ngỡ như tôi , cũng nép vào những người thân , cũng chỉ thập tḥ nh́n len lén hay bước đi từng bước nhẹ , giống như những con chim non đang đứng bên bờ tổ , nh́n quăng trời rộng muốn bay nhưng c̣n ngập ngừng e sợ ...
Sau một hồi trống thúc dội , mấy người học tṛ cũ đến sắp hàng để đi vào lớp . Tôi cảm thấy lo sợ hơn vội bấu chặt tay Ngoại thêm . Thầy Giáo Tênh bước ra đọc tên từng người , đến khi ông đọc tên tôi , tôi vẫn c̣n đứng trơ trơ ra , nên Ngoại tôi gở tay tôi ra và bảo :
-Dô đi con . Chừng đó tôi mới nhớ là tôi tên Hồng Sang . V́ ở nhà cứ kêu tôi là con gái Trầu hoài ...
Tự nhiên tôi giựt ḿnh và lúng túng , th́ Thầy Giáo đến bên chúng tôi và nói sẽ :
- Vậy là các em được vào lớp năm , các em phải gắng học để khỏi phải phụ ḷng Cha Mẹ nghen . Thôi các em sắp hàng vào lớp .


Tôi cảm thấy sau lưng tôi có một bàn tay dịu dàng đẩy nhẹ tôi tới trước , quay đầu lại lưu luyến nh́n Ngoại , tôi thút thít , một bàn tay vuốt nhẹ tóc tôi với giọng từ tốn :
- Các em đừng khóc , trưa nay là các em về rồi mà .
Mùi vở mới xông lên trong lớp , những câu làm quen mộc mạc đem lại cho tôi chút yên tâm , cô bạn ngồi kế bên làm quen :
- Tên tṛ đẹp quá , c̣n tui tui tên Hoàng .
Tôi nh́n người bạn mới ngồi bên tôi mà trong ḷng thấy vui vui , sự bỡ ngỡ ban đầu cũng tan biến , cả lớp êm lặng chỉ c̣n nghe tiếng phấn Thầy viết lên bảng đen ....

" Khi Thầy viết bài bụi phấn bay bay"


5 Trầu

Kiến Hôi
06-22-2011, 03:55 PM
Bây giờ th́ tới Mùa Đánh Đũa.

Đũa tre nhà tôi, tôi ăn cắp năm đôi. Đũa ngà nhà em, em ăn cắp năm đôi. Hợp lại, chúng tôi được 10 đôi tức 20 chiếc đũa.
Em thẩy banh lên, em trải bó đũa sà xuống sàn xi măng láng bóng cạnh ṿm bóng mát của tàng cây trứng cá, em bốc lên 2 chiếc, em dộng đầu đũa hai tiếng cộp cộp, em chụp lại trái banh trên đà rớt xuống.
Tay em thoan thoắt, em thẩy banh lên, em bốc thêm hai nữa, tay em cầm bốn, tay em cầm sáu, tay em cầm mười.
Tay em nắm nhỏ, tay em không cầm được 12.
Tay tôi nắm to, tôi cầm hai mươi cũng đủ vừa, chẳng mỏi.
Em thua, tôi thắng.
Em bậm môi đưa ra nắm tay: "Mầy khẽ tay tao đi".
Tôi nh́n nắm tay em tuổi 14, nắm nhỏ trắng muốt dịu dàng. Làm sao tôi đủ can đảm khẽ tay? "Cho mầy thiếu đó".
Em bậm môi mắt long lên: "Không thèm! Mầy cứ khẽ đi!"
Tôi giận, t́nh tôi với em dịu dàng mà em không nhận. Được rồi.
Tôi dùng bó đũa khẽ chát chát vào tay em.
Em rú lên: "Ư! Trời ơi! Thằng nầy nó khẽ thiệt? Đau quá má ơi ...hu hu hu..."

Cho mầy khóc, tôi khẽ thêm một cái rầm, cho mầy khóc luôn.

Vài ...năm sau, 1975. Từ trên trời, cái rầm đổ xuống. Khỉ vượn thành chỉ huy. Khỉ sai em và tôi đi đào mương vùng lạ. Tay em tuổi 18, tay vẫn nắm nhỏ như xưa và cán cuốc đă làm tay em phồng dộp và cuộc đổi đời cướp mất của em đôi đũa ngà. Đời em tơi tả.

Em vượt biển từ lâu lắm nhưng tôi vẫn chưa nghe tin về. Không biết em đă t́m lại được đôi đũa ngà? Phần tôi, tay vẫn bốc phần ăn như thường lệ của những tháng ngày trôi trong ngục tối.

Phu Khuân Vác
06-30-2011, 02:02 PM
Xỉu nhưng phải tỉnh để kể tiếp tṛ chơi bắn bi nhen...

:rose1::caphe:

Trước khi kể bắn bi, bắn đạn th́ Phu kể cái "lon" trong quân đội, Ướt Mi nghe hé? :smile:

Cho dù đă vào lính nhưng lúc đó vẫn c̣n nằm trong tuổi dại. Đi một hồi cho đă th́ tuổi dại mới chịu lùi vào quá khứ để nhường chỗ cho tuổi bụi đời bám hẵn vào vai và hằn lên trán :smile:

Vết Nhói Nơi Lồng Ngực

Rời quân trường, tôi cũng có một cái lon đeo trên vai. Dù là cái lon thấp nhất trong hàng ngũ sĩ quan; Chuẩn Úy, nhưng khi mang trên vai cũng hănh diện lắm lắm. Màu vàng bóng nổi bật lên ve cổ áo khiến người ḿnh muốn bay bay. Cũng có một loại lon Chuẩn Úy nữa được phủ lớp sơn màu đen, gọi là lon tác chiến ngụy trang hầu khiến kẻ địch tưởng lầm ta đây là nhân vật không quan trọng đừng có bắn. Nhưng, giới trẻ là giới liều, thà có tiếng chứ không cần có miếng, tôi mang lon vàng óng ra chiến trường. Bạn tôi cùng khóa cũng vậy, cũng mang lon vàng khè tỏa ra khắp bốn vùng chiến thuật.

Đến đây bỗng sực nhớ lại ngày chọn đơn vị lúc sắp sửa làm lễ măn khóa trong quân trường. Cả tiểu đoàn hơn 800 người cùng tập hợp trong đại giảng đường dưới bóng mát của các ṿm cây bă đậu để nghe đại diện của bốn binh chủng vào thuyết tŕnh.

Đầu tiên hết là một ông Thiếu Úy già mang một bông mai trên cổ áo, bông mai cũng vàng bóng.

Ông bước lên bệ giảng cùng một ông Hạ Sĩ. Ông nói:
- Tôi, Thiếu Úy Ngầu, đại diện cho binh chủng Biệt Cách Dù, cần hai tân sĩ quan.

Ông vừa dứt lời th́ ùn ùn cả hội trường đều tràn lên: "Em nè Thiếu Úy...em nè Thiếu Úy..." những cánh tay trẻ lắc lắc thân h́nh đàn anh biệt kích, có cánh tay nó phá nó kéo cái áo rằn của ông sút ra khỏi quần. Ông Thiếu Úy không nói một lời, lẳng lặng dang hai cánh tay gân guốc nắm lấy hai cánh tay măng trẻ kéo về khu gia binh uống cà phê và kư giấy t́nh nguyện. Gia đ́nh Biệt Cách có thêm hai người trẻ dấn thân vào cùng gánh vác hiểm nghèo.

Sau tiếng "Nghiêm" lanh lănh cùng tiếng "Nghỉ" gằn hơi th́ trật tự được văn hồi nhanh chóng.

Ông Đại Úy binh chủng Nhảy Dù với áo hoa mầu huyết dụ bước lên bục với tiếng chào:
- Mừng các tân sĩ quan đă đứt được đuôi cá. Nhảy Dù cần bạn...

