PDA

View Full Version : Quỹ đất, Quỷ đất và 7 phát súng colt của ĐẶNG NGỌC VIẾT.



quehuong
09-17-2013, 08:20 AM
Quỹ đất, Quỷ đất và 7 phát súng colt của ĐẶNG NGỌC VIẾT.


http://4.bp.blogspot.com/-K89A7c9NDCE/UjcpE5ZCehI/AAAAAAAAAFU/y-nUlqqgGv0/s640/1009891_524432864301476_758940103_n.jpg


(Hạ Đ́nh Nguyên)


Bênh vực kẻ giết người là điều trái đạo lư và ngược pháp luật. Kết án kẻ giết người – đă chết - đă trở nên thừa .

Nói xấu, bôi nhọ th́ vô liêm sỉ.

Đặng Ngọc Viết đă tự ḿnh giải quyết dứt điểm, trọn vẹn suốt cả quy tŕnh.

Khi khởi sự ra đi, anh không quan đến một lời phán xử của bất cứ ai. Anh ấy biết rơ nguyên nhân anh hành động, biết cách hành động, và hiểu rơ hậu quả của hành động, cả cách giải quyết hậu quả ấy, bằng hai phát súng cuối cùng cho ḿnh.

Khi gặp nổi bất b́nh tột độ, người dân Bắc Triều Tiên có thói quen phản ứng bằng cách “khóc tập thể” khi gặp mặt lănh tụ. Người dân Tây Tạng có truyền thống chọn “tự thiêu”. C̣n ở Việt Nam th́ có nhiều cách, có cách của Vươn, của Văn Giang…v.v., và cách của Viết.

Hai giờ chiều ngày11-9, một ngày dễ nhớ với ấn tượng về con số ngược 9-11 của Mỹ, một người đàn ông tuổi trung niên, vào ṭa nhà UBND tỉnh Thái B́nh, gởi xe rồi đi t́m Văn pḥng của “Trung tâm Phát triển Quỹ đất” của tỉnh.

Bước vào văn pḥng Trung tâm, thấy 3 người đàn ông đang ngồi, anh ta hỏi người ngồi gần nhất (phó GĐ Dũng):
- Ông Giám Đốc Tư đâu ?
- T́m gặp Giám Đốc có việc ǵ ? người ấy hỏi lại.

Không trả lời, với một vẻ thản nhiên, như sự thực thi một sứ mệnh, người đàn ông đưa tay vào túi, lấy ra khẩu súng, bắn thẳng vào đầu người vừa hỏi. Hai người ngồi cạnh bất động, không kịp một phản ứng nào, liền nhận ngay lập tức mỗi người một phát vào đầu. (cán bộ Xuân và Dương). Ba người liên tiếp đổ gập xuống. Bước ra khỏi pḥng, Đặng Ngọc Viết chuyển sang pḥng bên cạnh, bắn một phát ngay vào đầu người vừa xuất hiện (cán bộ Cương). Bà Phó GĐ Lan Anh kinh hoàng lao vội xuống gầm bàn để trốn. Một phát nữa sượt qua mang tai.

Năm phát súng đă gây sự náo loạn. Người ta nhốn nháo chạy ùa ra khỏi pḥng, thấy kẻ “sát thủ” bước nhanh qua sân, tay cầm khẩu colt, họ vội vàng lao ngược về pḥng, đóng cửa lại. Sát thủ ra lấy xe và đi mất, để lại đằng sau một hiện trường tang tóc, mặc cho cái Trung Tâm Phát Triển “QUỶ” đất. Một loại quỷ của đất.! và một câu hỏi duy nhất c̣n đọng lại tiếng vang “Giám Đốc Tư đâu ?” .

Bây giờ, có lẽ GĐ Tư đă hiện diện lành lặn, cùng các nạn nhân :

- Vũ Ngọc Dũng, PGĐ, bị bắn vào đầu.
- Phạm Thị Lan Anh, PGĐ, bị bắn sượt mang tai.
- Nguyễn Thanh dương, CB, bị bắn xuyên mắt phải.
- Vũ Công Cương, CB, bị bắn vào đầu.
- Bùi Đức Xuân, CB, bị bắn vào đầu.

