PDA

View Full Version : Góc Sưu Tầm - Nhặt Nhạnh



Hoàng Như Hạ
03-20-2021, 04:02 PM
2 CÚ NGĂ ĐAU
============
Mới hôm qua thôi, phe DC đă có 2 cú ngă thật đau chỉ sau 2 tháng chấp chính.

Hôm qua Biden đă ngă đến lần thứ 3 khi bước lên cầu thang của chiếc Air force I. Đây là cú ngă vật lư v́ tuổi già, sức khỏe kém.
Hài một điều là chỉ 6 tháng trước ông c̣n cười cợt ông Trump khi bước thật chậm xuống một độ dốc sau bài phát biểu ở trường quân sự West Point.

Trên 1 bề mặt dốc, đi chậm lại cho an toàn là điều hết sức b́nh thường, nhất là tuổi già. Nhưng bọn MSM mà, nhất cử nhất động của Trump đều được soi mói, bẻ cong để cười cợt. Đă vậy cụ Biden c̣n ăn theo, khoe là ông khỏe hơn. Nay ông té, mà té đến 3 lần. Xấu hổ không biết để đâu cho hết. C̣n bọn MSM cũng ngậm tăm luôn. CNN đang lấy tay che mặt. Thật đúng là "He who laughs last laughs best."

Cú ngă thứ 2 đau hơn nhiều. Tại cuộc họp ở Alaska, ngay trên sân nhà của Mỹ, phái đoàn ngoại giao của china, chủ tŕ bởi Dương Khiết Tŕ đă lớn giọng dạy dỗ ngoại trưởng Blinken và cố vấn an ninh quốc gia Sullivan. Cả 2 vị này bị bất ngờ, không hề có phản ứng, chỉ biết ngồi ngay đơ như cây cơ nghe lời nhiếc mắng của "bậc đàn anh".

Đâu rồi một nước Mỹ oai hùng, giàu có nhất với sức mạnh quân sự vượt trội nhất thế giới?

Rơ là Biden không được nể trọng trên trường quốc tế. Bị china chửi bới lên giọng. Putin thách ông tranh luận tay đôi. Gấu Nga gọi, Đại Bàng Mỹ không dám trả lời. C̣n Bắc hàn không thèm nói chuyện, Iran ra điều kiện này nọ trước khi đàm phán hạt nhân. Mới đây tổng thống Thổ nhỉ kỳ Erdoğan bảo việc Biden gọi Putin là "kẻ giết người" là không thể chấp nhận, và không phù hợp trên cương vị của 1 nguyên thủ quốc gia (Unacceptable and Unbecoming). Sao mà thảm quá.
***
Đảng DC đang bị nỗi ám ảnh mang tên Trump. Họ đang muốn chứng tỏ ḿnh phải mạnh mẽ, vượt trội như hoặc hơn thời của Trump. Vừa qua Biden cũng ráng làm 1 cú mạnh tay là oanh kích Syria vỗ mặt. Nhưng mà nó khác. Vụ oanh kích đó không làm Iran sợ, trái lại c̣n bị há miệng mắc quai, v́ họ từng bêu rếu ông Trump khi làm chuyện tương tự vài năm trước. Iran vẫn nói giọng kẻ cả trên bàn đàm phán.

Trong giang hồ muốn được nể trọng cần có số má. Số má không phải tự nhiên mà có, cũng không dễ lấy, phải có bản lĩnh thực sự, không cần nói nhiều, nhưng phải dám làm chuyện lớn. Bố già Vito Corleone năm xưa đă phải leo mái nhà, lẻn vào nhà riêng hạ sát tên trùm khu phố là Fanucci, người mà nhóm của ông phải luôn cống nộp sau mỗi phi vụ, mới chinh phục được 2 đàn em là Clemenza và Tessio, khởi đầu cho một thời lừng lẫy sau đó.

Ông Biden không có thần thái, cũng không có bản lĩnh, lại già nua yếu ớt nên không thể có danh phận trên chốn giang hồ quốc tế. Ông bị coi thường là lẽ đương nhiên. Chỉ là ông đại diện cho nước Mỹ, 1 quốc gia giàu có nhất, hùng mạnh nhất thế giới. Điều này thật là không phù hợp, unbecoming như Erdoğan nhận xét.

Buồn cười là trước những cú ngă lớn của Biden, bọn MSM nín thinh, ngậm bồ ḥn luôn. Chả bù với thời Trump, bọn chúng rất to c̣i, ồn ào. Trump nói ǵ làm ǵ chúng cũng nhảy bổ vào chửi bới chê bai. Nay, cho dù chúng chăm nom, babysit Biden, vẫn không thể làm ông uy nghi mạnh mẽ hơn được.

Nói Biden chỉ là bù nh́n cũng không sai. Buông rèm nhiếp chính phía sau là thái thượng hoàng Obama và hoàng thái hậu Pelosi. 2 người này chỉ chống Trump, chống đảng CH là giỏi. C̣n ra bên ngoài rất yếu kém.

Muốn đối phó với con rồng đỏ china và Tập hoàng đế không hề dễ dàng. Gấu cỡ Trump mới may ra. Phải là chàng cao bồi ngang tàng ba gai chễm chệ trên lưng ngựa, khi cần th́ móc súng chơi liền, cộng thêm chút ma mănh mưu lược, biến hóa trên bàn đàm phán mới có thể làm chủ cuộc chơi.

Tiếc là ông Biden không hề có những tố chất đó.


Larry De King
https://www.facebook.com/larryDking

Kiến Hôi
03-20-2021, 09:12 PM
Buồn cười là trước những cú ngă lớn của Biden, bọn MSM nín thinh, ngậm bồ ḥn luôn.

Tính đi ngủ mà MSM khiến bật dậy để hỏi rồi ngủ :grin:

thanks :rose:

Hoàng Như Hạ
03-21-2021, 08:07 AM
Buồn cười là trước những cú ngă lớn của Biden, bọn MSM nín thinh, ngậm bồ ḥn luôn.

Tính đi ngủ mà MSM khiến bật dậy để hỏi rồi ngủ :grin:

thanks :rose:

Hihi, bác Kiến hỏi đùa á..., bồ chữ của bác nhiều hơn NH gấp bao nhiêu lần nè :read::caphe:.
MSM (main stream media) : phương tiện truyền thông chính thống (gơ nhà ông Gồ nhờ ổng dịch) :lol:. Chứ NH không dùng chữ "chính thống".

Cà phê sáng mới bác Kiến, anh Thiên Hùng :caphe::caphe: :dzotle:

Kiến Hôi
03-21-2021, 03:46 PM
Hihi, bác Kiến hỏi đùa á..., bồ chữ của bác nhiều hơn NH gấp bao nhiêu lần nè :read::caphe:.
MSM (main stream media) : phương tiện truyền thông chính thống (gơ nhà ông Gồ nhờ ổng dịch) :lol:. Chứ NH không dùng chữ "chính thống".

Cà phê sáng mới bác Kiến, anh Thiên Hùng :caphe::caphe: :dzotle: :rose::rose:

Bí thiệt!
Hỏi thiệt!


Cảm ơn thiệt!

:grin:

Hoàng Như Hạ
03-23-2021, 12:21 PM
Ba cái thiếu kinh niên của người già

Tu là phải tập, học là phải hành. Đừng share facebook rồi chẳng làm ǵ cả. Phải sống thích nghi trong những năm b́nh thường mới và chăm sóc bản thân nhiều hơn. Đây là giai đoạn bắt đầu nở rộ sinh hoạt nhóm, cộng đồng trong thế giới phẳng.

Chính quyền chỉ tồn tại để duy tŕ an ninh, trật tự. Con người chỉ phải lo kiếm cơm để sống và 50% c̣n lại sẽ sống trong thế giới ảo.

Già th́ khổ, ai cũng biết. Sanh lăo bệnh tử! Nhưng già vẫn có thể sướng. Muốn sống lâu th́ phải già chớ sao! Già có cái đẹp của già. Trái chín cây bao giờ cũng ngon hơn trái giú ép. Cái sướng đầu tiên của già là biết ḿnh… già, thấy ḿnh già, như trái chín cây thấy ḿnh đang chín trên cây. Nhiều người chối từ già, chối từ cái sự thật đó và t́m cách giấu cái già đi, như trái chín cây ửng đỏ, mềm mại, thơm tho mà ráng căng cứng, xanh lè th́ coi không được.



https://ci5.googleusercontent.com/proxy/b0sUt51yyEjkg9xrEBdNZAanJRo_KojZfpcKN2fxNf1Y3YRuPGXkbZT5IBHTGg1ts6LOVjVkNnxgcKbfO8HxD2K-yxUNr6ky1EJmYFndlAdWWoC6PWUmbO5Ya1IUK9I7aOTMHEsKDwE=s0-d-e1-ft#http://pppre.s3.amazonaws.com/3374793288e5880f/b/ca9661273d2e43eb82054195859384d6.jpg (https://baomai.blogspot.com/)


Mỗi ngày nh́n vào gương, người già có thể phát hiện những vẻ đẹp bất ngờ như những nếp nhăn mới x̣e trên khóe mắt, bên vành môi, những món tóc lén lút bạc chỗ này chỗ nọ, cứng đơ, xơ xác… mà không ngờ nhanh vậy!

Thực tế con người ta có cái khuynh hướng dễ thấy khổ hơn. Khổ dễ nhận ra c̣n sướng th́ khó biết! Một người luôn thấy ḿnh sướng th́ không khéo người ta nghi ngờ là có vấn đề về tâm thần!

Nói chung, người già có ba nỗi khổ thường gặp nhất, nếu giải quyết được sẽ giúp họ sống “trăm năm hạnh phúc”:

THIẾU BẠN!



https://ci5.googleusercontent.com/proxy/cwGYDKugGU9AHDbBsJZBwHi1u6x_CTZcah5hNT_Xr0_AC7nqPrBB00S7LObc3_ZEvBW4lqx3kv88-mQavQvUd4IBkgDCJEweMXJEAUNiKjHngBoY01Zx9ogya0eDMj7x68ErCLdY_7Y=s0-d-e1-ft#http://pppre.s3.amazonaws.com/3374793288e5880f/b/66fc39045be049728a3adbfeea588a7d.jpg (https://baomai.blogspot.com/)


Nh́n qua nh́n lại, bạn cũ rơi rụng dần… Thiếu bạn, dễ hụt hẫng, cô đơn và dĩ nhiên… cô độc. Từ đó dễ thấy ḿnh bị bỏ rơi, thấy không ai hiểu ḿnh!.

Người già chỉ sảng khoái khi được rôm rả với ai đó, nhất là những ai “cùng một lứa bên trời lận đận”… Gặp được bạn tâm giao th́ quả là một liều thuốc bổ mà không bác sĩ nào có thể biên toa cho họ mua được!

Để giải quyết chuyện này, ở một số nước tiên tiến, người ta mở các pḥng tư vấn, giới thiệu cho những người già cùng sở thích, cùng tánh khí, có dịp làm quen với nhau. Người già tự giới thiệu ḿnh và nêu “tiêu chuẩn” người bạn ḿnh muốn làm quen.



https://ci6.googleusercontent.com/proxy/dtajgggOlrs9U54jJYT43MgkjAWL0QzgE4Bdldp2Dm8A31GwO_sfx9Dsx0POx8D1Cms1EPovwRJbXdulEXmDBfsfYwoQuihrm9tAv2iBcoDkQRs__MoNhDuLR-B4MeLSxQM0ZlBowX4=s0-d-e1-ft#http://pppre.s3.amazonaws.com/3374793288e5880f/b/e37d4d2d41fc435f9967007d92397af1.jpg (https://baomai.blogspot.com/)


Rồi họ dạy người già học vi tính để có thể “chat”, “meo” với nhau chia sẻ tâm t́nh, giải tỏa stress… Thỉnh thoảng tổ chức cho các cụ họp mặt đâu đó để được trực tiếp gặp gỡ, trao đổi, ḍm ngó, khen ngợi hoặc… chê bai lẫn nhau. Khen ngợi chê bai ǵ đều có lợi cho sức khỏe! Có dịp tương tác, có dịp căi nhau là sướng rồi. Các tế bào năo sẽ được kích thích, được hoạt hóa, sẽ tiết ra nhiều kích thích tố. Tuyến thượng thận sẽ hăng lên, làm việc năng nổ, tạo ra cortisol và epinephrine làm cho máu huyết lưu thông, hơi thở trở nên sảng khoái, rồi tuyến sinh dục tạo ra DHEA (dehydroepiandoster one), một kích thích tố làm cho người ta trẻ lại, trẻ không ngờ!…



https://ci3.googleusercontent.com/proxy/fVntwaNdbnnwz88RrRUdh8L9veCzV4HCgm26Hud0aUSL6p8qHOxdwd7CYQPaDzY0WgaN5t_Rl5wBJxdojBhgcCT47mUwwWW8m6eNWWUuKwXrP5DhrPi6Hr4gaL75xbGFUB2pjEXUN8k=s0-d-e1-ft#http://pppre.s3.amazonaws.com/3374793288e5880f/b/de9f9c1139984e7285850e5e5364a35b.jpg (https://baomai.blogspot.com/)


Dĩ nhiên phải chọn một nơi có không khí trong lành. Hoa cỏ thiên nhiên. Thức ăn theo yêu cầu. Gợi nhớ những kỷ niệm xưa… Rồi dạy các cụ vẽ tranh, làm thơ, nắn tượng… Tổ chức triển lăm cho các cụ. Rồi tŕnh diễn văn nghệ cây nhà lá vườn. Các cụ dư sức viết kịch bản và đạo diễn. Coi văn nghệ không sướng bằng làm văn nghệ!