Ông chưa dứt câu, cả hội trường lại một lần nữa tràn lên: "Em...em nè Đại Úy". Họ quay ông vào giữa, họ như muốn đ̣ng đ̣ng ông lên vai. Tuổi trẻ thích Dù, dù biết rằng Dù sống không thọ. Ba bông mai vàng chói sáng trên cổ áo của ông như muốn cười mỉm với các tân sĩ quan đầy nhiệt huyết.

Thủy Quân Lục Chiến và Biệt Động Quân không có cơ hội để lên chào mừng. Những gương mặt chưa lấm bụi đă quay quanh họ, tay nắm tay, miệng đọc số quân t́nh nguyện đi ǵn giữ quê hương.

Những lon vàng óng trên ve cổ áo mời mọc lẫn nhau. Những lon vàng óng toát ra niềm rạng rỡ xây dựng.

...c̣n tiếp

Phu Khuân Vác
07-01-2011, 10:43 AM
Phải chi với những h́nh ảnh t́nh nguyện xung phong đó được bên Chiến Tranh Chính Trị quay thành những thước phim sống động và tŕnh chiếu cho dân chúng xem th́ nức ḷng binh sĩ biết bao? Cho dù cũng có những tuổi trẻ phá phách như đọc tên và số quân của bạn hắn cho Thủy Quân Lục Chiến và Biệt Động Quân Cọp Ba Đầu Rằn nghe, để cả hai binh chủng cùng chia nhau một người.

Những lon màu vàng ấy tôi mang ra tới miền Trung.

Quận nhỏ, quán bán bún ḅ Huế èo uột, những tấm ván dài ghép lại vội vă thành bàn ăn. Tiếng bà chủ quán hỏi sao cậu không mang lon đen ngụy trang? Ai cũng mang vậy mà.

Tôi im lặng nh́n bà nhưng trong óc tôi đă quyết: "Đă là sĩ quan th́ có cần phải ngụy trang cấp bậc? Đă là tuổi trẻ th́ có cần phải chạy chọt xin ở phía sau làm việc trong văn pḥng?". Tôi c̣n trẻ quá, óc tôi c̣n đầy tuổi dại. Tuổi dại là tuổi tưởng ḿnh bao giờ cũng ngon.

Tiếng súng nhỏ và tiếng súng lớn vẫn đ́ đùng đều đặn. Tôi vẫn c̣n ngồi ăn uống ngoài ṿng đai của hậu cứ Trung Đoàn, chưa trang bị súng ống tùy thân, không có bạn bè chung quanh, chỉ mỗi một ba lô một giày bốt tôi lội quanh khắp để nh́n cảnh buồn của một phố nhỏ trong cái lạnh se da.

Chiếc xe quân cảnh tuần tiểu thắng lại. Người trung sĩ bước xuống chào tôi:
- Chuẩn úy cho coi giấy tờ?

Tôi đứng nghiêm theo thế quân trường và chào lại. Mở khuy nút áo bên trái tôi đưa ra tờ sự vụ lệnh về tŕnh diện đơn vị mới.

- Căn cước quân nhân?

Căn cước quân nhân được tŕnh ra. Hắn cười:
- Chuẩn úy mới ra trường hả? Gần tối rồi, đi lạng quạng nó làm thịt ông. Lên xe!

Hơi hướm chiến tranh ở miền Trung tràn khắp hầu như mọi nơi. Chẳng trách hoa cũng không nở được nhiều như Đà Lạt.

...c̣n tiếp ...

Phu Khuân Vác
07-01-2011, 12:27 PM
Chỉ huy hậu cứ của tiểu đoàn là một ông...chuẩn úy. Nhưng ông chuẩn úy này già lắm rồi, năm đó tôi c̣n trong tuổi dại 20, ông ấy độ 50, tuổi đó là tuổi đầy bụi bám. Và lúc đó th́ tôi cho 50 là già, nhưng lúc này hiện nay đây, tôi cho 50 là trẻ, v́ tôi xa hơn tuổi 50 một khúc rồi.

Lon chuẩn úy của tôi mới đeo tṛm trèm hai tháng với kinh nghiệm quân trường Một Hai Ba Bốn Bước Bước Bước được 9 tháng.
Lon chuẩn úy của ông cũng vừa đeo được nửa năm, nhưng kinh nghiệm chiến trường là ba mươi năm dài đăng đẳng tiếng nổ đạn bay.
Tôi đứng nghiêm chào ông với ḷng kính trọng. Ông hỏi bằng giọng Nam Kỳ rặt:
- Chuẩn úy đi đâu ra đây?
- Dạ...đi đánh giặc
- Quê ở tỉnh nào?
- Dạ, Sài G̣n quận 10 gần sân đá banh
- Sao chuẩn úy mang lon vàng?
- Dạ ...tại mua vậy

Ông lục trong hộc tủ t́m được cặp lon màu đen giống như cặp lon ông đeo trên cổ:
- Nè, cho chú lon này ...ngụy trang. Chú muốn đi uống cà phê ăn tối với anh?

Những người xa quê tự nhiên dành cảm t́nh cho những người cùng một giọng nói dù chẳng phải cùng quê. Ông, G̣ Công. Tôi, Sài G̣n. Nhưng cùng giọng nói là ...đi dề ...đi dề ...

Bên câu lạc bộ có một số binh sĩ và một số sĩ quan ăn cơm chiều. Những sĩ quan mang lon đen. Cặp lon chuẩn úy màu vàng của tôi h́nh như khiến họ mắc nghẹn. Họ nh́n tôi, gật gù ừ thằng nhỏ mới ra trường c̣n gân. Tôi mỉm cười gật đầu đáp lễ v́ trong câu lạc bộ không cần phải chào kính những cấp bậc lớn hơn, tuổi dại đời lính bao giờ cũng cố gắng giữ ǵn quân phong quân kỷ và danh dự.

Tuổi lính già hơn, tuổi đời càng lớn, một đa số nào đó lại càng uyển chuyển tất cả, kể luôn danh dự cùng trách nhiệm. Họ có thể bào chữa cho sự trốn tránh trách nhiệm là một sự khôn ngoan. Họ có thể gượng gạo không cần đến danh dự v́ hoàn cảnh bắt buộc.

Bữa ăn cơm chiều có chai la de và miếng thịt nướng xả ớt cùng tâm t́nh của đàn anh kể lể măi mấy chục năm sau mới thấm, chứ lúc đó tuổi dại chỉ muốn được sếp bao uống cho thật nhiều bia để những bước chập chững vào đời được vững chắc hơn dù có phải say đến mức loạn cuồng.

...c̣n tiếp

Phu Khuân Vác
07-02-2011, 11:58 AM
Sáng ngày sau tiểu đoàn chỉ tôi qua hậu cứ của đại đội.

Xử lư thường vụ của đại đội là một ông đă qua tuổi dại, mang lon Trung Sĩ Nhất.

Những hạ sĩ quan già là những xương sống của đơn vị. Họ có nhiều kinh nghiệm chiến trường. Họ được binh lính kính nể. Họ đánh đâu thắng đó và ít hao quân.

C̣n những đơn vị mà có nhiều trung sĩ mới từ Đồng Đế ra hay các chuẩn úy trẻ vừa rời Thủ Đức là những đơn vị mà thượng cấp phập pḥng e ngại không biết lúc nào phải đi lượm giùm lại các tấm thẻ bài vương văi trên ruộng mương hay triền núi. Họ, các người trẻ đánh giặc như đánh bài cào ba lá. Hốt cũng nhiều mà thua cũng khẩm. Nên thường th́ những người trẻ này phải theo học kinh nghiệm của các bậc đàn anh Hạ Sĩ Quan già.

