PDA

View Full Version : Chữ nghĩa lừa đảo - Hoàng Quân (Bắc Ninh)



Zero_Hour
01-14-2008, 08:09 AM
Chữ nghĩa lừa đảo


Hoàng Quân (từ Bắc Ninh)



Chữ nghĩa lừa đảo ư? Không!

Chữ nghĩa vốn muôn đời hiền lành dễ thương, có đâu lừa đảo ai bao giờ. Nhưng đúng hơn th́ phải nói rằng, người ta đă lừa đảo nhau bằng chữ nghĩa.

Và những người anh em cộng sản của chúng ta chính là bậc thầy, với công phu thượng thừa bằng thuật lừa đảo này. Họ xử dụng nhuần nhuyễn thuật lừa đảo ấy đến mức đáng kinh ngạc.

Trong các đơn từ của công dân hay văn bản của nhà nước, luôn luôn phải có hàng chữ với tiêu đề trên cùng:

Cộng hoà xă hội chủ nghĩa Việt Nam.

Chữ Việt Nam trong cái tiêu đề trên th́ ai cũng hiểu, nhưng cái Cộng Hoà lại thêm cái đuôi ḷng tḥng là xă hội chủ nghĩa th́ chẳng ai hiểu nổi. Xă hội chủ nghĩa là danh từ, hay chủ nghĩa xă hội là tĩnh từ th́ ngay các ông nhà văn nhà báo nhiều trường hợp cũng vẫn dùng lầm. Nhà văn nhà báo là các vị vốn đă quen thuộc nhiều với chữ nghĩa mà c̣n bị lầm, nói ǵ đến những người ít quen thuộc với những câu chữ cùng với nhiều ngữ nghĩa khác nhau.

Không ai hiểu xă hội chủ nghĩa là ǵ. Các giáo sư với nhiều công tŕnh nghiên cứu giá trị cũng không ai giải thích được. Đừng nói Giáo sư Hoàng Tụy v́ thành kiến hoặc bất măn, khi ông bảo rằng: chính ông cũng không thể giải thích được, mà ngay nhiều vị đang là các lư luận gia gạo cội của chế độ cộng sản cũng không thể giải thích xă hội chủ nghĩa làm sao cho xuôi.

Nói cho đúng hơn, các vị ấy đă là những nhà lư luận, th́ tất nhiên họ sẽ lư luận rất nhiều, họ nói thật nhiều về xă hội chủ nghĩa nhưng......không ai hiểu ǵ cả. V́ chính họ cũng có hiểu ǵ đâu, nhưng v́ nghề nghiệp với ám ảnh và phản xạ theo thói quen, nên họ phải nói và phải viết. Không chỉ vài trang báo, nhưng họ đă viết nhiều cuốn sách dầy cộm về xă hội chủ nghĩa.

Họ viết bằng những từ đầy vẻ thông thái và uyên bác sâu xa, nhưng khi gấp sách lại, độc giả vẫn không hiểu được ǵ thêm như thế nào là chủ nghĩa xă hội. Không hiểu nhưng vẫn luôn phải nói điều chính ḿnh không hiểu, lại c̣n phải truyền đạt đến người khác chính cái điều không hiểu ấy. Đây quả là một điều thật đáng kinh ngạc. Nhưng v́ cái cảm giác kinh ngạc đến quá thường xuyên, nên điều kinh ngạc ấy đă trở thành b́nh thường. Song mỗi khi nghĩ lại, lần nào cũng thấy giật ḿnh sợ hăi.

Và cái cụm từ dưới cái tiêu đề kia lại là một mỉa mai, mỉa mai đến thành đau khổ:

Độc lập - Tự do - Hạnh phúc (ảo)

Độc lập tự do hạnh phúc, nhưng đó chỉ là khẩu hiệu, chỉ là bánh vẽ thôi, nên phải thêm chữ ảo phía sau th́ mới là sự thật. Lúc này, ngài Thủ Tướng của chúng ta đang mang cái mờ mờ nhân ảnh như người đi đêm là cái xă hội chủ nghĩa của ngài, và ngài cũng không quên vác luôn cả cái khẩu hiệu độc lập tự do hạnh phúc của ngài đi nhiều nước Châu Âu.