THIẾU ĂN!



https://ci3.googleusercontent.com/proxy/ANoxr7c3ZxYF-7C17S2pVT5GYe7TaZm99IHgy5-oeeM7_DCdRav2XBgNRMxAJ-DJ4bvq5BjxWMMJYis81wnliWr-So888l_CAnmQFUBPge1ZcKgdz_ilW024UZnS9KKfV2ArLxu63V4=s0-d-e1-ft#http://pppre.s3.amazonaws.com/3374793288e5880f/b/083f9c16dc1547a49e716446827989a6.jpg (https://baomai.blogspot.com/)


Thực vậy. Ăn không phải là tọng là nuốt là xực là ngấu nghiến… cho nhiều thức ăn! Ăn không phải là nhồi nhét cho đầy bao tử! Trong cuộc sống hằng ngày có nhiều thứ nuốt không trôi lắm! Chẳng hạn ăn trong nỗi sợ hăi, lo âu, bực tức; ăn trong nỗi chờ đợi, giận hờn th́ nuốt sao trôi? Nuốt là một phản xạ đặc biệt của thực quản dưới sự điều khiển của hệ thần kinh. Một người trồng chuối ngược vẫn có thể nuốt được dễ dàng! Nhưng khi buồn lo th́ phản xạ nuốt bị cắt đứt!

Nhưng các cụ thiếu ăn, thiếu năng lượng phần lớn là do sợ bệnh, kiêng khem quá đáng. Bác sĩ lại hay hù, làm cho họ sợ thêm! Nói chung, chuyện ăn uống nên nghe theo mệnh lệnh của… bao tử.



https://ci5.googleusercontent.com/proxy/mQb0gHkeUaQvqguMUAhbeszlV4KWdJNCOa1xW9DTn1_J88GQt0XZvFGewYfaoqECmgYXBvNP6Y-gqsvBXI1nWHAg4a_WzV0FJigItV0QoGqva32K3b3l-6KsmABJv-05CXRzP368Vco=s0-d-e1-ft#http://pppre.s3.amazonaws.com/3374793288e5880f/b/183aacb822704023b8a20e49e3fae625.jpg (https://baomai.blogspot.com/)


“Listen to your body”. Hăy lắng nghe sự mách bảo của cơ thể ḿnh! Cơ thể nói… thèm ăn cái ǵ th́ nó đang cần cái đó, thiếu cái đó! Nhưng nhớ ăn là chuyện của văn hóa! Chuyện của ngàn năm, đâu phải một ngày một buổi. Món ăn gắn với kỷ niệm, gắn với thói quen, gắn với mùi vị từ thuở c̣n thơ! Người già có thể thích những món ăn… kỳ cục, không sao. Đừng ép! Miễn đủ bốn nhóm: bột, đạm, dầu, rau… Mắm nêm, mắm ruốc, mắm sặc, mắm ḅ hóc, tương chao… đều tốt cả. Miễn đừng quá mặn, quá ngọt…là được. Cách ăn cũng vậy. Hăy để các cụ tự do tự tại đến mức có thể được. Đừng ép ăn, đừng đút ăn, đừng làm “hư” các cụ!

Cũng cần có sự hào hứng, sảng khoái, vui vẻ trong bữa ăn.. Con cháu hiếu thảo phải biết… giành ăn với các cụ. Men tiêu hoá được tiết ra từ tâm hồn chớ không chỉ từ bao tử.

THIẾU VẬN ĐỘNG!



https://ci6.googleusercontent.com/proxy/1zcubApNXTIqhGcHgBg_Nt6HgEWeKvIO150W8t63pYxJLzEKL8ySQs34toEJWw885KPSgtH2lsBoKdCmm4-Rl6sNnjMyg67Y9VrmKIJ9-eVPN8MFILZOGZfb4TjB5m1LdU-3z1vvm84=s0-d-e1-ft#http://pppre.s3.amazonaws.com/3374793288e5880f/b/ef025a1ab0284edeb25ef9b17db1b09a.jpg (https://baomai.blogspot.com/)


Già th́ hai chân trở nên nặng nề, như mọc dài ra, biểu không chịu nghe lời ta nữa! Các khớp cứng lại, sưng lên, xương th́ mỏng ra, gịn tan, dễ vỡ, dễ găy!

Bác sĩ thường khuyên vận động mà không hướng dẫn kỹ dễ làm các cụ ráng quá sức chịu đựng, lâm bệnh thêm. Phải làm sao cho nhẹ nhàng mà hiệu quả, phù hợp với tuổi tác, với sức khỏe. Phải từ từ và đều đều. Ngày xưa người ta săn bắn, hái lượm, đánh cá, làm ruộng, làm rẫy… lao động suốt ngày. Bây giờ chỉ ngồi quanh quẩn trong bốn bức tường trước TV!. Có một nguyên tắc “Use it or lose it!” Cái ǵ không xài th́ teo! Thời đại bây giờ người ta xài cái đầu nhiều quá, nên “đầu th́ to mà đít th́ teo”. Thật đáng tiếc!



https://ci6.googleusercontent.com/proxy/lqjJqKDTocoXt-cJfjYF-YYd-I7sgTcVj-X_WMdKNctruEUvTHysIouKyf-a0ToexXgd5r1alu7TTN9SBa92C106sZaw_SRz4R6WQgv4X0nIox-bKqA_8M3pMs9rAZp1VcU1QTS-AXs=s0-d-e1-ft#http://pppre.s3.amazonaws.com/3374793288e5880f/b/ac5d63d7fafb403f83ac957794a511de.jpg (https://baomai.blogspot.com/)


Không cần đi đâu xa. Có thể tập trong nhà. Nếu nhà có cầu thang th́ đi cầu thang ngày mươi bận rất tốt. Đi ṿng ṿng trong pḥng cũng được. Đừng có ráng lập “thành tích” làm ǵ! Tập cho ḿnh thôi.. Từ từ và đều đều… Đến lúc nào thấy ghiền, bỏ tập một buổi… chịu hổng nổi là được!

Nguyên tắc chung là kết hợp hơi thở với vận động. Chậm răi, nhịp nhàng. Lạy Phật cũng phải đúng… kỹ thuật để khỏi đau lưng, vẹo cột sống. Đúng kỹ thuật là giữ tư thế và kết hợp với hơi thở. Đó cũng chính là thiền, là yoga, dưỡng sinh…! Vận động thể lực đúng cách th́ già sẽ chậm lại. Giảm trầm cảm, buồn lo. Phấn chấn, tự tin. Dễ ăn, dễ ngủ…

Tóm lại, giải quyết được “ba cái lăng nhăng” đó th́ có thể già mà… sướng!




Đỗ Hồng Ngọc

Kiến Hôi
03-24-2021, 11:12 AM
ké ..
https://cdn.friendlystock.com/wp-content/uploads/2018/03/4-disabled-old-man-in-wheelchair-cartoon-clipart.jpg

NGƯỜI GIÀ THƯỜNG DO DỰ:grin:

Sau một thời gian đắn đo trước cửa hàng bán hột xoàn "Kay" và mỹ phẩm. Ông già ôm một bao bố tiền lầm lủi lăn chiếc xe lăn suốt hai dặm đường để về căn nhà có indoor pool. Ông do dự nên bơi lội vài ṿng trước hay nên mua chiếc nhẫn hột xoàn 5 ly 6 cho cô láng giềng?

:laugh:

Thiên Hùng
03-24-2021, 02:34 PM
ké ..
https://cdn.friendlystock.com/wp-content/uploads/2018/03/4-disabled-old-man-in-wheelchair-cartoon-clipart.jpg

NGƯỜI GIÀ THƯỜNG DO DỰ:grin:

Sau một thời gian đắn đo trước cửa hàng bán hột xoàn "Kay" và mỹ phẩm. Ông già ôm một bao bố tiền lầm lủi lăn chiếc xe lăn suốt hai dặm đường để về căn nhà có indoor pool. Ông do dự nên bơi lội vài ṿng trước hay nên mua chiếc nhẫn hột xoàn 5 ly 6 cho cô láng giềng?

:laugh:

Anh KH có gặp ông già nầy, khuyên ổng làm từ thiện tốt hơn á hihiii :lol::Banane59:

Kiến Hôi
03-24-2021, 07:36 PM
Anh KH có gặp ông già nầy, khuyên ổng làm từ thiện tốt hơn á hihiii :lol::Banane59: Ông già cười ruồi..
Gia tài làm ăn suốt mấy chục năm gom lại chỉ c̣n một triệu mấy...làm từ thiện sao được? rồi ổng lăn ra cười tiếp :laugh:

_________________________________________

người già không thiếu chuyện để cười ...ruồi :grin:

Hoàng Như Hạ
03-27-2021, 08:01 AM
Hát măi bài ca kỳ thị
================
Kỳ thị hiểu đơn giản nhất chính là định kiến xấu về điều ǵ, hoặc ai đó. Nếu có liên quan đến nhóm sắc dân nào th́ đó là kỳ thị chủng tộc.


Nước Mỹ luôn bị dán nhăn kỳ thị chủng tộc v́ thời kỳ miền nam phát triển rực rỡ với các đồn điền bông vải bao la, phải sử dụng rất nhiều lao động nô lệ da đen được mua từ Châu Phi. Nhưng nước Mỹ không phải là tác giả. Nô lệ có mặt từ xa xưa trong tiến tŕnh văn minh của nhân loại.


Thời lịch sử c̣n hồng hoang là vô vàn các cuộc chiến từ mức độ bộ lạc cho đến quốc gia. Kẻ thua cuộc đương nhiên trở thành nô lệ cho người chiến thắng, bao gồm cả gia đ́nh vợ con. Dân Do Thái từng phải làm nô lệ cho người Ai Cập.


Nước Mỹ không sáng chế ra chế độ nô lệ, nhưng đă làm cuộc cách mạng vĩ đại giải phóng nô lệ dưới thời của vị tổng thống vĩ đại Abraham Lincoln.


Đó là năm kết thúc cuộc nội chiến nam bắc 1865. Người da đen không c̣n thân phận nô lệ, nhưng định kiến phân biệt đó không dễ thay đổi chỉ qua 1 đêm, mà là 1 quá tŕnh tiệm tiến lâu dài. Jim Crow,có mặt từ năm 1830, là đạo luật phân biệt chủng tộc ghê gớm nhất. Luật này tách biệt người da trắng và da đen làm 2 cộng đồng riêng biệt trong mọi dịch vụ công cộng, từ y tế, giáo dục đến các phương tiện giao thông.


Đến năm 1964 và 1965 là sự ra đời của 2 đạo luật Quyền công dân và Quyền bầu cử đă thật sự lật đổ Jim Crow, không c̣n những tách biệt trong công chúng nữa. Giai đoạn này cần nhớ đến người hùng, mục sư, nhà cách mạng Martin Luther King Jr với những cuộc biểu t́nh bất bạo động đ̣i hỏi quyền b́nh đẳng cho người da đen.


***


Cho đến nay, có thể nói là nạn kỳ thị đă giảm thiểu đến mức tối đa. Không c̣n sự phân biệt có tính hệ thống, không hề có 1 đạo luật nào phân chia màu da. Người da đen ở Mỹ đạt những thành tựu to lớn nhất mà không một quốc gia nào có thể sánh nỗi, bỏ xa dân da vàng.


Người da đen đă đạt ngôi vị tổng thống Mỹ năm 2008. 1 trong 9 thẩm phán ṭa tối cao là da đen. Hiện có 11 da đen trong số 100 thượng nghị sĩ của cả nước , gần tương đương dân số 12% của cộng đồng da đen. . Con số dân biểu da đen ở Hạ viện cũng tương tự. Đó là chưa nói ở cấp tiểu bang, thành phố, số dân biểu, nghị sĩ, thị trưởng, cảnh sát trưởng da đen không đếm xuể.


Điều này có nghĩa người da đen nếu nổ lực tự thân vẫn có thể vươn đến tầm cao, hơn là lười biếng, bê tha, phạm tội rồi đổ thừa cho kỳ thị.


Dĩ nhiên kỳ thị cá nhân th́ không nói, bởi đó là sự khác biệt trời sinh. Bạn không thể bắt tôi phải yêu thích phụ nữ da đen khi tôi không nh́n thấy họ xinh đẹp. Hoặc 1 tên da trắng kỳ thị, biến thái nào đó chui vào toilet, một ḿnh gào thét chửi bới người da đen th́ mặc xác hắn.


Vấn đề nằm ở chổ tất cả những luật lệ đều phải công bằng, không có chỗ cho màu da. Ai nói rằng có kỳ thị mang tính luật pháp, hệ thống th́ xin chỉ giáo. Giả sử là có th́ 8 năm cầm quyền của vị tổng thống da đen, ông đă làm ǵ với nó?


***


Thế nhưng kỳ thị vẫn là bài ca không quên và không dứt. Kỳ thị trở thành thứ vũ khí lợi hại mang nặng màu sắc đảng phái dành riêng cho đảng DC. Đến nỗi, nếu không hát lại bài này th́ họ không c̣n đủ tự tin về những lĩnh vực khác để chinh phục dân Mỹ.


Hôm 16/3, sau vụ xả súng ở Atlanta, Georgia của tên Robert Aaron Long, da trắng, 21 tuổi, làm 8 người chết. Trong số nạn nhân có 2 người da trắng, và 6 người gốc Hàn. Ngay lập tức báo chí ḍng chính (MSM) đồng loạt gào lên bài ca kỳ thị chủng tộc, kỳ thị người Á châu. Họ ra sức khai thác đề tài, kể những câu chuyện cảm động về các nạn nhân, bi thương hóa sự kiện này càng lâm ly càng tốt.
Trời bất dung gian, một tuần sau, ngày 23/3, một vụ xả súng khác xảy ra ở một cửa hàng bán lẻ, thành phố Boulder xinh đẹp nằm dưới chân dăy Rocky Mountains, ở độ cao 1600 m so với mặt biển, cách thủ phủ Denver 40 km. Nạn nhân lần này là 10 người, tuyền da trắng, và một trong số họ là cảnh sát. Thủ phạm cũng là thanh niên 21 tuổi, da ... trắng, nhưng gốc Hồi giáo Syria, tên là Ahmad Al Aliwi Alissa.