Kinh nghiệm chiến trường học th́ rất khó, cần thời gian thực tập rất nhiều. Nhưng những tuổi dại cứ vẫn tưởng là ngon, tham dự một trận đánh thắng tưởng là đủ nên có lúc tôi về bệnh viện th́ nh́n lại thấy các sĩ quan trẻ nằm rên trên giường bệnh th́ nhiều, những tuổi dại nằm ôm vết thương học hỏi.

Có tuổi dại Mỹ Tho kia, sau hai tháng giác ngộ mang lon chuẩn uư ngụy trang sơn màu đen, th́ lại về Mỹ Tho bằng chiếc ḥm gỗ có phủ lá quốc kỳ trong tiếng thở dài của người ở lại. Chuẩn uư đó thành cố Thiếu Uư, muốn đeo bông mai vàng, đen ǵ cũng được. Nguỵ trang hay không, không c̣n là vấn đề nữa.

Suốt cả tuần mắc vơng nằm chờ chuyến tiếp tế để chở ra đơn vị đóng ngoài mặt trận th́ tự dưng người tôi bị hâm hấp nóng, tưởng là bị sốt rét chứ đâu là sốt rét? Chưa uống đủ nước śnh mà? Qua ngày sau th́ trên mông nổi lên một mụt nhọt, chiều đó, mông kia lại thêm mụt nữa. Nhức nhối và khó chịu ghê nơi!
Tôi nghiệm lại coi ḿnh có ăn uống ǵ tầm bậy mà sinh ra nhọt? Thật sự th́ ăn uống chẳng có ǵ là tầm bậy, cả tuần lễ cứ ṃ vào khu gia binh gia đ́nh của lính ăn ké nên họ ăn ǵ, ḿnh ăn nấy, tầm bậy chỗ nào?
Và cũng thề rằng suốt mấy tuần lễ nghỉ phép măn khóa ở Sài G̣n ḿnh cũng đâu đi đâu bậy bạ? Chỉ có mấy thằng bạn bày ra nhậu nhẹt cho đă và đi coi xi nê ở Vĩnh Lợi cũng như bát phố ṿng ṿng, chứ đâu có đi ra Ngă Bảy Petrus Kư đâu?

Hai mụt nhọt hai bên mông càng ngày càng hành nặng th́ buổi trưa kia, đang thiêm thiếp ngủ nửa tỉnh nửa mê lại chợt thấy một ông chuẩn úy kia cũng đeo lon màu vàng, có hàng râu mép lưa thưa, nhả ra cụm khói thuốc lá cằn nhằn rằng:
- Chỗ mắc vơng của tao sao mầy giành mậy?
- Tao thấy chỗ trống mà?
- Mầy cà chớn, tao vỗ mông mầy cho bỏ ghét!

Giật ḿnh thức dậy không thấy ai, tôi nghĩ thằng quỷ đàn anh nào phá tôi đây, lật đật cuốn vơng tôi lầm bầm ...thôi nhịn mầy một cái đi.
Vừa vặn ông Xử Lư Thường Vụ Đại Đội bước qua kêu: "Chuẩn úy! Đoàn công voa tới rồi ḱa! Ra hành quân ông ơi!"

Ẹo mông đi cà nhắc, vác ba lô súng đạn các cái tôi tính leo lên xe đầu tiên của đoàn 4 chiếc, nhưng ông Thường Vụ chạy đến kéo lại nói nhỏ: "Chuẩn úy đi chiếc cuối". Tôi tính hỏi tại sao, nhưng quân đội dạy cứ thi hành mệnh lệnh, khỏi hỏi. Ông ngập ngừng giải thích: "Chiếc đầu nguy hiểm hơn".
Tôi sực tỉnh ngộ... ừ, ăn ḿn hay lọt bẩy là chiếc đầu, ừ... mà ai đủ can đảm ngồi chiếc xe đầu? À! Th́ ra ông Chuẩn Úy Thường Vụ của tiểu đoàn. Ông v́ danh dự của một người thay thế tiểu đoàn trưởng mà phải chấp nhận gian nguy, thật ra ông chỉ mang hàng tiếp tế và sẽ trở về lại hậu cứ chứ tôi th́ tôi phải ở ngoài đó lâu lắm chưa biết bao giờ về.
Nhưng, tuổi dại bỗng nổi lên, tôi đến bên ông: "Chuẩn úy cho em đi chung với nha?". Ông lưỡng lự đoạn ông cười: "Em leo lên đây, lại cũng mang lon màu vàng?".

Đoàn xe trực chỉ ra vùng hành quân. Buổi chiều vừa xuống.

...c̣n tiếp

Phu Khuân Vác
07-03-2011, 09:34 AM
Đoàn công voa chạy được một khúc xa th́ bỗng phía trước trên con đường có một cái mô nhỏ đấp vội.
Người tài xế hỏi: "Sao thẩm quyền?". Ông Chuẩn uư Thường Vụ đanh mặt: "Tới luôn! ...Né...". Ông chĩa mũi súng M16 ngang trước mặt tài xế bóp c̣ Cành Cành Cành vào các lùm cây mô đất bên lề trái, đoạn ông quay qua tôi: "Vỗ tay!". Tôi ngơ ngác vỗ tay là ǵ? Ông la: "Bắn!".
Tôi chĩa khẩu M16 vào lề phải bóp c̣ Cành Cành. Ông nói mấy lùm cây. À! Ông sợ tụi nó phục kích ở các lùm cây. Xe chạy vút qua, tôi nhắm vào các lùm cây để luôn một na-pan... Rẹt...Ông la lên: "Từng ba viên một". Súng bắn na-pan dễ bị kẹt đạn, đang đụng địch mà kẹt đạn là chỉ có nước cắm đầu chạy.

Mấy chiếc xe sau thấy chiếc đầu vậy, cũng tḥ súng qua cửa sổ bắn tưới vào các mô ụ hai bên đường. Việt cộng mà có ẩn núp chắc cũng són tiểu chứ chẳng chơi.

Đoàn xe vụt qua an toàn.

Tôi thắc mắc hỏi ông tại sao ông kê súng ngang mặt tài xế bắn về bên trái? Tiếng súng nổ trong xe thiệt là rát mặt, nhức tai. Ông nói, tụi nó đấp mô giữa lộ, thường th́ tài xế hoặc thắng lại hoặc xuống ga lạng về bên trái, tụi nó phục bên trái bắn tài xế th́ xe lật, nên ông quất về bên trái trước.

Tôi thiệt phục cái lon chuẩn úy màu đen của ông. Qua chuyện đó, ông và tài xế tiếp tục hút thuốc tán gẫu nhau một cách b́nh thường, chỉ có tôi, tim c̣n đập loạn xà ngầu và chóng mặt quá sức.

Đoàn xe vẫn tiếp tục chạy. Trời chạng vạng tối.

...c̣n tiếp

Phu Khuân Vác
07-04-2011, 07:31 PM
Trời chạng vạng tối.
Đoàn xe rẽ vào một hẻm núi có một cái đồn nằm chơ vơ vắng lạnh.

Ông Chuẩn Úy Thường Vụ đă lên máy PRC 25:
-"Đất gọi Núi...xè xè...Núi nghe rơ trả lời? ...xè xè..."
-"Núi nghe rơ...năm trên năm..."
-"Đất vào...con cái nằm im đừng vỗ tay. Nghe rơ...?...xè xè..."
-"Đất cho hiệu?"

Đèn xe chớp tắt 4 lần số chẳn. Số lẻ là đang bị uy hiếp.

-"...xè xè...Đất lập lại lần nữa...xè xè..."

Trong đồn muốn chắc ăn hay có lẻ trong đồn chưa tỉnh giấc ngủ chiều?

-"...Bố già? Mừng gặp bố! Bố vào...xè xè...clear..."

