PDA

View Full Version : Xin đừng nói “Người Việt Nam Ăn Cắp” mà hãy nói “Cán Bộ Việt Cộng Ăn Cắp”



Big Bear
02-04-2015, 01:22 PM
"Con sâu" Việt Cộng "làm rầu nồi canh" dân tộc Việt Nam.



Bằng chứng là người VN ở nước Việt Nam Cộng Ḥa chúng tôi trước năm 1975, từng có mặt trên khắp địa cầu, (và cả trong thời phong kiến), chưa hề xảy ra cái nạn ăn cắp như vậy, v́ với truyền thống văn hóa và đạo đức đă được nhuần thấm, th́ mọi người đều biết giữ cái liêm sỉ, cái danh dự của ḿnh, của dân tộc ḿnh, thà chết vinh hơn sống nhục, nhục cá nhân c̣n thế huống là nhục quốc thể!



http://tinanvc.blogspot.ca/2014/03/co-noican-bo-viet-cong-cap-khong-noi.html





Hãy nói: “Cán Bộ Việt Cộng Ăn Cắp”

Không thể nói: “Người Việt Nam Ăn Cắp”


Nhóm Nhà Giáo Miền Nam





Từ trước và gần đây, trên các phương tiện truyền thông trong và ngoài nước, đă rêu rao những chuyện làm phi pháp, phi đạo đức của “người VN”, hay đúng hơn là của những cán bộ CS VN và đồng bọn của họ, dính líu đến các vụ buôn lậu sừng tê, ma túy, gỗ lậu, và nhất là tệ nạn ăn cắp ăn trộm đồ vật ở các siêu thị nước ngoài, khi những kẻ xấu xa này có cơ hội ra nước ngoài bằng các con đường ngoại giao, du lịch, thậm chí du học hay “xuất khẩu lao động”, gây lên một nỗi bức xúc, khó chịu cho mọi người dân VN c̣n biết tôn trọng đạo đức và danh dự, danh dự cá nhân cũng như danh dự của dân tộc!



Là những nhà giáo, dù đă nghỉ hưu do bất măn hay do tuổi tác, chúng tôi thấy không thể im lặng mà chịu nhục măi như thế này, đành phải lên tiếng để sự thật, sự đúng đắn trong những chuyện này được xác nhận và được tôn trọng. Xin nêu những sự đúng, sự thật ấy như sau:



I. “Truyền thống ăn cắp” của cán bộ CSVN làm khổ dân và phá tan đất nước!



Khi nói đến “truyền thống” tức là nó có sự lưu truyền qua nhiều người, nhiều thế hệ, nhiều thời đại, trở nên một sự hiện diện thường trực, và mọi người đều nh́n nhận sự hiện diện thường trực của nó, dù nó xấu hay tốt.

Vậy th́ cái tính tham lam, ăn cắp của những tên cán bộ Cộng sản VN cũng thế, nó có tính cha truyền con nối, lưu truyền nhiều đời! Nói vậy không sai, chúng ta hăy nh́n vào thực tế xă hội VN bây giờ th́ thấy rơ: tên cán bộ lớn nào cũng dinh thự nguy nga, xe cộ vi vút, tiền bạc cơ man, ở đâu ra?


Tên cán bộ Cộng sản cấp cao nào cũng tham lam, ăn cắp của dân nước, soán đoạt của công làm của tư, từ tiền bạc, đất đai, nhà cửa cho đến xe cộ, thậm chí chiếm cả những vật “di sản” của quốc gia, dân tộc làm của riêng, chưng ở nhà riêng một cách ngang nhiên, trân tráo mà không hề thấy hổ thẹn v́ cái tội ăn cắp, phạm thượng đến Tổ Quốc, đến Tiền Nhân đă tạo nên những di sản chung ấy cho cả một dân tộc!



Điển h́nh như cái Trống Đồng ngang nhiên ngự trong nhà của cựu tổng bí thư Cs Lê Khả Phiêu mà một thời làm xôn xao dư luận. Nhà các quan chức khác cũng thế, đồ trang trí, trưng bày không thiếu ǵ những “tài sản quốc gia” như vậy. Hễ có địa vị là có quyền, quyền cướp của công, ăn cắp của dân mang về làm của tư, và quyền bịt miệng dân không được kêu ca lên án những tội phạm quốc gia ấy. Đời ông đời cha ăn cắp ngon lành, rồi di truyền cho đời con cháu, cả hiện vật ăn cắp lẫn cái máu ăn cắp, thành ra TRUYỀN THỐNG ĂN CẮP! Tại sao không? Gương cha ông cuỗm tài sản của nước, của dân về trưng đầy nhà, người nào đến cũng ngắm nghía trầm trồ “khen ngợi”, hay lấy đó làm gương: tại sao hắn lấy được mà ḿnh lại không? Tại sao nhà hắn có mà nhà ḿnh không? Tại sao hắn xây được nhà lớn, có tài sản lớn mà ḿnh lại chịu ở nhà nhỏ chẳng ai trầm trồ, lé mắt?


Nên tùy chức vị lớn bé mà cuỗm những hiện vật lớn hay bé trong tầm tay. Tùy số tiền tham nhũng, vơ vét được, mà thi nhau xây dinh thự, nhà tổ, khu kinh doanh…và thâu tóm đất đai sản vật. Mà những kẻ “vô sản chuyên chính gia truyền” này, nay có cơ hội đổi đời, hễ thấy tiền, thấy quyền th́ rất ham, rất thèm, đến nỗi không thể cưỡng được, tỷ như người bị đói khát lâu ngày mà vớ được bữa ngon, lại không bị cấm cản vậy. Thế là vơ, là vét, là cào cuốn vào miệng, vào tay bất kể sống chết. Vơ vét mà không được, mà bị cản trở, th́ là thằng dân “chống người thi hành công vụ”, sẽ dùng luật…giang hồ để xử chúng, để tiễu trừ chúng, như những vụ cướp đất ở Văn Giang, Hà Nội, Thủ Thiêm... và ở trên toàn lănh thổ Việt Nam! Tóm lại thường th́ tội cướp của sẽ kéo theo tội giết người, giết bằng súng đạn, bạo lực hay giết dần người ta bằng sự đói khổ, uất ức!



Đó là “truyền thống cách mạng” của chế độ và con người Cộng sản! Việc này mọi người biết, cả thế giới biết, và chính miệng các cán bộ chóp bu cũng la lên: “Họ ăn không c̣n chừa thứ ǵ không ăn!”.



Gương cha ông, gương cấp trên như vậy mà vẫn ung dung không bị luật pháp xét xử, bị dân hài tội, nên con cháu, cấp dưới đương nhiên phải theo, và có khi “đời sau” c̣n vượt hơn “đời trước”, như kiểu “con hơn cha là nhà…có phước”! Nhưng v́ không học, vô đạo nên mới hiểu một cách ngu xuẩn như thế, chứ câu thành ngữ này chỉ áp dụng trong lănh vực “tài và đức” mà thôi: Con tài giỏi hơn cha, con tốt lành, đức độ hơn cha, th́ mới là nhà có phước, c̣n con mà vô đạo, ác độc, ma quái hơn cha th́ là nhà vô phước, nhà xuống dốc, là gịng giống ác nhân thất đức, mà thất đức sẽ không đủ sức để chịu! Đó là cái “truyền thống cướp của giết người”, của gia đ́nh nhà CS, đang là đại nạn đại họa cho dân tộc VN, là nguyên nhân đă phá tan nát đất nước của chúng ta, và c̣n có nguy cơ mất nước v́ chúng bán nước cầu vinh!



II. Truyền thống ăn cắp của cán bộ cộng sản được… xuất ngoại, làm nhục cho Tổ Quốc và Dân Tộc



Loài sâu bọ Cộng sản đục khoét hết bên trong đất nước, rồi vươn ra ngoài, khi chúng ḅ ra nước ngoài bằng con đường “ngoại giao”, thương mại, du lịch, du học…! Cán bộ và miêu duệ, thân nhân của chúng đi đến đâu, th́ v́ quen tật đục khoét, ăn cắp ở trong nước, chúng lại tḥ ṿi tḥ tay ăn bẩn, ăn cắp ở đó! Bằng chứng là việc con cái các quan quân nhà CS ở các ṭa lănh sự, đại sứ VN trên thế giới đă buôn lậu, ăn cắp…, bị bêu rếu trên báo chí thế giới quá nhiều đọc không hết, và đọc đến đâu sầu đau đến đó, v́ “nỗi nhục quốc thể” quá lớn, quá nhiều chịu không thấu!


C̣n ǵ nhục cho bằng tin tức đầy trên các báo chí: “NHẬT, THÁI, HÀN…. RÊU RAO NGƯỜI VN ĂN CẮP!”, cụ thể là Nhật đang truy bắt những phi công, tiếp viên hàng không VN buôn đồ ăn cắp, chuyển vận đồ ăn cắp từ nước của họ về VN “theo đơn đặt hàng” của con buôn tại VN! Nghĩa là ăn cắp, buôn đồ lậu CÓ TỔ CHỨC, CÓ ĐƯỜNG DÂY, mà đường dây ấy được thành lập theo hệ thống an toàn của quan chức Cộng sản VN, chứ người dân nào vào được đó nếu không phải con ông cháu cha trong chế độ có truyền thống ăn cắp, ăn cướp này? Thử hỏi không phải là “thành phần ṇng cốt, có lư lịch đỏ”, th́ ai được làm phi công, tiếp viên hàng không bây giờ? Ngộ lỡ cướp máy bay hay “vận chuyển vũ khí cho địch” th́ sao? Dĩ nhiên có được “nhà nước” bảo kê th́ mới không bị phát hiện bao giờ, nếu không có nước “bị hại” lên tiếng tố giác!



Chúng tôi đọc những tin “người VN ăn cắp” này, mà báo chí của nước “bị hại” vô t́nh hay cố ư đưa lên, khiến đầu óc cứ điên loạn lên, mất ăn mất ngủ v́ buồn phiền, tủi nhục và uất hận!



Tại sao dân VN lại khổ nhục thế? Trong nước người dân chúng tôi đă bị áp bức, tù đày, cướp bóc, giết hại bởi cái chế độ tham tàn gian ác này, c̣n chưa đủ sao, nay lại bị các nước bạn trên thế giới chửi cho là người VN ăn cắp?!



Dĩ nhiên cũng có một số người VN đi lao động hay đi làm cái giống ǵ ở nước ngoài phạm vào cái tội vô cùng xấu xa điếm nhục đó, nhưng chỉ là thiểu số những kẻ “đói ăn vụng, túng làm liều”, do cái xă hội bị CS bần cùng hóa mà ra, chứ không phải là “người dân VN ăn cắp” một cách tập thể, chung chung, như là” bản chất” hay “truyền thống” của người Việt chúng tôi.



Bằng chứng là người VN ở nước Việt Nam Cộng Ḥa chúng tôi trước năm 1975, từng có mặt trên khắp địa cầu, (và cả trong thời phong kiến), chưa hề xảy ra cái nạn ăn cắp như vậy, v́ với truyền thống văn hóa và đạo đức đă được nhuần thấm, th́ mọi người đều biết giữ cái liêm sỉ, cái danh dự của ḿnh, của dân tộc ḿnh, thà chết vinh hơn sống nhục, nhục cá nhân c̣n thế huống là nhục quốc thể!



C̣n những kẻ mất lương tri, lương tâm mà làm cái việc xấu xa này th́ ở nước nào cũng có, người dân nào cũng có một số ít ỏi những con sâu như thế, chứ không chỉ là người VN. Cụ thể tại VN chúng tôi cũng đă và đang có những người Nga, người Tàu từng gian tham, ăn cắp, lừa đảo tại các nơi họ đến du lịch, làm ăn, người Campuchia, Thái, Nigeria, và nhiều người thuộc nhiều quốc gia khác, người da đen da trắng đều có, đến gây rối, trộm cắp, gây án, nhưng chúng tôi không bao giờ dám nói là “người Tàu, người Nga… ăn cắp” như các báo chí đă gán cho chúng tôi “người VN ăn cắp”!



Trước nỗi nhục quốc thể lớn lao này, chúng tôi, những người VN thật vô cùng đau xót và tủi hờn! V́ đâu nên nỗi?! V́ thế chúng tôi cũng phải lên tiếng để yêu cầu báo chí, các nước, KHÔNG NÊN VÀ KHÔNG THỂ NÓI RẰNG NGƯỜI VN ĂN CẮP, NHƯNG HĂY NÓI RẰNG CÁN BỘ CS VN VÀ NHỮNG BÈ LŨ CỦA HỌ ĂN CẮP, ĂN CẮP CẢ TRONG NƯỚC VÀ Ở NƯỚC NGOÀI!



Cụ thể, với tư cách là người dân VN, chúng tôi đề nghị các nước, các nơi là “nạn nhân” của kẻ cắp trộm, hăy ráo riết truy lùng, và thẳng tay trừng trị những kẻ vô liêm sĩ, vô đạo đức này, dù đó là dân tộc nào, thành phần nào, gịng dơi nào, dân thường hay quan chức, để giữ yên lành cho xă hội và cho toàn nhân loại. Vả lại, các bạn cũng chớ quên rằng, rất nhiều người VN chúng tôi, v́ hoàn cảnh đất nước đưa đẩy, hay v́ điều kiện làm ăn riêng,, đang có mặt trên khắp thế giới, đă và đang đóng góp trí tuệ, tài năng lẫn nhiệt t́nh, để xây dựng cho đất nước của các bạn rất nhiều, âm thầm hay đă được nêu danh.



Nếu chỉ nói đến một thành phần cặn bă làm xấu để nói là “người VN”, e rằng đó là một sự bất công!



Nếu không nói lên điều này, chúng tôi không phải chỉ thấy nhục, mà c̣n thấy ḿnh có tội với Tổ Quốc VN và với đồng bào thân yêu của ḿnh, v́ thế những tiếng nói chân thành này của chúng tôi, ước mong được mọi người, mọi nước quan tâm, để trả lại SỰ ĐÚNG, SỰ THẬT CẦN ĐƯỢC MỌI NGƯỜI TÔN TRỌNG, tránh sự vơ đũa cả nắm, tùy tiện xúc phạm đế DANH DỰ QUỐC GIA DÂN TỘC của chúng tôi, xin cảm ơn.



Viết từ Sài G̣n

Nhóm Nhà Giáo Miền Nam

Kiến Hôi
06-16-2015, 06:16 PM
https://ci3.googleusercontent.com/proxy/Hdu4uxE1O65L8ms6_Iddq2syD_5Onm-n3HVpfCSF6Zc7n--U6agWZCFy-V5ZV5fhYvYnzZn87__gj4U2elSnHkLiCvzI6c6TipXQIbp51C0dgOjXTxQl1lUQka6k6awRgvUGkVlxShualudIszcyiDheYa2Pyge8FQmMMFbCh0r-ileAqC6Ei6_nb_00m3Q=s0-d-e1-ft#http://mmbiz.qpic.cn/mmbiz/HviaDiboyUK5oTBEwBGheHhe3KG57qtWrpYGja6qSDB36o5yia6kQicd8yz9ib9RQYcWg5m3KiaoWda0Lt0IW8Ptfw8g/0Coi thằng việt cộng bôi bác sư tăng ḱa!:hammer:

Kiến Hôi
06-16-2015, 06:21 PM
https://ci4.googleusercontent.com/proxy/2Z3YKci0-CxIJjVUfXdlV0J6dOVXBMzB9q59zrruJmQcR171QfqjCwVzVFZbZ6ZSGwEMCO09rYrC43SxNJQwD6MRs71T_ZBjvmJYTEglDN-IJXX1g1Iw=s0-d-e1-ft#http://ugc.qpic.cn/adapt/0/99d0605d-c776-a308-4094-5379346faef2/0Trung Cộng là thầy của việt cộng!:ruri::huytgio:

Ô QUY
07-18-2015, 05:17 PM
Đẹp sao là lá cờ đỏ sao vàng!!!

