PDA

View Full Version : THÚ ĂN CỦA CÁC LĂNH CHÚA CỘNG SẢN



MAYLANGTHANG
05-05-2008, 01:02 PM
THÚ ĂN CỦA CÁC LĂNH CHÚA CỘNG SẢN


TRƯƠNG MINH H̉A.

Người Cộng Sản tôn thờ chủ nghĩa Duy Vật của Karl Marx, nhắm mắt đi theo những ǵ được dạy trong kinh điển, gọi là giáo điều Cộng Sản; từ đó họ coi tôn giáo là kẻ thù, là thuốc phiện. Từ chính sách tàn ác, chủ trương bốc lột dă man dân chúng để cung phụng cho tập đoàn lănh đạo, điều hành bộ máy đảng và nhà nước; đến cách ăn uống của họ cũng duy vật, chẳng những coi thịt người cũng như thịt heo, ḅ, gà....mà thịt người c̣n được một số "lương y như đồ tể" Trung Quốc quan niệm có khả năng tăng cường sinh lực, đại bổ, giúp cho những người đàn ông bất lực, yếu sinh lư có thể hồi phục và làm t́nh với phụ nữ một cách "chất lượng" cụ thể công tác là "Bác Hồ ở càng lâu trong hang Pác Pó càng đạt tiêu chuẩn", tức là họ muốn sống lại thời trai tráng, khi được hầm, nấu, chưng với thuốc Bắc, muốn cho Bác Hồ luôn trong "t́nh huống cao trào cách mạng" để giải phóng phụ nữ.

Lư do đơn giản : người Cộng Sản là một lũ bất lương, giàu sang nhờ ăn cướp, bốc lột, gian manh từ mồ hôi, xương máu của dân chúng; nên họ muốn hưởng thụ tất cả của cải vật chất phi nghĩa càng lâu càng tốt, nhất là chuyện t́nh dục, nên chuyện ăn cơ phận con người, dùng thai nhi ngâm rượu đă xảy ra từ lâu trong hàng ngũ đảng viên Cộng Sản Việt Nam, chứ chẳng phải riêng ǵ Trung Cộng. Cán bộ Cộng Sản miền Bắc đă biết dùng nhao con so, thai nhi ngâm với rượu và mật ong ở nhũng vùng có trồng cây Á Phiện, hay dùng xương người nấu thành cao, họ cho là đại bổ hơn cả cao hổ cốt... là chuyện thông thường xảy ra ở miền Bắc Việt Nam sau 1954, đến nay th́ cái "kỹ nghệ" ăn thịt người đă phổ biến, trở thành phong trào "thời thượng" tại các quốc gia Cộng Sản Á Châu, điển h́nh như Trung Cộng, Việt Nam....

Cho nên gần đây, thế giới khám phá ra người Trung Quốc ăn thai nhi một cách công khai, có bán tại các nhà hàng ở Hoa Lục... dành riêng cho giới đại gia Trung Công, kể cả Đài Loan.... cũng hâm hở nhảy vào "thị trường ăn thịt thai nhi", theo họ nghĩ là "trẻ măi không già" và chăn gối đạt "chất lượng cao". Người Cộng Sản vô nhân đạo, dă man, cái ăn của họ cũng ác, thua cả loài cầm thú, nên dân chúng đặt là BỌN QUỶ VƯƠNG, hoành hành từ 1917 đến nay. Bài viết nầy để nói lên một vài cái ăn dă man của Cộng Sản đối với thú vật để nói lên cái "toàn ác" của người Cộng Sản.

Một điều đau ḷng là : biết Cộng Sản ác, dă man từ cái ăn đến hành động, thế mà cũng có một số người đi theo, như phản tướng Cẩu Cao Cầy, nhật báo Người Việt, tuần báo Việt Weekly, tiệm Lee Sandwiches... ḥa hợp ḥa giải với Cộng Sản là chấp nhận, đồng lỏa với "chế độ ăn thịt người".

Nói về những thứ tối cần thiết giúp cho con người tồn tại th́ thức ăn và nước uống là hai thứ được đặt hàng đầu, nên hai chữ "ăn-uống" đi liền với nhau như h́nh với bóng, dù sông Cửu Long, Hồng Hà có thể cạn ḍng v́ Trung Cộng và các nước đắp đập ở thượng nguồn, do bộ trưởng ngoại giao Việt Cộng là Nguyễn Mạnh Cầm kư kết cho phép từ 1995; núi rừng ở vùng biên giới phía Bắc từ Mường Tè đến Mống Cái có thể nhường cho quan thầy Trung Cộng, song chân lư ấy không bao giờ thay đổi.

Nói về cái ăn, đây là một "sự cố cực kỳ" quan trọng như câu : "có thực mới vực được đạo", từ đó sinh ra nhiều thứ ăn khác như : ăn nói ( tức là ăn phải order mới có người bưng ra), ăn mặc (hổng lẻ ăn mà ở truồng như thời kỳ bộ lạc?), ăn học (tức là học phải có ăn mới đủ chất bổ để trau dồi kinh sử), ăn nhậu, ăn hàng (dành cho ăn cướp hay người hay ăn vặt), ăn giựt, ăn cướp, ăn quịt, có người nói lái là "ÔN LẰN" để chỉ những người ham mê sắc dục, rồi "ông ăn chả, bà ăn nem, đầy tới có thèm, mua thịt cứ ăn", ăn trái nhớ kẻ trồng cây, ăn câu nào rào cây nấy, ....Việt Cộng có thứ ăn tiền, vàng, là "ăn hối lộ" ăn bẩn, ăn cháo đá bát..nên họ cũng được dân Việt Nam thân thương gọi là "ăn ngược nói ngạo"; những tên cán bộ Cộng Sản Việt Nam khi xuất ngoại làm công tác ngoại giao, được hiểu là đi "ăn mày" mà c̣n khoe "nước Việt Nam giàu đẹp, rừng vàng bạc biển", chủ tịch nhà nước VẸM là Nguyễn Minh Triết khi qua Mỹ năm 2007, cũng giới thiệu tài nguyên thiên nhiên phong phú tại Việt Nam là "MỎ PHỤ NỮ" với câu quảng cáo của bọn tú ông, tú bà để chiêu dụ khách làng chơi sang du lịch, du hư lẫn du dâm : "Gái Việt Nam đẹp và dễ thương lắm..!". Những kẻ phản bội được gọi là "ăn cơm Quốc Gia thờ ma Cộng Sản, hay : "ăn cơm tự do, đội mo Cộng Sản"... Ông kỹ sư Nguyễn Gia Kiểng ở Bên Pháp, có cái ĂN khác thường, được người đời cho là "ăn không coi nồi, ngồi không coi hướng" qua cái "Tổ Quốc Ăn Năn" - "Tổ Quốc mà biết ăn năn. Ông Nguyễn Gia Kiểng hàm răng không c̣n"