Nhưng lần này bọn MSM không thấy kêu gào là kỳ thị, là thù ghét (hate crime). CNN thậm chí c̣n không đưa tên thủ phạm trong bản tin, v́ cái tên nghe biết ngay là con cháu của Mohamed 😃 . Họ chỉ viết chung chung là nghi phạm, và nguyên nhân c̣n đang trong ṿng điều tra. Đang khi đó, trong vụ Atlanta, chính hung thủ khai không hề có phân biệt màu da, chỉ là liên quan đến nghiện sex, vậy mà báo chí kết luận ngay đó là kỳ thị, khỏi cần điều tra. Xin được cười một phát. Hehehe.


Cùng 1 vụ xả súng giết người hàng loạt, nhưng nếu nạn nhân là da trắng th́ không có ǵ quan trọng. Người da trắng có chết bao nhiêu cũng không sao cả. Không báo nào viết bài về các nạn nhân, kêu gọi ḷng trắc ẩn như vụ ở Atlanta, nhất là viên cảnh sát hy sinh trong khi làm nhiệm vụ, cũng không có lấy 1 lời tán thán.


Rất may là trong số 18 nạn nhân kể trên không có 1 người nào da đen. Nếu không th́ chết mẹ với bọn MSM rồi. Chúng sẽ đồng loạt, ồn ào hát bài ca không quên, ca hoài không dứt, ngầm khuyến khích bọn BLM xuống đường đốt phá cướp bóc....


Cá nhân ḿnh không tin là người da đen mong muốn được thương cảm, bênh vực như 1 kẻ yếu thế như vậy. Thực tế là họ đang bị lạm dụng như 1 thứ vũ khí cho những tham vọng mang đậm màu sắc chính trị.


***


Mới đây thôi, rất thời sự, là vụ tiểu bang Georgia đă thông qua 1 đạo luật, qua đó người bỏ phiếu vắng mặt bằng thư tín phải kèm theo h́nh ảnh và ID để tránh t́nh trạng gian lận.


Ấy vậy mà phe DC vẫn hát lại bài ca kỳ thị, bảo đây là Jim Crow của thế kỷ 21. Kỳ thị chỗ nào khi luật này áp dụng cho bất kỳ công dân nào, không phân biệt màu da, và tránh t́nh trạng gian lận mà đă gây tranh căi rất nhiều trong kỳ bầu cử 2020 vừa qua?
Nghe sao giống gà đẻ gà cục tác quá phải không các bạn. 😃

Larry de King
Nguồn: https://www.facebook.com/larryDking

Hoàng Như Hạ
03-27-2021, 11:01 AM
Đời thợ



Cái ḍng gia đ́nh tui là ... làm thợ. Tui không biết có phải là cái nghiệp hay số phận nhưng lẫm rẫm nh́n quanh quẩn, anh em rồi cô chú bác ,con cô con cậu toàn người cầm... búa hoặc... kéo. Mà có phải học ngu ǵ cho cam. Có đứa em phần thưởng toàn trường năm nào cũng " lụm" hết, vậy mà giờ cũng là ...thợ may. Có đứa khá hơn chút th́ có được cái máy may.... vi tính. Tui hồi đó học sư phạm, tưởng được làm thầy giáo, vậy mà giờ là ...thợ xây. Giờ tới mấy đứa con, cũng đâu đó làm thợ hàn, thợ sắt. Thiệt là tủi thân.! Đôi lúc mơ ước đi làm được mặc đồ vest và đeo caravat, đôi giày nhẹ và bóng lưỡng mà rồi kết cục giờ th́ mỗi sáng mặc bộ đồ túi trên túi dưới, dây lưng lủng lẳng đồ đeo móc, đôi giày có lót sắt đi lộp cộp. Nhưng thôi. Hăy an ủi rằng đó là cái số. Ḿnh hăy chấp nhận và chia sẻ với bà con. May ra giảm được nỗi buồn của người làm thợ... (hôm nay đang rầu v́ cái job làm xong bị khách chê... làm xấu, bắt sửa hoặc hỏng trả tiền. Ức quá ngồi.... viết bài.)


Ông bà có câu " nhất nghệ tinh, nhất thân vinh". Hàm nghĩa là tinh thông, làm giỏi nghề th́ cuộc đời sẽ ... khá ( vinh hiển). Câu này đúng hồi xưa, chứ giờ có nhiều nghề bị chết ngắt v́ máy móc đă thay thế con người nhiều, nếu kể ra đây th́ nhiều lắm. Hồi c̣n ở Nhật , tui biết nghề sửa TV. Quẹt quẹt một chút là có tiền. Đến cái thời TV chưa hư mà người ta đă quăng ra đường rồi th́ biết là dẹp tiệm là vừa. Qua Úc, đi làm mướn rồi học được nghề xây dựng, làm cũng mười mấy năm. Điều ǵ khiến bây giờ làm... hư hơi bị nhiều ta?. Vâng! Không ai tránh khỏi cái... già. Sao mà mắt giờ không thấy rơ mà tay th́... run run.....Cái nhanh nhẹn một thời đi đâu hết.


Chắc cũng v́ cái tương lai của người thợ là như vậy nên bây giờ kiếm người học nghề thiệt khó. Đâu c̣n cái thời ngày nào cũng có người đến xin việc, rồi việc ǵ cũng làm... Giờ hết rồi bà con ạ. Đăng báo muốn hết tiền mà chỉ vài mạng thăm hỏi. Đến làm thử thấy vất vả là....biến.Vừa trả lương cao cao rồi năn nỉ, nhỏ nhẹ để họ học nghề hầu mong có người giúp ḿnh. Vừa phải đối phó với khách hàng, đôi khi bị mắng vốn cũng cười xoà, nhưng gắt gỏng với thợ một chút là họ nghỉ ngay. Đành phải đem cái bực về nhà và cất... ở đáy ḷng. Chứ " giận cá chém thớt" với vợ là ra kư giấy sớm.
Chưa kể người làm thợ , ít nhiều cũng phải mang một số bệnh tật do cái nghề của ḿnh phải tiếp xúc. Nghề nail th́ khỏi nói rồi, nghề xây của tui mỗi ngày cũng xài đủ loại hoá chất có trong ciment, trong sơn... Nghề may th́ cái ǵ cũng ... nhỏ xíu . Chưa 50 mà ai cũng phải đeo kính... lăo. Rồi tiếng ồn, sức nóng... v . v... Ôi! Cuộc đời. Mà không làm , sao có tiền xài đây? Nên biết là độc hại nhưng vẫn phải... nhào vô.


Có điều làm thợ đôi khi cũng vui, vui nhất là khi hoàn thành một công việc , được ngắm nh́n cái " tác phẩm" ( nói cho bảnh chút) ḿnh làm ra. Và nếu được một lời khen hoặc chút tiền " boa" th́ không ǵ vui bằng. Cái tiền " boa" đôi khi không nhiều nhưng nó làm người thợ phấn khởi mà quên ngay cái mệt nhọc. Ở Mỹ nó thành luật. Ở VN nó là " lệ". (" boa" ít c̣n bị ... trả lại. ). Ở Nhật th́... không lấy. Ở Úc th́.... hiếm lắm.


Sống ở Úc tui thấy cách họ dạy nghề rất hay. Dĩ nhiên là phải chỉ dẫn về kỹ thuật. Nhưng họ coi trọng dạy cái " tâm" của người thợ. Nên học nghề để ra trường ở Úc rất khó. Ḿnh phải đi t́m được người thợ nào đă hành nghề để xin thực tập. Người này ngoài sự chỉ dẫn kỹ thuật, c̣n xem xét người học nghề có thích hợp với nghề hay không như tính cẩn thận, làm kỹ, chân thật... mới kư giấy đề nghị với trường để cấp bằng. Có người theo học đến bảy tám năm vẫn không được kư. (V́ họ có trách nhiệm với chữ kư của ḿnh. ).


Nên cái " tâm" rất quan trọng với người thợ v́ có nhiều thứ khách hàng không nh́n thấy được. V́ là người có " tâm" nên tui thấy mấy thợ tuy nghèo nhưng ít khi bị " ế" vợ hay ế chồng là dzậy . Cái tâm của nghề khiến tánh t́nh thật thà. Nên ngoại h́nh có xấu chút cũng được mấy anh, mấy em thương hoài.


Thôi! Tâm sự với bà con chút rồi cũng phải đi làm, đi sửa. Lỗ vốn là cái chắc c̣n bị nặng nhẹ. Nhưng nghề cũng là nghiệp, đâu dễ bỏ. Có buồn rồi cũng sẽ có vui. Đổ mồ hôi nhưng cũng phải có chút nước mắt mới cầm được đồng tiền hén!


Jimmy Nguyen Nguyen

Nguồn: https://www.facebook.com/jimmynguyen.nguyen.35

Hoàng Như Hạ
04-03-2021, 08:18 AM
Kỳ thị chủng tộc - Bài ca đang lỗi nhịp
=========================
Hôm qua, lúc 1 giờ trưa, 1 người đàn ông chạy đâm xe vào điện Capitol, bật tung thanh chắn và đụng thẳng vào các sĩ quan canh gác. Hậu quả là 1 người chết, 1 người bị thương. C̣n nghi phạm cũng bị bắn chết.


Xui 1 cái, nghi phạm Noah Green là người da màu, 25 tuổi, là cảm t́nh viên của Louis Farrakhan, một trong những nhà lănh đạo của phong trào quốc gia theo Hồi giáo ở Mỹ. Nếu Noah là da trắng th́ quá ngon, báo chí sẽ gào lên là tội thù ghét (hate crime), hay là do ông Trump xúi giục. Đă vậy hắn ta lại c̣n cảm t́nh với Hồi giáo. Xem như không có ǵ để có thể khai thác được.


Thật uổng công bà Pelosi cho vệ binh quốc gia canh pḥng điện Capitol hàng tháng trời, với lư do sợ dân ủng hộ Trump tấn công. Nay hàng rào vừa gỡ bỏ không được bao lâu th́ xảy ra vụ tấn công giết người này. Hung thủ là da màu, đă vậy c̣n ủng hộ Hồi giáo, mới đau.


***


Bài ca kỳ thị lần này coi bộ bị lỗi nhịp nhiều quá. Khi vụ thảm sát ở Atlanta vừa xảy ra, bài ca vừa trỗi dậy không bao lâu lại có vụ thảm sát khác ở Colorado với nạn nhân là 10 người tuyền da trắng, nên hơi bị sượng. Tiếp sau đó là 2 vụ tấn công người da vàng. Nạn nhân là 1 thanh niên trên xe điện, bị đánh đến xỉu. Người thứ 2 là 1 phụ nữ lớn tuổi, bị đá đạp, hành hung nặng. Hung thủ lại là 2 tên da đen. Tiếp là vụ 2 cô gái tuổi teen 13 và 15 cướp xe bỏ chạy làm chết tài xế Uber Eat cũng là da màu. Rồi cách đây mấy ngày, thêm một vụ thảm sát 4 người ở quận Cam, California, hung thủ cũng không phải da trắng, mà là gốc Hispanic, tên Gonzalez. Quá xui. Bài ca chưa kịp lên cao trào đă vội xuống.
Nay lại bồi thêm vụ tấn công điện Capitol gây án mạng này, kẻ thủ ác vẫn là da màu. Xem như bài ca chưa đến phần điệp khúc phải tắt điện luôn. Giàn đồng ca báo đài ḍng chính MSM nín khe, không c̣n đồng loạt ngân vang bài kỳ thị như mọi khi nữa. Quá nhọ. Pelosi chắc phải dựng lại hàng rào và cho vệ binh canh gác tiếp thôi.


Mặt khác, thật may cho phe ông Trump. Nếu hung thủ lần này là da trắng và fan của ông th́ biết tay với bọn MSM. Quốc hội sẽ họp ra luật lên án ông xúi giục tấn công điện Capitol, trục xuất ông ra khỏi nước Mỹ luôn cũng không chừng.


It's not black or white
Nor is it yellow or brown
All lives should matter.

Lary de King

https://www.facebook.com/larryDking

Kiến Hôi
04-03-2021, 01:56 PM
Tên lừ đừ ...NOAH GREEN ( YAHOO) :read: lấy h́nh xuống! xấu xí như vc :tease:

Hoàng Như Hạ
04-03-2021, 08:20 PM
Nói thiệt là không hiểu sao mà cứ đa số tội phạm gây loạn là .... "họ".
Cách đây 1 năm, một buổi trưa mùa hè, lúc đó NH đi làm tóc gần nhà, chỉ khoảng 5 phút xe. Con đường ṿng về nhà cũng chỉ vài ba đoạn ngắn nhưng ḷng ṿng. Trưa vắng, NH đang chạy tốc độ chậm th́ nghe xe police hú vang, 1 bên trái, một phía trước, ... họ quay xe ngược chiều và mở đèn inh ỏi, làm ḿnh bị bấn loạn phải chạy chậm và tấp vào lề, phía sau cũng có một chiếc chạy như ḿnh, cũng quờ quạng. Nh́n bên trái th́ thấy hai nàng polices phóng xuống xe ào ào chạy vào một con đường nhỏ. Sau đó nh́n th́ thấy bóng một gă hắc quẩy (tuổi teen) phóng qua và hai nàng phóng theo.... lúc đó chợt hú hồn nh́n lại và ḿnh cũng đề ga chạy, xe sau cũng chạy theo luôn, ... về nhà mà c̣n giật ḿnh, giật ḿnh v́ khu vực đó nh́n thoáng qua th́ rất an ninh....

