PDA

View Full Version : Tranh ViVi_Vơ Hùng Kiệt



việtdươngnhân
08-28-2007, 01:55 AM
http://www.freewebs.com/viviartist/An.jpg
Ấn son ViVi

Biên khảo: NGUYỄN BẢO TỤNG

Họa sĩ ViVi Vơ Hùng Kiệt bút hiệu ViVi (Việt Nam – Vĩnh Long)
Sinh ngày 14 tháng 7 năm 1945 tại Vĩnh Long - Việt Nam
Cựu tu sĩ Ḍng Sư Huynh La-San (Frère des Ecoles Chrétiens)
Tốt nghiệp Quốc Gia Cao Đẳng Mỹ Thuật Sài-G̣n năm 1968
Vẽ báo Tuổi Xanh từ năm 1958 (13 tuổi) do cụ Bùi Văn Bảo làm chủ nhiệm
Vẽ Bưu Hoa từ năm 1965: “Toàn Dân Đoàn Kết và Chuẩn Bị Bắc Tiến”
đề giá $3.00 (Số 309D nhà in Yvert- London) Con tem này chưa được phát hành là con tem đầu tiên được giải thưởng hạng nhất trong cuộc thi vẽ mẫu tem do Nha Tổng Giám Đốc Bưu Điện Việt Nam Cộng Ḥa tổ chức hàng năm.
Họa sĩ ViVi Vơ Hùng Kiệt đoạt 33 giải tem thư trong số đó có 27 con chiếm giải nhất trong thời gian 10 năm (1965 – 30-04-1975). Được Tổng Nha Bưu Điện chọn để in bưu hoa trên lănh thổ Việt Nam Cộng Ḥa.

Có 4 giải tem bưu chính do ViVi VHK sáng tác chưa kịp phát hành:

- 2 mẫu Tranh Dân Gian (tranh Đông Hồ: tranh Gà, tranh Lợn...)

- 1 mẫu tem Phi Cảng Tân Sơn Nhất (đề giá 200đ 00)

- 1 mẫu Ghe Thuyền lưu thông trên kinh rạch miền Nam (đề giá 10đ 00)

http://i78.photobucket.com/albums/j107/nhukieu/ViVi1954-2007.jpg

NGUYỄN BẢO TỤNG

việtdươngnhân
08-28-2007, 01:58 AM
http://i78.photobucket.com/albums/j107/nhukieu/TruongChi_MyNuong_ViVi_VoHungKiet.jpg

việtdươngnhân
08-28-2007, 02:00 AM
http://i78.photobucket.com/albums/j107/nhukieu/Nungconroinuoc_ViVi_VoHungKiet.jpg

việtdươngnhân
08-28-2007, 02:03 AM
Những Tem Thư

http://www.freewebs.com/viviartist/Stamps.jpg

việtdươngnhân
08-28-2007, 02:06 AM
Thơ ViVi_Vơ Hùng Kiệt

Diễm T́nh Ca
( KHI HỌA SĨ NGẮM NGƯỜI MẪU )

Trăng Em lồ lộ khuôn vàng
Ngâm câu lục bát, rộn vang cung đ́nh...
Giơ tay vớt ánh b́nh minh
Vẽ tranh ghi nhớ cuộc t́nh hôm nay

Thoáng nh́n dung mạo liêu trai
Toàn thân trắng mịn, gót hài đỏ au
Chủ đề thắm nghĩa trầu cau
Têm vôi, xỉa thuốc, tríu nhau nuông chiều

Tranh ta phỏng được bao nhiêu
Cớ sao trĩu nặng quá nhiều ước mong
Vắt tim hứng máu tinh ṛng
Pha châu ḥa mực vờn trong sắc màu

Sắc son, màu tía chen nhau
Ngập tràn họa phẩm mai sau để đời
Từng đêm thầm vẽ chơi vơi
Thương cho lũ cọ gợi, mời, thiết tha...

Gợi từng vóc ngọc, dáng hoa
Gợi h́nh, gợi bóng, mượt mà đắm soi
Tóc mây gợn sóng buông trôi
Phủ lơi ṿng ngực, quanh đồi hoa đăng

Môi cười nép tạn vai trần (1)
“Hải đường lả ngọn đông lân”, dịu nồng (2)
Nhẹ nhàng vén lớp chăn bông
Dốc mơ thoai thoải, triền sông trắng ngần

Giao mùa mấy độ xuân phân
Âm vang cầm sắt, hợp quần thâu canh
Chuyển nguồn hứng cảm song hành
Đến chín tầng trời, tháp cánh bay xa

Vạn ngàn tinh đẩu chói ḷa
Đăng quang trẩy hội, kết hoa lâm triều
Kề môi uống giọt tin yêu
Rót thang tiên dược, trộn liều thuốc cay

Địa đàng cái thuở sơ khai
Nếu không trái cấm, đố ai bước vào
Xà tinh ngoáy lưỡi nghêu ngao
Táo tiên mọng chín, đổi trao Cung Hằng

Sá ǵ tuyết lạnh đóng băng
Mây mưa mấy chặp, xích thằng đẫm sương
Cỏ rêu lún phún ven đường
Nẩy mầm óng mượt, vấn vương lối trần

Miên hành thỏa chí tao nhân
Khứ hồi khăng khít, Tấn Tần mơn man
Nhập vào xẽo lộ Tam Quan
Suối khe róc rách, liễu ngàn lơ thơ

Em hong kén lụa gieo tơ
Anh gom từng sợi, be bờ lương duyên
Quạt trầm thơm ngát động tiên
Đáp êm cánh mộng, dỗ yên giấc lành

Trúc mai lá biếc, nụ xanh
Sương rơi mờ ảo, vơng mành đong đưa
Như tranh thủy mặc xa xưa
Tầng không chấm phá, gió lùa nắng trôi

Bốn mùa hợp tấu khôn thôi
Câu ru, giọng hát tô bồi nhịp tim
Ống màu, thỏi phấn rong t́m
Ngóng em làm mẫu, lặng im định thần

Mơ em cởi yếm, khỏa thân
Ép g̣ Vệ Nữ, sâm nhân nở tṛn
Phơi đùi nơn, duỗi vế non
Vân vê, ve vuốt, nắn ṃn lưng ong

Ch́ than phác lẳn dăm ṿng
Mặc cho ngoại thủy đem ḷng ṭm tem!
Vấy màu mặt lọ, mũi lem
Hút bên nghiên mực tḥm thèm mùi sơn

Giạng chân, nghếch mắt... giận hờn
Trân ḿnh thôi thúc, chực vờn cánh tay
Tạo h́nh, dựng nét, tô mày
Tới lui khảo họa, loay hoay chưa thành

H́nh như cố nén để dành
Đẩy hồn thoát xác, ư tranh loạn cuồng
Phóng tay vạch lối vô truông
Lạ lùng bố cục diễn tuồng dỗi ghen

Lời thơ, nét họa bon chen
Giành em, riêng giấu, ta bèn nhớ ra
Màu rượu cũ, ánh trăng già
Rượu ḥa nhân ảnh, trăng pha bóng h́nh

Thấy em sấp, ngửa, lặng thinh
Thấy sau ánh mắt đa t́nh có đuôi
Thấy luôn từng hạt nốt ruồi
Thèm hơi thở ấm, nhớ mùi môi thơm

Đến bao tư thế em chờm
Như con mèo nhỏ nằm ôm ngực đầy
Si t́nh không uống cũng say
Cần chi mượn rượu đọa đày rối ren

Men cay lịm tắt ngọn đèn
Khát em ói máu, trào men đỏ lừ
Ta, chàng họa sĩ tương tư
Sắc màu nở rộ, ngôn từ trổ thơ

Lắm khi chợt thấy bơ vơ
T́m xin thường trú cạnh bờ tim em
Chặt tay không đứt cơn thèm
Nan y thành tật vẽ em miệt mài

Bàn tay nào biết đổi thay
Trái tim hướng dẫn từ ngày giao bôi
Vần thơ, nét họa đơm chồi
Diêu bông sính lễ, tinh khôi hương nồng

Trắc, bằng... câu đợi, câu trông
Duyên cơ tiền kiếp, một ḷng thủy chung
Trút hơi đến phút tận cùng
Dẫu cho vũ trụ vỡ tung chẳng rời

Luân hồi nối tiếp cuộc chơi
Hợp ḥa trác tuyệt muôn đời tranh, thơ...

VIVI_VHK 1995

(1) Tạn, đt.: đến sát, đụng tới, chạm - (2) Kiều

việtdươngnhân
09-08-2007, 09:04 AM
http://i78.photobucket.com/albums/j107/nhukieu/MeBongCon.jpg

việtdươngnhân
09-08-2007, 09:11 AM
http://i78.photobucket.com/albums/j107/nhukieu/Danba_NonquayThao.jpg

việtdươngnhân
09-08-2007, 09:12 AM
http://i78.photobucket.com/albums/j107/nhukieu/DanTranh-Tranh_ViVi.jpg

việtdươngnhân
09-08-2007, 09:13 AM
http://i78.photobucket.com/albums/j107/nhukieu/OngDo.jpg

việtdươngnhân
09-08-2007, 09:14 AM
http://i78.photobucket.com/albums/j107/nhukieu/AmyChauNgoaiToi_ViVi.jpg

việtdươngnhân
09-08-2007, 09:15 AM
http://i78.photobucket.com/albums/j107/nhukieu/ChoTrua_ViVi.jpg

việtdươngnhân
09-08-2007, 09:16 AM
http://i78.photobucket.com/albums/j107/nhukieu/CoGai_ViVi.jpg

việtdươngnhân
09-08-2007, 09:16 AM
http://i78.photobucket.com/albums/j107/nhukieu/VoD_ViVi.jpg

việtdươngnhân
09-08-2007, 09:17 AM
http://i78.photobucket.com/albums/j107/nhukieu/ThienHacKhuc.jpg

việtdươngnhân
09-08-2007, 09:18 AM
http://i78.photobucket.com/albums/j107/nhukieu/MiengThanSuThat_ViVi_VHK.jpg

việtdươngnhân
09-08-2007, 09:20 AM
http://i78.photobucket.com/albums/j107/nhukieu/LoveandCompssionTogether_ViVi.jpg

việtdươngnhân
09-08-2007, 09:21 AM
http://i78.photobucket.com/albums/j107/nhukieu/CuuTieuDiDa_ViVi.jpg

lunglinh
09-24-2007, 11:50 AM
Anh Thư Nước Việt


http://vuonhanhngo.18.forumer.com/uploads/vuonhanhngo/post-17-1181450369.jpg

http://vuonhanhngo.18.forumer.com/uploads/vuonhanhngo/post-17-1181450434.jpg

http://vuonhanhngo.18.forumer.com/uploads/vuonhanhngo/post-17-1181450581.jpg

http://vuonhanhngo.18.forumer.com/uploads/vuonhanhngo/post-17-1181450641.jpg

http://vuonhanhngo.18.forumer.com/uploads/vuonhanhngo/post-17-1181450713.jpg

http://vuonhanhngo.18.forumer.com/uploads/vuonhanhngo/post-17-1181450750.jpg

việtdươngnhân
11-12-2007, 12:05 PM
http://www.ledinh.ca/Minh%20Hoa%20Vivi.jpg

NHDT
11-13-2007, 01:57 PM
Đẹp quá chị 7 à ! :thankyou: chị gửi lên .

Có mấy con tem xưa đẹp ghê. C̣n giữ được thiệt là hay ! :beerchug:

Có phải họa sĩ Vivi ngày xưa vẽ cho sách Tuổi Hoa không chị 7 ?

Nếu đúng th́ có lẽ quen với chị Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh .... :giveme5:

việtdươngnhân
11-15-2007, 05:16 AM
Có phải họa sĩ Vivi ngày xưa vẽ cho sách Tuổi Hoa không chị 7 ?

Có lẽ vậy ! Nhưng 7 không thấy nói trong tiểu sử của Họa Sĩ. Để 7 mail hỏi lại.
Cảm ơn NH vào chia xẻ...
Chúc em an vui
:rose1::rose::kiss:

việtdươngnhân
06-12-2008, 03:00 AM
http://i16.photobucket.com/albums/b3/huchim1/ThuongTiec_ViVi_VoHung.jpg

việtdươngnhân
06-12-2008, 03:37 AM
http://i16.photobucket.com/albums/b3/huchim1/HaoQuangVnaHien_ViVi_VoHungKiet_304.jpg

việtdươngnhân
06-12-2008, 03:51 AM
Đẹp quá chị 7 à ! :thankyou: chị gửi lên .