Buổi chiều cùng ngày, Đặng Ngọc Viết cởi xe về đến quê nhà, xă Trà Giang, huyện Kế Xương, tỉnh Thái B́nh. Tắm rửa xong, anh đi bộ ra chùa Đông Sơn, một ngôi chùa trong làng. Anh chuyện tṛ cùng mấy người Phật tử. Sau nầy, người ta mô tả, anh là người hiền lành, nói ít. Anh có bày tỏ vài lời bất b́nh về việc đền bù giải tỏa. Khoảng 5 giờ chiều, anh nghe bụng đói, lại đến giờ ăn, anh xin một bát cơm chay. Ăn xong, anh thong thả ra tượng đài Phật Quán Thế Âm, đi quanh nhiều ṿng rồi ngồi lại ở chân đài. Hơn 6 giờ, trong không gian tĩnh lặng, người ta nghe 2 phát súng nổ. Hai phát súng tự bắn vào ngực ḿnh. Trước khi kết thúc hoàn toàn để vào cơi tịch diệt, anh kịp hoàn trả lại khẩu súng xuống ao sen. Ao sen không phải là chủ nhân khẩu súng colt kiểu Trung quốc, bắn đạn ch́ ấy, mà chỉ là nơi có khả năng chứa đựng nhiều thứ của thế gian.. Anh gởi nó lại.
Đặng Ngọc Viết không phải là một sát thủ chuyên nghiệp nhận giết thuê v́ tiền, không phải là chiến sĩ Hồi giáo chiến đấu v́ Thánh Ala, càng không phải là người của “thế lực thù địch” từ Mỹ hay Trung Quốc cử sang. Viết giết người v́ lư do ǵ ?

Bảy phát súng nổ, tuy diễn ra ngắn ngủi nhưng có vọng âm xa, ngân nga sâu lắng, làm cho lương tâm con người trở nên ray rứt. Ranh giới rất là mong manh giữa trái và phải, giữa lương thiện và bất lương, gây nên những cảm xúc nhiều chiều, trái ngược, lại có phần “phi pháp”. Hẳn nhiên Đặng Ngọc Viết là kẻ giết người, nhưng c̣n điều ǵ đó khác, và hơn thế nhiều. Và cả những nạn nhân đáng ngờ kia, nếu không phải thủ ác, th́ cũng là vô t́nh tham gia cái ác ?

“Phát triển quỹ đất”, đất đâu mà phát triển ? Bờ rạch, bờ sông, hẻm núi, bưng biền đều có bàn tay người dân nâng nui, khai phá, tô bồi từ lâu mà có, nói chi tới đồng ruộng vườn tược…Phát triển là bành trướng, thu tóm , gom lại cho nhiều, tích lũy lại thành quỹ riêng cho ḿnh, ḿnh là những nhóm người đang nắm quyền lực trong tay, dưới sự lănh đạo toàn diện của đảng CS. Đó là sự giành giật, cướp đoạt trắng trợn, lơa lồ, dưới một hệ thống từ ngữ có tính chất ma thuật.

Viết lạnh lùng bắn vào đầu 5 con người không quen biết, nói chi tới thù hận riêng tư ! Viết t́m ông Giám Đốc Tư, nhưng thực chất không nhất thiết phải đi t́m cái h́nh hài cụ thể của Giám Đốc Tư. Tất cả chỉ là biểu tượng với nhiều tầng nấc. Đích thực, cái mà anh ta nhắm đến th́ lại vô h́nh vô dạng. Nó nằm trên những con chữ vô tri, lạnh lùng mà đẫm máu trên các trang giấy.. Ai mà đi ném bom hay đặt ḿn vào trang giấy, họa điên sao ? Đó là những cụm từ làm lưng mật, làm ứa máu, sôi gan người dân bao năm qua :“giải phóng mặt bằng”, “đền bù giải tỏa”, “quy hoạch”, “phát triển”, “tích lũy”…, chúng là sản phẩm của cái tiền đề “đất đai là của toàn dân”. “Toàn dân” là một từ ngữ trống không, do đó những người nhân danh là “đầy tớ” tha hồ hành xử kiểu ma thuật. Từ đó, quỹ đất đă trở thành quỷ đất. Chúng sống bằng đất, ăn đất, thở đất, phương phi bằng đất, trơn lán bằng đất, hănh tiến, tự tin, hây hây uy quyền, uy nghi cũng bằng đất, đang tiếp tục hoành hành như một trận dịch.