Trong đồn, những người lính mặc quần áo rằn huy hiệu Biệt Động Quân. Tôi ngạc nhiên nh́n lại quân phục ḿnh, áo bộ binh, sao lại vào đồn của Biệt Động Quân? Hay họ chuyển ḿnh sang Biệt Động?
Vỡ lẽ ra th́ thỉnh thoảng hai bên Biệt Động và Bộ Binh vẫn hay nhờ tiếp tế giùm nhau nếu thuận đường hay bị kẹt phương tiện. Một nhóm người bước lại, đi đầu là người ốm ốm cao cao hai tay nắm bố già lắc lắc: "Bố mạnh khỏe không? Lâu lắm mới gặp bố" Bố già cũng nắm tay người ấy: "Lâu lắm mới gặp Trung Úy, có mang chút rượu và đồ quân tiếp vụ đây. À! Đây là Chuẩn Úy Chim Ưng ra tŕnh diện tiểu đoàn"

Tôi nh́n ông trung úy, ông không có mang lon nhưng tôi vẫn đứng nghiêm và chào theo thế quân trường. Ông phất tay và chào lại: "Chuẩn úy mang lon màu vàng dễ lộ lắm!" Tôi ậm ừ. Đoạn ông quay qua giới thiệu: "Chuẩn Úy Huấn cũng mới ra đây mấy tháng" Tôi bắt tay Huấn, mặt hắn hồng như con gái, dáng nhỏ con và có hàm râu quay nón đẹp và rậm.

Tối đó, Huấn rủ tôi ra ngoài lô cốt uống rượu và ăn thịt Ham trong hộp khui ra. Hắn đờn và hắn ca "môi nào hăy c̣n thơm, cho ta phơi cuộc t́nh. Tóc nào hăy c̣n xanh, cho ta chút hồn nhiên" Lần đầu tiên tôi biết bản đó. Lần đầu tiên khi rời vùng b́nh yên Sài G̣n ra ngoài vùng chiến tranh nơi tiền đồn hoang vắng với một người bạn mới quen, tôi mới biết xin cho ta chút hồn nhiên.

Sau khi được chút hồn nhiên th́ Huấn hỏi tôi:
- Đă có...ghé răng cắn vào, miệng môi ngọt đắng, t́nh yêu cuối đường. Là trối trăn cuối cùng ...

Tôi trả lời Huấn là ...tôi có lỡ dại ...ngắt đi một cụm hoa thạch thảo. Em nhớ cho mùa Thu đă chết rồi ...ôi ngát hương ...Rằng ta vẫn chờ em.

Huấn cười nhẹ: "Ḿnh chờ em chứ không biết em có chờ ḿnh?"

Tối đó tôi với Huấn thức suốt đêm ca hát nhiều hơn nhậu v́ ông trung úy không cho uống nhiều vào ban đêm, mặc dù vùng đó rất êm, ca hát vừa nghe không sợ ǵ hết.

Chuẩn Úy Huấn chê tôi mang lon màu vàng coi thiệt là cải lương. Hắn mang một lon đen ngay trước ngực chỗ khuy áo cài chứ không ở trên ve cổ áo.

Hai tháng sau, th́ tin từ ông Chuẩn Úy Thường Vụ báo ra cho riêng tôi biết, đại đội Biệt Động Quân giao đồn cho Địa Phương Quân để trở về hành quân cơ động như trước th́ Chuẩn Úy Huấn đă đền ơn nợ nước.
Hắn xung phong vào mục tiêu cùng mănh hổ, nhưng Hồng Hà không trở ra nữa để tiếp tục ca tôi nghe ...đôi khi nắng qua phố xưa làm tôi nhớ ...

Bần thần, nước mắt tôi ứa ra và từ đó tôi mang lon chuẩn úy màu đen nơi ngực, nơi chỗ khuy áo cài.

...thân mến Huấn,

Phu Khuân Vác

Phu Khuân Vác
07-28-2011, 08:56 AM
Ĺ, đây là chuyện ma thiệt :smile: chuyện xạo từ từ tiếp theo :grin:

Chuyện Ma, Phu thấy.

Tuổi dại thời trung học, tôi rất thích Hường. Thích lắm nhưng khi được nói chuyện hay đến nhà thăm th́ ngại lắm.

Nhà Hường gần nhà tôi, đi bộ băng qua khu nghĩa địa đối diện với sân đá banh gặp đường Vĩnh Viễn th́ tới. Khu đó yên tĩnh lắm, ban đêm tối om om v́ có nhiều tàng cây cổ thụ rậm rạp. Gần đó là ngôi chùa cổ xưa Giác Ngộ, ban đêm ông sư già hay ê a tụng:

- "Các oan hồn uổng tử chớ lang thang bên kia mồ. Vào đây nghe kinh kệ Kính Phật Trọng Thần. Thầy đây cúng kiến một mâm quả chay, hồn cứ vào độ. Chớ có lang thang ...chớ có lang thang...cốc cốc ...bong ..."

Tôi hay đi ngang qua, tôi nghe tiếng kệ, tôi nh́n quanh ṭ ṃ có hồn nào lang thang kế cận? Tôi chỉ biết tối tối tôi hay lang thang đến nhà Hường núp bên cửa sổ sau lưng nh́n vô.

Cạnh cửa sổ tôi đứng, có cây đa to cho tôi dựa lưng, nhưng cửa sổ đêm về, tấm màn màu xanh cứ phủ xuống. Dù màn phủ nhưng tôi vẫn đứng, chỉ cách một thước của gần gũi si mê.

Đứng tàn hai điếu thuốc tôi lội bộ về, lại ngang qua chùa Giác Ngộ, vẫn giọng trầm đều của ông sư già:

- "Hồn chết chưa đúng ngày, hồn chết non, hồn chết uổng, hồn chết khi mộng chưa thành. Hồn chớ đi vào cơi ta bà phá phách. Hồn vào chùa phủ Phật, Phật độ hồn tiêu diêu ...boong ..."

Tối kia tôi đứng. Cũng cửa sổ đó. Cũng dựa lưng vào thân cây. Tàn gần hai điếu thuốc. Lời kinh kia văng vẳng, lời kinh buồn khiến tôi cũng buồn, mặt tôi xụ xuống trong ánh sáng mờ căm chập chùng.

Bỗng cái màn cửa sổ đuợc vẹt bung qua hai bên. Hường nh́n ra ngoài. Nàng bỗng rú lên Á!!! Ma ...Á!!! Trời ơi ...Maaaa...!!!

Tôi nghe cô la hoảng lên th́ tôi cũng sảng hồn. Nh́n quanh quất thấy toàn là bóng đen mờ. Tôi cũng run lên. Và nh́n thẳng vào cô tôi lại càng kinh sợ. Mặt cô thoa đầy những chất ǵ xanh xanh và có hai lát dưa leo cắt tṛn đeo trên đôi mắt. Tôi đâu biết cô thoa thuốc mụn. Tôi rú lên Á! Ma ma ...và vùng bỏ chạy.

Càng chạy th́ tôi lại nghe tiếng chân th́nh thịch càng đuổi theo. Càng th́nh thịch th́ tôi càng chạy. Chạy lát mệt quá tôi gập người chống hai tay lên đầu gối thở dồn dập. Bóng kia cũng ngưng tiếng chân th́nh thịch, bóng cũng gập người thở như tôi.

Nh́n qua th́ tôi thấy thằng Rô, bạn học cùng lớp:

- Mầy...mầy ...hả Rô? Mầy làm cái ...con khỉ ǵ ...ở đây?

- Tao...tao đây. Tao cũng...ŕnh ...

Ờ, thằng quỷ này cũng ŕnh Hường giống như tôi. Tôi tưởng chỉ có một ḿnh ḿnh nơi chiến địa, không ngờ thằng Rô cũng si cùng một mối t́nh.

