PDA

View Full Version : Vài chuyện đọc chơi!!



5 thê
07-28-2019, 02:16 AM
Nguồn: người thân.

THIẾU NỮ VÀ CON MẮT TRÁI

Trần Thị Diệu Tâm

Trần Thị Diệu Tâm : Lấy tên làm bút hiệu, chị đă xuất bản vài quyển sách viết theo h́nh thức tâm t́nh, và được khá nhiều độc giả ái mộ, nhứt là phái nữ. Hiện chị giữ mục “Lá Thư Paris” trên bán nguyệt san Văn Nghệ Tiền Phong. Chồng chị là giáo sư Phạm Kế Viêm nổi tiếng về toán tại Sài G̣n , Đà Lạt.

-----

Thiếu nữ ấy là bạn tôi. Cô ta có thói quen nh́n cuộc sống bằng con mắt phía trái. Điều này có nghĩa là cô thường nh́n sự việc phía mặt sau của nó.

Cho nên tính t́nh cô hơi khó chịu, bạn bè không ai ưa v́ cái tật nói thẳng, nói như đâm vào tim. Có lẽ thế nên cô chưa có chồng, dù năm nay đă gần bốn chục xuân. Tôi cũng độc thân như cô, tuy nhiên tôi có người yêu. Người tôi yêu đang c̣n ở Việt Nam. Chúng tôi yêu nhau từ ngày xa xưa, lúc chưa có trại tù mọc lên như nấm trên thân thể quê hương h́nh chữ S. Tôi chờ chàng ra tù, v́ chúng tôi đă hứa hôn.
Thiếu nữ và tôi có hai nghề nghiệp khác nhau, cô ấy hiện là y tá trong một bệnh viện lớn ở Paris, phụ trách pḥng hồi sinh, nghĩa là người nào sắp được ăn bát cháo lú quên chuyện đời, bước qua cây cầu biên giới giữa sống và chết th́ cô ta kéo ngược họ trở về, bắt họ đổ mồ hôi lẫn nước mắt cho cuộc trần ai này. C̣n tôi, đứng bán hàng ờ một trung tâm mỹ phẩm và nước hoa danh tiếng tại Champs- Élysées, có thể v́ ảnh hưởng nghề nghiệp nên tôi ngửi cuộc đời này bằng mùi hương hoa, c̣n tô thêm son thêm phấn cho đời thêm diễm ảo.
Chúng tôi thuê chung một căn nhà. Ban ngày có chuyện ǵ vui, tối kể cho nhau nghe.
“Hôm nay bạn ơi, có một ông người Ư mua một lô nước hoa toàn mùi trứ danh của ba nhà Christian Dior, Chanel và Rochas. Ông ta bắt phải gói thật đẹp để làm quà. Thật ít có người đàn ông nào tặng vợ lịch sự như thế.”
Thiếu nữ:
“Người đàn ông như thế phải giàu, mà giàu th́ cũng đă năm mươi sáu mươi. Tuổi này ít nhất là một vợ và hai nhân t́nh.”
“Sao biết?”
“Mua 3 loại nước hoa khác nhau nghĩa là tặng vợ một, c̣n th́ tặng bồ.”
Tôi ngẩng mặt, h́nh ảnh ông khách lịch sự trịnh trọng ban sáng trở nên tầm thường.
Tôi căi:
“Nhưng ông ta đứng đắn lắm.”
Thiếu nữ:
“Sự đứng đắn của đàn ông có thể ẩn dấu một khoái cảm đàn bà cao độ.”
Tôi hỏi:
“Vậy đàn bà là ǵ?”
Thiếu nữ:
“Đàn bà là một thứ “Sex” có quyền lực lớn hơn hết mọi quyền lực ở đời.”
“Chỉ có thế thôi?”
Cô bạn trả lời:
“Trong thế giới văn minh này, người đàn bà được trau chuốt óng ả cốt để quyến rũ thu hút dâm tính đàn ông.”
Tôi không c̣n thắc mắc tại sao lâu nay cô bạn ḿnh sống dửng dưng với áo quần thời trang, với son phấn xanh đỏ vàng tím. Đàn ông với cô chỉ là một con thú bất trung tầm thường. Nhưng tôi khơi niềm hy vọng:
“Thế c̣n t́nh yêu?”
Thiếu nữ lăng đăng:
“Đó là một sản phẩm trí óc con người. Con người từng đau khổ do sự tưởng tượng về t́nh yêu của ḿnh. Thật ra t́nh yêu chỉ là rung động của hai thể xác. Hết rung động là hết yêu. ”
Tôi nh́n thiếu nữ:
“Không nên tuyệt vọng với đời như thế, hăy giữ-ǵn một điều tốt đẹp cho ḿnh và cho người.”
Thiếu nữ trả lời:
“Tôi không tuyệt vọng v́ đă không hề hy vọng bất cứ điều ǵ. Rồi cô kể tiếp- Sáng nay trong nhà thương có một bà tự tử v́ ghen, đem vào cấp cứu th́ đă muộn. Trong túi áo có bức thư tuyệt mệnh cho biết v́ quá yêu chồng, không muốn thấy người ḿnh yêu chia sẻ t́nh cho kẻ khác. Tự tử chỉ v́ quá tin vào t́nh yêu. ”
Tôi trầm ngâm:
“Đời sống lứa đôi là một thảm kịch.”
Sau lúc tṛ chuyện, tôi im lặng v́ tôi xót xa cho tôi, một người thích bám víu những màu mè cuộc sống để thấy nó tươi tắn nồng nàn. Tuần này chúng tôỉ nhận được giấy mời dự buổi họp mặt của một Hội đoàn. Thiếu nữ không thích đám dông, tôi trái lại v́ có dịp trang điểm chưng diện, thiếu nữ nh́n tôi cười:
“Coi chừng, diện đẹp thế là nguy. ”
“Sao lại nguy?”
“Có người tán tỉnh thêm mệt.”
Tôi chỉnh:
“Vui chứ. Không có đàn ông theo mới buồn.”
Thiếu nữ:
“Nè bạn, hăy trung tín với người đàn ông đang ở trong tù.”
“Tôi luôn luôn chờ đợi.”
Thiếu nữ nói:
“Chải chuốt bóng bẩy là ngụ ư quyến rũ đàn ông, bạn chờ đợi trong manh nha phản bội.”
Tôi bực ḿnh v́ cách nói cay độc, nhưng thiếu nữ xin lỗi đă lỡ nói lên điều suy nghĩ thật thà của ḿnh.

Đến buổi họp mặt, gồm những khuôn mặt đàn ông, đàn bà đă thấy nhiều lần. Có ông đến gần thiếu nữ bắt chuyện:
“Có ai lọt vào mắt xanh của cô chưa?”
Tức th́ bạn tôi trả lời:
“Xin lỗi ông, tôi là người Việt, mắt tôi không xanh, mắt tôi đen nên thấy mọi điều đen tối cả. Kể cả ông.”
Người đàn ông hoảng sợ bỏ đi.
Tôi kéo tay cô bạn gái:
“Quái ác vừa thôi, ông ta mấy lần điện thoại hỏi thăm bạn. ”
“Ăn mặc bảnh bao, đúng mốt nhưng ngu, ăn nối vô duyên, đuổi thằng cha đi tán cô khác.”
Trên bục diễn có một ông đang hùng hổ phát biểu.
Thiếu nữ nói lớn:
“Lăo này có bệnh mê mi-crô.”
Tôi suỵt bảo nói khẽ chứ. Hơn nửa giờ sau, cái mi-crô mỏi mệt kêu rè rè. Nghỉ, uống nước ăn bánh ngọt. Sau đó có mục trao đổi ư kiến các vấn đề Việt Nam, những nạn nhân Cộng Sản, kêu gọi t́nh người.
Cô bạn nói với tôi:
“Đám đông của bạn là những người có bằng cấp cao, có tiền có bạc, trông măn nguyện quá. Họ làm việc xă hội với những toan tính cá nhân làm ǵ có tâm hồn để đau khổ chân thật mà thương yêu kẻ khác.”
Giọng cô ta sắc làm mấy ông bà sang trọng đứng cạnh coi bộ khó chịu.
Có bà nói:
“Con này khùng!”
Tôi ngượng kéo tay thiếu nữ ra về.
Mấy hôm nay trời đă sang Thu, cái lành lạnh làm tôi nhớ nhung người yêu đang ở xa, cảm thấy ḿnh thật đơn độc. Tôi đi mua một lô sách báo Việt về nằm đọc buổi tối. Không c̣n muốn tṛ chuyện với cô bạn cùng nhà. Những trang sách chứa đựng khắc khoải, bỗng dưng tôi thèm viết lạ kỳ, biết đâu yêu chữ yêu nghĩa lại sung sướng hơn yêu người. Thiếu nữ vào pḥng tôi hỏi han:
“Buồn lắm hả?”
“Ừ.”
“Đọc sách viết văn có đỡ buồn không?”
Tôi không biết trả lời, cô bạn gái nói một hơi dài:
“Văn chương tạo ra ảo ảnh. Nhà văn bị ảo ảnh quyến rũ nên vô t́nh bày ra một thế giới mới nhằm đánh lừa độc giả. Nhưng chính nhà văn là kẻ bị lừa trước tiên. Đau đớn thay bị lừa gạt bởi ḿnh mà ḿnh không hay.”
Nói xong thiếu nữ cười lảnh lót, tiếng cười vừa cay đắng vừa ghê rợn làm tôi sợ hăi co người lại không dám nh́n cô bạn mang tính ác quỷ.
Cô ta nh́n tôi thương hại:
“Muốn khỏi buồn đừng mơ tưởng.”
Tôi đau nhói, mơ tưởng là điều quư giá nhất khi con người c̣n lại một ḿnh. Tôi mỉa mai:
“Bạn là người bệnh, trước hết hăy đi bác sĩ chữa mắt, vơng mô trong mắt bạn bị cấu tạo ngược chiều.”
“A! Chính nhờ con mắt ngược ấy mới thấy rơ sự giả h́nh của người đời.”
“Để làm ǵ chứ?” Tôi hỏi.
Thiếu nữ chậm răi:
“Để thương cho họ.”
Ḷng tôi chùng lại v́ câu nói. Tôi thấy tôi cách biệt với bạn. Tôi luôn đi t́m cái ưu tú nơi người để yêu thương, c̣n cô, cô t́m sự tầm thường thấp hơn để yêu mến họ. Đó là cái nh́n vững chắc về cuộc sống, về người. Thiếu nữ không bao giờ tuyệt vọng, cô thản nhiên. Đúng. Hơn nữa, tôi c̣n biết thêm trước khi cô có con mắt ác quỷ cô đă thiên thẩn.
Một hôm, thiếu nữ trở về nhà mặt mày thờ thẫn, tôi hỏi tại sao, cô cho biết:
“Vừa mới hồi sinh một ông sống chết v́ tự tử. ”
“Vậy, nên mừng đă cứu một mạng người. ”
Cô lắc đầu:
“Nếu không v́ cái lương tâm vô lư của nhân đạo mà người ta bày đặt ra, tôi để chết luôn cho được việc. Ít ra người đàn ông ấy đă thành công trên đời một lần trong việc chấm dứt cuộc sống của ḿnh.”
“Hăy săn sóc ông ta.”
Thiếu nữ nhún vai:
“Ông ta hét om ṣm khi biết ḿnh c̣n sống, ông thù hận tôi, mỗi lần đến gần, tôi bị ông ta mắng nhiếc thô bỉ. Nghĩ cho cùng, tôi đă phạm tội với ông ấy như người giết chết một kẻ đang muốn sống, v́ ông cho rằng sau cái chết, ông được hạnh phúc.”
Lần đầu tiên tôi thấy nét mặt cô bạn băn khoăn. Băn khoăn v́ phạm tội cứu sống một đời người, v́ tự hỏi công việc đang làm thực sự đúng hay sai.
Đời sống của hai chúng tôi những buổi tối tṛ chuyện như thế, tôi chẳng bao giờ giải đáp được điều ǵ cho nhau. Tôi chợt nói:
“Chúng ḿnh sống, thiêu thiếu một cái ǵ.”
Thiếu nữ cười vang:
“Thiếu đàn ông.”
“Ừ, đúng.”
Cô bạn khuyên:
“Hăy sống như chẳng bao giờ có đàn ông.”
Tôi nói:
“Nhưng Thượng Đế sinh đàn ông trước khi sinh đàn bà.”
Nhắc đến Trời, thiếu nữ nói một hơi dài:
“Đó là cái nh́n của Thánh Kinh, bạn không hiểu rằng kẻ hậu sinh giải thích Thánh Kinh cho hợp thời, cho hợp với đạo lư xă hội. Trước kia Giáo hội Công Giáo buộc đàn ông đi tu không lấy vợ, cho rằng Chúa không có vợ. Đây giờ họ đang nghiên cứu cho phép linh mục có thể có vợ. Để có lư do chính đáng, họ sẽ giải thích ngày xưa Chứa Giê-su cũng có người yêu là bà Thánh Madeleine. Con người khá thông minh dùng chữ nghĩa linh thiêng biện luận sự sống trần thế: Tôn giáo chỉ là một phương tiện cho đời người. ”
Tôi đau xót:
“Vậy niềm tin t́m nơi đâu?”
Cô ta nói bâng quơ:
“Có ǵ vĩnh cửu mà tin.”
Vào một chiều thứ bảy trời nắng, tôi đang dọn dẹp áo quần son phấn, thiếu nữ qua pḥng hối hả:
“Ê, bạn ơi qua đây nhờ chút việc.”
“Ǵ thế?”
“Vào chọn giùm tôi bộ áo quần nào thích ư nhất.”
“Đi đâu?”
“Mặc đi ăn tối nay.”
Chuyện lạ, lần đầu tiên cô hỏi han tôi về cách ăn mặc. Mọi ngày cô chỉ jeans, pull, trời lạnh khoác blouson.
“Nhanh đi, kẻo trễ.”
Tủ áo của cô toàn màu tối, đen, nâu hay vàng úa như lá khô rụng trên đất. Tôi chọn một bộ màu xanh đen, có lẽ mua từ kiếp nào: Cái váy ngắn và chiếc vét. Tôi cho cô mượn cái sơ-mi màu hồng nhạt bằng lụa mặc bên trong. Tôi đưa cô đôi bông tai vàng óng ả. Thiếu nữ sợ nữ trang. Tôi thuyết phục:
“Đàn bà phải có nữ trang, bạn không muốn ḿnh là đàn bà sao, ít nhất tối hôm nay?”
Sau khi mặc áo quần, đeo bông tai trông thiếu nữ lạ hẳn đi. Trong gương hiện ra người con gái mặn mà duyên dáng. Tôi đề nghị phớt lên đôi má chút phấn hồng. Thiếu nữ đưa tay sờ vào gương như muốn t́m xem đây có phải thân xác thật của ḿnh hay không.
Tôi vui vui nói:
“Đó là h́nh ảnh phản chiếu con người thật của bạn, không phải là ảnh ảo.”
Tôi chải lại mái tóc ngắn cho cô và xức nhẹ một chút nước hoa Chanel. Thiếu nữ sợ hăi né tránh mùi hương giả tạo. Cô nói:
“Tôi muốn đến với chàng bằng bộ mặt thật của ḿnh không hương phấn.”
Ḷng tôi bừng nở:
“Có một người đàn ông rồi. Ai?”
Do dự một lát, thiếu nữ cầm tay tôi:
“Người đàn ông mà tôi đă phạm tội cứu sống.”
Im lặng, tôi tiếp lời:
“Sau lần thất bại không được chết, ông ta thành công.”
Thiếu nữ gật đầu:
“Đó là người đàn ông hiểu rơ t́nh thương và giá trị của nó.”
Từ đấy, tính t́nh thiếu nữ dịu dàng hơn, tươi mát hơn. Môi luôn luôn sẵn sàng cười. Nói những câu làm dịu ḷng người nghe. Cô nh́n cuộc đời bằng hai con mắt phải và trái với một chiều rộng nhân ái. Tâm đạo ch́m sâu dưới đáy ḷng cô nay thoát hiện, bắt đầu bén rễ trên mảnh đất bụi bặm này.
Bởi v́ thiếu nữ đă yêu.