Cái ăn được thể hiện qua các món ăn được coi là tiêu biểu cho cái "nghề ăn cũng lắm công phu"; để càng ngày con người đi từ "ăn no mặc ấm" sang "ăn ngon mặc đẹp". Tùy theo t́nh h́nh địa dư, kinh tế, quan niệm sống, văn hóa...mỗi dân tộc đều có những món "quốc hồn quốc túy" đặc thù, có khi không quen miệng mà khó nuốt món lạ, hay có món lạ hấp dẫn, chỉ ăn một lần là nhớ hoài, mỗi khi có dịp ăn lại, tưởng đâu là "gặp lại cố nhân".

Ngày xưa v́ phương tiện giao thông khó khăn, thỉnh thoảng có vài người có cơ hội "đi một ngày đàng, học được sàng khôn" kể lại cho những người chưa từng ra tỉnh lần nào, hay chưa hề có cơ hội được đi đây đi đó, họ rất thích thú khi được nghe những người lịch lăm kể về những thứ ngon, vật lạ ở Âu Mỹ, Trung Hoa, Phi Châu, Ấn Độ....ngày nay phương tiện di chuyển nhanh chóng, mang con người gần lại với nhau và cái điển h́nh nhất là việc ăn uống, sinh hoạt hàng ngày được coi là "ḥa hợp ḥa giải" tại các khu phố trong các thành phố lớn, thủ phủ, thủ đô.....theo tục ngữ Việt Nam có từ lâu cho rằng : "ăn cơm Tàu, ở nhà Tây, lấy vợ Nhật". Điều nầy cũng có lư, v́ người Trung Hoa có nhiều thức ăn, nh́n thấy hấp dẫn tại các nhà hàng Tàu tại hầu hết các thành phố lớn trên thế giới qua h́nh ảnh nhiều màu sắc, các lồng kiếng nổi bật với heo quay, vịt quay, xá xíu....mà phần đông khách qua đường cảm thấy "cơi ḷng vấn vương" nhất là lúc bụng đói khi nh́n thấy tận mắt những thứ hấp dẫn, lẫn thoang thoảng mùi hương từ gia vị thuần túy Á đông như ngũ vị hương, tỏi, hành.... nhà hàng Tàu cũng cầu kỳ, lắc léo như lối viết chữ "lăn quằn lít quịt" được thể hiện qua lối trang trí với màu đỏ, có lồng đèn đỏ, quán có mái cong, ngói đỏ như cung của vua ở Bắc Kinh, đặt cho những tên cũng "nặng mùi chữ nghĩa" như Hoàng Cung Palace, đại tửu lầu, cao lâu, đại trà gia.... Nhà thơ Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu là người sành ăn, ông đưa ra mấy tiêu chuẩn về cái ăn như : thức ăn ngon, chỗ ngồi...và người cùng ngồi ăn. Như vậy, khi thức ăn ngon, bàn ghế sạch sẽ, khung cảnh hữu t́nh, sang trọng; nhưng người ngồi ăn không hạp th́ làm sao ăn ngon?.

Cho nên khi người lương thiện mà ngồi cùng bàn với đám "đầu trộm đuôi cướp" hay người Quốc Gia ngồi ăn chung bàn với Việt Cộng, th́ làm sao ăn ngon?. Đó là sự giải thích tại sao một "chiến hữu" của ông John Mc Caine đă "thân thương" tạt ly rượu mà mặt lúc ngồi chung trong bửa tiệc khoản đăi tên Việt gian lưu manh, bất lương Phan Văn Khải ở Hoa Kỳ. Nhưng khi mà đồng bọn với nhau, được người đời cho là "ngưu tầm ngưu, mă tầm mă" th́ họ rất tâm đắc cùng ngồi chung một bàn ăn nhậu; đó là trường hợp của phản tướng CẦU CAO CẦY, mấy tên gian thương như chủ nhân Lee Sanwich ngồi ăn ngon lành với một tên trùm trong tổ chức khủng bố, cướp của giết người Nguyễn Minh Triết nhân chuyến công du ăn mày ở Mỹ năm 2007. Ngày nay vấn đề món ăn được coi là nghệ thuật, ngoài phẩm chất, vệ sinh, bổ dưỡng...c̣n có phần trang trí dĩa thức ăn cho đẹp mắt, biến thành "khoa nấu ăn" có giảng dạy tại các trường cao đẳng, đầu bếp có bằng cấp, nhiều khi được trọng vọng, nổi tiếng, hái ra tiền hơn những ngành nghề khác.

Nhà Tây Phương có kiến trúc chắc chắc, bên trong trang bị nhiều tiện nghi, ngăn nấp, vợ Nhật th́ cũng đúng một phần thời xưa, người phụ nữ Nhật có phong tục tự cho ḿnh lép vế hơn đàn ông, tức là gái Nhật được gia đ́nh đào tạo và cho "tập huấn" lối "nâng khăn sửa túi" cho đàn ông từ thuở c̣n bé thơ, là truyền thống "Gentleman first" khác với truyền thống nịnh đầm ở các nước Tây Phương, được thể hiện bằng cung cách "hôn tay" phụ nữ một cách đầy "kính mến" của các đấng da trắng, mắt xanh, mũi cao, râu nhiều, đầu hói, dễ bị ung thư da nếu phơi nắng hơi nhiều...thường có tánh nâng niu phụ nữ như đóa hoa, nên có câu tục ngữ "lady first", được xă hội và luật pháp công nhận: nếu đấng mày râu nào áp dụng câu : "đừng đánh đàn bà bằng đóa hoa, mà hăy đánh bằng cây chổi chà" theo văn hóa "Khổng Mạnh" với "dạy con từ thuở c̣n thơ, dạy vợ từ thuở ban sơ mới về" mà ra tay, gây thương tích, hay ngược đăi... sẽ bị kết tội là bạo động (violence) hay sách nhiễu (Abuse) phụ nữ, tội nầy được qui vào h́nh sự, tùy nặng nhẹ mà ông quan ṭa gơ búa gỗ; tội ngược đăi phụ nữ được giới Tây phương lên án, nếu có những trường hợp gia trọng, cũng dám có báo đăng và truyền h́nh đến quay.