Bùi Bảo Trúc

http://mgpgallery.motgocpho.com/cpg15/albums/userpics/10001/thieves_vixi.jpgPhải nói ngay người vẽ cái poster đó vẽ rất khéo. Những ai không phải là người Nhật hay người Việt, không đọc được chữ Nhật và chữ Việt mà nh́n tấm poster ấy th́ chỉ thấy lá cờ đỏ sao vàng quang vinh (?) của nước ta để rồi nghĩ ngay rằng (nội dung của tấm poster là) nước ta đang oai hùng tiến lên cùng năm châu thế giới.

Tấm poster này được một sinh viên Việt Nam học tại đại học Matsuyama Matsudo, Chiba t́m thấy ở trong khuôn viên của đại học. Nửa trên của poster là lá cờ đỏ sao vàng với ngôi sao phinh phính beo béo của "nước ta", không thể lầm với bất cứ một ngôi sao nào trong các lá cờ của thế giới. Thực ra trong tấm poster đó cũng không hẳn là một lá cờ, mà là một khoảng mầu đỏ chẩy loang xuống nửa dưới của tấm poster. Khoảng mầu đỏ loang che gần hết hai chữ "Trộm cắp". Một h́nh vẽ bàn tay, biểu tượng quốc tế cho chữ "STOP!". Ngay phía dưới là hàng chữ Nhật mà kiến thức rất hạn hẹp về chữ Hán của tôi chỉ đọc được lơm bơm ba bốn chữ, nhưng chắc ư nghĩa của hàng chữ Nhật ấy chắc cũng không ngoài một lời nhắn là đừng ăn cắp. Ở cuối của tấm poster là hàng chữ Việt nguyên văn: "LAO ĐỘNG LÀ VINH QUANG".

Chuyện ăn cắp th́ ở đâu mà lại không có. Ăn cắp không chỉ thấy ở những người thuộc riêng một quốc tịch nào nghĩa là những người ăn cắp th́ nước nào cũng có. Nhưng theo một bản tin của đài BBC mới đây, th́ người Việt ở Nhật dính vào hơn 40% những vụ ăn cắp vặt. Các vụ này thường diễn ra tại các siêu thị, luôn cả các cửa tiệm bán quần áo, mỹ phẩm sang trọng. Thủ phạm là những thành phần lao động, du sinh, và luôn cả các phi công và tiếp viên hàng không. T́nh trạng này diễn ra nhiều đến nỗi cảnh sát của một thành phố (Nhật) nọ phải đưa người sang Việt Nam để học tiếng Việt ngơ hầu giải quyết những trường hợp ngôn ngữ bất đồng giữa cảnh sát và những người Việt phạm tội ăn cắp. Ở một số nơi đă xuất hiện những poster có nội dung cảnh cáo những người trộm cắp viết bằng tiếng Việt hăm là h́nh phạt sẽ rất nặng. Điều an ủi duy nhất là, vẫn theo bản tin của đài BBC, thành tích ăn cắp của người Việt ở Nhật vẫn c̣n thua Trung cộng.

Nhưng người ta phải đồng ư là không có một tấm poster cảnh cáo nào có nội dung độc địa (nhắm vào Việt Nam) như tấm ở đại học Matsuyama. Có thể nó cũng xuất hiện ở những nơi khác nữa chứ chẳng lẽ chỉ in ra vài tấm treo trong khuôn viên đại học thôi.

Người designer vẽ tấm poster đó rất khéo nhưng cũng rất đểu. Thay v́ chỉ là mấy ḍng chữ Việt cũng đủ để răn đe những người có toan tính bất lương, phạm pháp th́ designer dùng ngay lá cờ và những hàng chữ Việt để đích danh nói thẳng với các công dân của nước "Cộng Hoà Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam" chứ không hề nhắm vào các lao động đến từ Philippines, Indonesia, Nam Hàn…

Lá cờ được ghép vào tấm poster nhưng không phải là môt lá cờ tung bay ngạo nghễ trong gió, mà là một khoảng mầu đỏ loang lổ.

Sau hết, cái đểu của người vẽ tấm poster đó ghép vào tấm poster đó là câu mà nhà nước vẫn đem ra để bảo ban, dậy dỗ những người dân cùng khổ của Việt Nam: "LAO ĐỘNG LÀ VINH QUANG".

Người design tấm poster rất đểu khi đem câu này ra để mỉa mai, rỉa rói, xỏ xiên nhà nước Việt Nam… Này mấy anh kia, cứ hô hào, cổ vũ cho chuyện lao động là vinh quang th́ hăy cứ nh́n lại coi người dân của các anh có làm đúng theo lời cổ vũ của mấy anh không. Họ có thực tâm tin rằng "lao động là vinh quang" không? Hay những công dân khốn khổ của nước Việt Nam mà các anh xuất cảng đi làm nô lệ ở khắp mọi nơi (nhưng không thấm nhuần đạo đức Hồ chí Minh và những lời kêu gọi của các anh) chỉ là thứ hàng xuất cảng trây lười, chỉ biết trộm cắp sang nước Nhật của chúng tôi và làm bẩn, làm ô nhiễm đất nước của chúng tôi.

Tấm poster xuất hiện từ hồi cuối năm 2014 nhưng tới nay, "đại sứ quán của nước ta" vẫn chưa có bất cứ một phản ứng nào. Không có một công hàm phản đối gửi cho chính phủ Nhật đ̣i tháo gỡ những tấm biểu ngữ có nội dung lăng mạ người dân và đất nước Việt Nam.

Hay là chúng nó cũng đồng t́nh với những lời chửi cha chúng nó lên như vậy?

Đáng lẽ ra bộ ngoại giao phải gọi đại sứ Nhật tới than phiền, đ̣i chính phủ Nhật phải ra lệnh cho thành phố Chiba dẹp bỏ, thu hồi những tấm poster đó và xin lỗi người Việt Nam và lá cờ đỏ sao vàng. Nhưng bộ ngoại giao, sứ quán Việt Nam ở Tokyo không hề mở mồm, mặc cho người Việt và lá cờ (dơ dáy ấy) bị mặc t́nh bôi bẩn thêm.

Nhưng làm thế nào được, khi mà cả nước chúng nó toàn là một bầy trộm cướp, đạo tặc với nhau. Cứ t́m chữ kleptocracy (chế độ ăn cắp) trong internet là lại thấy có tên Việt Nam ngay lập tức.

Cái danh dự của Việt Nam sau năm 1975 bị bọn chó dại ném xuống đất đen biết đến bao giờ mới gột rửa cho sạch đây!

Bùi Bảo Trúc

SilverBullet
07-27-2015, 07:17 AM
Cái mặt Việt Nam!

Huy Phương

Đă có lần bạn là người khách quư đến Honolulu, tại phi trường được một thiếu nữ xinh đẹp tươi tắn, choàng cho một ṿng hoa sứ với câu chào Aloha cùng một nụ cười thân thiện. Nhưng không phải du khách nào trên thế giới cũng được sự chào đón như thế!

Tuần trước, báo chí lại loan tin, những người Việt Nam, đồng bào của chúng ta, từ Sài G̣n đến phi trường Changi, Singapore, bị từ chối nhập cảnh, nói rơ ra là bị đuổi về.

Singapore là một trong 48 quốc gia mà người mang visa Việt Nam vào không cần thị thực, nhưng lần này mặc dù có đầy đủ giấy tờ tùy thân, nhiều hành khách Việt Nam, phần lớn là phụ nữ, vẫn bị nhà chức trách Singapore từ chối cho vào xứ của họ. Những người Việt này bị đối xử như tội phạm, bị đưa vào pḥng riêng, kiểm soát chặt chẽ giấy tờ, bị phỏng vấn và bắt tự đếm số tiền mang theo trước mặt nhân viên sân bay. Những người khách này buộc phải trở lại Việt Nam trên các chuyến bay đưa họ đến, hay lưu lại những khách sạn gần phi trường mà hăng hàng không Việt Nam phải đài thọ chi phí.

Lối hành xử này của Singapore cũng na ná như lối đối xử của "chính quyền" Việt Nam đối với những nhà hoạt động chính trị, nghi ngờ có hoạt động chính trị hay bất đồng chính kiến về Việt Nam lâu nay, mà không hề nói lư do.

Chính quyền Singapore cũng không hề nói lư do họ không cho những người Việt này vào nước họ, nhưng cái lư do này th́ những người trong cuộc, hay toàn thể "khúc ruột ngàn dặm" trên khắp thế giới đều biết rơ, đều cảm thấy xấu hổ và đau ḷng.

Hăng Jetstar Pacific, một trong hai hăng máy bay rẻ tiền có những đường bay ngắn cho biết, khi hành khách bị nhà chức trách từ chối nhập cảnh Singapore, người đó sẽ phải trả tiền ăn ở, tại sân bay. Phía Singapore thường buộc hăng hàng không phải ứng trước chi phí sau đó sẽ tính lại với hành khách. Chi phí cho mỗi khách bị từ chối nhập cảnh là khoảng hơn $200, chưa kể vé máy bay trở lại Việt Nam. Mỗi tháng, hăng này phải trả khoảng $20,000 cho những hành khách bị từ chối nhập cảnh tại Singapore.

Hăng Vietjet Air có hai chuyến bay Sài G̣n đi Singapore mỗi ngày. Trung b́nh mỗi tháng có 200 nữ hành khách bị Singapore yêu cầu quay về nước. Như vậy mỗi tháng Vietjet Air phải chi ra phí khoảng $750,000 cho những hành khách này mà không bao giờ đ̣i lại được tiền.

Phía Việt Nam mong phía Singapore cho họ biết danh sách những người Việt không được nhập cảnh vào Singapore để tiện việc ngăn chận, tránh sự tổn thất như trên, nhưng những người này đâu phải như những người làm chính trị có sổ đen của công an Việt Nam, mà chỉ là những cô gái, một ngày đẹp trời nào đó được rủ rê hay móc nối sang đây để... "đứng đường!" Trên các trang net, và ngay cả một phóng sự trên báo Thanh Niên trong nước, cũng công nhận rằng phần đông những cô gái đến với nghề này là hoàn toàn tự nguyện.

Chuyện không phải bây giờ mà cách đây vài năm Singapore đă loan tin cảnh sát tổng càn quét vào khu mại dâm Việt ở Geylang và Joo Chiat, bắt giữ hàng chục gái mại dâm người Việt lẫn bảo kê. Liên tục trong ṿng một tuần, chỉ riêng tại khu Joo Chiat, 52 cô gái Việt đă bị bắt giữ. Các cô trang điểm diêm dúa, ăn mặc hở hang đón xe buưt hoặc xe taxi đến quán karaoke, vô từng bàn khách, ăn uống, rượu bia, lả lơi, ôm ấp, bán dâm tại bàn rượu hoặc đi ngủ đêm với khách, cố moi tiền bằng đủ mọi cách. Dân Singapore cho biết gái mại dâm Việt đă câu kéo khách bằng cách không mặc đồ lót và cho phép khách thoải mái sờ soạng. Sang Singapore là một nghề kiên tŕ, lần này bị đuổi lần sau lại lên máy bay sang nữa. Một cô gái cho biết cô đến rồi về nhiều lần, mỗi lần ở Singapore kiếm vài ngh́n đô la.

Lối cấm cửa phụ nữ Việt Nam ở Singapore rơ ràng là nỗi đau đớn, nhục nhă. Rồi liệu, Bộ Ngoại Giao Việt Nam như lời yêu cầu có dám gửi công hàm đến Singapore để xin làm rơ trắng đen chuyện này không, hay nói ra chỉ thêm mất mặt! Làm người khác mất mặt cũng là một thứ làm nhục nhau. Ngày xưa làm nhục nhau th́ kẻ sĩ thách nhau đấu súng hay rút gươm ra khỏi vỏ. Ngày nay, bị nhục th́ đành ráng ngậm miệng mà đi.

Thể diện cũng có nghĩa là danh dự, ai làm ḿnh mất thể diện là làm mất danh dự ḿnh.

Nếu danh dự phụ nữ Việt Nam bị coi thường hay chà đạp là danh dự của cả dân tộc cũng bị coi thường. Ai có trách nhiệm trong việc đàn bà con gái Việt Nam bị cấm cửa và cái mặt Việt Nam trong thời gian gần đây, có thể nói xa hơn là dưới chế độ xă hội chủ nghĩa đă bị lấm lem đến mức tồi tệ.

Cái mặt Việt Nam CS ở Nhật mà đại diện là phi công, tiếp viên hàng không, người mẫu, du học sinh ăn cắp... không kể hết tên.

Cái mặt Việt Nam CS ở Thụy Điển rồi Anh, mà đại diện là Kiều Trinh, kẻ ăn cắp, đă rao giảng văn hóa trên truyền h́nh nhà nước, con "cán bộ Trung Ương Đảng", đă được "Bộ Y Tế Việt Nam" chứng nhận là tâm thần và "Ṭa Đại Sứ" Cộng sản Việt Nam can thiệp.

Cái mặt Việt Nam CS ở Phi Châu mà đại diện là nhân viên ngoại giao Vũ Mộc Anh, bí thư thứ nhất của "Đại Sứ Quán Việt Nam" tại Nam Phi, buôn lậu sừng tê giác.

Cái mặt Việt Nam CS ở Thụy Sĩ, ở Thái Lan mà đại diện là du khách ăn cắp.

Cái mặt Việt Nam CS ở Đài Loan mà đại diện là công nhân "xuất khẩu" ăn trộm chó làm thịt.

Cái mặt Việt Nam CS ở Nhật mà người Việt trộm dê làm thịt.

Cái mặt Việt Nam CS ở Malaysia: Khám phá một lần mà tống xuất 150 phụ nữ mại dâm về nước.

Cái mặt Việt Nam CS ở Nga, Tiệp Khắc, Ba Lan, Đông Đức với những nhóm băng đảng, buôn người có các ṭa đại sứ Việt Cộng... chống lưng.

Chuyện mất mặt, bẽ mặt, xấu mặt hay mất thể diện th́ cũng một nghĩa.

Hănh diện th́ ngẩng mặt, xấu hổ th́ cúi mặt, vuốt mặt, quay mặt, giấu mặt đi.

Cái mặt chai ĺ, tê cứng, không biết xấu hổ, vô cảm là cái mặt mo, mặt mẹt, mặt trơ.

Những cái mặt... Việt Nam Cộng sản nên che đi là những cái mặt của Đặng Xuân Hợp, Vũ Mộc Anh, Kiều Trinh, v́ họ đại diện cho "chính quyền" Việt Nam. Cái mặt đáng thương những người phụ nữ v́ xấu hổ cũng phải che đi, tủi thân v́ số kiếp phụ nữ Việt Nam, nhưng quả đáng thương hơn những đảng viên CS luôn luôn trơ mặt làm liều.