Nhưng những cái đầu nào là chủ nhân đích thực của các con chữ nói trên ?
Nó nằm ngoài tầm với của sức lực và bàn tay Viết, nhưng không phải là ngoài tầm nh́n và sự hiểu biết. Viết là một con người b́nh thường khỏe mạnh, chưa có tiền án tiền sự, đă nhiều lần đi t́m cái sống bằng “xuất khẩu lao động” sang Nga. Anh ta biết đi đây đi đó. Hẳn là biết chuyện Đoàn văn Vươn, chỉ bắn súng hoa cải cho vơi nỗi giận, được nhân dân cả nước ủng hộ, song không thoát khỏi cảnh tù đày, và ông Đại tá Ca- kẻ tấn công- lên Tướng. Hẳn cũng biết những đoàn người đấu tranh giữ đất, đ̣i đất, khiếu kiện ôn ḥa, lê lết rồng rắn hằng năm trời ở các đường phố Hà nội, Sài g̣n, ăn đường ngủ bụi, màn trời chiếu đất ở các công viên, bị “côn đồ” hành hung.v.v…, chẳng đem lại một hiệu quả nào. Mọi chuyện đó, có lẽ với Viết là chưa ‘đủ đô”. Viết cũng trăi qua những tích lũy nội tâm về hoàn cảnh gia đ́nh, trong cái đất nước đang rất tiến lên nầy. Mẹ đă mất, cha là cựu chiến binh nằm bại liệt nhiều năm, người anh mang bệnh chất độc màu da cam, vợ li dị sang Nga sinh sống, 2 đứa con nhỏ gởi bên ngoại v́ không đủ sức nuôi…Bây giờ th́ đến lượt bọn “quỷ đất” há mồm vồ anh.! Có lẽ trái tim của Viết đă đến độ đầy lên, và anh ta hành động..Và anh đă hành động theo cách triệt để, tận cùng.

Thông tin cho biết, Viết thản nhiên nhận tiền “đền bù”. Anh vào Sàig̣n một chuyến, rồi quay về. Một tuần sau, sự kiện ngày11-9 đă diễn ra …!

Năm nạn nhân đă chịu thay cho ông Giám đốc Tư may mắn. Giám Đốc Tư lại là một biểu kiến cho cái “phát triển quỷ đất” trên khắp nước.

Chuyện hăy c̣n dài.

Sẽ có bao nhiêu Viết trong nhân dân, khi mà mệnh lệnh “đất đai là của toàn dân” c̣n tiếp tục được ban ra theo cách “kiên định” ? Một con người b́nh thường, bỗng dưng trở nên chuyên nghiệp, tỉnh táo và dứt khoát, hành động như một tay sát thủ có đẳng cấp, mà ư nghĩa của hành động đă gây nên nhiều cảm xúc.

Đáng tiếc và đáng thương cho một gịng máu đă chảy.!

Bao giờ th́ hết bọn quỷ đất ?

Câu trả lời nầy dành cho ông TBT Nguyễn Phú Trọng. Nhưng chắc chắn dân Việt không có tập quán “khóc tập thể” khi gặp Ngài Lănh tụ.!

HĐN 14-9-2013

nguon FB

quehuong
09-17-2013, 08:25 AM
Vẫn chưa hết bàng hoàng về vụ xả súng ở Thái B́nh!

ĐẤT

Chính quyền đẻ từ súng,
Th́ chắc chắn có ngày
Sẽ bị chết v́ súng.
Hăy nên nhớ điều này.

Nhà nước nào dùng súng
Để cướp đất của dân,
Nhà nước ấy chắc chắn
Chết v́ súng của dân.

Khi người dân mất đất,
Phải bắn vào chính quyền,
Th́ đó là dấu hiệu
Đất nước không b́nh yên.

Chỉ c̣n biết hy vọng
Sau vụ đau ḷng này
Chính quyền sẽ sáng mắt,
Rồi dần dần đổi thay.

Không th́ hăy đợi đấy.
Hôm qua là anh Vươn.
Hôm nay là anh Viết.
Mai sẽ c̣n nhiều hơn.

Xă hội đang sôi sục
Như nồi cơm sắp trào.
Khôn th́ lấy bớt củi,
Đừng dại cho thêm vào.

Dân Đại Việt sinh sống
Bao đời bằng nghề nông.
Ǵ họ cũng chịu được,
Nhưng mất đất th́ không.