Hai nền Văn Minh Đông-Tây khác nhau, người Á Đông biểu lộ t́nh cảm kín đáo, c̣n Tây th́ cụ thể, nên lúc thân thiết th́ bắt tay, ôm nhau hôn và nhất là đàn ông hay "hôn tay" phụ nữ, thật là tế nhị; h́nh như người Tây Phương cụ thể, dù chưa bao giờ đọc được câu tuyên truyền của Cộng Sản Việt Nam "bàn tay ta làm nên tất cả" nhưng họ cũng biết cái giá trị đa năng, đa hiệu của bàn tay, nhất là bàn tay giới "quần Hồng" rất khéo léo từ việc nấu ăn, quét dọn, làu chùi nhà cửa...đến ngay cả trong lúc tắm, ngứa ngáy...có thể đi "trinh sát đặc công" bất cứ yếu điểm nào trên cơ thể ḿnh từ những nơi thông thường đến vài nơi kín đáo nhất, thuộc hàng "chiến lược" mà người phụ nữ mọi giới từ già đến trẻ đều phải coi đó là "bí mật quốc pḥng" nên không bao giờ "bật mí" cho bất cứ ai biết, ngoại trừ người đàn ông mà họ muốn, chấp nhận cho "bật mí"; nên giới đàn ông từ quí tộc, quyền cao chức trọng đến giới b́nh dân hay hôn tay phụ nữ khi gặp nhau cũng là điều dễ hiểu; họ không bao giờ hôn tay đàn ông, dù là những người làm lớn như thủ tướng, tổng thống, kể cả giới GAY.

Thời xưa, vấn đề ăn uống, yến tiệc linh đ́nh chỉ dành riêng cho giới vua chúa, quan lại, người giàu. Trong khi dân chúng không có nhiều điều kiện để được thưởng thức "ăn ngon mặc đẹp". Do nhàn hạ, ngồi mát ăn bát vàng, nên vua chúa thích ăn ngon; thế là các món ngon vật lạ "sơn hào hải vị" khắp nơi được cận thần, quan lại bắt dân chúng đi t́m để mang về cung phụng cho vua, hoàng tộc, để họ tiếp tục trị v́, hưởng thụ. Những tay đầu bếp giỏi được tuyển chọn vào cung cấm, chỉ chuyên lo nấu ăn cho vua và hoàng tộc, suốt đời trở thành "nô lệ nấu ăn" cho một thiểu số, đă vậy c̣n bị bay đầu hay bị đưa vào thiên lao, nếu vua cảm thấy không ngon miệng hay có vài tai nạn trong nghề nấu ăn như vua nh́n thấy con Dán, sâu... nằm trong thức ăn. Hảy nh́n những buổi tiệc của gia đ́nh Hoàng Gia Anh ngày nay được "bật mí" tŕnh chiếu trên hệ thống truyền h́nh, dù thời làm mưa làm gió đă đi qua, nhưng cái ăn uống của những người thuộc giới quí tộc cầu kỳ lắm, vua ăn uống khác hơn thứ dân cũng không phải là chuyện lạ. Cuốn phim nói về vị vua Tàu cuối cùng "The last Emperor" cũng thấy hàng ngay vua ăn uống thịnh soạn như thế nào. Cơm vua mới là ngon nhất, chứ cơm Tàu được các nhà nghèo đăi đằng th́ coi như "trớt quớt". Ngày xưa, các món ăn ngon chỉ có trong giới vua chúa, giàu sang, nhưng từ khi chế độ quân chủ phong kiến cáo chung, th́ các món ăn Hoàng Gia (Royal Dishes) cũng đượ "giải phóng" ra khỏi các khung nhà bếp trong cung điện, được các nhà hàng khai thác, phục vụ quần chúng để kiếm lợi nhuận, nên trong các chương tŕnh biểu diễn nấu ăn của các tay đàu bếp "trứ danh" trên các đài truyền h́nh, người ta có dịp biết qua các món ăn của Hoàng đế Cesar, Hoàng tộc Thái lan, Vua Tàu, Hoàng Gia Anh....

Ngày nay, bất cứ ai cũng có thể" tôi nghe thoáng như ḿnh vừa trở thành một Quân Vương.."như bài ca "Hoa Trinh Nữ" của Trần Thiện Thanh, điều kiện muốn làm vua cũng "giản đơn", chỉ cần có vài chục Đô La, đi vào bất cứ nơi nào, tại các trung tâm thành thị, thủ phủ, thủ đô : vào nhà hàng Tàu, hay nhẩm xà, được trở thành Hoàng Đế ngay qua các món ăn đa dạng; vào nhà hàng Ư cũng trở thành hoàng đế Cesar với các món ăn được vua thích cách đây hơn 2 ngàn năm; vào các nhà hàng Thái Lan cũng được làm vua Thái mà khỏi cần tấn phong; vào nhà hàng Anh cũng trở thành hoàng gia với các món ăn từng được nữ hoàng Elizeberth thích.....

Cái ăn ngon được coi là nhu cầu hàng ngày, nhất là tại các quốc gia Tây Phương, dân chúng đă thoát khỏi cảnh ăn no mặc ấm từ lâu, lỗi thời như lư thuyết triết học Karl Marx với chủ trương dùng bạo lực chém giết, cướp của, bốc lột, bắt con người làm nô lệ vô thời hạn để xây dựng thiên đàng Cộng Sản vậy, cho nên nghề làm bếp (CHEF) được trọng dụng, các chủ nhà hàng chiều chuộng, trả lương cao cho những "kiện tướng tài ba" thật sự, chứ không cầm gậy làm kiểng như đại tướng Vơ Nguyên Giáp trong trận Điện Biên Phủ, mọi thứ tính toán chỉ huy đều do phái bộ Trung Cộng là Vi Quốc Thanh làm cả. Đầu bếp trong chiến trận đa dạng đổ mồ hôi và có lúc phải đổ máu nếu lỡ bị đứt tay, trở thành "Liệt xụi sĩ" nếu bị cụt ngón, bàn tay và được công ty bảo hiểm bồi thường; ngoại trừ nhà hàng thịt cầy, mèo, ở nước Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, lỡ thành "liệt xụi sĩ" là coi như "phục viên" về nhà nằm chờ chết, có ai bồi thường đâu.