"Quá đẹp" là cái tên Việt Nam Cộng sản, hôm nay vang lừng khắp bốn biển năm châu.

Cờ đỏ sao vàng được minh họa cho hai chữ "ăn cắp." (*)

Tiếng Việt được dùng để viết những thông báo răn đe người Việt chớ... ăn cắp.

Ai đă sáng tác ra cái câu nói dối trá, "Tôi mơ ước một buổi sáng thức dậy, thấy ḿnh là người Việt Nam?" sẽ phải ân hận suốt đời.

Phần tôi, mỗi khi soi gương, tôi vẫn nhớ, "Tôi là người Việt Nam!" và cảm thấy thương cho tôi và thù ghét những con người CS đă làm cho h́nh ảnh Việt Nam xấu xa đi như hôm nay.

Cám ơn kư giả Xuân Dương ở trong nước với câu viết, "Một người, một gia đ́nh, một ḍng họ hay một dân tộc, khi sự xấu hổ bị đánh cắp th́ không c̣n ǵ để mất!"

Huy Phương

(*) Xem bài "Đẹp sao là lá cờ đỏ sao vàng" của Bùi Bảo Trúc.


http://mgpgallery.motgocpho.com/cpg15/albums/userpics/10001/vcancap.jpg

Ô QUY
07-27-2015, 02:30 PM
Ăn cắp ở Thụy Sĩ sao bằng ở Hà Nội

Ngô Nhân Dụng


http://mgpgallery.motgocpho.com/cpg15/albums/userpics/10001/normal_An-cap-o-Thuy-Si.jpg
Người Việt cộng ăn cắp (shoplifting) bị bắt ở Thụy sĩKhi đọc bản tin hai du khách người Việt bị bắt v́ ăn cắp ở mấy đôi kính mát ở Zurich, Thụy Sĩ tôi rất buồn. Đă đi tính ăn cắp tại sao hai cháu không làm ăn "quy mô lớn xă hội chủ nghĩa" mà lại đi ăn cắp vặt như vậy? Về Hà Nội, "phấn đấu vào đoàn," rồi "phấn đấu vào đảng" để làm những vố lớn có hơn không? Nếu sau này không được như Phùng Quang Thanh, Nguyễn Tấn Dũng, th́ ít nhất cũng theo gót được Nguyễn Xuân Sơn chứ?

Sau Nhật Bản, Thái Lan, Đài Loan, từ nay lại thêm Thụy Sĩ là nơi người ta phải cảnh giác khi thấy du khách người Việt Nam. Sỉ nhục cho cả dân tộc! Nhưng nghĩ cho cùng, không phải mấy cá nhân phạm pháp gây ra mối nhục này; họ cũng là nạn nhân. Chính phạm là một chế độ ăn cắp từ trên xuống dưới, lớn ăn cắp lớn, nhỏ ăn cắp nhỏ!

Khi trở về Hà Nội, chắc hai cháu đă nghe tin Nguyễn Xuân Sơn. Mấy bữa trước c̣n chễm trệ trên ghế chủ tịch Tập đoàn Dầu khí Quốc gia (PetroVietnam), giờ Sơn đang bị truy tố về tội "làm mất" 800 tỷ đồng (tương đương 36 triệu Mỹ kim) của công ty dầu khí, khi c̣n làm tổng giám đốc Ngân hàng Thương mại cổ phần Đại Dương (OceanBank).

Nguyễn Xuân Sơn đă làm trong ngành dầu khí từ 30 năm. Ông trở thành tổng giám đốc OceanBank sau khi PetroVietnam góp số vốn lớn vào ngân hàng này, có lúc chiếm hai phần ba vốn góp. Một công ty dầu khí lại đi khai thác ngân hàng, cũng như một công ty hàng hải Vinashin đi làm khách sạn, mua địa ốc, vân vân. Đó là chính sách kinh tế quốc doanh của Nguyễn Tấn Dũng: Chúng mày làm cái ǵ ra tiền th́ cứ làm! Trong một năm từ 2008 khi Nguyễn Xuân Sơn nhậm chức, số nợ xấu của OceanBank tăng gấp 9 lần, lên hơn 100 tỷ đồng! Đến năm 2012 th́ vọt thành 700 tỷ. Nợ xấu là những món tiền ngân hàng cho vay nhưng khó đ̣i lại được, để lâu "cứt trâu hóa bùn".

Thế th́ 100 tỷ đồng năm trước, 700 tỷ đồng bạc năm sau, chúng chạy đi đâu cả? Chắc chắn nó vào túi những thằng đứng vay cũng như những thằng cho vay! Cái đứa chấp thuận cho vay c̣n phải "đóng hụi chết" cho những đứa ngồi trên đầu nó nữa, chứ không ai cho ngồi vào những cái ghế béo bở!

Nhưng mà các đồng tiền ấy nguyên thủy chúng ở đâu mà ra? Như trong vụ này, họ lấy tiền của PetroVietnam đưa qua cho OceanBank. Mà PetroVietnam kiếm được tiền nhờ bán dầu của nước Việt Nam, của dân Việt Nam. Đồng tiền của dân chạy sang một ngân hàng của nhà nước, rồi từ đó chạy qua túi những đứa đứng vay tiền và cho vay tiền! Những người "phấn đấu vào đảng" nới có cơ hội hóa phép cho các đồng tiền chạy ḷng ṿng, cuối cùng biến chúng lọt vô túi ḿnh một cách dễ dàng như vậy! Ngân hàng chỉ là cái dây chuyền đem tiền của dân vào túi bọn tham nhũng! Hàng ngàn tỷ đồng tiền mất tích! Mà 90 triệu người Việt Nam không ai thấy ǵ cả, cho tới khi chúng nó đánh lẫn nhau! Đó là phép lạ kinh tế thị trường theo định hướng ăn cắp!

Nguyễn Xuân Sơn đă trở về PetroVietnam khi nợ xấu mới lên tới 700 tỷ, rồi leo lên đến chức chủ tịch, chứng tỏ cán bộ tài chánh này đă được cấp trên tán thưởng và tin cậy. Nhưng với những món nợ không đ̣i lại được cao ngất nghểu th́ tất nhiên sau khi Sơn chạy rồi, OceanBank chỉ c̣n đường xuống dốc. Từ cuối năm ngoái, những người kế nghiệp ông ta ở ngân hàng là Hà Văn Thắm và Nguyễn Minh Thu đă bị bắt, bị truy tố. Mới đây, ngân hàng trung ương gọi là Ngân hàng Nhà nước báo tin đă mua lại tất cả vốn và nợ của OceanBank với giá 0, số không, zero đồng! Tức là tất cả số vốn do PetroVietnam góp vô đó tan thành mưa bụi, thành mây khói. Đây không phải là lần đầu có chuyện này mây mưa như vậy. Năm tháng trước, Ngân hàng Nhà nước mới "mua lại" Ngân hàng Xây dựng với giá cũng zero đồng - chủ tịch cũ Phạm Công Danh với tổng giám đốc Phan Thành Mai đă bị bắt vào năm ngoái!

Đọc những tin tức trên, chúng tôi tội nghiệp hai cô chú bị bắt ở Zurich, hay những người ăn trộm chó bị bắt ở Đài Loan, những cô tiếp viên phi hành xinh đẹp bị cùm ở Nhật Bản! Toàn là những món trộm cắp lặt vặt, không bao giờ tiến lên chủ nghĩa xă hội được! Mà bọn họ tất cả đều là nạn nhân, v́ họ chỉ nhiễm độc thói sống bằng cách ăn cắp, thăng quan tiến chức nhờ ăn cắp, trong một xă hội mà bọn cầm đầu từ trên xuống dưới đứa nào cũng phải ăn cắp!

Nhắc lại: Phải ăn cắp! V́ không ăn cắp th́ không sống được trong hệ thống "đạo kiếp trị" (kleptocracy) đó. Một người cháu sống ở Hà Nội đă giải thích cho tôi tại sao đường sá ở Việt Nam mới làm năm trước năm sau đă hư: "Khổ lắm bác ơi; nước ḿnh nó khác nước Mỹ! Nếu bác làm đường mà cả mười năm không chỗ nào hư hỏng th́ chúng nó làm thế nào kiếm ăn được? Không đứa nào nó cho bác trúng thầu đâu! Mỗi năm chúng nó phải kiếm một món về đường sá, một món về trường học, một món nhờ chỗ này, nhờ chỗ khác chớ?"

Ai cũng biết Hồ Chí Minh không phải là tác giả câu "Bách niên chi kế mạc như thụ nhân." Nhưng chế độ cộng sản do ông lập ra ở nước ta đă đẻ thêm được một kế mới, Quản Trọng đời xưa không thể nào bịa ra được: "Niên niên chi kế mạc như tu lộ!" Thế là "Người người ăn cắp, ngành ngành ăn cắp,..." Nền văn hóa ăn cắp xă hội chủ nghĩa được xây dựng trên cơ bản này: Nh́n lên trên thấy đứa nào cũng ăn cắp, những người lương thiện tự hỏi: Tại sao ḿnh "ngu" măi để cho cái chúng nó thèm thuồng? Thèm từ đôi kính mát Gu gu Chi chi chi đó!

Ngô Nhân Dụng
(Nguồn: báo Người Việt)

Ô QUY
07-27-2015, 02:41 PM
Singapore từ chối nhập cảnh phụ nữ Việt – Hăy xem lại ḿnh


http://mgpgallery.motgocpho.com/cpg15/albums/userpics/10001/codau.jpg
Nhờ ơn bác & đảng => Gái Việt Nam bị "bày bán" ở Singapore như những món hàng hóa.
3 cô gái VN được trưng bày trong trung tâm thương mại Golden Mile Complex đă làm cho Hội Phụ Nữ Singapore xúc động và bất b́nh Bị Singapore từ chối nhập cảnh, hăy tự trách ḿnh, Theo Nguyễn Văn Mỹ – Thanh Niên 24/07/2015. Dư luận lại bức xúc ***(= bức cái xúc xích) việc nhiều phụ nữ Việt Nam bị Singapore từ chối nhập cảnh. Nhiều người giận dữ v́ cảm thấy quốc thể bị sỉ nhục, muốn có hành động trả đũa, thậm chí kêu gọi tẩy chay du lịch Singapore.

B́nh tĩnh lại, thấy không phải vô cớ mà họ hành xử như vậy. “Con sâu làm rầu nồi canh” nhưng cả bầy sâu th́ nồi canh phải đổ bỏ. Tại sao họ chỉ phân biệt đối xử với phụ nữ, và chỉ phụ nữ Việt Nam? Những người mà lâu nay chúng ta luôn hết lời ca tụng bởi những phẩm chất tuyệt vời?

Chắc chắn là có vấn đề. Tôi đă giận tím mặt khi cả đoàn doanh nghiệp Việt Nam, từng du lịch khắp thế giới nhưng vẫn bị hải quan cửa khẩu Aranyaprathet (Thái Lan, giáp với Poipet, Campuchia) buộc từng người phải cầm 700 USD lên để chụp h́nh trước bàn dân thiên hạ. “Bảng phong thần” danh sách các nước bị hạn chế nhập cảnh vào Thái Lan có tên Việt Nam to tướng được dựng ngay cửa khẩu.

Vậy mà lâu nay lănh đạo không nghe, không biết. Về nước, anh em phản ứng dữ dội, báo chí nhập cuộc, Tổng cục Du lịch và Bộ Ngoại giao Việt Nam có công hàm. Người Thái thừa nhận sai sót, bỏ thủ tục chụp ảnh, dẹp bảng phong thần nhưng không chịu xin lỗi và Việt Nam vẫn nằm trong “Black list” (tạm dịch là Danh sách đen) của họ. Chỉ khác là để trong bàn làm việc của cửa khẩu chứ không trương ra ngoài. T́m hiểu mới hay là họ làm vậy để đối phó việc hàng ngàn người Việt qua Thái lao động bất hợp pháp, mang theo nhiều tệ nạn xă hội.

Cách hành xử của Singapore là vơ đũa cả nắm nhưng đừng vội trách họ. Có người đ̣i giải thích rơ ràng, theo tôi càng bất lợi. Dù không cho phép mại dâm công khai như Thái Lan nhưng Singapore có khu Geylang biệt lập và sầm uất không thua phố đèn đỏ ở Amsterdam (Hà Lan). Rất nhiều “Bướm đen” (v́ toàn mặc đầm đen) người Việt lượn lờ ngă giá, bằng tiếng Việt và cả tiếng Anh ba rọi. Có người đ̣i tẩy chay du lịch Singapore, cũng không có lợi và rất khó thực hiện. Bởi sự hấp dẫn, thoải mái, giá cả hợp lư và những điều thú vị thu thập được từ chuyến đi.

Quyết liệt hơn, có người đề nghị thay v́ mang tiền ra cho nước ngoài, c̣n bị phân biệt đối xử, nên “người Việt dùng hàng Việt”, ủng hộ du lịch nội địa. Việt Nam có 8 di sản văn hóa và thiên nhiên thế giới, hơn chục di sản thế giới phi vật thể, c̣n Singapore chẳng có cái nào. Diện tích chỉ bằng 1/460, dân số bằng 1/17 Việt Nam nhưng đón gấp 1,7 lần lượng khách quốc tế đến Việt Nam. Số nước miễn visa cho Singapore là 167 (thứ 2 châu Á, sau Nhật Bản) c̣n Việt Nam là 45 (thứ 10 ASEAN, thua cả Lào và Campuchia).

Nhà nước cũng khuyến khích dân Việt du lịch nước ngoài bằng thuế suất 0% c̣n du lịch nội địa là 10%. Qua Singapore, chỉ một số phụ nữ bị làm khó dễ ở cửa khẩu, c̣n vào rồi th́ được đón tiếp niềm nở trân trọng. C̣n du lịch trong nước, bị chặt chém tơi tả, bị đối xử ghẻ lạnh, dù không phải tất cả. Hơn thế, chất lượng dịch vụ, an ninh xă hội, giao thông, vệ sinh thực phẩm và môi trường đều kém xa nên rất nhiều người Việt, dù yêu nước nồng nàn cũng “bỏ của chạy lấy người”.

Khôn ngoan nhất là mềm mỏng thuyết phục họ thay đổi và nghiêm khắc nh́n lại ḿnh, chấn chỉnh từ trong nước, chặn đứng nạn xuất khẩu tệ nạn. Người Việt phạm pháp ở nước ngoài phải bị xử phạt gấp đôi v́ làm nhục quốc thể. Trong nhà c̣n nhiễu nhương, hỗn loạn th́ khó tránh khỏi thiên hạ khinh khi. Lănh đạo thiếu gương mẫu, pháp luật chưa nghiêm minh nên người dân mất niềm tin, là điều kiện cho tệ nạn sinh sôi. Quản lư lỏng lẻo, bất cập, không có bất kỳ động thái nào chặn đứng việc xuất khẩu tệ nạn th́ hậu quả khôn lường.

Nếu không có cách khắc phục hiệu quả, e rằng sắp tới, người Việt ra nước ngoài không chỉ bị Thái lan, Singapore làm khó dễ khi nhập cảnh mà sẽ lây lan sang những nước khác. Coi chừng cả Lào và Campuchia cũng làm vậy với người Việt th́ chỉ c̣n biết độn thổ v́ quá xấu hổ.

