PDA

View Full Version : Ba thằng Tây... mù - Người Saigon



Zero_Hour
01-08-2008, 04:50 AM
Ba thằng Tây... mù


Người Sài G̣n





Anh Tư thân mến,

Sáng mồng một Tết Dương Lịch, tivi oang oang công bố 10 sự kiện nổi bật trong năm 2007. Nào nước Việt Nam được vào ủy viên không thường trực Hội Đồng Bảo An Liên Hợp Quốc, nào Chủ Tịch Nước Nguyễn Minh Triết đi thăm Nhật Bản, Tổng Bí Thư Nông Đức Mạnh đi thăm Đại Hàn, nào nguyên Tổng Bí Thư Lê Khả Phiêu nhận Huân Chương Sao Vàng… Bà con trong quán mải bàn giá xăng, giá gạo chẳng ai chú ư, riêng có gă Kư Quèn giỏng tai nghe la lớn:

“Í mèn ôi… toàn những sự kiện tào lao không à…”

Ông đại tá hưu đập bàn quát:

“Mới vào đầu năm mới thằng Kư Quèn đă ăn nói bố láo. Sao mày dám nói lănh đạo Đảng và nhà nước đi thăm các nước là chuyện tào lao hả?”

Gă Kư Quèn căi:

“Đó là chuyện ngoại giao b́nh thường thôi, muốn thành sự kiện trong năm phải ầm ĩ cả nước, ai ai cũng biết ḱa…”

Cô Phượng Cave láu táu:

“Nếu vậy đầu bảng phải là sự kiện Vàng Anh đóng phim sex làm đài truyền h́nh phải tổ chức hẳn một buổi chia tay khóc lóc thảm thiết. Rồi để lấp liếm tội lỗi con trai, ông chánh văn pḥng công an Hà Nội bắt giam một loạt sinh viên thế mạng. Lẽ ra phải xử tội chính con trai của thằng chả chớ…”

Gă Kư Quèn chen ngang:

“C̣n lâu ạ. Tụi nó bao che nhau sức mấy lôi được con chánh văn pḥng công an ra xử. Các vị c̣n nhớ vụ cảnh sát múa gươm ở sân bay Đà Nẵng không? Thằng cảnh sát giao thông Đỗ Phương Minh, mặc dù rút súng bắn tiếp viên karaoke, rút gươm chém an ninh sân bay nhưng vẫn được miễn tố chỉ bị phạt 5 triệu đồng, chỉ v́ nó là con trai Bí Thư Huyện Ủy Đỗ Văn Công và cháu Chủ Tịch Nước Nguyễn Minh Triết. Vụ này là một vết nhơ nhục nhă đối với luật pháp Việt Nam. Vậy xứng đáng trở thành sự kiện năm 2007 chưa?”

Cô Phượng Cave cười rinh rích:

“Nếu nói chuyện con ông cháu cha th́ phải chọn vụ ăn chơi sa đọa của thằng Nguyễn Đức Quang con trai thằng Nguyễn Đức Nhanh, giám đốc công an Hà Nội hiện đang ầm ĩ trên mạng internet ḱa…”

Ông đại tá hưu vỗ bàn quát:

“Con Cave kia, sao mày dám gọi đồng chí giám đốc công an Hà Nội bằng thằng hả?”

Cô Phượng Cave căi bướng:

“Nó là tham quan ô lại, sâu mọt, đục khoét của dân không gọi bằng thằng th́ bằng ông hả?”

“Sao mày biết người ta đục khoét của dân?”

“Không đục khoét của dân tiền đâu tậu xe hơi đời mới, cho con đi du học, học th́ ít mà ăn chơi sa đọa gái gú th́ nhiều, toàn ở những nới sang trọng, đắt tiền. Kia ḱa… nó chụp cả một đống ảnh khoe tiền khoe gái ḱa…”

Ông Tư Gà Nướng lên tiếng:

“Ở xứ ḿnh, con ông cháu cha lấy tiền tham nhũng của bố ăn chơi sa đọa là thường t́nh. Thằng bố ăn cắp của dân trăm tỷ ngàn tỷ, thằng con không phá gia chi tử mới là chuyện lạ. Ngày nay, một trăm thằng cán bộ ăn tiền cả một trăm thằng. Quan mà chê tiền khác nào chó chê cứt. Chuyện đó xưa như trái đất rồi. Chuyện đáng chọn vào 10 sự kiện trong năm phải là vụ cháu Nguyễn Thị B́nh bị hai vợ chồng hàng phở hành hạ đánh đập ngay giữa thủ đô trong suốt 13 năm ḱa…”

Thằng Bảy Xe Ôm lên tiếng:

“Con cũng đồng ư vậy đó. Vụ này bộc lộ bản chất bất lương của cả hệ thống chính trị. Nào công an, nào bí thư chi bộ, nào cựu chiến binh, nào tổ trưởng dân phố, nào chi đoàn thanh niên, nào chi hội phụ nữ… Ối thôi thôi… cả một đống tổ chức quần chúng của Đảng vậy mà ngó lơ cho nó đánh người giữa chợ. Khốn nạn nhất là hai nhà sát bên là nhà công an Quận và Quận ủy đều là cán bộ Đảng mà bưng tai bịt mắt, vô cảm trước nỗi đau đồng loại.”

Chị Gái Hủ Tíu bưng cà phê tới góp chuyện:

“Tôi lại sợ nhứt cái vụ cháu bé mới 18 tháng tuổi bị dán băng keo vô miệng. Cứ tưởng tượng ḿnh là người lớn mà bị bịt mồm bịt miệng đến tắc thở vầy th́ kinh hoàng đến đâu, huống hồ cháu bé?”

