PDA

View Full Version : Treo hay không treo cờ VNCH ?



TTL
05-17-2011, 05:54 PM
Treo hay không treo cờ VNCH ?

Nguyễn Kim Quư
cựu giáo sư Viện Đại Học Đà Lạt

Các cựu sinh viên Viện Đại Học Đà Lạt ở các nước Âu Châu sẽ tổ chức Đại Hội Thụ Nhân tại Paris năm 2012, trong đó phe bỏ phiếu không treo cờ VNCH đang thắng thế. Phe ủng hộ treo cờ, quá ít, đang cần sự yểm trợ tinh thần của chúng ta, những người quốc gia chống Cộng, dù họ không lên tiếng yêu cầu.


***********
1. Khi một người Việt Nam tỵ nạn khước từ dấu chứng tỵ nạn của ḿnh (không chào lá cờ truyền thống của ḿnh) họ nghiễm nhiên chấp nhận vai tṛ cai trị của thể chế đă từng biến họ thành người tỵ nạn. Nói theo kiểu b́nh dị, họ là những người vô tổ quốc, là những kẻ tha phương cầu thực không hơn và không kém. (cựu sinh viên Thụ Nhân Bích Thủy)

2. V́ vậy, nếu một đại hội Thụ Nhân mà người tổ chức từ chối treo lá cờ Vàng th́ sẽ không có tôi. (cựu sinh viên Thụ Nhân Huỳnh Văn Của)
Thưa quư giáo sư, quư anh chị trong đại gia đ́nh Thụ Nhân,

V́ lư do riêng, tôi đă xin tạm ngưng sinh hoạt trên hai diễn đàn Thụ Nhân. Nhưng v́ tên tôi được ghi trong mục cc và nằm trong phần mở đầu "thưa các thầy cô", và v́, nhất là, vấn đề treo hay không treo, chào hay không chào lá cờ VNCH đă đụng vào tử huyệt, b́nh dân hơn đụng vào ḷ xo trong người tôi, một nạn nhân của Việt Cộng, một người tỵ nạn không đội trời chung với Cộng sản dù họ là Việt Nam, Tàu, Cuba, Bắc Hàn, tôi mạo muội có ư kiến như sau:

http://4.bp.blogspot.com/-QoUy7k40iE8/Tc4AXjPJ6NI/AAAAAAAAK-w/IO3yvJCINQ0/s400/co_vang.png1. Quốc kỳ VNCH là biểu tượng cho linh hồn của quốc gia miền Nam đă mất. Là căn cước của người quốc gia tỵ nạn. Tôi bỏ nước ra đi chỉ bởi v́ lư tưởng quốc gia, tự do, không chịu nổi ách thống trị của Cộng sản, chứ không phải v́ đi ăn mày miếng cơm manh áo tại Mỹ, tại Pháp. Nếu chối bỏ lá cờ quốc gia, chối bỏ căn cước tỵ nạn, tôi sẽ giải thích ra sao với con cháu và thế hệ tương lai, tại sao chúng được sinh ra, có mặt tại hải ngoại? Chối bỏ lá cờ quốc gia, chối bỏ căn cước tỵ nạn, tuyên bố không làm chính trị, không phân biệt Quốc gia, Cộng sản nữa, tôi sẽ là ai, gốc gác từ đâu? Vô lẽ tôi chui lên từ đất nẻ Washington DC, Paris, Bruxelles hay Oslo? Vô lẽ tôi không khác ǵ con cháu, ở các Chinatowns Mỹ, của những người Tàu bị bắt đến Mỹ để làm phu đường rầy xe lửa vào thế kỷ XIX? Hay tệ hơn, vô lẽ tôi chỉ là một trong thành phần "ma cô đĩ điếm" mà một Thủ tướng Việt Cộng nọ (chính xác, Phạm Văn Đồng) đă một lần thoá mạ những thuyền nhân, trong đó có tôi, trốn chạy trối chết chúng nó (mặc nhiên công nhận ông ta nói đúng, nếu tôi chối bỏ lư lịch quốc gia trong sáng của tôi qua việc chối bỏ lá cờ vàng)?