TRẦN THỊ DIỆU TÂM

5 thê
07-28-2019, 02:49 AM
Nguồn: người thân.

Cá Lia Thia Khạp Da Ḅ-Chu Sa Lan

- Chị cho tui gởi con nhỏ chừng năm ba ngày nghe chị...
Thím Hậu nói với má của Sáu. Giọng của thím thấp xuống như năn nỉ. Nh́n đứa con gái ốm, gầy, mặc quần áo cũ mèm giây lát rồi má của Sáu mím môi gật đầu.
- Thím đi thăm chú Út chừng nào d́a?
- Dạ chắc chừng nửa tháng. Ảnh ở tuốt trong Đồng Tháp...
Má của Sáu thở dài. Cũng có chồng theo kháng chiến nên bà hiểu được tâm trạng của Hậu, người em bà con bên chồng. Hai vợ chồng vừa lấy nhau xong là chia ĺa và từ đó tới nay không có gặp mặt nhau. Đáng lẽ thím phải ẵm con theo nhưng v́ nó c̣n nhỏ vả lại đường xá xa xôi và nguy hiểm nên thím phải gởi nó cho má của Sáu giữ dùm.
Biết sắp sửa phải xa mẹ con nhỏ khóc hù hụ. Nước mắt nước mũi của nó chảy tùm lum. Nó ôm cứng tay mẹ không chịu rời khiến cho má của Sáu phải gỡ tay của nó ra. Con nhỏ không làm ǵ khác hơn là khóc đứng nh́n theo bóng người mẹ thân yêu xa dần.
- Nín đi con. Má con đi một chút rồi má con d́a. D́ cho con kẹo... Nín đi d́ thương...
Má của Sáu dỗ cháu. Vừa lúc đó Sáu bước vào nhà. Nh́n đứa con gái đang khóc nó hỏi má.
- Nó là con của ai vậy má?
- Con của thím Hậu. Thím gởi nó cho má giữ để đi thăm chú út ở Đồng Tháp...
Sáu cau mày. Nghe nói Đồng Tháp nó không biết ở đâu nhưng đoán phải xa lắm. Nh́n đứa con gái nhỏ tuổi hơn Sơn, ăn mặc dơ dáy, cái bụng ph́nh ra nhự bị mắc cam tích nó không có cảm t́nh mấy.
- Sao nó khóc vậy má?
- Nhớ má nó chắc. Má dỗ hoài mà nó hỏng nín... Cho kẹo nó cũng hỏng thèm ăn...
Liếc nhanh con nhỏ đang đứng khóc Sáu bặm môi.
- Má để con dỗ nó cho... Con dỗ là nó nín liền...
Bỏ cuốn Nhạc Phi xuống má của Sáu nh́n con. Bà biết tiếng dỗ của thằng con có nghĩa ǵ. Tuy nhiên nghĩ ngợi giây lát bà gật đầu nói nhỏ.
- Ừa... Con đừng có đánh nó... Tội nghiệp nó... Dẫn nó đi chơi mua bánh cho nó ăn chắc nó hết khóc...
Sáu gật đầu cho có lệ. Dẫn con nhỏ ra sau hè nơi có khoảnh đất trống nó bắt đầu cuộc thẩm vấn của ḿnh.
- Mày tên ǵ?
Đang khóc thút thít con nhỏ ngước lên nh́n Sáu. Bắt gặp ánh mắt nghiêm nghị của Sáu nó cúi mặt xuống. Có lẽ biết ḿnh đang ở nhà người lạ nên nó lí nhí trả lời.
- Thêu...
Gật gù Sáu nghiêm giọng hỏi cung tiếp.
- Mày nói lớn lên. Tao điếc mà mày nói nhỏ quá tao đâu có nghe được...
Cảm nhận được cái giọng hăm he của đàn anh con Thêu nói lớn hơn.
- Thêu... Tui tên Thêu...
Sáu mỉm cười hài ḷng.
- Mày phải học lễ phép nghe chưa... Mày phải nói dạ tui tên Thêu... Nói lại cho tao nghe coi...
Nh́n Sáu giây lát Thêu ngập ngừng.
- Dạ em tên Thêu...
- Em mấy tuổi?
- Sáu tuổi...
Trả lời xong như chợt nhớ Thêu sửa lại liền.
- Dạ em sáu tuổi
- Em đi học chưa?
- Dạ đi học rồi... Lớp cô Thâu...
Sáu gật đầu tỏ vẻ hài ḷng nghĩ thầm con nhỏ cũng dễ dạy. Con gái dễ dạy hơn con trai. Từ nay nó có thêm đứa con gái để sai vặt và để kư đầu khi nào sùng việc ǵ. Thằng Sơn lớn rồi với lại bị kư đầu hoài nên nó khôn ra. Hể thấy anh Sáu vừa giơ tay lên là nó vọt mất. Con Thêu c̣n khờ khạo nên cần bị nó kư đầu cho khôn ra. Sáu cười v́ ư nghĩ của ḿnh.
- Anh dẫn em đi mua bánh ăn. Em hỏng có khóc th́ anh mới cho em ăn. Nghe hôn?
Sáu đưa nắm tay của ḿnh lên. Con Thêu gật đầu lia lịa. Nó đủ trí khôn để hiểu không nghe lời người lớn sẽ bị ăn bánh ́nh. Sáu mỉm cười đắc chí. Nó nhớ lại trong sách có nói trị người phải ra uy trước rồi sau đó mới thi ơn bố đức. Tuy hứa với má không đánh con Thêu nhưng không có nghĩa nó không kư đầu con nhỏ.
Dẫn Thêu vào nhà bếp múc nước rửa mặt cho nó xong Sáu gật gù cười. Mặt con nhỏ nh́n sáng láng và xinh xắn. Là dân da vàng mũi tẹt một chăm phần chăm mà nó có cái mũi dọc dừa, đôi mắt bồ câu đen láy, nước da trắng với hai cái má phính nh́n chỉ muốn nhéo một cái cho đă tay. Chỉ có điều là bụng con Thêu bự. Chắc bụng nó có lăi. Sáu lắc đầu nghĩ thầm chuyện đó để người lớn lo. Đi với con Thêu ra cửa Sáu không thấy má ḿnh nh́n theo mỉm cười. Sau lần đó con Thêu đeo dính Sáu như h́nh với bóng. Tối nó không chịu ngủ với chị Năm mà đ̣i ngủ với Sáu. Không cho nó khóc hù hụ khiến má đành phải chiều ư để nó ngủ với Sáu. Tuy bực ḿnh nhưng Sáu cũng phải chiều đứa em gái bất đắc dĩ. Mà con Thêu mến nó thật. Nó coi Sáu như anh ruột của ḿnh. Mỗi buổi trưa nó thích nằm bên cạnh nghe Sáu đọc truyện Tàu ru nó ngủ. Nhiều lúc Sáu nghĩ ḿnh mắc nợ con Thêu. Nó hy vọng nợ này nó không phải trả lâu v́ thím Hậu về là nó xong nợ.
- Ḿnh đi đâu vậy anh?
Con Thêu hỏi trong lúc hai đứa rẽ vào con đường ṃn dẫn ra cái đ́a rộng.
- Đi hớt cá lia thia.
- Hớt cá lia thia để làm ǵ hả anh?
- Để đá chứ làm ǵ.
- Anh cho em một con để em nuôi nghen anh...
- Ừ... Mày nuôi để làm ǵ?
- Để đá...
Sáu cười hắc hắc khi nghe con Thêu trả lời.
- Mày là con gái sao lại thích đá cá lia thia. Sao mày không thích chơi với con gái...
Thêu quay qua nh́n Sáu.
- Em thích chơi với anh. Chơi với anh vui hơn...
Sáu thở dài. Từ ngày con Thêu đeo dính cứng nó như sam nó không c̣n được tự do nhiều như lúc trước v́ đi đâu cũng phải có tà lọt theo sau. Không cho con Thêu đi theo th́ nó khóc, nó năn nỉ, nó níu áo. Tội nghiệp nó nên Sáu chịu thua. Mà đi bắn chim làm sao đem con nít theo được. Nhiều lúc bí quá v́ phải ŕnh bắn chim gơ kiến cho chú ba nó thức dậy sớm lúc con Thêu c̣n ngủ. Thức dậy không thấy Sáu nó khóc không ai dỗ được và chỉ nín khóc rồi cười toe toét khi thấy mặt Sáu.
- Mày đứng đây nghe chưa để tao đi hớt cá...
Thấy con Thêu dợm bước đi theo ḿnh Sáu hù.
- Mày đứng đó. Đi lạng quạng bị rắn cắn hay đĩa nó đeo ráng chịu...
Vốn sợ rắn và đĩa nên con Thêu đành đứng yên tại chỗ. Tuy nhiên cái miệng của nó th́ tía lia. Nó không theo Sáu bằng chân mà theo bằng miệng.
- Anh vớt có con nào chưa?
Sáu ậm ừ không trả lời. Tay cầm cái vợt nó chăm chú nh́n. Dưới đám bèo đầy bọt nổi lên cho nó biết có ổ cá lia thia nằm ở dưới.
- Anh Sáu...
- Cái ǵ?
- Muỗi cắn đau quá...
- Ngứa chân quá...
- Đói bụng quá...
Giọng con Thêu nheo nhéo khiến cho Sáu bực bội. Nó định chờ thêm chút nữa nhưng bặm môi tḥ vợt xuống vớt đại một cái. Đặt cái vợt lên bờ nó cúi đầu quan sát rồi tḥ tay nhặt lấy mấy cây bèo quăng xuống nước. Trong ḷng vợt chỉ có một con cá lia thia đen mun lớn bằng ngón tay của nó.
- Anh Sáu...
- Cái ǵ?
- Có con cá nào hôn?
Sáu chưa kịp lên tiếng Thêu lại lăi nhăi tiếp.
- Đằng này có con cá nè anh Sáu. Nó lội nè anh Sáu. Em thấy nó ăn móng...
- Đúng là nợ... Sao nó nói nhiều quá... Chắc ḿnh phải kiếm cái ǵ cho nó ăn thụt lưỡi để nó hỏng nói nữa...
Lầm bầm mấy tiếng Sáu lấy cái hũ ra. Múc đầy nước, bỏ thêm một cây bèo vào xong nó bắt con cá lia thia đen mun bỏ vào. Dù muốn đi xa kiếm vớt thêm vài con cá nữa nhưng v́ con Thêu kêu réo hoài nên nó phải trở lại.
Thấy Sáu cầm hai cái hũ con Thêu cười hỏi.
- Anh vớt được mấy con?
- Một...
Sáu trả lời gọn lỏn. Nó sùng nhưng con Thêu đâu có để ư mà biết là anh Sáu của nó sùng.
- C̣n con của em đâu?
Sáu ngập ngừng chưa trả lời. Nó tính đưa con cá lia thia mun cho con Thêu rồi đi về nhà sau đó sẽ trở lại vớt con khác. Nhưng nh́n con cá đẹp quá nó đổi ư.
- Mày đứng đây nghen để tao đi vớt cho mày con khác đẹp hơn...