Cái khẩu hiệu bánh vẽ này cũng sẽ được mang đến Vatican vào ngày 25/1 tới đây. Ngài Thủ Tướng sẽ được Đức Giáo hoàng Bênedic XVI tiếp kiến tại Rôma, nhưng vị Giáo hoàng đầy trí tuệ này vốn đă qúa rơ cộng sản, nên Đức Giáo hoàng sẽ chỉ chờ xem ngài Thủ Tướng Việt Nam sẽ diễn tuồng ra sao, với những khẩu hiệu bánh vẽ của ngài.

Nhiều người trên thế giới đă nh́n rơ chân tướng và hiểu tường tận thế nào là cộng sản, nhưng chắc chắn, vẫn c̣n khối kẻ sẽ bị mắc bẫy v́ cái tù mù sương khói của xă hội chủ nghĩa và cái bảng hiệu tự do hạnh phúc (ảo) ở trên. Nếu không vậy, th́ làm sao người cộng sản đáng được tôn là bậc thầy trong lănh vực lừa đảo bằng chữ nghĩa?

Xă hội chủ nghĩa là một cụm từ không thể hiểu được, nhưng sống trong ḷng chế độ, bằng các trực quan của ḿnh nên người dân chỉ nói ngắn, đây là xếp hàng chủ nghĩa hoặc xạo hoài cha nội. Cái chủ nghĩa được xây dựng trên sự dối trá và tồn tại bằng đủ kiểu bạo lực, nên xạo hoài cha nội hoặc cha nội xạo hoài là cụm từ cửa miệng của mọi người mỗi khi phải nói về chế độ cộng sản.

Dân làm chủ, nhà nước quản lư, Đảng lănh đạo.
Mới nghe qua, khẩu hiệu này có vẻ giống như sự phân quyền giữa lập pháp, tư pháp và hành pháp quen thuộc của các nước tự do dân chủ trên mọi miền thế giới. Ai cũng nghĩ nếu như vậy thật tốt lành biết bao. Nhưng thực tế lại vô cùng phũ phàng với những nghịch lư hết sức tàn nhẫn.

Cái khẩu hiệu dân làm chủ, nhà nước quản lư, Đảng lănh đạo, thật ra chỉ là một thực tế đầy trắng trợn có ư nghĩa rằng: Tôi có tiền, anh giữ hộ, người khác tiêu dùm.

Căn nhà anh đang ở, dù đúng là tài sản cha ông của anh để lại thật, nhưng hăy coi chừng, vào một ngày xấu trời nào đó, rất có thể, anh sẽ phải ra đường ở bằng những giải thích ḷng ṿng, và cuối cùng anh bị mất nhà bằng những điều tưởng chừng như rất hợp lư.

Đất đai thuộc quyền sở hữu toàn dân, do nhà nước thống nhất quản lư. Cái khẩu hiệu có vẻ sáng sủa và đầy vẻ lư t́nh này, cũng như nhiều khẩu hiệu khác đă tước đoạt biết bao ruộng đất nhà cửa của mọi người, và đẩy họ đi đến cái gọi là vùng kinh tế mới.

Trời ạ! cái gọi là kinh tế mới ấy đến nay c̣n để lại biết bao di chứng khốn khổ cho vô vàn gia đ́nh. Cái kinh tế mới ấy cũng đă đẩy đến tận cùng đường sống của trăm ngàn số phận. Những mỹ từ rất hay ho, rất đẹp đẽ của các khẩu hiệu chỉ để che dấu một sự lừa đảo cấp cao bằng chữ nghĩa.