2. Khi bỏ chạy, tôi đă mất hết, chỉ c̣n lư tưởng tự do, và nhất là tấm ḷng chung thủy và hiếu đễ đối với miền Nam, tức nước VNCH, nơi mà tôi được sinh ra, hoặc được nhận vào từ miến Bắc trong cuộc di cư vĩ đại 1954, đă nuôi dưỡng tôi, cho tôi cơm ăn, áo mặc, cho tôi học hành đến nơi đến chốn để trở thành ông này bà nọ, hănh diện với đời, cho tôi được tự do, kể cả tự do vinh thân ph́ da, kể cả tự do, ngày nay, quên ơn quên nghĩa, kể cả tự do phản bội. Lá cờ vàng là biểu tượng của nước VNCH và của tấm ḷng chung thủy và hiếu đễ của những người con đối với Tổ quốc.

3. Tưởng nhớ, biết ơn nước VNCH trong phạm vi rộng lớn, đối với tôi, cũng như tưởng nhớ, biết ơn tổ tiên, ông bà, cha mẹ tôi trong phạm vi nhỏ hẹp hơn. Khi con cháu hội họp, vui chơi, ăn uống, nhảy nhót trong gia đ́nh, trước bàn thờ tổ tiên, ông bà, cha mẹ, có đứa con đứa cháu nào đă đặt vấn đề nên hay không nên thắp một nén nhang tưởng niệm các cụ trước, rồi vui chơi sau, nên hay không nên bỏ phiếu để lấy biểu quyết thắp nhang? Treo cờ, chào cờ là một bổn phận đối với tổ quốc (đă mất), cũng như thắp nhang cho tổ tiên, ông bà, cha mẹ (đă khuất) là một bổn phận, mà đă gọi là bổn phận th́ c̣n ǵ để bàn căi, bỏ phiếu lấy ư kiến?

http://2.bp.blogspot.com/-ELY5rjy_1fg/Tc-Eqic6MDI/AAAAAAAAK_I/1-k2cUQiWqA/s400/DamVinhHung_Melbourne_35.JPG4. Có người sẽ bảo, thắp nhang và treo cờ khác nhau. Đúng, khác nhau, bề ngoài. Dưới lăng kính nghị quyết 36. Các cộng đồng, đoàn thể, hội đoàn, kể cả tôn giáo, trường học của người Việt tỵ nạn hải ngoại, diễn đàn thân hữu, v.v... đều là đối tượng của Nghị quyết 36. Bọn lănh đạo Việt Cộng, sau những năm thất bại, đă nâng Nghị quyết 36 lên hàng quốc sách (xin quư vị xem báo chí và tin tức internet trong nước), ra chỉ thị những ṭa đại sứ và những tên nằm vùng triệt để thi hành Nghị quyết đó bằng mọi giá. Bằng cách gợi lên, với những lời đường mật, trong ḷng người xa xứ nỗi nhớ quê hương, tuyển mộ nằm vùng bằng cách quẳng cho vài mẩu xương (nghĩa bóng), mời gọi những "khúc ruột ngoài ngàn dặm" (hết ma cô đĩ điếm, phản bội tổ quốc rồi, sướng nhé!) về du lịch đi (Nguyễn Minh Triết c̣n dụ: "gái Việt Nam bây giờ đẹp lắm..."), về làm ăn đi, xoá bỏ hận thù đi, đem tiền về xây dựng đất nước đi, cứu trợ thay cho chúng những người khốn khổ thuộc trách nhiệm của chúng, cho người ra ngoại quốc vắt cạn những con ḅ sữa hải ngoại, và những con ḅ sữa hải ngoại này đi vắt cạn những con ḅ sữa hải ngoại khác, đem tiền về VN phải chia tứ lục cho bọn cán bộ mới mua được cơ hội làm từ thiện, thương người, trong khi trong nước có kẻ đă sắm máy bay riêng, đi xe Rolls Royce đời mới, ở những dinh thự nguy nga, tiền hàng tỷ đô gửi trong chương mục ngoại quốc (tại sao không đến gơ cửa xin vắt sữa những con ḅ này?) -mà người tỵ nạn như tôi nằm mơ cũng không thấy. Bằng cách chia rẽ những người trong cộng đồng, đoàn thể, các trường Việt ngữ, căi nhau như mổ ḅ về bất cứ vấn đề nào nằm trong mục thảo luận chương tŕnh tổ chức, từ thực đơn ăn uống, mời ca sĩ nào hát nhảy đầm, cho đến việc treo hay không treo cờ VNCH. Và treo cờ hay không treo cờ mới là mục tiêu chính yếu của Nghị quyết. Một số không nhỏ đồng hương vô t́nh mắc bẫy Nghị quyết 36, c̣n số hữu t́nh th́ được che đậy, nằm vùng rất kỹ bằng những cái cớ được nại ra, nhưng không thuyết phục.
Nói ra th́ mang tiếng chụp mũ, không nói ra th́ mang tiếng thụ động, ba phải, nín thở qua sông.