Tôi hỏi:
- Sao mầy rượt tao chi vậy?
- Tao đâu có rượt mầy? Tại thấy mày chạy nên tao cũng chạy theo. Mà sao lạ mầy ơi! H́nh như có thằng nào rượt tao nữa?

Thằng đó cũng vừa chạy tới, cũng gập người thở dồn.

- Ủa? Tuấn? Mầy đó hả?
- Tao...tao...Tuấn đây
- Mầy làm con thằn lằn ǵ ở đây?
- Tao ...tao thấy tụi bây chạy, tao cũng chạy theo ...mệt quá...

Ôi! Mối t́nh tưởng chỉ ḿnh tôi si, ai ngờ mấy thằng nhỏ này cũng si chung một mối t́nh.

Vậy th́ hồi năy lúc Hường rú lên Ma Ma chưa chắc ǵ đă là tôi. V́ ...tôi cũng...đẹp giai :cuoilan: Có thể là thằng Rô, v́ nó xấu giai nhất trong bọn :cuoilan:

...hết một chuyện ma thật.

Vác

ga mo
12-22-2011, 05:11 PM
Hôm bữa ḷ ṃ vô rạp Hưng Đạo nghe được bài nhạc Đêm Đông. Phải công nhận “ca đoàn” MGP hát hay và cũng đă lâu rồi không nghe thánh nhạc nên download về nghe miết.

Bản nhạc “Đêm Đông / Hang Bê-lem” được coi là bản thánh ca GS nổi tiếng nhất của VN. Nhưng mà tui lại hổng ưa bản nhạc này mấy v́ mỗi lần nghe tới là mỗi lần tui lại nhớ tới chuyện ngày xưa tuổi dại.

Ngày xưa đó, tui cũng đă có thời gia nhập 1 ca đoàn của giáo xứ. Nói là gia nhập cho văn vẻ chứ hồi đó tụi tui hổng biết chữ gia nhập, mà tui tui gọi là vào/vô ca đoàn v́ đó là ca đoàn Thiếu Nhi. Đă gọi là Thiếu Nhi th́ có nghĩa là...”ngày xưa c̣n bé” lắm, tuy c̣n bé nhưng cái lư do để tui vào ca đoàn lại chẳng bé tí nào, tui vào ca đoàn là v́...theo như một vị hiền nhân nào đó...tui muốn nh́n miệng người ta ca. Cái người ta đó là cái con bé Mến ở gần nhà, con nhỏ này có 3 chị em, ông bà via tụi nó đẻ liền tù t́ 3 năm ba đứa (nghe mấy ông anh lớn nói tại ông bố nó đi lính pháo binh ǵ ǵ đó) và lần lượt đạt tên là Tin, Cậy, Mến v́ ổng bả đạo đức lắm, nhà có mấy người làm cha làm sơ.

Con Tin hơn tui 1 tuổi nhưng v́ học chậm nên học cùng lớp với tui thành ra nó coi tui như bạn. Bởi v́ là bạn nên tui hay đến nhà nó chơi, người ta tưởng tui chơi với nó nhưng đúng ra là tui thích chơi với con em nó là con Mến. Mà cũng kỳ, hổng hiểu sao từ trước tới giờ lúc nào tui cũng thích chơi với con gái hơn là chơi với con trai.

Trở về chuyện ca đoàn, tui vô ca đoàn là tại v́ cả ba Tin Cậy Mến đều ở trong ca đoàn nên con Tin rủ tui vô, thế là tui vô (nhưng mà vô là v́ con Mến). Vô ca đoàn khoảng tháng 9 (tui vẫn nhớ là v́ đó là lúc khoảng đầu năm học), tập hát lai rai cho tới tháng 11 th́ bắt đầu tập hát nhạc Giáng Sinh. Nhạc Giáng Sinh th́ dĩ nhiên là ”Đêm Đông”, ca đoàn chăm chỉ tập, tui chuyên cần ngắm miệng con Mến.
Một hôm tụi tui tới sớm trước ma soeur, không hiểu sao bữa đó nổi cơn phá phách lên tui lấy cái thước và giả làm ma soeur để đánh nhịp dậy tụi nó hát. Lấy cái khăn phủ lên đầu cho giống soeur, tui vung vẩy cái thước và ngân nga...“các con hát theo 2,3...Nơi hang Bê lem...trâu ḅ húc nhau...ông thánh Giu-se vác cây đánh ḅ”. Dĩ nhiên chỉ có tụi con trai hưởng ứng, tụi con gái cái miệng trề ra cả tấc thấy mà ghét.

Xui cho tui, tui vừa hát được hai phùa th́ bị sơ bắt gặp.
Khỏi phải nói cơn giận của sơ, sơ giảng sơ gỉai và sơ đ̣i đuổi tui ra khỏi ca đoàn. Tui sợ quá đem hết miệng lưỡi ra xin xỏ sơ: “Dạ, con nghe mấy anh lớn hát vậy rồi con hát lại con đâu biết ǵ đâu sơ, sơ tha cho con lần này đi con hổng dám hát vậy nữa”.

Sơ nghe cũng bùi bùi tai. Thật ra sơ thương tui lắm v́ hồi đó trời cho tui cái tính biết và thích nịnh con gái / phụ nữ vv...vv. Sơ thương tui từ cái hồi tui hỏi sơ...”Sơ ơi, hồi đó lúc chưa đi tu chắc sơ đẹp lắm há”. Mắc sơ có sáng lên một chút...”Nhảm, tại sao con nói vây”. “Dạ, đâu phải con nói mà con nghe người lớn nói”. Mắt sơ có vẻ vui hơn nhưng sơ lảng sang chuyện khác.

Sơ tính tha cho tui rồi nhưng khổ thân cho tui là con Mến láu táu đứng dậy “Sơ ơi, anh ấy nói dối đó. Hôm bữa con nghe ảnh ấy hát nhạo cả Đức Mẹ nữa cơ”. Thấy bà tui rồi không ngờ con khỉ gió này lại chơi tui như vậy, tui lấp liếm...”Đâu có sơ, nó sạo đó. Đây là lần đầu con hát bậy”. Nghe hai đứa căi nhau một chập, sơ nhíu mày: “Thôi bây giờ...em Gà đă hát cái ǵ th́ em Mến hát lại cho sơ nghe, nghe xong là sơ biết đứa nào sạo ngay”. Thế là con khỉ gió hăm hở đứng lên, đă vậy trước khi hát nó c̣n rào đón: ”Cái này là anh Gà hát, con chỉ hát lại cho sơ nghe thôi...anh ấy hát như vầy...Lậy mẹ Maria mẹ đi lính Biệt Động Quân, mẹ chính là Nghĩa Quân là Hải Quân là Bộ Binh...”

Thế là sự nghiệp ca hát của tui chấm dứt từ dạo đó. Nếu không th́ hôm nay đă có đủ tài để "hát" trong ca đoàn của anh Hồ Hải rồi.

Sau này, khi đă xa lắc xa lơ, tui có dịp hỏi lại Mến: “Sao hồi đó chơi ác với anh Gà như vậy”. Đôi môi (chắc vẫn) cong cớn trả lời: “Ai bảo, chị Tin chi ấy thích anh mà lúc nào anh cũng ngó miệng em, đă thế lúc nào gặp em cũng ồn ào...anh nhớ trước đây dưới tre la ngà, ngập ngừng nh́n em anh nói ... Mến em”.

Phu Khuân Vác
01-06-2012, 03:47 PM
Chuyện th́ nhiều lắm Gă Mơ ơi, chuyện đầu năm, chuyện cuối năm, chuyện nằm ngay đoạn giữa.
Nhưng xin thong thả kể, chậm răi nghe nhau, đời c̣n dài.