Trong thời kỳ bom đạn chiến tranh, dù đang vất vả trèo đèo lội suối, hoặc phải đối mặt với hiểm nguy chết chóc, nhưng nhiều anh bộ đội đă như được tiếp thêm sức mạnh mỗi khi nghe được khẩu hiệu:

Quân đội ta, trung với Đảng hiếu với dân, khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng, nhiệm vụ nào cũng hoàn thành.

Sau phần nhạc hiệu của Quân đội nhân dân, một giọng nữ rất đanh thép, đầy mạnh mẽ nhưng lại không mất đi chút nào của nữ tính đă cất lên để đọc cái khẩu hiệu này. Giọng đọc ấy được ghi âm rồi phát đi phát lại trong phần phát thanh của Quân đội nhân dân. Chỉ với một khẩu hiệu cùng với chất giọng phù hợp, nhưng đă tạo ra các hiệu ứng bất ngờ đến khó tin. Các hiệu ứng cùng với những ấn tượng chẳng dễ phai mờ trong ḷng, dù với ngay cả kẻ địch.

Đến nỗi rằng, nhiều chục năm sau chiến tranh, một người Mỹ đă phải cất rất nhiều công khó, để đi t́m cho bằng được người thiếu nữ đă đọc cái khẩu hiệu năm xưa. Khi gặp mặt, người thiếu nữ ngày nào nay đă là một phụ nữ về chiều. Sau những trao đổi b́nh thường, mỗi khi người kư giả kia nhắc lại những ấn tượng về khẩu hiệu và giọng đọc của bà, th́ người phụ nữ ấy chỉ cười buồn và nói:

" Xin hăy quên đi, hăy quên đi và đừng bao giờ nhắc lại".

Và bà đă từ chối không muốn nói ǵ thêm.

Dù bà không nói ra, nhưng ai cũng ngầm cảm thông với người nữ đảng viên và cũng là phát thanh viên năm xưa. Dù bà là một đảng viên, nhưng bà cũng như bao nhiêu đảng viên khác đă cay đắng nhận ra rằng, cái đảng mà bà đă từng ra rả trên đài để tuyên xưng là trung là thành. Thật đau đớn rằng, cái đảng ấy chưa bao giờ thực sự là cái đảng của bà. Ngay cả cái nhân dân mà người ta vẫn nhân danh kia để mà hiếu mà đễ, cũng là cái nhân dân nào đó rất xa lạ với gia đ́nh làng nước họ mạc của bà. Người ta chỉ mượn danh thế thôi.

Trung với Đảng, hiếu với Dân. Ôi chao, bà đau khổ khi nghĩ lại cái khẩu hiệu đáng nguyền rủa ấy, bà không muốn nghe ai nhắc lại cái khẩu hiệu này. Nhưng tội nghiệp cho bà, v́ đă không dám và không thể thố lộ với bất cứ ai, nên đau khổ của bà càng thêm chồng chất. Chồng chất đớn đau cho đến ngày xuống mồ cũng chẳng thể nguôi ngoai. Rồi đến một ngày nào đó, bà sẽ phải xuôi tay, nhưng chắc chắn bà sẽ khó ḷng nhắm mắt, v́ cái khẩu hiệu kia đă làm cho bà bị một thời mê muội.

Người cộng sản luôn có rất nhiều khẩu hiệu. Nếu phải kê khai cho đủ th́ sợ sẽ làm nhàm tai quư thính giả, v́ ai cũng đều thấy và ít nhất cũng phải đọc qua một lần. Ngay nơi trụ sở cái Uỷ Ban Phường mà ta phải đến xin giấy tờ, hay trụ sở công an phường, ai cũng đọc thấy khẩu hiệu: Cần Kiệm Liêm Chính. Chí công vô tư.
Nhưng chỉ cần nh́n cái Trụ sở phường với cơ ngơi bề thế, xây cất ŕnh rang to lớn. So với mặt bằng đời sống c̣n quá nhiều thiếu thốn của mọi người xung quanh, th́ ai cũng dễ dàng nhận ra rằng, ở chính nơi đây đă chẳng có một chút nào gọi là cần kiệm cả.
Đă không có cần kiệm th́ liêm chính cũng đội nón đi ra. Và v́ thế, chí công vô tư chỉ c̣n là một điều mỉa mai diễu cợt.
V́ tiền để xây cất những công tŕnh to lớn ấy, chính là tiền thuế của bạn, của tôi, của tất cả chúng ta đóng góp. Tiền thuế của chung cả mọi người thuộc đủ các tầng lớp nhân dân.