Kiến Hôi
04-04-2021, 06:46 AM
Nói thiệt là không hiểu sao mà cứ đa số tội phạm gây loạn là .... "họ".
Cách đây 1 năm, một buổi trưa mùa hè, lúc đó NH đi làm tóc gần nhà, chỉ khoảng 5 phút xe. Con đường ṿng về nhà cũng chỉ vài ba đoạn ngắn nhưng ḷng ṿng. Trưa vắng, NH đang chạy tốc độ chậm th́ nghe xe police hú vang, 1 bên trái, một phía trước, ... họ quay xe ngược chiều và mở đèn inh ỏi, làm ḿnh bị bấn loạn phải chạy chậm và tấp vào lề, phía sau cũng có một chiếc chạy như ḿnh, cũng quờ quạng. Nh́n bên trái th́ thấy hai nàng polices phóng xuống xe ào ào chạy vào một con đường nhỏ. Sau đó nh́n th́ thấy bóng một gă hắc quẩy (tuổi teen) phóng qua và hai nàng phóng theo.... lúc đó chợt hú hồn nh́n lại và ḿnh cũng đề ga chạy, xe sau cũng chạy theo luôn, ... về nhà mà c̣n giật ḿnh, giật ḿnh v́ khu vực đó nh́n thoáng qua th́ rất an ninh....

Cô bây giờ c̣n trẻ c̣n khoẻ nên tập chạy bộ cho thiệt cừ, lỡ mai mốt đi bộ gặp mấy thằng teen núp trong góc lén lút chích choác cái gọi là ...rock th́ cô phải bỏ chạy cho thiệt nhanh như "Forest Gump" vậy!!! :grin: Có một thời, tui mướn pḥng trong khu Ghetto vậy mà êm ru. Chúng nó qua khu giàu giàu chôm chỉa trộm cắp bên đó. C̣n khu chúng ở để giành làm mật khu sợ quậy quá cảnh sát để ư như lính VNCH hay hành quân tảo thanh khu vc vậy!Điều đó đă khiến cḥm xóm khu giàu hơn khóc như bộng :cry:. Tuy nhiên chuyện đó chỉ thỉnh thoảng mới xảy ra một lần mà thôi, đừng sợ lắm, biết để né đi là điều hay. Không có xă hội nào tuyệt đối an toàn cả để người ta tản bộ thanh thản :sad:

_______________________________________________

ca hát là liều thuốc khoẻ. Dạo này cô ca hay ( truyền cảm) hơn hồi trước :applause: thân tặng cô đoá hoa của thính giả mộ điệu :rose::applause::applause:

Kiến Hôi
04-04-2021, 09:08 AM
Tui đem chuyện của cô kể cho chú Phu Khuân Vác nghe. Chú ấy nói rằng cô đă ứng phó với t́nh thế một cách khôn ngoan. Nghe tiếng c̣i hụ của xe cảnh sát th́ b́nh tỉnh nép xe ḿnh vào sát lề nhường quyền ưu tiên cho họ thi hành nhiệm vụ và điều hay nữa là cô không phóng theo hai người cảnh sát để chộp cổ tên tội phạm :grin: v́ có thể tên kia có súng hay dao. Bị dồn vào đường cùng, nó tuyệt vọng nhắm mắt bắn đại trúng ai th́ trúng. Cảnh sát có mặc áo giáp bên trong nên tương đối an toàn hơn. C̣n cô th́ chỉ mặc một áo đi làm tóc nên nguy hiểm lắm!. Chú Vác nói hay là cô thử thi vào làm cảnh sát xem sao?:grin: Đời nhà binh không phải lúc nào cũng buồn.Thử tưởng tượng cô thét nó ngừng lại, nó bỏ chạy mất, cô rượt theo. Vui đáo để .....hé ?:rose:

Kiến Hôi
04-04-2021, 10:48 AM
https://cdn10.bigcommerce.com/s-x8dfmo/products/1700/images/24758/Demi-Moore-in-GI-Jane-Premium-Photograph-and-Poster-1005461__42958.1432417905.1280.1280.jpg?c=2

Demi Moore in GI Jane movie :grin:

Hoàng Như Hạ
04-26-2021, 06:20 PM
ĐĂ TH̀ CÓ ĐĂ, NHƯNG HỒI HỘP NHIỀU HƠN

Texas là một trong những tiểu bang của nước Mỹ đă cho mở cửa 100% trong thời điểm hiện tại (tháng 4/ 2021).

Khoảng thời gian nguyên năm dịch bệnh vừa qua, Texas cũng chỉ có "loạng quoạng" chút xíu trong khoảng thời gian đầu, sau đó mọi sinh hoạt kinh tế đă tương đối trở lại b́nh thường ngay, tuy số người dân nhiễm Covid 19 cũng tương đối cao.
Trong khi California đă bị đóng cửa cả 3-4 lần, rồi c̣n thêm lệnh giới nghiêm cho luôn mấy bận.
Bởi thế người dân Texas phần lớn đă nh́n tới California với ánh mắt thương cảm!

2 cuối tuần liên tiếp ghé Houston để hát.
Cuối tuần trước, bay tới Houston lúc 2h trưa mà 5h chiều đă phải có mặt ở chỗ hát (45 phút lái xe từ khách sạn), thời gian quá gấp gáp, chẳng có thời gian để làm ǵ cả nên hoàn toàn không có cảm nhận được ǵ!

Ngày thứ bảy hôm qua, đáp xuống Houston lúc 1h30 trưa mà 6h chiều mới phải có mặt ở chỗ hát (10 phút lái xe từ khách sạn), nên có được chút thời gian đi ăn trưa.

Nhà hàng Mỹ ở trong khu Galleria, một khu sang, ngay ven ngoài khu shopping Galleria lớn nhất của Houston.

Nhà hàng có khu ngồi bên trong & cả bên ngoài. Và v́ vào ngày thứ bảy cuối tuần lại đẹp trời, 2h30 trưa mà cả trong ngoài ǵ cũng đều ... đông nghẹt người.

Phía bên ngoài ngồi dưới những tàn cây bóng mát, có ban nhạc sống tŕnh diễn rất sinh động, nên hầu như ai cũng thích ngồi ngoài.

Khoảng sân rộng, bàn ăn cùng ghế ngồi để san sát nhau, chỉ để chừa chút lối đi cho những người phục vụ mang đồ ăn cùng nước uống ra cho khách. Nói về "giăn cách xă hội" để ngăn dịch th́ từ này như ... không hề có ở nơi đây.

Khách ngồi ăn uống thoải mái, không hề thấy một khuôn mặt có đeo cái khẩu trang nào, ngoại trừ những người phục vụ th́ người nào cũng đeo (có lẽ đây là quyết định của phía nhà hàng bắt nhân viên của họ đeo).

Toàn tiểu bang Texas đă băi bỏ lệnh "bắt buộc đeo khẩu trang khi đi ra đường" từ cả tháng trước rồi. Tuy nhiên, ai muốn đeo th́ vẫn cứ đeo. Và v́ thế khách ăn nhà hàng... chẳng ai đeo cả.
Và tiểu bang Texas đă tạo điều kiện cho mọi người dân trên 16 tuổi có quyền đi chích ngừa bất cứ lúc nào từ cả tháng nay rồi nên phần lớn đă được tiêm chủng đầy đủ.

Ban nhạc 4 người mà chơi nghe đă tai, âm nhạc châu Mỹ La Tinh dồn dập, vang dội. Khách ngồi thoải mái nói cười dưới cái nắng nhè nhẹ mơn man của một ngày tốt trời.

Toàn bộ bầu không gian nh́n ... "lạ lẫm" cho một người mới bay từ thành phố Los Angeles của California qua như ḿnh.
Toàn cảnh trông như "những ngày b́nh yên trước dịch" của khoảng thời nào đó trong quá khứ, trong khi hiện tại California vẫn c̣n bị ràng buộc bởi nhiều thứ để ngăn dịch (như đeo khẩu trang, tuân hành dăn cách xă hội, nhà hàng chỉ cho ngồi 50% chỗ, v.v...)

Một bữa ăn thật ngon miệng.
Miếng steak mềm mại hết xẩy. Nhưng có lẽ đă ngon hơn hẳn lên nhờ được ngồi trong một cái bầu không gian cho cái cảm giác "dịch bệnh như đă không c̣n hiện hữu trên trái đất" (tuy trong bụng cũng hồi hộp lắm).
Cùng cái cảm giác giống như cảm giác của những năm 76, 77 ở Sài g̣n, khi "văn hoá Mỹ Nguỵ" đang bị cấm đoán mà bỗng nghe được từ đâu đó mở nho nhỏ một bản nhạc hoà tấu ngoại quốc quen thuộc. Lắng nghe trong sự hồi hộp mà ḷng thấy thật đă ...

Buổi chiều tới nơi diễn, gặp khách chạy tới bắt tay mừng rỡ chào đón.
Những cái bắt tay thân thiện đă làm hồn vía lên mây, làm ... điếng cả người!
Những cái bắt tay, tay chạm tay đầu tiên trong hơn một năm dài để mà lựng khựng bối rối v́ không biết làm cách nào để mà ... rút tay về!
Đă một năm hơn, người dân California tự khi nào đă quen với cách chào hỏi "chạm cùi chỏ nhau". Quen với cái "tránh tối đa sự đụng chạm nhau không cần thiết". Để rồi những cái bắt tay thể hiện sự lịch sự - thân thiện của con người tự lúc nào đă trở nên... lạ lẫm.

Lúc diễn khách tới th́ thầm vào tai.
Nhạc lớn quá, không nghe rơ, hỏi lại. Khách nói lại, hét lớn hơn. Sự cảm nhận những tia nước miếng văng lên mặt cũng làm cho sợ! Đứng lắng nghe coi khách nói ǵ mà người cứng đơ v́ ... hoảng. Để rồi sau đó rút về chỗ ḿnh ngồi, rút chai xà bông rửa tay ra mà kín đáo khử trùng đôi bàn tay. Rút tờ giấy khử trùng ra mà kín đáo lau mặt cho ḷng ... bớt hồi hộp.

Dịch bệnh vẫn c̣n đây tuy nước Mỹ cũng đă được chích ngừa nhiều. Ấn Độ đang bị virus tấn công một cách khủng khiếp, bệnh viện mấy ngày qua đă không c̣n tiếp nhận bệnh nhân, ống thở khan hiếm trầm trọng.
Tập một thói quen mới th́ khó lắm, nhưng buông nó ra th́ thật là dễ dàng.

Bay show lại đó nhưng ḿnh đă quyết định những thói quen mới của thời dịch bệnh tuy có làm khó chịu nhưng bản thân sẽ giữ ở mức tối đa cho tới khi nào mọi chuyện an toàn trở lại.
Làm như thế có hơi cực, có hơi mất thêm chút thời gian nhưng sẽ giữ cho bản thân được chút b́nh an tâm hồn mỗi khi ở show về lại pḥng khách sạn, hay những lúc bay trở về nhà.

Khi nào mọi thứ nếu có b́nh an trở lại, ḿnh sẽ vô cùng sung sướng để mà thẳng tay dứt bỏ ngay những "thói quen mới" này để trở lại sự b́nh thường trước đây.

Sẵn cuối bài khoe luôn:
Hồi sáng lên máy bay, cô tiếp viên hàng không phát cho mỗi người khách một gói nhỏ giấy khử trùng. Vào ghế, ḿnh xé ngay ra mà kỹ lưỡng khử trùng lau ngay cái vùng không gian đó.
Hai người khách ngồi kế bên đă ngồi xuống rồi, liếc thấy, thế là cũng xé giấy ra mà lau lấy lau để.
Hàng ghế dưới thấy hàng ghế trên làm thế, nhột, cũng xé giấy ra mà lau chỗ ngồi của ḿnh.
Hàng ghế xê xế đó thấy thế cũng đứng lên mà chà chà, lau lau.
Nguyên một khoảng đầu máy bay loi nhoi nhỏm lên nhỏm xuống mà lau chùi liếc thấy mà vừa vui mắt vừa buồn cười.

Từ giờ trở đi, mỗi lần lau ghế trên máy bay ḿnh sẽ làm rơ rệt hơn để những người chung quanh thấy để mà làm theo (tuy có nhiều người tự giác làm).
Bởi v́ khách bay đâu phải người nào cũng bay thường xuyên.
Những người ít bay đă không nghĩ hoặc không biết luôn tới chuyện khử trùng chỗ ngồi trên máy bay này. Nhưng nếu thấy người khác làm, họ sẽ làm theo. Tốt cho tất cả mọi người...

Don Hồ
Thứ hai 26 tháng 04, 2021

(Gặp nhà hàng nhộn nhịp, đông & vui mắt quá nên bấn xúc xích lên, quên ngó cả tên nhà hàng.
Cảm ơn anh Tử Anh đă cho một bữa trưa ăn rất ngon miệng)

NGUỒN:
https://www.facebook.com/photo?fbid=315364536617606&set=a.246050643548996 (https://www.facebook.com/photo/?fbid=315364536617606&set=a.246050643548996&__cft__[0]=AZU3KbdKyjkV06-qWUCyunsViutnLlVvVX4lcSFp2XaAQ72dJB4fLF8Rxlje6eEdib-ZkDf-HBq8H4lzhCuqD1n5WS81oSBXUjhG_h88BD0f0WNQaE-d5MoW8orWAtpNBZR6YPhrCIOidivEx-flgU64&__tn__=-UK-R)

Hoàng Như Hạ
04-30-2021, 09:05 AM
ĐÀO BUỒN ĐÀO BẬT KHÓC
(Bài đăng lại)

30 tháng 4, 1975 tuổi c̣n quá nhỏ để hiểu biết những ǵ đă đang xảy ra ở bên ngoài xă hội. Chỉ nhớ rất rơ cái bầu không khí thật ngột ngạt và hầm của một buổi trưa tối đen v́ bên trong căn nhà bị đóng cửa kín mít.
Bên ngoài thỉnh thoảng có những tiếng xe gắn máy hốt hoảng vút qua.
Bên trong nhà chỉ có tiếng x́ xầm của bố mẹ và ánh mắt hoang mang rụt rè của 5 đứa trẻ.