Nhà bếp là nơi có nhiều cảnh tượng hải hùng với không thua ǵ các bải chiến trường khốc liệt với cảnh "máu đổ, thịt rơi, đầu rụng, lột da, xẻ thịt, phanh thây, róc xương....." từ bộ chiến như : tàn sát ḅ, heo, gà, dê, nay, trừu,... đến thủy chiến với cá, tôm, mực, x̣, hến, nghêu; không chiến với các loài có cánh như chim, vịt, bồ câu...ngay cả "lính thủy đánh bộ" như Rùa, Càn Đước, hay du kích chiến như rắn, trăn, kỳ đà... cũng sôi động khi có thực khách yêu cầu. Trong các trận chiến nầy, có khi được dùng cả "thiết giáp binh" là giới cua biển, Ghẹ... Ngay cả những kẻ tử thù sừng sỏ nhất như cá mập, cá sấu, nguy hiểm cho người bơi lội ở các bờ biển như tổ chức khủng bố Việt Cộng, Al Qaeda, Hamas, Hezbollah, Jemayah Islamyah, Abu Sayaf...khi vào nhà hàng th́ cũng phải bị thảm bại, trở thành những món ăn nằm trên dĩa. Những kiện tướng đầu bếp cùng với "đạo tinh binh Kitchenhand" hùng hậu, thiện chiến, thề quyết "ăn tươi, rửa máu quân thù" quyết "giành thế chủ động trên chiến trường" để biến kẻ thù số một là thú vật thành thức ăn hấp dẫn. Đoàn quân nhà bếp được trang bị những vũ khí hiện đại, sát thương hàng loạt "MDW" ( Mass Destruction Weapon) như dao đủ loại, búa, kéo, kiềm, kẹp.... được coi đạo quân nhà nghề là "bách chiến, bách thắng, vô địch, muôn năm" tức là "địch chết láng, ta vô sự" đây là chiến trường "dầu sôi lửa bỏng", đ̣i hỏi các chiến binh đầu bếp và dũng tướng Chef Cook phải vận dụng mọi khả năng nấu ăn để đáp ứng nhu cầu thực khách khi có trận đánh lớn, là các buổi tiệc, đám cưới; kể cả những trận "du kích chiến" với các thực khách lẽ tẻ "order" đột xuất.

Những "Chiến binh nhà bếp" được coi là "không có trái tim" (No heart) như người theo chủ nghĩa Marx Lenin, cứ làm theo lịnh vị tổng tư lịnh tối cao là các chủ nhà hàng; được biết chiến binh nhà bếp không bao giờ biết "ban hành chính sách khoan hồng" đối với bất cứ loài thú nào, dù chỉ là chính sách "KHOAN DÙI" dỏm của Việt Cộng sau ngày 30-4-1975 với cái gọi là "chính sách 7 điểm, 10 điều" nhằm bắt hết quân nhân cán chính trong chính phủ Việt Nam Cộng Ḥa để trả thù trong các trại tù dă man nhất thế giới nhưng được ngụy trang bằng mỹ từ "trại cải tạo"; do đó bất cứ con thú nào bỏ chạy th́ các chiến binh nhà bếp phải "xử lư", t́m mọi cách truy lùng để bắt lại, bằng không th́ bị vị tướng quân nhà bếp khiển trách. Ngoài những tài năng "diệt thú làm giàu cho chủ", những chiến binh nhà bếp được "tập huấn" rất kỹ về cách sử dụng "thập bát môn cũ khí" trong kho "binh khí nhà bếp", nên khi xuất chiêu, nhanh nhẹn như nhân vật đại cao thủ vơ lâm là Trung Nguyên Nhất Điểm Hồng trong chuyện kiếm hiệp Trung Hoa, tức là họ chỉ cần vung dao lên là "có thú nào cũng không sống sót".

Xem phim IRON CHEF của Nhật Bổn trên đài truyền h́nh SBS Úc Châu, mới thấy được thế nào là chiến trường ác liệt đàng sau tấm màng ngăn giữa nơi ăn uống và nhà bếp, như nhà thơ Quang Dũng trong bài Tây Tiến với câu : "chiến trường đi mà chẳng tiếc ngày sanh"; các kiện tướng nấu ăn oai vệ "nói ra khói, hét ra lửa, mửa ra dầu sôi", một cái vung tay là "vạn đầu rơi", xông xáo trên chiến trường như chỗ không người, v́ nơi nầy không cho phép bất cứ ai vào, ngoại trừ đầu bếp và người làm. Ngày nay tại Hoa Lục, chính sách "một cặp vợ chồng" chỉ có một lần sanh làm cho một số "chef cook" trở thành "nhất tướng công thành vạn thai nhi" nấu chung với thuốc Bắc, cung cấp cho các đại gia đang vào hạng tuổi "for sale" muốn "t́m lại tuổi thanh xuân", mà trong giới nấu ăn coi là "ác tướng quân"; món thai nhi đă được giới "cờ đỏ búa liềm" ở Hoa Lục và Việt Nam ăn từ lâu, ngày nay mới chính thức "đăng kư" trên hệ thống Internet, hy vọng là các nhà "cầm quyền kiêm cầm quần, cầm đất, nhà, cầm cuống bao tử nhân dân" Cộng Sản Bắc Kinh và Hà Nội nên đăng kư món ăn thai nhi với tổ chức Liên Hiệp Quốc để sớm được phổ biến trên toàn cầu; biết đâu lối ăn thịt người từ trong bụng mẹ sẽ là biện pháp giải quyết nạn nhân măn?. Trung Cộng cũng nên nhân cơ hội Olympic 2008, giới thiệu món "thai nhi nấu thuốc Bắc" cho các lực sĩ làng thế vận quốc tế có thêm sức khỏe để thi tài, khỏi cần dùng thuốc tăng lực bị cấm và phổ biến cho hàng triệu du khách đến tham dự, sẽ kiếm được lợi nhuận cao.