Nguồn: http://hieuminh.org/2015/07/25/tamhmong-singapore-tu-choi-nhap-canh-phu-nu-viet-hay-xem-lai-minh/


http://mgpgallery.motgocpho.com/cpg15/albums/userpics/10001/congaimietvuon.png

Ô QUY
07-29-2015, 07:32 PM
Nghề ăn cắp của người Việt ở Đức

Phạm Thị Hoài

Có lần tôi đi một phiên ṭa xử nhanh hai thanh niên Việt Nam ăn trộm trong cửa hàng. Một chàng diện Nike Air Max chói chang Một chàng quần ḅ Dolce Gabbana rất xước. Cả hai đều mới sang Đức hai tuần trước, đơn xin tị nạn c̣n chưa nộp. Họ ăn trộm phụ kiện, nước hoa và mỹ phẩm trị giá gần 1000 Euro, trong một cửa hàng mà họ hiển nhiên là những vật thể lạ. Xă hội tư bản tân tiến một thế kỷ rưỡi sau Marx đă xóa đi nhiều ranh giới giữa các giai cấp đối kháng, song lại mở rộng khoảng cách giữa các đẳng cấp. Hai thanh niên Nghệ An này chỉ cần đặt một nửa bàn chân vào cửa hàng đó là toàn hộ hệ thống báo động của nó đă đỏ rực. H́nh phạt cho mỗi chàng là một cuối tuần quản thúc, tức chiều tối thứ Sáu khăn gói đến Nhà Quản thúc Thanh thiếu niên ở, chiều tối Chủ nhật được về. Đại diện tư pháp cho thanh thiếu niên cằn nhằn rằng thế hơi nặng, phạt lao động công ích là đủ rồi. Công tố viên nhún vai. Thẩm phán thở dài, biết rằng sớm muộn cũng gặp lại họ, nhiều phần sớm hơn phần muộn.

Người Việt ở Đức hoàn toàn vắng mặt trong những tội phạm cỡ lớn như khủng bố, đe dọa an ninh quốc gia; rất khiêm tốn trong những tội phạm tài chính và công nghệ cao; khá thứ yếu trong những lĩnh vực như ma túy, mại dâm...; quả thật không thể sánh vai các bạn thuộc khối Đông Âu cũ do Nga dẫn đầu; nhưng lừng danh trước hết với mafia thuốc lá lậu và ngay sau đó có thứ hạng đáng kể là những người ăn trộm, có lẽ chỉ đứng sau Rumani. Trong ba năm gần đây, mỗi năm cộng đồng 84.000 người Việt ở Đức phạm khoảng 5000 vụ h́nh sự, trong đó trên dưới 1000 vụ là tội ăn cắp. Để so sánh: cộng đồng Trung Quốc 110.000 người, mỗi năm trên dưới 200 vụ ăn cắp. Trừ tranh tượng nghệ thuật và bí mật công nghệ, nói chung không có thứ ǵ mà người Việt ở đây không thể và không nỡ ăn cắp, từ mèo nhà hàng xóm (http://www.bild.de/news/inland/traditionelles-essen/das-ist-der-katzen-griller-mit-dem-bunsen-brenner-37722712.bild.html), xe nôi, xe đạp, hộ chiếu, thẻ tín dụng, điện, nước, biển số, đến nhân thân, vịt trời...; làm nấm ăn cắp nấm, làm xúc xích ăn cắp xúc xích, làm quán ăn cắp tất cả những ǵ không c̣n nguyên niêm phong; song phổ biến nhất là ăn cắp trong cửa hàng. Có thời, đồ ăn cắp được bày ngang nhiên ở nhiều góc Trung tâm Thương mại Đồng Xuân, khu chợ Việt Nam nổi tiếng tại quận Lichtenberg. Đồng bào xúm xít mua đồ tốt giá rẻ, từ hộp thuốc đánh răng, kem dưỡng da, rượu, cà-phê đến túi xách, áo da, quần ḅ hàng hiệu. Sự nghiệp bán thuốc lá lậu đă góp phần xây dựng cộng đồng người Việt ở miền Đông nước Đức trong 25 năm qua, song thời hoàng kim của nó đă là dĩ văng, trong khi ăn cắp th́ tương lai c̣n khá vững bền.


http://baotreonline.com/images/M_images/NgheAnCapODuc%281%29.jpg
Người Việt bán thuốc lá lậu tại Đức - NGUỒN: SPIEGEL TV

Ta hăy nhớ lại: Ngày 10/5/1996, cuộc chiến giành quyền kiểm soát thị trường thuốc lá lậu ở Berlin giữa các băng đảng Việt Nam - mở màn ngày 6/12/1992 với một xác người Việt ở một băi đậu xe tại quận Marzahn, Đông Berlin - đạt tới đỉnh cao ghê rợn: sáu người Việt bị hành h́nh trong một căn hộ chung cư cũng ở quận Marzahn, tất cả tay đều bị trói, mỗi người lĩnh chính xác hai viên đạn của băng Ngọc Thiện bắn vào đầu. Bốn ngày sau, để "tháng Năm đẫm máu" đi vào lịch sử tội phạm của thành phố này, băng Quảng B́nh "bị hại" đáp lễ bằng ba xác người Việt vứt ở đường tàu quận Lichtenberg.


http://baotreonline.com/images/M_images/NgheAnCapODuc%285%29.jpg
Một người Việt bị giết trong các cuộc thanh trừng của mafia thuốc lá - NGUỒN: SPIEGEL TV MAGAZIN

Mafia Việt Nam một thuở, nghe th́ kinh, đếm xác nạn nhân càng kinh, song diện mạo thật th́ thô sơ đến bất ngờ. Một số lính, được tŕu mến hay trọng thị hay e sợ hay tất cả trộn lại – chỉ trừ không giễu nhại - gọi là "bộ đội", quân chủ lực của băng Quảng B́nh, sa vào tay cảnh sát Berlin không phải như trong phim h́nh sự, sau những pha săn lùng, đột nhập nghẹt thở. Mà đơn giản là ngớ ngẩn. Sau một phiên ṭa xử tội ăn trộm một chiếc sơ-mi, một bộ đồ tắm và một chiếc quần short trị giá gần 500 DM trong cửa hàng xa xỉ KaDeWe, bị cáo là một phụ nữ Việt nhất định không chịu rời khỏi pḥng xét xử. Cô run rẩy bảo, "bộ đội" đang chờ trước cửa ṭa án, "bộ đội" sẽ bắt cóc cô để tra khảo, dù cô không khai ǵ trước ṭa. Một trong những "bộ đội" ấy, súng giắt cạp quần ngẩn ngơ, gần như lao thẳng vào tay cảnh sát, và ngay trong ngày hôm ấy sào huyệt của Quảng B́nh bị lật tung, một trong hai khẩu Kalashnikov thu được ở đó chính là vũ khí đoạt mạng ba người ở đường tàu. Vài hôm sau, một trong những "bộ đội" đang bị truy nă cũng dính lưới, không phải trong khi chôn sống một ai đó ngoài rừng, mà trong khi ăn trộm tại một cửa hàng ở quận Lichtenberg.

Ăn cắp vậy là đă góp phần thanh toán mafia thuốc lá, chuyện của người Việt thường trớ trêu như thế. Không bao giờ nghề buôn lậu thuốc lá của người Việt ở đây c̣n đạt tới quy mô huy hoàng của những năm chín mươi đó nữa. Đức không c̣n là điểm đến hấp dẫn nhất. Chính ở thời điểm đó, Anh quốc nổi lên, với lợi nhuận kếch xù từ nghề trồng cỏ. Người Việt nghèo nhưng nhiều tham vọng. Họ muốn giàu, nhưng phải là giàu một cục, thật nhanh, thật xổi. Chắt chiu những đồng tiền lẻ để khấm khá dần lên từng đời như người Tàu ở nước ngoài th́ chẳng bơ.



http://baotreonline.com/images/M_images/NgheAnCapODuc%282%29.jpg
Tháng Ba năm nay, một phụ nữ Việt Nam vừa bị kết án hai năm sáu tháng tù v́ tội bán đồ ăn cắp tổng trị giá 136.000 Euro trong cửa hàng châu Á này - NGUỒN: MORGENPOST SACHSEN (HTTPS://MOPO24.DE/NACHRICHTEN/LADENDIEBSTAHL-IN-DRESDEN-VOR-GERICHT-3647-3955)

Tuy một bước đổi đời bằng nghề cầm nhầm th́ khó, song ăn trộm ở đây một ngày vẫn hơn đi cày ở nhà cả tháng. Và khác xa huyền thoại, đồng bào tôi – nhất là thế hệ hai chàng Nike và Dolce Gabbana – c̣n thiếu cần cù hơn cả thiếu kiên nhẫn. Ăn trộm là nghề nhàn, dạo phố, tia hàng, đi làm như đi chơi mà thu nhập không thua đứng đường bán thuốc lá từ sáng sớm đến tối mịt, tức mỗi tháng trên dưới một ngàn Euro, chưa kể tiền nhà, tiền bảo hiểm y tế và khoảng 350 Euro trợ cấp tị nạn, tất cả do nhà nước trả. Môi trường lại vô tận, nhân loại c̣n th́ siêu thị c̣n, siêu thị c̣n th́ người Việt c̣n. Và gần như không mất vốn. Một cái ḱm cắt tem từ. Một cái túi lót lớp giấy bạc để tránh báo động khi qua cổng từ, gần đây người Việt giàu sáng kiến c̣n khâu luôn lớp giấy bạc vào mặt trong áo khoác. Và không cần qua đào tạo. Hôm trước theo đàn anh đàn chị đi tia, hôm sau tự ḿnh đă ngon lành khánh thành công ty một thành viên hai ngón. Và ít mạo hiểm. Khung h́nh phạt cao nhất là năm năm, nhưng có ăn cắp cả Nữ thần Chiến thắng lẫn bốn con ngựa trên cổng thành Brandenburger Tor cũng chưa chắc được tuyên bản án ấy. Xă hội càng yên th́ luật pháp càng hiền. Trong thực tế, không mấy người Việt phải ngồi nhiều hơn vài ba tháng. Phần lớn chỉ phạt tiền, mỗi tháng trả dần vài ba chục, án tù thường chuyển thành chế độ hưởng án treo. Thanh thiếu niên chưa tṛn hai mốt tuổi thường chỉ bị cảnh cáo, phạt lao động công ích, tức dọn dẹp lau chùi ngay trong trại, hay quản thúc cuối tuần. Có lần tôi suưt ph́ cười v́ bản án dành cho một thanh niên Việt Nam ăn cắp 17 gói cà-phê: bắt về trại đi học tiếng Đức!

Thế là hôm ấy khi ra cửa, tôi bảo, hai cháu chịu khó đi học tiếng Đức nhé, đừng ăn trộm nữa.

Chàng Dolce Gabbana đáp, bọn phát-xít, nó xử oan, cháu có cầm đồ đâu.

Cầm đồ ở đây không phải là cầm đồ mà là cầm đồ. Tôi đă tưởng ḿnh khá thông thạo ngôn ngữ của đồng bào ở Berlin, song có lần hỏi một chị làm nghề ǵ và nghe câu trả lời, em nhặt tay nhặt chân, tôi vẫn hơi sững sờ. Ám ảnh của chiến tranh mấy chục năm trước vụt hiện về: đó là một buổi sáng, từ hầm trú ẩn nơi sơ tán chui lên, đứa trẻ khi ấy là tôi cùng người lớn và những đứa trẻ khác lặng lẽ đi nhặt những mẩu chân tay vô danh, có cái là nguyên một tảng ở khúc hông và bẹn, văng rải rác gần một hố bom mới toanh. Nhưng ở Berlin, người phụ nữ Việt Nam nọ là chủ một tiệm làm móng, việc thường trực là lấy khóe, tỉa da thừa ở móng tay móng chân.

Tôi hỏi, cái ǵ cầm đồ?

Chàng Nike nhanh nhẹn giải thích, đồ th́ cháu cầm, thằng này – hất hàm về phía Dolce Gabbana – chỉ bóc tem thôi. Nhưng cháu đă ra đến cửa đâu. Luật pháp đéo ǵ, bất công!

Tôi bảo, bóc tem với cầm đồ th́ đúng là định ăn trộm rồi, oan với ai nữa.

Dolce Gabbana trừng mắt: Cô bênh bọn Đức lợn hử? Người Việt th́ phải giúp người Việt chứ! Cô có phải người Việt không hử?

Vâng, tôi đúng là người Việt, sống ở Đức. Tháng trước, ở TTTM Đồng Xuân, trong lễ hội "40 năm hội nhập và phát triển" của người Việt ở Đức (http://thoibao.de/nguoi-viet-o-duc/8560/le-hoi-40-nam-hoi-nhap-va-phat-trien-la-su-kien-chua-tung-co-cua-nguoi-viet-nam-.htm), ông Nguyễn Thiện Nhân, tốt nghiệp đại học và bảo vệ luận án tiến sĩ tại Đức, thay mặt chính phủ Việt Nam cảm ơn sự giúp đỡ tận t́nh của chính phủ và nhân dân Đức, rồi kết thúc bài phát biểu bằng tiếng Đức của ḿnh với lời gửi gắm đến cộng đồng người Việt đang sống ở đây: Đồng bào hăy chứng tỏ ḷng biết ơn nước Đức bằng cách tôn trọng luật pháp Đức. Hóa ra là chuyện ơn huệ. Vậy việc hai khách du lịch Việt Nam vừa ăn trộm ở Zürich (http://tuoitre.vn/tin/ban-doc/20150724/hai-nguoi-viet-bi-tam-giu-vi-lay-cap-mat-kinh-o-thuy-si-tong-cuc-du-lich-yeu-cau-bao-cao/782121.html) thật không đáng để làm ồn. Họ vừa không có ǵ mang ơn Thụy Sĩ để phải tôn trọng luật pháp nước này, vừa quá vặt vănh so với hệ thống công ty hai ngón, chẳng hạn của người Việt ở Đức.


http://baotreonline.com/images/M_images/NgheAnCapODuc%283%29.jpg
http://baotreonline.com/images/M_images/NgheAnCapODuc%284%29.jpg
An asshole viet cong


26/7/2015
Phạm Thị Hoài

Nguồn: http://baotreonline.com/Chuyen-muc-tre/Le-Cheo/nghe-an-cap-cua-nguoi-viet-o-duc.html

Ô QUY
07-31-2015, 03:38 PM
Phản biện bài viết Nghề Ăn Cắp Của Người Việt tại Đức của Phạm Thị Hoài

Thạch Đạt Lang

Con ơi giữ lấy nghề cha
Một ngày chôm, chỉa bằng ba năm làm!


http://www.danchimviet.info/wp-content/uploads/2015/07/ap_20110717035014299.jpg
Nước Đức có 2 cộng đồng? (Ảnh em bé cầm 2 cờ trong cuộc biểu t́nh chống TQ ở Frankfurt hôm 5/6/2011

Sau hơn 2 tháng đi chu du các cơi ta bà thế giới, từ Frankfurt qua San José, Orange County (California), đến Houston (Texas) rồi Calgary, Canada, tôi trở về Đức.