Xin kể chuyện cuối năm xưa. Chuyện buồn như tiếng thở dài. Chuyện buồn của xứ miền Trung trời trở lạnh.
Chuyện này thuộc loại Tuổi Dại thời chiến chinh.

Ngoài chiến trường không có ngày nào là Tết, kể cả ngày Tết cũng không phải là Tết. Không có câu chúc tụng nhau b́nh yên mạnh khoẻ hay may mắn. Không có âm nhạc Chúc người người vui. Không cành mai rực rỡ, không tấm bánh chưng thịt mỡ thơm mùi.

Nhưng, tụi tôi, trung đội có được mấy lít rượu ngon. Miền Trung trên núi, t́m món nhấm với rượu thật khó dàn mây. Mấy thằng bạn khỉ về vùng 4, vùng lấy chân thọc xuống sông đá lên có con cá, thôi th́ nhậu đă đíu thấu trời.

Số tôi, ngày sanh theo như tử vi bên cô Kat (http://motgocpho.com/forums/showthread.php?22972-BĂ³i-NgĂ y-Sanh-Của-Bạn!&p=251967#post251967), sinh nhầm ngày chẳng phải 11 mà là ba mươi hai, lọt khỏi ngoài ṿng bấm độn nên khổ ơi ngập trời. Nhậu với nhau, nhấm miếng mồi là khoai ḿ nướng, nướng khét khét cũng thơm, cũng bắt mồi bao nhiêu rượu cho vừa? Không nhậu với khoai ḿ th́ trên núi nhin quanh chỉ toàn là cỏ. Chọn đi, khoai hay cỏ?

Nhưng h́nh như năm đó là năm hên, hên hơn hẵn các năm rồi. Chiếc trực thăng tiếp tế vừa bốc lên th́ nghe một tràng đạn dài ...khẹc khẹc ...tiếng máy gọi xuống của tên phi công vừa tặng tôi một bao thuốc PallMall. "Hippy hippy ...ṿng qua núi lượm về con mểnh..." khẹc khẹc ...một hai viên đạn c̣n bắn với theo. "Hippy hippy ...nó c̣n chạy". Nghe tiếng đạn bắn như văi trấu, tôi sợ, tôi sợ con mểnh nát thành tương. "Ḍng Ḍng ...anh bắn như ...cựa, anh bắn nó nát c̣n ǵ phần tui?"

"Nó c̣n chạy ...nó c̣n chạy ..."

Tôi nghĩ Không Quân bắn như cục ...gạch. Bắn thú rừng mà bắn bằng đại liên? Tôi đây bắn bằng ná, ná cao su. Tôi buông ná, viên đạn bay nghe vụt, con thú nào cũng gục. Nhớ có lần tôi bắn ná trúng ngay cái ...đít thằng việt cộng, nó sợ nó bỏ chạy tét kèn.

"Ḍng Ḍng, đừng bắn nữa, để đó tôi tính cho ...mẹc xi ù ...dù về đi ...mẹc x́ mẹc xi ..."

Quay qua nhóm trung đội, tôi dặn:
- Hai người ở lại. C̣n bao nhiêu cởi bỏ ba lô, mang theo súng, h́nh quả trám hành quân t́m con mểnh tụi không quân vừa mới khẹc bị thương.

Nắng trưa chưa vừa lên. Núi đá chửa trở ḿnh. Gió như vừa dợm thổi. Nhóm tụi tôi xuống núi ...hành quân.

Đường c̣n dài nhưng chân cứng đá mềm. Con mểnh nằm chết từ đời nào. Con mểnh bị cưa đôi, tụi không quân bắn như con ...cào cào.
Lẽ ra miếng thịt phải to. Đàng này c̣n nhỏ xíu. Nhưng một miếng hương thơm hơn là củ khoai ḿ chai ngắc.

:smile:

Phu Khuân Vác
01-10-2012, 03:26 AM
Xin Xăm

Nói về đầu năm đi xin xăm, xem thử tôi yêu em cường độ đến cỡ nào?
Xăm nhảy chứ xăm không văng ra. Tôi xóc, tôi xóc đều. Xăm tre từng thẻ vang lời cầu mong.

Tôi niệm.
Xin cho xăm tốt. Xin cho xăm thật hiền.
Như t́nh tôi, tôi yêu em ...lành mạnh.
Tôi có mơ chứ chẳng nằm mộng dữ.

Xăm nhảy đều, xăm múa điệu rumba. Xăm vẫn chưa văng ra cho tôi t́m thầy đoán quẻ.
Quẻ chắc lại cũng rất lành nên xăm ra chậm. Tôi xóc, tôi xóc ...lọc xọc ...xóc đều.

Xin cho t́nh tôi yêu em tṛn như mồm em há. Điệu như mày em cong. T́nh như bước chân tôi chậm, mỗi lúc ngang nhà em, ṃn giày gót thô.

Xăm vẫn nhảy. Xăm nhảy điệu tango, xăm...te...xăm...tè. Nhưng xăm vẫn lọc xọc chửa văng ra thẻ nào.
Tôi xóc xăm điệu twist quay cuồng dữ dội. Như t́nh tôi yêu em rất nồng nàn vô tận.

Xin thẻ xăm đừng ầm lên tiếng bom nổ hay đạn bay. Hay những ǵ không êm ấm cuộc đời. Xăm xin đẹp như bờ hồ tôi đứng ngắm, cạnh là em. Gió lay nhẹ.

Nhưng xăm vẫn không văng ra như lời tôi cầu nguyện?

Ngó kỹ cuối đáy ống, thằng chú tiểu nào phá, đổ đầy keo, keo dính chặc làm sao xin xăm tốt?
Thằng chú tiểu nào phá lỡ cuộc t́nh tôi?

:grin:

Phu Khuân Vác
01-18-2012, 03:58 PM
:merci: thi huynh. Dạ, vậy NN sẽ quay về với chiếc lá vàng ở nhà ḿnh, hy vọng chiếc lá chưa khô, tại huynh KH nói lá khô nên NN sợ không kịp, đi phi thuyền lạc đường vào vũ trụ, bây giờ lại càng trễ hơn :cuoilan:

Khi trở về, cho dù lá có khô th́ cũng là chiếc lá của nhà ḿnh, chiếc lá có dấu son t́nh yêu, chữ kư của người phu quét lá, vẫn c̣n bên c̣n bên tai câu nói ấy "xin chiếc lá vàng làm bằng chứng yêu em" ....

"Dù Lá Có Khô"

Tôi, lúc c̣n trong lính. Đơn vị thường th́ đóng quân trên núi cao trấn thủ chiến thuật hay trong rừng thẳm ém quân, những nơi mà cách xa nhà dân chúng hàng cây số chim bay. Chỉ có khỉ và tụi tôi gặp mặt nhau nhiều hơn là đuợc gặp những ngây thơ có gió lộng áo bay tà. V́ vậy, niềm vui lớn lao là nhận được thư của ai đó gửi với ḍng chữ nắn nót nghiêng nghiêng th́ là một niềm an ủi thật vô biên.

Tôi hân hạnh có được niềm an ủi đó. Ngoại trừ thư của bà già mắng xối xả "là v́ mầy không nghe lời tao, học hành cho đàng hoàng, nay mang thân vào nằm nơi khỉ ho c̣ gáy. Phải mà mày đi lính thủy th́ bềnh bồng với đại dương có phải sóng say t́nh?".

Th́ là những lá thư của Quách Chu.

