PDA

View Full Version : LÁ THƯ CỦA NGƯỜI TỬ TÙ GỬI CHO MẸ



vdt
06-27-2018, 07:33 PM
LÁ THƯ CỦA NGƯỜI TỬ TÙ GỬI CHO MẸ

Mẹ à,

Con chuyển cho mẹ lá thư của Người Tử Tù viết cho mẹ của anh ta đây.

Mẹ đừng ngạc nhiên nhé vì con xem như Người Tử Tù ấy đã viết dùm con. Từ lâu, con muốn viết cho mẹ một lá thư tương tự mà con không viết được. Văn của con nếu viết ra thì y hệt văn của mẹ, vì ảnh hướng mẹ nên văn con toàn sex và chửi bới người chứ không lành mạnh, chân thành và có tính giáo dục được như thư của Người Tử Tù này. Con phải cảm ơn anh ta vì anh ta đã viết cho mẹ của anh ta một lá thư mà nội dung không khác nội dung con muốn viết cho mẹ bao nhiêu nhưng con không đủ khả năng. Vì thế, con phải chuyển thư của anh ta cho mẹ.

Con không muốn nhắc lại những ngày xấu xa tội lỗi của mẹ trong những năm ba đi tù cải tạo mà con chỉ nhắc lại từ ngày gia đình ta theo chương trình HO đến Hoa Kỳ mà thôi. Cũng như mẹ Người Tử Tù này, không những mẹ đã che lấp những điều khuất tất cho con mà còn bày dạy chúng con những cách khai man, dối trá để hưởng nhiều nguồn nhân đạo của chính phủ Mỹ. Gộp chung với số tiền nhà ta mang đi được và tiền chúng con làm thêm, năm 2005 gia đình ta đã mua được căn nhà giá 750,000 ở miền Cali lư tưởng này. (bảy trăm năm chục ngàn dollars) Căn nhà 5 phòng ngủ, ba phòng tắm rưỡi, sân rộng, có hồ bơi cho trẻ con, người lớn mà nay giá thị trường là hơn triệu đô đó mẹ. Có mẹ chỉ cách, căn nhà do con đứng tên và mẹ mướn lại bằng tiền housing để trả mortgage. Mẹ bảo rằng, "sợ gì, có phải một mình mình làm vậy đâu, tiền Mỹ mà, ở Mỹ này biết bao nhiêu gia đình VN đã làm thế mà só sao đâu." Nghe lời, con thực hành theo ý mẹ. Vì thế, bao năm nay mẹ đã ở trong căn nhà sang trọng, hãnh diện khoe với bà con ở VN sang thăm và với những người quen biết là nhà của con trai. Mẹ à, con chỉ nói những người quen biết thôi chứ không nói bạn bè vì mẹ không có bạn, quanh mẹ chỉ có toàn những người ghê tởm mẹ và muốn tránh xa mẹ.

Khác với mẹ, ba rất hiền lành. Mẹ xem, mắt ba tuy kém nhưng ba vẫn đọc sách, viết văn, sáng tác nhạc chớ có hung dữ gây lộn tùm lum và ác tâm đặt chuyện chửi bới mọi người như mẹ đâu. Mẹ ganh với ba vì ba có nhiều bạn mà mẹ không tự nghĩ vì sao. Mẹ ăn hiếp ba, coi ba chẳng có kilo nào từ ngày ba cải tạo về nên chúng con ai cũng xót thương ba. Tội nghiệ́p ba, mang tiếng có vợ nhưng bữa cơm nào ba cũng ngồi ăn một mình. Chúng con bắt gặp ba kêu điện thoại than với các bác bạn của ba hoài. Con biết ba chán mẹ lắm nhưng vì ba là người có đạo Chúa lại già rồi nên ba không ly dị mẹ, mẹ có biết vậy không? Những chuyện thật của gia đình mình xấu xa như thế sao mẹ không lo chỉnh đốn lại mà cứ đi bới móc bịa đặt chuyện người?

Mẹ à, tại sao mà mẹ thích đặt điều và thích chửi thế? Không chửi người ngoài thì mẹ kiếm cớ chửi ba. Ngày nào không chửi thì mẹ ăn không ngon, ngủ không yên. Mẹ còn a dua với bọn người gian ác. Khi chúng xúi mẹ chửi người chống cộng là mẹ vén váy chửi. Chửi không phân biệt đúng sai. Chửi không e ngại nói điều gian trá vô đạo đức. Mồm mẹ ngậm đầy máu và mẹ đã phun vào những người lương thiện. Mẹ có biết đâu rằng những lúc mẹ độc ác nguyền rủa người như thế, chúng con xấu hổ lắm và rất sợ nghiệp ác mẹ làm giáng lên chúng con. Nhân quả đã và đang xảy ra trong gia đình ta mà sao mẹ không tỉnh ngộ? Đã nhiều lần con xin mẹ ngưng lại những ác nghiệp mẹ gieo để cho các con nhờ nhưng mẹ không nghe. Phúc đức tại mẫu, chúng con đã có đứa đang trả nghiệp ác cho mẹ, mẹ biết đó mà sao mẹ vẫn chắng động lòng?

Con nói trước để mẹ đừng ngạc nhiên, nếu có một ngày nào chính phủ Mỹ bắt con về tội đồng loã với mẹ mà con bị phạt tiền hay bị tù, hoặc các con có bị tai nạn gì thì có nghĩa là gió mẹ gieo mà chúng con gặt bão. Chúng con đã nói với nhau rằng có lẽ chúng con thiếu phúc nên mới đầu thai vào nơi thiếu đức để làm con mẹ.

Cảm ơn mẹ cho chúng con đời sống nhưng tiếc rằng mẹ lại không biết dạy chúng con thành người tử tế và lương thiện.

Con của mẹ
Trương B. Minh

LÁ THƯ CỦA NGƯỜI TỬ TÙ GỬI CHO MẸ

Ước muốn cuối cùng.

Một tử tù đang chờ thi hành án, anh cầu xin một điều ước cuối cùng là một cây bút ch́ và một tờ giấy. Sau khi viết, anh nhờ nhân viên bảo vệ nhà tù gửi giúp bức thư này cho người mẹ ruột của ḿnh.

Trong thư anh viết ...

"Mẹ, nếu có công lư trong thế giới này, con và mẹ nên bị kết án tử h́nh cùng nhau. Mẹ cũng có tội cũng như con v́ những ǵ con đă làm.

Mẹ hăy nhớ lại đi, khi con ăn cắp chiếc xe đạp của thằng bé gần nhà. Mẹ đă giúp con giấu chiếc xe đạp đó đi để bố không nh́n thấy nó.

Mẹ có nhớ lần con lấy trộm tiền từ ví của người hàng xóm không? Mẹ đă đi siêu thị mua sắm cùng với con.

Mẹ có nhớ ai đă bênh vực con khi con căi lại bố đến nỗi bố phải bỏ đi không? Bố chỉ muốn sửa dạy con v́ con đă gian lận trong bài thi và cuối cũng là con phải bị đuổi học.

Mẹ ơi, lúc đó con chỉ là một đứa trẻ, không lâu sau con đă trở thành một thiếu niên hư nghịch và bây giờ con đang là một tử tù chờ thi hành án.

Mẹ ơi, lúc đó con chỉ là một đứa trẻ con cần được bao che, nhưng cái thực sự con cần là được sửa trị.

Nhưng thôi, con tha thứ cho mẹ! Con chỉ muốn viết thư này để nó có thể đến được nhiều người khác đang làm cha làm mẹ, với hy vọng rằng, họ có thể nhận ra điều tạo nên người tốt kẻ xấu trên thế giới này là sự giáo dục.

Cảm ơn mẹ đă cho con cuộc sống và cũng đă giúp con đánh mất nó.

Đứa con tử tù của mẹ.

"Giáo dục là vũ khí mạnh nhất mà bạn có thể sử dụng để thay đổi thế giới." (Nelson Mandela)

(bài nhận qua email - người tử tù là nhân vật thật hay hư cấu chưa được kiểm chứng. Tuy nhiên, có nguồn tin cho biết người con Việt viết cho mẹ là nhân vật thật hiện đang sống tại Hoa Kỳ và lời trần t́nh trong thư là có thật)