"Đào Buồn Đào Bật Khóc" đă được biên xuống 11 năm trước (04/2010).
Đă 46 năm đă trôi qua mà tiếng th́ thầm của bố mẹ trong buổi trưa nóng hầm hập cuối tháng 4 ngày nào vẫn như rơ mồn một...

----------------------------------------

ĐÀO BUỒN ĐÀO BẬT KHÓC

Tôi rất thích ăn đào hộp, thích từ thuở bé. Mê sao là mê những miếng đào vàng lườm trong nước đường sền sệt, được múc ra từ những lon thiếc cao, tṛn.

Thưở quân đội Mỹ c̣n trú đóng ở miền Nam Việt Nam, những hộp đào này được bố mẹ nhờ ai đó mua từ trong PX (Post Exchange: Một nơi bán những đồ gia dụng cho quân nhân Mỹ ở Sài g̣n) hoặc mua ở khu chợ Dân Sinh, nơi chuyên bán những đồ hộp của quân đội, về cho con ăn.
Không phải ngày nào cũng được ăn đâu, mà lâu lâu mới được khui một hộp để cả nhà chia nhau mỗi người vài miếng bỏ đá bào vào nhâm nhi tráng miệng. Hoặc giả bữa nào ai trong gia đ́nh được thưởng ǵ đó, th́ mới được khao cho cả nhà ăn thả ga.

Và hôm ấy ... đặc biệt!
Anh em chúng tôi không phải đi học.
Đă vậy, chẳng thưởng ǵ ai mà được khui tới những 2 lon đào hộp to. Thêm cả hộp nho khô thật to cũng được khui ra, rồi nào bánh bích-qui (biscuit), đồ khô, ối chao ... ê hề...
Mẹ không nấu cơm, anh em chúng tôi được ăn đồ tráng miệng thế cơm trưa, anh nào anh nấy sướng ... tê người.

Trời vừa mới xế trưa mà đă hầm hập, nóng lắm. Đă thế cửa chính lẫn cửa sổ chả hiểu sao c̣n bị đóng kín bưng chẳng mở toang đón gió như thường ngày!
Ngoài đường thỉnh thoảng có những tiếng xe máy rồ ga chạy thật vội vàng đâu đâu xa xa. Rồi lâu lâu, lác đác một vài tiếng súng nổ vu vơ...

Hàng xóm lẫn trong nhà chúng tôi th́ im phăng phắc, chỉ có tiếng rào rạo nhai đồ khô trong miệng của anh em chúng tôi là rơ mồn một...

Bố mẹ không ăn. Cả nhà đang tụ hết lại ở trong pḥng khách.
Hai ông bà nhỏ to bàn tán ǵ đó với khuôn mặt thật lo lắng & nghiêm trọng lắm. Chiếc radio nho nhỏ chạy bằng pin đang được bố nâng lên tận tai mà chả thấy phát ra tiếng ǵ ngoài tiếng rè rè của sóng...

Không ai để ư ai.
Tôi sung sướng, đang tự tác tẩm ngẩm múc thêm đào từ hộp vào chén của ḿnh th́ bị giật ḿnh v́ chiếc radio bỗng ọ ẹ rồi phát tiếng nói. Giọng trầm trầm của một người đàn ông chậm răi, từ tốn, buồn buồn.
Bố vội xoay xoay cái nút mở volume cho to lên thêm. Mải lo ăn nên tôi chẳng màng để ư người đàn ông kia nói ǵ cho lắm, đại loại như là:

- "Tôi là tổng thống Dương Văn Minh..., buông súng đầu hàng..., để tránh đổ máu..., ...chuyển giao chính quyền ", ǵ ǵ đó...

Dường như cái radio nhỏ kia bỗng trở nên nặng nề hơn gấp bao lần, bố chẳng c̣n nâng nổi nó lên bên tai... Bố và mẹ, hai ông bà mỗi người một hướng mà lịm người đi, chẳng c̣n ngó nhau!
Rồi một chập sau, chiếc radio lại ọ ẹ rồi oang oang vang lên giọng Bắc thật Bắc sắc lẻm và đầy sự đắc thắng của một người đàn ông khác với những ngôn từ thật lạ tai: -

- "Đây Ủy Ban quân quản thành phố Sài G̣n..."

Mẹ lúc này như chẳng c̣n ḱm nổi, bà bật khóc lên. Ban đầu chỉ rấm rứt rồi dần chuyển qua thảm thiết hơn:

-"Ôi ông ơi là ông! Chúng tôi đă chạy ông đă bao năm rồi nay giờ sao lại gặp lại thế này... Hức hức hu hu hu..."

Ngạc nhiên buông muỗng đào xuống, tṛn xoe cặp mắt ngó mẹ... Mẹ đang kêu "ông" nào thế nhỉ???

Mẹ, tay ôm mặt, hai vai rút lại, rung lên từng chập theo cơn khóc nức... Bố cũng như mất hẳn vẻ b́nh tĩnh thường nhật, ông hơi lảo đảo đứng dậy, mở khẽ cánh cửa tủ, lục đục lượm lặt vài món ǵ trong đó. Ông cuộn chúng lại cùng với lá cờ, vuốt nhẹ như vỗ về, rồi bắc thang, leo lên và nhét sâu vào cái hộc trên nóc nhà...

Ngoài đường có tiếng lao xao, mẹ hoảng hốt dáo dác, im bặt tiếng khóc. Bố trở vội lại pḥng khách gom hết anh em chúng tôi lại ôm trong ṿng tay. Bố khẽ nói, có thể thấy ông đang thật ráng để giữ b́nh tĩnh:

- "Bắt đầu từ giây phút này sẽ có nhiều thay đổi trong đời sống của gia đ́nh chúng ta. Không biết rồi tốt xấu sẽ ra sao, nhưng bố muốn rằng các con phải can đảm lên..."

Và rồi bố nghẹn... nhưng ṿng tay ôm của ông kéo chúng tôi vào, xiết chặt hơn.
Mẹ cũng tiến vội lại...
Cả nhà im lặng ôm nhau trong tiếng xụt xịt của mẹ...

Tôi vẫn c̣n ngậm miếng đào mềm, ngọt lịm trong miệng, nhưng chẳng dám nhai...

Ngày hôm ấy - 12 giờ rưỡi trưa của thứ tư 30 tháng 04 năm 1975. Ngày Sài-g̣n thất thủ, chính thể Cộng Hoà của miền Nam Việt Nam xụp đổ!!!

Cho tới ngày hôm nay, tôi vẫn mê ăn đào hộp.
Không mê đến nỗi phải đi ra siêu thị mua về ăn hàng ngày, nhưng lâu lâu thấy ở đâu đó có để cho ăn tráng miệng thế nào cũng phải bỏ vài miếng vào đĩa để dành, để ăn sau cùng.
Nhưng mỗi lần ăn về sau này, trăm lần như một, lúc nào cũng thấy đào tuy vẫn ngọt như xưa nhưng dường như có pha đậm theo vào một tí muối mặn của những giọt nước mắt mẹ khóc năm nao.
Phải chăng đào cũng biết buổn, đào cũng ... bật khóc theo mẹ từ dạo tháng 04 năm ấy?!

Don Hồ
3:43 sáng 28 tháng 04, 2010. 35 năm sau vào một đêm rả rích mưa...

NGUỒN:
https://www.facebook.com/photo?fbid=317822249705168&set=a.246050643548996 (https://www.facebook.com/photo/?fbid=317822249705168&set=a.246050643548996&__cft__[0]=AZXqPF_ezI9Svvr7hDANsfRar9NDTokcOhCl4xsW3xlg_2bgVb0OxUmzd9aW88O4-Gb80y8jE9qHaMeD4QN-cVQM3wO8fn9EjW0LW_dEgIg4UnQM_F0FNec7ABGRLXs5hFk1j-vPLBiw91env_Lr2oUl&__tn__=-UK-R)

Hoàng Như Hạ
05-02-2021, 03:12 PM
Đọc bài này của anh Jimmy mà tức cười, cười ra nước mắt luôn :grin:
-----------------------------------------------------

Trường Sơn đông...

Sau cái ngày 30/4 mấy chục năm trước đó, bà con lục tục lo đi kiếm cơm ăn trước đă. Bây giờ rảnh rỗi th́ nh́n lại lịch sử rồi phê phán, chớ hồi đó những người sống nhờ đồng lương của ông già đi lính th́ tháng trước tháng sau là thấy khủng hoảng rồi. Phải công nhận dân ta có câu " trời sanh voi trời sanh cỏ " thật đúng. Từ những người chỉ biết cầm cây bút, tui và mấy đứa em xuống ḷng lề đường gia nhập đoàn quân bán chợ trời.

Tưởng làm cái ǵ khó chớ bán chợ trời cũng dễ. Đứng xớ rớ đầu đường, gặp ai cũng hỏi " có ǵ bán không?". Những người cùng hoàn cảnh như ḿnh, phải bán những vật dụng trong nhà để mua đồ ăn qua ngày. Ai mua? Đó là đoàn quân chiến thắng. Họ cũng làm sao cho có tiền để mua hàng hoá về làm quà hoặc sử dụng. Đồng hồ là món được ưa chuộng nhất, rồi đến chiếc sườn xe đạp, con búp bê rất đắt hàng. Đồ điện tử như máy cassette, radio là giành giật nhau mua. Tui có chút vốn ra chợ trời cũng nhờ " làm c̣ ". Đi rảo trong xóm, có nhiều gia đ́nh muốn bán đồ nhưng c̣n chút sĩ diện nên không đem ra chợ, nhất là những món cồng kềnh như bàn ghế, tủ giường...., tui dắt người vào mua và xin chút tiền c̣m.

Sau này đoàn " c̣ " đông quá, kiếm ăn không nổi. Tui kiếm chỗ ngồi hẳn lề đường bán đồ mỹ nghệ. Nói cho oai chớ tui kiếm ván thông mỏng, sơn đỏ, sau đó lấy cưa lọng cưa gỗ ráp thành những h́nh như Chùa Một Cột, Dinh Độc Lập.., bán cũng chạy. Nhất là h́nh chiếc trực thăng trên bầu trời, ngồi cưa đến đâu khách mua đến đó. Ngón nghề này học được nhờ môn thủ công trong trường SP. Làm được chừng một tháng th́ bà con bắt chước quá xá, tui dẹp tiệm. Lúc này trường kêu gọi sinh viên trở lại học tiếp.

Trở lại trường, ánh mắt u buồn nh́n nhau, có nhiều bạn mất tích, có nhiều bạn là người cm, tự đứng ra làm lănh đạo, chỉ trỏ mọi người ngay cả thầy cô cũ. Lúc này ai cũng thủ phận ḿnh, trước mắt phải sống mà cái từ mới gọi là " tồn tại ". Mọi thứ phải để trong ḷng, ai cũng ngoan ngoăn. Lúc này các giảng viên là người miền ngoài, dạy chính trị. Tụi tui tập làm quen với tiếng ngọng, tiếng trọ trẹ, với các từ mà nghe nhiều khi không hiểu : các bạn sau khi thảo luận xong th́ làm " thu hoạch " nhé...( ủa, đâu có trồng hay nuôi cái ǵ đâu mà... thu hoạch ). Dần dần rồi cũng quen, nhiều bạn sử dụng tiếng " mới " rất thành thạo trừ.... tui.

Phải học cả hai buổi nên đem cơm trưa, đây là cái điều chưa hề có trước ngày 30/4 năm ấy. Xưa nay, dân Saigon đi học hay đi làm , trưa là đều vô quán. Gần trường học luôn có quán cơm bán cho sinh viên, ngon rẻ và có cho ghi sổ. Viết đến đây tui có hơi bồi hồi. Chúng tôi thường ngồi ăn chung, ai có đồ ăn th́ trút ra dĩa chia sẻ với nhau. Tui th́ chỉ có chút rau luộc với món thịt kho " muối bác " ( cho muối với thịt nấu nhừ thành nước sệt sệt ). May có nhóm bạn ở ngoại thành như Thủ Đức, B́nh Chánh. Gia đ́nh các bạn có làm nghề nông nên lúc này ít ảnh hưởng đói kém. Các bạn thường có cá chiên hay thịt luộc. Tất cả bày ra ăn chung. Lúc khốn khó mới biết t́nh người. Chúng tôi đă có những kỷ niệm đẹp như vậy.

Cũng phải công nhận mấy thầy dạy chính trị khá mềm dẻo đúng kiểu sư phạm. Mấy ổng nói để chuyển hoá mấy cái đầu có " sạn " của sinh viên không phải dễ nên toàn những người chính trị viên kinh nghiệm cùng ḿnh mới được vào dạy cho sinh viên. Tui nhớ bài học : có "linh hồn " hay không. Dĩ nhiên đối với cộng sản là không có. Nên có cho thảo luận đủ kiểu, cuối cùng kết luận cũng phải là : chết là hết . Để chi? Người không tin vào cái ǵ sau khi chết th́ có thể làm bất cứ điều ǵ mà không sợ . Vậy mà có bạn đứng lên hỏi : trong di chúc ông HCM có nói dưới suối vàng sẽ gặp Mác và Lê nin mà...., vậy là b tin có linh hồn chứ... Giảng viên lái qua chuyện khác... hihi!

Nhưng rơ ràng sau khoá học mấy tháng cũng có nhiều bạn "chuyển biến " , bắt đầu mở miệng là giáo điều y hệt mấy thầy chính trị. Nói chi là cả một nửa quốc gia và bây giờ là một nước, được tuyên truyền từ ngày này qua ngày khác.