Thái Bá Tân


Người dân, khi im lặng,
Không có nghĩa đồng t́nh.
Lại càng không có nghĩa
Chỉ biết sống v́ ḿnh.

Im lặng là sức mạnh
Bị dồn nén lâu ngày.
Là quả bom chưa nổ.
Đừng chạm nó bằng tay.

Thái Bá Tân

quehuong
09-17-2013, 08:37 AM
BÀN GIAO NỖI SỢ

Kiêm Ái

Khi tiếng súng Hoa Cải và trái ḿn tự tạo của anh em Đoàn văn Vươn nổ, Việt Cộng cũng đă khiếp sợ, chính Nguyễn Tấn Dũng đă phải xuống tận Hải Pḥng tập hợp cả bọn Việt Cộng địa phương để xoa dịu t́nh h́nh dân chúng đang xôn xao lúc đó. Nhưng v́ bản chất lưu manh, quỷ quyệt, chỉ một thời gian ngắn sau, khi "ai về nhà nấy" th́ Việt Cộng lại dở thói lưu manh, một mặt trả thù anh em họ Đoàn, mặt khác lại khuyến khích khen thưởng cho thuộc hạ, một cách khuyến khích chúng tiếp tục hành động gian ác đối với đồng bào. Bởi v́ Việt Cộng cho rằng cho quá lắm th́ cũng chỉ "găi ngứa" chúng mà thôi, v́ súng Hoa Cải làm sao b́ được với aka? Và người dám "găi ngứa" chúng nay đang nằm trong khám với những hành hạ trả thù, trong khi vợ con nheo nhóc, khổ sở. Đến khi ra tù th́ chỉ c̣n 2 bàn tay trắng, cô đơn. Bài học này, Việt Cộng đă trù liệu và thực hiện. "Anh là ai, sao đánh tôi chẳng chút nương tay?" Những lời kêu gào vừa tha thiết, vừa thân thương như vậy, của Việt Khang, chúng coi như "pha"

Tuy nhiên, biến cố Đặng Ngọc Viết chắn chắn phải làm cho bọn Việt Cộng "giựt ḿnh". Không c̣n súng hoa Cải chỉ găi ngứa, mà là súng lục, bắn chết người, lấy sinh mạng chúng. Đây quả là một biến cố cảnh cáo cho tất cả các cấp Việt Cộng, từ những tên chóp bu cho đến những tên địa phương. Một bài học mà mọi người; Việt Cộng cũng như dân chúng, nhất là người ngoại quốc thấy rơ "tức nước vỡ bờ". Đây là một điểm son của người Việt Nam, của người Quốc Gia. Sau khi bắn người, dù người đó là kẻ thù của dân tộc, của dân chúng, Đặng Ngọc Viết đă đến chùa, sám hối dưới chân Đức Phật rồi lấy cái chết của ḿnh trả nghiệp, dù đó không phải là "nghiệp". Đó là công. Công trừ gian diệt bạo.

Một việc làm chính nghĩa. Một việc làm cảnh tỉnh thú tính của Việt Cộng. Từ Hồ Chí Minh cho đến những tên côn đồ mà VC thuê mướn, chúng giết hại biết bao nhiêu người nhưng chưa khi nào tỏ dấu ăn năn. Sự khác biệt giữa Quốc Gia và Cộng Sản là ở đó. Sự khác biệt của con người và con thú là ở chỗ đó.

Nh́n lại 70 năm qua, kể từ ngày tên tội đồ dân tộc Hồ Chí Minh đem giống cỏ Hoa Cứt Lơn, cây Cộng Sản, cây chó đẻ vào Việt Nam, biết bao nhiêu tội ác mà chúng đă gieo rắt trên khắp đất nước.