Con Thêu gật đầu. Sáu đi dài dài theo bờ đất. Thấy dưới đám bèo nhỏ có bóng con cá đang lội nó tḥ vợt vớt cái ào. Trong ḷng vợt chỉ có một con cá đang vùng vẩy. Nh́n phớt qua con cá Sáu lắc đầu. Đây là loại cá lia thia mà con nít trong làng đứa nào cũng chê không thèm nuôi. Cá lia thia có nhiều loại. Thứ nhất là cá xiêm, màu xanh, lớn con, đá hung nhất và đá dai nhất. Nó đá chết chứ không chịu chạy. Nhiều con hung dữ tới độ đối thủ chạy rồi nó c̣n rượt theo cắn đá nữa. Tuy nhiên cá xiêm là loại cá người ta nuôi và bán. Con nít trong làng nghèo không có tiền mua nên đi vớt cá ta ngoài đ́a để nuôi. Cá ta nhỏ con có hai màu đen hay đỏ. Tuy nhỏ con và không đá dữ như cá xiêm nhưng h́nh dáng nó đẹp và oai phong hơn khi nó xừng lên v́ có nhiều màu sặc sỡ. Cá ta c̣n một loại nữa mà con nít gọi là khạp da ḅ, da màu vàng nhạt, xấu xí và ít khi chịu đá. V́ vậy mà con nít trong làng không đứa nào chịu nuôi con cá lia thia khạp da ḅ.
Nh́n con cá lia thia xấu ỉn đang giăy giụa trong vợt Sáu nghĩ thầm.
- Nó có biết cái mốc x́... Cứ cho nó nuôi đại...
Nghĩ như thế nên Sáu bốc con cá lia thia bỏ vào cái hũ có sẵn nước và cây bèo. Đưa cho con Thêu nó cười nói.
- Của em nè... Em ráng nuôi mai mốt nó lớn lên đẹp lắm...
Con Thêu tṛn mắt nh́n. Lần đầu tiên được con cá lia thia nên nó mừng rỡ. Đưa cái hũ lên ngắm nghía giây lát nó hỏi.
- Ḿnh cho nó ăn cái ǵ hả anh Sáu?
- Ăn lăng quăng. Thôi ḿnh đi về rồi anh đi hớt lăng quăng cho nó ăn...
Con Thêu tung tăng đi trước. Nó hí ha hí hửng v́ được con cá lia thia.
- Em nuôi con cá lia thia của em cho nó bự rồi ḿnh đá với nhau nghen...
- Ừ... Mày thua là mày phải đưa đầu cho tao kư nghen...
Con Thêu phụng phịu.
- Thui... Anh kư đầu đau lắm... Em thua là em hun anh chịu hôn...
Sáu cười thầm v́ ư nghĩ ngây thơ của con bé sáu tuổi. Con cá của tao cắn một cái là con cá của mày chạy x́ khói... Sáu cười hắc hắc khi nghĩ như vậy. Về tới nhà Sơn đem khoe con cá lia thia đỏ. Sáu giật ḿnh khi thấy con cá lia thia của Sơn. Nếu con cá lia thia mun của nó là Trương Phi th́ con cá của Sơn như là Triệu Tử Long. Phướn, kỳ của nó dài, nhiều màu sặc sỡ và vảy óng ánh thật đẹp. Tuy nhiên nó tự an ủi dù sao con cá của nó c̣n đẹp hơn con cá lia thia khạp da ḅ của con Thêu. Có lẽ không biết điều đó nên con Thêu đưa cái hũ đựng cá của ḿnh lên khoe với Sơn. Thằng nhỏ cười lăn ra đất khi thấy con cá da mét chằng mét ưởng như bị bịnh lao của Thêu. Điều đó làm cho mặt mày con nhỏ chù ụ ra. Sáu vỗ về.

- Để anh bỏ muối dô cho da của nó đen lên... Đừng có khóc... Con cá này đá dữ lắm...
Tin lời anh Sáu con Thêu nín khóc. Ba anh em rủ nhau đi vớt lăng quăng về cho cá ăn v́ chỉ c̣n bảy ngày nữa là tới ngày mở độ đá cá. Nghe nói kỳ này Bảy Thưa mời mấy anh em bà con của nó ở dưới B́nh Chánh và Giồng Trôm lên quyết ăn thua đủ với đám con nít làng này.
Nuôi cá lia thia để đá cũng cực lắm. Phải cho nó ăn đúng giờ giấc. Đôi khi gặp con cá gầy ốm phải cho nó ăn thúc để lớn lẹ. Cứ cách ba ngày phải thay nước. Mỗi lần thay nước mới lại phải bỏ chút muối vào mà phải bỏ đùng liều lượng v́ bỏ nhiều quá cá sẽ ngủm. Lia thia là cá nước ngọt nên bỏ muối mặn làm nó chết. Nước pha muối làm cho da và vảy con cá săn cứng lên. Sau đó phải tập cho con cá đá. Trước nhất là đá bóng. Để hai cái hũ có cá ở trong đó cạnh nhau th́ hai con cá sẽ phùng mang trợn mắt, giương kỳ x̣e đuôi ra như sẵn sàng để đá. Kế đó thả cá vào chung một hũ để cho nó dợt vơ với nhau. Tuy nhiên chỉ là giai đoạn đá thử nên phải cẩn thận không cho đá lâu và làm cá bị thương. Những thứ đó Sáu phải làm hàng ngày và làm luôn cho cá của con Thêu với Sơn. Hai đứa chỉ thích coi cá đá hơn là nuôi cá và chúng giao khoán chuyện đó cho ông anh lớn.

Trước hôm đá cá một ngày Sáu họp anh hùng Lương Sơn Bạc tại sân trường học để chọn năm con cá đại diện. Sau một hồi so đo, căi cọ và gây gổ với nhau Sáu chọn con cá của thằng Sơn, Hết, Cu, Chiến và cuối cùng là con cá của nó. Thấy con Thêu phụng phịu nó bèn chọn con cá khạp da ḅ dự khuyết lỡ trường hợp có con cá nào bị chết hay bị thằn lằn câu mất th́ đem con cá của con Thêu ra thay thế.
- Thêu... Thêu... dậy... dậy...
Sáu lắc lắc con Thêu mấy cái mà con nhỏ vẫn nằm thở đều đều. Nóng ḷng Sáu hét vào tai con nhỏ.
- Thêu... dậy đi đá cá...
Con Thêu ngồi dậy xong lại nằm xuống giường định ngủ tiếp nếu Sáu không kịp đưa tay ra đỡ nó ngồi dậy.
- Mày hỏng dậy là tao cho ở nhà...
Con Thêu tỉnh ngủ liền. Đưa tay dụi mắt nó nh́n quanh quất rồi mới lên tiếng.
- Em đói bụng...
- Em đi xúc miệng đi rồi ăn xôi...
Trong lúc con Thêu bỏ ra sau hè xúc miệng với rửa mặt Sáu bước tới cầm cái hũ đựng con cá mun của ḿnh lên. Nó giật ḿnh khi nh́n thấy con cá biến mất tiêu. Hôm qua trước khi đi ngủ nó quên đậy nắp lại nên con cá bị thằn lằn ăn mất rồi. Sáu thở dài sườn sượt. Bây giờ th́ quá trễ để đi kiếm con cá khác. Huống chi cá vớt về đâu có đá liền được mà c̣n phải nuôi lớn, phải dưỡng sức và phải tập luyện cho nó đá bóng trước khi mang ra đá độ. Không c̣n chọn lựa nào hơn Sáu đành phải mang con cá khạp da ḅ của con Thêu ra thế cho con cá của nó. Tuy nhiên nó sẽ dấu kín chuyện con cá của ḿnh bị thằn lằn ăn v́ đám con nít sẽ chọc quê nó.
Thấy anh ḿnh đi tay không Sơn ngạc nhiên hỏi.
- Cá anh đâu?
Sáu cười lắc đầu.
- Tao lớn rồi nên không có đá nữa. Tao để tụi bây đá. Tao sẽ cho con Thêu đá. Con cá của con Thêu đá dữ lắm...
Con Thêu mừng c̣n hơn được ăn cà lem cây khi nghe con cá của ḿnh được đá. Dù nói như vậy nhưng Sáu đang rầu trong bụng. Nó biết năm nay phe của nó sẽ thua trận đá cá này. Khi ba đứa tới sân trường th́ hai phe đă tề tựu đủ mặt. Phe Bảy Thưa đông hơn v́ có mấy đứa em bà con của nó từ B́nh Chánh và Giồng Trôm mang cá lên đá với phe của Sáu. Hai phe đồng ư chọn năm con cá ra để đá. Sau khi chọn xong tới màn cáp độ. Đây là màn quan trọng nhất v́ sự thắng bại ăn thua được quyết định trong lúc cáp độ. Lũ con nít ngồi xếp thành ṿng tṛn cười đùa chỉ chỏ khi thấy mấy con cá đá bóng với nhau. Mười cái hũ đựng mười con cá đại diện được xếp thành hai hàng song song với nhau để cho đá bóng và cũng để cho hai thủ lĩnh chọn cá và cáp độ. Sáu quan sát thật kỹ con cá mun đen của thằng Án thuộc phe Bảy Thưa. Nó đen mun từ đầu tới đuôi, hai mắt đỏ như lửa và cái miệng vểnh ra như miệng con cá vồ. Điều đó báo cho nó biết con cá này thuộc thứ dữ, cắn đứt thịt đứt da hay tróc vảy đối thủ. Vừa quan sát Sáu vừa nhớ lại câu chuyện ông ǵ đua ngựa trong truyện Đông Chu Liệt Quốc mà má đă kể cho nó nghe. Tuy không nhớ tên của ông ta nhưng nó nhớ cách thức mà ông ta đua ngựa và bây giờ nó sẽ đem ra thử trong trận đá cá lịch sử này. Đưa con cá hạng bét của ḿnh ra đấu với con cá hạng nhất của địch. Dĩ nhiên nó sẽ thua. Đem con hạng nhất đấu với con hạng nh́ để thắng. Đem con hạng nh́ đấu với con hạng ba để thắng và kế đó đem con hạng ba hạ con hạng tư. Thắng ba trận là nó thắng.
Quan sát xong Sáu định đem con cá khạp da ḅ của con Thêu ra đấu v́ nó đứng hàng thứ năm nhưng nghĩ sao nó đem con cá của thằng Chiến ra đấu trước nhất.
Gạch được xếp thành một cái bàn cao cao để cho khán giả thấy rơ trận đấu. Thằng Đảnh lănh phần đốt nhang. Nếu không có con nào bỏ chạy th́ cứ tàn nửa cây nhang là hai con cá được vớt ra cho nghỉ xả hơi.
- Đốt nhang...
Bảy Thưa la lớn. Đảnh quẹt diêm đốt nhang. Sáu tự tay vớt con cá của thằng Chiến ra bỏ vào một cái keo thủy tinh lớn rồi Bảy Thưa cũng làm giống như vậy. Trước hàng trăm con mắt hai con cá vừa bỏ vào đă phùng mang trợn mắt, dựng kỳ dương phướn để hù nhau. Con cá mun của thằng Án rà sát vào địch thủ rồi a thần phù mổ lia lịa.
- Nạp nó...
- Táp đuôi nó...
- Xực kỳ nó...
- Ăn mỏ nó...
Đám con nít của hai phe la rần rần ủng hộ cá nhà. Con cá của thằng Chiến đá hăng vô cùng. Nhỏ con hơn nhưng được cái lanh lẹ thành ra nó cứ nhằm đuôi hay mắt mà tấn công. Tuy nhiên Sáu biết con cá của phe ḿnh sẽ thua v́ mặc dù đuôi kỳ bị rách te tua nhưng con cá của thằng Án cứ lấn địch thủ vào sát thành thủy tinh để chận đầu rồi sau đó mới trổ đ̣n độc.
- Rồi...
- Rồi...
Đám con nít la rầm khi thấy con cá mun dồn địch thủ vào góc và bắt đầu phản công bằng cách cắn vào mỏ con cá đỏ của thằng Chiến. Cái miệng cá vồ của nó ngoạm một cái làm đứt mất nửa cái mỏ của con cá đỏ. Đau quá con cá của thằng Chiến bỏ chạy ṿng ṿng. Đúng theo luật th́ chạy hết ba ṿng mới bị coi là thua.
- Tao thua rồi...
Sáu nói lớn với Bảy Thưa xong tḥ vợt vớt cá ra. Tiếng vỗ tay rần rần. Nh́n cái mặt bí xị của Chiến Sáu nói nhỏ để an ủi phe ta.
- Mới có trận đầu mà...
Năm phút giải lao và cũng để cho đám con nít cá độ. Chúng nó chỉ được cá bằng bánh kẹo và trái cây thôi mà không được cá tiền. Sau tiếng hô đốt nhang của Đảnh, Bảy Thưa bỏ vào con cá đỏ lớn chần vần. Vừa bỏ vào nó đă phùng mang trợn mắt kỳ phướn dựng thẳng băng thấy mà ớn xương sống.
- Nó bự thấy ớn anh ơi...
Con Thêu th́ thầm vào tai Sáu. Sáu gật đầu làm thinh vớt con cá của thằng Cu bỏ vào keo. Con cá đỏ bên phe Bảy Thưa nạp liền khi thấy bóng địch thủ. Cái mỏ khổng lồ của nó đụng vào thành thủy tinh nghe ḱnh kịch. Con cá của thằng Cu chỉ đủ sức cầm cự một phần tư cây nhang. Thua luôn hai trận liên tiếp đám con nít nhà nghèo gần sạt nghiệp. Mặt đứa nào đứa nấy buồn so khi nh́n đống trái cây của ḿnh biến mất. Sáu đứng dậy bước ra khỏi chỗ ngồi. Nó đang bị kích thích. Phe nhà đă thua hai trận rồi. Chỉ cần thua một trận nữa là xong. Cái chức vô địch mà phe nó đă giữ liên tiếp ba năm liền sẽ phải nhường lại cho Bảy Thưa. Mọi người trong làng sẽ nh́n nó với vẻ thuơng hại nếu không nói là cười cợt.
- Đốt nhang chưa anh Sáu...
Đảnh lên tiếng nhắc. Sáu trở lại chỗ ngồi. Ra hiệu cho Đảnh đốt nhang nó nh́n chăm bẩm coi Bảy Thưa vớt con cá nào. Hơi mỉm cười khi thấy địch thủ vớt con cá mun, nó lấy vợt vớt con cá đỏ của thằng Sơn bỏ vào hũ. Thấy Sáu bỏ con cá vào Bảy Thưa xanh mặt liền. Cũng là tay trong nghề đá cá lia thia nó biết ḿnh bị hớ. Người ta có tướng, gà có tướng, dế có tướng th́ cá cũng vậy. Nh́n cách phô kỳ, dương phướn, xoè đuôi Bảy Thưa thấy con cá đỏ giống hệt như một ông tướng ra trận với uy phong lẫm liệt và hào khí ngất trời. Vẫy vẫy hai cái kỳ cho thân ḿnh lùi lại thật nhanh xong con cá đỏ quẩy mạnh đuôi một cái. Đám con nít há hốc miệng ra nh́n con cá giống như chiếc tàu đảo một ṿng rồi bất th́nh ĺnh lạng vào như muốn dùng thân h́nh to tướng của nó ép sát địch thủ vào sát vách trước khi hạ đ̣n độc. Trước cái khí thế hùng dũng và uy phong lẫm liệt đó con cá mun đen của Bảy Thưa ṣ liền. Tam thập lục kế tẩu đào vi thượng sách. Con cá mun đen t́m cách chuồn trước khi bị tấn công. Đám con nít nhà nghèo của Sáu cười rộ lên khi thấy con cá của phe địch chơi bài tẩu mă trước khi đánh.
- Ê lêu lêu mắc cỡ...
- Cá ǵ chưa đá đă chạy...
- Sọc dưa rồi...
- Đem kho tiêu đi...
Không cần đợi cho con cá chạy đủ ba ṿng Bảy Thưa vớt con cá ra khỏi đấu trường. Nó giận v́ bị mất mặt nên thay v́ bỏ con cá vào hũ nó bỏ con cá lên cát rồi lấy chân giẫm lên. Cười hích hích thằng Hết xỏ một câu.
- Uổng quá... Sao mày không đem nó kho tiêu...
Bảy Thưa trợn mắt gườm thằng Hết khiến nó nín nói liền. Sáu thở hơi dài nhẹ nhỏm. Thắng được một trận khiến cho phe nhà lên tinh thần. Cầm cái hũ đựng con cá thắng trận thằng Sơn cười tươi hơn hoa mới nở. Con cá của nó là anh hùng. Đám con nít nhà nghèo tung hết trái cây ra bắt độ. Nhất định phe của chúng phải thắng bằng không cả bọn sẽ trơ mỏ và xách bị đi ăn mày.
- Nhang đốt...
Đảnh la lớn. Sáu nh́n đăm đăm cây nhang đang cháy. Không ai biết nó đang nghĩ ǵ, cầu nguyện ǵ. Bảy Thưa im lặng quan sát Sáu vớt cá để đá trận quyết định. Nó thấy đối thủ của ḿnh tần ngần trước hai cái hũ c̣n lại. Một là con cá đen mun. Hũ c̣n lại là con cá khạp da ḅ. Nó cầu mong Sáu chọn con cá da ḅ. Như vậy nó chắc thắng v́ cá khạp da ḅ là thứ cá hạng bét không bao giờ chịu đá hoặc dám đá. Tuy nhiên nó thất vọng v́ Sáu lại vớt con cá mun đen bỏ vào đấu trường. Bảy Thưa chọn con cá đỏ của Bản, thằng anh bà con chú bác ở Giồng Trôm. Khi hai con cá đọ kỳ so đuôi th́ đám con nít ḥ la om x̣m. Chỉ có Sáu, Bảy Thưa, Hết, Bản hoặc mấy đứa từng nuôi cá đá lâu năm mới có kinh nghiệm để biết hai con cá đúng là kỳ phùng địch thủ. Con cá đỏ nhỏ hơn, đuôi kỳ và phướn ngắn hơn v́ vậy mà nó lanh lẹ hơn. Trong lúc đó con cá mun đen thân thể to lớn, kỳ đuôi thật dài nên di chuyển nặng nề và chạm chạp. Tuy nhiên đ̣n của nó dữ dội và mạnh bạo. Mỗi lần nó lấn vào sát rồi dùng đuôi quật mạnh là con cá đỏ phải bê người ra xa. Cái miệng mở ra tang quác cắn cú nào là tróc vảy trầy da địch thủ. Nếu không lanh lẹ né tránh con cá đỏ của thằng Bảnh đă chạy từ lâu rồi.
- Dô...
- Cắn mỏ nó...
- Nuốt trọng nó con...
Phe của Sáu la rầm rầm khi thấy con cá mun đen quần địch thủ tả tơi như cái mền rách. Nước trong hũ bắt đầu đổi màu thành đo đỏ. Vi, vảy rơi tứ tung. Cuối cùng con cá đỏ cũng phải chạy trước một địch thủ hung hăng và trên cơ nó hai ba lần. Thằng Hết nhảy cởn lên v́ con cá của nó thắng trận. Thế là huề. Trận thứ năm là trận quyết định. Trong lúc chờ thay nước mới cho cái hũ đựng cá Sơn hỏi nhỏ anh nó.
- Con cá của con Thêu đá được hôn anh?
Sáu gật đầu dù trong bụng đánh lô tô. Tuy nhiên nó không c̣n chọn lựa nào khác hơn. Quay qua nh́n con Thêu nó thấy con nhỏ đang nh́n con cá của ḿnh với ánh mắt thật lạ. Cái miệng nho nhỏ của nó mấp máy. Có lẽ nó cầu nguyện hay nói chuyện với con cá.
- Nhang thắp...
Hết la lớn. Sáu ngồi im nh́n Bảy Thưa vớt con cá mun đen của thằng Chín bỏ vào trong hũ xong mới thong thả đứng lên.
- Anh Sáu...
Sáu dừng lại khi nghe con Thêu gọi. Quay đầu lại nh́n con nhỏ nó hỏi.
- Cái ǵ?
- Em muốn vớt con cá của em...
Không hiểu nghĩ sao Sáu lại gật đầu lùi lại chỗ ngồi của ḿnh nhường cho con Thêu cái hân hạnh vớt cá. Con nhỏ hơi khớp và run v́ bị mấy chục cặp mắt chiếu tướng. Cuối cùng nó cũng vớt được con cá khạp da ḅ bỏ vào đấu trường. Con cá mun đen phùng mang trợn mắt, quẩy đuôi khi thấy bóng địch thủ. Sáu hồi hộp theo dơi trận đá cá mà nó không nắm chắc phần thắng. Nó càng hồi hộp khi thấy con cá khạp da ḅ không có vẻ ǵ muốn đá mặc dù bị địch thủ ép sát vào vách, ủn vào ḿnh mấy lần cũng như cắn vào miệng của nó. Dù không muốn đá song nó cũng không chạy trốn mà lẫn tránh một cách khôn ngoan. Đúng theo giao kết đă có sẵn từ nào tới giờ th́ con cá được xem như thua khi nào nó bị địch thủ rượt và chạy trọn ba ṿng. Trong khi con cá khạp da ḅ chạy được nửa ṿng lại băng ngang, xẹt tới xẹt lui, tràn qua trái, lủi qua phải v́ thế mà nó vẫn chưa bị coi là thua trận.
- Dô đi...
- Đá đi mày...
- Chạy hoài hà...
Đám con nít la rầm như xúi con cá khạp da ḅ nhập cuộc chơi. Ngay cả Sáu cũng bắt đầu thất vọng khi thấy con cá cứ chạy hoài. Nó bị con cá mun đen rượt cắn rách đuôi, rơi vảy, nát kỳ, sứt mỏ mà nhất định không chịu trả đ̣n. Riêng con Thêu th́ ngồi chồm hổm trên đất. Đôi mắt long lanh của nó nh́n đăm đăm con cá của ḿnh. Miệng của nó mấp máy như nói chuyện với con cá.
- Ồ... má ơi...
- Đá đi tía...
- Nó đá...
- Đá rồi...
Đang nh́n con Thêu lâm râm cầu nguyện nghe tiếng con nít la Sáu quay lại. Nó trợn mắt, miệng há ra thật lớn nh́n đăm đăm vào đấu trường. Con cá khạp da ḅ không c̣n lủi trốn nữa mà đứng nghênh ngang giữa vùng nước trong. Cái đuôi của nó x̣e rộng ra tṛn vo. Hai cái kỳ rách te tua dương thẳng băng. B́nh thường da của nó màu vàng bệnh hoạn th́ bây giờ vàng hực. Vảy của nó óng ánh như nạm kim cương. Hai mắt của nó lộ ra lóe hào quang. Mỗi cái quẩy đuôi của nó làm nước xôn xao.
- Dô... dô... dô...
Sáu la lớn khi thấy con cá dô đ̣n. Đang từ ngoài xa nó lao tới như chiếc tàu ngầm. Nó dùng cái mỏ cứng ủn một cái khiến cho con cá đen mun của Bảy Thưa bay sát vào vách. Nương đà nó ép địch thủ rồi cắn lia lịa. Đám con nít nhà nghèo la rầm rầm khi thấy con cá xấu ỉn trổ thần uy. Cuối cùng con cá của Bảy Thưa chịu đau không nổi phải xách đít chạy đủ ba ṿng.
- Thua rồi...
Thằng Hết la lớn. Sáu nhảy cỡn xong cúi xuống xốc con Thêu lên. Đối với nó con Thêu bây giờ đẹp như tiên. Nó hun cái đầu khét nắng của con nhỏ mà nghe thơm lạ lùng. Nó hun cái má phúng phín, hít cái mặt quằng quện của con Thêu. Lần đá dế nó phải xài bửu bối nên mới thắng được Bảy Thưa. Lần đá gà ṇi nó có thuốc bùa của cậu Tư v́ vậy mà đánh bại đối thủ. Chỉ riêng lần này nhờ con Thêu mà nó đại thắng. Nếu không có mặt con Thêu th́ nó đâu có nuôi con cá khạp da ḅ. Con nhỏ là anh hùng của mọi đứa con nít nhà nghèo trong làng. Đứng nh́n theo Bảy Thưa và đàn em lủi thủi ra về nó thở dài cảm thấy tội nghiệp cho thằng bạn kém may mắn hơn ḿnh.
Nửa tháng sau thím Hậu đi thăm chồng trở về. Sáu thoát nợ. Thỉnh thoảng nó mới gặp con Thêu v́ nhà con nhỏ ở tuốt trong vườn nên ít khi ra chợ. Mấy năm sau khi dọn nhà lên tỉnh nó nghe tin con Thêu chết v́ đạn lạc trong một cuộc đánh nhau giữa lính Tây và lính Việt Minh. Cứ mỗi lần nhắc tới chuyện đá cá lia thia nó lại nhớ tới con Thêu. Nó tự hỏi sao một đứa con gái hiền lành và dễ thương như con Thêu lại chết sớm ./.

5 thê
07-28-2019, 02:52 AM
Nguồn: người thân.

NGƯỜI HÁT RONG TRONG HẦM XE ĐIỆN NGẦM
Nguyễn-đại-Thuật
Image en ligne

Con tàu TGV nối liền thành-phố Dijon-Paris ngừng tại điểm đến ga Lyon. Phú xuống xe,kéo va-li đi dọc theo hành lang ga, xuống hầm xe điện ngầm để đón xe về khách-sạn.

Chiều thứ sáu đang là giờ cao-điểm cuối tuần nên hành khách đi lại rất đông. Phú chen đi trong ḍng người vội vă, vừa ra khỏi cầu thang cuốn, anh thoáng nghe có tiếng đàn guita ḥa lẫn giọng ca nam nhẹ vang lên trong góc hầm , giọng ca tiếng Việt buồn năo, lời bài ca đă lâu lắm anh mới có dip nghe lại:

Trời đêm dần tàn, em đến sân ga để tiễn người trai lính về ngàn.
Cầm chắc đôi tay, ghi vào đời tâm-tư chiều nay.
Gió khuya ôi lạnh sao, vấn nhẹ đôi tà áo.
Tàu xa dần rồi, thôi tiếc thương chi khi biết người ra đi v́ đời
Trở gót bâng-khuâng em hỏi ḷng đêm nay buồn không.
Chuyến xe đêm lạnh không để người yêu vừa ḷng ?

Ngày tháng đợi chờ, em đến sân ga nơi tiễn người trai lính ngày nào
Tàu cũ năm xưa, mang người t́nh biên khu về chưa.
Trắng đêm em chờ nghe tiếng tàu đêm t́m về....

Lời ca đến đây chấm dứt, giọng ca lại tiếp tục vang lên lời ca nhạc Pháp.
Ngạc nhiên và ṭ ṃ Phú tiến lần đến nơi phát ra tiếng hát. Một nhóm khách hiếu kỳ đang đứng vây quanh một người đàn ông Á-châu nhỏ con, tuổi không quá ba mươi, đôi mắt to sáng, để râu mép... nh́n chung người đàn ông không có ǵ cá biệt về h́nh dáng so với những đàn ông Châu-Á khác.. Anh đang vừa đàn vừa hát: những người khách vây quanh thích thú vỗ tay khi anh ngừng hát và lần lượt vài người bỏ tiền vào cái hộp giấy anh để dưới đất.

Phú nh́n người hát rong, anh đứng im lặng, tuy người hát rong đă đổi sang hai bài ca bằng tiếng Pháp khá lâu nhưng dường như anh vẫn c̣n đang nghe lời ca tiếng Việt của bài ‘Tàu đêm năm cũ’ đang thấm vào tim, vào máu, vào hơi thở của anh. Anh rẽ đám đông, tiến vào phía trong bỏ tiền vào hộp...người hát rong nh́n anh nói “Merci” như nói “Merci” với những du khách cho tiền khác. Anh nh́n thẳng vào người hát rong gật đầu, mỉm cười chào. Người hát rong mỉm cười gật đầu đáp trả. Nh́n nét vui vẻ của người hát rong, Phú hỏi ngay bằng tiếng Việt:
- Anh là người Việt-nam ?
Người hát rong gật đầu, ngừng một chốc rồi lắc đầu, trả lời bằng tiếng Pháp:
- Tôi là người Việt-nam nhưng tôi không nói được tiếng Việt.

Nói xong,người hát rong cầm hộp tiền, ôm đàn chào mọi người rồi dời đi nơi khác....Phú đi theo sau anh ta một đoạn hầm ngắn, anh định hỏi người hát rong:"Anh không nói được tiếng Việt, nhưng ai dạy anh hát tiếng Việt quá hay ?" Vừa lúc đó người hát rong ngồi xuống nơi góc ngay một ngă rẽ của đường hầm, bắt đầu đàn rồi cất cao giọng :
Trời đêm dần tàn,em đến sân ga tiễn người trai lính về ngàn.....

Mọi người dừng lại nghe hát. Phú cũng đứng lại nghe hát....lời ca làm anh như say, quyến luyến lạ thường, đưa anh trở về với kỷ niệm của một thời vang bóng của tuổi học đường, của h́nh ảnh bạn bè nơi thành phố thân yêu anh được sinh ra và lớn lên...rồi những ngày sống cuộc đời chiến-đấu gian nguy, chết chóc trong quân đội....cho đến những ngày bị đày đọa trong ngục tù Cộng-sản sau cuộc chiến bại trong việc giữ nước.

Tàu cũ năm xưa mang người t́nh biên khu về chưa ?
Trắng đêm em chờ nghe tiếng tàu đêm t́m về...

Tiếng vỗ tay của người nghe đánh thức Phú trở về thực tại. Anh góp vỗ tay cùng những nguời khác. Anh tự hỏi không biết những người nước ngoài nầy có hiểu được lời ca Việt nầy không mà họ vỗ tay rất nhiệt t́nh. V́ lịch-sự chăng ? Anh nghĩ chắc không phải v́ lịch-sự, cứ nh́n nét mặt của họ diễn biến theo lời ca, tuy họ không hiểu lời nhưng âm điệu diễn đạt lời ca ḥa cùng tiếng đàn điêu luyện của người nghệ sĩ hát rong đă đi vào nơi thâm sâu, nơi trái tim đầy xúc cảm của họ. Cái ư định theo người hát rong để hỏi một điều ǵ đó đến đây vẫn chưa định h́nh được. Phú không muốn quấy rầy người này trong giây phút thuận tiện cho cuộc mưu sinh của họ. Phú vẫy tay chào người hát rong rồi trôi theo gịng người trong hầm xe điện.

**********

Nhận pḥng khách-sạn xong, Phú điện thoại ngay cho Thuyên để báo anh đă lên đến Paris.
Anh quen biết Thuyên từ những ngày đầu tiên đến Pháp gần hai mươi lăm năm. Thuyên đến từ trại tỵ-nạn Hông-kong, anh đến từ trại tỵ-nạn Galang thuộc Indonésie.

Thuyên đến Pháp cùng vợ trước Phú vài ngày. Anh đến một ḿnh. Anh, vợ chồng Thuyên và một số thuyền nhân tỵ-nạn khác đến từ Mă-Lai, Phi-luật-Tân,Thái-Lan được chính phủ Pháp nhận cho định cư. Trạm dừng chân đầu tiên khi họ đến Pháp đều được tiếp đón tại trung tâm Terre d'asiles ở Créteil, ngoại ô Paris, nơi lập thủ tục giấy tờ cá-nhân cũng như khám sức khỏe trước khi được phân phối định cư trên toàn nước Pháp. Anh được đưa định-cư ở thành phố Dijon,miền trung nước Pháp, Thuyên và vợ được gia-đ́nh người anh ruột đón nhận về chung sống tại Paris.

Sau khi sắp xếp giờ giấc buổi hẹn là gặp ngày thứ hai đầu tuần tới tại công-ty buôn bán nhà đất do Thuyên quản lư để anh được Thuyên giới thiệu mua nhà, Anh theo lời Thuyên mời dùng cơm tối hôm đó tại nhà. Năm nay hai con của Phú đă hoàn tất đại-học và muốn sống tại Paris để t́m việc làm dễ dàng hơn nên vợ chồng anh đă quyết định t́m mua nhà ở Paris cho hai con có cơ hội tiến thân. Việc t́m nhà theo tiêu chuẩn của gia-đ́nh anh đă được anh nhờ Thuyên giúp. Chuyến đi Paris này do Thuyên mời anh lên xem nhà theo tiêu chuẩn đă yêu cầu.

Buổi cơm tối gia-đ́nh diễn ra vui vẻ và ấm cúng, ngoài gồm vợ chồng Thuyên, c̣n có hai nguời con trai và con gái đầu ḷng có mặt. Gần cuối bữa cơm Phú kể chuyện nghe người hát rong Việt-nam hát trong hành lang xe điện ngầm vào buổi chiều. Đứa con trai út của Thuyên có vẽ ngạc nhiên hỏi:
- Bác chưa hề gặp ông nầy lần nào sao? Ở Paris nầy ai xử dụng métro thường xuyên ít nhất cũng có gặp ông ấy và nghe ông ấy hát một lần. Cháu biết ông ấy lâu rồi, từ khi cháu bắt đầu lên trung-học và xử dụng métro để đi học". Ngừng một lát, cậu nói tiếp:
- Ít nhất là trên năm năm rồi từ khi cháu gặp ông ấy."
Con gái lớn của Thuyên xen vào:
- Ông ấy là giáo-sư toán năm đầu tiên bậc trung học của cháu...thầy Kévin...Thẩy là người Việt-nam nhưng không nói được tiếng Việt mà lại hát được tiếng Việt. Thầy cũng hát tiêng Pháp rất hay. Thầy hay đi hát trong hầm xe điện ngầm những ngày cuối tuần và ngày lễ, hoặc cả những ngày nghỉ hè mà thầy không có chương tŕnh đi chơi.
- Bác có biết thầy Kévin đi hát để làm ǵ không?"
Phú lắc đầu. Con gái Thuyên dừng một một chút rồi nói tiếp :
- để có tiền giúp trẻ em mồ côi bên Việt-nam ! Thầy đă có vợ nhưng chưa có con. Vợ thầy Kévin là giáo sư âm nhạc, dạy nhạc ở nhạc viện địa-phương. hai vợ chồng thầy sống chung với cha mẹ người Pháp, dường như cha mẹ của thầy đều làm việc cho một công-ty máy bay nào đó...bạn thân của cháu là em gái của vợ thầy, chúng cháu thân nhau từ nhỏ. Con nhỏ cũng sống chung một nhà với thầy Kévin, nên thỉnh-thoảng cháu ghé nhà thăm bạn, đôi khi cháu gặp thầy Kévin. Bạn cháu nói thầy Kévin đi hát rong để lấy tiền giúp trẻ mồ côi bên Việt-nam nên cháu mới biết. Có dịp đi Métro, cháu ghé nghe thầy hát và góp tiền. Cháu nghe hoài thành ra gần như thuộc ḷng bài hát tiêng Việt mà thầy ấy hát".
Nói đến đây con gái Thuyên đọc lên lời ca:" Tàu cũ năm xưa, mang người t́nh biên khu về chưa", cô ngừng vài giây rồi nói như xúc-động:
- Lời ca buồn quá phải không bác?
Phú im lặng, trả lời bằng đầu cách gật đầu. Vợ Thuyên bỗng góp lời:
- Lần đầu tiên, t́nh cờ tôi nghe cháu nghêu ngao mấy câu hát bài nầy, tôi ngạc-nhiên hỏi cháu ai dạy mà con biết hát, th́ cháu kể đă nghe một người Việt-nam hát trong hầm xe điện, người nầy là thầy giáo cũ của cháu. Cháu lại nhờ tôi giải thích hai chữ "biên-khu" là ǵ ?" Một phút yên lặng rơi xuống bàn ăn...Phú góp lời:
- Ngày xưa nghe ca-sĩ Thanh-Thúy hát bài nầy buồn thúi ruột !"

Chuyện thầy giáo Kévin gốc Việt, không nói được ngôn ngữ Việt của ḿnh mà hát một bản nhạc bằng tiếng Việt trong hầm xe điện ngầm để có tiền giúp trẻ mồ côi tại quê nhà ám ảnh Phú suốt buổi ăn tối hôm đó. Cái ư-tưởng muốn gặp người đó để tỏ ḷng mến phục một cách tự-nhiên giữa hai nguời c̣n xa lạ làm anh suy nghĩ, nhưng anh c̣n ngần ngại chưa nghĩ ra phương cách thích hợp .

Và dường như đọc được ư-nghĩ của anh, con gái Thuyên đem tách trà đến mời và ngồi xuống gần anh:"
- Bao lâu nay cháu muốn hỏi thầy Kévin, thầy hát nhạc lời Pháp, lời Mỹ và đôi khi lời Ư, nhiều tên bản nhạc khác nhau, nhưng tại sao duy nhất chỉ có một bản nhạc lời Việt; cháu thấy ngại khi muốn mở lời, cháu sợ có sự bí mật riêng tư nào đó sẽ làm tổn thương thầy. Ngày mai chúa-nhật, cháu mời bác, ba mẹ cháu và hai em cháu cùng bạn trai của cháu đi uống cà-phê ở Montmartre, chúng ta sẽ đi métro. Trên đường đi, chúng ta sẽ ngừng lại nghe thầy Kévin hát, cháu sẽ giới thiệu bác và ba mẹ cháu với thầy Kévin, mọi người đồng-ư không ?

Phú chưa kịp trả lời th́ Thuyên đă lên tiếng :
- Đồng ư ! Ba mẹ đồng ư đề nghị của con gái, ba mẹ sẽ có dịp biết anh chàng hát rong nầy. Bác Phú nên nhận đề nghị của cháu cho cháu vui"
Phú vui vẻ nhận lời. Anh vỗ nhẹ vai cô con gái Thuyên:
- Cháu mời nhưng bác trả tiền được không?".
- Không được đâu, bác có biết bên Tây nầy tội hối lộ bị phạt nặng lắm không ?".
Tất cả mọi người đều cười.

******

Ba tháng sau Phú đưa gia-đ́nh từ thành phố Dijon về căn nhà mới mua ở ngoại-ô Paris, nhờ Thuyên môi giới và hướng dẫn thủ tục nên anh mới có được căn nhà theo ư muốn. Anh lại may mắn đuợc tiếp-tục làm việc cho công-ty phụ của đại công-ty chính ở Dijon chuyên về xuất nhập trái cây khô của Thổ-nhĩ-Kỳ. Hôm khai trương nhà mới, ngoài gia-đ́nh Thuyên, Phú c̣n mời vợ chồng Kévin và bà mẹ nuôi của Kevin.

Anh nhớ hôm đi uống cà-phê do con gái lớn của Thuyên mời, trên đường về, tất cả mọi người dừng chân trong góc xe điện ngầm để nghe Kévin hát. Đang hát, có lẽ nhận ra con gái và con trai của Thuyên nên Kévin mỉm cười gật đầu chào và tiếp tục hát một bài ca lời Pháp. Lời ca vừa dứt, mọi người vỗ tay, Phú và vài người tiến đến bỏ tiền vào hộp quyên gỏp.

Khi Kévin nh́n đồng hồ tay, như biết thói quen của người hát rong, con gái Thuyên tiến bên cạnh nói:
- Thầy khoan đi qua địa điểm khác hoặc nghỉ hát, hôm nay thầy phá lệ được không ?
Nói xong, con gái Thuyên quay nguời lại đưa tay chỉ về những thành viên trong gia-đ́nh cô:
- Ba mẹ tôi lần đầu tiên muốn nghe anh hát bài ca tiếng-Việt, và người Bác tôi cũng muốn nghe lần thứ hai anh hát bài ca đó, xin anh vui ḷng, nếu không có ǵ trở ngại ?
Phú nghe Kévin trả lời:
- Thường tôi chỉ hát bài ca lời Việt chỉ một lần khi bắt đầu buổi hát tại một địa điểm khi mới đến. Hôm nay đă chấm dứt buổi hát trong ngày, nhưng để làm vui ḷng cô học tṛ cũ, tôi sẽ hát".
Dứt lời, Kévin đập nhẹ vài tiếng vào thùng đàn, dạo nhạc và lên tiếng hát:
Trời đêm dần tàn, em đến sân ga để tiễn người trai lính về ngàn...

Giọng hát khàn, đục âm điệu buồn lắng đọng trong tim. Chuyện t́nh của một đôi trai gái trong cuộc chiến tranh giữ nước của một giai-đoạn lịch sử. Lời ca buồn, giọng ca buồn, đôi mắt và khuôn mặt buồn của người hát rong như tan ra ḥa lẫn vào hơi thở và mạch máu của Phú.

Khi giọng hát và tiếng đàn ngừng, một sự yên lặng phủ trùm không gian của góc đường hầm làm Phú trở về thực tại. Anh đă đến đứng kế bên cạnh người hát rong tự bao giờ như một người mộng-du và anh đă cùng hát...cùng diễn đạt tâm-tư của nhân vật trong câu chuyện t́nh như anh đă sống trong giai đoạn đó...

Mọi người bắt tay nhau. Lời cám ơn nhẹ nhàng đượm buồn. Từ đó, những ngày cuối tuần khi Phú trở lên Paris gặp Thuyên, anh có dịp ghé thăm Kévin ở hầm xe điện. T́nh cảm giữa hai người trở nên quyến luyến hơn.

Qua bữa ăn mừng nhà mới., Phú biết được một chút về gia cảnh Kévin. Khi vợ Thuyên hỏi bà mẹ Pháp của Kévin có mấy con ngoài đứa con Á-châu nầy, Bà đưa mắt hướng về phía Kévin đang đứng hút thuốc ngoài hành lang, hạ thấp giọng
"- Vợ chồng tôi cưới nhau hơn mười năm mà không có con. Nhân một chuyến du-lịch Thái-Lan, chúng tôi vào thăm một cô-nhi viện của một làng chài nhỏ, thấy thằng nhỏ kháu-khỉnh, ông chồng tôi nh́n thấy thuơng nên xin nhận làm con nuôi.
" Người ta cho biết một tàu hàng nhỏ chuyên chở ven bờ Thái Lan đă t́m thấy thằng nhỏ cùng với hơn mười trẻ khác gồm trai và gái nằm đói lă trên một chiếc tàu có quốc-tịch Việt-nam trôi giạt trên biển, nên đă kéo tàu đó về làng nầy. Trên tàu không có người lớn, người ta nói có thể đoán tàu bị cướp biển tấn công nên người lớn có thể đă bị giết hay bị bắt đi. Khi lớn lên, đôi lúc cháu hỏi vợ chồng tôi về nguồn gốc cha mẹ cháu, vợ chồng tôi không biết ǵ hơn ngoài chuyện như tôi vừa mới kể."

******

Mối giao t́nh giữa gia-đ́nh Phú và Kévin theo thời gian trở nên thân thiết. Hai con của anh và vợ chồng Kévin rất quyến luyến nhau. Mùa nghỉ hè đầu tiên từ khi quen biết, Kévin đă dành trọn hai tuần nghỉ cùng gia-đ́nh anh đi nghỉ hè chung với nhau. Dịp nầy Phú đề nghị giúp Kévin tập hát thêm một vài bài nhạc tiếng Việt để Kévin có thể hát với những nhạc phẩm khác trong hầm xe điện nhưng bị từ chối, không giải thích lư do.

Một buổi chiều, trời đang hanh nắng chợt một cơn mưa giông ập đến. Những giọt mưa lớn rơi lộp bộp trên mái nhà trại hè, mọi người chán nản v́ không đi ra ngoài tắm biển được. Mong rằng sẽ xua bớt đi sự chán nản của mọi người, Phú dùng hai tay đập vào đùi của anh theo nhịp tiếng mưa hát:

Chiều một ḿnh qua phố, âm thầm nhớ đến tên em
Có khi nắng kia chưa lên mà một loài hoa chợt tím
Chiều một ḿnh qua phố, âm thầm nhớ nhớ tên em
Gót chân đôi khi đă mềm, gọi buồn cho ḿnh nhớ tên

Phú ngừng đập nhịp, ngừng hát, Kévin nh́n anh như ḍ hỏi, như yêu cầu Phú hát tiếp. Phú lắc đầu:
- Mấy chục năm rồi bác không có dịp hát chung vui với bạn bè nên bác không c̣n nhớ những câu chót".Khi Phú bắt đầu hát anh đă nh́n thấy khuôn mặt Kévin như bị khích động, đôi mày nhíu lại, đôi môi như mấp máy, nhịp thở như ngừng lại. Đến khi anh ngừng hát, tiếng thở dài của Kévin buông ra thật mạnh, mặt trở nên buồn, như tiếc nuối chuyện ǵ. Kévin nói với anh như năn nỉ:
- Bác hát lần nữa cho cháu nghe, cháu nhớ cháu có nghe bài hát nầy rồi, cháu rất thích.
- Vậy th́ bác hát lại cho cháu nghe nhé; bác sẽ t́m và ghi lại bài hát nầy qua máy vi-tính cho đầy đủ, hai bác cháu ḿnh tập cho thuộc, biết đâu mai mốt, bác cháu ḿnh sẽ cùng hát trong hầm xe điện.

Chiều một ḿnh qua phố......
Gót chân đôi khi đă mềm, gọi buồn cho ḿnh nhớ tên...

Phú vừa dứt lời ca...tai anh nghe có tiếng gơ nhịp vào thành bàn, một giọng hát nhỏ nhẹ ngập ngừng thoát ra từ chàng trai ngồi cạnh anh:

Chiều qua bao nhiêu lần môi cười cho ḿnh c̣n nhớ nhau,
Chiều qua bao nhiêu lần tay rời nghe buồn ghé môi sầu
Ngày nào đời c̣n có nhau, xin cho dài lâu.
Ngày nào đời thôi có nhau xin người biết đau.

Giọng ca như nghẹn lại, ngừng hẳn cùng tiếng đập nhịp vào bàn. Mọi người trong nhà ồ lên cùng lúc, cùng tiến đến bên cạnh Kévin, đưa mắt nh́n nhau ngơ ngác.

Kévin đang gục đầu xuống bàn, hai vai run rẫy. Kévin đang khóc.Tất cả mọi người yên lặng, nghe được hơi thở của nhau. Vợ Kévin ôm đầu chồng trong ṿng tay, đưa mắt nh́n mọi người như hỏi chuyện ǵ đang xẩy ra ?

******

Cơn mưa đă tạnh, mọi người đều đi ra ngoài băi biển để tận hưởng những tia nắng c̣n sót lại trong ngày. Phú đi cùng Kévin sau hàng dương cách biệt băi tắm không xa tới một khu yên tĩnh. Phú nhớ lại chuyện vừa xẩy ra trong nhà trọ, anh ái-ngại nh́n Kévin rồi nói:
- Bác xin lỗi cháu chuyện vừa rồi, bài hát đă làm xúc-động cháu. Thời tuổi bác như cháu bây giờ, bài hát nầy rất phổ thông với mọi người...!

Kévin dừng bước, mời Phú cùng ngồi vào chiếc ghế dài nh́n ra biển, lấy thuốc lá ra châm lửa. Sau khi thổi một hơi khói thuốc dài, Kévin chậm răi nói:
- Bản nhạc bác hát hôm nay làm cháu buồn và nhớ đến mẹ cháu nhiều. Cháu nhớ không rơ lắm, có một buổi sáng, mẹ cháu đánh thức cháu thật sớm, c̣n đang thèm ngủ cháu khóc đ̣i ngủ tiếp. Mẹ cháu dỗ: "con của mẹ ngoan, dậy để mẹ thay áo quần sạch sẽ, ăn chút cháo, mẹ đưa con đến nhà trẻ để mẹ đi làm nuôi con. Ở nhà trẻ con ngủ tiếp nghe." Nghe mẹ nói, nh́n thấy hai mắt mẹ đầy nước mắt, cháu nghe theo lời mẹ. Đến nhà trẻ, mẹ để cháu chờ ngoài sân, mẹ vào nói chuyện với cô giữ nhà trẻ. Không biết mẹ nói ǵ với cô ấy, cháu chỉ thấy cô ấy lắc đầu nhiều lần, rồi mẹ quay ra sân, mặt thật buồn, mẹ lặng lẽ nắm tay cháu dắt trở về nhà. Vừa vào nhà, mẹ cháu ngồi xuống nền nhà rồi ôm cháu vào ḷng than :
- Người ta nói con là con của ngụy quân, nhà trẻ không thể nhận.
Mẹ cháu thở dài nói tiếp:
- Mẹ sẽ nói chuyện với bà Mười hàng xóm, bắt đầu ngày mai mẹ gởi con qua đó...mẹ phải đi phụ hồ cho người ta để có tiền đong gạo, mẹ hết tiền rồi;...nhà không c̣n ǵ để bán."

Rồi cả ngày hôm đó mẹ dắt cháu đi ra đường. Mẹ dẫn cháu đi măi, hết đường nầy qua đường khác, đến khi cháu mỏi chân, cháu khóc không chịu đi nữa, mẹ cơng cháu sau lưng, tiếp tục đi. Chiều tối, đèn hai bên đường được thắp sáng ,cháu đói bụng đ̣i ăn,mẹ dừng chân mua bánh ḿ xịt nước tương cho cháu. Về đến nhà,hai mẹ con cháu nằm dài trên giường, mẹ ôm cháu, nghe mẹ hát:

Chiều một ḿnh qua phố , âm thầm nhớ đến tên anh
Có khi nắng kia chưa lên mà một loài hoa chợt tím
Chiều một ḿnh qua phố , âm thầm nhớ nhớ tên anh
Gót chân đôi khi đă mềm, gọi buồn cho ḿnh nhớ tên

Từ đó chiều nào cũng vậy, mẹ cháu đi làm về đều có bánh ḿ xịt nước tương cho cháu? Ăn xong mẹ cháu tắm rửa thay áo quần cho cháu, dẫn cháu ra đường đi lang thang cho đến tối mới dẫn cháu về nhà. Có hôm bà Mười hàng xóm đứng bên nhà bà hỏi mẹ cháu khi hai mẹ con cháu vừa về đến nhà :" Mẹ con cô hai mấy lúc sau nầy hay đi dạo buổi chiều, về tối quá !" Cháu nghe mẹ cháu trả lời như có ǵ nghẹn trong cổ:
- Dạ, đi dạo cho quên đói d́ ơi, chờ cuối tháng mới lănh tiền công mua gạo. Cháu nghe tiếng bà Mười:
- Trời đất, sao cô không nói ! Thời buổi nầy ai cũng thiếu hụt cái ăn cái mặc hết. Có ai đủ đâu. Hôm rồi, có đứa cháu dưới vườn lên, nó lén lút đem lên cho được mấy kí bo bo và mấy kí bột bắp, mai cô hai qua lấy một ít về ăn; lúc nào mua được th́ trả lại tui, cô hai đừng ngại, chỗ bà con cḥm xóm với nhau thương nhau không hết."
Mẹ nói:
" - Cám ơn d́ Mười, rồi đi vào nhà, nằm lên giường. Cháu nghe tiếng mẹ thở dài. Cháu nằm xuống bên cạnh, mẹ ôm cháu hồi lâu, cháu nghe mẹ hát vào tai cháu âm thanh thật nhẹ như ru cháu ngủ:

Chiều qua bao nhiêu lần môi cười cho ḿnh c̣n nhớ nhau.
Chiều qua bao nhiêu lần tay rời nghe buồn ghé môi sầu
Ngày nào đời c̣n có nhau xin cho dài lâu
Ngày nào đời thôi có nhau xin người biết đau..

Hôm đó cháu hỏi mẹ tại sao cháu không ba, Mẹ không trả lời. Cháu đă nhiều lần hỏi trước đó nhưng chưa bao giờ nghe mẹ trả lời. Mẹ chỉ im lặng thở dài. Tưởng như bao lần trước mẹ không trả lời. Cháu ngồi dậy, tính ra khỏi giường th́ mẹ kéo cháu nằm xuống. Mẹ bấm lóng tay rồi xoa đầu cháu:
"- Này, con của mẹ được bốn tuổi tám tháng..con người ta tuổi nầy thân xác đă lớn trội, c̣n con sao c̣i cụt như thế nầy..giá như có ba con th́ mẹ con ḿnh đâu đến nổi khổ."

Mẹ cầm bàn tay cháu áp lên má của mẹ nói tiếp:
"- Ba con là lính Việt-nam Cộng-ḥa, làm sĩ quan Thủy quân lục-chiến. Cưới mẹ xong, chỉ sống bên mẹ chưa hết phép mười lăm ngày th́ phải đi đánh giặc ngoài Quảng-tri, cho đến nay không biết ba con chết hay sống. Thời đó chiến tranh dữ dội lắm. Mẹ sinh con năm 1974, vài tháng sau th́ Việt-cộng họ chiếm hết đất nước...mà thôi, con c̣n nhỏ không nên nghe, không nên biết nhiều chuyện chiến tranh, chuyện người lớn".
Mẹ ngồi dậy lấy khăn ướt lau mặt cho cháu:
"- Tới giờ đi ngủ rồi" Mẹ lại nằm bên cạnh cháu, mẹ hát:

Trời đêm dần tàn, em đến sân ga để đón người trai lính trở về....

Lời của mẹ thật êm, thật nhẹ, thật buồn ru cháu ngủ hằng đêm. Mẹ chỉ hát duy nhất một bài hát, bài này đă đi vào trong tâm khăm cháu. C̣n bài hát kia, có lời:

Ngày nào đời thôi có nhau xin người biết đau....

" Bài ca nầy mẹ ít hát kể từ khi mẹ đi làm về trễ, không c̣n thời gian để đưa cháu đi dạo bên ngoài, nên cháu quên. Nay có bác hát nên cháu mới nhớ lại...Mẹ cháu bán nhà, hai mẹ con cháu qua sống chung với d́ Mười. D́ Mười sống một ḿnh. Mẹ cháu kể:

" - Chồng và hai con trai của d́ đều chết trận, d́ không c̣n ai thân thuộc gần gũi, chỉ có bà con xa ở dưới quê. Rồi một hôm, mẹ cháu chào d́ Mười, nói đưa cháu về thăm bà ngoại. Mẹ cháu cùng cháu đi xe đ̣ đến chiều tối, đến một nơi nào đó cháu không biết. Hai mẹ con cháu ngồi chờ trong một quán bên đường, có một người đến đưa hai mẹ con cháu xuống một chiếc ghe lớn, trên đó có rất nhiều người. Ghe chạy, mọi người ngồi sát vào nhau, không ai nói chuyện. Thỉnh thoảng mọi người được cho ăn cơm vắt và uống nước lạnh...rồi trong đêm tối, bỗng cháu nghe mọi người la khóc, hoảng hốt, xô đẩy trong ghe, có tiếng la "cướp..... cướp", mọi người đạp lên cháu và cháu không biết ǵ nữa...cho đến lúc cháu được đưa vào ở trong trại mồ côi. Cháu mất mẹ từ ngày ấy."

- Cháu có thể kể cho bác biết lư do nào cháu đi hát trong hầm xe điện để có tiền giúp trẻ em mồ côi ở Việt-nam?
- Năm đầu tiên cháu vào đại học, cháu làm thiện nguyện cho hội chữ thập đỏ của Pháp, nhân đó theo đoàn công tác đi Viêt-nam. Một buổi sáng ăn điểm tâm tại một nhà hàng Việt-nam, cháu vừa ăn xong th́ một vài em nhỏ, các em sống ngoài đuờng, xông nhào vào dành những thức ăn c̣n thừa, h́nh ảnh đó khiến nhóm bạn của cháu lập ra tổ chức "trẻ bụi đời". Tiền chúng cháu góp lại bằng mọi h́nh thức khác nhau theo khả năng làm các công việc phụ cuối tuần cho các cá nhân cần như: giữ trẻ, dạy kèm, phụ bán hàng....riêng cháu,cháu đă chọn công việc hát rong như bác đă biết. Cháu đă chọn bài hát lời Việt v́ cháu chỉ nhớ và thuộc bài nầy, v́ đây là bài mẹ cháu hay ru cháu ngủ. Cháu hát để nhớ mẹ cháu , cháu nghĩ mẹ cháu c̣n sống ở một nơi nào đó. Biết đâu một ngày nào đó mẹ cháu đến Paris...và nghe tiếng hát của cháu trong khi t́nh cờ đi xe điện ngầm...

Kévin ngừng kể. Biển ngoài xa mờ dần trong trong sương. Ḷng Phú tràn ngập nỗi buồn cảm thuơng hoàn cảnh của nguời thanh niên trẻ. Phú nghe ḷng anh xao xuyến rồi bỗng chợt hoài niệm về những ngày tháng cũ .Từ nhỏ, anh được người cậu nuôi sau khi cha mẹ anh chết trên chuyến xe đ̣ chạy trúng ḿn. Khi anh đậu xong tú tài toàn phần th́ cậu anh chết v́ bạo bịnh. Anh không có bà con thân thích nên ghi danh vào trường Vơ-bị quốc-gia Đà-lạt. Ra trường, anh vào binh chủng Thủy-quân lục chiến. Trong một cuộc hành quân tiếp cứu một đơn vị bạn, đơn vị anh bị phục-kích, anh bị thương phải lẫn trốn trong nhà dân, chờ được tải thương. Anh gặp Thư, chủ nhân của căn nhà.

Cuộc giao tranh hai bên vẫn khốc liệt. Hai ngày sau trực-thăng cứu thương mới hạ cánh đón anh. Để bảo toàn tính mạng cho Thư, anh đề nghị toán cứu thương cho Thư rời khỏi vùng đang giao tranh, v́ sợ sau nầy khi lính quốc gia rút đi, dân cộng sản nằm vùng sẽ hại Thư v́ đă che chở cho ngụy quân. Khi vết thương của Phú ổn-định, anh t́m đến trại tạm cư thăm Thư. Được biết gia-đ́nh gồm cha mẹ và hai người em của Thư đă chết v́ bị đạn pháo kích cách đó vài tháng, anh đưa Thư về thành phố, lấy căn nhà của người cậu bỏ trống trước đây cho Thư tạm trú. Rồi t́nh cảm nẩy sinh giữa hai người trong những ngày về phép gặp nhau. Không có những hẹn ḥ thơ mộng không có những lăng mạng của yêu đương bồng bột . Cả hai cùng cô đơn không gia đ́nh. Cô đơn giữa chiến tranh, cả hai muốn san lấp nỗi cô đơn của thân phận ḿnh. Phú và Thư bàn tính chuyện tiến đến hôn nhân... ngày nghỉ phép cưới vợ rồi cũng đến...nhưng chỉ đuợc một nửa. Chiến trường đă gọi anh về tŕnh diện gấp gáp lấy đi những ngày phép nghỉ phép cưới c̣n lại...

Thành phố Buôn Mê Thuột bị cộng quân chiếm, anh bị bắt làm tù-binh...Miền Nam thay chủ.

Năm 1981, sau hơn năm năm bị giam, Phú được trả về từ trại tù Tiên-Phước tỉnh Quảng-nam. Nhà cũ của anh ở khu Bàn cờ Sàig̣n bị giải tỏa. Toàn khu không c̣n ai quen biết để t́m hỏi tin-tức vợ. Những ngày lang thang t́m vợ t́m nơi cư trú, một người lính cũ cùng đại đội t́nh cờ anh gặp đang làm nghề vá và sửa xe hai bánh bên lề đường, cho anh tạm trú tại nhà. Hàng ngày anh cùng người đồng đội cũ sửa xe tạm kiếm sống. Dịp may nữa lại đến với Phú, một bạn học cũ ngày xưa từ Nha Trang vào Sài G̣n học năm cuối trung học để thi tú tài hai, nhà nghèo đă được cậu anh cho ở miễn phí, t́nh cờ người bạn dừng lại nhờ vá lốp xe bị x́ hơi. Hai bên nhận ra nhau, vui mừng bỡ ngỡ. Người bạn rủ anh về Nha Trang làm cho hợp tác xă đánh cá gia đ́nh đă tạo dịp cho anh và gia đ́nh người bạn vượt biển không lâu sau đó.

Khi ghe dần dần xa bờ biển Việt Nam, Phú bùi ngùi nghĩ đến đến người vợ trẻ vừa mới cưới nhau đă xa nhau. Phú đă cố công sức t́m kiếm Thư nhưng Thư vẫn biệt tăm . Thư đă chết hay Thư vẫn c̣n sống một nơi trên quê hương Việt-nam hay một đất nước xa lạ nào đó. Anh thầm xin lỗi Thư trong niềm đau khi lập gia đ́nh với nguời mới nơi quê người.

Phú thẫn thờ kéo tay Kévin đi về hướng khu nhà nghỉ. Kévin c̣n đang nhớ về mẹ. Anh cũng đang nhớ về người vợ ngày xưa. Mỗi trái tim mang một niềm đau riêng!

***********

Hai năm sau.

Sau một thời gian dài điều trị chứng suy tim, nhân mùa nghỉ hè, Phú được các con tổ chức đi nghỉ bên Thái-lan. Dịp nầy Kévin muốn cùng đi chung. Trước khi chết, bà mẹ nuôi nhiều lần đề nghi Kévin khi có điều kiện nên đến Thái-lan thăm trại mồ côi ngày xưa. Bà có để lại một số tiền nhỏ để giúp trại mồ côi nầy.

Khách-sạn nằm ẩn ḿnh sau một làng chài nhỏ có nhà cửa khang trang được xây lên trong một vịnh nhỏ nằm tận cùng phía Tây-nam vịnh Thái-lan. Một buổi chiều, như thường lệ, sau bửa cơm, Kévin cùng vợ ra ngồi ngoài băi cát trước khách-sạn, Kévin vừa đánh đàn, vừa hát :

Trời đêm dần tàn em đến sân ga để tiển người trai lính về ngàn.
Cầm chắc đôi tay, ghi vào đời tâm tư ngày nay.....

Kévin say sưa hát, âm thanh tan theo trong ánh sáng cuối ngày đang ch́m dần ngoài biển xa. Kévin ru hồn trong cơn buồn ngủ chợt đến...anh như thấy ḿnh đang cùng mẹ lang thang trên những con đường thuở ấu thời .... anh mơ thấy mẹ ôm trong ḷng để ru anh ngủ khi tay c̣n cầm miếng bánh ḿ khô cứng loang lỗ nước tương đen chưa ăn hết...anh nghe có giọng hát từ đâu đó vang lên như hơi thở, chuyền tải hơi ấm ôm phủ lấy cơ thể anh trong con gió biển se lạnh ....

Anh choàng tỉnh, tiếng hát đàn bà từ đâu đó vẫn văng vẳng vang lên :

Tàu cũ năm xưa mang người t́nh biên khu về chưa ?
Trắng đêm em chờ nghe tiếng tàu đêm t́m về

Rồi tiếng hát bỗng chuyển lời:

Chiều một ḿnh qua phố, âm thầm nhớ nhớ tên anh
Gót chân đôi khi đă mềm, gọi buồn cho ḿnh nhớ tên......

Giọng hát thật là quen thuộc. Lời ca thật là quen thuộc. Cả hai đều xoáy vào tâm thức anh.