Ngày nay, chế độ quân chủ cáo chung, nhưng bất hạnh là thay vào đó bằng chế độ Cộng Sản tàn ác hơn gấp mười lần xưa; tuy nhiên người Trung Hoa có dịp biết đến những thức ăn cầu kỳ, ngon miệng mà trước đây chỉ có vua chúa, khi các chef cook được nấu những món ăn mà trước đây thuộc loại "bí mật quốc pḥng"; hăy nh́n những thức ăn trưng bày trong các tủ kiếng, những trang thực đơn dài lê thê như bài tham luận của các cán bộ lănh đạo dốt Việt Cộng, th́ mới thấy vua Tàu ăn sang như thế nào? Nên ai cũng muốn làm vua, là một trong những nguyên do gây nên cảnh chiến tranh giữa các chư hầu để gồm thu thiên hạ. Người Cộng Sản lếu láo là "giai cấp vô sản chuyên chính" v́ dân, và trở thành "đầy tớ trung thành của nhân dân", họ nói vậy chớ không phải như vậy đâu. Những con người tự nhận có tác phong hơn người, là thánh nhân tự phong qua cái vỏ bọc "đạo đức cách mạng", bề ngoài "sống giản dị, ăn uống thật b́nh dân…" để ḷe và lừa đảo dân chúng, thật ra th́ các lănh chúa Cộng Sản nầy c̣n an uống sang như vua, nhiều khi họ c̣n sáng tạo ra các thức ăn dă man nữa. Cộng Sản lếu láo bắt dân "ăn no mặc ấm" nhưng đảng viên, nhất là giới lănh tụ th́ "ăn sang, ở sướng" như vua chúa ngày xưa, nhưng bề ngoài họ tỏ ra là "người đầy tớ trung thành của nhân dân", giả vờ ḥa ḿnh vào dân nghèo để lừa bịp hầu bắt dân làm việc bằng hai, ba, làm luôn ngày nghỉ để cung phụng cho đám vua, chúa quan quyền, giai cấp Cộng Sản.

Hồ Chí Minh là tên mị dân trơ trẽn, hắn mặc bộ "đại cán" rập khuôn theo quan thầy Trung Cộng (bộ đội cũng có quân phục như Tàu Cộng, họ có thể gọi là NGỤY BINH VIỆT CỘNG). Bộ đồ của Hồ có nhiều túi, trong đó có đựng nhiều loại thuốc hút khác nhau, khi gặp nông dân, Hồ móc ra thuốc vấn mời, lúc gặp cán bộ trung cấp, móc thuốc điếu ra mời và khi gặp quan thầy Nga, Tàu hay các nhà báo ngoại quốc, hắn móc thuốc hút "có cán" do các nước tư bản sản xuất.

Theo tác giả Hoàng Quốc Kỳ, trong quyển "ma đầu Hồ Chí Minh" th́ ở xứ Quảng, có ông nông dân dốt, nghèo tên Mười, thời kháng chiến theo Hồ và được trọng dụng, khi Hồ về Hà Nội làm chủ tịch nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa sau hiệp định Geneve 1954, ông Mười tập kết, thoát khỏi cảnh nhà cḥi, được ở nhà gạch (dù dành cho tôi tớ trong dinh Hồ). Cái nghề của ông Mười là hàng ngày "BÓP VÚ" 10 con dê, 10 con ḅ trong khu vườn Hồ Chủ Tịch; đàn gia súc nầy do đồng chí, đồng rận râu xồm Fidel Castro viện trợ không bồi hoàn để bồi dưỡng cho vị "cha già" hầu có sức để "nói láo, nói láo, đại nói láo - gian manh, gian manh, đại gian manh" suốt đời. Ông Mười có nhiệm vụ "động viên" Hồ uống hết "chế độ" 2 lít sữa tươi mỗi ngày, cũng theo lịnh (không chừng có NGHỊ QUYẾT 35 con dê?) của bộ chính trị; ngoài ra ông c̣n sắt sâm Cao Ly của Bắc Hàn tặng, nấu với trà, trước khi đi ngủ, Hồ c̣n được uống một chén thuốc Bắc với công thức "bí mật" do Mao Trạch Đông ân cần gởi bằng những chuyến tiếp tế hàng tháng từ Bắc Kinh. Nhờ thuốc nầy mà Hồ khỏe mạnh, sung sức, tức là : "từ thang thuốc Bắc của Mao, Bác NẮNG CỰC hơn mười lần qua" nên Bác mới có đủ sức "trường kỳ chơi bời" để bắt các cháu NHI ĐỒNG nhớn, có quàng khăn đỏ ở cổ, nay tự nhiên được ông trời ban cấp cái quyền được "QUÀNG KHĂN ĐỎ Ở HÁNG" mà khỏi cần đăng kư với công an, ủy ban nhân dân địa phương, các cháu được nâng cấp, thành chiến sĩ gái trên mặt trận giường chiếu, cùng hát bài : "Bác cùng chúng cháu hành quân" được Bác giáo dục cách "NHONG Đ̀" để Bác "tiến quân trên đường dài" mà "giải phóng" phụ nữ từ Mặt bằng, lỏm, lồi... biến các cháu gái ngoan từ phụ nữ sang đàn bà trong tích tắt, không cần "kinh qua thời kỳ quá độ" lâu năm "từ vượn thành người" như triết học duy vật của ông tổ Karl Marx. Toa thuốc bí mật nầy nổi tiếng như thang thuốc vua Minh Mạng "nhất dạ lục giao, sinh ngũ tử", nên các "đồng chí" cấp dưới thân cận, nhờ những tay đầu bếp, gia nhân, quản gia, sai vặt....t́m hiểu để "bật mí" cái bí mật quốc pḥng nào mà Bác vẫn hành quân đều đều với hộ lư : "Nhớ Bác Hồ trồng chuối ngược năm xưa, Bác tuy già nhưng c̣n chơi bời mạnh mẽ"; tức là Bác có khí thế cách mạng dâng cao "DẬY MÀ ĐI", dậy mà đi nhiều lần trong ngày với : "đêm bảy ngày ba, ra vào không tính". Nhờ vậy mà các cán bộ mỗi lần có dịp được đi công tác "phi lạc sang Tàu", thường ghé các tiệm thuốc Bắc ở đường Dương Phú Chính ở trung tâm phố Bắc Kinh, khi "cán bộ ta" đưa các toa thuốc, th́ thầy thuốc Bắc mỉm cười, bảo cất đi, đoạn hốt thuốc rành rẽ mà không cần coi toa; lư do là có nhiều cán bộ Cộng Sản Việt Nam đến đây bổ thuốc, đến độ thầy thuốc quen thuộc, chỉ nh́n mặt là biết họ muốn thuốc ǵ. Toa thuốc nầy không được đặt tên, như "bài ca không tên" của Vũ Thành An, được giới "b́nh dân học vụ" hát giỡn, sửa lời nhạc mà hổng cần hỏi ư kiến tác giả mà cũng chẳng mạo danh như nhạc sĩ Vẹm Bảo Chấn, ăn cắp nhạc của Matsui trong bản T́nh Thôi Xót Xa, nhạc họ Vũ cũng hay, nhưng nếu hát thành lời nầy th́ càng hay hơn và rất dễ nhớ : "Người con gái, không cần ĐI ĐÁI...quần ướt nhem, th́ làm sao đây?".

V́ muốn bảo vệ "bí mật quốc pḥng", sợ dân chúng nghi ngờ : tại sao Bác không vợ mà lại dùng toàn là thuốc cường dương đại bổ th́ Bác xả sú bắp đi đâu? Đó là những bí mật, nhưng ngày nay đă bật mí một phần về "cuộc đời chơi bời, trác táng của chủ tịch Hồ Chí Minh dạy đĩ "trên con đường làm "kách mạng lẫn kách miệng"; chuyện thắc mắc "Bác xả súp bắp đi đâu" khi mà "khí tàng tại năo" cũng giống như thiếu tá Lê Xuân Sơn, nguyên quận trưởng quận Củ Chi, làm nội tuyến cho Việt Cộng, bao che cho du kích đào địa đạo Củ Chi ban đêm, đào thành đường hầm dài mà không thấy dấu và đất, nên nhiều người thắc mắc :" ĐỊA ĐẠO ĐÀO ĐẤT ĐỔ ĐI ĐÂU?". Cán bộ đặt tên là "Toa thuốc Bác Mao tặng Bác Hồ" cho dễ nhớ.

Sau ngày 2-9-1969, Bác "qui Mác, đoàn tụ với Lê ở tầng thứ chín của thiên đàng Cộng Sản", th́ toa thuốc nầy cũng bị "thất truyền", hy vọng các cán bộ Cộng Sản trung ương nào phản tỉnh, nên tiết lộ bí mật nầy để giúp cho nhiều ông cán ngố già hay những ông già dịch Việt kiều về Việt Nam "trước thăm quê hương sau kiếm bồ nhí" có chút hy vọng, sống những ngày c̣n lại ở cơi tạm, khỏi cần dùng thuốc Tây Viagra của bọn "đế quốc phản động", ḿnh nên trở về Á Đông "ta về ta tắm ao ta" chớ!. Nghe tin đồn là Lê Duẫn là người biết thang thuốc Bắc của Mao, nên hắn có nhiều vợ, con… Có lần hắn vào Saigon đến tiệm thuốc Bắc ở Chợ Lớn để hốt chùa (cán bộ lănh đạo như Duẫn là có truyền thống : không bao giờ chi trả cho ai; trái lại dân chúng phải dâng hiến để được yên thân). Một con người được đảng thần thánh hóa và ngày nay được một ngôi chùa ở B́nh Dương thuộc giáo hội Phật Giáo "Marx Lenin" tấn phong quân hàm "bồ tát" như tên Hồ Chí Minh, th́ cục C...của hắn cũng "đi vào lịch sử", nên chuyện Hồ hút thuốc cũng là "giai thoại" đấy; thỉnh thoảng ông Mười mang cho các đồng chí khác vài gói thuốc thơm hiệu Trung Hoa Bài và Đại Tiền Môn do Mao gởi tặng cùng với các thứ thuốc Bắc, sâm... nhưng Hồ chỉ lấy thuốc và sâm...Hồ chỉ hút thuốc của Pháp mà thôi, hắn ghiền loại thuốc hút do hảng Philip Morris, mà ngày nay cái hiệu thuốc lá cũng "bí mật", không ai biết là ǵ, cũng không nghe ai nói là trong viện bảo tàng Hồ Chí Minh có bao thuốc lá để làm "kỷ vật của Bác". H́nh như các "đồng chí" thân cận với Hồ như Vơ Nguyên Giáp, có thể biết và biết luôn chuyện Bác hút á phiện đều đều và do ai cung cấp.

Chuyên Bác hút Á Phiện cũng đi vào "cuộc đời và sự nghiệp của Hồ Chủ Tịch" nhưng rất tiếc là không được ghi vào sách vở, sử đảng... thật là thiếu sót. Đường dây cung cấp Á Phiện cho Bác nằm ở Huyện Đồng Văn, tỉnh Hà Giang, do ông vua Mèo là Vương Chí X́nh, nơi nầy được coi là bất khả xâm phạm, có cả một tiểu đoàn đầy đủ khí giới canh pḥng, từ thời Pháp được tự trị, khi Cộng Sản cầm quyền, tỉnh ủy mở nhiều cuộc hành quân để lấy thuốc phiện bán, nhưng bị đánh bật. Rồi bỗng nhiên có lịnh của Bác là ngưng chiến, ít lâu sau Vương Chí X́nh "đắc cử" vào đại biểu quốc hội, đơn vị Hà Giang. Uy thế của X́nh rất lớn, là nguồn cung cấp thứ "tiên nâu" cho Bác, nên bà già vợ của vua Mèo là mụ Xíu (gốc Tàu) ở phố hàng Đường (Hà Nội) được miễn đánh tư sản, bà nầy c̣n được đỡ đầu làm ăn, bốc lột dân ghiền ma túy, làm giàu ngay trong xứ Cộng Sản.