Có mấy con tem xưa đẹp ghê. C̣n giữ được thiệt là hay ! :beerchug:

Có phải họa sĩ Vivi ngày xưa vẽ cho sách Tuổi Hoa không chị 7 ?

Nếu đúng th́ có lẽ quen với chị Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh .... :giveme5:

7 xin lỗi NH và CL_NguyễnThịMỹ Hạnh nha Đến nay 7 mới nhớ và hỏi Hoạ Sĩ ViVi - Già dzồi hay quên tuốt luốt luôn. 7 xin gởi nguyên văn điện thư - HS ViVi vừa gởi cho 7 đây :

______________

"Việt Dương Nhân Nữ Sĩ

Hồi âm của Cô Bảy nhanh thật, bên Paris giờ này mấy giờ vậy ? Ở Cali hiện giờ là 3 gờ sáng, vẫn đang ngồi vẽ đây. Đầu tiên 1958, Vơ Hùng Kiệt bắt đầu vẽ b́a và tranh truyện cho báo Tuổi Xanh của Cư Bảo Văn Bùi Văn Bảo. Năm 1964 bắt đầu tái xuất hiện trên báo Tuổi Hoa với bút hiệu ViVi (v́ đang là sinh viên Mỹ Thuật nên theo nội qui nhà trường, không được đứng tên thật) cũng lúc ấy vẽ cho 2 ờ nhật báo Dân Chủ và Độc Lập, minh họa cho các sách giáo khoa: Khai Trí, Quê Hương, Nhật Tảo, Sống Mới, Cánh Hồng và Claire Joie (annexe Regina Mundi)... C̣n ngoài ra Cô Bảy biết hết trơn rồi v́ trang Web Cô Bảy có đăng mà.
Thân mến
ViVi

Gửi Cô Bảy bức tranh "Trong Hào Quang Văn Hiến", hoàn tát cùng ngày với bức Thuơng Tiếc
----- Original Message ----
From: thibay nguyen <vietduongnhan2@yahoo.fr>
To: ViVi Hvo <vivihungvo@yahoo.com>
Sent: Thursday, June 12, 2008 3:04:53 AM "

CamLi_NguyenThiMyThanh
06-12-2008, 10:22 PM
Cám ơn chị Bảy đă post bộ sưu tập tranh của Vi Vi thật tuyệt.

Vâng thưa chị và các bạn, họa sĩ Vi Vi đă vẽ cho Bán nguyệt san Tuổi Hoa và b́a truyện của Tủ sách Tuổi Hoa cùng nhiều nơi khác nữa....

Cam Li rất vui khi nh́n thấy lại những tác phẩm của anh. Cám ơn công sức của chị Bảy.
:thankyou::rose1:

việtdươngnhân
06-13-2008, 04:04 PM
Chào chị Cam Li_Nguyễn Thị Mỹ Thanh ,

7 mạn phép HS Vi Vi đưa địa chỉ mail này vivihungvo@yahoo.com cho Chị - Chị mail và nhắc lại chuyện xưa chăc Anh ViVi sẽ vui lắm đó.:clap:

Chúc chị & gia đ́nh an vui
Thân :rose:
7_VDN

CamLi_NguyenThiMyThanh
06-13-2008, 11:12 PM
Chào chị Cam Li_Nguyễn Thị Mỹ Thanh ,

7 mạn phép HS Vi Vi đưa địa chỉ mail này vivihungvo@yahoo.com cho Chị - Chị mail và nhắc lại chuyện xưa chăc Anh ViVi sẽ vui lắm đó.:clap:

Chúc chị & gia đ́nh an vui
Thân :rose:
7_VDN

Cam Li cám ơn chị Bảy nhiều. Cho Cam Li làm em của chị Bảy nhé!
:rose:

việtdươngnhân
06-14-2008, 06:44 PM
Cam Li cám ơn chị Bảy nhiều. Cho Cam Li làm em của chị Bảy nhé!
:rose:
:om:Yé ! Cũng được, nếu CamLi nhỏ hơn 7. 7 sanh năm 1946.:smile:
Báo "Tuổi Hoa" 7 nhớ hồi xưa 7 cũng có đọc - Nhưng thời đó chắc 7 lắm phong trần - Mà chỉ thường "ôm" quyển "Đắc Nhân Tâm" của Dale Carnegie do Nguyễn Hiến Lê dịch - 7 cứ đọc đi đọc lại chẳng biết bao nhiêu lần để ráng bắt chước mà sống với đời cho đến ngày nay.
:rose::rose:

Nhatsan
06-17-2008, 05:17 AM
:om:Yé ! Cũng được, nếu CamLi nhỏ hơn 7. 7 sanh năm 1946.:smile:
Báo "Tuổi Hoa" 7 nhớ hồi xưa 7 cũng có đọc - Nhưng thời đó chắc 7 lắm phong trần - Mà chỉ thường "ôm" quyển "Đắc Nhân Tâm" của Dale Carnegie do Nguyễn Hiến Lê dịch - 7 cứ đọc đi đọc lại chẳng biết bao nhiêu lần để ráng bắt chước mà sống với đời cho đến ngày nay.
:rose::rose:

Hello chị Bảy,

Chị Bảy mạnh giỏi ?
Xin đề nghị với chị Bảy mời ViVi vào chơi trong MGP.
ViVi không phải chỉ vẽ đẹp mà c̣n làm thơ (t́nh) nữa !
Chị cứ bảo là thơ t́nh ViVi giấu trong một cuốn tập, không phải ai ViVi cũng mở ra cho coi. Nếu ViVi không vào th́ thiên hạ nhớ được câu nào sẽ được các Siêu Quậy đem lên diễn đàn b́nh loạn.

Đại Sân
:lol:

việtdươngnhân
06-17-2008, 10:26 AM
Hello chị Bảy,

Chị Bảy mạnh giỏi ?
Xin đề nghị với chị Bảy mời ViVi vào chơi trong MGP.
ViVi không phải chỉ vẽ đẹp mà c̣n làm thơ (t́nh) nữa !
Chị cứ bảo là thơ t́nh ViVi giấu trong một cuốn tập, không phải ai ViVi cũng mở ra cho coi. Nếu ViVi không vào th́ thiên hạ nhớ được câu nào sẽ được các Siêu Quậy đem lên diễn đàn b́nh loạn.

Đại Sân

Merci ĐS, 7 mạnh. Hoạ Thi Sĩ ViVi_VHK có bài thơ này đọc toát mồ hồi (có khi nóng, có lúc lạnh):lol: rồi.
Ok, để 7 mail mời hts ViVi_VHK vào đây chơi, coi hts có vào không nha ! Ông biết 7 post tranh và thơ của ông ở đây. Mời ĐS thưởng thức lại bài thơ này, rồi (b́nh loạn) lên đi.:cuoilan:
Chúc ĐS và gia đ́nh an vui.
7_vdn


Thơ ViVi_Vơ Hùng Kiệt

Diễm T́nh Ca
( KHI HỌA SĨ NGẮM NGƯỜI MẪU )

Trăng Em lồ lộ khuôn vàng
Ngâm câu lục bát, rộn vang cung đ́nh...
Giơ tay vớt ánh b́nh minh
Vẽ tranh ghi nhớ cuộc t́nh hôm nay

Thoáng nh́n dung mạo liêu trai
Toàn thân trắng mịn, gót hài đỏ au
Chủ đề thắm nghĩa trầu cau
Têm vôi, xỉa thuốc, tríu nhau nuông chiều

Tranh ta phỏng được bao nhiêu
Cớ sao trĩu nặng quá nhiều ước mong
Vắt tim hứng máu tinh ṛng
Pha châu ḥa mực vờn trong sắc màu

Sắc son, màu tía chen nhau
Ngập tràn họa phẩm mai sau để đời
Từng đêm thầm vẽ chơi vơi
Thương cho lũ cọ gợi, mời, thiết tha...

Gợi từng vóc ngọc, dáng hoa
Gợi h́nh, gợi bóng, mượt mà đắm soi
Tóc mây gợn sóng buông trôi
Phủ lơi ṿng ngực, quanh đồi hoa đăng

Môi cười nép tạn vai trần (1)
“Hải đường lả ngọn đông lân”, dịu nồng (2)
Nhẹ nhàng vén lớp chăn bông
Dốc mơ thoai thoải, triền sông trắng ngần

Giao mùa mấy độ xuân phân
Âm vang cầm sắt, hợp quần thâu canh
Chuyển nguồn hứng cảm song hành
Đến chín tầng trời, tháp cánh bay xa

Vạn ngàn tinh đẩu chói ḷa
Đăng quang trẩy hội, kết hoa lâm triều
Kề môi uống giọt tin yêu
Rót thang tiên dược, trộn liều thuốc cay

Địa đàng cái thuở sơ khai
Nếu không trái cấm, đố ai bước vào
Xà tinh ngoáy lưỡi nghêu ngao
Táo tiên mọng chín, đổi trao Cung Hằng

Sá ǵ tuyết lạnh đóng băng
Mây mưa mấy chặp, xích thằng đẫm sương
Cỏ rêu lún phún ven đường
Nẩy mầm óng mượt, vấn vương lối trần

Miên hành thỏa chí tao nhân
Khứ hồi khăng khít, Tấn Tần mơn man
Nhập vào xẽo lộ Tam Quan
Suối khe róc rách, liễu ngàn lơ thơ

Em hong kén lụa gieo tơ
Anh gom từng sợi, be bờ lương duyên
Quạt trầm thơm ngát động tiên
Đáp êm cánh mộng, dỗ yên giấc lành

Trúc mai lá biếc, nụ xanh
Sương rơi mờ ảo, vơng mành đong đưa
Như tranh thủy mặc xa xưa
Tầng không chấm phá, gió lùa nắng trôi

Bốn mùa hợp tấu khôn thôi
Câu ru, giọng hát tô bồi nhịp tim
Ống màu, thỏi phấn rong t́m
Ngóng em làm mẫu, lặng im định thần

Mơ em cởi yếm, khỏa thân
Ép g̣ Vệ Nữ, sâm nhân nở tṛn
Phơi đùi nơn, duỗi vế non
Vân vê, ve vuốt, nắn ṃn lưng ong

Ch́ than phác lẳn dăm ṿng
Mặc cho ngoại thủy đem ḷng ṭm tem!
Vấy màu mặt lọ, mũi lem
Hút bên nghiên mực tḥm thèm mùi sơn

Giạng chân, nghếch mắt... giận hờn
Trân ḿnh thôi thúc, chực vờn cánh tay
Tạo h́nh, dựng nét, tô mày
Tới lui khảo họa, loay hoay chưa thành

H́nh như cố nén để dành
Đẩy hồn thoát xác, ư tranh loạn cuồng
Phóng tay vạch lối vô truông
Lạ lùng bố cục diễn tuồng dỗi ghen

Lời thơ, nét họa bon chen
Giành em, riêng giấu, ta bèn nhớ ra
Màu rượu cũ, ánh trăng già
Rượu ḥa nhân ảnh, trăng pha bóng h́nh

Thấy em sấp, ngửa, lặng thinh
Thấy sau ánh mắt đa t́nh có đuôi
Thấy luôn từng hạt nốt ruồi
Thèm hơi thở ấm, nhớ mùi môi thơm

Đến bao tư thế em chờm
Như con mèo nhỏ nằm ôm ngực đầy
Si t́nh không uống cũng say
Cần chi mượn rượu đọa đày rối ren

Men cay lịm tắt ngọn đèn
Khát em ói máu, trào men đỏ lừ
Ta, chàng họa sĩ tương tư
Sắc màu nở rộ, ngôn từ trổ thơ

Lắm khi chợt thấy bơ vơ
T́m xin thường trú cạnh bờ tim em
Chặt tay không đứt cơn thèm
Nan y thành tật vẽ em miệt mài

Bàn tay nào biết đổi thay
Trái tim hướng dẫn từ ngày giao bôi
Vần thơ, nét họa đơm chồi
Diêu bông sính lễ, tinh khôi hương nồng

Trắc, bằng... câu đợi, câu trông
Duyên cơ tiền kiếp, một ḷng thủy chung
Trút hơi đến phút tận cùng
Dẫu cho vũ trụ vỡ tung chẳng rời

Luân hồi nối tiếp cuộc chơi
Hợp ḥa trác tuyệt muôn đời tranh, thơ...

VIVI_VHK 1995

(1) Tạn, đt.: đến sát, đụng tới, chạm - (2) Kiều

việtdươngnhân
06-19-2008, 11:14 PM
http://img.photobucket.com/albums/v305/huchim/TheGulls.jpg

hirondelle
06-20-2008, 01:20 PM
Bức tranh "Hải âu" đẹp quá chị 7, Én thích ghê đó, cám ơn chị nhe :kiss:

việtdươngnhân
06-20-2008, 03:58 PM
Bức tranh "Hải âu" đẹp quá chị 7, Én thích ghê đó, cám ơn chị nhe :kiss:
:clap: Họa sĩ ViVi sẽ vui và hạnh phúc khi đọc được những lời của Én.
Chúc Én vui vẻ cuối tuần.:kiss::rose1:

việtdươngnhân
06-22-2008, 01:58 AM
Họa Sĩ ViVi Vơ Hùng Kiệt Kỷ Niệm 50 Năm Hội Họa

http://www.hoasivietnam.com/CAT%20DonSa%20Paintings%201/ban%20tin%20hoi%20hoa%206-%2015-%2008.jpg


http://www.hoasivietnam.com/bantinhoihoa.htm

Nhatsan
06-22-2008, 08:29 AM
Họa Sĩ ViVi Vơ Hùng Kiệt Kỷ Niệm 50 Năm Hội Họa



http://www.hoasivietnam.com/CAT%20DonSa%20Paintings%201/ban%20tin%20hoi%20hoa%206-%2015-%2008.jpg


http://www.hoasivietnam.com/bantinhoihoa.htm


Dạo này Vi Vi để tóc dài trời ạ ! :lol::lol::lol:

ĐS

việtdươngnhân
06-25-2008, 04:14 PM
32 năm bầu bạn với ViVi

*ngythanh


Tôi biết ViVi rất sớm, và quen rất muộn.

Sớm không có nghĩa là năm 1958. Bấy giờ, cậu nhóc mười ba tuổi Vơ Hùng Kiệt đă là họa sĩ chuyên vẽ b́a báo Tuổi Xanh của cụ Bùi Văn Bảo, trước “Thư Gởi Bạn Ta” một thế hệ. Và cũng bấy giờ, giữa trăm hoa đua nở, muôn người muôn vẻ, hà tất phải có lư do để cụ Bảo Vân không chọn những bậc cao niên hay những người thành danh, mà lại níu áo một đứa bé. Nửa thế kỷ sau, đứa bé ngày nào hí hoáy cầm cọ nay đă tự vun bồi cho ḿnh một chỗ đứng vững vàng, độc lập, một cơi riêng ḿnh, một quá tŕnh không thể trộn lẫn. Cái nh́n xuyên suốt của bậc trưởng thượng quả là chính xác, quả là đáng phục. Quả t́nh chủ nhiệm báo Tuổi Xanh đă nh́n xa trông rộng, đă thấy một thiên tài khi tài năng ấy c̣n khép kín hương hoa, c̣n chờ thời gian để chín rộ. Có một câu danh ngôn, rằng “đạo đức đích thực là người thấy và nh́n nhận cung cách đạo đức của người khác.” Nếu thế, cụ Bùi quả thật cao tay khi nh́n cọ pháp của một đứa bé mà nhận chân được một thiên tài.

Sớm của tôi là năm 1964. Dạo ấy, bố mẹ tôi mê cuộc sống nông trại hơn tiện nghi thị thành, bèn bán thốc bán tháo nhà cửa đồ đạc ở Cầu Kho, phường Tây Linh, quận Thành Nội, tay bồng tay bế năm đứa chúng tôi, chất hết lên một cái xe đ̣ hiệu Renault, đổ bộ xuống miếng đất mặn nổi phèn ở Lang Cô, làng địa đầu cực nam của tỉnh Thừa Thiên, để anh em chúng tôi nếm mùi lễ độ khi bị tước đoạt các tiện nghi của xă hội văn minh. Về đây, chúng tôi như từ trời rơi xuống. Không nước máy. Không điện thắp sáng. Không máy thu thanh. Không hàng quán. Nguyên một xă có ba chiếc Peugeot, khoảng muời lăm chiếc xe đạp, nhà ngói đếm được trên đầu ngón tay, bưu trạm không bán tem và con dấu nhật ấn bỏ quên lên mốc lên meo không bận rộn như con dấu ghi ngày của ga xe lửa. Suốt một thời thơ ấu của tôi, tôi thấy ngoài công văn chứa trong những phong b́ màu vàng, chưa hề một lá thư gởi đi, và túi thư về quanh năm trống rổng, chỉ trừ tháng hai lần không cần cắt dấu xi, người bưu tá cũng đă biết bên trong duy nhất là tờ bán nguyệt san Tuổi Hoa bằng cuốn vở “Cyclo” giấy đen, gấp làm đôi, thắt ngang lưng là mảnh giấy viết bằng tay tên người nhận và địa chỉ. Không nói, các bạn cũng thừa đoán ra được rằng tờ báo của tôi sẽ được luân lưu qua bao nhiêu bàn tay, và trong những trao đổi thảo luận của đám độc giả tập thể chúng tôi sau đó thế nào cũng có phần “b́nh” về nét vẽ của một nhân vật mới kư tên ViVi, xen kẽ với họa sĩ R.Nguyễn.

Các bạn cứ h́nh dung coi, một xứ sở khỉ ho c̣ gáy, mọi rợ man di, bỗng nhiên được soi rọi bằng một tờ báo từ hành tinh khác phóng tới, chớp sáng và nổ đùng, mồn một như ánh hỏa châu đong đưa trong đêm đen như đêm trừ tịch. Nét vẽ thủy mạc ngoạn mục của họa sĩ ViVi từ trong tờ tạp chí lóe ra, sắc gọn, gần gũi, chân t́nh, thiết thân, truyền cảm dẫn đường cho những ḍng chữ dễ thương và thân thiết. Có khi một nét bút quét nhẹ thành thanh tú của một nữ sinh, nhiều khi vài chấm phá lắng đọng thành rừng, thành băi, thành triều dâng, thành mây chiều trôi lăng đăng … những đường quái chiêu đă một thời thêm mộng thêm mơ cho lứa tuổi học tṛ. Quả t́nh, ViVi đă có những ngón tay cầm cọ đầy bất ngờ, đầy quái dị, nhưng vẫn chân phương, vẫn gân guốc c̣n hơn h́nh chụp. Thủa đó là lúc tôi mơ mộng sẽ lớn lên cầm máy ảnh nhưng v́ mộng mơ vẫn c̣n ngoài tầm tay và ngoài tuổi tác, nên đă tạm đồng hóa tuổi ngọc của ḿnh với cách diễn đạt của người họa sĩ. Tiếc một nổi, khoảng cách từ cơi mù ḷa ở chân đèo Hải Vân đến ṭa soạn Tuổi Hoa ở Ḍng Chúa Cứu Thế đường Kỳ Đồng Saigon là cả hai thế giới.

Đầu những năm 70, khi đă vào sinh ra tử với “Mùa hè Đỏ Lửa”, có đến hai lần về phép, mượn cái “xe jeep Đại Hàn” mà anh em ṭa soạn Sóng Thần vẫn gọi là “chiếc xe tăng”, tôi lái từ Vơ Tánh tới Kỳ Đồng t́m thăm và làm quen nhưng cả hai lần đều không gặp anh chàng họa sĩ. Rơ vô duyên! Rồi biến cố “tháng Tư đen”, tôi làm hành khách duy nhất trên chuyến bay C-130 từ Tân Sơn Nhất ra Đà Nẵng ngày 22-3-1975, trong khi bắc quân đă chiếm Huế và Ban Mê Thuột. Máy bay bị hư, một chong chóng lười biếng không quay, phi công lết được con tàu sắt xuống Biên Ḥa để chẩn bệnh, và “đuổi” ông nhà báo quân đội xuống, “Thôi, vậy là số ông không rơi vào tay Việt Cộng. Ra đón cái xe lam quay lại Saigon đi…” Không, bố và năm đứa em tôi đang c̣n ngoài Đà Nẵng. Tôi chờ tàu sửa xong, tiếp tục cà rịch cà tang bay về thành phố nổi loạn. Rồi ba mươi tháng Tư. Mất Đà Nẵng, mất Long Khánh. Mất miền Nam Việt Nam. Tôi tưởng cởi bỏ quân phục là ră ngũ, là binh nhất Tiểu đoàn 10 Chiến Tranh Chính Trị sẽ chẳng bao giờ c̣n dịp gặp và làm quen anh "Lính" của Pḥng 7 Bộ Tổng Tham Mưu.

Giải Phóng: tự nghĩa đen của mỹ từ nầy đă đậm đặc chất hài hước. Hai chữ ấy lớn lắm, dù nghĩ xuôi hay hiểu ngược, nói lái. Giải Phóng, chủ nhà bị lùa đi kinh tế mới, kẻ tị hiềm ngu dốt bỗng nắm quyền bính. Người mất, mất quá nhiều. Người được, được quá nhiều. Không nghe Bảo Ninh vạch trần trong “Thân Phận T́nh Yêu” đấy à? — “Trên tàu Thống Nhất chuyến ấy toàn là thương phế binh và lính về vườn. Ba lô ken dày trên giá, vơng chăng dọc ngang ḷng toa biến đoàn tàu thành một băi khách. Thoạt đầu, tâm trạng chung phải nói là khá chua chát. Không kèn, không trống, không khúc khải hoàn th́ đă đành rồi nhưng đến một chút đối xử có trước có sau người ta cũng chẳng buồn giành cho bộ đội. Cảnh chợ chiều nhốn nháo, nháo nhào không khác ǵ lại một thứ tùy nghi di tản. Đă thế lại c̣n kiểm tra lên, kiểm tra xuống, lục lọi săm soi từng cái túi cóc ba lô tuồng như người ta cho rằng một núi của cải ở miền Nam sau giải phóng bị hư hao thất thoát, bị xâu xé, tranh đoạt, bị hốt vơ cào xúc cho đến sạch sành sanh là bởi anh bộ đội chứ không phải bởi bọn người nào khác...”

Giải Phóng. Thôi, khỏi nói. Chuyện cán bộ cách mạng núp bóng cờ đỏ và súng AK để trả thù “ngụy” th́ không cần kể, thiên hạ cũng đă đầy tai. Xin nói về cái “mất” buồn cười. Sau khi thử đủ thứ nghề để sống sót mà vẫn thua, tôi nạp đơn xin làm lái xe cho Công Ty Xây Dựng số 7. Bước một, thi tay nghề. Ông thủ trưởng dắt tôi ra băi xe với 5 chiếc “Молотова” số tay, biểu chọn một chiếc. Chạy một ṿng từ dốc Ḥa Cầm về đến cầu Trịnh Minh Thế, quay lui, vào băi dốc xuôi, đầu xe cắm xuống phía trước, tôi tắt máy, cài số de, kéo thắng tay. Vừa bước xuống, thủ trưởng nói “tay nghề anh khá, tôi nhận anh. Về cắt hộ khẩu, mai đem hồ sơ lên nhận việc”. Bước hai, tôi hí hửng ra công an phường sáng sớm hôm sau cắt hộ khẩu để đi làm công nhân viên nhà nước. Lên công ty, công ty biểu xuống công an giao thông đổi bằng lái VNCH ra bằng giải phóng. Công an giao thông biểu về công ty lấy xe xuống thi. Công ty biểu tôi chưa có bằng, chưa là nhân viên chính thức, th́ không cho mượn xe được. Chuyện cứ như đùa: tôi không nhận được việc, mà mất luôn hộ khẩu thành phố Đà Nẵng, bèn khăn gói quả mướp vào Saigon bụi đời kiếm sống. Bến bờ đầu tiên tôi tấp vào, là xin làm pḥng lay out cho báo Công Giáo và Dân tộc. Ba tháng sau, linh mục chủ nhiệm Vương Đ́nh Bích đuổi sở, “chúng tôi rất cần anh, nhưng anh là lính Chiến Tranh Chính Trị, là phóng viên của nhật báo Sóng Thần chuyên chống cộng trước 75, là cựu nhân viên tiểu đoàn 7 Tâm Lư Chiến Mỹ, là phóng viên chiến trường của thông tấn xă AP”. Đúng thế. Tội ác tôi quá lớn nên Chúa thứ tha mà cha không xóa tội. Từ văn pḥng của cha chủ nhiệm buớc ra, tôi biết tôi vào chân tường. Về lại Đà Nẵng sẽ khó sống; ủy ban nhân dân đă lập ṭa án nhân dân đem tôi ra đấu tố, “một tên xê-i-a của Mỹ cài lại, sách báo đảng đọc không sót một chữ, để chống phá cách mạng”. Bám lại Saigon th́ không vốn liếng làm ăn, không bà con thân thích để cậy nhờ. “Chúa đă bỏ loài người. Phật đă bỏ loài người”. Tôi phải kể ṿng vo tam quốc như thế, để các bạn thấy vào lúc đời tôi đen như mơm chó, chỉ c̣n nước tự tử, th́ tôi gặp ViVi. Phải công bằng mà nh́n nhận, nhờ có “giải phóng” (lại xin đừng nói lái), tôi “được” một người, mà ba mươi hai năm sau tôi hoan hỉ gọi là bạn. Giữa cái “được” trống không và mai mỉa, giữa cái “mất” của niềm tin và t́nh con người, ông trời mềm ḷng, gởi tới tôi một người ân nhân.

Tôi không quen dùng chữ cứu tinh, nhưng anh chàng đúng là một vị cứu tinh. Bấy giờ là thời buổi chó nhảy bàn độc, cóc nhái lên làm người, anh em ruột thịt đấu tố nhau, chủ nhà đi kinh tế mới hoặc trốn từ kinh tế mới về che bạt nằm vỉa hè, c̣n người rừng về chiếm ngự villa và đào xới sân xi-măng của biệt thự để trữ phân người trồng rau muống cải thiện, như Michel Tauriac kể rất cụp lạc trong “Hồ Sơ Đen của Đảng Cộng Sản Việt Nam”. Bấy giờ là “thủa trời đất nổi cơn gió bụi” nên thiên hạ tráo đấu lường thưng và bán đứng nhau để sống. Cũng bấy giờ anh chàng bạn tôi, tuy không đoàn không đảng, nhưng v́ khả năng hội họa và in ấn cao nên được phong làm Phó Giám Đốc Mỹ Thuật của một nhà in. Mới quen, nghe hoàn cảnh tôi bị chiếu bí, anh chàng dẫn tôi tới ṭa soạn báo Khoa Học Phổ Thông của Hội Trí Thức Yêu Nước, giới thiệu tôi là đồng nghiệp họa sĩ, để tôi nhận phụ trách vẽ trang trí cho tờ báo. Thật ra, tôi vẽ cái mốc x́. Các yêu cầu của ṭa soạn, tôi mang qua thả ở nhà anh chàng bên Nguyễn Huỳnh Đức. Anh chàng đi làm, tối về chong đèn vẽ không công, và không kư tên, để tôi có việc làm, và bám trụ ở Saigon. Nói cách khác, anh chàng cưu mang tôi, nuôi cơm tôi bằng giá lương công nhân bốn chục bạc thời “đổi tiền” lần thứ nhất. Chưa hết. Bấy giờ đi từ tỉnh nầy qua tỉnh khác phải được công an phường cấp “giấy đi lại”, tương tự như chúng ta xin hộ chiếu đi từ nước nầy qua nước khác bây giờ. Muốn xin giấy đi lại, công an phải biết ḿnh đi đâu, ở đâu, làm ǵ. “Không có ǵ quư hơn tự do”, bác Hồ đă nói như thế. Và v́ bác đă dặn như thế, nên cựa quậy cái ǵ cũng phải “xin phép”, cho đúng tinh thần độc lập tự do mà bác trối trăn. Điều bác dạy làm bạn tôi phải phát huy, để cứu tôi, một người tuyệt vọng. Tôi không hề là nhân viên của nhà in, thế mà ông phó giám đốc mỹ thuật nhà in Thanh Niên 62 Trương Tấn Bửu, trực thuộc thành đoàn Thanh Niên Cộng Sản thành phố Hồ Chí Minh kư giấy chứng nhận tôi làm cho thành đoàn, giới thiệu tôi về công an phường Thanh B́nh Đà Nẵng, “yêu cầu các đồng chí tạo điều kiện để đồng chí NT sớm trở lại nhận công tác”. Công an phường Thanh B́nh vốn gớm tôi như gớm cứt, đẩy tôi đi gỡ ḿn mà không chết, họ cũng rầu lắm. Nhưng chuyến nầy nhận được giấy của thành đoàn yêu cầu để tôi đi, họ không dám cưỡng lệnh. Họ hỏi tôi, “anh quen thế nào với đồng chí Vơ Văn Kiệt?”, tôi biết họ lẫn lộn Vơ Văn Kiệt với Vơ Hùng Kiệt. Th́ có sao đâu, khác nhau mỗi cái quần lót. Và cũng nhờ chỉ khác có mỗi cái quần lót, mà ViVi đă cứu nguy cho tôi một bàn thua trông thấy, khi binh nhất Chiến Tranh Chính Trị “ngụy” phải dẫn xác tới công an phường, mặc dù khi nào bạn tôi cũng diễu cợt,”chuyện bọn ngụy chúng ta với tụi nó cũng như trận túc cầu bất phân thắng bại giữa thương phế binh Hà Nội gặp Hội Người Mù Saigon”.

Con đường của chúng tôi từ “quá độ tiến lên xă hội chủ nghĩa” dẫy đầy ách tắc, ViVi biết thế, và t́m cách nầy cách khác để quăng cho tôi cái phao. Làm báo, nghe bảnh lắm, nhưng cũng chỉ là cái cớ để khỏi bị lùa lên núi làm những con thú trong những chuồng trại mang tên thật hay, “vùng kinh tế mới”. Vẫn treo h́nh bác Hồ trong nhà, vẫn phải mở miệng ra sặc mùi cách mạng và không có ǵ quư hơn độc lập tự do, nhưng mỗi lần đi qua Khánh Hội nhớ ngày nào bác trốn xuống tàu vượt biên từ đây qua Pháp làm cu li, chúng tôi giác ngộ ra con đường tất yếu mà bác đă làm gương trước: bỏ nước ra đi. Biết thế, nhưng không phải là chuyện dễ. Chúng tôi tiếp túc lận đận. Những buổi tối cuối năm se lạnh hai thằng lội bộ từ Nguyễn Huỳnh Đức ra Trương Tấn Bửu, tới Vơ Di Nguy, qua cầu Kiệu, ghé nhà thăm chị Niệm vợ cố bác sĩ “lựu đạn” Phạm Văn Lương. Những hôm thế nầy, ViVi ước chi có một người cũng mê cờ tướng, để vừa đi vừa đánh theo trí nhớ, không cần bàn cờ. Những buổi chiều xuống Ngă Ba Ông Tạ nhâm nhi chả ch́a rượu đế anh than thở, “tới tuổi nầy mới biết thịt chó ngon tuyệt cú mèo, uổng phí đi ba mươi năm”, rồi để rượu hát nhạc Trịnh Công Sơn, “Từ bắc vô nam tay cầm bó rau. Tay kia cầm sợi dây, để bắt con cầy”. Hay những buổi tối kéo nhau vào quán cà phê gần chợ Trương Minh Giảng, cùng Bùi Chí Vinh đọc thơ của thiếu tá Việt cộng Phạm Ngọc Cảnh viết về nỗi bất lực của một người đàn ông “chính nghĩa” và súng đạn đầy người vẫn không giải phóng nổi một em điếm ở bến đ̣ xứ Huế ra khỏi số phận bán trôn nuôi miệng:


“Hồi Mậu Thân tôi có về
bắn mười băng đạn rồi nghe em ḥ
nghe đau mục ván con đ̣
vơ vàng em, với âu lo Huế buồn.

Tôi qua hết mọi suối nguồn
chưa nâng niu được tâm hồn em đâu
tên ḍng sông đẹp mà sao
rong rêu trói chặt cây sào đ̣ ơi

Ṿng tay ôm biết bao người
mà em chới với chơi vơi một ḿnh
biết tôi thương vẫn né nh́n
điều toan nói lại muốn gh́m xót xa

— “Mỹ lùa vô, ngụy kéo ra
sông đâu có sóng vậy mà bồng bênh
mà ngả nghiêng mà gập gềnh
mà chua xót mà buồn tênh anh nờ…”

Tôi nghèo trong mỗi vần thơ
nên tôi quét súng dọc bờ đau thương
tôi dồn hết sóng sông Hương
cho em đủ gió dong buồm ra đi…”

tiếp >>

việtdươngnhân
06-25-2008, 04:16 PM
Như đă nói, tôi quen ViVi rất muộn. mặc dù ViVi làm nhiều chuyện tày đ́nh với chính quyền cách mạng để cứu tôi, tôi vẫn không thể bằng vào những kỷ niệm nho nhỏ để kết luận về một con người. Cái mà tôi biết về anh chàng họa sĩ quá ít. Nhưng cái mà anh chàng làm cho bè bạn — trong số đó có tôi — thật nhiều. Hắn ít nói. Nhỏ nhẹ. Không căi cọ. Cười vui. Và dấn thân. Cứ như mưu t́m hạnh phúc cho người khác là niềm hạnh phúc của hắn. Sau khi trở về Đà Nẵng và dội trở vào Nam lần thứ nh́ năm 1981, tôi ghé nhà thăm và bảo sẽ về Đồng Nai bạt rừng làm rẫy, ViVi tâm sự có người quen kêu cho hắn một chỗ trên thuyền, nhưng không biết nên nghĩ sao. Tôi xúi ẩu, “th́ đi chứ nghĩ ǵ nữa”. Một là xuống thủy, hai là ở với khỉ (cộng sản nói khỉ là tổ tiên của loài người), ba là tới Mỹ. Hắn đi thật. Khi tôi đạp chiếc xe đạp khốn khổ 42 cây số chở bắp non đầu mùa về cho ViVi, anh chàng vừa đi được mấy hôm. Gơ cửa, không c̣n bạn, đành đạp xe về, cầu mong hắn thuận buồm mát mái.

Thế là hắn đă quyết định, đă trốn chạy khỏi thành phố, bị ruồng đuổi khỏi quê hương, bỏ lại gia đ́nh sau lưng, và một quá tŕnh mỹ thuật đóng góp cho đời: 33 giải thưởng tem bưu chính với 27 giải nhất và các tranh vẽ in trên thiệp xuân và thiệp Noel để thiên hạ tiếp tục in lậu và phổ biến. Ra trước bưu điện nhà thờ Đức Bà chúng ta sẽ thấy tác giả rời Việt Nam với hai bàn tay trắng và một chỗ ngồi do học tṛ tổ chức dành cho thầy trên ghe vượt biên, nhưng công tŕnh tim óc c̣n để lại nuôi sống biết bao nhiêu người.


***

9 năm sau khi ViVi vượt biên thành công, tôi thua thêm mấy vụ nữa, nếm mùi nhà giam băng-ky B́nh Thạnh, số 4 Phan Đăng Lưu, Chí Ḥa, Đồng Phú, rồi mới rời Việt Nam bằng máy bay. ViVi làm cái ǵ cũng vừa hay vừa hên hơn tôi. Chẳng những cái số tôi con rệp, mà bản thân tôi cũng là con rệp, không ra tṛ trống ǵ cả. Tới Mỹ theo diện mồ côi, được hội thiện nguyện YMCA dắt về Houston như mán về thành, lớ ngớ ngù ngờ, tôi khám phá ra rằng đặt chân xuống miền đất hứa không có nghĩa là vào lọt nước thiên đàng: đây mới là ngưỡng cửa của đoạn đường chiến binh. Ba tuần sau tôi lấy bằng lái xe, ông anh bà con gần của bên vợ nghe tin, tới đón về nhà cho ăn chơi một cái Thanksgiving, và bảo cứ đi t́m chiếc xe nào giá khoảng một ngàn trở xuống, ổng sẽ cho mượn tiền mua, để có phương tiện đi làm. Xe cũ bày bán nhan nhản, vợ chồng tôi cứ như triệu phú, ngày nào cũng lội vào các dealer ngắm nghía. T́m ra cả ngàn chiếc xe vừa ư và “vừa túi tiền”, nhưng ngàn bạc hứa hẹn chờ hoài không thấy tăm hơi. Lại vào chân tường, và lại t́m số điện thọai, gọi cho ViVi ở Montréal. Hắn nói hắn cũng đang lận đận lắm, nhưng hắn có cô em họ ở Houston. Để đó hắn xoay xở. Hắn xoay xở thật. Ít hôm sau, có một phụ nữ trẻ đẹp tới gơ cửa pḥng trọ của gia đ́nh tôi ở khu ổ chuột. Cô nầy tự giới thiệu là em của ViVi bên Canada, và nói chính anh ViVi nhờ cô đến t́m cách cứu nguy. Tôi kể rằng tôi có thể xin được công việc ǵ đó, nhưng không có cái xe cà tàng th́ khó ḷng quán xuyến gia đ́nh. Tôi cũng kể cho cô ấy nghe tôi được hứa cho mượn một ngàn, nên vợ chồng đă t́m thấy cả khối xe ưa ư. Cô bạn cắt ngang: “anh chị kiếm xe từ ba đến năm ngàn th́ em cho mượn, ít hơn th́ em từ chối, v́ đem xe về chỉ tốn thêm tiền sửa, hoặc xe nằm đống”. Ba ngày sau tôi đă mua xong xe, trả bằng t́ền mặt. Ngày đầu nhận việc, tôi lái xe đi làm, c̣n cho năm người hàng xóm quá giang. Mấy người trong xóm ổ chuột West Bellfort chữi tôi một mách, “thằng láu cá, nói qua Mỹ hai tay trắng, vài tuần sau đă sắm xe, pay off bằng tiền mặt”. Hai tháng sau đó, cũng chính cô em của ViVi tới thăm, chở cho microwave, máy ảnh, thuốc lá. Cô dặn vợ chồng tôi “hăy khoan nghĩ tới vấn đề trả góp hàng tháng. Em không cho, anh chị phải trả, nhưng khi nào ổn định nhà cửa, th́ mới bắt đầu trả. C̣n bây giờ, đến phiên chị phải lấy bằng lái, và phải mua thêm cái xe nữa”. Chuyện cứ như đùa. Cô ấy gọi phone thăm hỏi hàng tuần. Bốn tuần sau vợ tôi lấy được bằng lái. Tuần thứ năm, cô ấy lại lặn lội xuống thăm, và đọc lệnh, “lần nầy anh phải mua chiếc khá hơn cho chị, kính lên xuống tự động, có radio cassette, máy lạnh thật tốt. Đàn bà con gái chạy giữa đường đêm hôm xe có chuyện ǵ kẹt lắm. Lần nầy anh phải mua xe từ năm ngàn trở lên”. Thế là vợ chồng tôi bị chữi thêm một trận nữa, “thằng láu cá, nói qua Mỹ hai tay trắng…” Có ai biết giùm cho tôi, cái tội có tiền mặt mua liền hai cái xe trong ṿng mấy tháng, là “Tội” của một người bên Canada, nào phải lỗi tôi?

Tóm lại, tôi tới Mỹ trắng tay, nhưng đến nay mười tám năm, tôi chưa hề phải đi làm bằng xe bus. Nhờ hai người với hai cái xe, chúng tôi đă có thể xoay xở ngược xuôi, ba năm sau trả xong nợ xe, sáu năm sau mua nhà, chín năm sau pay off. Nh́n lại quá tŕnh định cư, trong ṿng một thập niên sau khi rời Việt Nam, chúng tôi đă thực sự ổn định. Năm thứ mười một, chúng tôi đă có thể về thăm quê nhà. Tất cả những chuyện tôi vừa kể trên đây — vinh và nhục, thua cuộc và thành tựu — là những biến cố rất lớn của gia đ́nh tôi. Điều rơ rệt nhất, là những lúc bị đời trấn nước, nếu tôi không có một người đưa tay ra, th́ làm ǵ có ngày hôm nay!


***

Những ngày này ViVi sắp sửa kỷ niệm nửa thế kỷ cầm cọ. Khả năng thưởng ngoạn hội họa của tôi kém, khả năng viết về hội họa của tôi tồi. Nếu tôi viết về họa sĩ ViVi, tôi sẽ làm giảm đi danh tiếng của một người có thực tài, và đă đóng góp cho đời, cho người không ít. Tôi xin được nói về một người tên Vơ Hùng Kiệt, theo cách biết của tôi, theo kiểu quen của tôi, và theo cảm nhận của riêng tôi. Thật ra, những ǵ tôi kể trên đây, tôi đă kể lác đác với những người thứ ba. Những ai chưa biết về tính nết của ViVi, th́ lấy làm lạ. Những ai biết ViVi nhiều hơn tôi, thân với ViVi hơn tôi, th́ gạt phắt đi, “chuyện ấy có ǵ lạ mà phải nói? Tính nết hắn là thế, ai chẳng biết? Nghe ai khốn khó, hoạn nạn, là nhảy xổ vào, lo hơn là lo việc nhà của hắn”.

Khi nhớ về những nét thủy mạc trên những trang Tuổi Hoa ngày nào, tôi chưa quên ḷng mến mộ của ḿnh. Khi mở bộ sưu tập bưu hoa của thằng con, nh́n lại những con tem vẽ bởi ViVi trước 1975, tôi chồng thêm những ngưỡng mộ khác nữa. Nếu giờ nầy bạn cầm trong tay tờ nhật báo Độc Lập hay Dân Chủ in trước 1975, có thể bạn thấy bài viết của tôi vô duyên. Nếu bạn mở sách giáo khoa của các nhà xuất bản Quê Hương, Nhật Tảo, Sống Mới, Cành Hồng, Khai Trí, không biết bạn sẽ nghĩ sao về một Vơ Hùng Kiệt trẻ trung thủa ấy? Tôi không có dịp đi nhiều để thấy, nhưng nghe nói ViVi c̣n điêu khắc tượng Các Thánh Tử Đạo Việt Nam đặt tại Maria Lewinston Garden (New York), tại ḍng Đồng Công ở Carthage, Missouri, tại Denver, Colorado, tại Arlington và Austin, Texas; tượng Mẹ Maria tại Amarillo, Texas; tượng Thuyền Nhân Vượt Biên đặt ở Santa Ana, California, tượng thủ tướng Canada Pierre Eliotte Trudeau và tượng linh mục Trần Đ́nh Thủ, người sáng lập ḍng Đồng Công.

Những điều tôi biết về ViVi rất ít ỏi, so với sự tháo vát năng động của anh chàng ngày nào trốn bố chui lên trần nhà lén lút học vẽ. Những điều tôi viết chỉ là hạt cát so với những ǵ Vơ Hùng Kiệt làm cho bạn cho bè. Thế mà tôi viết rồi bỏ rồi viết rồi bỏ ngót một tháng, mới xong những ḍng ngắn ngủi trên đây. Rất dễ hiểu: viết chê kẻ khác, thật dễ như tắm. Viết khen người khác, mặc dù điều ḿnh viết có thực, nhưng không khéo, lại gây tác dụng ngược, trở thành hại bạn. Nhưng có một điều mà tôi hănh diện, là những ǵ mà bạn tôi đă làm cho tôi từ tâm can của một con người khi nào cùng hướng ḷng về tha nhân, được hơn một người khác xác nhận. Cóc chết để da, người ta chết để tiếng. ViVi không giúp bạn, giúp người, giúp đời để được nổi danh. Cá tính mà hắn sống hằng ngày, là đức tính được kư gởi bởi trời, và bạn tôi lănh nhận để mang vào đời một cách hoan hỉ, tươi vui. Xin chúc mừng bạn, ViVi, nhân ngày kỷ niệm 50 năm nhập cuộc.

NgyThanh

việtdươngnhân
06-25-2008, 04:18 PM
Dạo này Vi Vi để tóc dài trời ạ ! :lol::lol::lol:

ĐS

Hoạ sĩ VIVI_NHK để tóc dài lâu rồi ĐS ơi ! :beerchug:

việtdươngnhân
06-25-2008, 04:50 PM
Họa Sỹ ViVi triển lãm tranh kỷ niệm 50 năm cầm cọ


Ngày 12 và 13 tháng 7 năm 2008, tại phòng sinh hoạt nhật báo Việt Báo, 14841, thành phố Westminster, California, họa sỹ ViVi triển lãm tranh để kỷ niệm 50 năm cầm cọ. Và, nhân dịp sinh nhật thứ 63 của anh.

Võ Hùng Kiệt sinh ngày 14 tháng 7 năm 1945 tại Vĩnh Long, bút hiệu ViVi ký từ năm 1964 xuất hiện trên báo Tuổi Hoa, do ghép hai chữ đầu Việt Nam và Vĩnh Long.


http://www.caliweekly.com/picvanhoc2/VVPhacHoa.jpg

Võ Hùng Kiệt có năng khiếu về hội họa khi còn nhỏ, năm 1958 gởi những tập truyện bằng tranh đến báo Tuổi Xanh của cụ Bảo Vân Bùi Văn Bảo. Và từ đó, được sự khuyến kích của cụ Bùi Văn Bảo, những truyện bằng tranh được góp mặt trên tờ Tuổi Xanh.
Thân phụ không muốn con cái say mê với hội họa, bỏ bê học hành, trước sức ép của gia đình, năm 1961 anh trốn ra Nha Trang vào tu ở Chủng Viện Ḍng Sư Huynh La-San (Frère des Ecoles Chrétiens). Năm 1964, cởi áo dòng để vào Cao Đẳng Mỹ Thuật Sài Gòn, tốt nghiệp năm 1968. Sau khi tốt nghiệp, nhập ngũ trong QLVNCH, phục vụ tại Phòng 7 Bộ Tổng Tham Mưu và tiếp tục sự nghiệp cầm cọ.
Năm thứ nhất ở trường Cao Đẳng Mỹ Thuật, bắt đầu vẽ tem bưu hoa, năm 1965 con tem đầu tiên được giải thưởng hạng nhất trong cuộc thi vẽ mẫu tem do Nha Tổng Giám Đốc Bưu Điện Việt Nam Cộng Ḥa tổ chức hàng năm. Bút hiệu ViVi trên sách báo, trên bưu hoa với tên thật Võ Hùng Kiệt
ViVi Vơ Hùng Kiệt đoạt 33 giải tem thư trong số đó có 27 con chiếm giải nhất trong thời gian 10 năm (1965 –1975). Được Tổng Nha Bưu Điện chọn để in bưu hoa trên lănh thổ Việt Nam Cộng Ḥa.
Có 4 giải tem bưu chính do ViVi VHK sáng tác chưa kịp phát hành:
- 2 mẫu Tranh Dân Gian (tranh Đông Hồ: tranh Gà, tranh Lợn...)
- 1 mẫu tem Phi Cảng Tân Sơn Nhất (đề giá 200đ 00)
- 1 mẫu Ghe Thuyền lưu thông trên kinh rạch miền Nam (đề giá 10đ 00)

ViVi sáng tác rất hăng say, vẽ minh họa và truyện tranh cho 2 tờ Nhật báo Độc Lập và Dân Chủ. Vẽ bìa và minh họa cho các tờ báo Tuổi Xanh, Tuổi Hoa, Bạn Trẻ, Tinh Thần (Nha Tuyên Úy Công Giáo QLVNCH), Trái Tim Đức Mẹ (Ḍng Đồng Công), Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp (Ḍng Cứu Thế)...
Sách Giáo Khoa cho các nhà xuất bàn: Quê Hương, Nhật Tảo, Sống Mới, Cành Hồng, Khai Trí, và sách giáo khoa cho trường mẫu giáo Claire Joie (Annexe de Regina Mundi)...


http://www.caliweekly.com/picvanhoc2/thiep%20moi%20ViViweb.jpg

Trước năm 1975, 3 lần triển lãm tại pḥng Thông Tin Văn Hoá Sài Gòn, Pḥng Hội Hoạ Sĩ Trẻ và Alliance FranHais nhân cứu trợ nạn nhân những vụ Nạn Lụt Miền Trung, Miền Tây và Tết Mậu Thân.
Sau tháng 401975, ViVi 2 lần vào tù. Năm 1981 vượt biên và năm 1982, định cư tại Montréal, Canada. Năm 1995, theo “tiếng gọi con tim” sang Hoa Kỳ, định cư tại San Diego, cùng người bạn đời là ca sỹ Diễm Châu thực hiện tạp chí Phụ Nữ Thời Nay. Năm 2001, ấn hành Vườn Thơ Hải Ngoại, thi tập với 119 tác giả, trong đó có nhiều chân dung qua nét vẽ cũa ViVi. Ca Sỹ Diễm Châu ngoài lãnh vực sáng tác thơ, văn mang thêm bút hiệu Tôn Nữ Quỳnh Giao đã chuyển sang hội họa với bút hiệu Cát Đơn Sa (hai trang web cua ViVi & Diễm Châu có link trong trang web của Cali Weekly).
Ngoài vẽ tranh c̣n điêu khắc các pho tượng:
- Tượng Các Vị Thánh Tử V́ Đạo VN 1 đúc đồng và đặt tại: Maria Lewinston Garden (New York), Ḍng Đồng Công (Carthage, Missouri), Denver, Colorado và Arlington Texas
- Tượng Các Vị Thánh Tử V́ Đạo VN 2 đặt tạI Austin, Texas.
- Tượng Mẹ Maria VN tại Amarillo, Texas.
- Tượng Thuyền Nhân Vượt Biển – Santa Ana, California.
- Tượng Thủ Tướng Canada: Pierre Eliotte Trudeau.
- Tượng Linh Mục Trần Đ́nh Thủ (Sáng lập Ḍng Đồng Công).
Vẽ các Bích Họa (Mural) về 117 Vị Thánh Tử V́ Đạo VN ở Ḍng Đồng Công Missouri Cao 35 feet x rộng 40 feet, ở San Bernardino cao 10 feet x rộng 60 feet). Mẹ Thăng Thiên ở Amarillo Texas cao 12feet x rộng 24 feet…
Năm 2000, ViVi thực hiện Việt Sử Bằng Tranh, anh có nhã ý cho tôi được tùy nghi xử dụng vì vậy khi Ban Đại Diện Các Trung Tâm Việt Ngữ Nam California biên soạn bộ sách Giáo Khoa Việt Ngữ đã xử dụng một số hình ảnh, Và, khi tôi biên soạn Danh Nhân Nước Việt với nét vẽ của ViVi.

Họa sỹ ViVi Võ Hùng Kiệt thể hiện tài hoa của anh trên nhiều thể loại như tranh, minh họa (truyện tranh), trang trí và điêu khắc. Trước năm 1975 mặc dầu anh là họa sỹ chiếm nhiều giải nhất trong tem thơ nhưng được mệnh danh là họa sỷ của tuổi thơ vì nét vẽ của anh trên các tờ báo Tuổi Xanh, Tuổi Hoa, Bạn Trẻ... rất quen thuộc với mọi người.
Bước vào tuổi lục tuần, ViVi thể hiện nét độc đáo qua tranh khỏa thân.


http://www.caliweekly.com/picvanhoc2/ViVi's%2006.jpg

Anh cho biết, sau lần triển lãm kỷ niệm 50 năm cầm cọ nầy sẽ có cuộc “triển lãm bỏ túi” với tranh khỏa thân ViVi.
Với bản tình trầm lặng, hòa nhã và lúc nào cũng có nụ cười trên môi, anh trải qua nhiều thăng trầm, đau yếu nhưng vì say mê với nghệ thuật nên tạo cho anh nghị lực để vượt qua. Gặp bạn bè, dù sức khỏe không cho phép nhưng anh vẫn chén tạc chén thù tới bến. Mỗi lần hẹn nhau, Diễm Châu báo trước “ảnh bệnh mới khỏi” nhưng khi gặp nhau, đệ tử của Lưu Linh xem như không có chuyện gì đã xảy ra, còn hơi thở thì còn cụng ly.
Qua 50 năm cầm cọ, ngoại trừ thời gian lao tù, ViVi sáng tác không ngừng để lại cho đời khung trời với sắc màu.

Vương Trùng Dương
Little Saigon, june 2008


http://www.caliweekly.com/index.htm

Email: caliweekly@yahoo.com - vuongtrungduong@yahoo.com

việtdươngnhân
06-27-2008, 03:49 AM
Sonnet D’Arvers
FÉLIX ARVERS (1806-1850)


Ma vie a son secret, mon âme a son mystère
Mon amour éternel en un moment conçu.
Le mal est sans espoir, aussi j’ai df le taire.
Et celle qui l’a fait n’en jamais rien su.

Hélas! J’aurais passé près d’elle inaperçu,
Toujours à ses côtés et pourtant solitaire,
Et j’aurai jusqu’au bout fait mon temps sur la terre,
N’osant rien demander et n’ayant rien reçu.

Pour elle, quoique Dieu l‘ait faire douce et tendre,
Elle ira son chemin, distraite et sans entendre
Ce murmure d’amour s’élever sur ses pas.

A l’austère devoir pieusement fidèle,
Elle dira, lisant ces vers tout remplis d’elle:
“Quelle est donc cette femme?”, et ne comprendra pas.

FÉLIX ARVERS (1806-1850)


T́nh Tuyệt Vọng


Ḷng ta chôn một khối t́nh
T́nh trong giây phút mà thành thiên thu
T́nh tuyệt vọng, nỗi thảm sầu
Mà người gieo thảm như hầu không hay
Hỡi ơi! Người đó ta đây
Sao ta thui thủi đêm ngày chiếc thân?
Dù ta đi trọn đường trần
Chuyện riêng đâu dám một lần hé môi?
Người dù ngọc thốt hoa cười
Nh́n ta như thể nh́n người không quen,
Đường đời lặng lẽ bước tiên
Ngờ đâu chân đạp lên trên khối t́nh!
Một niềm tiết liệt đoan trinh
Xem thơ nào biết là ḿnh bên trong.
Lạnh lùng ḷng sẽ hỏi ḷng
Người đâu tả ở mấy ḍng thơ đây?

Khái Hưng

(Tự Lực Văn Đoàn)



T́nh Câm Arvers
Phóng tác theo bài “Sonnet D’Arvers”

của Félix Arvers theo thể thất ngôn

Khép kín đời tôi, liệm nỗi sầu
T́nh trong phút chốc bám mầm sâu
Xót xa lặng giấu niềm hy vọng
Thảm họa người gieo, người biết đâu!

Sống cạnh bên người cứ lặng thinh
Xác thân vất vưởng thoáng vô h́nh
Vui hờ sống trọn đời nhân thế
Để được ǵ đây, há dám xin.

Trời phú cho người dạ thẳng ngay
Vâng theo bổn phận đă an bày
Gót tiên rảo bước như lơ đăng
Giẫm đạp trên t́nh thổn thức vây.

“Tiết Hạnh Khả Phong” sống thuộc làu
Người ơi...!, thơ viết ngập từng câu,
Sao người cứ hỏi:“Cô nào thế?”
Đọc hết rồi thôi có hiểu đâu.

VIVI (usa)

San Diego, Jul.12-1997


Tiếng Thơ Arvers

Phóng tác theo bài Sonnet D’Arvers
của Félix Arvers theo thể lục bát


Hồn tôi bí ẩn nhiệm mầu
T́nh hờ một thoáng măi sầu trăm năm.
Đớn đau tuyệt vọng lặng câm.
Nàng trao cay đắng, tôi thầm riêng mang
Hỡi ơi! Dẫu ở cạnh nàng,
Mà tôi tựa bóng sương loang vô h́nh.
Không cầu cũng chẳng dám xin,
Đơn côi tôi chịu, làm thinh cả đời.
Phần nàng, bản chất tự Trời,
Ngoan hiền, đôn hậu rong chơi qua ngày.
Lối riêng lơ đăng nào hay
Tiếng yêu thống thiết bủa vây gót đào;
Miệt mài bổn phận cớ sao,
“Tam ṭng tứ đức” hàng rào khả phong.
Đọc thơ nàng ở từng ḍng:
Nàng như chẳng hiểu: “Bóng hồng nào đây?”

VIVI (usa)

San Diego, Jul.14-1997


Nguồn : V́Vi_VHK

việtdươngnhân
06-27-2008, 04:02 AM
Le Lac
Alphonse de Lamartine



Ainsi, toujours poussés vers de nouveaux rivages,
Dans la nuit éternelle emporéts sans retour,
Ne pourrons-nous jamais sur l'océan des âges
Jeter l'ancre un seul jour ?

O lac ! l'année à peine a fini sa carrière,
Et près des flots chéris qu'elle devait revoir,
Regarde ! je viens seul m'asseoir sur cette pierre
Où tu la vis s'asseoir !

Tu mugissais ainsi sous ces roches profondes ;
Ainsi tu te brisais sur leurs flancs déchirés ;
Ainsi le vent jetait l’écume de tes ondes
Sur ses pieds adorés

Un soir, t'en souvient- il ? nous voguions en silence,
On n'entendait au loin, sur l'onde et sous les cieux,
Que le bruit des rameurs qui frappaient en cadence
Tes flots harmonieux.

Tout à coup des accents inconnus à la terre
Du rivage charmé frappèrent les échos ;
Le flot fut attentif, et la voix qui m'est chère
Laissa tomber ces mots :

« O temps, suspends ton vol ! et vous, heures propices
Suspendez votre cours !
Laissez-nous savourer les rapides délices
Des plus beaux de nos jours !

« Assez de malheureux ici-bas vous implorent :
Coulez, coulez pour eux ;
Prenez avec leurs jours les soins qui les dévorent ;
Oubliez les heureux.

« Mais je demande en vain quelques moments encor
Le temps m échappe et fuit ;
Je dis à cette nuit : « Sois plus lente »; et l'aurore
Va dissiper la nuit.

« Aimons donc, aimons donc ! de l'heure fugitive,
Hâtons-nous, jouissons !
L'homme n'a point de port, le temps n'a point de rive
Il coule, et nous passons ! »

Temps jaloux, se peut-il que ces moments d'ivresse,
Où l'amour à longs flots nous verse le bonheur,
S'envolent loin de nous de la même vitesse
Que les jours de malheur ?

Hé quoi ! n'en pourrons-nous fixer au moins la trace ?
Quoi ? passés pour jamais ? quoi! tout entiers perdus ?
Ce temps qui les donna, ce temps qui les efface,
Ne nous les rendra plus ?

Éternité, géant, passé, sombres abi^mes,
Que faites-vous des jours que vous engloutissez ?
Parlez : nous rendrez-vous ces extases sublimes
Que vous nous ravissez?

O lac! rochers muets ! grottes! forêt obscure !
Vous que le temps épargne ou qu'il peut rajeunir,
Gardez de cette nuit, gardez, belle nature,
Au moins le souvenir !

Qu'il soit dans ton repos, qu'il soit dans tes orages,
Beau lac, et dans l'aspect de tes riants coteaux,
Et dans ces noirs sapins, et dans ces rocs sauvages
Qui pendent sur tes eaux !

Qu'il soit dans le zéphyr qui frémit et qui passe,
Dans les bruits de tes bords par tes bords répètés,
Dans l'astre au front d'argent qui blanchit ta surface
De ses molles clartés !

Que le vent qui gémit le roseau qui soupire
Que les parfums légers de ton air embaumé,
Que tout ce qu'on entend, l'on voit ou l'on respire,
Tout dise : « Ils ont aimé !»

Alphonse de Lamartine
Premières méditations Poétiques


Hồ Thủy Ái
(Cảm tác theo tứ thơ thi bản "Le Lac" của Lamartine)


Rồi cứ thế, giạt vào duyên hải mới
Đêm vô cùng cuốn khuất chẳng về đây,
Ta há thể trường tồn nương cánh hạc
Đành buông neo hạ bạc (*) chỉ một ngày.

Hồ muội hỡi! Năm muộn phiền nghiệp ră,
Sóng gợn t́nh hồi tưởng chuyện xưa trôi.
Cưng có thấy! Riêng ḿnh ta trên đá
C̣n thoảng mùi hương mật, chỗ cưng ngồi.

Cưng thét gào xuyên nham thạch hút sâu,
Rồi xé nát mạn triền tung vương văi;
Gió heo may gieo lệ bụi ưu sầu
Luôn ṿi vĩnh quấn chân cưng sũng ái.

Một chiều nọ; ta bềnh bồng, lặng nhớ?
Tận thinh không, ngân động phiến trăng hoa,
Xôn xao lẫn mái chèo khua nhịp gơ;
Đáy ḷng cưng triều dâng sóng hợp ḥa.

Và bỗng chốc bao âm thoa giáng hạ;
Bến bờ yêu hợp tấu bản trùng khơi.
Rung nhịp phách, ngại ngần như muốn ngỏ
Réo lăn tăn mê mải khúc gọi mời:

"Thời gian hỡi, gượm bay! Chờ lúc khác.
Gấp gáp chi đừng hăm dọa rườm rà!
Hăy để mặc ta hưởng niềm hoan lạc
Trong một ngày thơ mộng nhất đời ta

"Bao kẻ khổ giữa trần ai khẩn nguyện,
Xin đoái thương v́ họ vẫn cầu mong;
Xin chăm sóc ủi an đời nát nghiến,
Tạm quên người đang hạnh phúc hanh thông.

"Ta van cầu vô vọng phút giây thôi:
Bởi thời khắc vuột tay ta, trốn bỏ;
Ta gọi đêm: "Chậm lại"; sáng lên rồi
Nhốt khoảnh tối, mành đen vào góc xó.

Giờ rất vội. Hăy yêu nhau, âu yếm.
Nhanh nhanh lên, cùng ta thỏa nguồn vui!
Thời gian vô bờ, người nao có bến;
Đời chóng trôi, đời ta sớm qua thôi!"

Như ghen tị, thời gian hề... gục khướt,
Khi t́nh yêu luân vũ chuốc hạnh đào.
Đồng vận tốc ĺa ta chung một lượt
Ngày úa rêu, ṃn mỏi chết xanh xao!

Sao ḿnh chẳng khắc tâm, lưu dấu nhỏ?
Sao! măi xa? sao! tống trọn cả đi?
Thời gian vẽ, chính thời gian lại xóa,
Bức tranh đời, trắng bệch khóc phân ly!

Vĩnh cửu, hư vô, quá khứ, u minh...
Làm chi lúc bọn ngươi trầm vũng lội?
Nói thay ta: Lời ḥ hẹn diễm t́nh
Say thác loạn ngất ngây giờ hợp phối?

Thủy mặc, triền câm, hóc sâu, rừng hiể
Để giờ rũ héo, tự gượng hồi xuân,
Giữ lấy đêm nay, giữ đẹp thế trần;
Phất bút cọ, ít nhiều thêu kỷ niệm!

Cho dù ngơi nghỉ, cho dù băo dông,
Hồ xinh hỡi, nụ cười cưng óng mượt,
Tím ngắt ghềnh hoang, biếc rợp nhành thông
Chau mắt ngọc, ru hồn soi bóng nước!

Mặc phong tảo giăy run bay tản mác,
Trỗi dập dồn, bờ giáp bờ réo vang.
Tinh tú điểm dung nhan cưng tráng bạc
Vóc xuyến mềm quyện kén óng tơ vàng!

Rằng gió hú, cỏ lau dài thổn thức,
Rằng ngát thơm d́u dịu khí tươm hương,
Rằng tất cả: thấy, nghe hay cảm xúc,
Cùng rao truyền: "Họ quá đỗi yêu thương!"

VIVI (usa)
Spring Valley
(*) Hạ bạc: Đời sống bồng bềnh trên sông nước


nh́n mưa nhớ huế
(đúng không o?)


thoáng động dông mù lạc đến đây
cho người cúi lặng mắt tươm cay
lăng cô băo táp, đền hoang phế
vĩ dạ phong ba, phố sạt lầy
đập đá khô cằn - sương bảng lảng
hương giang vẩn đục - gió gây gây
nh́n mưa nhớ huế ôi buồn quá
lất phất rơi rơi suốt mấy ngày

san thành, mưa rào tháng chín 2001


bức tranh vô sắc


“ bảy chữ lạc loài

sáu tám lưu vong...”


bản phác thảo rối bồng bố cục
dĩa trộn màu canh thức quặn ḿnh
chiều tàn ngóng sớm b́nh minh
giận khung bố trắng bạc t́nh ngẩn ngơ
luồng gió tím dật dờ bóng quế
dải sương hồng nhỏ lệ rót châu
nghe con chèo bẻo biếm tâu
chém trốc cái mộng, khảm đầu cái mơ

quét lá úa liệm hờ nỗi nhớ
kéo mây vàng gánh đỡ niềm yêu
ngược ḍng tâm mạch vỡ xiêu
ói tràn huyết thắm trộn liều thuốc cay

mắt lơ lảng đọa đày nét cọ
tay vô thường lấp bỏ màu son
quẩn quanh gót mỏn chân ṃn
cọ sơn vải bố héo hon biếng chờ

giữa giá gỗ cạn trơ ống mực
dĩa dầu thông ấm ức bởi đâu
buồn ta vẽ loạn cơn sầu
xanh rêu cơi tạm xám nhầu bức tranh.

VIVI (USA)

Highland, triền gió lạnh



chuyện một đêm mơ


trăng khuya ngời sáng song ngoài
nghe em hát khúc nam ai hữu t́nh

VV

chiếc áo em pha màu tím huế
anh ngồi phác họa cảnh liêu trai
nghe em kể chuyện đời dâu bể
nói nói cười cười anh thấm say

từ ngữ thần kinh câu hụi khoan
cao cung em cất giọng oanh vàng
cọ, sơn, vải, bố rung theo nhịp
quấn quít tranh nhau cố điểm trang

mải miết mai chừ tranh thấy lạ
hay màu nắng lụa chiếu quanh đây
thơm môi ngọt mật hồng đôi má
trộn nét thơ yêu quyện khói mây

hoàng phái là em sen tịnh tâm
hương giang đượm thắm ngọt cung trầm
nghiêng vai xơa tóc che thiên mụ
ngả nón bài thơ phủ miếu văn

ḷng em một thoáng bâng khuâng
t́nh chung kết nụ ân cần khôn ngơi
em thêu gối mộng buông lơi
anh nương cánh gió lên trời gieo thơ

canh khuya trăng lụn sao mờ
anh ch́m giữa cơi tỉnh mơ một ḿnh

VIVI (usa)

san diego, thị trấn êm đềm

việtdươngnhân
06-27-2008, 04:12 AM
Les Feuilles Mortes


Oh! Je voudrais tant que tu te souvienne
Des jours heureux où nous étions amis
En ce temps-là la vie était plus belle
Et le soleil plus brf lant qu'aujourd'hui
Les feuilles mortes se ramassent à la pelle
Tu vois je n'ai pas oublié

..........................................................

Les feuilles mortes se ramassent à la pelle
Les souvenirs et les regrets aussi
Mais mon amour silencieux et fidèle
Sourit toujours et remercie la vie.
Je t'aimais tant tu étais si jolie!
Comment veux-tu que je t'oublie
En ce temps-là la vie était plus belle
Et le soleil plus bruâlant qu'aujourd'hui
Tu étais ma plus douce amie...
Mais je n'ai que faire des regrets
Et la chanson que tu chantais
Toujours, toujours je l'entendrai.
C'est une chanson qui nous ressemble
Toi qui m'aimais
Et je t'aimais
Et nous vivions tous deux ensemble
Toi qui m'aimais
Et que j'aimais
Mais la vie sépare ceux qui s'aiment
Tout doucement
Sans faire de bruit
Et la mer efface sur le sable
Les pas des aimants déunis...

JACQUES PRÉVERT (1900-1977)


ṿm lá chết

cảm tác theo thi bản "Les Feuilles Mortes"
của Thi hào Jacques Prévert


ḿnh cưng hỡi ta mong ḿnh nhớ lại
những ngày nao băo tuyết lướt tung bay
thời gian ấy, đời lạnh tươm mọng nước
dưới vầng dương rạng rỡ hơn hôm nay
lá thu vàng quyến luyến lượn quanh tay
ḿnh thấy đó làm sao ta quên được

...................................................

lá thu vàng quyến luyến lượn quanh tay
những kỷ niệm đong tràn bao tiếc nhớ
t́nh thinh lặng thủy chung êm ái nở
mỉm cười tươi, ta cảm tạ ơn đời
yêu cưng nhiều, cưng diễm tuyệt cưng ơi!
th́ cưng hỡi làm sao quên cưng được
thời gian ấy, đời đẹp hơn mộng ước
dưới vầng dương rạng rỡ hơn hôm nay
cưng duy nhất người bạn t́nh êm ái...
nhưng ta cứ quặn đau thầm tiếc măi
khúc nhạc vàng cưng thường vẫn ngân nga
luôn vấn vương, luôn trỗi nhịp trong ta
như lời hát khuấy t́nh ta sống dậy
bé, bé yêu anh
và anh yêu bé
đă trọn vẹn t́nh lứa đôi rực cháy
bé, bé yêu anh
bởi v́ anh quá yêu
nhưng cuộc sống đă chia uyên tan nát
rẽ thúy lặng thầm
chẳng vọng thanh âm
ḱa sóng biển xóa nḥa trên băi cát
những dấu chân t́nh ái bước xa nhau...

Spring Valley
VIVI (USA)

ThatY
06-27-2008, 04:29 PM
Rất cám ơn VietDuongNhan đă cho xem những bức tranh đẹp và cả những bài thơ hay

việtdươngnhân
06-30-2008, 02:36 AM
Rất cám ơn VietDuongNhan đă cho xem những bức tranh đẹp và cả những bài thơ hay
Vdn rất vui ThấtY ghé vào chia xẻ...
Thân
vdn

Nhatsan
08-12-2008, 07:35 AM
http://i192.photobucket.com/albums/z118/DaiSan1/HappyBirthday.jpg


Chúc mừng sinh nhật chị Bảy
Mỗi ngày là một ngày
vui vẻ và hạnh phúc

ĐS

PS.
Đă liên lạc được với ViVi qua địa chỉ của chị Bảy cho. Xin cám ơn chị Bảy nhiều.

Linh hồn của Tre
09-14-2008, 03:21 AM
Tre đọc được bài báo này, thật là confused không biết thật hư ra sao ???? Tre rất thích những h́nh vẽ của chú ViVi trên h́nh b́a của các cuốn sách Tuổi hoa ...
Nhưng không lẽ ??? Có ai là bạn của chú ấy, nếu là oan xin hăy cho chú ấy 1 lời thanh minh ... c̣n nếu là sự thật th́ ... không biết nói sao nữa :sad:




????????????????


Bộ Mặt Thật Của Họa Sĩ Vi Vi ( Con Ong Việt )
(Đọc từ HNPĐ)

LTS: Như nhiều bài đă đăng trên HNPD tố cáo người viết thuê, ĐANG GIỮ PHẦN LÀM H̀NH ẢNH TRÊN NGUYỆT SAN CON ONG VIỆT, Cố vấn cho Vũ Công Dân ( Vũ Lâm) là họa sĩ Vi Vi. ( Tên trên Con Ong Việt là Ong Ṿ Vẽ ) . Họa sĩ Vi Vi là tác giả bức tranh vẽ Hồ Tặc to tướng trên Dinh Độc Lập. Tài liệu trích đăng nguyên văn sau đây cho biết Vi Vi c̣n là NHỮNG NGƯỜI ĐẦU TIÊN THAM GIA LẬP NÊN TỜ BÁO TUỔI TRẺ CỦA VIỆT CỘNG TẠI THÀNH HỒ...

Kỷ niệm 33 năm thành lập báo Tuổi Trẻ (2-9-1975 - 2-9-2008): Duyên nợ nghề báo - Bài 2: Hoài thai một tờ báo trẻ

TT - Đang lúc chuẩn bị hành quân vào chiến dịch Hồ Chí Minh giải phóng Sài G̣n đầu tháng 4-1975, từ căn cứ đóng quân của Thành đoàn nằm ở b́a rừng Long Khánh, các anh lănh đạo Đoàn gồm Phạm Chánh Trực, Vơ Ngọc An, Nguyễn Chơn Trung... đă sớm bàn bạc về việc thanh niên TP cần có một tờ báo kế tục sự nghiệp báo chí của những tờ báo SVHS đô thị và tờ báo Khu Đoàn Sài G̣n.

Tiến vào Sài G̣n, suốt mấy tháng đầu Thành đoàn - cũng như lực lượng cách mạng toàn thành phố - đều bận rộn dồn tổng lực đoàn viên thanh niên vào nhiệm vụ tiếp quản TP, rồi mở chiến dịch "Truy quét văn hóa phẩm đồi trụy, phản động", chiến dịch "Truy quét địch, xây dựng chính quyền cách mạng"... do Thành ủy chỉ đạo.

"Cần phải làm, phải có một tờ báo..."

Thành đoàn quy tụ một số anh em đoàn viên SVHS từng làm báo phong trào SVHS và thanh niên mới gia nhập, đến ngôi nhà 55 Duy Tân, Q.1 giao nhiệm vụ làm bản tin Hội Liên Hiệp Thanh Niên - SVHS. Đến khoảng tháng 7-1975, cũng tại ngôi nhà này đă diễn ra cuộc họp mặt - đặt tên cho tờ báo Đoàn TP.HCM. Anh em đề nghị đủ thứ tên như Tuổi Xuân, Thế Hệ Trẻ... Cuối cùng, tất cả nhất trí chọn tên Tuổi Trẻ.