Tuy nhiên, VC không dám chỉ trích việc thắp nhang tưởng nhớ tổ tiên, chúng để tự do, mặc dù chúng không ngu đến nỗi không hiểu rằng treo cờ quốc gia và thắp nhang tưởng niệm tổ tiên đều giống nhau, ít ra về ư nghĩa tinh thần. Nhưng bằng mọi cách, chúng phải tiêu diệt lá cờ quốc gia, lá cờ mà có một ông thầy chùa tại Beaverton, Oregon, tên Thích Ẩn Long (những Phật tử chân chính cho ông này là sư giả, xin xem tài liệu đính theo) công khai gọi trong một buổi thuyết pháp là "lá cờ ba que". Nhưng v́ bản chất gian manh, láu cá nên VC dùng mánh lới khác. Ví dụ, tôi nghe nói, chưa có bằng cớ, ở Việt Nam bây giờ, trên một số bàn thờ tổ tiên gia đ́nh có cả h́nh Hồ Chí Minh, và trong chùa, nhà thờ có tượng Hồ Chí Minh ngồi bên Chúa, Phật? Nếu đúng, VC đă tương kế tựu kế, lấy gậy ông đập lưng ông, trong vấn đề thắp nhang: cho thắp, cúng tế, để tỏ ra tự do, nhưng phải có Bác hiện diện. Trong vấn đề treo cờ, tại những trường học Mỹ, chẳng hạn, chúng vận động treo cả hai cờ, VC và VNCH, như giải pháp tạm thời, trước khí thế cao độ của đồng bào tỵ nạn tại Mỹ, trong khi chờ đợi một cơ hội khác. Nhưng đồng bào tỵ nạn không chịu các trường học Mỹ treo hai cờ. Phải treo cờ VNCH mà thôi. Và không phải không có lư do mà đa số các tiểu bang, thành phố Mỹ đă công nhận, cho treo lá cờ VNCH. Họ là người ngoại quốc, không mắc nợ ǵ với VNCH. Huống chi tôi là một người thọ ơn đất nước, quốc gia miền Nam?

Cuối thư, tôi xin hoàn toàn đồng ư với anh Huỳnh Văn Của và chị Bích Thủy, đặc biệt về những câu tôi đă trích ra trên từ thư của anh, chị. Tôi biết sẽ có những phản ứng, như thời gian trước đây, từ phía những anh chị không đồng quan điểm. Nhưng không sao, v́ đây là xứ sở tự do, dân chủ và tôi đă quá quen với những cuộc tranh luận về chính trị, và một lần đă bị kiện v́ một bài viết chống nằm vùng và VC tại Portland, vụ kiện mà tôi, sau khi tai qua nạn khỏi, vẫn thấy hănh diện. Một điều duy nhất tôi sợ, là khi ngôn từ và phương cách, mức độ đối thoại đă vượt quá lằn ranh truyền thống phải có, dù sao, giữa thầy và môn sinh, hay ngược lại giữa môn sinh và thầy, giữa môn sinh và môn sinh.

Tôi có thể im lặng, cầu an, để yên thân, cho đến hết tuổi già, cho xong kiếp người. Nhưng không, tôi đă lên tiếng, để yểm trợ một số cựu sinh viên Thụ Nhân, có vẻ ít ỏi, đă dám viết rơ ràng, không mập mờ, hàng hai, bằng giấy trắng mực đen, lập trường "quốc gia" (tôi chưa nói "chống Cộng") vững chắc của ḿnh, đă dám viết lên những điều ḿnh cho là đúng. Tôi đă lên tiếng, để chứng tỏ tư cách một người tỵ nạn chân chính c̣n nhớ và biết ơn tổ quốc VNCH và lá cờ vàng thân yêu của tôi, lá cờ mà quân dân cán chính miền Nam đă một thời hy sinh xương máu để bảo vệ cho đến phút cuối của ngày 30/4/1975 và bây giờ c̣n tôn vinh, nâng niu xem như một lẽ sống, một lẽ chết, chứ không phải là một sự chọn lựa, một vấn đề mang ra để bỏ phiếu. Tôi đă lên tiếng, để vong linh những người đă chết cho tôi, v́ tôi, thay tôi trước đây khỏi phải tủi hổ. Tôi đă lên tiếng, v́ tôi là một người, không muốn thua những "con cá hồi" của chị Bích Thủy, hoặc không muốn là một con tḥ ḷ (hay thần giữ cửa Janus trong thần thoại cổ) hai mặt, lúc vàng lúc đỏ, hay nửa vàng nửa đỏ, hay đỏ nhiều hơn vàng, như màu áo của một Hồng Y VN khi ông qua Úc tuyên bố, đỏ vàng giống nhau.

Vả lại, v́ tôi chỉ có một đời để sống. Sống không thẹn với quốc gia, với tổ tiên, cha mẹ, không thẹn với chính ḿnh, với con với cháu ḿnh.
Tôi dùng chữ "tôi", v́ đây là ư kiến cá nhân, chứ không phải đề cao "cái tôi đáng ghét". Xin quư vị thông cảm.

Kính chào quư vị. Chúc quư vị an b́nh, thanh thản trong tâm hồn, và những ngày thật vui.

GS Nguyễn Kim Quư

Ô QUY
05-18-2011, 07:28 PM
Chuyện Cười (ra nước mắt) :

Có một viện đại học ở miền Nam ngày xưa được thành lập dưới thời Việt Nam Cộng Ḥa. Nói khác, VNCH đă cho NÓ ra đời. Nói một cách khác hơn nữa là VNCH có thể xem như là "Phụ/ Mẫu" của NÓ.

Xa hơn, th́ viện đại học này đă chọn 1 câu của Quản Trọng để làm "khẩu hiệu":

"Bách niên chi kế mạc như Thụ Nhân"

Gần đây th́ cựu sinh viên của viện đại học này sửa soạn tổ chức 1 cuộc họp mặt. Những lư do khác của cuộc họp mặt th́ người ngoại cuộc có thể không biết ... NHƯNG CHẮC CHẮN MỘT ĐIỀU LÀ TƯỞNG NHỚ/ TƯỞNG NIỆM TRƯỜNG XƯA, LỚP CŨ, THẦY CŨ, BẠN CŨ ... phải là một trong những mục đích của cuộc họp mặt. Rất đáng ngưỡng mộ (dựa trên truyền thống kính thầy mến bạn của người VN) !!!

Nhưng có 1 điều "phi lư/ không thuận lư" là họ lại "BÀN LUẬN & BỎ PHIẾU" là có nên "nhớ" đến phụ mẫu của trường không (mà biểu tượng là lá cờ của VNCH) . Và chữ "hiếu" là 1 điều không thể thiếu của đạo làm người "NHÂN".

Coi bộ, có lẽ v́ miền Nam bị tiêu sớm quá (chưa đủ bách niên) cho nên viện đại học này chưa có trồng được nhiều NHÂN yet ??? Nên mới có cái chuyện này xảy ra ???

Nhưng đó là chuyện riêng của (cựu sinh viên) Viện Đai học Thụ Nhân...

***

Phần tôi (không phải là cựu sinh viên Thụ Nhân) nên chỉ có câu hỏi về "chữ nghĩa" thôi. Xin các bậc cao nhân chỉ giáo dùm. Xin đa tạ trước !

Nếu một người đang ở chính giữa (giai đoạn phát triển) Khỉ <-> Người th́ nên xài/sử dụng chữ nào?

CAO HẦU hay HẠ NHÂN ???

Hoặc có chữ nào "chính xác" và "hay ho" hơn nữa không ?

Cẩn bút
Rùa Đen.

Thanh Yên
05-24-2011, 08:30 PM
Treo hay không treo cờ QUỐC GIA ?
(Cờ quốc gia - Cờ tổ quốc)

Lịch sử cho chúng ta biết nền cờ vàng là nền cờ dân tộc Việt đă công nhận từ sử sách ngàn xưa ghi lại , cho dù sau này trên đó có chữ nôm , một sọc đỏ , hay ba sọc đỏ nhưng vẫn giữ nền vàng là chính . Cờ vàng ba sọc đỏ đă có từ thời vua Thành Thái (1890) chứ không phải do VNCH sáng lập . Vua Duy Tân cũng theo bước cha chấp nhận màu cờ này cũng như nhiều nội các Việt Nam sau này vẫn noi gương . Quốc hội nền đệ nhất và đệ nhị VNCH cũng đồng ư chấp nhận th́ đó cũng là chuyện dễ hiểu .