Như vậy cái gọi là QUỐC HỘI của Cộng Sản Việt Nam được coi là nơi tập trung những thành phần lưu manh, buôn bán ma túy, gốc đĩ điếm, du côn, lừa đảo.... đa số vừa dốt vừa nát, trộn lẫn là vài tay có học, là thứ "khoa bảng bất lương" như luật sư Nguyễn Hữu Thọ để làm cảnh, chớ nào là nơi đại biểu cho dân. Hồ Chí Minh là tay hút á phiện "nghiệp chuyên", nên khi đoàn quân Lư Hán sang giải giới Nhật, Hồ Chí Minh quyên góp tuần lễ vàng, hơn 3 tấn, bèn làm một mâm đèn bằng vàng để tặng cho Lư Hán; đồng thời đưa những cô gái trẻ đẹp để cho bọn quân Tàu giải trí, hành hạ, làm nhục quốc thể với danh nghĩa "phục vụ cách mạng hay yêu nước" ....

Trong quyển sách tựa là "Đầu Nguồn" do nhà xuất bản của đảng NÓI LÁO, mang tên là SỰ THẬT để lừa đảo dân chúng, trong đó có nói về "sở thích món ăn của Hồ Chí Minh"; hắn rất khoái ăn "mơm cá chép ở Hồ Hoàn Kiếm", thế là các đầu bếp thân tín, trung thành, hàng ngày dọn ra cho Bác dĩa mơm cá, Bác ăn nhưng cũng lên giọng đạo đức giả "tốn kém quá nhiều tiền nhân dân", nhưng Bác không bảo đầu bếp đừng kiếm thứ ấy, ngu sao bảo như thế? Hồ ham ăn cũng như ham chơi bời, Hồ có bà nấu bếp dưới tên gọi là Cần Vụ tên là Đinh Thị Cần, nhờ tài nấu ăn, được tin cậy nên bà Cần dốt lại được làm lớn, bà làm phụ tá cái Ủy Ban Bảo Vệ Bà Mẹ và Trẻ Em, do chính thủ tướng Phạm Văn Đồng làm chủ nhiệm, bà từng là Ủy Viên dự khuyết khóa 3 trung ương đảng. Dưới quyền quản lư, sáng tạo của bà Cần, cơ quan nạo thai nầy đă biết cách "dùng thai nhi" để biến chế thuốc bổ "hà nàm" cho các cán bộ bồi dưỡng, tức là người Cộng Sản đă biết "xơi thai nhi" từ lâu, từ thời Hồ Chí Minh mới chiếm miền Bắc.

Đời sống hàng ngày của Hồ Chí Minh như vua chúa, hắn hưởng những món ngon vật lạ trong dinh một cách thầm lặng, khép kín trong khung viên, Hồ cũng là tay hút á phiện "ro ro" hàng ngày, thỉnh thoảng được Mao mời sang Bắc Kinh để cùng nhau hưởng thụ những thứ do "tàn dư của chế độ phong kiến để lại". Nơi hưởng "thú điền viên" kiểu vua chúa là ĐIẾU NGƯ ĐÀI, là nơi mà vua chúa ngày xưa dùng để câu cá giải trí, nay được Mao tiếp thu, tiếp tục hưởng" thành quả cách mạng". Thầy tṛ cùng nhau ngồi bàn tán chuyện quốc sự, chuyện cắt đất, nhường đảo, ăn cướp, giết người, chơi bời... đến viện trợ vũ khí, đánh Mỹ và uống rượu Mai Quế Lộ hay Mao Đài với các thứ món nhấm "chất lượng cao" như yến, óc khỉ, da gà rán vàng... đặc biệt là món CHÂN VỊT RÚT XƯƠNG, nghe qua cách làm là các tổ chức bảo vệ súc vật phải "rởn tóc gáy, nổi da gà", nhưng rất tiếc là những thứ dă man đó nằm sau bức màn sắt. Các tổ chức nầy thường được thành lập ở các quốc gia tự do, dân chủ... ăn uống dư thừa, từ đó sinh ra tánh rộng lượng, thích làm từ thiện và dần dần khai triển từ "nhân quyền" đến "thú quyền", họ đi đến các trại chăn nuôi gà, heo, trừu, ḅ.... để xem chủ nhân có "ngược đăi" thú vật trong lúc nuôi, họ biểu t́nh chống lại các chuyến chở trừu sống ở Úc sang Trung Đông, ngay cả các gánh Xiệc cũng trở thành "đối tượng đấu tranh" khi họ thấy chủ nhân quá tàn ác, bắt thú diễn tṛ để hái ra tiền, là vi phạm thú quyền đấy! Chính nhờ các tổ chức nầy mà giới "chó mèo, chim, ngựa, gà.... " được binh vực sống đúng nghĩa "thú vật" trước khi được chết, làm thức ăn cho loài người. Ở các nước Cộng Sản, con người c̣n bị ngược đăi, đàn áp, bốc lột, bán làm nô lệ như ở Việt Nam, bán lấy cơ phận như Trung Cộng... th́ thú vật bị hành hạ dă man gấp trăm ngh́n lần, là điều không khó hiểu.

Món Chân Vị Rút Xương của Mao Trạch Đông quả là "độc đáo" dă man như con người thưởng thức : Mao giết hàng chục triệu người và Hồ cũng thế, mà ḷng vẫn "phơi phới một tương lai", cứ giết người, cướp của suốt đời làm cách mạng, sau khi chết dặn đàn em tiếp tục gây nợ máu với nhân dân. Những chú Vịt Bắc Kinh được các tay "tướng quân đầu bếp" lựa chọn trong số các chú vịt từ bộ lông, tướng tá h́nh hài....như ngày xưa các vua chúa tuyển cung phi vậy. Vịt được "tiến cung" vào phủ Mao Chủ Tịch, tưởng đâu cuộc đời vinh quang như các chú vịt được tiến cung ở các sở thú tại các quốc gia dân chủ, nào ngờ được nhốt trong chuồng, bên dưới có tấm vĩ sắt luôn hơn nóng, Vịt không thể đứng yên v́ sức nóng, cứ nhảy hoài, vài tiếng đồng hồ sau, chân phù, máu đọng, th́ tới lúc các tay đầu bếp "hành quân giải phóng, làm cách mạng". Đầu tiên là cắt 2 chân vịt khi nó đang c̣n sống, chớ cắt cổ là không đạt chất lượng công tác và mục đích yêu cầu (ḿnh vịt giao cho đám tôi tớ trong dinh tiếp thu). Chân vịt vừa mới cắt, đem nhúng vào nước sôi cho máu đong lại, rồi rửa sạch, lột vỏ ngoài, rút xương và cho vào chảo dầu thật sôi để biến thành món ăn "bổ dưỡng" chất lượng cao.