Khi học chính trị, cứ mỗi giờ là nghỉ mươi phút, khi vào tiết học th́ phải có văn nghệ khoảng mươi phút. V́ khi học mọi người phải vào tổ và có tổ trưởng, nên các tổ phải thay phiên nhau có tiết mục văn nghệ. Cái này mới đầu cũng khó v́ phe ta chưa quen với nhạc mới , gọi là nhạc cm. Mà cái bài cứ đồng ca hoài là như có ổng trong ngày vui đại thắng th́ hát đi hát lại phát ngán. Tui hát được bài " Lá Đỏ ", câu cuối " hẹn gặp nhé giữa Sài iiii g̣n ooon", câu này tui rê như sắp xuống xề trong cải lương, bị thầy phê b́nh liền " ẻo lả, mất hùng khí của bản nhạc ...". Một nhóm bạn khác chơi bài Saigon đẹp lắm, mới đầu thầy khen hay, sau này có ai méc là nhạc hồi trước, cả nhóm bị viết kiểm điểm.Một bạn gái ca bài " cô gái Saigon đi tải đạn ", nhạc đỏ đàng hoàng mà bị cấm hát, sinh viên nhao nhao khiếu nại, thầy nói câu " a ! xe tăng cháy , ngay trên đường phố của quê em đó..", hừm, xe tăng cháy trên đường phố Saigon toàn... T54....

Giữa khoá học có một đêm văn nghệ toàn trường, nhóm tui có tiết mục múa " tiếng chày trên sóc Bombo ". Tui đạo diễn. Dễ ợt, bài này chế nhịp chachacha, đi tới nhắp một cái rồi đi lui. Đánh đàn guitar vừa vuốt dây vừa gơ vào thùng , phần nhạc tạm ổn. Phần đạo cụ th́ nữ mặc áo ǵ cũng được nhưng phải quấn... " xà rông ". Lấy mấy cái khăn trải bàn cho mấy nàng cuốn lại là xong. Cái gùi th́ lấy giấy cạc tông cuốn tṛn, vẽ sơn xanh đỏ tím vàng là được. Bên nam chưa nghĩ ra trang phục, có bạn bàn lấy lá chuối tước thành sợi quấn quanh cái ... tà lỏn làm thành ... khố chuối coi bộ êm. Mấy bạn ở quê đem đống lá chuối ngồi kết lại, khi múa cái mông lắc lắc lá chuối run rẩy xem cũng ấn tượng núi rừng dữ lắm , đám ở quê c̣n đẽo cho mấy cái chày. Tập dợt cũng cả tuần, vui lắm, luôn rộn tiếng cười.

Đêm tŕnh diễn, tui lấy giấy bóng kiếng cắt thành những h́nh tam giác dán vào cái quạt máy, để nằm ngửa giấu trong mấy cây củi, khi cắm điện là giấy bay phất phới như ánh lửa bập bùng ( lửa bập bùng, tiếng chày khua cắc cum cum cụm cum...), cũng đâu biết Bombo nó ở đâu và người dân tộc ǵ đen trắng ra sao, chớ sinh viên nam lúc tập th́ mặc đồ, chừng ra múa cởi trần th́ trắng bóc . Cái chày th́ bọn nhà quê làm nặng quá, quơ chưa hết bài mà nhấc không nổi. Chưa kể sinh viên ốm đói, đưa chày lên là thấy xương sườn lủ khủ. Tai hại nữa là đám lá chuối, mới để từ sáng đến tối là nó khô queo, đeo vô ḷi quần tà lỏn chớ không thấy... khố. Tui đánh đờn mà nhịn cười không nổi. Thiệt là qua bài múa mà thấy được... tương lai.

Cũng may, giữa lúc hỗn mang đó th́ có bài hát Trường Sơn Đông Trường Sơn Tây có vẻ " mùi ", có hơi hướng bolero chút đỉnh nên bài này có đến mấy tổ tŕnh diễn. Dĩ nhiên văn nghệ là phải có ganh đua, tui bàn tổ ḿnh làm tân cổ giao duyên, bịa ra một bài thơ cho ngâm trước kiểu như " ai mua trăng tôi bán trăng cho " rồi mới vô " đường lên dốc đá nửa đêm trăng tà....", thí dụ như vậy. Kiếm được một bạn người miền trung ngâm thơ, một cặp nam nữ giọng bắc hát , soạn hoà âm cho bốn bạn khác đi bè. Chậc chậc! Tối tŕnh diễn có mấy chú bộ đội đóng gần đó cũng tới xem ( chủ yếu là " địa " các em gái Saigon). Có chú nói có vẻ thật: mấy anh chị miền nam mà chơi hay hơn miền bắc ( hồi đó cái ǵ nhất cũng miền bắc, kiểu ....tủ lạnh ...chạy đầy đường).

Cái dân miền nam nó vậy, lù khù mà vác cái lu. Cái miền đất thẩm thấu khiến ai bước vô là dứt ra không được, dần dà chưa biết ai thắng ai à nha...


Nguồn: https://www.facebook.com/jimmynguyen.nguyen.35

Hoàng Như Hạ
05-08-2021, 04:28 PM
Âm Nhạc & Tôi “Ḷng Mẹ” | Loan Châu | Hoàng Mỹ Vân | TSE Band

https://www.youtube.com/watch?v=nbBelXetEZ4

Kiến Hôi
05-10-2021, 10:13 AM
Âm Nhạc & Tôi “Ḷng Mẹ” | Loan Châu | Hoàng Mỹ Vân | TSE Band



https://www.youtube.com/watch?v=nbBelXetEZ4


Có lúc họ hét :wakka: có khi họ gục gặt cái đầu:huytgio: Rượt theo điều chỉnh âm thanh :moto: đủ mệt Không có gương mặt rạng rỡ để lưu luyến tặng hoa:cry2:

:chongnang:

Hoàng Như Hạ
05-10-2021, 07:27 PM
Hihi, nghe bác Kiến tả biết là đang bị "mất nét" :cheeky:.

Mùa dịch này có nhiều show coi lắm, v́ ca sĩ không tŕnh diễn nên làm show nhỏ nhỏ coi cũng đỡ buồn :cheers:

Kiến Hôi
05-10-2021, 07:47 PM
Hihi, nghe bác Kiến tả biết là đang bị "mất nét" :cheeky:.

Mùa dịch này có nhiều show coi lắm, v́ ca sĩ không tŕnh diễn nên làm show nhỏ nhỏ coi cũng đỡ buồn :cheers:

Cô bao giờ cũng dịu dàng :grin:

:rose:

Hoàng Như Hạ
06-15-2021, 07:47 AM
BỮA CƠM "GÀ RÔ-TI" Ở QUÁN GÀ BISTRO




Khoảng đâu đâu ḷng ṿng mùa Tết Nguyên Đán của năm 2020, trước khi trận dịch tấn công mạnh vào đất nước Hoa Kỳ, anh Hùng Sùi - một người anh thân quen trong giới nghệ sĩ, người hay chở đi phi trường dùm - trong một lần chạy ngang qua một khu thương mại trên đường Brookhurst của thành phố Garden Grove (miền Nam California), đă chỉ vào một quá ăn tên "Gà Bistro", rồi bảo:

- "Em, bữa nào em ăn thử món "Cơm gà rô-ti ở đây đi. Ngon lắm. Anh bảo đảm em sẽ thích. Anh đă ăn liền tù t́ cho mấy lần trong tuần lễ này rồi..."

- "Ủa, ngon tới vậy lận đó hả anh?"

- "Ừ, anh bảo đảm luôn. Anh nói ngon là nó phải ngon mà."

- "Vậy để bữa nào rảnh 2 anh em ḿnh đi nha anh?"

- "Ừ, Don muốn đi th́ cứ phone cho anh."

Anh Hùng Sùi thuộc loại kén ăn giống ḿnh. Nhiều lần anh đă bay tới Hong Kong, lấy xe điện đi ra khu Kowloon chỉ để ăn được một tô hoành thánh ḿ cho "đă miệng", khùng điên cũng ngang ngửa ḿnh luôn.
Bởi thế nghe anh nói th́ bụng tin lắm, bảo ḷng là bữa nào phải đi ăn thử coi có ... ngon dữ dằn giống như anh nói không?

Bận rộn với những shows Tết, chưa kịp đi ăn thử th́ trận dịch ập tới, nước Mỹ rúng động. California là tiểu bang đầu tiên trên nước Mỹ tuyên bố lockdown.

Thế rồi chẳng những 1 lần, mà lockdown tới lui cả 4 lần.
Những nhà hàng, businesses, bị xấc bấc xang bang, phải đóng lên đóng xuống, rồi mở, rồi lại đóng!

Cả một năm trời nhốt trong nhà, thần trí đâu mà nghĩ tới chuyện đi ra ngoài ăn uống, đi tới nhà hàng chứ. Quên luôn cái món Gà Rộ-ti mà anh Hùng Sùi giới thiệu hôm nào!

Đầu năm 2021, trước Tết Nguyên Đán, anh Hùng Sùi mất v́ bị lây Covid-19, đúng trong thời điểm mà cộng đồng Việt Nam ở miền Nam Cali bị dịch tấn công nặng nề, khi Vaccines vừa mới được cho phép ra & đang chỉ được ưu tiên cho giới y tế...

Buổi chiều đẹp trời của tháng 6, 2021, một năm 4 tháng sau của cái ngày ngồi trên xe ngày nào, đi kiếm chỗ ăn tối t́nh cờ lại chạy ngang qua nhà hàng Gà Bistro. Chợt nhớ anh Hùng Sùi, ṿng xe lại...

Nhà hàng khang trang, sạch sẽ, trang trí kiểu Tây đẹp đẽ nhưng lại xập x́nh mở nhạc ... Mễ Tây Cơ.

Mấy cô tiếp viên trẻ trẻ xinh xinh, lịch sự, có lẽ là du học sinh v́ nói tiếng Việt rành lắm.

- "Ở đây có món nào được khách order nhiều nhất vậy em?"

- "Ah, anh mới tới đây lần đầu ạ? Dạ, có món cơm Gà Rô-ti là được nhiều khách chuộng nhất ạ."

Ôi, đúng là cái món mà anh Hùng Sùi đă giới thiệu đây rồi. Lâu quá, đâu có c̣n nhớ anh nói món nào, cô tiếp viên nói ra mới chợt sực nhớ lại.

- "Cho anh một dĩa Cơm Gà Rô-ti này nhé em."
Đặt món mà không chút trù trừ tuy trong đầu có nghĩ món này nghe có vẻ khô khan quá!

- "Ăn với cơm đỏ. Anh muốn cơm đỏ hay cơm trắng ạ?"

- "Cơm đỏ là ǵ vậy em?"

- "Dạ cơm có sauce cà chua ạ"

- "À, cho anh thử nó đi."

Mẹ th́ chọn món cơm cháy ăn với cá bông lau kho tộ.

Đồ ăn ra lẹ lắm. Dĩa cơm gà đặt ngay trước mặt bắt mắt, bốc mùi thơm nhè nhẹ của gà chiên, ngửi thấy là phải nuốt nước miếng.

Ngó sơ qua th́ cũng hấp dẫn thiệt.
Có cả trái trứng ốp-la đặt trên phần cơm đỏ. Nhưng miếng gà th́ cũng nh́n không khác chi món gà chiên từ tiệm KFC (Kentucky Fried Chicken) là mấy.

Lấy con dao cắt gà ra v́ đi ăn ngoài không muốn bốc tay vào đồ ăn, nhất là trong thời buổi này.
Miếng gà được cắt ra, lớp da bên ngoài có vẻ ḍn lắm, mốt lần nhấn dao xuốt cắt là nghe kêu "roạch roạch".
Thịt gà cắt ra bên trong nh́n ươn ướt có vẻ mềm mại.

Một dĩa mà được tới 4 miếng gà, cũng đáng lắm v́ giá không rẻ.

Cắt một hồi th́ cũng xong.
Tới lúc cho vào miệng ăn thôi. Trong đầu vẫn nghĩ là món này bị khô, giá nhà hàng cho thêm một chén soup nữa th́ hay ho biết mấy.
Và tự dưng bỗng nghĩ anh Hùng Sùi đang kéo ghế ngồi ngay trước mặt ḿnh, cạnh bên mẹ.

Miếng gà đầu tiên bỏ vào miệng nhai, đầu nghĩ là nó cũng sẽ chỉ ... b́nh thường thôi.

Miếng gà nóng hổi ướp vừa miệng thơm thơm. Miếng da ḍn rụm lại một lần nữa kêu "roạch roạch" theo từng lần nhai - răng đóng mở.
Ui, ngon. Đậm đà...

Miếng thứ hai, thử chấm gà vào nước sauce. kèm theo muỗng cơm đỏ, sắn miếng ḷng trắng của trứng ốp-la. Thêm luôn một miếng cải chua, tức là trong dĩa có ǵ th́ ḿnh lấy mỗi thứ một tí...
Úi chu choa, trứng ốp-la chiên cháy cạnh vừa đủ, nhai cũng ḍn luôn. Tất cả hoà hợp với nhau tạo nên một cái vị đậm đà mà ḍn rụm trong miệng. Cha ơi, đă thiệt sự!
Làm như bên đối diện thấy anh Hùng Sùi chỉ chờ có thế, hớn hở ra mặt mà la lên:

- "Đó, anh đă bảo Don rồi mà. Anh đă nói đúng, giới thiệu đúng phải không?"

Anh Hùng Sùi giọng nói đă rổn rảng bẩm sinh, giờ c̣n cộng với sự háo hức nữa th́ nguyên một nhà hàng phải nghe thấy phải ngoái lại nh́n. Ấy thế mà mọi người tỉnh như không, chả một cái ngoái mắt lại...
Bên phía đối diện anh Hùng Sùi đầu đội nón lưỡi trai, miệng cười toác tới mang tai như mờ dần, mờ dần rồi biến mất. Giờ chỉ c̣n lại mẹ đang nhai rột rột miếng cơm cháy...

Tự dưng xúc động, miếng gà nghẹn ngay cổ.
Nghẹn chút xíu thôi, rồi cũng ăn tiếp, ăn sạch bách dĩa luôn.

Người quản lư ghé tới bàn, tự giới thiệu ḿnh rồi hỏi "Đồ ăn có vừa miệng không ạ?"

- "Vừa ǵ anh? Ngon quá trời luôn. Tụi này ghé tới qua lời giới thiệu của một người. Và quả đúng như lời anh ấy đă giới thiệu..."

- "Ôi nghe vui quá. Hy vọng rằng em cùng bác hăy trở lại & giới thiệu với bạn bè dùm..."

Tự dưng lại thấy h́nh ảnh của anh Hùng Sùi hiện ra, đứng cạnh khoác vai anh chàng quản lư mà nháy mắt cười hiền.

Cười đáp lại với nụ cười của anh Hùng Sùi.

Anh chàng quản lư đang thao thao bất tuyệt thấy khách chợt nhoẻn miệng cười th́ khựng lại. Rồi chắc v́ lịch sự, cười theo.

Mẹ đang ngồi uống nước, lắng nghe, chẳng hiểu trời trăng mây nước ǵ khi thấy 2 người tự dưng mỉm cười th́ cũng hùa cười theo nốt.

Tự dưng cả bàn 3 người cùng ngó nhau mà cười...

Don Hồ
Thứ ba 15 tháng 6, 2021
Một bữa ăn tối ở tiệm Gà Bistro.



Nguồn: https://www.facebook.com/DonHoSinger

Hoàng Như Hạ
06-19-2021, 09:00 AM
china - WHO: cặp đôi chết chóc
=====================
Cho đến nay, đại dịch đă kéo dài khoảng 1.5 năm, tính từ tháng 12/2019 khi các bác sĩ ở Vũ hán phát hiện một con virus lạ có khả năng gây viêm phổi, và có khả năng lây lan từ người sang người.

Tháng 12/2019 dịch bắt đầu bùng phát mạnh ở Vũ hán. Thành phố bị phong tỏa, chính quyền china và WHO ra sức tuyên truyền rằng đây chỉ là bệnh viêm phổi thường, và có lẽ xuất phát từ chợ động vật ở địa phương.
Bác sĩ Lư văn Lượng, người đă tiết lộ với các đồng nghiệp về con virus lạ này bị bắt. Mọi thông tin đều bị giấu nhẹm, đồng thời WHO ra sức trấn an thế giới rằng mọi thứ đều ổn, đây không phải là đại dịch.

Tuy vậy, china áp dụng biện pháp mạnh, phong tỏa nghiêm, cấm ngặt mọi di chuyển ra khỏi thành phố Vũ hán với 11 triệu dân, là một trong những khu nhà xưởng sản xuất của thế giới. Đang khi đó họ vẫn âm thầm để người Vũ hán bay đến Mỹ và Âu châu, mang theo "quà tặng" là em vy. Khi ấy mọi quốc gia vẫn c̣n mơ màng ngái ngủ, chỉ có china và WHO là hiểu rơ điều ǵ đang xảy ra.

Đến tháng 1 Châu âu và Mỹ bắt đầu nếm mùi cô vy. Ngày 21/1 người Mỹ gốc china đầu tiên bị lây nhiễm sau khi trở về từ china.
CDC Mỹ nâng cảnh báo không nên du lịch china.
Tuy vậy, ngày 26/1 bác sĩ Fauci trong đội đặc nhiệm đối phó với dịch tuyên bố em vy không đáng sợ, rủi ro rất thấp (very low risk).

Ngày 29/1, WHO khen ngợi china đă khống chế được dịch bệnh ở Vũ hán. Nhưng chỉ 1 ngày sau lại tuyên bố t́nh trạng khẩn (emergency) trên toàn thế giới.

Ngày 31/1 tổng thống Trump ban lệnh cấm travel từ china. Ngay lập tức ông bị chửi tan nát. Biden bảo ông là bài ngoại cực đoan, china là người bạn trong sáng.

Đến tháng 2, ngày 7, bác sĩ Lư văn Lượng chết v́ cô vi. WHO báo động china thiếu dụng cụ, và xin quốc tế trợ giúp.
Ngày 12/2 WHO mới chính thức chọn cho em vi một cái tên thật đẹp: covid 19, và tiếp tục tuyên bố china đă chặn được dịch.

Tháng 2, cả thế giới bắt đầu toang, nhất là Châu âu. New York lâm bệnh. Nhưng mệ Pelosi vẫn ung dung tự tại, tiếp tục chửi Trump là bài ngoại. Bà chế nhạo Trump bằng cách xuống phố tàu San Francisco kêu gọi mọi người cứ tụ tập vui chơi, đừng nghe ông Trump hù dọa. Bọn báo chí MSM th́ khỏi phải hỏi, chúng chửi bới Trump hết công suất, cứ như Trump là kẻ thù, c̣n china mới là bạn quư.

Măi đến ngày 11/3 WHO mới tuyên bố là đại dịch toàn cầu (Pandemic). Nhưng 2 ngày sau, WHO bảo không phải Vũ hán, Châu âu mới là ổ dịch. https://static.xx.fbcdn.net/images/emoji.php/v9/tc/1/16/1f620.png

Tháng 3/2020 thật thê thảm. Cả thế giới ngấm đ̣n cô vy. Nước Mỹ toang nặng, các biện pháp phong tỏa bắt đầu. Kinh tế ngưng trệ. TT Trump cay đắng công nhận dịch bệnh quá nặng nề, và giận dữ với cặp đôi china - WHO v́ sự dối trá của họ.

Tuy vậy, WHO vẫn tiếp tục bênh vực china, c̣n china bắt đầu chiến dịch đổ lỗi cho Mỹ. Họ bảo các quân nhân Mỹ đă đến và làm cho Vũ hán bị lây nhiễm.
Trump trả đủa bằng cách gọi tên virus là chinese, và cho đây là âm mưu từ pḥng thí nghiệm, không phải tự nhiên.
Như thường lệ, bọn báo chí MSM ra sức bênh vực china, chửi bới Trump thậm tệ. Thêm vào đó là tác động của bọn big tech, thằng rể tàu kiểm duyệt tất cả các thông tin về cô vy, không cho phép đặt nghi ngờ về nguồn gốc Vũ hán.

Tháng 8/2020, Li-Meng Yan (Diêm Lệ Mộng), tiến sĩ virus học của Hongkong University đào thoát sang Mỹ để công bố thông tin cô vy thoát ra từ pḥng lab, và đây là 1 kế hoạch của chính phủ china. Bà cũng cho rằng bác sĩ Fauci là người biết rơ nhất.
Tuy vậy, bọn báo chí MSM ra sức đánh phá, cho là thông tin này không thuyết phục. WaPo bảo cô là misleading (thông tin sai lạc), c̣n NYT mỉa mai, cho đây là âm mưu chính trị ủng hộ Trump, bọn Fact-Check cũng nhảy vào thêm mắm thêm muối.

***

Hôm nay, 1.5 năm đă trôi qua, cả thế giới bàng hoàng, 3.5 triệu người đă chết. Nhưng tác hại kinh tế c̣n kinh khủng hơn nhiều lần. Khủng hoảng kinh tế toàn cầu là điều không tránh khỏi.

Giờ đây ngày càng có nhiều nhà khoa học lên tiếng, ngày càng nhiều bằng chứng cho thấy cô vy có nguồn gốc từ pḥng lab ở Vũ hán. Bọn big tech, nhất là thằng rể tàu đă phải gỡ bỏ kiểm duyệt.

Có thể nói tai họa lớn này bắt nguồn từ cặp đôi chết chóc china - WHO, cùng với sự giúp sức không nhỏ của bọn MSM bất lương.
Thật mỉa mai, WHO vẫn tồn tại, vẫn tiếp tục nhận tiền của Mỹ, tên bác sĩ Tedros đứng đầu vẫn ung dung như chưa từng xảy ra chuyện ǵ, tiếp tục tuyên bố vung vít. C̣n china đang huyênh hoang đ̣i nhận giải Nobel v́ thành tích tạo ra chết chóc của ḿnh. Riêng bọn MSM lờ đi bàn tay từng vấy máu của chúng.

Việt Nam đang lâm bệnh nặng. Có lẽ không chết v́ cô vy mà v́ kinh tế suy sụp. Nạn đói kém thất nghiệp đang lấp ló v́ những ngày dài phong tỏa, khi mà vac.cine vẫn c̣n lăn lóc trên các bàn đàm phán.

Chỉ mong, sau vụ cô vy, thế giới đừng ngây thơ với china nữa. Bên cạnh cô vy có thể là nhiều kế hoạch hủy diệt ghê gớm khác với vũ khí sinh học đang được âm thầm phát triển.

Nguồn: https://www.facebook.com/larryDking

Hoàng Như Hạ
08-28-2021, 09:05 AM
Bomb nổ ở Kabul - tiếng chuông nguyện hồn


Hôm thứ 5, 26/08/2021 ở khu vực sân bay quốc tế thuộc thủ đô Kabul xảy ra 2 vụ nổ bomb làm bị thương ít nhất 140 người, hơn 60 người Afghan thiệt mạng cùng với 13 quân nhân Mỹ.

Vụ nổ được cho là đánh bom tự sát từ một cái tên quen thuộc ISIS mà đă vắng bóng từ 2 năm qua khi thủ lĩnh Abu Bakr al-Baghdadi tự sát lúc bị truy đuổi đến đường cùng vào tháng 10/2019 trên lănh địa của Syria.

5 giờ chiều cùng ngày, White House mở cuộc họp báo đến toàn nước Mỹ về sự cố này. Trong bài phát biểu của ông, Biden cho biết ông vẫn không hối tiếc về quyết định và cách rút quân của ḿnh, dù đă được chứng minh là hoàn toàn thất bại và để lại hậu quả khó lường. Đặc biệt ông trút mọi lỗi lầm lên Trump về thỏa thuận Doha với Taliban kư ngày 29/2/2020.

***

Thỏa thuận Doha gồm 4 phần chính, có thể tóm lược như sau:

1. Bảo đảm không có bất cứ 1 cá nhân hay nhóm khủng bố nào có mặt trên lănh thổ Afghanistan nhằm gây phương hại đến Mỹ và đồng minh.
2. Bảo đảm và thông báo tiến tŕnh rút quân của các lực lượng nước ngoài.
3. Sau phần 1 và 2, Taliban và chính phủ Afghan sẽ tiến hành đàm phán nội bộ.
​4. Trong tiến tŕnh đàm phán nội bộ, việc đ́nh chiến toàn diện và vĩnh viễn phải là 1 điều mục quan trọng.

4 phần này có liên quan mật thiết với nhau. 2 phần đầu sẽ làm nền tảng cho việc thực hiện phần 3 và 4. Và dĩ nhiên, nếu Taliban vi phạm sẽ bị đánh trả nặng nề bằng thứ sức mạnh chưa từng thấy, như lời phát biểu của ông Trump.

Như vậy ta thấy, đây là 1 thỏa thuận khá hợp lư. Chỉ có điều đáng tiếc là không có mặt của đại diện chính phủ Afghan.
Tồi tệ hơn, ông Biden cho là Trump đă thỏa thuận với Taliban rằng họ không được tấn công người Mỹ nhưng có quyền tấn công người của các quốc gia khác, và đó là lư do 18 tháng qua chưa có lính Mỹ chết.

Đây là một vu cáo rất bẩn, very nasty, nhằm trút mọi tội ác lên đầu Trump. Chắc chắn đây không phải là cách hành xử chính trực cần có của một commander-in-chief, một tổng thống của siêu cường số một có nhiều quyền lực nhất thế giới.
Lỗi lầm của ông là không thể biện hộ, về 1 cuộc rút quân quá ấu trĩ ngô nghê. Vu cáo người khác để chạy tội cho ḿnh càng không phải là một hành động khôn ngoan.

***

Thực ra th́ chính quyền Biden đâu có xem Trump ra ǵ mà phải tôn trọng những lời cam kết của ông.
Doha chỉ là 1 thỏa thuận nặng tính h́nh thức, và không hề được thông qua quốc hội Mỹ, do đó không có giá trị pháp lư thuộc trách nhiệm quốc gia. Trong thỏa ước đó, Taliban vẫn bị ghi rơ là một nhà nước không được Mỹ công nhận (not recognized by the United States as a state). V́ vậy Biden có thể dẹp bỏ Doha thật dễ dàng nếu ông muốn mà không cần phải đổ cho Trump.

C̣n nhớ, chỉ 1 tuần đầu chấp chính ông Biden đă kư lệnh hủy bỏ hàng loạt quyết định của Trump. Ngay trong ngày đầu tiên ông đă chém thẳng tay dự án đường ống dẫn dầu Keystone XL pipeline giữa Canada và Mỹ, gây thiệt hại kinh tế đáng kể cho quốc gia này. Hàng chục ngàn việc làm tiêu tan trong phút chốc, cùng hàng tỷ đô la đă đầu tư vào dự án không c̣n có thể thu hồi. Đang khi đó Canada vừa là một đồng minh thân cận và là một quốc gia láng giềng tin cậy.

Giá mà khi ấy cụ Biden nói rằng ông không thể phá bỏ thỏa ước này của Trump, lúc ấy dân Canada chắc sẽ không oán ghét ông như bây giờ, đặc biệt là Alberta, tỉnh bang thịnh vượng nhất nhờ vào nguồn tài nguyên dầu mỏ, và cũng là tỉnh bang chịu ảnh hưởng nặng nề nhất v́ lệnh hủy bỏ này.

C̣n thỏa thuận biên giới với Mexico, theo đó người muốn nhập cư vào Mỹ bị giữ lại ở phần đất Mexico để chờ phỏng vấn, nhờ vậy mà nạn nhập cư lậu giảm đáng kể, ông cũng xé bỏ cái rẹt.
Vậy hà cớ ǵ ông bắt buộc phải tôn trọng thỏa thuận Doha nếu ông không muốn?