Trước đó vào cuối tháng 5-1975, Tổng bí thư Lê Duẩn, trong chương tŕnh vào TP.HCM làm việc lần đầu tiên sau ngày giải phóng miền Nam, đă ghé thăm và trao đổi về công tác thanh thiếu niên với lănh đạo Thành đoàn tại trụ sở Đoàn - lúc ấy tạm đóng ở khách sạn Liberty, 49 Nguyễn Đ́nh Chiểu, Q.1. Tôi c̣n nhớ h́nh ảnh tươi cười rạng rỡ của vị tổng bí thư Đảng - từng nằm gai nếm mật nhiều năm ở miền Nam để nắm thực tiễn và khởi thảo "Đề cương cách mạng miền Nam" - khi tiếp xúc với lớp trẻ Sài G̣n và khi nghe bí thư Thành đoàn Phạm Chánh Trực báo cáo công tác thanh niên và đề nghị trung ương cho phép Thành đoàn ra một tờ báo dành riêng cho thanh thiếu niên TP. Ông Lê Duẩn dang tay, cởi mở: "TP.HCM có hơn 1 triệu thanh thiếu niên, tiềm năng cách mạng trong giới trẻ như vậy rất lớn! Các đồng chí cần phải làm, cần phải có một tờ báo riêng cho thanh thiếu niên TP".

Tờ báo đầu tiên: 2-9-1975

Được lời thuận của người lănh đạo cao nhất của Đảng và của Thành ủy, chúng tôi hồ hởi lao vào chuẩn bị ra số báo Tuổi Trẻ đầu tiên vào Quốc khánh 2-9-1975.

Một êkip được Thành đoàn lần lượt điều về làm báo Tuổi Trẻ từ giữa năm 1975-1977 gồm Vơ Ngọc An, Nguyễn Minh Lộc, Lê Văn Nghĩa, Lê Văn Triều, Nguyễn Xuân Phổ... rồi Lê Văn Nuôi, Trương Minh Nhựt. Và chúng tôi quy tụ về thêm các cây bút Nguyễn Trọng Chức, Đào Chí Hiếu, Mạnh Tường, Bảo Vinh, Triệu Công Tinh Thông, Hoàng Thoại Châu, Nguyễn Thị Hằng Nga, Nguyễn Đức Thành, Phạm Văn Nhứt, Kim Phi, họa sĩ Vi Vi…

Những năm đầu kiến tạo tờ báo Tuổi Trẻ giữa thiếu thốn mọi bề. Chỉ có sinh hoạt phí vài trăm đồng mỗi tháng, không lương, không nhuận bút. Có nhà cha mẹ ở Sài G̣n nhưng tôi và các bạn trong ṭa báo vẫn làm việc, giải trí, ăn ngủ trong ṭa soạn 55 Duy Tân rồi đến 12 Duy Tân (nay là ṭa soạn báo Khăn Quàng Đỏ, Mực Tím, 12 Phạm Ngọc Thạch, Q.1).

Mỗi khi thực hiện một chuyên đề, từ trực biên tập đến trực ṭa soạn như tôi và anh Minh Lộc đều vác balô, chăn chiếu đi cùng phóng viên đến ăn ở đôi ba ngày ở những nông trường thanh niên xung phong, những trường thanh niên xây dựng cuộc sống mới đóng trong những cánh rừng xa lắc ở Đồng Nai, hay đến các huyện đoàn ngoại thành cùng ăn cùng ở để hiểu và viết về thực tế sống và lao động sáng tạo của những người trẻ cùng trang lứa. Tôi đề ra biện pháp: người biên tập và người làm ṭa soạn phải cùng đi thực tế với phóng viên - tất nhiên là có lựa chọn chuyên đề trọng điểm - để dễ ḥa nhịp nhau về ư tưởng, ư đồ bài viết, thậm chí có khi người biên tập cũng tham gia một bài trong chùm đề tài - như vậy mới giải quyết được "mâu thuẫn truyền kiếp" giữa ṭa soạn với người viết trong việc cắt gọt bài.

Khi tờ báo in xong, mọi thành viên Ban Thường vụ Thành đoàn lẫn ban biên tập và hầu hết phóng viên đều túa ra đường phố nội, ngoại thành rao bán báo, ngoài số lượng báo phân phối theo hệ thống Đoàn cơ sở trường học, xí nghiệp, phường khóm để tờ báo đến được tận tay người đọc.

Mùa hè 1977, tôi được Thành đoàn điều đi học Trường Tuyên huấn Thủ Đức. Hay tin, chú Vơ Văn Kiệt viết giấy giới thiệu, bảo lănh đặc cách tôi vào học Trường Đảng cao cấp Nguyễn Ái Quốc trung ương ở Hà Nội. Sở dĩ phải được bảo lănh v́ cán bộ vào trường này thuộc diện đào tạo cán bộ lănh đạo cao cấp như tên gọi của trường, nhưng tôi c̣n đang ở ngạch cán bộ cơ sở, không đủ tiêu chuẩn vào học. Thường vụ Thành đoàn đưa ra nhiều phương án nhân sự bổ nhiệm tổng biên tập chuyên trách tờ báo, nhưng tôi đề xuất chọn anh Vơ Như Lanh (lúc đó đang là cán bộ nghiên cứu tổng hợp văn pḥng Thành đoàn), v́ nhận thấy anh Lanh có tư duy sắc sảo và tầm nh́n xa, có thể dẫn dắt tờ báo phát triển tốt đẹp hơn nhiều.

Những người khai phá

Quả thật, anh Lanh sau khi nhận nhiệm vụ tổng biên tập chuyên trách đầu tiên của Tuổi Trẻ (1979-1983) đă quy tụ về đây một đội ngũ anh chị làm báo, viết văn có nghề như Huỳnh Sơn Phước, Trần Minh Đức, Vũ Kim Hạnh, Trần Ngọc Châu, Trần Trọng Thức, Chánh Trinh, Đoàn Khắc Xuyên, Nguyễn Đông Thức, Nguyễn Văn Vinh, Hàng Chức Nguyên... và nhiều anh em năng động ở khối trị sự. Đội ngũ hùng hậu và sáng tạo này đă tạo ra những bước phát triển đột phá của tờ báo: đưa tờ báo tuần lên hai kỳ/tuần (7-1981), rồi ba kỳ/tuần (8-1982) với số lượng 30.000 tờ/kỳ; chuyên nghiệp hóa công tác biên tập và ṭa soạn...

Sài G̣n những năm trước 1975 đă đóng vai tṛ một trung tâm kinh tế - giao thương và dịch vụ thông tin của miền Nam. Lịch sử báo chí VN trong các giáo tŕnh đại học báo chí cũng chứng minh Sài G̣n từng là trung tâm phát triển báo chí. Người dân Sài G̣n sớm có thói quen đọc báo và có sức đọc lớn nhất VN. Thế nhưng do là một tờ báo được xếp báo tuần loại ba - theo khung quy định của Bộ Văn hóa - thông tin thời đó, nên báo Tuổi Trẻ chỉ nhận được chỉ tiêu cấp phát giấy hạn chế, không đủ giấy in vài chục ngàn bản mỗi tuần.

Một ngày giữa năm 1983, bí thư Thành ủy Vơ Văn Kiệt đến làm việc với báo Tuổi Trẻ và đặt câu hỏi: "Tại sao trước 1975 ở Sài G̣n ai làm chủ báo cũng giàu, mà bây giờ Tuổi Trẻ lại phải ngửa tay xin tiền Nhà nước để làm báo?". Câu hỏi cũng là gợi hướng giải pháp của người lănh đạo đă giúp ban biên tập Tuổi Trẻ mở tầm nh́n xa, chủ động xác lập mối quan hệ hàng ngang với các nhà máy giấy Tân Mai, Băi Bằng.

Phó tổng biên tập Trần Minh Đức trở thành người tổ chức, khởi động một chương tŕnh tự tháo gỡ để tạo nguồn giấy in báo riêng cho Tuổi Trẻ, nâng số bản in, t́m người đọc mới. Tuổi Trẻ lập xưởng sản xuất giấy thủ công, liên kết với lực lượng thanh niên xung phong khai thác nguyên liệu giấy. Năm 1983, Tuổi Trẻ khởi sự thực hiện phương án tự chủ về tài chính và đến 1985 Tuổi Trẻ thật sự sống nhờ vào sự chi trả của người đọc.

Một trang sử mới của Tuổi Trẻ đă được đội ngũ mới này viết lên, đánh dấu bước chuyển quyết định về mối quan hệ sống c̣n giữa báo với người đọc, một bước chuyển cả về nội dung, h́nh thức đến cung cách làm báo, ngày càng rơ bản sắc của một tờ báo biết dũng cảm bảo vệ quyền được biết và bày tỏ chính kiến công dân của người đọc.

Lưu giữ ngọn lửa Tuổi Trẻ

Nếu bom xăng của những đội xung kích SVHS ném vào đốt cháy xe Mỹ đă gây chấn động tinh thần những người lính Mỹ trên đường phố Sài G̣n, th́ những bài ca tranh đấu, những tờ báo do những người trẻ tuổi chủ biên - cầm bút này tuy nội dung c̣n hạn chế nhất định, nhưng vẫn toát lên sức sống mạnh mẽ xâm chiếm tâm hồn người đọc, góp phần đáng kể vào việc lay động ḷng yêu nước thương dân của tuổi trẻ học đường, bởi chính những người cầm bút cũng là chiến sĩ cầm súng, ném bom xăng trong cuộc sống thật.

Để lưu giữ gia sản tinh thần này và truyền lửa cho thế hệ nối tiếp, nên vào giữa năm 1992 ba người chúng tôi - những người đă sống và viết trong phong trào SVHS - gồm Lê Hoàng (giám đốc Nhà xuất bản Trẻ), Nguyễn Công Khế (TBT báo Thanh Niên) và Lê Văn Nuôi (TBT báo Tuổi Trẻ) đă bắt tay nhau, huy động một số anh em biên tập viên từ ba cơ quan, sưu tập những tác phẩm thơ, truyện ngắn, nhạc, tiểu luận báo chí... do những cây bút SVHS tranh đấu sáng tác trong giai đoạn 1964-1975 ở miền Nam VN, để xuất bản tuyển tập Tiếng hát những người đi tới vào đầu năm 1993.

Khi việc chuẩn bị tuyển tập đang ở cao điểm, ngày 28-12-1992 đồng chí Nguyễn Văn Linh - cố vấn Ban chấp hành Trung ương Đảng - đến NXB Trẻ thăm và động viên góp ư về định hướng biên tập cuốn sách. Đồng thời nhà báo Trần Bạch Đằng đă thường xuyên góp nhiều ư tưởng và viết bài tổng luận cho tác phẩm dày hơn 600 trang này.

Tiếp sức nhiệt t́nh cho nhóm chủ biên có lẽ bởi hai nhà cách mạng lăo thành muốn nâng niu, giữ lửa và truyền những ngọn lửa tuổi trẻ sang các thế hệ kế tiếp, bởi hai ông đều đă lần lượt là bí thư Thành ủy Sài G̣n, người chỉ đạo cao nhất về hoạt động cách mạng đô thị trong những năm tháng chúng tôi xuống đường và làm thơ, viết báo trong khói lựu đạn cay, giữa những ṿng kẽm gai phong tỏa hay trong những nhà tù đày đọa ác nghiệt của quân thù.

LÊ VĂN NUÔI

(source: http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=276418&ChannelID=89 )


Bài báo VC thứ 2 nói về Vi Vi

Báo Công An:

Họa sĩ Vi Vi tái xuất giang hồ
Trước 1975 tại miền Nam, rất nhiều thế hệ thanh thiếu niên đă rất thích đọc những cuốn truyện vừa, với khổ sách nho nhỏ do Tủ sách Tuổi Hoa ấn hành (gồm 3 loại: hoa đỏ, hoa xanh, hoa tím). Tất cả các ấn phẩm này đều do họa sĩ Vi Vi vẽ b́a với một phong cách rất riêng, đẹp và ấn tượng..

Hiện Vi Vi đang sinh sống tại San Diego (Mỹ), nhưng Tết Đinh Hợi (2007) này tranh của Vi Vi lại xuất hiện trên... 3 bộ lịch: Anh thư, Anh hùng đất Việt, Tết xưa và Phúc Lộc Thọ (do Công ty TNHH Phước Hải, Q.1, TP.HCM phát hành). Đặc biệt bộ lịch Anh thư đất Việt là chân dung của những anh hùng liệt nữ đă đi vào lịch sử dân tộc, được họa sĩ tái tạo một cách sinh động, tinh tế: Trưng Trắc-Trưng Nhị, Triệu Thị Trinh, Dương Vân Nga, công chúa Huyền Trân, công chúa Lê Ngọc Hân, nữ sĩ Hồ Xuân Hương (ảnh) nữ sĩ Sương Nguyệt Anh, Vơ Thị Sáu, Kim Đồng, Lê văn Tám...
Ngày xuân, ngồi uống trà ngắm... lịch cũng là một cách "ôn cố tri tân" đúng tinh thần "dân ta biết sử ta"!
H.Đ.N