Quách Chu là người Tàu nên viết tiếng Việt rất yếu. Nàng chỉ vẽ h́nh. H́nh nàng vẽ đẹp, nét xuất thần. Th́ dụ như chữ "Nhớ", nàng vẽ h́nh cặp mắt mông lung, nh́n th́ biết ngay rằng nhớ, nhớ ai th́ không biết nhưng cứ nghĩ một cách lạc quan là nàng đang nhớ ḿnh. Ḱa ḱa ...kề bên đôi mắt nhớ nhung ấy, nàng lại chơi một mủi tên hướng thẳng về ...th́ về ḿnh chứ về ai nữa? Thật là an ủi ghê nơi!

Thuở c̣n đi học, tôi học lớp cao hơn nên Quách Chu có nhờ viết dùm bài tóm tắt một tiểu thuyết của Khái Hưng mà Bộ Quốc Gia Giáo Dục mang vào chương tŕnh học đường, kể cả trường Bác Ái mà đa số học sinh là người Tàu. Tôi rất khoái chí khi được nhờ, cầm bút thức suốt đêm, đọc lại quyển tiểu thuyết ấy và viết lia chia, tôi chắc khi chấm điểm, ông bà giáo sư người Tàu nào đó nhất định là sẽ quệt cho Quách Chu một số điểm khá nặng cân.
Và v́ sự khoái chí ấy nên tuần sau tôi hỏi đă nộp bài chưa? ...và được bao nhiêu điểm?

Quách Chu vẫn lẫn trốn ánh mắt cùng câu hỏi của tôi. Nàng ậm ừ, đă nộp nhưng chưa có điểm. Tuần sau tôi hỏi tiếp, ánh mắt của tôi rộn lên niềm hănh diện v́ công khó thức cả đêm trời nắn nót. Điểm phải cao để bỏ công đốt đèn cầy chứ?. Nhưng nàng vẫn né câu trả lời, tức tối tôi tấn công hỏi tiếp. Chịu không nỗi nàng lục cặp lôi ra một xấp giấy, đó là bài tóm tắt của tôi.

Mở ra, một ḍng mực đỏ đập vào mắt: "Tóm tắt kiểu ǵ kỳ vậy? C̣n dài hơn quyển tiểu thuyết nữa. Hột dịt về ăn nè em cưng". Cô giáo Trang kư tên và vẽ thêm một gương mặt buồn lè lưỡi.

Kể từ đó Quách Chu không bao giờ nhờ tôi viết tóm tắt.

Tuy nhiên ...bữa kia th́ nàng nhờ tôi viết ...t́nh thư cho lính.

Tôi hốt hoảng, tôi đâu đă là lính mà biết tâm trạng lính muốn nghe những ǵ? Viết lạng quạng, mấy ông lính ấy vác súng về t́m tôi th́ trốn nơi đâu?

Tôi ấp úng:
-Thôi, Quách Chu viết đi. Mà Quách Chu có quen lính hả?

Nàng nói "Tại nhà trường bắt viết, coi như bài luận văn cảm ơn những người chiến sĩ miền xa". Tôi không biết những chiến sĩ miền xa nhận được thư của người lạ hoắc th́ có phê hơn được chút nào không nữa?

Và măi đến khi vào lính và vào một mùa xuân kia, tôi có nhận được những lá thư xuân từ hậu phương của các trường Trung Học gửi ra khiến tôi cười ngất, cười thiếu điều chảy nước mắt.
Một vài câu thăm hỏi như sau "Anh đi bộ hoài có mệt lắm hay không?". Trời th́ đi bộ chắc chắn là mệt thấy mồ tổ luôn em ơi!.

-"Những đêm vắng nơi tiền đồn heo hút, anh có sợ ...ma?". Em ơi, đêm vắng th́ cái ǵ cũng sợ. Sợ ma, sợ người, sợ súng sợ đạn, sợ ráo tất cả.

-"Chúc anh mang về nhiều chiến thắng". Em ơi, mỗi một chiến thắng đẫm đầy những oằn vai chứ không dễ dàng ǵ.

Ngoài chiến trường, mỗi một bước đi tới là một cố gắng vô cùng. Nhưng khi tan hàng, rút lui về trong nhục nhă th́ rơ ràng là một cúi đầu vĩnh viễn ngàn năm.

Và v́ ...chưa biết ǵ về những người mang giày sô với áo trận trây-di tâm tưởng của họ ra sao, nên tôi chỉ dám xúi Quách Chu cứ viết nhiều về những món ăn gần gũi, thí dụ như cách xào bột chiên có trứng vịt hay ḿ xào ḍn thập cẩm với nước sốt thơm ngát sền sệt chan phủ cải xanh. Tôi xúi Quách Chu viết làm sao cho nơi xa xôi đó họ chảy nước miếng chép miệng thèm thuồng chơi. Có phải cái ăn là cái rất thực cho những cuộc đời lam lũ?

Quách Chu viết nguyên một bài "luận văn" về nghêu ṣ ở Ngă Sáu cùng những trứng hột vịt lộn gần trường đua ngựa Phú Thọ. Và dĩa bánh cuốn hấp mỏng có nhưn thịt cùng chén nước mắm ớt cay the của bà Bắc ở hẻm gần nhà.

Tôi không biết mấy ông lính đọc thư có chảy nước miếng, chứ bây giờ ngồi nhớ lại lúc đó nước miếng của tôi ḍng ḍng nhểu xuống mấy hàng.

Rồi khi mà đến phiên tôi nối gót đàn anh ra nằm śnh ở những nơi mà tên của nó là những con số toạ độ lạnh lùng th́ những lá thư thăm hỏi từ hậu phương gửi ra chính là một xúc động miên man.
Chỉ tiếc rằng những thư ấy không đề được tên tôi, một cá nhân trong một tập thể đang dàn ngang ở tuyến đầu. Không giống như thư của Quách Chu bao giờ cũng khởi đầu "Này Nị Thân Mến"

...có nhớ này ...có nhớ nọ ...có nhớ ngày hôm ấy mưa? ...nơi quán dừa dọc xa lộ, nị rủ tui uống nước mà túi nị không có tiền? ...đi chơi với nị, tui hồi hộp c̣n hơn là đi thi ...

...này nị, kể từ ngày nị ra miền Trung, con khỉ ở Sở Thú nó buồn. Ừ, ông già bán bột chiên nhắn nị gửi tiền về trả ổng.

...má của nị, d́ Tư cứ nhắc về nị hoài làm tui cũng ...nhớ nhớ. Nị có nhớ nhà không?


Nơi cánh rừng buồn buổi chiều ấy, tôi hái một lá xanh, lồng vào phong b́ viết một chữ Có thật hoa ḥe nắn nót, tô đậm góc cạnh của chữ C và làm cho chữ O trở lại thật tṛn cùng dấu Sắc thật nhớ nhung. Tôi gửi về. Dù thư quân đội sẽ đi thật chậm, dù phải trải qua hệ thống quân giai, "Dù Lá Có Khô".

Nhưng có phải? Đó là bằng chứng hùng hồn? Một thời có nhau?

Buồn rún muốn rụng khi nhớ về thời thật là ...xa.

:smile:
Vác

dạ hương
01-19-2012, 12:56 AM
Xuân về .....

Nhớ lại những mùa Xuân xa lắc xa lơ , thủa ấy tôi chỉ là con bé 18 tuổi , học lớp 12 , ngu ngơ như đá cuội ....
Trường tôi học là trường công lập nữ , những nữ śnh mà " sách vở không cầm tay , có tâm sự đi nói cùng cây cỏ .... " .

Năm nào cũng thế , bắt đầu từ lớp 10 , khi mọi người rộn ràng chuẩn bị đón Tết ,th́ trong giờ Giảng Văn bài kiểm sẽ là " viết thư xuân cho chiến sĩ " .Giờ Nữ Công th́ làm khăn tay gửi ra chiến trường .