***

Thật khó mà nghĩ rằng Mỹ đă rời bỏ Afghanistan theo cách này. Có lẽ đây là cuộc rút quân tệ hại nhất trong quân sử thế giới. Trong binh pháp tự cổ chí kim, từ đông sang tây, không hề có kiểu triệt thoái ngô nghê ngờ nghệch này, một cuộc cuốn dù tháo chạy lúc nửa đêm 3 giờ sáng của một đoàn quân được cho là tinh nhuệ nhất nh́ thế giới. Rút quân mà không hề pḥng bị chặn đường tiến quân của giặc. Rút mà để lại một kho vũ khí khổng lồ vào tay giặc, rút mà không cần biết thường dân ra sao, giống như 1 đoàn quân đi nghỉ mát trên đường về nhà chứ không phải từ 1 chiến trường ác liệt.

Giờ đây Taliban, từ một nhóm khủng bố thuộc loại du kích quèn, đă trở thành 1 quốc gia có tiềm lực quân sự đáng kể, với hàng trăm máy bay, xe tăng, súng ống đủ loại, mà lại không tốn 1 giọt máu nào. Đó là nhờ công lớn của chính phủ Biden.

2 cuộc nổ bom ở Kabul giết chết 13 lính Mỹ chính là tiếng chuông gọi hồn, báo hiệu những ngày không b́nh yên phía trước. Máu sẽ lại đổ cùng xác người không toàn thây v́ những quả bomb cảm tử.

Ḥa b́nh Trung đông mà ông Trump có công gầy dựng chỉ c̣n là quá khứ. Do Thái sẽ phải âu lo hơn khi một chính quyền Hồi giáo quá khích như Taliban sở hữu nhiều loại vũ khí tối tân.

Cũng trong bài phát biểu đó, Biden có tuyên bố sẽ trả thù: “We will hunt you down and make you pay.” Nhưng bằng cách nào đây khi Mỹ đă rút lui trong nhục nhă, và Taliban đă mạnh hơn 100 lần so với thời 2001, lúc tổng thống Bush quyết định đưa quân vào Afghanistan để tiêu diệt Taliban sau sự cố 11/9?

Hay là cụ Biden muốn kết thúc cuộc chiến 20 năm này bằng một cuộc chiến mới?

***

Nói ǵ th́ nói, sai lầm này là không thể tha thứ, kể cả đồng minh thân cận khối NATO cũng nguyền rủa ông. Đổ lỗi chỉ gây thêm phẫn nộ mà thôi ngài Biden ạ. Hăy cúi đầu mà tạ tội với anh linh của 13 quân nhân tử trận, với dân Mỹ và với một dân tộc Afghanistan đọa đày.

Xin được kết thúc bài này bằng câu: “Don’t underestimate Joe’s ability to fuck things up”. Không phải ḿnh chửi đâu nha, mà chính từ miệng của ngài Obama đáng kính đấy.

PS:
Đây là link thỏa ước Doha dành cho bạn nào muốn t́m đọc:
https://www.state.gov/.../Agreement-For ... g-Peace-to (https://www.state.gov/.../Agreement-For-Bringing-Peace-to)...

Nguồn: fb Larry de King

Hoàng Như Hạ
11-28-2021, 06:09 PM
HỒI ĐÓ…!

Hồi đó giờ có ăn cơm mỗi ngày đâu. Ra nước ngoài thấy bạn bè thèm cơm th́ cười hí hí. Cổ sống khoẻ ru không cần chén cơm bữa suốt mấy mươi năm.

Cổ nấu đồ Mỹ, đồ tây tuốt luốt. Bạn bè cứ thèm đồ ăn kiểu vậy là kêu cổ.

Rồi tới một ngày, nói chuyện với mấy người bạn Mỹ. Đang kể nhau nghe chuyện văn hoá, du lịch các thứ. Có đứa hỏi cổ “mầy nấu Phở với Bánh Ḿ, Chả Gị chắc ngon lắm ha. Đồ ăn người Việt đặc biệt ghê, mày sướng thiệt…” Cổ cười cười, nhục thầm.

Phút rảnh rỗi ngồi suy nghĩ, thấy sai sai. Bèn nhủ ḷng quyết sửa. Cổ gặm hết các xó xỉnh của Youtube, app các thứ. Mày ṃ nấu đồ ăn Việt. Kệ luôn đứa chồng không biết ăn, không biết ngửi. Cổ lên app đi chợ mỗi ngày. Tối về là bày đồ hàng ra chơi. Mà nghiệt ngă, đồ ăn Việt người ta cứ “một chút” muối, “một chút” mắm. Ta nói, nêm ra cái vị như cổ nhớ khi ăn ở quê, ta nói nó bạc đầu. Rồi cái chơi kiểu nhà hàng, đong 1 cup nước lèo ra, nêm thử các thứ gia vị tính từ muỗng đo lường nhỏ nhứt rồi lên dần cho tới khi gặp vị quen. Ghi lại công thức cup nước lèo đó xong nhân lên với lượng nước trong nồi….Xong 1 nồi th́ cũng quá nửa đêm.

Lên tới giường th́ đầu cổ, quần áo hôi ùm. Leo xuống, leo lên lại thơm tho th́ cũng gần sáng.

Một vài lần vậy, cái bà ngoại bực, mẹ bả quạu hay sao đó, chắc mấy người xúm lại độ cho để đỡ chướng mắt hay ǵ mà bắt đầu ngộ dần ra, cái cũng kệ mẹ, dẹp cup đo lường này kia, bắt đầu áng áng được, muối mắm thảy véo véo thấy đỡ run. Nấu ra ăn cũng được được. Nấu cũng lẹ lẹ.

Rồi bày đặt nấu này nấu nọ, dụ thợ ăn cùng. Thấy ai cũng c̣n sống, đi làm b́nh thường không ai bị ǵ. Cái thở phào.

Cổ học từ món mặn, qua món ngọt, từ đồ Trung tới đồ Nam. Lúc chơi đồ hàng, kư ức xưa cứ từ từ t́m về, rồi đổi công thức youtube, mần lại theo kiểu ḿnh từng ăn qua khi nhỏ. Vài lần nêm lỡ cả nước mắt vô trong nồi.

Có cả những món xưa thấy sao nó hôi nhức đầu luôn, thấy là bó cẳng. Vậy mà cũng hổng biết cái vong heo nào nhập. Riết ăn được hết trơn luôn mới ghê.

Giờ mới dám tự hào “tao người Việt gộc nha tụi bây, ăn bún riêu xong quất ly cà phê sữa đá tráng miệng cho đỡ thúi hông?” Vậy mới ngon chứ Steak, Salmon,…là cái đồ yêu. Ngon nấu đồ Việt coi.

Vậy mới học được cái gọi là “chưa chắc à nha”.

Nay thấy vậy chứ mai chắc ǵ đă vậy. Ai rồi cũng khác. Ḿnh rồi cũng sẽ khác.

Duy thứ ngàn đời không thể khác ấy là ḿnh là dân Việt ṇi. Ở xứ hợp chủng tộc, biểu tượng văn hoá dân tộc với cổ không hẳn chỉ là manh áo truyền thống hiếm hoi khoác. Mà là cái miếng ăn, dễ đi vào ḷng người theo cả 2 nghĩa đen lẫn bóng.

Rồi từ dạo đó, cổ kể chồng nghe tiểu tiết đời ḿnh, văn hoá nước ḿnh, quá khứ của ḿnh bằng thực phẩm.

Có khi th́ “cục này là huyết heo nè, ăn không được th́ bỏ ra chứ khoái khẩu của cổ đó. Hồi đó, cứ sáng sớm Chúa Nhật, đi lễ về là mẹ con lại ăn sáng ở quán bún ḅ cô Lan gần nhà…ở Đà Lạt người ta ăn sáng bằng những món này, ăn sớm lắm, 9h là hết rồi. Mẹ thường gọi thêm huyết heo vô tô, người Đà Lạt ăn với xà lách xắt nhuyễn, dân Sài G̣n ăn với rau muống bào, giá sống. Hồi đó….”

Khi th́ “khỏi khô ḅ, gan ḅ cháy này ở Sài G̣n người ta bán ở công viên, nước mắm không mặn như món khác nha, húp được luôn nè, ở Đà Lạt gọi là xắp xắp. Ở Sài G̣n người ta phát cho 1 miếng vuông vuông, kê đít ngồi bệ xi măng rào gốc cây, vừa ăn vừa ngó thiên hạ đợi phố lên đèn…Hồi đó…”

Hồi đó…
Hồi đó…

Ừ, hồi đó có bao giờ nghĩ sẽ có lúc ngồi ở xứ Người học làm mấy món này rồi kể chuyện “hồi đó” đâu. Thậm chí, hồi đó cứ nghĩ kư ức cổ nhiều kỷ niệm đáng nhớ, chứ hồi đó cũng đâu có ngờ, có lúc cổ ngồi kể chuyện hồi đó mà nó vặt và thường t́nh dễ sợ, vậy mà nhớ được mới ghê, vậy mà khóc được mới ghê chứ. Hồi đó đâu nghĩ nhớ dai, sến dài dữ thần vậy.

Kể những câu chuyện dài kể hoài không có kết. Từng món cứ như từng tập phim truyện chiếu lại. Chắc huyên thuyên quá mệt hay ǵ, ngưng giải lao đặng ăn mà cứ một miếng vô là hai giọt trào ra, rồi đổ tại ớt cay. Mà cay mẹ ǵ, ba thứ ớt tây tàu sao cay bằng ớt hiểm ở nhà. À mà thôi, hông lẽ lại kể luôn chuyện cây ớt trước nhà. Hồi đó ra thăm từng ngày chờ chín bị mấy bà bán gánh vặt trụi…

Hồi đó…

Giờ mà Shariya c̣n sống chắc cổ dám chơi qua mặt Shehera quất luôn ngàn lẻ chín trăm bảy mươi hai đêm luôn quá. Khác chỗ, Shariya chắc sẽ ngủ quên mà quên giết cổ chứ hông ǵ. Cổ “hồi đó..” miết mà biểu sao.

Mỹ Bee - Cô gái đến từ hôi đo.

nguồn: https://www.facebook.com/ubeesg

Kiến Hôi
11-28-2021, 06:55 PM
Con gái Việt viết văn không yểu điệu, ngây thơ khó nuốt trộng lắm!

xui quá, lỡ đọc ṛi mới biết bực

văn như boxing :boxing: th́ không phải của DonHồ :grin:

Hoàng Như Hạ
11-28-2021, 10:41 PM
Hihi, cô này viết khá lắm bác Kiến. Hổm nay cổ "biệt tích giang hồ", mới trở lại vài tuần nay, bài này mới nhất nên NH rinh về. Văn phong cổ không có yểu điệu đâu.... hơi ba gai pha xíu ba đá, xíu bụi đời, híp-pi hong có choi choi :lol:

Bác vẫn khỏe? hổm nay NH cày quá xá, sáng là chạy ra xe, thấy mặt trời mọc, chiều cũng ra xe mà tối hù, mặt trời đi ngủ :lol:. Hong có thời gian ǵ cả. Hy vọng tuần sau sẽ đỡ v́ đang training người. Phew ...:grin:

Kiến Hôi
11-28-2021, 11:55 PM
Hihi, cô này viết khá lắm bác Kiến. Hổm nay cổ "biệt tích giang hồ", mới trở lại vài tuần nay, bài này mới nhất nên NH rinh về. Văn phong cổ không có yểu điệu đâu.... hơi ba gai pha xíu ba đá, xíu bụi đời, híp-pi hong có choi choi :lol:

Bác vẫn khỏe? hổm nay NH cày quá xá, sáng là chạy ra xe, thấy mặt trời mọc, chiều cũng ra xe mà tối hù, mặt trời đi ngủ :lol:. Hong có thời gian ǵ cả. Hy vọng tuần sau sẽ đỡ v́ đang training người. Phew ...:grin:

Như Hạ lái xe cẩn thận, đừng ..như bay dù có gấp cỡ nào.:rose::rose: Mùa Đông tuyết nhiều bên đó :moto:


"Cô Viết Khá" đó, nếu biệt tích thêm vài tuần nữa th́ đời đỡ bụi ..he..he...

Don Hồ viết khá hơn nhiều

Như Hạ viết c̣n khá hơn Don Hồ nữa ḱa :grin:

lâu lâu nói thật một câu như lời chúc Noel sắp đến

:laugh:

Hoàng Như Hạ
11-29-2021, 07:55 PM
Như Hạ lái xe cẩn thận, đừng ..như bay dù có gấp cỡ nào.:rose::rose: Mùa Đông tuyết nhiều bên đó :moto:


"Cô Viết Khá" đó, nếu biệt tích thêm vài tuần nữa th́ đời đỡ bụi ..he..he...

Don Hồ viết khá hơn nhiều

Như Hạ viết c̣n khá hơn Don Hồ nữa ḱa :grin:

lâu lâu nói thật một câu như lời chúc Noel sắp đến

:laugh:

Merci bác Kiến :caphe::cheers:. Năm nay NH đổi job rồi, nên đi làm gần nhà, 10 phút xe thôi hà nên cũng đỡ v́ mắt giờ bị loạn thị, chạy ban đêm khó lắm. Ghét nhất là mấy cái đèn sau này làm ǵ mà trắng toát chiếu hỗn hào ǵ đâu, cứ pha vào hai "lỗ tai lừa" nh́n nhức mắt muốn chít :cray:

Cô này ở bên VN, mới qua Mỹ vài năm gần đây, thấy "quạt" của cổ cũng khá nhiều.

Văn phong của Don Hồ th́ dĩ nhiên khác cổ v́ ḍng văn DH là trước 1975, đọc vài bài là thấy ngay. DH cũng chưa bao giờ về VN ca hát.

Ái da.... đọc câu bác Kiến "cho điểm" môn "tập làm văn" của NH chắc đêm nay mất ngủ dzồi :lol:. Lúc này NH ít viết lắm bác ui..., đại đa số khi có hứng thú th́ viết phiếm loạn cào cào thôi, e là bác đọc xong là quăng keyboard á :lol:.

:merci: bác encore :cheers::cuoilan: