PDA

View Full Version : Nhậu



Thiên Xứng
11-09-2007, 10:02 AM
NHẬU:
Từ Nông Thôn Đến Thành Phố

Có một hiện tượng mà ai cũng thấy đó là dân ta thích nhậu. Nhậu từ quê lên đến phố. Nhậu mọi lúc mọi nơi. Tác hại của nó đă có nhiều người nhắc đến, lăng phí của nó cũng đă có nhiều thống kê, vậy tại sao người ta vẫn cứ nhậu thả ga?

Nhậu có muôn h́nh vạn trạng, nhưng nói đi nói lại th́ cũng chỉ có hai loại là nhậu kiểu nhà nghèo và nhậu kiểu nhà giàu. Nhắc đến nghèo th́ cứ nhắm hướng nông thôn và tiến. Về đấy ta thấy đa phần thanh niên đều say nàng men như điếu đổ. Chiều chiều, tối tối, sáng sáng lại tụ tập với nhau, chén tù chén tạc trông rất vui vẻ. Lâu ngày thành thói quen, không nhậu thấy nhớ bạn nhớ mồi, nhậu riết thành nghiện. Nghiện rồi th́ rượu là nhất thế gian hơn cả vợ con. Bởi v́ sao nên nông nổi? Mọi người đều có nhu cầu vui chơi giải trí. Nhưng ta thấy đó, ở nông thôn có ǵ để thỏa măn nhu cầu này. Một vài nơi tương đối khá th́ có một sân khấu ngoài trời, cỏ mọc tới tận gối v́ hiếm hoạ mới có đoàn văn nghệ về diễn hai ba đêm. Đi khắp các làng xă xuôi nam ngược bắc đố kiếm được nơi nào có rạp chiếu phim, chỉ thi thoảng pḥng thông tin văn hoá huyện hợp đồng được với ai đó dựng màn ảnh phục vụ cho vài ba hôm là quư lắm rồi. Câu lạc bộ thể thao, sân vận động là những thứ xa xỉ chỉ dành cho thành phố, v́ thành phố mới thu lại được nhiều tiền. Sách báo cũng khó có đất sống ở nông thôn, v́ nhà nước chả quan tâm mà tư nhân ai can đảm lắm th́ cũng chỉ dám mở một tiệm lèo tèo vài ba thứ cho có vị. Truyền h́nh th́ có, phát thanh cũng có, mà điện th́ chập chờn lúc có lúc không, lúc mạnh lúc yếu, chưa kể những vùng c̣n leo lét đèn dầu, và không phải nhà ai cũng có tiền sắm tivi hay mua cassette. Muốn vui chơi không lẽ cứ lông nhông ngoài bờ đê, ruộng cỏ như đám con nít. Mỗi xị rượu gạo chỉ vài ba ngàn, bia tươi th́ uống tính lít chứ không tính chai, thêm một con khô hay một gói đậu phụng, cũng chẳng mất bao nhiêu tiền mà anh em ta kéo nhau lại hàn huyên cũng vui. Không nói đến tŕnh độ văn hoá kém dẫn đến nhận thức cũng kém ở nông thôn, v́ đó là chuyện dài của vấn đề đầu tư cho giáo dục. Ta chỉ giả sử nếu có nhiều khu vui chơi giải trí lành mạnh bổ ích và ưu đăi cho nông thôn, liệu hiện tượng làm bạn với ma men có c̣n phổ biến?

Cũng có thể nói ngược lại, ở thành phố thiếu ǵ nơi vui chơi sao bà con vẫn cứ kéo nhau đi nhậu. Những tiếng "dzô, dzô" rất khí thế từ các bàn nhậu vang ra tận ngoài đường cũng cho ta thấy ở thành phố nhậu khác dưới quê. Sinh viên thực tập phải mời cả pḥng nhậu mới được gọi là biết điều. Ông trưởng pḥng "A lê, anh em!" thế là phải khăn gói tháp tùng, nếu không sẽ bị cho là không hoà đồng, hay lỡ may ông trưởng pḥng cho là ghét ông th́ cũng khó sống. Các cơ quan, công ty phải lo chiêu đăi các sếp lớn từ trung ương đến để c̣n an tâm không bị khó dễ sau này. V́ miễn cưỡng nên không ít người vừa nghe đến chữ nhậu là sởn tóc gáy, thế mà vẫn phải lê lết tiếp khách hết trận này đến trận khác. Những bữa nhậu ở đây tính từ tiền trăm cho đến tiền triệu, tính từ tiền đồng cho tới tiền đô. Nhưng không phải bữa nhậu nào cũng phải móc tiền túi ra trả, hoá đơn ta cứ đem về kiếm cách thanh toán lại. Thế nên, cứ nhậu chẳng cần bận tâm chia trí. Đây không c̣n là v́ nhu cầu vui chơi nữa, mà là nhu cầu làm vừa ḷng các cấp trên. Nhiều người trong chúng ta phải chiều ḷng những kẻ có quyền thế để mua lấy cái sự bảo đảm cho ḿnh. Thế nên, chừng nào c̣n sự đ̣i hỏi của các quan th́ chừng đó nhậu vẫn c̣n tràn lan ở thành phố.

Và đối với từng người, nhậu hay không là quyền của cá nhân. Nhưng dường như đa số không có sự lựa chọn nào khác. Hoặc lúc đầu v́ bất đắc dĩ, sau đó thành quen, quen rồi thành thích. Quán nhậu ở khắp nơi, mặc nhiên cái sự nhậu trở thành b́nh thường. Nhưng đối với thanh niên, chúng ta có suy nghĩ ǵ khi cái chuyện không mấy tốt đẹp ấy trở nên b́nh thường trong xă hội? Có nhiều ư kiến cho rằng nước ta c̣n nhiều chuyện tốt đẹp sao không nói, lại cứ đề cập những cái chưa tốt. Nếu nghĩ vậy, chúng ta lại mắc phải bệnh sính thành tích như những người làm cán bộ nhà nước. Muốn xă hội mỗi ngày một tiến bộ hơn, chúng ta phải mổ xẻ những cái chưa tốt để có một thái độ, một hành động đúng đắn nhằm khắc phục khuyết điểm. Báo cáo thành tích, mà thường là thành tích dỏm như nhà nước thường làm chỉ khiến xă hội ngày càng lụn bại. Lại có một kiểu phản luận khác cho rằng đâu phải lỗi ǵ ở lănh đạo nước ta, các nước khác trên thế giới họ cũng có những vấn đề tương tự. Lối suy nghĩ đó không khác ǵ thấy nhà hàng xóm bẩn thỉu mà cứ để cho rác ngập nhà của ḿnh chứ không thấy cần thiết phải quét dọn cho sạch sẽ. Mong rằng thanh niên chúng ta không tự hào hảo, không tự ái vặt vănh để nh́n và quan tâm đến nhiều vấn nạn của đất nước.

Lam Châu
(VNN)