Theo bản năng của con thú lạc mẹ, lạc bầy, anh chạy về hướng phát ra âm thanh quen thuộc đó. Kévin đi nhanh theo hướng về xóm ghe và tiếng hát càng rơ thêm. Vợ anh chạy theo sau, đầy vẻ ngạc nhiên. Phú đang ở trong hàng hiên khách sạn, anh cũng đă nghe tiếng hát Việt-nam, giọng nữ vọng lên từ xóm ghe, anh càng ngạc nhiên v́ giữa một khu ghe thuyền trên xứ Thái lại có một giọng ca Việt . T́nh cảm thiêng-liêng dân tộc cùng ḷng ṭ ṃ khích động, anh cũng đi nhanh về hướng có tiếng hát phát ra.

Ánh sáng của buổi chiều tàn đủ rọi lên trên mũi của một chiếc ghe lớn, một người đàn bà ngồi ôm một đứa nhỏ vừa ru vừa hát, xung quanh có vài đứa nhỏ khác ngồi đứng rải rác trên mui ghe. Người đàn bà chợt ngừng hát v́ thấy có người đứng trên bờ nh́n chăm chú vào ghe bà. Bà đi vào phía trong ghe rồi trở ra cùng với một người đàn ông trẻ, đứa bé không c̣n bồng trên tay. Đèn trên ghe được thắp sáng. Người đàn ông trẻ vẻ do dự một chút rồi hướng về ph́a Phú và vợ chồng Kévin nói ǵ đó bằng tiếng Thái.. Cả ba lắc đầu không hiểu. Người đàn ông trẻ hỏi rất chậm bằng tiếng Anh:
- Mấy người muốn t́m ǵ trên ghe chúng tôi ?
Phú trả lời:
- Chúng tôi nghe trên ghe của ông có người hát tiếng Việt rất hay. Chúng tôi là du khách Việt Nam đang ở khách sạn gần đây, ṭ ṃ muốn biết sao người Thái Lan mà hát tiếng Việt hay quá chừng, chúng tôi muốn khen thôi".

Người đàn ông trẻ và người đàn bà nói ǵ với nhau, rồi người đàn ông nói vọng xuống:"
- Mẹ tôi là người Việt Nam".
Người đàn bà tiếp lời bằng tiếng Việt :
- Vậy xin mời ba người lên ghe uống nước".

Người đàn ông trẻ đẩy tấm ván từ ghe lên bờ làm cầu. Người đàn bà mặc y phục Thái cúi chào Phú và vợ chồng Kévin. Phú chào người đàn bà rồi tự giới thiệu:
- Tôi là Phú đến từ nước Pháp. Đây là Kévin đồng hương, lớn lên tại Pháp nên quên tiếng Việt, c̣n đây là vợ của Kévin..
Vừa nghe dứt lời giới thiệu, người đàn bà lùi lại một bước, chăm chăm nh́n Phú...cái tên "Phú" đánh thúc vùng tăm tối trong đầu bà bừng sáng...Phú của bà đây sao? Người trung-úy Thủy-quân lục chiến oai phong của bà ngày xưa, nay thân thể héo gầy như vậy sao? Nụ cười rạng rỡ thu hút người nh́n, nay nhạt nhẽo không hồn như vậy sao? Phú của bà...
- Trời ! anh Phú..anh c̣n sống ..trời ơi, anh c̣n sống, anh không nhận ra em sao.?
- Em là Thư, vợ của anh. Giọng của Thư thổn thức, nghẹn ngào:
- Trời cao cay nghiệt quá.. em là Thư, vợ của anh.

Phú đứng sững sờ, người đàn bà trước mặt anh toàn thân đang run rẫy, tóc bạc trắng là Thư, vợ của anh? Cái giọng nói miền Trung quê mùa chất phát khơi nhớ lại quá khứ, đúng là Thư, vợ của anh. Cả Phú và người đàn bà cùng tiến đến cùng nắm tay nhau, hai đầu tựa vào vai nhau trong một ṿng tay yêu thuơng như có chút vụng về, ngượng ngập. Tiếng thổn thức vọng ra trong khoang ghe nhỏ hẹp. Rồi sự yên tĩnh trở lại.

Kévin nhích lại gần Phú, Thư nh́n Kévin qua vai Phú, một măng tóc lộ màu trắng bằng lóng tay út thoáng hiện trên đỉnh đầu Kévin. Đây là dấu tích duy nhất của đứa con trai của Thư hơn ba mươi năm trước.Thư đẩy nhẹ Phú qua một bên, cố nén xúc động tràn ngập trong tim, bước nhanh về hướng Kévin gọi lớn:
- Cu Bi.. Cu Bi phải không?"

Hai tiếng "Cu Bi" từ bao năm đă biến đi không c̣n trong đầu Kévin bất chợt nay được gọi lên, được nhắc tới như làn hơi ấm thổi đến phủ cơ thể. "Cu Bi" tiếng của mẹ gọi ngày xưa. Kévin rúng động, nh́n sững nguời đàn bà không tin nỗi tai ḿnh, miệng mở ra như đủ cho tiếng "Dạ" thầm lặng xác nhận. Thư lao ḿnh tới ôm Kévin như sợ Kévin tan biến vào hư không.

Kévin sững sờ dang hai tay ôm lấy mẹ:
- Mẹ"..
- Con của tôi"...Những tiếng nấc xé ḷng thốt ra. Thư nói với Phú nghẹn ngào:
- Anh Phú, đây là con của chúng ta.

Phú ôm Kévin trong niềm vui chen lẫn đớn đau. Anh đă có một đứa con...qua bao năm sống gần nhau, nay mới biết là con của ḿnh. Cảm xúc dâng tràn...Phú cảm thấy trái tim đau nhói...toàn thân anh khuỵu xuống sàn ghe.

********

Ba hôm sau, sức khỏe Phú ổn định, bác sĩ Thái cho xuất viện.Thư có đến thăm anh vài lần ở bịnh viện. Buổi chiều sau ngày xuất viện, Kévin đưa anh ra bến ghe t́m Thư, chiếc ghe không c̣n neo tại bến. Hai người đang tính hỏi thăm những người có ghe đang đậu ở bến để hỏi thăm chiếc ghe của Thư th́ một người trong tiệm tạp hóa bước ra trao cho Phú một lá thư, nói vài câu bằng tiếng Thái rồi quay lưng đi. Phú cùng Kévin ngồi xuống bờ thềm trước quán, anh thẩn thờ mở thư ra đọc:

"Anh Phú của em và con trai Cu Bi của mẹ,

Buổi sáng hôm thăm anh trước khi anh được cho xuất viện, em có gặp bác sĩ điều trị, Ông cho biết bịnh tim của anh tái phát v́ bị xúc động mạnh, anh cần tịnh dưỡng mới trở lại b́nh thường.

Em rất mừng khi được biết tin nầy, em quyết định và có thư nầy cho anh và con trai.

Anh Phú,

Sau ngày anh cưới em một tuần anh ra mặt trận, rồi từ đó em không c̣n tin tức của anh. Em không biết anh chết hay sống. Rồi đất nước thay đổi chủ mới, em càng vô vọng tin tức về anh. Em đă có với anh một đứa con, tên của nó là Cu Bi. Với bao nổi khổ đau của cuộc sống khi bị đổi chủ, em đă không làm nỗi cho con của chúng ta một tờ khai sanh...đồng thời em cũng mong chờ thời gian sẽ gặp lại anh và chúng ta sẽ t́m đặt cho con một cái tên mà cả hai ta cùng muốn . Cu Bi chỉ là cái tên gọi tạm thời để khỏi lẫn lộn với những trẻ khác trong một xă hội thu hẹp. Không t́m được anh và để tránh cho con của chúng ta bị lăng mạ là con của ngụy quân, bị sự phân biệt đối xử, em đă t́m cách cho con chúng ta một cuộc sống tốt đẹp vào ngày mai nên em đă đưa con vượt biển. Định mệnh đă đưa đẩy con tàu vào tay cướp biển Thái-Lan.

Con tàu bị cướp tràn ngập...em bị cướp bắt.

" Em bị xa con.Toán cướp đưa em đến một đảo nhỏ không người ở. Vài ngày sau,toán cướp rời đảo, bọn chúng mang theo những người đàn bà khác, c̣n em bị để lại đảo. Tên cướp đă hăm hại đời em đă để lại lương thực cho em. Có lẽ nó muốn giữ em ở đây, rồi có ngày quay lại. Ngày sau một cơn băo, một tàu buôn bán nhỏ ven bờ của Thái Lan tạt vào đảo trú ẩn. Người chủ con tàu đă cứu em. Ông là cựu binh-sĩ Thái đă từng tham chiến ở Việtnam. Ông nói tiếng Anh lơm bơm cũng như em, ở mức độ chỉ có thể hiểu nhau đơn giản. Ông kể ,khi quân đội rời khỏi Việt-nam để về nước,ông xin giải ngũ, lập gia-đ́nh. Theo truyền thống gia đ́nh, ông là thành viên trên con tàu buôn bán ven bờ vùng vịnh Thái Lan. Vợ ông qua đời v́ tai nạn lưu thông chỉ sau nửa năm chung sống với ông. Ông hứa ông sẽ đưa em về Bangkok giao cho Phủ cao-ủy Tỵ-nạn. Sau gần hai tháng ngược xuôi ven biển, khi con thuyền trên đường về Bangkok th́ ông ngỏ lời thương em và đề nghị em chấp thuận làm vợ ông.

" Cuộc sống của em đă quá tận cùng của sự nghiệt ngă. Anh ở đâu và con ở đâu? Chiếc phao nầy em không nắm lấy th́ tương lai có chiếc phao nào khác sẽ đến không? Cuộc đời em có c̣n ǵ nữa đâu, đă mất hết rồi! Thôi em nhận lời để buông theo số phận.Em xin nhận lỗi cùng anh. Em đă có với người chồng Thái, một con trai và có bốn đứa cháu như anh đă gặp tại ghe. Người chồng Thái của em đă ra đi v́ bịnh đă hơn một năm.

" Được biết anh đă có vợ, có con, có sự nghiệp.. nay lại t́m được đứa con của hai chúng ta, thật không có ǵ hạnh phúc cho bằng cho anh và cho em trong hiện tại . Em cảm ơn trời đất đă thưởng đền cho những khổ đau của chúng ta đă gánh chịu bao lâu nay. Cuộc sống thương hồ của em không thể đậu bến măi. Mong anh hăy an vui trong hạnh-phúc đang có và măi măi.

Cu Bi của mẹ,

Từ cái đêm mẹ bị cướp bắt đi, mẹ bị mất con. Đời trôi giạt đau thương của mẹ, biết t́m con ở đâu? Đau đớn trong ḷng mẹ kể sao cho xiết? Hai tiếng "Cu Bi"" và h́nh ảnh ngây thơ của con là ḍng suối mát trong ḷng mẹ mỗi lúc nhớ con trong cùng khổ. Nói làm sao cho hết yêu thương của mẹ khi nghĩ về con ! Mẹ xin lỗi con v́ đă không bao-vệ được con lúc con lâm hoạn nạn. Con hăy tha thứ cho mẹ những tháng năm mẹ không hoàn thành trách nhiêm ở cùng bên con khi con khôn lớn, trưởng thành.

Trời đă thương nỗi đau của mẹ nên ban cho mẹ đặc ân gặp lại con ngày nay. Con khôn lớn, hạnh phúc bên vợ và nay con lại được thêm hạnh-phúc gặp lại ba con...nhớ đến ngày nào con hay hỏi mẹ "ba con đâu?" th́ bây giờ ba con đang ở bên cạnh con rồi đó.! Con hăy săn sóc cho ba con thay mẹ. Mẹ cám ơn con nhiều lắm. Con bảo trọng sức khỏe.

Trưa hôm nay thuyền buôn của mẹ sẽ rời bến theo lộ tŕnh đă định. Nếu băo táp phong ba của biển không làm đắm con thuyền buôn của mẹ th́ những tháng năm sau nầy, biết đâu mẹ con ta cũng có ngày hội ngộ ?

**********

Trước ngày rời Thái-lan, Phú và con trai đến gặp người chủ quán tạp hóa trên bến tàu gởi lá thơ nhờ chuyển lại cho Thư nếu một ngày nào đó thuyền buôn của Thư ghé bến.

Phú viết thay lời con trai :
"Đây là nhà con ở tại Pháp. Hy vọng một ngày không xa mẹ sẽ đến với con. Con trông chờ mẹ.
Con Cu Bi của mẹ".

Thời gian sau nầy, khách xử dụng xe điện ngầm trong thành phố Paris được nghe người hát rong hát bài ca lời Việt, âm điệu vẫn như cũ nhưng lời có thay đổi:
Trời đêm dần tàn, con đến sân ga để đón mẹ yêu quư trở về.
Tàu cũ năm nao chưa mang về trả cho tôi mẹ xưa
Tháng năm con chờ đây, mong tàu đem người về
..................
Tháng năm con chờ đây, mong tàu đem mẹ về ./.
Nguyễn-đại-Thuật
02/12/2018