Ôi! những khẩu hiệu. Chỉ là các kiểu lừa đảo nhau bằng nhiều chữ nghĩa.


***

Và mới đây, Bộ Chính trị vừa ra một chỉ thị bắt buộc toàn dân phải học tập để nâng cao nhận thức, về những nội dung cơ bản có giá trị to lớn về tư tưởng và tấm gương đạo đức của Hồ chủ tịch. Chỉ thị 06/CT /TW có tên là: Học tập và noi gương đạo đức Hồ chí Minh.
Toàn dân sẽ phải học trong 5 năm, bắt đầu từ ngày 3/ 2/ 2007 và kết thúc vào ngày 3/2/2011. Cuộc vận động đang được các cấp ráo riết chuẩn bị để khởi phát vào ngày 3/2.
Hàng năm sẽ sơ kết vào ngày 19/5 là sinh nhật Bác. Tất nhiên lại sẽ có thi đua, lại sẽ có lănh thưởng, lại sẽ được quảng bá rộng răi và rất rùm beng trên các báo đài. Lại sẽ có Thành công rực rỡ. Lại sẽ có thông suốt đường lối. Lại sẽ có thắng lợi hoàn toàn.

Ôi! toàn là những khẩu hiệu nghe kêu như chuông. Nhưng v́ đă bị nghe quá nhiều những kiểu như chuông ấy, nên ai cũng phát ngán và chẳng mấy người ngây thơ c̣n tin được nữa.

Cuộc vận động đă được chuẩn bị đến từng tổ dân phố.

Vận th́ cứ vận, nhưng chẳng ai muốn động chút nào. V́ chẳng mấy ai muốn quan tâm đến những chuyện vô bổ như thế. Không chỉ là vô bổ mà c̣n mất th́ giờ, v́ phải đến nghe những điều trừu tượng khó thể h́nh dung. Người ta ngán ngẩm và ngày càng dị ứng với cụm từ nhân dân. Quá nhiều cái nhân dân, song thực tế chẳng thấy nhân dân đâu cả. Hội đồng nhân dân, Toà án nhân dân, Ủy ban nhân dân. Công an nhân dân. Quân đội nhân dân. Chiến tranh nhân dân... Chuyện ǵ cũng phải có cái đuôi nhân dân đi kèm theo sau.

Đúng là những kiểu lừa đảo cấp cao bằng chữ nghĩa.

Và do đó, người ta đă dị ứng và thầm hỏi với nhau, can cớ ǵ lại bắt nhân dân phải học những điều mà lẽ ra, các đảng viên là những kẻ phải học trước hết.
V́ đảng viên đi trước, làng nước theo sau.???

Người ta đă bớt dần sợ hăi và bàn tán rôm rả trong các quán càphê. Đảng viên lại càng phải cần đi trước để học hơn lúc nào, v́ hiện nay, thành phần này đang ngày càng biến chất thoái hoá. Thành phần này đang là nỗi ám ảnh và tai hoạ của mọi người.
Tất nhiên không thể nói vơ đũa cả nắm, v́ vẫn c̣n những kẻ có ḷng trong số họ. Nhưng con số này luôn là một thiểu số lẻ loi, tiếng nói không trọng lượng, lại c̣n bị trù dập với muôn vàn khốn khổ. Chẳng cần kẻ địch phải tuyên truyền, quá nhiều những vụ án ở mọi ngành, mọi giới đang đầy dẫy, đang nhan nhản trên báo chí mỗi ngày để minh chứng điều ấy.

Nhân dân không thể tham nhũng. Nhân dân không thể nhận hối lộ. Nhân dân không thể thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng, như điệp khúc vẫn thường nghe trong các vụ chia đất hoặc lấy của công làm của ḿnh. Người ta chỉ hối lộ và tham nhũng được khi có quyền, có thế, có lực. Người ta chỉ thiếu trách nhiệm khi có trách nhiệm, khi được giao trách nhiệm. Điều sơ đẳng này th́ ai cũng biết, vậy tại sao không buộc cái thành phần có quyền có thế và có trách nhiệm ấy phải học trước tiên?

Mặt khác, người ta đă vô cùng đau khổ và khó chịu khi nghe đến cái gọi là tư tưởng Hồ chí Minh. Ngài Hồ chí Minh đâu có cái ǵ đáng gọi là tư tưởng để mà phải học. Người dân vốn ít chữ nghĩa nên rất ngại phải nghe lư luận với những ngôn từ uyên bác cao xa. Bằng trực quan của ḿnh, người dân chỉ cần xem quả th́ biết cây. Cây ngọt th́ cho quả ngọt. Cây đắng th́ cho trái đắng. Điều đơn giản này chính là chân lư ngàn đời của dân gian đă được đúc kết.

Và như thế, Hồ chí Minh đúng là một trái độc, một quả đắng mà bất hạnh thay cho những ai phải nếm. Hồ chí Minh luôn đồng nghĩa với tai ương hoạ chí. Cả triệu người miền Bắc đă hốt hoảng trốn chạy tai hoạ Hồ chí Minh năm 54 để vào miền Nam. Hàng triệu người chết trong cải cách ruộng đất sau 54, chính Hồ chí Minh là tác giả. Bao nhiêu tinh hoa là các văn nhân nghệ sĩ bị hăm hại tù đầy khổ sai khốn nạn chính là thành quả của Hồ chí Minh.
Rồi vụ án xét lại, và Tổng cục 2, ngài Hồ chí Minh đă giết hại bao nhiêu đồng chí và nhân dân của ḿnh. Vụ án ấy cho đến lúc này, những người trong cuộc vẫn c̣n ngậm đắng nuốt cay v́ không được công khai lên tiếng. Dù như vậy, dư luận cả nước vẫn rất tỏ tường.

Cả triệu người đă chen lấn dẫm đạp lên nhau mà bỏ chạy khi cánh tay của Hồ chí Minh vươn đến Miền Nam. Hàng trăm ngàn người khác đă liều thân, dù biết sẽ phải vùi ḿnh trong bụng cá ngoài biển cả, để kịp thời và cấp tốc lánh xa những ǵ có liên quan đến Hồ chí Minh. C̣n hơn cả cùi lở dịch hạch, vượt luôn cả HIV Aids, kinh sợ hơn cả H5N1 của dịch cúm gia cầm, ai cũng mong được lánh xa cái Hồ chí Minh và tất cả những ǵ liên quan đến cái tên đầy tai hoạ ấy.

Và đến bây giờ, sau hơn 30 năm hoà b́nh lập lại người dân đă được ǵ mất ǵ, từ khi cái tên Hồ chí Minh xuất hiện???

Điều này là quá lớn và sẽ quá dài, xin dành điều ấy cho các nhà viết sử. Nhưng có một điều mà ai cũng dễ dàng nhận ra rằng, Việt Nam vốn là một dân tộc hiền hoà hiếu khách, nhưng cũng vô cùng bất khuất kiên cường. Lịch sử chống ngoại xâm đă chứng minh điều đó.

Muốn biến một người can đảm thành kẻ hèn nhát đă là một điều hết sức khó khăn. C̣n muốn biến cả một dân tộc khí phách thành một dân tộc hèn nhát th́ chỉ là những điều không tưởng. Nhưng Hồ chí Minh và những kẻ theo ông, đă biến những điều không tưởng ấy trở thành hiện thực. Đó chính là công lao lớn nhất, một công lao mà không sức mạnh và thế lực nào, dù mạnh mẽ ghê gớm tới đâu có thể làm được. Nhưng Hồ chí Minh và những kẻ theo ông đă làm được điều không ai làm được ấy. Ông đă biến cả dân tộc này thành một dân tộc hèn nhát v́ sợ hăi.

V́ hèn nhát nên trở thành sợ hăi, hoặc v́ sợ hăi nên hoá ra hèn nhát hoặc v́ cả hai. Chẳng ai biết, cũng chẳng ai muốn phân tích những chuyện đáng buồn này, v́ đây là những thực tế đang xảy ra hàng ngày trong đời sống.

Một nhà văn đă viết đại ư rằng: "... Sống trong chế độ Cộng Sản, ai cũng phải hèn. Có khác nhau chăng chỉ là ở mức độ, kẻ hèn ít, người hèn nhiều mà thôi. Nếu không hèn, bạn sẽ không thể tồn tại..."

Thực ra, không chờ nhà văn phải lên tiếng, nhưng ai sống dưới cái chế độ quái gở này đều biết rất rơ, nhà văn chỉ nói dùm những điều họ không thể nói được mà thôi.

Bằng những ư nghĩ để gây ra những tai hoạ cùng với máu đổ thịt rơi, làm sao có thể gọi được là tư tưởng, nhưng chỉ là các thủ đoạn thôi. Hồ chí Minh th́ quá nhiều thủ đoạn cùng với đầy rẫy các khẩu hiệu. Khẩu hiệu chỉ là những kiểu lừa đảo bằng chữ nghĩa nhưng cao cấp mà thôi.

C̣n noi theo gương Hồ chí Minh ư! Nhưng gương nào đây để mà noi, v́ đang có quá nhiều gương. Gương Hồ chí Minh là nhà văn hoá (hụt) của thế giới? Gương giản dị với ít nhất là 3 người vợ? Gương để thuộc cấp hăm hiếp vợ ḿnh, rồi sau đó giết chết, và đơn thưa kiện hiện nay đang nằm trong văn khố của Bộ chính trị? Và gương có con, nhưng những người con ấy đă chẳng bao giờ có dịp và không khi nào được phép gọi ḿnh là cha? Gương khiêm tốn đến nỗi phải giả danh viết sách để tự ca tụng ḿnh? Gương bị ngay chị ruột của ḿnh phải từ mặt cấm cửa chăng? Gương ăn cắp thơ (đạo văn) để có tập thơ Nhật Kư trong tù? Và gương mập mờ bút hiệu rồi nhận ngay là của ḿnh, trong những bài viết chung đều kư tên là Nguyễn ái Quốc?

Đă có một tiểu sử hoàn toàn khác xa với tiểu sử về Hồ chí Minh, mà lúc này, người ta đang cố nhồi nhét và bắt mọi người phải học. Tiểu sử ấy đang nằm rải rác trong các thư khố nhiều nơi. Bạn có thể xác minh ở một số nơi, như Thư khố Paris bằng những cú nhắp chuột của máy tính. Mà cần ǵ phải tới Paris xa xôi, ngay tại Trung tâm văn hoá Pháp tại HàNội hoặc Sàig̣n cũng có thể giúp bạn biết rơ sự thật. Nhưng cũng chưa cần thiết lắm phải nhờ đến các Trung Tâm văn hoá Pháp, Bạn cứ đến với bất cứ một chiến sĩ nào đang đấu tranh cho dân chủ tự do, họ cũng sẽ sẵn sàng giúp làm sáng tỏ những điều mà Bạn đang quan tâm. Những người chiến sĩ ấy, họ rất muốn nói lên Sự Thật, nhưng họ đang bị bịt mồm v́ không có tự do ngôn luận, không có tự do báo chí và cũng chẳng có diễn đàn nào cho họ phát biểu.