Cô Phượng Cave đế thêm:

“Cháu bé chết rồi. Nằm bệnh viện măi không cứu được. Đáng sợ nhất là cháu lại là con Hiệu phó của chính trường mầm non đó mới kinh chớ? Con cán bộ mà c̣n bị đối xử vậy, con dân thường th́ c̣n bị coi rẻ đến đâu? Vậy mà trường này được lên tivi ca ngợi là trường “mầm non kiểu mẫu” đó…”

Chị Gái Hủ Tíu rền rĩ:

“Chèn đéc ôi… hổng biết thời này thời ǵ? Ma vương dưới hỏa ngục xổng chuồng lên đây sao mà thấy toàn chuyện bất nhơn ác đức vậy?”

Ông đại tá hưu vỗ bàn, quát:

“Sao nh́n đâu cũng thấy tiêu cực là sao? Xă hội ta về cơ bản là ưu việt, cái xấu là hiện tượng, là nhất thời, cái tốt mới là bản chất, là lâu dài.”

Thằng Bảy Xe Ôm cười hô hố:

“Chú Ba thử dẫn chứng một người tốt việc tốt có thể làm sự kiện cho năm 2007 đi nào!”

Ông đại tá hưu vỗ trán reo lên:

“Năm rồi có cụ bà Lê Hiền Đức 75 tuổi ở phố Pháo Đài Láng, Hà Nội. Mấy năm liền cụ không quản ngại khó khăn, nguy hiểm đe dọa, một thân một ḿnh đứng ra chống tham nhũng được nhân dân khen ngợi, ngược lại những kẻ bị bà tố cáo th́ căm ghét bà.”

Gă Kư Quèn gật đầu:

“Có phải có lần sang đường thấy cảnh sát ṿi tiền lái xe. Cụ nổi máu “h́nh sự”, nấp sau gốc cây, chứng kiến từ cảnh xin xỏ, quát tháo tới cảnh lái xe đưa tờ 50 ngàn cho cảnh sát không lấy biên lai. Thế là cụ vào cuộc. Tuổi già sức yếu nhưng cụ rất mưu mẹo đưa nhiều vụ tiêu cực ra ánh sáng”.

Ông đại tá hưu reo lên:

“Đúng, đúng cụ bà đó đó. Ông đại sứ Thụy Điển đă ca ngợi: “Việt Nam cần tự hào v́ có những công dân như bà Đức, người không chỉ mong muốn Đảng và Chính phủ chấm dứt nạn tham nhũng mà c̣n thể hiện một cam kết cá nhân mạnh mẽ, đóng góp vào cuộc đấu tranh này, như những nhà lănh đạo Việt Nam đă kêu gọi và khích lệ....”

Gă Kư Quèn đế thêm:

“Nghe nói vào đầu tháng 1 năm 2008, Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế sẽ trao “Giải Thưởng Liêm Chính” cho bả tại Berlin – thủ đô nước Đức kia đấy.”

Thằng Bảy Xe Ôm kêu lên:

“Í mèn ôi… nếu bà Lê Hiền Đức được nhận “Giải Thưởng Liêm Chính” của quốc tế trao th́ xứng đáng sự kiện nổi bật năm 2007 rồi…”

Mọi người im bặt, bất chợt cô Phượng Cave cười phá lên:

“Ha ha… ha ha… ha ha…”

Ông đại tá hưu càu nhàu:

“Bộ con nhỏ này khùng hả? Sao cười như phát rồ vậy?”

Cô Phượng Cave cao giọng:

“Con đâu có khùng. Con chỉ mắc cười quá thôi?”

Ông đại tá hưu quát:

“Mày mắc cười cái ǵ? Mày cười chuyện tao nói hả?”

Cô Phượng Cave cố nín cười:

“Con mắc cười tất cả mọi người kể cả mấy ông tây đại sứ kia nữa đều bị bả cho ăn quả lừa…”

Thằng Bảy Xe Ôm kêu lớn:

“Thiệt không? Bả lừa thiệt không?”

Cô Cave vênh mặt:

“Thiệt chớ sao không? Bà Đức này nguyên là trung tá an ninh được cài vào nhà thờ hoạt động từ những năm 14 tuổi. Bả có thể đọc Kinh Thánh và kinh Phật làu làu để giấu mặt chỉ điểm bắt nhiều nhà sư tại Chùa Láng và linh mục Công Giáo suốt những năm thập kỷ 1960. Vào suốt thời bao cấp, bả gây ra bao nghiệt ngă đau đớn cho nhiều người v́ sinh kế phải xé rào buôn hàng xén, mở quán phở hoặc không vào hợp tác xă. Bả thường xuyên nói dối, làm mất ḷng người quen biết, thân thuộc với bả. Bả c̣n luôn miệng khoe có quan hệ “đặc biệt” với Bác Hồ khi bà c̣n là cô bé đôi mươi dịch mật mă cho Bác nữa ḱa…”

Thằng Bảy Xe Ôm vỗ tay:

“Í trời ơi… nếu vậy th́ phải bầu bả là “cháu ngoan bác Hồ” chứ sao lại trao “Giải Thưởng Liêm Chính” quốc tế?”

Cô Phượng Cave cười khanh khách:

“Vậy mới nói… ba thằng tây nó mù…”

Mọi người cười ầm ĩ… Ông đại tá hưu hầm hầm ra khỏi quán.

Chúc anh Tư vui vẻ và mạnh khỏe.


NGƯỜI SÀIG̉N