PDA

View Full Version : Ba tôi và tôi.... Hải Triều



Aquamarine
11-30-2007, 04:24 AM
Ba tôi và tôi....



Hải Triều





(Viết tại Oregon trưa 24/11/2007 vài giờ sau lúc Ba tôi mất tại Việt Nam)



Theo Má tôi kể là Ba tôi theo kháng chiến chống Pháp lúc tôi c̣n bé, nhưng ba tôi không vô đảng Cộng Sản, đó là lư do có lần Ba tôi bị Cộng Sản xử tử hụt v́ bất đồng ư kiến “nặng nề” với tồ chức kháng chiến do Cộng Sản nắm quyền sinh sát. Năm 1954, ba tôi không đi tập kết ra Bắc v́ ông không phải là đảng viên Cộng Sản, ông ở lại với gia đ́nh như một người dân b́nh thường và cùng Má tôi “sản xuất” một bầy con mà tôi là thằng nhóc đầu đàn.

Khi lớn lên, tôi học dang dỡ ở bậc đại học, chui vô Thủ Đức để trở thành một tên quan nhí. Tôi đổi về Sài G̣n sau khi ở Quân Khu 2 bảy năm, tôi hoàn tất xong chương tŕnh đại học và Ba tôi nghĩ là ông đă có thằng con với tương lai sáng lạng. Nhưng ông đă lầm. Khi Sài G̣n rơi vào tay Cộng Sản, miền Nam trở thành một thứ thiên đường đen thui, tôi và vô số anh em sĩ quan miền Nam cùng quê bị đẩy lên mật khu Kà Tót giữa rừng, gần biên giới Lâm Đồng Đồng B́nh Thuận, nơi đó, chỉ sau vài tuần, anh em tụi tôi phải đặt cho cái tên là “trại tử thần”. Tên cũ của nó là “trại tù tàn binh Kà Tót”.

Trong lúc sống như súc vật dưới những mũi AK trên rừng Kà Tót, chúng tôi, những tên tù c̣n sống hàng tuần phải khiêng chôn những tên tù bị chết, v́ sốt rét và thiếu ăn… Và tôi thấy có lẽ ḿnh không có ngày về. Ba tôi dĩ nhiên là không lường được cuộc đổi đời quái đản ngược ngạo đă xảy ra. Khi tin số tù chết ngă xuống hàng loạt trên rừng Kà Tót, và trại cấm không cho thăm nuôi, những gia đ́nh tù nhân sống với những ngày đêm ác mộng khi nh́n về hướng núi rừng, nhất là sau tin đại úy Tṛ bị “cách mạng” đập đầu chết trên một ḍng suối cạn ở Phú B́nh, cách Phan Thiết chừng 8 cây số về phía Tây Bắc, làm cả thành phố co ro run sợ và kinh hoàng.

Tôi không biết Ba tôi có bao nhiêu cơn ác mộng, nhưng sau nầy, tôi được biết là mỗi đêm ông đều ra ngoài sân, nh́n về hướng Kà Tót với bó nhang khấn vái mười phương tám hướng cho tôi c̣n sống, cho tôi có ngày trở về.

Mà cuối cùng tôi về thiệt, tôi trở về, tôi c̣n sống với tấm thân tàn ma dại mang theo một gia tài vĩ đại của của những người “giải phóng”. Đó là những con trùng sốt rét ác tính nằm vùng hàng triệu con trong máu. Chết ở rừng Kà Tót hay chết ở nhà v́ sốt rét cũng là chết, nhưng chết gần cha mẹ đỡ lạnh lẽo, đỡ cô đơn hơn chết trong rừng Kà Tót với tấm thân bó bằng mấy vạt tre ném xuống ḷng đất. Tôi vẫn thường nghĩ như vậy.

Đầu năm 1980, tôi bỏ nước ra đi bằng đường biển, và Ba tôi lại cầu trời khẩn Phật. Lần nầy, tôi đến được Canada chứ không bị nhốt ở Côn Đảo như tin công an báo cho gia đ́nh. Lần nầy Ba tôi chỉ mất ngủ có một tháng sau khi nhận tin tôi đă thoát và đến bờ tự do. Ngay khi đến xứ người, tôi lăn vào chuyện viết lách và dần dần cuốn sâu vào những bài viết và mấy quyển sách mà Cộng Sản xếp vào loại phản động nặng mà cơ hội dành cho tôi một ngày về thăm lại Ba tôi là chế độ Cộng Sản phải “đi chỗ khác chơi”, hay phải cáo chung.

Khi Ba tôi c̣n sống, và c̣n ṃn mỏi đợi con suốt 28 năm, tôi luôn điện thoại hẹn Ba tôi là “Thế nào con cũng về, Ba chờ con năm nữa!” Ba tôi tin tôi, và ba tôi chờ tôi, 5 năm, 10 năm, 15 năm… mỗi năm ông ṃn dần khi qua cái tuổi gần 90… Và cuối cùng, tôi đă thua cuộc hẹn. Ba tôi đă chờ đến hơi thở cuối cùng và đă ra đi không hẹn ngày trở lại gặp tôi.

Ba tôi đă ra đi vài tiếng đồng hồ sau khi tôi đến Portland, Oregon trong chuyến đi dài Portland, San Diego, Phoenix và quay về Seattle. Qua email em tôi cho hay “Ba đă mất lúc …. giờ sáng ngày 23 tháng 11 tại Phan Thiết.” Tôi bàng hoàng, tôi rơi nước mắt. Tôi biết là sẽ có ngày đau thương nầy, tôi chuẩn bị từ lâu nhưng không thể không đoạn ruột. Gia đ́nh thừa biết là tôi không về với Ba tôi trong ngày ông mất, nhưng vợ tôi vẫn yêu cầu tôi bỏ chuyến đi và quay về Vancouver. Mà về để làm ǵ khi em thay anh bay về thọ tang cho Ba và anh nằm nhà ôm nỗi đau “bất hiếu” mà khóc một ḿnh. C̣n chương tŕnh anh em và ban tổ chức sẽ ra sao nếu người nói chuyện không có mặt? Tôi quyết định tiếp tục chuyến đi khi những ḍng nước mắt khóc cha đă khô.

Chiều nay cùng anh em có mặt trong buổi gây quỹ cho Dân Oan và TPB.VNCH tại Portland, tôi bỗng chợt nhớ ra một điều kỳ lạ mà tôi đă quên không để ư. Ba tôi đă ra đi đúng vào giờ sinh của tôi, vào ngày sinh của tôi, và vào tháng sinh của tôi. Tôi rời Vancouver vào ngày sinh nhật của ḿnh mà tôi có nhớ ǵ đâu. Điềm ǵ đây? Có ǵ bất thường không? Nhưng dù có điều ǵ đi nữa, con đường trước mặt của tôi vẫn không thay đổi. Tôi vẫn đi với ước mơ một nước Việt Nam tự do. Ba tôi không thể trường tồn với thời gian, nhưng dân Tổ Quốc Việt Nam phải trường tồn. Ba hiểu tôi, và Ba không một lần trách.

Câu duy nhất mỗi lần ông ṃn mỏi là “Liệu con có ngày về cho Ba thấy lại mặt con hay không?”. Lần nào tôi cũng bơm một chút hy vọng cho Ba tôi: “Ba chờ con vài năm nữa! Thế nào con cũng về!” Lần nầy th́ không c̣n ǵ nữa! Lần nầy, tôi lại khổ tâm nhắc lại câu tôi thường trách ông Trời rằng… tại sao thời nay lại “nghịch thiên giả tồn, thuận thiên giả vong?”. Ba tôi mất, tôi sẽ tụng câu nầy cho tới ngày Cộng Sản Việt Nam không c̣n mới thôi.

Mới đây, thật là “một sự vô t́nh linh hiển” khi trong tác phẩm mới nhất tôi phát hành, và c̣n đang lang thang đi ḷng ṿng nói chuyện, tập “Máu Và Nước Mắt Trên Lưng Trường Sơn”, những ḍng cuối của trang 152, tôi lại viết: ”Sau cùng, tác giả tạ tội bất hiếu cùng Cha, Mẹ, trong những ngày ṃn mỏi cuối đời mà tác giả, người con trưởng trong gia đ́nh, vẫn nhất quyết không về quê hương dưới màu cờ đỏ, cho dù Cha Mẹ có mất trước ngày cộng sản Việt Nam sụp đổ!”

Lời nguyền đă hiện thực, bất hạnh thay, lại đúng ngay vào ngày sinh của tác giả! Thôi th́ những ḍng nầy được viết xong sau đúng giờ sau khi Ba mất. Con chân thành xin tạ tôi bất hiếu với Ba. Ba thương con, và con tin Ba hiểu con và tha thứ cho con.



Hải Triều

(Một đứa con bất hiếu của Ba…)