Hai tháng hơn không có đồng hồ báo thức, ăn ngủ kỹ, không màng đến thời sự thế giới lẫn Việt Nam, chỉ tận hưởng những niềm vui, cảnh đẹp, thức ăn ngon, lạ…nhất là ở Calgary, thăm viện bảo tàng Dinosaur, lễ hội Cowboys độc nhất c̣n lại của Canada với những bữa ăn sáng, trưa chùa ( không phải trả tiền ) thật ngon.

Trở về Đức, vào đọc Đàn Chim Việt info (http://www.danchimviet.info/archives/97325/pham-thi-hoai-nghe-an-cap-cua-nguoi-viet-o-duc/2015/07), gặp ngay bài của Phạm Thị Hoài viết về tật ăn cắp vặt của người Việt Nam tại Đức, tôi khá ngỡ ngàng.

Tôi không ngỡ ngàng về chuyện ăn cắp vặt của người Việt Nam tại nhiều nước trên thế giới, nhưng tựa bài khiến tôi ngạc nhiên, bởi nó ngụ ư chua chát, mỉa mai, đồng thời có nhiều điểm có thể gây hiểu lầm, phẫn nộ cho nhiều người, nhất là những người Việt Nam tị nạn cộng sản ra đi từ miến Nam sau năm 1975.

Do đó, tôi đă viết ngay một ư kiến phản biện bài viết, nhưng rồi cảm thấy chưa nói đủ, đành phải viết thêm bài phảm biện này cho độc giả được rơ ràng hơn về cộng đồng người Việt Nam tại Đức.

Điểm sai lầm quan trọng trong bài của Phạm Thị Hoài là không nói rơ người Việt Nam tại Đức có 2 cộng đồng, phân biệt rơ rệt như các tác giả Đỗ Trường và Người Buôn Gió ( Bùi Thanh Hiếu ) đă viết trong các bài tôi được đọc trước đây trên ĐCV.

Hai cộng đồng này không hề có liên lạc, sinh hoạt hay dính dáng ǵ đến nhau và cũng gần như phân chia ranh giới rơ ràng. Cộng đồng mà Phạm Thị Hoài nói đến chủ yếu nằm ở Đông Berlin, miền đất thuộc cộng sản Đông Đức trước đây. Cộng Đồng của người Việt tị nạn CS nằm bên phần đất phía tây của Cộng Ḥa Liên Bang Đức.

Cộng đồng thứ nhất, có tên Cộng Đồng Người Việt Tị Nạn Cộng Sản, thành lập vào những năm đầu của thập niên 80. Trước tháng 4/1975 chỉ có khoảng 200 sinh viên Việt Nam du học từ miền Nam tại Tây Đức cũ ( BRD=Bundes Republik Deutschland=Cộng Ḥa Liên Bang Đức ). Do số lượng ít ỏi nên chưa h́nh thành được một cộng đồng VN.

Đến đầu thập niên 80 số lượng người Việt Nam ở Tây Đức tăng lên do chính phủ Đức nhận theo quota của chương tŕnh ODP, cộng với số thuyền nhân do các thương thuyền của Đức cùng với gần 10.000 người do tàu Cap Anamur của Tiến sĩ Rupert Neudeck vớt ở biển Đông, cộng đồng này gồm hầu hết những người ra đi từ miền Nam Việt Nam, ngoại trừ số người Hoa trên tầu Hải Hồng và một số ít người Bắc ra đi từ Hải Pḥng được thương thuyền Đức vớt.

Tổng cộng đến cuối năm 1986, cộng đồng Người Việt Tị Nạn CS (viết tắt CĐNVTNCSVN ) có khoảng 40.000 người, phân tán, rải rác trong nhiều tiểu bang, thành phố chứ không túm tụm lại thành một nhóm hay khu phố.

Do có chính sách giúp đỡ, tái định cư rơ rệt, tất cả những người Việt Nam đến Đức theo chương tŕnh ODP hoặc được tàu Đức vớt, đều được chính phủ Đức, các hội thiện như Caritas, Hồng Thập Tự…giúp đỡ trong chuyện học hành, đào tạo nghề nghiệp, t́m kiếm nhà cửa, việc làm, trường học…

Do đó, hầu hết đă nhanh chóng ổn định đời sống, dễ dàng hội nhập vào đời sống mới, hoàn toàn không có việc trộm cắp, buôn bán ma túy, thuốc là, cướp của giết người hay thanh toán nhau để tranh giành ảnh hưởng, khu vực làm ăn.

Cộng Đồng NVTNCSVN trong thời gian đó đă có rất nhiều sinh hoạt văn hóa, xă hội, chính trị…giới thiệu với người dân Tây Đức về đất nước Việt Nam như tổ chức Tết Việt Nam, giỗ tổ Hùng Vương, biểu t́nh chống chế độ cộng sản ngày 30/04 tại Bonn ( thủ đô của Tấy Đức cũ )… tạo được nhiều thiện cảm, ấn tượng đẹp đẽ với người dân Tây Đức.

Cộng đồng NVTNCS này hầu như không có liên hệ ǵ với những sinh hoạt của ṭa đại sứ CSVN, ngoại trừ một thiểu số rất ít, dính dáng chuyện giấy tờ hộ tịch, hôn thú, visa…

Xin nói về cộng đồng thứ hai, cộng đồng mà Phạm Thị Hoài đề cập trong bài.

Trước tháng 09 năm 1989 có khoảng 60.000 Việt Nam sống, du học và làm việc theo dạng khách thợ (Guest Worker) ở Cộng Ḥa Dân Chủ Đức cũ (DDR=Deutsche Demokratie Republik), đa số sống ở phía đông Berlin và các thàn phố Leipzig, Dresden, Cottbus…Khi bức tường Berlin sụp đổ, một làn sóng người dân Đông Đức tràn qua Tây Đức trong số có nhiều người VN nói trên.

Ngày 3.10.1990 nước Đức thống nhất, cái tên DDR hoàn toàn bị xóa xổ, 60.000 người VN đột nhiên trở thành một gánh nặng cho chính quyền Đức, họ sống chùm đụp vào nhau, làm đủ mọi nghề nghiệp để sinh tồn v́ không c̣n nhà máy, không c̣ chỗ làm, không nơi cấp dưỡng…

Trong lúc giao thời, một số lớn bung ra tham gia vào sinh hoạt buôn lậu thuốc lá, thành lập băng đảng tội phạm đưa người nhập cảnh lậu từ biên giới Ba Lan vào Đức.

Sau khi kế hoạch giao trả 60.000 người khách thợ lại cho cộng sản VN bất thành v́ sự gian trá, bội tín của chế độ CSVN, dù đă kư kết hiệp ước và chi trả 100.000.000 Đức Mă ( Deutsche Mark khi chưa có đồng Euro ), chính phủ Đức quyết định tái định cư 60.000 người này dù gặp rất nhiều khó khăn, trở ngại v́ gánh nặng tài chính cho việc thống nhất, trong đó chỉ riêng việc tái định cư cho đám hồng quân Liên Xô đóng trên Đông Đức cũ cũa đă tốn 150 tỉ Euro ( 150.000.000.000 ), chưa kể việc xây dựng lại hệ thống Infastructure trên phần đất mà chế độ CS Đức cai trị mấy chục năm dài đă bị xuống cấp thê thảm.

Cộng đồng VN thứ hai này được thành lập với con số 60.000 người, nay phát triển lên với khoảng 85.000 người. Do không có chính sách trợ giúp rơ ràng nên hầu hết những người khách thợ này phải mưu sinh bằng mọi cách, đủ mọi ngành nghề từ hợp pháp đến bất hợp pháp, từ mở nhà hàng, tiệm may, sửa, buôn bán quần áo jeans dỏm đến làm nail, buôn thuốc lá lậu…

Với chính sách cấp Duldung ( tạm dung ) và cho phép cư trú có thời hạn ( Begrenzte Aufenthaltsgenehmigung ) nếu chứng minh được đang có thu nhập hoặc nghề nghiệp tự sinh sống, những người Việt Nam nói trên được phép ở lại nước Đức. Theo thời gian, dần dần hầu hết trở nên hợp pháp, được nhập quốc tịch, bảo lănh thân nhân từ Việt Nam sang đoàn tụ …

Đa số sống lương thiện nhưng cũng không ít những kẻ chỉ mong làm giầu nhanh chóng, bất chính, một số trong họ thành lập băng đảng, cấu kết với ṭa đại sứ CSVN ở Berlin, tổ chức đưa người nhập cảnh lậu qua Đức, Thụy Sĩ…bằng nhiều cách.

Việc thanh toán nhau đẫm máu giữa các băng đảng Quảng B́nh, Nghệ An…tranh giành ảnh hưởng, khu vực làm ăn đă một thời làm ồn ào xă hội Đức ở Đông Berlin.

Bà Phạm Thị Hoài khi viết bài đă không nói rơ nước Đức hai cộng đồng, có thể chi do vô t́nh nhựng chắc chắn gây ngộ nhận về toàn thể người Việt đang sinh sống tại Đức.

Bài viết của Phạm Thị Hoài cũng không nói rơ nguyên nhân gây ra bệnh ăn cắp của người Việt ở Đức trong cộng đồng mà bà đề cập tới, mà cũng không riêng ǵ ở Đức, báo chí hàng ngày đăng rôm rả việc tiếp viên hàng không VN bị bắt v́ ăn trộm hàng hóa trong siêu thị ở Nhật, Úc…, nguyên nhân chính là do chế độ cộng sản Việt Nam khốn nạn, gian manh, xảo quyệt, tàn ác, hèn nhát…mà Nguyễn Thiện Nhân là một trong những tên lănh đạo đă gây ra.

Xă hội nào, con người đó. Khi những tên lănh đạo cao nhất điều hành đất nước bằng ăn cắp, tham những, hối lộ, rút ruột công tŕnh, bán đất bán biển.. để làm giầu với hàng trăm triệu, hàng tỉ đô la Mỹ không bị lên án, kết tội, tất nhiên đất nước đó sẽ sinh sản ra những con người mới nứt mắt đă thạo nghề hai ngón.

Tuy nhiên, nếu chỉ kết tội những kẻ ăn cắp từ vài trăm đến vài ngàn Euro mà quên đi những kẻ ăn cắp bạc tỉ đô la Mỹ th́ thật cũng đáng buồn.

© Thạch Đạt Lang
http://www.danchimviet.info/archives/97360/phan-bien-bai-viet-nghe-an-cap-cua-nguoi-viet-tai-duc-cua-pham-thi-hoai/2015/07

Ô QUY
07-31-2015, 08:52 PM
Hệ thống ăn cắp sinh văn hóa ăn cắp

Ngô Nhân Dụng


https://lupus1.files.wordpress.com/2014/05/cropped-crony.jpg


Nhà văn Sławomir Mrożek ở Ba Lan thời c̣n cộng sản có lần kể chuyện mấy đứa trẻ chơi tuyết. Chúng đắp một đống tuyết, rồi nặn một tảng tuyết lớn đặt lên trên, rồi vo một quả bong bóng tuyết đặt trên cùng. Buổi tối, bố mẹ lũ trẻ bị công an khu vực gọi tới “làm việc.” Đồng chí bí thư nghiêm khắc cảnh cáo họ đă để cho con cái phản động, nói xấu tổ quốc xă hội chủ nghĩa!

Bố mẹ lũ trẻ không hiểu ǵ cả. Ông bí thư xă hỏi: Chúng nó bầy ra tṛ đắp tuyết để làm cái ǵ? Thưa, trẻ con chơi làm thằng người bằng tuyết! Nói láo! Không thể bịt mắt được nhân dân đâu nhé! Bọn phản động vừa mới rỉ tai nhau trong nhà thờ, nói rằng chế độ này là một thằng ăn cắp ngồi trên đầu một thằng ăn cắp, lại ngồi trên đầu một thằng ăn cắp khác! Mấy người đang âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân! Về bảo con phá ngay cái đống tuyết xuyên tạc vai tṛ lănh đạo của đảng tiền phong của giai cấp công nhân, nếu không nhân dân sẽ trừng trị!

Các ông bố bà mẹ thành khẩn nhận lỗi không biết dậy con. Lập tức về nhà bắt lũ trẻ thi hành chỉ thị của ông bí thư, phá bỏ cái đài kỷ niệm ba thằng ăn cắp.

Sáng hôm sau, chỗ nào cũng thấy những h́nh người tuyết mọc lên. Bọn trẻ khắp làng đă lén cha mẹ thức suốt đêm chơi tuyết.

Sławomir Mrożek sống trong ḷng chế độ cộng sản. Truyện ngụ ngôn của ông mô tả cơ cấu hệ thống chính quyền xă hội chủ nghĩa: Một thằng ăn cắp ngồi trên đầu một thằng ăn cắp, ngồi trên đầu một thằng ăn cắp khác!

http://correcteurs.blog.lemonde.fr/files/2010/01/tomi_ungerer_robbers.1262784304.thumbnail.jpgChế độ ăn cắp có hệ thống gọi là “đạo tặc chế” (kleptocratie)! Trong bài trước, mục này đă giải thích mánh khóe làm cách nào người ta đem tiền bán dầu lửa của PetroVietnam (tức là của tất cả mọi người dân Việt) tuồn qua một ngân hàng, từ đó chuyển sang những doanh nghiệp nhà nước, rồi cuối cùng chúng biến mất! Không thấy đồng tiền nào chạy ngược chiều trở lại túi thằng dân hết! Trong khi tiền chạy ḷng ṿng làm xiếc như vậy, chúng lần lượt rớt vào túi bọn chúng: Một thằng ăn cắp ngồi trên đầu một thằng ăn cắp, trên đầu một thằng ăn cắp khác! Việt Cộng chỉ sao chép bài bản của Cộng Sản Trung Quốc.

Ngày Thứ Hai, 27 Tháng Bảy năm 2015, thị trường chứng khoán Thượng Hải lại mất 8.5%, số tụt giảm trong một ngày lớn nhất kể từ năm 2007 đến nay. Tân Hoa Xă nói hai phần ba các cổ phiếu công ty tụt giá đến giới hạn 10%, phải ngưng mua bán, trong đó có các đại công ty của nhà nước như China Unicom, Bank of Communications, và PetroChina; cùng hai công ty chứng khoán Citic và Haitong. Nếu không có giới hạn 10% này th́ không biết giá c̣n xuống đến bao nhiêu! Ngày Thứ Ba, 28 Tháng Bảy, thị trường lại tụt thêm gần 2% nữa.

Thế nào đảng Cộng Sản cũng sẽ đem thêm tiền ra “cứu giá” cổ phiếu. Tiền của một tỷ người dân sẽ được đổ ra bảo vệ giá trị cổ phần các công ty nhà nước! Trong ba tuần qua họ đă dùng 800 tỷ đô la Mỹ, giúp thị trường lên giá 20%. Nhiều đại gia thấy giá lên như thế đủ cao rồi bèn bán cổ phiếu để thu lời, cho nên giá lại xuống. Mỗi lần thị trường lên hay xuống là hàng tỷ đô la được chuyển từ túi người này sang túi người khác. Trong một bài trước, mục này đă giải thích giới tài phiệt xă hội chủ nghĩa làm cách nào chuyển hàng tỉ đô la từ túi các nhà đầu tư lẻ ngây thơ vào túi các quan lớn, qua hệ thống tài chính xam xám, không ai kiểm soát. Công tác chữa cháy thị trường là một cơ hội bằng vàng cho các đại gia tài chánh chuyển tiền công vào túi ḿnh. Vẫn một cảnh tượng quen thuộc của “nền văn hóa ăn cắp theo định hướng xă hội chủ nghĩa.” Một thằng ăn cắp ngồi trên đầu một thằng ăn cắp, ngồi trên đầu một thằng ăn cắp khác!

Những thằng ăn cắp ngồi trên cùng mới có khả năng huy động tiền của PetroVietnam, PetroChina hay Nhân Dân Ngân Hàng. Nhưng trong hệ thống đạo tặc chế th́ bất cứ một “công dân hiền lành” nào cũng được đào luyện dần dần biến thành đạo tặc. Bởi v́ họ sống trong nền văn hóa ăn cắp theo định hướng xă hội chủ nghĩa với đặc tính Trung Hoa!

Phải kể hầu quư vị chuyện một công dân hiền lành ở bên Tàu là họa sĩ Tiêu Nguyên (Xiao Yuan). Tiêu Nguyên là họa sĩ, làm quản thủ mỹ thuật trong thư viện của Học Viện Mỹ Thuật Quảng Châu, cho đến khi về hưu năm 2010. Thư viện treo nhiều tranh, ông từng là tác giả nhiều sách về mỹ thuật Trung Hoa. Nếu không sống dưới chế độ cộng sản th́ chắc suốt đời ông vẫn chỉ là một quản thủ thư viện, một nhà nghiên cứu hiền lành, lương thiện.

Cuối Tháng Bảy 2015, Tiêu Nguyên mới bị kéo ra ṭa, cung khai sự nghiệp ăn cắp tranh từ thư viện trong ba năm trời, ăn cắp ngay trước mắt mọi người.

Năm 2003, Học Viện Mỹ Thuật bắt đầu đưa cả bộ tranh trong thư viện vào computer lưu trữ, cho giới nghiên cứu dễ t́m ṭi. Khi tiến hành công việc “số hóa” (digitize), Tiêu Nguyên khám phá ra có nhiều bức treo trên tường là tranh giả. Có người treo tranh giả vô đó, tức là các bức tranh thật đă bị đánh tráo mất rồi. Khám phá ra tội trộm cắp ngay trong sở làm, Tiêu Nguyên lẳng lặng không nói ǵ với ai; v́ đă thấy một cơ hội cho chính ḿnh làm ăn. Sống trong một xă hội nh́n quanh thấy toàn bọn ăn cắp ngồi trên cao, mọi người không ai được tó giác mà c̣n phải vỗ tay hoan hô chúng, được dịp ăn cắp mà bỏ qua th́ ngu dại quá!

Tiêu Nguyên đi mua những tờ giấy trắng cũ và cả loại mực cũ, càng cũ càng trông giống tranh cổ. Mỗi cuối tuần, ông mượn các bức tranh thật về nhà, sao chép tỉ mỉ. Cho đến khi bức tranh giả hoàn tất th́ mang đến treo lên tường; chả ai biết ǵ cả. Làm ăn như vậy, tới năm 2006 Tiêu Nguyên phải ngưng, v́ cả bộ sưu tập chuyển đi nơi khác. Tổng cộng Tiêu Nguyên đă ăn cắp được 143 bức tranh, bán 125 bức thu vào 34 triệu đồng nguyên (khoảng gần 6 triệu đô la Mỹ). Phần lớn tranh quư bán qua nhà đấu giá Trung Quốc Gia Đức Phách Mại (China Guardian Auctions). Tranh đem bán được giá v́ có tác phẩm của các họa sĩ nổi danh trong thế kỷ 20 như Tề Bạch Thạch (Qi Baishi), Trương Đại Thiên (Zhang Daqian) Năm 2012 một bức tranh của Tề Bạch Thạch bán ở Bắc Kinh với giá 72 triệu nguyên! Những tranh cổ được giá là của họa sĩ Chu Đáp đời Thanh (Zhu Da, 17;1626-1705).

Khi bị bắt, Tiêu Nguyên c̣n giữ 18 bức tranh quư, trị giá 77 triệu nguyên, gần 12 triệu rưỡi đô la. Chắc các bức tranh đó sẽ được trả lại cho Học Viện Mỹ Thuật Quảng Châu. Nhưng số phận chúng sau này sẽ ra sao, khó đoán được. Bởi v́ những bức tranh Tiêu Nguyên vẽ giả đem treo trong thư viện sau đó vẫn có người đánh tráo bằng những bức tranh “giả hơn!” Ra trước ṭa, Tiêu Nguyên khai ông nh́n thấy ngay là tranh giả, sao chép vụng về, xấu hơn tranh giả của ông nhiều! Tất nhiên khi nh́n thấy ông cũng không dám tố giác những tay ăn cắp kế nghiệp ḿnh. V́ nếu mở cuộc điều tra th́ người ta sẽ khám phá ra những bức tranh bị đánh tráo đem đi cũng là đồ giả, họ sẽ hỏi tới ông.

Hiện tượng này gọi là “lỗi hệ thống!” Đảng Cộng Sản đặt trên hai hệ thống, tuyên truyền mê hoặc và bạo lực đàn áp. Đó cũng là nghề chuyên môn của những tay lừa đảo và ăn cướp. Một thằng bịp bợm và ăn cướp rất khó đi tố giác một thằng cướp và bịp khác. V́ chính nó sẽ phải phơi bày tội lỗi của ḿnh! Những anh tham nhũng ngập mặt không ai dám đụng tới v́ chuyện đổ bể ra sẽ liên lụy rất nhiều người, cả guồng máy không chạy được nữa. Sự nghiệp ăn cắp của Tiêu Nguyên chỉ bị phát giác tại... Hương Cảng! Một cựu sinh viên Viện Mỹ Thuật Quảng Châu thấy một bức tranh cổ bày bán ở Hồng Kông có đóng dấu thư viện của trường ḿnh, bèn đi báo cảnh sát. Báo chí loan tin, lúc đó cả làng mới biết!

Trong các thư viện và bảo tàng viện bên Tàu không biết có bao nhiêu ông Tiêu Nguyên! Viện bảo tàng tỉnh Hà Nam năm 2013 phát giác nhiều cổ vật là đồ giả, theo tin báo chí nhà nước! Năm ngoái, viện bảo tàng Lộc Thành, tỉnh Liêu Ninh (Lucheng; Liaoning) khám phá ra trong số 8 ngàn món trưng bày có một phần ba là đồ giả, phải tạm đóng cửa! Với nền văn hóa ăn cắp theo định hướng xă hội chủ nghĩa phát triển rực rỡ như thế, từ nay đi thăm các viện bảo tàng ở bên Tàu quư vị nên cẩn thận. Người Trung Hoa bây giờ chắc biết ơn Thống chế Tưởng Giới Thạch. Năm 1937, khi quân Nhật uy hiếp Bắc Kinh, ông đă cho di tản tất cả các đồ trân ngoạn trong cố cung nhà Thanh, chạy giặc tới đâu ông ôm theo tới đó, năm 1949 tất cả chuyển qua Đài Loan. Nhờ thế, các thế hệ người Tàu sau này c̣n được ngắm những bức tranh cổ trân quư tại Cố Cung Bác Vật Viện. Nếu để lại trong lục địa, các vật quư đó chắc đă tiêu tán hết rồi!

Ăn cắp đồ cổ từ các đền chùa dễ hơn lấy từ các viện bảo tàng; và Việt Cộng không thua ǵ Trung Cộng. Có người khoe với tôi một pho tượng gỗ cổ, sau chuyến về thăm Việt Nam, cách đây hơn 30 năm. Chàng kể rằng một ông bí thư nào đó tiễn chân ḿnh ra tận chân máy bay, lúc từ biệt mới nhét pho tượng vào túi xách tay của “Việt kiều yêu nước.” Ông bí thư nói nhỏ rằng pho tượng đó gốc ở chùa nào ra, nhưng không cho biết ông lấy lén lút hay công khai. Gần đây, chùa Kim Long ở Nha Trang vừa bị kẻ gian đánh cắp 39 tượng phật cổ. Hai anh ăn trộm này chắc không phải bí thư bí thiếc cái ǵ cả. Họ thuộc hàng ngũ thấp nhất, nằm dưới chân cả đám ba cấp bậc những thằng ăn cắp!

Ngô Nhân Dụng
(Người Việt)

Ô QUY
08-04-2015, 04:33 PM
Tôi không biết các bạn có ngượng khi nói những từ này không?



FB レ チャリ (https://www.facebook.com/hoangoctram1993/posts/1477184075913811?fref=nf)


http://1.bp.blogspot.com/-Iy7apqZvmUk/VTcqjXZPhTI/AAAAAAAAHfs/c-WAbbzwaQE/s1600/nguoi%2Blao%2Bdong%2Bviet%2Bnam%2Btai%2Bnhat.jpeg (http://1.bp.blogspot.com/-Iy7apqZvmUk/VTcqjXZPhTI/AAAAAAAAHfs/c-WAbbzwaQE/s1600/nguoi%2Blao%2Bdong%2Bviet%2Bnam%2Btai%2Bnhat.jpeg)

Bài viết thay cho những lời muốn nói bấy lâu. Tôi sẽ không phản đối nếu các bạn sỉ nhục tôi sau khi đọc hết bài này.

Tôi là người gốc Việt, hiện đang sinh sống và làm việt tại Nhật. Những chuyện xảy ra gần đây tôi muốn quên đi cho bớt đau ḷng nhưng thành thật mà nói không riêng ǵ tôi mà tất cả những ai đang sinh sống, học tập và làm viêc ở đây đều cảm nhận được cái không khí ngột ngạt nơi này. Đi vô công ty mà không dám ngẩng đầu nh́n ai. Mỗi lần tới chương tŕnh tin tức th́ lẳng lặng mà “biến”. V́ sao? Là v́ nhờ Việt Nam giờ đă quá nỗi tiếng trên đất nước Nhật Bản này rồi.

Các bạn luôn tung hô đất nước Việt Nam xinh đẹp, con người Việt Nam thân thiện, hiền hoà hiếu khách. Thật sự cái nhận xét nay không biết từ đâu mà có? Phía nhận xét và phía được nhận xét chắc có lẽ không biết viết chữ “NHỤC” như thế nào th́ phải!

Tôi không biết các bạn có ngượng khi nói những từ này không? Riêng tôi dù trong nước hay ngoài nước,dù với người Việt Nam hay bạn bè quốc tế tôi chưa bao giờ nói những lời dối trá này. V́ những đức tính đó không có ở người Việt Nam ngày nay. Thân thiện ở chỗ nào khi vừa xuống sân bay đă bị hải quan đ̣i hối lộ, hiền hoà ở đâu khi lên taxi là bị vẽ đường chặt chém, và hiếu khách đến nỗi mới bước ra đường liền bị giật đồ.

Đó là những gì mà người bạn của tôi trải qua trong một ngày khi đến Việt Nam. Nếu bạn là tôi th́ các bạn ăn nói với người này như thế nào? Mỗi lần bị phê phán các bạn rất giỏi căi. Câu thần chú cứu rỗi các bạn là “đừng quơ đũa cả nắm như vậy, có người này người khác mà”. Tuy biết là ở đâu cũng có người tốt kẻ xấu,nhung các bạn chỉ cho tôi thấy cái tốt đi? Tốt ở đâu, ở chỗ nào? Tôi khuyên các bạn nên nh́n nhận sự thật một cách khách quan phấn đấu học tập và sửa chữa chứ đừng ngụy biện nữa. Ở trong nước th́ c̣n đóng cửa bảo nhau được. C̣n đằng này đi nước ngoài mà c̣n xấu xa như vậy th́ đó là quốc nhục rồi, không c̣n là chuyện của cá nhân nữa.

Tôi sống và làm việc nhiều năm ở đây nên tôi hiểu rơ văn hoá và tính cách của họ. Trộm cắp là một trong những tội mà người Nhật ghét nhất chỉ sau tội quấy rối phụ nữ. Người Nhật rất thân thiện, hiếu khách và lịch sự. V́ vậy những ai đến với nước Nhật đều được họ chào đón ,tiếp đăi rất nồng nhiệt. Nhưng không có nghĩa là họ thích các bạn. Các bạn đừng bao giờ ngộ nhận như vậy.

Dân tộc tính của họ rất cao. Cả khu vực Châu Á này họ chẳng coi ra gì đâu, và đặc biệt hơn là họ không thích người Châu Á cho lắm. Việt Nam th́ càng tệ hơn nữa, chắc chắn là trên 80% người Nhật không biết ǵ về Việt Nam. (Điều này tôi xin cam đoan những ai đă từng sống ở Nhật trên 3 năm sẽ hiểu). Thế tại sao tôi đề cập vấn đề này? V́ tôi muốn nhắc nhở ngươi Việt ở Nhật nên biết vị trí của ḿnh trong mắt người Nhật là rất rất nhỏ, tu nghiêp sinh muốn kiếm tiền, du học sinh muốn học tập, kỹ sư-nhân viên muốn làm việc thi nên nghĩ tới người Việt Nam và đất nước Việt Nam để biết vị trí của ḿnh ở đâu? Ḿnh là ai để không phạm sai lầm. Tuy gần đây báo đài phía Việt Nam tung hô quan hệ Việt Nam – Nhật Bản, nào là này nào là kia ….đủ thứ. Nhưng với người Nhật họ chỉ nghĩ về kinh tế và chính trị thôi.

C̣n Việt Nam th́ coi họ như thánh sống, học hỏi nước họ, con người họ, thích hàng Nhật, thích người Nhật….đem nước Nhật như là mô h́nh kiểu mẫu để phấn đấu vươn lên. Nhưng chẳng bao giờ các bạn được như họ đâu. Đừng nói là 20-30 năm cho dù là một thế kỷ đi chăng nữa cũng vậy thôi. Tại sao ư? V́ người việt không có ư chí phấn đấu, không biết nh́n nhận thực tế, không biết lắng nghe và chấp nhận sự thật. Thích được ca tụng, thích được khen ngợi.

C̣n có những bạn luôn nói ḿnh tự hào khi là người Việt Nam? Tôi không biết các bạn tự hào ở điểm nào? Tự hào về cái gì? Nếu ai đó biết xin chỉ dạy. Các bạn nên tự hào khi mà thế giới nh́n Việt Nam với sự ngưỡng mộ chứ không phải sự khinh khi như bây giờ.

Chắc các bạn du hoc sinh cũng biết rất khó kết bạn với những du học sinh của nước phát triển đúng không? Lúc tôi c̣n đi học, trong lớp tôi có Hàn Quốc với Đài Loan, bọn chúng hay hỏi tôi thế này: “Có vẻ có tiền là qua Việt nam cưới được vợ hả bạn? Giống như mua vợ vậy? Ở nước bọn tao cô dâu Việt nhiều lắm, gái việt Nam cũng xinh lắm nhỉ!” rồi hô hố cười. Lúc đó không biết các bạn có c̣n tụ hào nữa không nhưng tôi th́ thấy vừa giận vừa nhục. Các bạn thích kpop, diễn viên Hàn, phim Hàn…không ai cấm và cũng chẳng có ǵ sai. Tôi thỉnh thoảng vẫn xem phim Hàn. Nhưng các bạn có biết khi qua nhật lưu diễn họ phải chào khán giả bằng tiếng Nhật, hát vài bài hát Tiếng Nhật, lễ phép và rất tôn trọng khán giả chứ không dám có thái độ phách lối và trạch thượng như khi qua Việt Nam đâu. Một khi thần tượng không coi ḿnh là Fan th́ các bạn đừng tự đánh mất giá trị của bản thân minh. Giá trị của bản thân do dân tộc , cha mẹ ban cho ta, nó là vô giá, hăy biết trân trọng.

Cuối cùng Điều tôi buồn cười và luôn thắc mắc là mỗi khi có một người gốc Việt nào đó đoạt giải lớn trong các cuộc thi từ thể thao đến khoa học th́ các bạn tung hô,rồi lên mạng comment “tự hào Việt Nam” trong khi người trong cuộc chưa hẳn đă nghĩ như vậy. V́ sao? Tuy trong người họ mang ḍng máu Việt nhưng nơi tài năng họ phát triển là ở bản xứ, công tŕnh nghiên cứu của họ là ở nước ngoài, hoàn toàn không dính líu gì đến Việt Nam nhưng các bạn vui như thể họ là thân thích của chính ḿnh vậy. Mới gần đây thôi, phó thủ tướng gốc Việt của Đức đă từng thổ lộ ngoài chuyện công ra, ông không muốn quay về VN với tư cách cá nhân, như một gáo nước lạnh cho vào những lời khen ngợi, những lời mời gọi nồng nhiệt từ đất nước của nhũng con người “thân thiện, hiền hoà, hiếu khách” dành cho ông. Điều này các bạn nên suy nghĩ! C̣n nữa, thỉnh thoảng cũng có người Việt được vinh danh trên trường quốc tế, nhưng khi Việt Nam mới có một th́ những nước xung quanh ta có rất rất nhiều rồi.

Tôi nói điều này không phải để chê bai người Việt, mà là muốn mọi người nh́n lên mà phấn đấu thêm chứ đừng v́ thế mà tự đắc. Tôi là người Việt, tôi không tự hào về điều đó, tôi đă cố để ḿnh không c̣n là người Việt nữa, giờ tôi đă toại nguyện. Nhưng tôi hy vọng trong tương lai gần,các bạn làm cho tôi cảm thấy hối hận về điều ḿnh đă nghĩ và đă làm. Tôi đang rất mong đợi điều đó. Tôi biết ư kiến của tôi sẽ gặp nhiều phản đối,và hứng được nhiều gạch đá. nhưng với những ai chưa từng đi và sống ở nước ngoài va bị phân biệt đôi xử v́ là người việt th́ tôi sẽ không chấp.Nhưng những ai đă từng sống ở nước ngoài mà phản đối ư kiến của tôi th́ sẽ rất vui và sẵn ḷng được chất vấn.

山野

Ô QUY
08-04-2015, 04:57 PM
Thời đại huy hoàng hay thời đại ăn cắp?
("Văn hóa XHCNVN, đạo đức HCM")!!!

Văn Quang

http://mgpgallery.motgocpho.com/cpg15/albums/userpics/10001/thieves_vixi.jpgDư luận ở VN mấy tuần này rất sôi nổi về chuyện nhiều phụ nữ Việt Nam bị Singapore từ chối nhập cảnh. Thêm vào đó vụ hai du khách người Việt Nam vừa bị cảnh sát Thụy Sỹ bắt v́ trộm cắp 3 cặp kính mắt càng làm dậy sóng trên khắp các phương tiện truyền thông từ trong nước đến nước ngoài.

Là người VN dù ở đâu cũng thấy quá xấu hổ. Hầu như tất cả những vụ bê bối tương tự như thế cũng được dịp "kiểm điểm" lại, vụ nọ nối vụ kia như những người Việt từng ăn cắp ở Thái Lan, Singapore, Đài Loan, Malaysia, Nhật Bản…

Dư luận cũng phản ứng bằng nhiều cách khác nhau. Nhiều người giận dữ v́ cảm thấy quốc thể bị sỉ nhục, muốn có hành động trả đũa, thậm chí kêu gọi tẩy chay du lịch Singapore. Nhưng b́nh tâm suy nghĩ lại và đặt câu hỏi tại sao những phụ nữ nước khác c̣n nghèo khó hơn VN vẫn được đón tiếp nồng hậu mà phụ nữ VN bị săm xoi, bị nḥm ngó, bị đuổi thẳng về nước như thế? Nhiều bạn đọc đă trả lời câu hỏi này.

Bạn Nguyễn Văn Mỹ trên thanhnien.com.vn kể lại:

"Tôi đă giận tím mặt khi cả đoàn doanh nghiệp Việt Nam, từng du lịch khắp thế giới nhưng vẫn bị hải quan cửa khẩu Aranyaprathet (Thái Lan, giáp với Poipet, Campuchia) buộc từng người phải cầm 700 USD lên để chụp h́nh trước bàn dân thiên hạ.

"Bảng phong thần" danh sách các nước bị hạn chế nhập cảnh vào Thái Lan có tên Việt Nam to tướng được dựng ngay cửa khẩu. Vậy mà lâu nay lănh đạo không nghe, không biết.

Về nước, anh em phản ứng dữ dội, báo chí nhập cuộc, Tổng cục Du lịch và Bộ Ngoại giao Việt Nam có công hàm.

Người Thái thừa nhận sai sót, bỏ thủ tục chụp ảnh, dẹp bảng phong thần nhưng không chịu xin lỗi và Việt Nam vẫn nằm trong "Black list" (tạm dịch là Danh sách đen) của họ.

Chỉ khác là để trong bàn làm việc của cửa khẩu chứ không trương ra ngoài. T́m hiểu mới hay là họ làm vậy để đối phó việc hàng ngàn người Việt qua Thái lao động bất hợp pháp, mang theo nhiều tệ nạn xă hội.

Cách hành xử của Singapore là vơ đũa cả nắm nhưng đừng vội trách họ. Dù không cho phép mại dâm công khai như Thái Lan nhưng Singapore có khu Geylang biệt lập và sầm uất không thua phố đèn đỏ ở Amsterdam (Hà Lan). Rất nhiều "Bướm đen" (v́ toàn mặc đầm đen) người Việt lượn lờ ngă giá, bằng tiếng Việt và cả tiếng Anh ba rọi".

So sánh giữa du lịch ở trong nước và nước ngoài.

Qua Singapore, chỉ một số phụ nữ bị làm khó dễ ở cửa khẩu, c̣n vào rồi th́ được đón tiếp niềm nở trân trọng. C̣n du lịch trong nước, bị chặt chém tơi tả, bị đối xử ghẻ lạnh, dù không phải tất cả. Hơn thế, chất lượng dịch vụ, an ninh xă hội, giao thông, vệ sinh thực phẩm và môi trường đều kém xa nên rất nhiều người Việt, dù yêu nước nồng nàn cũng "bỏ của chạy lấy người".


http://nguyentran.org/NhatLung/Special/4820153.gif
Nhiều cô gái Việt Nam sang Singapore để bán dâm chui là nguyên nhân khiến hải quan Singapore làm khó dễ phụ nữ Việt khi nhập cảnh nước này

Nói thẳng ra chỉ những người bị nghi ngờ là sang Singapore làm điếm hoặc ở ĺ không chịu về mới bị đối xử như vậy.

Trước hết là cách ăn mặc nhiều khi quá "thiếu vải" đầu tóc nhuộm xanh nhuộm đỏ, lối giao tiếp thiếu lịch sự… đă buộc nhân viên hải quan của họ phải nghi ngờ và cấm nhập cảnh là quyền của họ bảo vệ thuần phong mỹ tục của quốc gia ḿnh.

Mặt khác, nếu bạn nói tiếng Anh trôi chảy, ăn mặc đứng đắn…chẳng ai thừa hơi đuổi bạn về nước làm ǵ. Họ sẽ trân trọng mới bạn bước vào nước họ.

Ngày 25/7, báo chí dẫn lời Tham tán Công sứ Đại sứ quán Việt Nam tại Singapore Nguyễn Minh Hằng sau buổi làm việc giữa phía Việt Nam và ICA cho biết Cơ quan Quản lư Cửa khẩu và Nhập cư Singapore (ICA) khẳng định hoàn toàn không áp dụng bất kỳ h́nh thức hay biện pháp phân biệt đối xử nào với công dân Việt Nam".

ICA cũng cho biết nhiều trường hợp công dân nữ Việt Nam sử dụng các hộ chiếu khác nhau để nhập cảnh Singapore, có trường hợp dùng ba hộ chiếu với nhân thân khác nhau. Đối với những trường hợp vi phạm nêu trên, ICA sẽ không cho phép nhập cảnh.

ICA cũng giải thích việc họ mời một số công dân nữ Việt Nam vào pḥng để hỏi về giấy tờ liên quan, lấy dấu vân tay… là thực hiện giống như với công dân nhiều nước. Việc này để phục vụ việc quản lư xuất nhập cảnh trong dài hạn. Chúng ta thừa biết đó chỉ là những lời lẽ ngoại giao cho "vui vẻ cả làng", thật ra nguyên nhân chính nằm ở phía sau. Hăy nh́n h́nh ảnh những cô gái VN đứng đường trên hè phố Singapore th́ chẳng c̣n ǵ để bàn luận thêm.

Đến chuyện thời đại ăn cắp


http://nguyentran.org/NhatLung/Special/4820155.jpg
Trung tâm mua sắm nhộn nhịp ở Zurich, Thụy Sĩ

Tôi dẫn chứng những sự thật đau ḷng này qua lời kể của 2 hướng dẫn viên (HDV) du lịch VN qua nước ngoài. HDV kể lại trên VietnamNet, xin tóm tắt những điểm chính:

"Đoàn du lịch của tôi gồm 30 người, khởi hành từ ngày 9/7 đi du lịch Pháp và Thụy Sĩ. Đến ngày 15/7, ngày cuối cùng trước khi lên đường trở về nước th́ xảy ra vụ việc đáng xấu hổ là hai du khách bị cảnh sát Thụy Sĩ bắt giữ v́ trộm cắp.


http://nguyentran.org/NhatLung/Special/4820151.jpg
Nhâm Tiến Dũng - Nhâm Thị Hồng Phương, ăn cắp tại Thụy Sĩ

Sự việc xảy ra ở khu mua sắm ở Zurich, Thụy Sĩ. Qua máy quay giám sát, nhân viên đă phát hiện hai du khách bóc nhăn, thẻ giá của 3 chiếc kính có trị giá 300 euro/chiếc và đem ra khỏi cửa hàng. Cảnh sát nhận được thông báo từ cửa hàng đă nhanh chóng bắt 2 vị khách này.


http://nguyentran.org/NhatLung/Special/4820152.jpg
Giấy phạt tiền của cảnh sát Thụy Sĩ ghi rơ họ tên hai du khách Việt ăn cắp

Cả hai đă phải nộp phạt 2.000 franc (khoảng 46 triệu đồng) để được thả và đoàn có thể lên chuyến bay về Việt Nam vào sáng hôm sau. Không ai không phải che mặt v́ quá xấu hổ với người nước bạn.

C̣n phạm cả tội gian lận khai thuế

Hướng dẫn viên của đoàn cho biết ngay từ khi nhận đoàn, anh đă thấy một sự "không tử tế" ở hai du khách này. Trước khi xảy ra sự việc đáng xấu hổ này th́ nam du khách này cũng vừa khiến anh mất mặt với nhân viên an ninh sân bay ở Zurich.

Du khách này đă khai gian để được hoàn thuế, khi nhân viên sân bay đưa tiền, anh này "sáng mắt" đă cầm vội và chạy đi. Nhân viên sân bay thấy lạ, họ kiểm tra lại giấy tờ, và đề nghị người dẫn đoàn phải gọi anh này trả lại tiền nếu không sẽ giữ cả đoàn ở lại.

Hướng dẫn viên kỳ cựu này cũng chia sẻ rằng, bao nhiêu năm dẫn đoàn, anh đă gặp không biết bao nhiêu kiểu người, nhưng có nhiều người Việt hay nói dối, lươn lẹo.

Chuyện nhỏ đáng xấu hổ hơn nữa

Một hướng dẫn viên khác kể lại những câu chuyện nhỏ c̣n đáng xấu hổ hơn. Anh nói:

"Tôi làm trong ngành du lịch lại chuyên về thị trường Outbound nên "được" nghe không biết bao nhiêu là những điều về du khách Việt. Có những khách phải thốt lên "nhục nhă quá". Chuyện ăn, chuyện uống là "chuyện thường ở phố huyện". Chẳng ở đâu lại buồn cười như khách Việt. Mỗi lần đoàn khách Việt bước vào là nhà hàng cứ "rôm rả" hẳn lên. Nào là nói to, nào là chọn người ngồi cùng bàn, lấy thức ăn thừa mứa đến nỗi nhà hàng phải để hẳn ḍng chữ bằng tiếng Việt "Lấy đủ ăn, nếu thừa sẽ bị phạt!".


http://nguyentran.org/NhatLung/Special/4820154.jpg
Bảng cấm lấy đồ ăn thừa trong các bữa buffet ở Thái Lan.

Nhiều khách ra nước ngoài cũng "tranh thủ" thưởng thức mọi "đặc sản" địa phương. Họ đề nghị hướng dẫn viên cho địa chỉ đến "nhà thổ" mua dâm. Họ đi một ḿnh th́ chẳng sao, có người đ̣i hướng dẫn viên đưa đến tận nơi. Hướng dẫn viên ngồi ôm đồ cho khách chờ ngoài sảnh đến nửa đêm chưa được về nghỉ, ngày mai vẫn phải lên đường như b́nh thường.

Có khách khiếm nhă, c̣n "đề nghị" với nữ hướng dẫn viên địa phương hướng dẫn đi chơi gái liền bị mắng té tát, làm chúng tôi bị một phen khốn đốn xin xỏ, c̣n khách đó bị bẽ mặt trước cả đoàn.

Trốn ở lại lao động trái phép lại c̣n là vấn nạn đối với rất nhiều nước, làm hướng dẫn viên và công ty tổ chức bị một phen "tá hỏa". Đừng hỏi v́ sao các nước lại làm chặt visa đối với công dân một số nước trong đó có Việt Nam".

Lao động VN cũng làm xấu mặt dân Việt.

Trên báo Dân Trí ngày 28-7-2015 vừa đưa ra một thông tin mới nhất về những người được đưa đi xuất khẩu lao động bị trả về v́ ư thức chấp hành pháp luật của người lao động kém; thường trộm cắp, đánh nhau, bỏ trốn...

Cụ thể gần 4.000 lao động Việt Nam làm việc ở lĩnh vực bảo vệ, vệ sĩ tại Các Tiểu Vương quốc Ả Rập Thống nhất (UAE) hoang mang trước việc đột ngột bị chấm dứt hợp đồng trước hạn. Trong khi cơ quan chức năng đang t́m cách bảo vệ quyền lợi của họ th́ một số lao động kích động quậy phá.

Bản ghi nhớ có thời hạn 3 năm, được kư gia hạn vào tháng 8-2012. Đến nay, có trên 5.000 lao động được đưa sang làm vệ sĩ tại UAE, trong đó gần 4.000 người đang làm việc theo hợp đồng, thu nhập trung b́nh 600 USD/người/tháng.

Tập đoàn IGG ủy thác thực hiện chương tŕnh) chấm dứt hợp đồng trước hạn đối với hàng ngàn lao động Việt Nam là thỏa thuận nói trên hết hạn vào tháng 8-2015 và chưa có kế hoạch gia hạn. EGSS đang làm thủ tục về nước cho toàn bộ vệ sĩ của Việt Nam. Trong số gần 4.000 lao động bị trả về, có 1.286 lao động chưa kết thúc hợp đồng 3 năm tính đến tháng 8-2015 và một số có thời hạn kéo dài đến năm 2016.

Giám đốc một doanh nghiệp tham gia chương tŕnh cho rằng nguyên nhân chính là do ư thức chấp hành pháp luật của lao động Việt Nam quá kém. Vị giám đốc này nói: "Họ hay tụ tập nhậu nhẹt rồi đánh nhau, gây mất trật tự công cộng. Làm công tác bảo vệ cho các cơ sở của hoàng gia mà "quậy" như vậy th́ ai dám sử dụng".

Cũng xin nói thêm, đây không phải lần đầu Việt Nam bị UAE dừng chương tŕnh vệ sĩ. Trong phạm vi bản ghi nhớ đầu tiên thực hiện từ năm 2009, khoảng 600 vệ sĩ Việt Nam vừa mới sang được vài tháng cũng bị trả về nước. Lư do là một số lao động sau khi nhậu nhẹt rồi phát sinh mâu thuẫn, đánh nhau, gây mất trật tự an ninh.

C̣n ở Qatar có khoảng 50 Doanh nghiệp xuất khẩu lao động (DN XKLĐ) của Việt Nam bắt đầu khai thác Qatar từ năm 2005 và đến năm 2007 cung ứng được khoảng 10.000 lao động. Tuy nhiên, từ năm 2008, xuất phát từ t́nh h́nh lao động trộm cắp (chủ yếu trộm cắp dây đồng của công tŕnh xây dựng), nấu rượu lậu, nhậu nhẹt, gây rối trật tự…, chính phủ Qatar quyết định dừng tiếp nhận vô thời hạn lao động Việt Nam.

Hai thị trường XKLĐ lớn nhất của Việt Nam hiện nay là Đài Loan và Hàn Quốc cũng kẹt cứng ở đoạn tuyển dụng mà nguyên nhân chính vẫn xuất phát từ người lao động.

Hiện có khoảng 24.000 lao động Việt Nam bỏ trốn ở Đài Loan, dẫn đầu các nước XKLĐ vào thị trường này. Hơn 26.000 lao động đang cư trú bất hợp pháp ở Hàn Quốc không chịu về nước dù chính phủ nước này đang mở chiến dịch truy bắt trên toàn quốc.

Ăn cắp từ trong nước đến ngoài nước.

Trong nhà c̣n nhiễu nhương, hỗn loạn, ăn cắp chia làm nhiều loại, có cả loại ăn cắp đúng pháp luật và vô pháp luật, ăn cắp riêng lẻ và ăn cắp theo nhóm gọi là "nhóm lợi ích" th́ khó tránh khỏi thiên hạ khinh khi.

Lănh đạo thiếu gương mẫu, pháp luật chưa nghiêm minh nên người dân mất niềm tin, là điều kiện cho tệ nạn sinh sôi. Quản lư lỏng lẻo, không có bất kỳ hành động nào chặn đứng việc xuất khẩu tệ nạn th́ hậu quả khôn lường. Nếu không có cách khắc phục hiệu quả, e rằng sắp tới, người Việt ra nước ngoài không chỉ bị Thái lan, Singapore làm khó dễ khi nhập cảnh mà sẽ lây lan sang những nước khác.

Những sự việc trên hẳn là làm cho người nói câu "thời đại ngày nay là thời đại huy hoàng nhất trong lịch sử" phải cảm thấy xấu hổ. Có thật là "thời đại huy hoàng nhất lịch sử" hay "thời đại của những kẻ lừa lọc, ăn cắp nhiều nhất trong lịch sử"?

Văn Quang
Viết từ Sài G̣n ngày 03.8.2015

Thường Dân Nam Bộ
08-10-2015, 02:05 PM
Người Việt không phải là Người Việt

Trần Văn Tích


http://mgpgallery.motgocpho.com/cpg15/albums/userpics/10001/normal_vixizombie2.jpegĐa số người đọc bài Người Việt ăn cắp ở Đức của Phạm Thị Hoài xuất hiện trên net tuần vừa qua đều hiểu rằng người Việt được nói trong bài là người Việt mới, người Việt tiến bộ, người Việt xă hội chủ nghĩa.

Phạm Thị Hoài kể rơ lai lịch của họ : họ gốc gác Nghệ an, Quảng b́nh; họ tụ tập sinh hoạt tại chợ Đồng Xuân Berlin. Một số người Đức cũng hiểu như thế. Dẫu vậy, vấn đề thanh minh cho công luận Đức am tường sự thực vẫn thường cứ phải đặt ra.

Chuyện con mèo Mungo (http://www.dailymail.co.uk/news/article-2762001/What-s-wrong-eating-cat-Vietnamese-man-Germany-admits-killing-barbecuing-neighbour-s-pet-doesn-t-understand-s-wrong-it.html)

Phạm Thị Hoài kể rằng người Việt từng ăn cắp mèo. Nghe có vẻ nhân đạo. Hàng xóm Đức không chăm sóc mèo để nó đi hoang, đói khát, ta ăn cắp ta mang về nuôi nấng đúng tiêu chuẩn văn minh; thiết tưởng cũng là một cách góp phần bảo vệ súc vật. Nhưng số phận con mèo Mungo th́ khác.

Tờ báo Bild là một tờ báo b́nh dân phổ biến rất rộng răi. Số báo ra ngày thứ sáu 19.09.2014 đăng bài tường thuật chi tiết về chuyện con người mới xă hội chủ nghĩa tên Trần Quí xử lư con mèo Mungo.

Trần Quí có năm con, sinh sống ở Andernach, một thành phố nhỏ, có lối ba vạn dân, nằm trên sông Rhein. Ông ta bắt con mèo Mungo của hàng xóm và dùng đèn khí Bunsen nướng vàng để nhậu. Đi kèm với bản tin tường thuật nội vụ, tờ Bildc̣n tŕnh bày một bức ảnh minh hoạ rất lớn, chiếm gần nửa trang báo vẽ cảnh Trần Quí xách mèo Mungo nướng trên ngọn lửa. Cùng ngày, tờ DailyMail-Onlinecũng loan tin nướng mèo Mungo, tin loan bằng tiếng Anh. Khác với thông lệ, cả hai nguồn tin tức đều ghi trọn vẹn tên và họ thủ phạm, thay v́ ghi tắt hay đổi tên đổi họ. Cả địa phương Andernach náo động khi được thông báo tin tức. Láng giềng của Trần Quí hoảng hốt đă đành mà trọn thành phố đều lo nhốt mèo thật kỹ. Hai bà hàng xóm của Trần Quí, Christina Sarwatka và Stephanie Jung kêu cứu với cảnh sát. Toàn thể cộng đồng mèo Andernach bị cấm trại một trăm phần trăm.

Ngày 22.09.2014, nhân danh Liên Hội Người Việt Tỵ Nạn tại CHLB Đức, tôi viết thư cho Sở Cảnh sát Andernach. Tôi trấn an giới chức công quyền địa phương là người tỵ nạn Việt Nam không có thói quen ăn thịt mèo và tôi xin hai bà hàng xóm của gia đ́nh thủ phạm giết mèo Mungo nhận cho lời chia buồn và niềm tiếc nuối. Cảnh sát gọi ngay điện thoại phúc đáp và câu hỏi đầu tiên người Đức nêu ra là làm sao tôi biết tên con mèo bị nướng. Tôi trả lời rằng cả báo tiếng Đức tiếng Anh lẫn báo giấy báo mạng đều có đăng tên con mèo nạn nhân. Tôi cũng hỏi t́nh h́nh sở tại hiện thời ra sao. Cảnh sát cho biết c̣n xôn xao lắm v́ thiên hạ ai cũng sợ cho số phận mèo nhà. Tôi xin số điện thoại tư gia của đồng hương thủ phạm nhưng tất nhiên cảnh sát từ chối. Tôi không biết bao lâu sau Andernach mới hết thiết quân luật đối với đội ngũ loài măn.

Phát huy sáng kiến phạm pháp

Người Việt tiến bộthường tham gia trồng cần sa “đại trà“ trên khắp thế giới cho nên thường bị ở tù. Tháng 10.2010, Toà án Địa phương Magdeburg kết án ba người v́ tội trồng cây ma túy tại trại Atzendorf, tiểu bang Sachsen-Anhalt, thuộc lĩnh vực Đông Đức cũ. Chủ trại Petro H. lănh bốn năm rưỡi tù giam, Tân Hoài P. ba năm rưỡi tù giam và Quốc Cường D. hai năm rưỡi tù giam. Khác với trường hợp nướng mèo, tên các can nhân trồng cây độc dược đều viết tắt.

Ngày 04.09.2011, một phụ nữ Việt Nam đến từ Berlin bị c̣ng tay đưa ra khỏi máy bay của chuyến Vietnam Airlines số 544 sắp cất cánh ở phi trường Frankfurt am Main đi Hà nội với gần một triệu Euro chất trong hai vali. Tiền giấy cuộn chặt và giấu trong những chai nước xốt cà chua. Nữ nghi can bị xem là tham gia rửa tiền.

Ngày 19.12.2013, nhân viên quan thuế Đức chận giữ Đại sứ Việt cộng tại Thổ Nhĩ Kỳ, The Cuong Nguyen – báo Đức không bỏ dấu tên họ – khi nhân viên ngoại giao này từ Ankara đến Frankfurt am Main trên chuyến phi cơ TK1619 của Hàng không Thổ mang theo trong người gần hai chục ngàn Euro mà không khai báo. Người Đức lại nghi đây là một dịch vụ rửa tiền phạm pháp. Tổng lănh sự Việt cộng ở Frankfurt phản đối v́ như vậy là vi phạm qui chế miễn dịch đối với giới chức ngoại giao. Cuối cùng, nghi can phải đóng ba ngàn năm trăm đôla tiền bảo hiểm (!) để được bay tiếp về Hà nội. Viên đại sứ ViXi bảo rằng số hiện kim mang theo người là để cứu trợ nạn nhân băo lụt ở quê nhà!

Tờ tazphát hành tại Berlin ngày 27.01.2012 loan tin Pham Toan P., chủ sự pḥng tại Đại sứ quán Việt cộng nhập viện điều trị nhưng không chịu thanh toán y phí. Phát ngôn viên Bệnh viện Vivantes, cô Mischa Moriceau, cho biết đương sự bị ung thư máu cấp tính, cần được xạ trị. Phí tổn lên đến từ mười lăm đến mười bảy ngàn Euro. Ngoài ra, c̣n cần một ngàn Euro mua vé máy bay khứ hồi cho em gái ông P. từ Việt Nam sang Đức để tiến hành cấy tủy. Nhà thương đ̣i thanh toán chi phí điều trị nhưng Đại sứ quán Việt cộng cứ một mực làm ngơ khiến dư luận Đức rất bất b́nh.

Thường xuyên thanh minh

Việt cộng dốc ḷng yểm trợ tổ chức tự xưng là Hội Liên Hiệp Người Việt toàn Liên bang Đức, Bundesverband der Vietnamesen in Deutschland e.V. (BVD), thành lập ngày 22.10.2011. Cung cách tự mệnh danh là tổ chức của người Việt trên toàn lănh thổ Đức quốc đương nhiên là một h́nh thức tiếm danh. Tổ chức này được các cơ quan ngoại giao Việt cộng yểm trợ tối đa về tài chánh. Thấy vẫn chưa đủ, nó nộp hồ sơ cho cơ quan BAMF (Bundesamt für Migration und Flüchtlinge, Cơ quan Liên bang về Di dân và Tỵ nạn) ở Nürnberg để xin tài trợ cho các hoạt động văn hoá xă hội (?). Đức nghe bùi tai nên cấp ngân khoản. Chưa được bao lâu, cả chục thành viên trong ban điều hành Hội Liên Hiệp công bố trên trang mạng thư gửi cho BAMF với nội dung không chịu trách nhiệm về thanh toán tài khoản được Đức cấp phát v́ có sự lạm dụng bất hợp pháp!

Tổng Giám đốc BAMF là Tiến sĩ Manfred Schmidt. Mấy ngày nay ông ta xuất hiện nhiều lần trên tivi Đức v́ vấn đề người tỵ nạn đang là thời sự nóng bỏng. Phụ tá cho Tiến sĩ Schmidt là Cô Anke Eckardt, coi như nữ Bí thư. Mấy lần tôi viết thư cho BAMF xác định rơ ràng rằng cộng đồng tỵ nạn chúng tôi không dính dáng ǵ đến những tội h́nh và tội hộ do người Việt gây ra trên đất Đức.

Ngày 12.03.2015, tôi đối diện với cả hai nhân vật, Tiến sĩ Manfred Schmidt và nữ Bí thư Anke Eckardt, tại20. Forum Migration. Cố gắng tận dụng thời gian Stehpause (nghỉ giải lao đứng), tôi trực tiếp tŕnh bày với hai nhân vật hữu trách Đức về cục diện bất thường ở Đức với hai tổ chức qui tụ người Việt khác nhau. Tiến sĩ Manfred Schmidt yêu cầu tôi viết một thư chính thức đề địa chỉ cô Anke Eckardt nhằm mô tả tỉ mỉ thực trạng phân chia hai nhóm người Việt tại Đức. Tôi viết ngay thư theo yêu cầu với đề tựa Die zwei Organisationen von Vietnamesen in Deutschland (Hai tổ chức của người Việt tại Đức). Trong thư tôi nói rơ là chúng tôi không dính dáng ǵ đến Hội Liên Hiệp, trái lại v́ biết rất rơ rằng đây là một tổ chức thống thuộc Đại sứ quán Việt cộng ở Berlin nên chúng tôi, v́ lư do an ninh bản thân, luôn luôn t́m cách xa lánh nó. Tôi yêu cầu BAMF tiếp tay phổ biến giúp dữ kiện này đến các cơ quan hữu trách Đức.

Kết quả : cơ quan Otto Benecke Stiftung của Đức gửi thư mời tham gia hội thảo đến địa chỉ nhà riêng của tôi nhưng với tên người nhận là Ông Vũ Quốc Nam, vốn là Phó Chủ tịch phụ trách văn pḥng của Hội Liên Hiệp Người Việt toàn Liên Bang Đức!

Trong khi chống cộng, cá nhân tôi lâm vào hoàn cảnh phải thường xuyên tự tách rời khỏi cộng, tự cách ly với cộng. Cố gắng của tôi nhắm vào phía Đức để làm việc này đă đạt được kết quả, tuy rằng chưa trọn vẹn một trăm phần trăm.

Một người Việt Nam chỉ không muốn làm người Việt Nam nữa mà cũng thật là vất vả quá chừng.

Bs Trần Văn Tích


http://mgpgallery.motgocpho.com/cpg15/albums/userpics/10001/normal_vietcong.png