Đúng là;
"Rợ Hồ Đảng Cộng họa Dân ta"

Cái họa này chưa từng có trong lịch sử loài người, nhất là trong dân tộc Việt Nam. Từ Hùng Vương lập quốc cho đến các triều đại phong kiến, lúc nào thay đổi thể chế ḍng họ, khi đă "b́nh định" xong đều khuyến khích dân chúng lo làm ăn để "dân giàu nước mạnh". Triều đ́nh nào dù có "sưu cao thuế nặng" bao nhiêu, họ cũng chừa cho dân có đủ phương tiện để sống. Thuế có cao bao nhiêu th́ cũng không quá 1 phần mười lợi tức. Loại thuế chữ "tỉnh" cao nhất của chỉ 1/10. Nhưng đối với Việt Cộng th́ khác. Chúng "thu mua" tới 9 phần mười chưa đủ, chúng c̣n lấy luôn, chẳng những phương tiện làm ăn của dân mà c̣n tước đoạt luôn cái nhà, mảnh vườn của dân, ngay cả bản thân những cô gái, những trẻ em chúng cũng bán luôn, giang sơn th́ bán dần cho Tàu Cộng. Thoạt mở đầu đă ló ṃi cướp giựt:

"Cướp Chính,* trị dân, bán nước nhà"

Cuộc biểu t́nh do công chức Hà Nội tổ chức để ủng hộ chính phủ Trần Trọng Kim, chúng đem cờ quạt, khẩu hiệu choáng chỗ, thế là cướp luôn chính quyền (*19-8-1945). Toa rập với thực dân Pháp, mời Pháp lên Hà Nội, bắt dân chúng treo cờ mừng đón với danh nghĩa "mừng sinh nhựt Hồ Chí Minh", Khi phải rút lui khỏi Hà Nội, Việt Minh tức Việt Cộng sau này đă "tiêu thỗ kháng chiến" để cho dân chúng "hữu sở kư vô sở qui" (mượn thuật ngữ luật Hồng Đức: khi đi người ta đă đốt nhà đốt ruộng, làm sao về khi tất cả đă ra tro bụi?) mà theo chúng. Nhiều người hỏi: "Tây nó ăn bánh ḿ, ở đồn bót, tại sao lại đốt ruộng, đốt nhà dân?", lập tức bị thủ tiêu. Trị dân quá hơn thực dân trị dân bảo hộ. Chưa hết, đến năm 1958, Hồ Chí Minh toa rập với Phạm Văn Đồng bán biển cho Tàu để lấy vũ khí xâm lăng miền Nam!

"Kháng chiến 9 năm" để đuổi thực dân giành lại "độc lập - tự do - hạnh phúc" thế mà nạn nhân đầu tiên của tự do là những kẻ trí thức, nhà văn, nhà thơ, nhà báo, khảo luận v.v... bị trù dập cho đến tận cùng khố rách áo ôm, phải đẻ ra phương pháp chiến đấu với cái đói" để sống. Vụ án "Nhân Văn Giai Phẫm" cho đến nay đă là một vết dơ trong lịch sử văn hóa nước nhà, không sao rửa sạch.

Hiệp định Genève do thực dân Pháp và bè lũ Hồ Chí Minh kư cắt đôi đất nước, Chính Phủ Việt Nam Quốc Gia không kư, trong đó có điều khoản nhân dân 2 miền tự do lựa chọn nơi sinh sống. Ở miền Nam ai muốn ra Bắc tùy ư, không ai ngăn cản. Một vụ án điển h́nh chứng minh dù là những kẻ thân Cộng cũng không dám sống tại mièn Bắc, đó là Trương Gia Kỳ Sanh, bị Thủ Hiến Trung Việt Phan Văn Giáo cho thả dù xuống miền Bắc để hắn ta sống với kẻ hắn ưa thích. Nhưng, Trương Gia Kỳ Sanh vẫn cậy cục để trở về miền Nam. Trong khi đó th́ có cả triệu người từ Bắc dù phải liều chết cũng t́m đường vào Nam. Riêng dân Quỳnh Lưu, bị VC bao vây ngày đêm cấm không được "đi Nam", một cuộc nổi dậy không cân sức đă chứng minh cho thế giới thấy không ai muốn sống chung với Việt Cộng. "Di cư" là ước mơ của dân Bắc vào lúc đó. Chính nghĩa ở đâu mà Việt Cộng khoe? Hơn triệu người đă bỏ phiếu bằng chân.

Những ai c̣n nghi ngờ cho rằng "VC không răng mô" th́ năm 1956 một cuộc tàn sát dân Việt Nam một cách "long trời lỡ đất" khiến gần 200 ngàn dân Việt bị VC gán cho 2 chữ "địa chủ" trong vụ "Cải Cách Ruộng Đất" để giết và cướp ruộng đất, nhà cửa, luôn cả vợ, c̣n con cái họ th́ "đi đâu th́ đi", vợ Hoàng Cầm là một "con cái địa chủ điển h́nh". Thế mà Tố Hữu ca ngợi:

"Giết, giết nữa bàn tay không phút nghỉ
Cho ruộng đồng lúa tốt thuế mau xong
Cho Đảng bền lâu cùng rập bước chung ḷng
Thờ Mao Chủ Tịch, thờ Xít ta lin bất diệt"

Cho nên:
Giai phẫm, Quỳnh Lưu oan, khắc nghiệt
Di cư, Ruộng đất án qua loa"

Bước qua thế kỷ 21 th́ những điêu ngoa gian trá, tuyên truyền nhồi sọ và cả hăm dọa, tù đày và chết, toàn dân Việt đă không c̣n sợ nữa. Tất cả các cuộc đấu tranh giữa người và thú, giữa người với người th́ bên nào SỢ bên đó thua! Nắm được lợi thế này, bao nhiêu năm qua VC chẳng những làm cho dân sợ mà c̣n khiếp đảm nữa. Nhưng hôm nay, toàn dân đă không sợ nữa. Toàn dân đă quyết đứng lên. Lâu nay, dù oan nghiệt, dù bị chèn ép, dù phải trần truồng để cho thế giới thấy cái dă man của Cộng Sản, Việt Cộng cũng không sờn ḷng, v́ chúng chỉ có thú tính. Hôm nay, khi đạn vào đầu chúng, đồng nghĩa với một cuộc bàn giao lư thú: dân bàn giao cái SỢ cho Việt Cộng giữ. Đồng thời nêu cao chính nghĩa Quốc Gia chống Tàu xâm lược. Thề phải dùng mọi cách để bảo vệ quyền tư hữu. Thề cùng tổ quốc phải đuổi quân Tàu ra khỏi nước.

"Bom VƯƠN, đạn VIẾT, thề cùng thoát
UYÊN máu, VIỆT KHANG khơi động xa

Phải, qua những khẩu hiệu viết bằng máu của Phương Uyên, cái can đăm của Việt Khang với lời lẽ của một người anh, của bậc trưởng thượng khai trí mở mắt cho Nguyễn Tấn Dũng, Trương Phú Trọng...kể từ nay toàn dân đang bàn giao cái sợ lại cho Việt Cộng. Và quả ḿn và súng Hoa Cải của anh em Đoàn Văn Vươn, nhất là những viên đạn của Đặng Ngọc Viết sau khi Phương Uyên đă "không xin giảm án, chỉ mong có dịp nói cho Việt Cộng và toàn thể thế giới thấy cái can đảm của một cô gái chỉ hai mươi mốt, hai mươi hai (huống ǵ toàn dân) do đó, ảnh hưởng của một cuộc QUẬT KHỞI đang vang xa, trăi rộng ra khắp non sông. Cổ vũ mọi người đứng lên trừng trị VC, cất khỏi gánh nặng đă 70 năm, trong thời gian này VC đă gây bao tội ác. Xin độc giả đọc toàn bài thơQuật Khởi của lăo ông Vũ Đ́nh Hậu:

QUẬT KHỞI

Cảm nhận sau tiếng súng Đặng Ngọc Viết

Rợ Hồ Đảng Cộng họa Dân ta
Cướp Chính, trị Dân, bán Nước, nhà (1)
GIAI PHẨM, QUỲNH LƯU oan, khắc nghiệt (2)
DI CƯ, RUỘNG ĐẤT, án qua loa (3)
Bom VƯƠN, Đạn VIẾT, thề cùng thoát
UYÊN máu, VIỆT KHANG, khơi động xa
Bảy chục năm qua bao tội ác
Ngút ngàn xương máu, Đảng gây ra. (4)

Lăo ông Vũ đ́nh Hậu

1) -Cướp Chính Quyền ngày 19-08-1945
2) - Vụ án Nhân văn Giai Phẩm,
- Vụ Quỳnh Lưu nổi dậy
3) -Năm 1954 gần một triệu người di cư từ Bắc vô Nam
-Vụ Cải cách Ruộng Đất
4) -Và c̣n rất nhiều tội ác khác...... cho đến nay

Cụ Vũ Đ́nh Hậu đă như "Ông Lái Đ̣" chợt nghe ḷng ḿnh bừng dậy Mùa Xuân mà sáng tác bài thơ này. Thật là ư nghĩa, thật là hy vọng.

Kiêm Ái