Cô giáo bảo những lá thư này sẽ gửi đến các anh chiến sĩ không được phép về đoàn tụ với gia đ́nh ngày Tết cùng với những món quà Xuân
Giời ạ , viết thư mà phải đem nộp chấm điểm , cho nên những bức thư này thật là trau chuốt và đầm ấm !
Thủa ấy ," em gái hậu phương " tôi cũng viết thư t́nh , ca tụng sự hy sinh của anh , an ủi anh khi phải cùng đồng đội đón Tết nơi tiền tuyến . Bao giờ thư của tôi cũng được điểm cao , cho dù chưa là người yêu của lính ....

Tôi là con nhỏ vụng về , cho nên những khăn thêu đem nộp là do ... má làm dùm .

Tôi vẫn thắc mắc , khi các anh nhận được những lá thư này tâm trạng ra sao ? có cảm động bồi hồi , hay cười bao dung cho những cái ngờ nghệch của những cô bé này .

Lần cuối cùng tôi viết thư , thêu khăn tay tặng mùa xuân chiến sĩ cũng là mùa xuân cuối cùng của VNCH .

Trong kỹ niệm của tôi , vẫn c̣n ngăn kéo cho những bức thư này . Nhắc đến mùa xuân , là tôi nhớ đến Cây Mùa Xuân Chiến Sĩ , ôm thùng đi quyên tiền giữa chợ Sài G̣n . Nhắc đến t́nh thư tuổi dại là tôi nhớ những bức thư xuân cho các anh chiến sĩ ....


Mượn nơi này để nhớ để thương .....


:momong:

Đồng Bằng
12-18-2014, 07:31 PM
... Ít nhất :worship: Thầy đ́ quá học tṛ chịu răng mà thấu :praying:

Tṛ nộp 2 bài trước rồi từ từ tính tới nghe thầy :grin:

Bài 1 của tṛ Tre:
Vượt biên, tàu nhỏ chở nước và thức ăn bị bắt, nhưng bắt buộc phải đi . Người ta đổ bớt vài can xăng dầu để múc nước sông đem theo . Thuyền chạy được 1 ngày, khát khô cổ . Thuyền vô nước, mặt biển lấp xấp với mạn thuyền. Tôi tḥ tay vốc 1 miếng nước biển uống, mặn đắng đến độ miệng như bị phỏng - Mới biết nước biển ngoài sâu mặn hơn trong bờ nhiều .

Bài 2 của tṛ Tre:
Cũng chuyến vượt biên - Chỉ có mấy can nước sông cho hơn 60 người nên gần 2 ngày trên biển mỗi người mới được chia cho 1 cái nắp can nước sông có lẫn xăng dầu - Mới biết cái khát kinh khủng như thế nào - Và có lẽ từ đó tôi thích nhất là uống nước lạnh, không có thức uống nào ngon hơn 1 ly nước lạnh trong lành .ha ha....!!:laugh::rose::rose::clap:

Kiến Hôi
01-08-2015, 05:50 PM
https://mail.google.com/mail/u/0/?ui=2&ik=e6d7671871&view=fimg&th=14acbea9b3442b56&attid=0.7&disp=inline&realattid=f_i4orwtv26&safe=1&attbid=ANGjdJ-W0xyfB9bF4BTvEEPDiiXH8bW614QeFPDx9tt1kGEbcYYw1c5D8phODZvJ-XFA9qx9M6hqhn3DfmW7eLyhe3bb3kBywqPn7iBgIWS_Dc2bq6o0IYKaxCGPJf8&ats=1420764023205&rm=14acbea9b3442b56&zw&sz=w1000-h515
Bạn cùng khoá Thủ Đức với KH:hi:, mắt đục ...t́m xưa....!

:sad:Cám ơn người Sinh Viên Sĩ Quan tóc bạc, ngậm ngùi nơi trường xưa đổi chủ, đổi cả bước quân hành. Nhớ về thuở trẻ kia, bao nhiêu lần gót nện khắp sân trường? Giờ tuổi đă già, mắt đục t́m xưa! Cám ơn Thượng Sĩ Khôi 35.Kiệt 344

Kiến Hôi
01-08-2015, 05:58 PM
E-MAIL;:tease: TrườngBB THỦ Đức KBC 4100. GIỜ LÀ .......
https://mail.google.com/mail/u/0/?ui=2&ik=e6d7671871&view=fimg&th=14acbea9b3442b56&attid=0.3&disp=inline&realattid=f_i4orhsr22&safe=1&attbid=ANGjdJ8bMJYSL5V-XxH_ZnzDqmM0fJctmSrNr9WuMf5dQaSkL2jIFQP0xtkqyTWNKaKEsRQR4bWlCljyfsVvASyEWPQhz894NN52o4EPSH2bQpWD2Vt7k1PMWKboItQ&ats=1420764023204&rm=14acbea9b3442b56&zw&sz=w1000-h515

Kiến Hôi
01-08-2015, 06:00 PM
E-MAIL;:tease: TrườngBB THỦ Đức KBC 4100. GIỜ LÀ .......
https://mail.google.com/mail/u/0/?ui=2&ik=e6d7671871&view=fimg&th=14acbea9b3442b56&attid=0.3&disp=inline&realattid=f_i4orhsr22&safe=1&attbid=ANGjdJ8bMJYSL5V-XxH_ZnzDqmM0fJctmSrNr9WuMf5dQaSkL2jIFQP0xtkqyTWNKaKEsRQR4bWlCljyfsVvASyEWPQhz894NN52o4EPSH2bQpWD2Vt7k1PMWKboItQ&ats=1420764023204&rm=14acbea9b3442b56&zw&sz=w1000-h515:tease::huytgio:

aovang
01-14-2015, 07:28 AM
cả tuần nay, thấy `gầm bàn`mà chưa thăm ...:thumbs:
í choỳy, nhiều chuyện đọc dữ !!!
việc nhà đăng đăng đê đê...
hôm nay mới đọc Tuổi Dại, anh Phu viết hay gứm ....:rose1::caphe::caphe::caphe::caphe::thank3:

vdt
01-14-2015, 08:00 AM
cả tuần nay, thấy `gầm bàn`mà chưa thăm ...:thumbs:
í choỳy, nhiều chuyện đọc dữ !!!
việc nhà đăng đăng đê đê...
hôm nay mới đọc Tuổi Dại, anh Phu viết hay gứm ....:rose1::caphe::caphe::caphe::caphe::thank3:

Chị AV nói chí phải!:akhen:

Kiến Hôi
01-14-2015, 07:34 PM
cả tuần nay, thấy `gầm bàn`mà chưa thăm ...:thumbs:
í choỳy, nhiều chuyện đọc dữ !!!
việc nhà đăng đăng đê đê...
hôm nay mới đọc Tuổi Dại, anh Phu viết hay gứm ....:rose1::caphe::caphe::caphe::caphe::thank3:


Chị AV nói chí phải!:akhen:

Kiến Hôi viết rất nhiều trong Tuổi Dại mà không được khen. Phu Khuân Vác chỉ dán h́nh mà được khen. Rất thiên vị:laugh:! Rất chênh lệch!....hichic ....!:sad:

aovang
01-15-2015, 10:00 PM
Kiến Hôi viết rất nhiều trong Tuổi Dại mà không được khen. Phu Khuân Vác chỉ dán h́nh mà được khen. Rất thiên vị:laugh:! Rất chênh lệch!....hichic ....!:sad:


Kiến đếm dùm coi viết được mấy trăm chữ ???? trong đây ? :lol:

viết thêm đi nha :cuoilan::nonghoi::pepsi:

Kiến Hôi
01-16-2015, 05:12 PM
Kiến đếm dùm coi viết được mấy trăm chữ ???? trong đây ? :lol:

viết thêm đi nha :cuoilan::nonghoi::pepsi:

Một ngàn hai lẻ sáu chữ, chưa kể những dấu chấm than và chấm hỏi!:laugh: