View Full Version : Bạch Loan & Thơ và Quê Hương Việt Nam
hoangthymaithao
02-16-2008, 08:18 AM
HTMT xin giới thiệu với quý bạn yêu mến Thơ Văn Nghệ-Thuật một trong những thi-sĩ mà HTMT rất ái mộ.
Khi được HTMT hỏi ý kiến đưa Thơ của BL vào một Net nào đó, thì luôn có một câu trả lời của BL : " Mai Thảo muốn làm gì với thơ của BL đều được hết, vì BL hoàn toàn tin tưởng ở Mai Thảo, về con người và về thơ."
HTMT đã đi tìm thơ của BL rải rác trên một số báo điện tử và nhiều diễn đàn Net để giới thiệu với bạn bè Net ở một nơi mà HTMT thấy xứng đáng hơn cả cho thơ của BL, nhưng rồi bị nơi í từ chối, chỉ vì không tin tưởng nơi bút hiệu Bạch Loan, cho là BL không phải nữ thi sĩ mà là nam thi sĩ. BL bảo : "BL không buồn gì chuyện đó". Riêng HTMT cũng không thắc mắc gì chuyện đó, nhưng mà HTMT rất buồn. Buồn cho Thơ và buồn cho cuộc đời, với những người đời không chịu hiểu xa hơn một chút xíu thôi : thiếu quá niềm tin và thiếu quá ý nhị riêng Thơ !
Thế như các bạn, các bạn từng nghe bài thơ phổ nhạc của nữ thi sĩ Ngô Minh Hằng đã post ở MGP, thì các bạn nghĩ NMH là nam nhi hay nữ nhi?? Và chính HTMT mới ngày hôm qua còn được một người gửi thư chào một câu xanh dờn nương dâu : "Kính chào ông Việt Hoài Phương !" ( ngay tên HTMT cũng đã nhiều người gọi là "anh HTMT" rồi đó thôi?).
Thơ chỉ đơn giản là Thơ và chỉ có thể là Thơ, và là phần tâm hồn rất mềm mỏng của bất cứ ai thật sự đã hòa nhập được với nàng-thơ nghệ thuật? Mà tâm hồn con người ta thì làm gì có tên và làm gì có tuổi cũng như làm gì còn phân chia giống phái?
Tựu chung, cũng tại bởi con người ta khi không muốn hiểu thì không thể hiểu bất cứ điều gì dù là đơn giản? Và khi không muốn biết điều gì thì không thể đi kiếm tìm điều gì là sự thật?
HTMT vẫn nói với bạn bè của HTMT, nếu một khi HTMT muốn giới thiệu thơ, văn hay nhạc của ai đó với một ai đó, thì chỉ đơn giản là HTMT làm điều đó bởi thơ, bởi văn hay bởi nhạc, những gì thuộc về giá trị nghệ thuật chân chính của nó. Chứ hoàn toàn không phải vì tình cảm của HTMT với tác giả của những bài thơ, bài văn hay bản nhạc nào đó?Bởi bản thân những tác phẩm nghệ thuật đã có giá trị của chính nó, mà không cần lời bình của ai đó làm nên giá trị cao hơn hay thấp hơn một khi nào đó? Có chăng chỉ là sự thổ lộ được bằng ngôn từ nơi tâm hồn ai đó, khi bắt gặp những nét đẹp nơi hai con mắt nghệ thuật cùng chung một hướng nhìn hay chung một dòng cảm nhận?
Mong quý bạn cũng có những ý nghĩ của mình nơi những gì cùng chung nghệ thuật mà cũng riêng mình về cảm nghĩ qua ngôn từ, để không bao giờ tự đánh mất mình!? Như HTMT hay nói một câu, hẳn ai đó đã từng nói : "hãy để tâm hồn mình thấm đẫm trong một dòng sông thơ-nhạc, nhưng chớ có để cho dòng sông thơ-nhạc ấy cuốn mình đi mất luôn" !
Xin tặng nàng-thơ của nữ sĩ BL đóa hồng nghệ thuật này :rose1:
Và xin tặng quý bạn MGP bông hồng tình nghệ thuật : :rose:
hoangthymaithao
02-16-2008, 08:33 AM
Một Dòng Sông
Ðời viễn khách quê nhà chưa trở lại
Ngẩng nhìn lên trời rộng vẫn mênh mông
Từng áng mây xa nhà chưa trở lại
Em đâu rồi, có nhớ một dòng sông ?
Dòng sông bạc một lần ta lỡ hẹn
Nên ngậm ngùi con nước mãi lang thang
Chòm mây trắng bên trời trôi bẽn lẽn
Và phố xưa hoang phế đến điêu tàn !
Này em hỡi có khi nào nhớ lại
Một chiều xưa bên dòng nước xôn xao
Ðôi mắt ấy âm thầm vương ngấn lệ
Tàu đi rồi chưa kịp nói gì nhau
Lời hẹn ước đã đi vào dĩ vãng
Ðể cơn sầu thiên cổ mãi vương mang
Thời tuổi mộng dần đi vào quên lảng
Dòng sông xưa bến cũ đã hoang tàn
Bạch Loan
hoangthymaithao
02-16-2008, 08:36 AM
Tiếng Dế Trong Đêm
Tiếng dế kêu não nề đêm xứ lạ
Xô ta về miền dĩ vãng tai ương:
Chiều, khói lửa ngập tràn trên phố cổ
Ôi kinh hoàng trong ánh mắt em thương
Từ xa vắng tiếng vang buồn da diết
Cơn đau về trong phế phủ hư hao
Bao năm tháng nhớ hoài đêm vĩnh biệt
Quê hương ơi là tiếng nấc nghẹn ngào!
Rồi chợt thức bên đèn khuya bóng rũ
Xót xa nhiều, thèm giấc ngủ chiêm bao:
Trên phố cũ em về khoe áo lụa
Để ta còn mơ ước chuyện ngàn sau!
Bạch Loan
hoangthymaithao
02-16-2008, 08:39 AM
Chiều Hôm
Bãng lãng hoàng hôn ánh nhật tà
Mây trôi bàng bạc, bóng chiều sa
Bâng khuâng chạnh nhớ chòm mây bạc
Khắc khoải vời trông cảnh quê xa
Dáng mẹ thẫn thờ bên bếp lửa
Bước cha thơ thẩn trước sân nhà
Tha hương khắc khoải hồn ly khách
Ấm, lạnh chiều hôm chỉ một ta !
Bạch-Loan
hoangthymaithao
02-16-2008, 08:42 AM
Gót Buồn
Thức giấc sao khuya một đóa
Trăng vàng thơ thẩn song thưa
Gió thoảng hoa rơi trắng ngõ
Quê hương nhớ mấy cho vừa !
Chiều nao mắt nhìn thảng thốt
Lệ tràn tay vẫy thuyền trôi
Bóng gầy vai rung lặng lẽ
Thuyền đi lạc mấy trùng khơi
Hiên khuya ngắm vầng trăng tỏ
Quê nhà xa mấy sơn khê
Hương xưa còn chăng lối nhỏ,
Hoa cau có trắng đường về ?
Giọt buồn chợt rơi vỡ nát
Tóc nhầu ướt mảnh sương tan
Đường trăng gót buồn ngơ ngác
Quê xa mấy độ hoang tàn !
Bạch Loan
hoangthymaithao
02-16-2008, 08:50 AM
Bốn Mùa Thương Nhớ
Lòng ai ấp ủ nước cùng non
Ngày tháng dần trôi đợi mỏi mòn
Xuân đến nhớ nhà, ngơ ngẩn nhớ
Hè về trông bạn, mỏi mòn trông
Thu sang vàng rụng, xôn xao dạ
Đông chớm tuyết rơi, buốt giá lòng
Nhắn gió gởi mây niềm quốc hận
Ngàn năm yêu mãi một non sông
Bạch Loan
hoangthymaithao
02-16-2008, 08:55 AM
HỎI
Hỏi nàng biền biệt ở hà phương ?
Không biết lạc lòng hay lạc đường ?
Có phải người đi thuyền cặp bến ?
Để cho kẻ đợi tóc đơm sương ?
Thay duyên đổi nợ trò dâu bể ?
Đặng cá quên nôm chuyện thói thường ?
Đất mẹ nhìn về tang tóc phủ,
Đoạn trường ai thấu khách tha hương ?
Ngô Phủ
========
ĐÁP
Tôi người Tỵ Nạn đến Tây phương
Hà cớ Ngô huynh hỏi “lạc đường ?”
Gặp xứ TỰ DO, thuyền đổ bến
Quên đời nô lệ, kiếp dầm sương
Tâm hư mãi giữ lòng son sắt
Tiết trực không theo thói dị thường
Hổ dữ xa rừng còn đứt ruột
Tôi người sao chẳng nhớ quê hương ?
Tôi người sao chẳng nhớ quê hương ?
Nhưng mãi cưu mang giấc mộng thường:
Khắp nước TỰ DO, đầy hạnh phúc
Toàn dân NO ẤM, hết phong sương
Cờ vàng phất phới muôn thôn xóm
Pháo đỏ rền vang vạn nẻo đường
Là lúc tôi về nơi cố quận
Xa đời Tỵ Nạn, kiếp tha phương !
Bạch Loan
hoangthymaithao
02-16-2008, 09:03 AM
Ki’nh thưa qúi thi hữu và tất cả qúi vị,
Tôi xin gởi lời cám ơn thi hữu Bạch Loan, Hoaiviet, Trần H. Hương, Thu Lan, Kiều Phong và HL đã bỏ thời giờ qúi báo cùng tôi viết lên liên hoàn khúc “Bậc Mày Râu”.
Những bài thơ ĐL xuất sắc và đanh thép của qúi thi hữu đã thể hiện được tấm lòng yêu nước thiết tha và ý chí oai hùng của con dân nước Việt .
Mặc dù thế cuộc đưa đẩy chúng ta làm “kẻ chiến bại” trên mặt trận quân sự và trở thành những kẻ lưu vong, chúng ta không thể an phận và quên lảng cả dân tộc Việt còn lại ở nước nhà đang bị đày đoạ dưới ách bạo tàn của csVN .
Mặt trận quân sự chỉ là một trong các mặt trận đấu tranh. Trong tình huống hiện tại mặt trận kinh tế, chính trị, tâm lý và tuyên vận rất quan trọng. Chính vì thế mà csVN hiện đang sợ hải những ngón đòn tuyên vận của người Việt tị nạn cs ở hải ngoại và ráo riết thực thi kế hoạch văn hóa vận qua NQ36 để chống lại chúng ta.
Dù ai nói gì đi nữa, tôi tin rằng người Việt Ti. Nạn cs và Yêu Tư. Do sẽ hiên ngang tiếp tục chiến đấu cho quê hương và dân tộc .
Dù ai nói gì đi nữa, VN sẽ không bao giờ phát triển, tiến bộ, no ấm, hạnh phúc và tự do KHI MÀ ĐỘC ĐẢNG CỘNG SẢN CÒN THÔ’NG TRI. VN !
Chúng ta chỉ “HOÀ HỢP VÀ HOÀ GIẢI” khi nào CS thật sự hoà hợp và hoà giải với toàn dân bằng cách GIẢI THÊ? ĐẢNG CỘNG SẢN và CHẤP NHẬN các chính đảng đối lập (thật sự) kha’c .
Bao lâu mà đảng cs còn thống tri. VN, dù ai có nói gì đi nửa thì đó chỉ là những lời gian dối, lừa mị co’ hệ thống dùng để đánh lưà và tiêu diệt chúng ta mà thôi.
Thành thật cám ơn tất cả qúi vi.
Thân kính,
Phan Hoài Nam
=================
Bậc Mày Râu
"Xe bồ luân dầu chưa gặp Thang, Văn,
Phù thế giáo một vài câu thanh nghị. "
(Nguyễn Công Trứ)
1.
Sơn hà điên đảo, dạ thương đau
Hà cớ trượng phu bỉ mặt nhau ?!
Sức mọn vẫn mong bồi xã tắc
Tài hèn không ngại phá binh đao
Anh hùng lở vận nuôi hùng khí
Tiểu tử an thân mộng tiểu hầu
Thế sự thăng trầm, phò chính giáo !
Thắng, thua cho xứng bậc mày râu !
Phan H. Nam
===============================
2.
Mày râu cho xứng bậc mày râu
Quốc biến, sa trường giục vó câu
Chiến trận, thắng thua thường đấy nhé
Đường trần, vinh nhục lạ gì đâu
Hùng tâm há ngại dòng hồ hải
Tráng chí đâu sờn cuộc bể dâu
Vị quốc bền lòng nung chí ca?
Mặc ai xa mã , mặc công hầu !
Bạch Loan
============================
3.
Công hầu khanh tướng có màng chi
Tranh đấu vì dân, quyết thực thi
Viễn xứ gióng lên hồi trống lệnh
Tha hương hò dậy khúc quân kỳ
Thân già tâm vững, chuyền kinh nghiệm
Tuổi trẻ dạ bền, dõi hướng đi
Non nước điêu linh chờ cứu rổi
Mày râu đứng ngó, nhục tông chi
Hoaiviet01
======================
4.
Tông chi Việt tộc tiếng hùng anh
Nam tử quyết tâm: Chí nguyện thành
Nợ nước chưa đền trai hổ mặt
Thù nhà chửa trả gái ô danh
Giận phường đón gió cầu danh lợi
Khinh kẻ trở cờ bỏ nghĩa nhân
Mê muội, ươn hèn theo bạo chúa
Đày người, cướp của, giết dân lành !
Trần Hoài Hương
========================
5.
Dân lành rên xiết quá thê lương
Vang dậy trời xanh ai có tường ?
Đói rách, ăn mày thèm cặn cáo
Dư thừa, cán bộ phí cao lương
Cảnh đời oan nghiệt khôn nằm đất
Cuộc sống trái ngang dốt ngủ giường
Dạ xót lòng đau nhìn dân Việt
Mày râu sao nở sống giàu sang ?
Thulan
-----------------------------------------------
6.
Giàu sang phú qúy sá gì đâu
Quân tử màng chi giấc tiểu hầu
Tung kiếm phân thây phường nón cối
Rút gươm chém cổ bọn đầu trâu
Hiên ngang điểm mặt loài chồn cáo.
Thẳng thắng nêu tên lủ bọ sâu
Dâng hiến một đời cho tổ quốc
Máu đào đem rửa vết thương đau
Phan Hoai Nam
-----------------------------------------
7.
Máu đào đem rửa vết thương đau
Nước mất, nhà tan vạn khổ sầu
Nặng gánh thù nhà thề quyết tra?
Quằn vai nợ nước nguyện ghi sâu
Noi gương tiên tổ gìn sông núi
Nối chí ông cha giử tuyến đầu
Vị quốc vong thân đền nghiã ca?
Sao cho khỏi thẹn bậc mày râu !
KIỀU PHONG ( Toronto)
========================
8.
Sao cho khỏi thẹn bậc mày râu
Bốn nổi ba chìm, cuộc bể dâu
Quốc biến xong pha ngoài trận tuyến
Gia vong bôn tẩu tận giang đầu
Bền lòng trọn kiếp đền ơn trọng
Vững dạ một đời trả nợ sâu
Vinh, nhục vẫn theo đường chính nghĩa
Lợi danh như nước chảy chân cầu
Bạch Loan
===========================
9.
Lợi danh như nước chảy chân cầu
Vận nước thăng trầm, lắm bể dâu
Bỏ nghĩa anh theo loài cộng phi?
Ham danh chị bợ lũ đầu trâu
Mặc dân thống khổ, muôn hờn tủi
Kệ nước lầm than, vạn khổ sầu
Giấc mộng công hầu, mau thức tỉnh
Sử vàng tên khắc sẽ bền lâu.
HL.
=================
10.
Sử vàng tên khắc sẽ bền lâu.
Đời vội vàng qua tựa bóng câu
Mở mắt nhìn xa, phân phải trái
Lắng tai nghe rỏ, biết nông sâu
Không lầm tha thứ quân thờ đảng
Chẳng lở giao du bọn cúi đầu
Nhất quyết một lòng theo chính nghĩa
Mặc phường đón gio’, lủ câu mâu !
Bạch Loan
(12/01/2005)
===============
11-
Mặc phường đón gió, lủ câu mâu
Giữ Vững lòng tin lẽ nhiệm mầu
Kẻ ác chờ ngày đền tội lớn
Người hiền đợi lúc hưởng ân sâu
Hồi tâm trở lại bờ nhân bản
Thức tỉnh lìa xa thói mã ngưu
Đáng mặt anh hùng thời biến loạn
Mày râu anh dũng giúp đồng bào
Hoaiviet01
212pm011205
================
12.
Đồng bào ruột thịt vẫn mong chờ
Dũng tướng hùng binh khắp cõi bờ
Nỗi dậy thanh trừng quân sống bẩn
Vùng lên nghiêm trị bọn ăn dơ
Đồng tâm đập đổ đời nô cộng
Quyết chí dựng gầy nếp tự do
Ai đó lắng nghe sông núi gọi
Lên đường cứu quốc chớ thờ ơ !
Bạch Loan
======================
13.
Thờ ơ ?! Trước cảnh lệ tuôn trào
Quân tử, anh hùng dạ xốn xao
Thù lủ gian ngoa hoài uốn lưởi
Giận phường nhu nhược mãi co đầu
Tâm xà khẩu phật, ngươi điếu đóm
Dạ trúc lòng son, lảo câu mâu
Dẩu chẳng sá gì quân tiểu tử
Sơn hà điên đảo dạ thương đau ! (*)
Phan H. Nam
(*) trở lại câu đầu , bài (1) , hoàn thành khúc liên hoàn
hoangthymaithao
02-18-2008, 01:28 AM
Trên bước đường nghệ-thuật của tôi, tôi có may mắn được quen biết thi sĩ Bạch Loan trong Net, đó là ở trinhnu.net. Tôi rất mê những bài thơ Đường Luật của BL, và cả những bài thơ lãng mạn mọi thể loại.
Phải nói là BL "ra" thơ Đường Luật nhanh như gió vậy. Và BL luôn bảo với tôi là vì không có nhiều thời gian nên BL thích nhất thơ Đường Luật (( cho nhanh!! )) - tôi ngạc nhiên vô cùng, vì với tôi thì đó là thể thơ tôi thấy khó nhất. Ấy vậy mà có tới 2 lần, BL chịu khó chép ra cho tôi cả trang dài rất tỉ mỉ phải ra sao với thơ Đường Luật ấy (?) và còn làm tặng cho riêng tôi một bài tập để tôi "tập sự" (!). Lâu lâu tôi lại gạ gẫm BL : "mần một bài thơ tình thật tình đi BL ơi, đọc cho đỡ "bể" cái đầu!". Tôi khoái nhất là "hoạ" lại thơ tình của BL và BL cũng luôn nói : MThao cứ hồn nhiên mà hoạ hay thêu dệt theo ý tưởng và trí tưởng quá "lạc loài" của MThao với Thơ-Thơ ( MThao xứng đáng lắm !?). Khi tôi đã thả hồn mộng vào ý nhị nào đó của bài thơ đi tiếp ý tưởng của BL, thì tôi gởi liền cho BL đọc ( có thêm ghi chú: BL ơi, MT "phá" BL nữa đây nì !!). Và bao giờ cũng vậy, BL đều cười hì hì!! Rồi bảo: MThao đăng lên đi, ok!!
Điều thú vị hơn cả là BL rất đồng ý với những ý nghĩ của tôi về điều gọi là "ý thức" và "trí thức" làm người chánh nghĩa. Khi nào thấy tôi có vẻ buồn phiền với những rắc rối trong cõi ảo hay ngoài đời về chuyện bài vở - BL đều lên "giây cót" cho tôi: kiên trì, kiên cường !! Và ngược lại tôi cũng vậy : thấy BL lâu lâu im ắng là tôi cũng mạnh dạn lên lớp: "chớ có nản chí, và hãy nhớ luôn còn có MT nơi đây, dù chỉ như : độc mã đơn thương ! ". Với BL tôi luôn được mềm trở lại với lời thơ và ý tưởng.
Hôm nay tôi nhận được bài nhạc này phổ từ thơ của BL, tôi thật sự muốn giữ trong mọi trang thơ-văn của tôi nơi mọi nhà cõi ảo nơi mà tôi và BL cùng tham dự sinh hoạt văn-nghệ, chỉ giản đơn như giữ trọn một kỷ niệm đẹp của tình-thơ, tình-bạn, tình-người và tình-tranh-đấu mà thật tình cớ tôi có được nhờ thế giới Net rất tuyệt vời hôm nay.
Cám ơn BL và cám ơn nhạc sĩ đã phổ nhạc bài thơ này + cùng ca sỹ trình bày bài này rất hợp với hồn Thơ của BL!!
Paris, 20h10 - 08 Janvier 2008
ThyThy-Hoàng Thy Mai Thảo
*Hôm nay HTMT post lại bài này ở MGP, làm kỷ niệm Thơ-Thơ cho BL&MT và để nhớ có một ngày "động đất trời cõi ảo" (??)
ĐỜI CHÍNH NHÂN
(Thơ Bạch Loan)
http://www.danchuca.org/22Kbps/DoiChinhNhan.mp3
:rose1::heartbeat:
hoangthymaithao
02-18-2008, 01:34 AM
Tương Tư
Lẻ bạn chiều hôm cánh nhạn bay
Ngàn mai dặm liễu sắc hương phai
Thuyền về bến lạ tương tư nhớ
Khách lạc vườn hoang túy lúy say
Bụi phủ quan san mờ huyễn mộng
Sương rơi bản quận buốt trang đài
Sầu dâng chất ngất chiều cô quạnh
Nâng chén quan hà chạnh nhớ ai!
Bạch Loan
hoangthymaithao
02-19-2008, 12:21 AM
Muà Xuân Em Về
Chợt thấy muà xuân trong nắng mai
Em về áo trắng ngập ngừng bay
Tôi nghe trong gió ngàn hương cũ
Bàng bạc lưng trời ngơ ngẩn mây
Chợt thấy mùa xuân trong mắt em
Liễu xanh tóc biếc xõa bên thềm
Em về ngắm lại dòng sông cũ
Lượn sóng lòng tôi chợt ngủ yên !
Bạch Loan
0000000
Sông cũ vẫn xa...
đò xưa vẫn vắng...
nỗi đau vẫn lắm...
tình đời vẫn...ngang
Thơ ngắm xuân sang
buồn-vui, quên-nhớ
lòng ai sóng lặng
riêng hồn tôi chao...
MT
19/02/2006
hoangthymaithao
02-19-2008, 05:41 AM
Chỉ Một Mình Em
Em chợt đến như cuộc tình mười sáu
Mắt thu buồn tóc ngắn nhớ thương ai
Mối ưu tư còn đọng nét mi dài
Nỗi hoài vọng bơ vơ trên vầng trán
Em đến đây như nắng chiều bảng lảng
Mang thơ buồn trải khắp lối ta đi
Những đêm khuya lặng lẽ bước chân về
Cùng sánh bước phiêu du vùng tuổi mộng
Em về đây cho trùng khơi dậy sóng
Nửa đời buồn ta ngỡ tuổi mười lăm
Những chiều về mắt dõi bóng xa xăm
Cánh nhạn lẻ chập chờn bên núi biếc
Em về đây gọi cuộc tình tha thiết
Em lặng nhìn cho vỡ ngọc lưu ly
Em bước đi, ôi vóc liễu kiêu kỳ!
Em cất tiếng cho thơ buồn vọng lại !
Em mỉm cười cho lòng ta mê dại
Em thẫn thờ trăng gió ngẩn ngơ đi
Em bâng khuâng cho hạ thắm quay về
Em mơ mộng cho hoa lòng rực nở
Em từ đâu ? Hỡi người tình muôn thuở
Khung trời xưa hay dĩ vãng nào buồn?
Sao tóc em hờn giận buổi hoàng hôn,
Để vọng lại những lời kinh sám hối!
Em xa xôi . . . xa cả tầm tay với
Em về đây nhưng cách trở muôn trùng !
Cuộc tình buồn như ảo ảnh mông lung
Mà hiện thực vẫn còn đây rất đẹp
Em với ta lạc loài trong số kiếp
Nên gặp nhau trăng gió ngẩn ngơ sầu
Xin thời gian đừng vội vã qua mau
Để ta thấy xuân tình trong mắt biếc
Nếu nghìn sau còn gặp trong số kiếp
Sẽ dặn lòng thương chỉ một mình em!
Bạch Loan
hoangthymaithao
02-21-2008, 03:48 AM
Lang Thang
Tàn đông mây nước hửng hờ
Lưa thưa cây cỏ bơ phờ ngóng xuân
Cuối trời mây trắng bâng khuâng
Hoàng hôn tim tím lâng lâng cánh sầu
Lững lờ sông chảy về đâu
Không gian trầm lắng một mầu cô liêu
Chợt đâu vẳng tiếng chuông chiều
Thoáng nghe trong gió ít nhiều xót xa
Buồn ơi ! Mấy độ xa nhà
Lang thang cuộc lữ, sơn hà là đâu !?
Bạch Loan
0000000
Lữ-Hàn Chính Nhân
Sơn-Hà trong tiếng vó câu
Đàn con hiếu nghĩa nguyện cầu tạ ơn
Bừng bừng chí khí thiết tôn
Phá tan cường bạo, cô hồn việt gian
Quét đi rác rưởi hôi tanh
Một bầy quỷ đỏ tranh giành bá vương
Trận tiền sát cánh hữu tương
Cùng chung chí hướng, tận tường đồng tâm
Vị dân há chữ công thần
Sáng danh một thuở, lữ-hàn chính nhân./.
21/02/2008
ThyThyHoangThyMaiThao
hoangthymaithao
02-27-2008, 12:24 PM
HỎI
Hỏi nàng biền biệt ở hà phương ?
Không biết lạc lòng hay lạc đường ?
Có phải người đi thuyền cặp bến ?
Để cho kẻ đợi tóc đơm sương ?
Thay duyên đổi nợ trò dâu bể ?
Đặng cá quên nôm chuyện thói thường ?
Đất mẹ nhìn về tang tóc phủ,
Đoạn trường ai thấu khách tha hương ?
Ngô Phủ
0000000
ĐÁP
Tôi người Tỵ Nạn đến Tây phương
Hà cớ Ngô huynh hỏi “lạc đường ?”
Gặp xứ TỰ DO, thuyền đổ bến
Quên đời nô lệ, kiếp dầm sương
Tâm hư mãi giữ lòng son sắt
Tiết trực không theo thói dị thường
Hổ dữ xa rừng còn đứt ruột
Tôi người sao chẳng nhớ quê hương ?
Tôi người sao chẳng nhớ quê hương ?
Nhưng mãi cưu mang giấc mộng thường:
Khắp nước TỰ DO, đầy hạnh phúc
Toàn dân NO ẤM, hết phong sương
Cờ vàng phất phới muôn thôn xóm
Pháo đỏ rền vang vạn nẻo đường
Là lúc tôi về nơi cố quận
Xa đời Tỵ Nạn, kiếp tha phương !
Bạch Loan
hoangthymaithao
03-06-2008, 06:59 AM
Mưa Tháng Tư
Lại thấy Xuân về trên viễn xứ
Lòng ta chao động nữa đây em
Ba mươi năm vẫn còn lữ thứ
Nghe gió mưa, đời rét mướt thêm
Kỷ niệm âm thầm như lá đổ
Ngày nao lửa loạn cháy thành đô
Quê hương thương qúa mà ly biệt
Vạn dặm ngàn khơi cõi mịt mờ
Nhớ cuối tháng Tư buồn phố cũ
Gió lùa hiu hắt buổi chiều mưa
Bàn tay nào ấm bên hiên lạnh
Ta mãi thương thầm giọt mưa thưa
Không biết chiều nay mưa có đổ
Người về còn ghé mái hiên xưa ?
Áo bay, gió thoảng bờ vai lạnh
Có nhặt dùm ta những hạt mưa ?
Sao ta cứ mãi là ly khách
Để gió mưa về vọng cố hương
Mà không là hạt mưa phương đó
Rớt xuống lòng em buổi đoạn trường ?
Mưa lạnh tháng Tư về nữa đây
Lòng ta xao xác nhớ thương đầy
Mai về ghé lại hiên xưa đó
Ngắm hạt mưa chiều theo gió bay !
Bạch Loan
hoangthymaithao
03-07-2008, 04:07 PM
Xin Một Lần
Ta vẫn thấy còn đây tàn bạo ấy
Bao ngôn từ gạt gẩm những thơ ngây!
Trong khoảnh khắc chợt nghe hồn điên dại
Vì yêu ai ta khắc khoải từng ngày
Từ phiêu lãng giữa dòng đời hồ hãi
Ngoảnh nhìn em trong kiếp sống đọa đày
Chiều phố thị bước chân người ái ngại
Ôi là thương bờ tóc rũ trên vai !
Sài gòn hỡi, mai nầy ta trở lại
Xin một lần ngọt dịu nắng ban mai
Trên lối cũ dòng đời thôi cháy đỏ
Để ngoan hiền tà áo trắng em bay !
Bạch Loan
hoangthymaithao
03-14-2008, 03:06 PM
Tình Gởi Quê Xa
Năm tháng dần trôi thương kỷ niệm
Đông tàn tuyết trắng hững hờ rơi
Người đi mải miết ngoài muôn dặm
Bỗng thấy sầu dâng chất ngất trời
Bên ánh lửa hồng chiều buốt giá
Gom tình viễn xứ gởi quê xa
Thương ai hôm sớm đời lam lũ
Dãi nắng dầm sương nặng nỗi nhà
Bốn hướng trần ai đời đôi ngả
Chân mây nhạn lạc ngóng trời xưa
Tuyết rơi trắng lối đường luân lạc
Chợt nhớ hiên buồn nặng hạt mưa
Vẫn đợi mùa xuân vàng nắng ấm
Ngàn hoa đua nở đón xuân lai
Ai về phố cũ, hiên mưa ấy
Sống lại dùm ta những tháng ngày
Bach-Loan
hoangthymaithao
04-14-2008, 10:30 PM
Tên Người Tôi Yêu
Tôi có người yêu lúc chào đời
Và nàng xinh đẹp lắm người ơi
Đẹp như sông núi muà xuân vậy
Tôi bắt đầu yêu thuở lên mười
Tôi mất người yêu buổi tang thương
Từ độ ra đi bỏ phố phường
Từ khi pháo giặc rơi trên xóm
Từ lúc dân tôi biết đoạn trường.
Tôi mất người yêu đã lâu rồi
Mà tình yêu đó vẫn chưa nguôi
Như mây nhớ núi chiều thu biếc
Như bóng hoàng hôn nhớ mặt trời
Tôi thấy người yêu trong giấc mơ
Trong làn mây trắng, ánh trăng thơ
Trong khói lam chiều trời viễn xứ
Trong giòng sông trắng nước đôi bờ
Tôi đợi người yêu hết đời tôi
Sông bồi núi lở vẫn không thôi
Cho dù nhật nguyệt không còn sáng
Tôi vẫn chờ em đến cuối đời
Tôi nhớ người yêu bên lũy tre
Với tiếng ve kêu lúc chớm hè
Những buổi chiều vàng bên dậu trúc
Bóng ai thấp thoáng cuối bờ đê
Tôi nhớ người yêu mỗi tháng ngày
Trên con đường phố ngập nắng mai
Kinh thành nhộn nhịp chiều tan học
Trắng cả phố phường áo trắng bay
Tôi nhớ người yêu những canh trường
Đêm dài thao thức với sầu vương
Bạn hỏi tên người yêu có đẹp ?
Thưa rằng: “Đẹp lắm, gọi QUÊ HƯƠNG”
Bạch-Loan
(19/05/03)
hoangthymaithao
04-24-2008, 07:08 AM
Mực Tím Ngày Xưa
Thuở ấy em hồn nhiên bé bỏng,
Mắt đen tròn, tóc xõa ngang vai.
Tay ve mực tím, tay ôm sách,
Đi học đường xa nắng trải dài.
Nhà em chỉ cách giàn bông giấy.
Năm tháng cùng chung một mái trường.
Hẹn nhau bắt bướm trong giờ nghỉ,
Để em ép sách, để em thương!
Một hôm đuổi bướm đổ ve mực ,
Tím áo bà ba mẹ mới may.
Mắt lệ rưng rưng em khẽ nói,
Chiều về mẹ mắng chết anh ơi!
Thương lắm tôi nhìn em ái ngại.
Đôi mắt nai buồn ngó thẩn thơ.
Cầm bàn tay nhỏ mà tôi ngỡ,
Tay nàng tiên nữ ở trong mơ!
Theo năm tháng đi vào tuổi mộng,
Em đem mực tím chép thơ tình.
E ấp tặng tôi sau lớp học
Đong đầy kỹ niệm tuổi thư sinh.
Rồi giặc cộng vào làng cướp xóm.
Nhà tôi dời đi ở nơi xa.
Hẹn nhau một buổi chiều tan học
Để tạ từ em Mực Tim Xưa!
Chiều hôm ấy, hạ giăng giăng nắng
Tôi chờ em trước cổng trường xưa.
Tóc huyền em xõa bay trong gió,
Như áng mây buồn buổi tiễn đưa.
Sánh vai dạo bước sân trường cũ.
Phượng trổ đầy bông, bướm chập chờn.
Sao em không bảo anh tìm bướm,
Mà mắt nai buồn vương vấn vương?
Cuối tháng Tư đất bằng dậy sóng!
Giặc tràn vào giày xéo quê hương.
Tôi ôm hận xuống tàu ra biển,
Không kịp đi tìm bạn mến thương!
Từ đó tôi sống đời cô lữ.
Thương quê hương, nhớ mấy cho vừa!
Thương đàn bướm trắng, giàn bông giấy.
Nhớ mắt nai buồn Mực Tím xưa!
Một hôm ra quán cà phê nhỏ,
Gặp lại người quen ở chốn xưa.
Tôi hỏi thăm tin người bạn gái,
Anh buồn buồn . . . trời ủ cơn mưa!
“Người xưa ấy có còn đâu nữa
Giặc bắn em rồi đem thả sông.
Chúng giết vì em toan vượt biển.
Dân làng di tản chẳng ai chôn.”
Tiếc thương tôi trở về quê cũ
Dù giặc còn hà hiếp nhiễu nhương.
Lén đi thăm lại giàn bông giấy,
Để thắp cho nàng một nén hương!
Tìm đến nhà em nay vắng lạnh.
Bốn tường xiêu dẹo, mái xanh rêu.
Còn giàn bông giấy không người tưới,
Hoa tàn lá rủ, ngã xiêu xiêu!
Đứng trong hoang lạnh lòng tê tái.
Bỗng nghe gió lộng chuyển mây mù.
Mây xanh chợt biến sang màu tím,
Màu mực đổ đầy áo trắng xưa!
Tôi đi gom góp gạch thừa,
Để xây nấm mộ cho vừa lòng ai.
Dù không xương cốt hình hài,
Tôi đem mực tím viết bài điếu em:
Đêm nay gió lạnh qua thềm.
Ru em giấc ngủ êm đềm nghìn thu.
Anh về mài kiếm ôn thư,
Chờ ngày giết giặc trả thù cho em!
Bach-Loan
:rose1::heartbeat:
hoangthymaithao
04-25-2008, 11:23 AM
Ước Ao
Ước chi em được làm mây trắng
Chiều nay ghé lại bến quê hương
Giang san một dãy chiều hanh nắng
Một cõi nhân sinh lắm đoạn trường!
Em về thăm lại miền sông Hậu
Quê mẹ vàng tươi ruộng lúa mùa
Thăm hỏi hàng xoài, bờ mận trắng
Bao năm còn có nhớ người xa?
Em về thăm lại thành đô cũ
Dạo bước con đường vắng mọi khi
Áo trắng em thường qua lối ấy
Cho nhau giấc mộng tuổi xuân thì.
Chiều ra thơ thẩn công viên cũ
Tìm lại ngày vui thuở học trò
(Trốn học rong chơi mòn lối sỏi)
Bây giờ tuổi trẻ có ngây thơ ?
Em về ghé lại ngôi nhà trọ
Căn gác hôm nào anh đến thăm
Mưa rớt rạt rào trên mái ngói
Ngọt ngào như tiếng gọi trăm năm!
Em ra ngắm lại dòng sông cũ
Con nước buồn thiu chảy thẩn thờ
Thuyền ai tách bến không về nữa
Bờ vắng có buồn đứng ngẩn ngơ ?
..............................
Chiều nay, cố quận xa thăm thẳm
Lòng nghe khắc khoải nhớ quê hương
Anh ơi, em chẳng là mây trắng
Chỉ mang cố quận ở trong hồn!
Bạch-Loan
hoangthymaithao
04-29-2008, 01:24 PM
Cõi Thương Đau
Ta trở lại quê hương chiều gió cát
Vùng điạ linh nhân kiệt một thuở nào
Ta dõi mắt tìm đồng xanh núi biếc
Chỉ thấy đời ôm hận đứng xanh xao !
Rồi đứng lặng với nổi sầu tuyệt diệt
Đời nhìn nhau qua ánh mắt nghẹn ngào
Trên lối cũ sâu vết hằn oan nghiệt
Đời nhọc nhằn trong cõi sống thương đau !
Trong tiếng gió giọng ai buồn da diết
Lời uất hờn từ phế phủ tiêu hao
Ta cúi xuống xót thương đời khánh kiệt
Người hởi người, hờn tủi đã dâng cao !
Bạch_Loan
(17/03/03)
hoangthymaithao
05-13-2008, 07:02 AM
Ngày Về
I.
Ngày về mây cụm gió gào
Lá thu tơi tả quyện vào mênh mang
Lòng ta chợt bàng hoàng với lá
Giữa thôn trang hồn rã cơn mê
Mười năm bại tán não nề
Mười năm ẩm lệ sơn khê bẽ bàng!
Giờ bản cảnh điêu tàn thấy rõ
Khắp sơn hà vò võ cư tang
Bao người câm cứng kinh hoàng
Anh hùng nữ kiệt dậm trường lưu ly!
Người đi lớp lớp đi đi mãi
Sỏi đá buồn cuối bãi hoang sơ
Đêm đêm trăng chiếu thẩn thờ
Thuyền bên bãi quạnh buồn chờ trong sương!
II.
Ta về dậy khúc đoạn trường
Hàng cây già rụi bên đường ưu tư
Gió lên réo gọi mây mù
Đón người ‘cải tạo’, tên tù cổ sơ!
Ngày về những tưởng nằm mơ
Người xưa bóng khuất đáy mồ oan khiêng
Tủi hờn hàng bụt ngã nghiêng
Mười năm vắng chủ chẳng phiền trổ hoa!
Dòng sông u uẩn trước nhà
Nước lền bãi lở thuyền xa bến sầu
Thương ai đợi chốn giang đầu
Sóng vờn mưa dập nhịp cầu gãy đôi.
Vào nhà mái dột vách tơi
Ba gian trống trải mẹ ngồi đợi con
Da nhăn tóc bạc lưng khòm
Mắt thâm nhoà lệ mỏi mòn tháng năm!
Lòng nghe trĩu nặng thâm ân
Thương đời từ mẫu nhọc nhằn vì con
Bao nhiêu thệ hứa không tròn
Tóc đà sương điểm con còn trắng tay!
III.
Ta về như gã cuồng say
Tiệc tàn ly cạn hình hài xác xơ
Bạn tri kỷ hửng hờ ngoảnh mặt
Người đồng song vắng bặt tăm hơi
Mình ta lủi thủi giữa đời
Hỏi trời trời nín, hỏi người người lơ!
Giờ dânViệt bơ phờ trông thấy
Bể dâu này được mấy từ tâm
Người đi chân đất áo chàm
Bao năm xe cát dã tràng biển Đông!
Buồn ra ngắm lại dòng sông cũ
Tìm lại vô tư thuở thiếu thời
Lục bình ngày cũ vẫn trôi
Trăm năm rồi cũng một đời lang thang!
Hỡi người xa ngút ngàn bốn bể
Lịch sử đen người để ai ghi?
Ngàn năm gió cát chai lì
Hung quân, bạo chúa mấy khi trường tồn?
IV.
Ta về nương náu thôn làng cũ
Trải đời tàn lịch sử ban cho
Ngày ngày bữa đói bữa no
Chờ cơn bão lớn xóa nhoà điêu linh!
Nửa đêm trở giấc giựt mình
Dập đầu sám hối ti tình ai gây
Chạnh lòng nhớ cảnh đọa đày
Hàng hàng lớp lớp phơi thây núi rừng!
Ngưu đầu mã diện reo mừng
Nói cười hô hố rợn rùng trời Nam
Xúm nhau bàn chuyện bắt quàng
Trời câm đất nín người cam phận người!
Cúi đầu ta cảm ơn trời
Bèo mây trăng gió trọn đời của ta
Vui lên đi hỡi trăng tà
Dẫu đời phản trắc còn ta với mình!
Quên quên một kiếp ba sinh
Sơn hà đâu chỉ riêng mình ai lo
Khôi khôi Thiên võng khó dò
Sinh ly, dị diệt là trò hóa công!
Hỡi người mài kiếm bên sông
Cho ta trao gởi nổi lòng dân Nam
Bể dâu thân trót lấm chàm
Chờ thời đại lớn giải oan cừu này!
BACH-LOAN
hoangthymaithao
07-18-2008, 11:28 PM
Biệt Ly
Thảng thốt mắt nai chiều tiễn biệt
Con thuyền ly xứ lạc trùng khơi
Bến xa bờ lạ buồn da diết
Người đợi chân mây kẻ cuối trời
Ngàn lau xao xác thuyền xa khuất
Biển động trùng trùng khói sóng bay
Nước biếc mêng mông, sầu chất ngất
Hương tình ngày cũ tan như mây
Cánh mỏi đường xa chim lẻ bạn
Nhớ cành liễu cũ, nhánh sông xưa
Bốn phương lồng lộng, mây phiêu lãng
Cố quận, trời ơi, khói buị mờ !
Bạch Loan
hoangthymaithao
07-31-2008, 04:52 AM
Mắt Hạ
Cơn nắng hạn gọi ta về dĩ vãng
Mùa hạ nào lửa đỏ với điêu linh
Sầu thiên cổ theo về trong gió thoảng
Ngậm ngùi thay đôi mắt lệ ân tình
Từng cụm gió xưa về trong khóm lá
Lao xao buồn như hơi thở hư hao
Ta đứng lặng nghe nỗi buồn của hạ
Một lần ghi trong ánh mắt nghẹn ngào
Từ xa vắng theo mỏi mòn gót nhỏ
Tóc em bồng, thương qúa áng mây trôi
Trưa buồn lắm như nỗi đời gác trọ
Nắng vàng hanh, ôi mắt hạ ngậm ngùi !
Bạch-Loan
hoangthymaithao
08-06-2008, 11:43 AM
Tình Ngày Áo Trắng
Thuở mười sáu, ta thường buồn vô cớ;
Ngắm trăng sao, nhìn mây trắng ngẩn ngơ.
Những buổi chiều mộng mị suốt trang thơ,
Và thao thức lúc đêm về trăng tỏ.
Em chợt đến khi cõi lòng bỏ ngỏ;
Ta đê mê, bấn loạn cả tâm hồn.
Đến ngập ngừng, hơi thở nghẹn từng cơn;
Và vụng dại, mười ngón tay run rẩy.
Em đứng đó, ôi diễm kiều lộng lẫy!
Áo căng phồng hứa hẹn một mùa xuân.
Suối tóc huyền che khuất nẻo bâng khuâng;
Tà áo trắng, mây bay trời hải đảo.
Em là gió, là mây, là mộng ảo.
Đi bên em, ta chợt thấy thiên đường,
Nghe rạt rào từng nhịp khúc yêu đương,
Từng cung điệu ai trầm pha dấu ái,
Từng tiếng nói của tình yêu vạn đại.
Ta ngây say ngất lịm cả linh hồn,
Và bàng hoàng, xao xuyến quả tim non.
Ta chới với lạc vào vườn trái cấm!
Em đưa ta lên chín tầng say đắm.
Một thoáng cười ta thấy cả mùa xuân,
Cả trời tình sôi sục lửa ái ân,
Ta lặn hụp trong sóng tình biển ái.
Ta yêu say bằng khối tình mê dại;
Vắng một ngày là khắc khoải ưu tư
Vắng đôi ngày thành nỗi nhớ thiên thu
Em lại đến lòng ta bừng mở hội!
Chưa hôn say ta thấy mình tội lỗi:
Nhỡ em hờn, mưa chớp dậy trùng dương;
Cả đất trời sẽ ảm đạm thê lương;
Lời tình tự sẽ là lời sám hối!
Tình đến, tình đi, tình không định lối.
Em chợt đi, như gió chẳng hạn kỳ
Hoa ân tình tàn rụi dưới chân đi;
Bài thơ nhỏ rưng rưng lời khẩn nguyện!
Em đi rồi cung đàn xưa lặng tiếng
Để giọt buồn rụng xuống nhạt vần thơ.
Cánh phai tàn, hồn bướm thoáng bơ vơ.
Ta sửng sốt che tay buồn đứng lặng.
Thôi tạ từ! Hỡi người yêu áo trắng!
Giữ cho nhau giây phút mộng ban đầu.
Ta sẽ về bầu bạn với trăng sao,
Và nhớ mãi cuộc tình ngày áo trắng.
Bạch-Loan
hoangthymaithao
08-06-2008, 11:49 AM
http://i962.photobucket.com/albums/ae101/hoangngocmai/ALL%20HTMT/IMGP0794.jpg
...à Toi, BL _
http://kimvo.net/music/Friendship_Day.pps
Vô Thường
L’amitié est toujours une douce responsabilité jamais une opportunité*
Dịu êm là tình bạn
Khúc nhạc mùa tri ân
Thư thả nốt cung trầm
Gõ vào hồn hoang vắng
Ta ở đây yên ắng
Ngút ngàn trời mây xanh
Chỉ có gió mát lành
Kể nghe toàn chuyện lạ
Chuyện sương chiều mùa Hạ
Chuyện dỗi hờn nắng Thu
Chuyện Đông trắng mưa mù
Xuân khóc cười một thuở
Người nơi đâu cách trở
Nghĩa lý gì không gian
Khi ý nghĩ ngập tràn
Chung một dòng suy tưởng
Thời gian thêm cộng hưởng
Khúc sóng từ tương tư
Cho nhung nhớ mỏi nhừ
Ngàn câu thơ vô tội
Đường trần không hội ngộ
Muôn ngả vào con tim
Tự cất tiếng đi tìm
Người tri âm hạnh nguyện
Ta cho ta vương miện
Ta cho người yêu thương
Thống soái phút vô thường
Ngự ngai vàng thi-tứ !!
*Khalil Gibran
20/12/2007
thythyhoangthymaithao
:rose1::heartbeat:
hoangthymaithao
08-22-2008, 08:29 AM
Mưa Cuối Hạ
Cơn mưa về cuối hạ
Nghe rét mướt trong hồn
Nhớ một thời vụng dại
Còn vương một chút buồn
Từng hạt mưa trên lá
Tròn như nỗi nhớ thương
Bâng khuâng như giọt lệ
Buổi giã biệt sân trường
Cơn mưa về cuối hạ
Nhớ kỷ niệm nào xa
Bên hiên trường êm ả
Chụm đầu đứng đợi mưa
Từng hạt mưa trên lá
Xanh như tuổi mộng mơ
Hiền ngoan như vết mực
Trên trang sách học trò
Cơn mưa về cuối hạ
Những giọt buồn lặng rơi
Mịt mù trời viễn xứ
Rơi trắng cả lòng tôi
Từng hạt mưa trên lá
Buồn như tiếng hạ xưa
Bên hiên trường cuối hạ
Có ai chờ trong mưa !
Bạch-Loan
hoangthymaithao
09-11-2008, 12:46 AM
Cho tôi là...
Em có mơ làm một làn mây trắng
Cho tôi là cơn gió trắng nhẹ êm
Bay lang thang trong huyền thoại "suối vàng"*
Bên nhau mãi giữa trời xanh không hoạch điểm
Em có ghé về mảnh vườn xưa cũ
Cho tôi làm người hành khất vãng lai
Thăm quê hương có sông Hậu gối đầu
Bên vựa lúa... em vẫn hoài kể lể
Em có sầu giấc mộng thuở "cố đô"
Cho tôi xin đón đợi trước cổng trường
Theo áo trắng em bay lòng chợt nhớ
Xa vợi vời...kỷ niệm thoáng đau thương
Em có về thăm lại mái xép xưa
Cho tôi đem theo mấy giọt mưa chiều
Rơi tí tách... vào chiều sâu - vết cứa
Chữ cuộc đời... để lại những phong rêu
Em có nhiều kỷ niệm với dòng sông
Cho tôi theo con nước chảy bốn mùa
Đong đầy ắp phù sa mùa lắng đọng
Trải thật dài hương lúa...giữa giấc trưa
Em nhớ nhiều - cố quận mỗi bài thơ
Tôi bên mơ ôm trọn những nỗi buồn
Em giữ nhé chiều nay lòng tôi mở
Thả gió trời bay hối hả đón mây tuôn !
BL_chiều 07/04/2006
*VHP...
Hoàng Thy Mai Thảo
http://i278.photobucket.com/albums/kk112/thythy_2008/IMGP3218.jpg
MT vừa mới chạy qua Toronto _
đặt được chậu Cúc Vàng này vào một góc hoàng hôn trong vườn nhà BL
Cám ơn Đời ! Cám ơn Người !! Cám ơn nàng - thơ nghệ thuật !!!
hoangthymaithao
10-08-2008, 08:49 AM
Giọt Lệ Cay
Ngôi nhà cũ chiều nay con trở lại
Lối ra vào vẫn hàng gạch Cha xây
Tổ chim sẻ còn nguyên trên mái ngói
Cứ tưởng chừng Cha vẫn ở đâu đây !
Vườn ruộng cũ bao năm còn ngăn nắp
Hàng dừa kia một thuở Cha vun bồi
Bờ ruộng đó, rặng trâm bầu thẳng tắp
Những trưa nào Cha ướt đẫm mồ hôi
Kìa ruộng lúa còn đâu mùi rạ mới
Khói đốt đồng bảng lảng cuối nương dưa
Thửa ruộng đó Cha một đời vun xới
Nhưng bây giờ vắng chủ phải hoang sơ !
Dòng sông trắng con vui thời tuổi dại
Dề lục bình hoa tím thẫn thờ trôi
Chòm rau mát ven bờ cho ta hỏi
Tàn chiến chinh Cha được mấy ngày vui ?
Chiều hôm nay con về, ôi đã muộn !
Nơi Cha nằm lau sậy mọc hoang vu
Giọt lệ cay gởi về Cha chút ấm
Ngày con về và mãi mãi ngàn thu!
Bạch Loan
hoangthymaithao
05-20-2011, 06:37 AM
Song Mã Hoàng Khai
Ðộc Mã Ðơn Thương
Hạ đi thu đến lắm sầu vương
Xao xác mưa rơi ngập lối đường
Gió nhẹ bâng khuâng vờn biếc liễu
Hoa tàn héo hắt tỏa dư hương
Người đi biền biệt đời phiêu lãng
Kẻ ở lao lung kiếp đoạn trường
Quốc biến gia vong, tình đoạn tuyệt
Dặm trường lau lách kiếp phong sương
Dặm trường lau lách kiếp phong sương
Độc mã đơn thương biệt chiến trường
Đoản kiếm hằng mong phò xã tắc
Trường thi cố viết vọng quê hương
Tròn câu hiếu nghĩa dâng từ mẫu
Vẹn chữ kiên trung hiến lịnh đường
Mài kiếm đêm trăng cương quyết đợi
Mai về rửa sạch mối hờn vương !
Bạch Loan
&_&
Chiến Mã Song Hành
Nhặt sương góp nắng cuối Thu nay
Xin gởi vào Thơ ý nhị đầy
Bờ cõi ngậm ngùi hồn tử sĩ
Nước nhà mòn mỏi bóng hoàng khai
Sơn hà bão nổi, ôi ly biệt
Xã tắc triều dâng, hỡi đọa đày
Hiệp lực đồng tâm chung sức gánh
Đoạn trường dẫu mấy sánh đôi vai
Nghĩa tử sinh thành nung chí trai
Trung chuyên hiếu tiết gái đa tài
Niềm thương MẸ Việt không dời đổi
Nỗi nhớ dân Nam chẳng nhạt phai
Tuốt kiếm, tung gươm trừ đảng cộng
Giương cung, nã súng diệt tay sai
Lòng người tri độ vương tâm bút
Chiến mã sá gì đắng mật, gai..!?
ThyThy_Hoàng Thy Mai Thảo
Powered by vBulletin® Version 4.2.0 Copyright © 2013 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.