Đông lắm, thưa Bạn, những người chiến sĩ ấy.

Tuy nhiên vẫn chưa đông đủ v́ họ vẫn c̣n đang tập hợp, trước khi cùng với tất cả, để sẽ cùng làm nên một điều ǵ đó. Trong và ngoài nước họ đều có mặt. Từ lâu nay họ đă lên tiếng không mệt mỏi, để Sự Thật của Chân Lư không bị bóp chết. Họ là những người không chịu hèn v́ họ không c̣n sợ hăi. Một trong số đông của họ được Ngài Michel Marine, Đại Sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam đánh giá rằng:

... " Khối 8406 là những người can đảm v́ họ đă dám nói lên sự thật....Họ là những người yêu nước thực sự. Họ muốn những điều tốt lành cho Việt Nam. Chính phủ Việt Nam nên mở rộng không gian chính trị để có tự do lập hội, tự do báo chí và những tự do căn bản khác..."

Thông thường, một Đại Sứ không thể nào có những phát ngôn hàm hồ. Đặc biệt với riêng Ngài Marine, Đại Sứ của một cường quốc về nhiều mặt, với khả năng thông tin luôn cập nhật và nhạy bén từng giờ, th́ phát ngôn của ngài Đại sứ Mỹ rất đáng và phải làm chúng ta suy nghĩ.



***


Chúng ta đă bị lừa đảo quá nhiều và đă quá lâu bằng những chữ nghĩa của biết bao khẩu hiệu. Trong những ngày tháng 2 tới đây, chúng ta sẽ tiếp tục bị nhồi sọ, tiếp tục bị lừa đảo khi bị bó buộc phải học tập về tư tưởng và gương sống của Hồ chí Minh. Nhiều người đă biết rơ chân tướng của ngài Hồ chí Minh. Nhưng vẫn c̣n không ít người khó ḷng chịu đựng nổi, những sự thật quá đỗi phũ phàng về một thần tượng, về ông Thánh Hồ chí Minh mà họ từ lâu đă tôn thờ và vẫn đang tôn thờ.

Họ giống như một người chồng luôn nghĩ và vẫn tin chắc rằng, vợ ḿnh là người phụ nữ tiết hạnh khả phong và sẽ muôn đời chung thuỷ. Nhưng nếu có một ai đó đến báo rằng, này anh bạn, anh đă bị phản bội và bị cắm sừng v́ vợ anh đang ngoại t́nh. Th́ trước tiên, kẻ báo tin sẽ là người bất hạnh v́ phải hứng chịu những cơn giận dữ và thịnh nộ của người chồng khốn khổ. Ngay cả khi đă biết rơ sự thật, người chồng ấy vẫn không hết bàng hoàng choáng váng, để rất có thể, người chồng kia sẽ có những phản ứng không hay. Nhiều người Việt Nam hiện đang có tâm trạng này.

Phát biểu của ngài Đại Sứ Marine rất đúng: "...Khối 8406 là những người yêu nước và can đảm...". Phát biểu ấy rất đúng nhưng vẫn chưa đủ, v́ có đâu chỉ riêng khối 8406 là những người yêu nước và can đảm. Nhưng làm ǵ mà ngài Đại Sứ không biết rơ điều đó, song v́ tế nhị mà Ngài Đại sứ không tiện nói ra đấy thôi.

Nói một cách nôm na, can đảm là không sợ hăi.

Các bạn đă không tiếc th́ giờ để bỏ ra gần 20 phút nghe đoạn phát thanh này. Các bạn cũng không ngần ngại sẽ bị làm khó dễ, khi có ai phát hiện ḿnh đang nghe một đài phản động, các bạn đă tỏ ra là không sợ hăi.

Như thế phải gọi là ǵ, nếu không phải là đang khởi đầu can đảm?


Xin thân chào và hẹn gặp lại.



Hoàng Quân (Bắc Ninh)





Nguồn : TVTC/tvvn.org