Hỡi những ai c̣n tự cho ḿnh là người Việt Nam nhưng lại từ chối cờ QUỐC GIA , cờ TỔ QUỐC , cờ TRUYỀN THỐNG DÂN TỘC VIỆT NAM th́ suy nghĩ lại xem bản thân ḿnh có c̣n là người Việt Nam hay không ?

T́nh thân ,

Thanh Yên

phuyen
05-28-2011, 02:10 PM
Nếu dựa theo ư của bài chủ (qua bài viết của tác giả Nguyễn Kim Quư, cựu Giáo sư Viện Đại học Đà Lạt) th́ hành động KHÔNG TREO CỜ VNCH của BTC đại hội Thụ Nhân là một hành động không đúng đắn, mọi hội viên (Thụ Nhân) phải biết tự trọng mà lên tiếng phản đối .

C̣n nếu như câu hỏi: Treo hay không treo cờ VNCH? không đủ chính xác để trả lời cho đầy đủ ư nghĩa; bởi v́ treo cờ VNCH, phải biết treo cho xứng đáng; không phải bất cứ chỗ nào, khu nào cũng đem cờ VNCH ra treo .

Suy nghĩ: Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ không phải là một món đồ chơi hoặc một h́nh thức quảng cáo, mồi chài .

Là người Việt tị nạn cs, là người Việt QG chân chính, không chấp nhận h́nh thức treo cờ VNCH một cách bá láp được .

Phú Yên

Thanh Yên
05-31-2011, 11:11 PM
Suy nghĩ: Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ không phải là một món đồ chơi hoặc một h́nh thức quảng cáo, mồi chài .

Là người Việt tị nạn cs, là người Việt QG chân chính, không chấp nhận h́nh thức treo cờ VNCH một cách bá láp được .Phú Yên

Ôi ! Anh Phú Yên ôi ! Phổ biến và nhắc nhở cờ vàng ba sọc đỏ cũng như nhận thức được đâu là chính nghĩa đâu là tà quyền là trách nhiệm của những ai có thành ư hướng về quốc gia dân tộc .
Vào đầu năm nay TY có đến chơi nhà vợ chồng người bạn , cháu bé trai con của cặp vợ chồng này ,6 tuổi, đă hỏi ba mẹ cờ Việt Nam như thế nào ? Đôi vợ chồng nh́n TY vừa cười và vừa hỏi ư th́ TY cũng tài khôn kêu cháu lại :

Tôi hỏi : Bé J , tại sao con lại muốn biết ?

Cháu bé trả lời : V́ con muốn biết cờ Việt Nam , con là Vietnamese mà .

Tuy TY c̣n thắc mắc nhiều nhưng TY xin giấy và viết vẽ màu (crayons) để vẽ tạm cho cháu 1 lá cờ vàng ba sọc đỏ cho bé biết , sau đó TY nói là sẽ cho cháu 1 cái decal (sticker) có h́nh lá cờ đó .

Vài ngày sau TY trở lại và cho bé cái decal với h́nh dạng cờ vàng ba sọc đỏ dài khoảng khoảng hơn 1 inch . Cháu bé giành lấy và dán trên 1 miếng tag trên backpack , tuy hơi xéo nhưng TY cũng cảm thấy hài ḷng .

Giờ đây đọc những ǵ anh Phú Yên đưa lên làm cho TY cảm thấy băn khoăn .

Big Bear
06-01-2011, 07:07 AM
Giờ đây đọc những ǵ anh Phú Yên đưa lên làm cho TY cảm thấy băn khoăn .[/QUOTE]
-----

Thân chào ACE,

Theo BB thấy th́ TY không có ǵ phải băn khoăn hết.

Cháu bé đă hỏi "cờ Việt-Nam" th́ TY đă cho cháu lá cờ vàng rồi cháu dáng lên túi đeo lưng, có lẽ v́ cháu thích như vậy, có lẽ nó cũng hănh diện cho người ta biết "tôi là người Việt-Nam".

Đâu có ǵ đâu mà TY phải băn khoăn... ;-))

Thân,

BB