Nghe qua món ăn khoái khẩu của hai ông "quỷ vương" hai nước "Việt-Trung hai bước chúng ta, t́nh sâu như nước Hồng Hà, Cửu Long" mà ớn. Kẻ ác khi ăn cũng ác, đó là gốc ác, trái với Mạnh Tử cho là "nhân chi sơ, tánh bổn thiện". Chắc có lẽ lúc sinh ra, th́ hai tên quỷ vương nầy cũng b́nh thường, nhưng trong người đă" tích ác, tồn ác", khi lớn lên học được quỷ kinh Karl Marx, nên cái ác ôn như vi trùng gặp môi trường thuận lợi mà phát triển, trở thành những tên cuồng sát, nên sơ sơ, thế giới cũng bị Cộng Sản giết hơn 100 triệu và ngày nay vẫn c̣n hơn 1 tỷ người bị tước đoạt quyền làm người. Dân sống trong chế độ Cộng Sản cũng giống như những chú vịt Bắc Kinh, luôn bị đảng làm cho đời sống không yên từ luật rừng, công an....như những tấm vĩ sắt nóng bên dưới chuồng vịt. Chỉ khi nào cái quái thai Karl Marx đẻ ra con quái vật Cộng Sản bị chết, th́ con người và thú vật mới được sống yên.

Giới vua chúa Cộng Sản có nhiều cái ăn uống "duy vật", họ xơi từ thú vật đến "thịt người" một cách ngon lành. Không biết những tay đầu bếp của Hồ Chí Minh và Mao Trạch Đông c̣n dấu những món ăn trứ danh "thời thượng" nào?. Người ta có những món ăn từ quan niệm của Tàu, do các chủ nhà hàng phổ biến, đầu bếp cho là đại bổ như : ngầu phí (dương vật ḅ), dái dê hầm thuốc Bắc... Cộng Sản xơi cả thai nhi, họ coi như "ăn hột vịt lộn", nên cũng có thể các vua Cộng Sản có vài món ăn như : "Màng trinh xào linh chi" hay "dương vật thanh niên hầm thuốc Bắc"....Thuốc Bắc có nhiều vị lắm, đúng là :

"Rừng cây, củ, lá...không ḍ.
Đông Trùng Hạ Thảo, biết ṃ sao ra?".

Nhưng cũng có vài vị trở thành "b́nh dân" như đơn quy, thục địa, cam thảo,...và giới nói tục, có máu "tếu ngạo giang hồ" có vị thuốc Bắc là : "thột ĺn", nếu loại nầy mà hầm 5 loại đậu ǵ đó, th́ cũng không bổ bề dài cũng bổ bề ngang chớ?. Có ai biết được chuyện nầy xảy ra sau khi khám phá ra vụ ăn thai nhi từ lâu, nay mới bật mí ? Họ dám ăn thịt người, th́ cái ǵ mà hổng dám đớp. Tất cả đều nằm trong thâm cung bí sử, thỉnh thoảng có vài người như Vũ Thư Hiên với Đêm Giữa Ban Ngày, nhưng cũng c̣n nhiều bí mật khác chưa bật mí; h́nh như những người phản tỉnh vẫn c̣n "yêu mến Bác" như Bùi Tín, nên chỉ nói những điều đảng cho phép nói mà thôi. Nếu Bác muốn ăn thứ ǵ, th́ đảng phải làm theo, và nhân dân phải có bổn phận cung cấp, chứ sợ ai mà không làm vừa ḷng "vị cha già dịch" nầy, hổng chứng Bác đă ăn những món ấy "ṃn râu" trong thời gian c̣n ọ ẹ mà chưa ai công bố. Như vậy, khi Bác muốn xơi th́ "dù phải dốt cháy cả Trường Sơn" cũng phải hoàn thành, chớ đừng nói đến những chuyện tẻ tẻ trong cơ phận con người "mỗi người v́ một người, một người hưởng hết của mọi người" là chân lư tôn vinh lănh tụ Cộng Sản. Nếu những món nầy có trong các thực đơn đại bổ của Bác, th́ phải nhờ đến "đội ngũ bác sĩ xă hội chủ nghĩa tiên tiến" đi động viên các "cháu gái ngoan Bác Hồ" để lấy cái "đáng giá ngàng vàng", nên mỗi dĩa "màng trinh xào linh chi" cũng đáng giá bạc triệu đô la Mỹ (thử làm bài toán, mỗi cái đáng giá ngh́n vàng, một dĩa xào như vậy, đáng giá bao nhiêu?).

Và những "thanh niên sức mạnh sơn hà, Mỹ Tây không đánh, đánh cụ già chết queo" được Bác chiếu cố, xin hiến cái "vũ khí ta mang đâu có phải là tên lửa" để cho Bác xơi, th́ phải trở thành Thái Giám đấy ! Hy vọng là sau nầy, khi chế độ Cộng Sản Việt Nam sụp đổ, mấy tay làm đầu bếp cho Bác sẽ được tự do công bố những món ăn bí mật của Bác, lúc đó mới có nhiều tài liệu để ghi vào danh mục "món ăn của vua chúa Cộng Sản". C̣n bây giờ th́ tài liệu không nhiều, chờ thời gian nữa xem sao.

Tại các nước Tây Phương dân chủ, xin nhắm nhủ các chủ nhà hàng đừng nên đưa người về Bắc Kinh để học cách làm "chân vịt rút xương" hay cách "nấu thai nhi với thuốc Bắc", mang qua áp dụng là có ngày cũng được lên truyền h́nh, tên tuổi, h́nh ảnh được phổ biến khắp thế giới mà khỏi cần phải là tài tử điện ảnh ở Hollywood, hay nổi tiếng như ca sĩ Michael Jackson....hay nguyên thủ quốc gia như ông Bush. Cũng nhắc các thương gia nào có quan hệ, làm ăn với đảng, đừng dại dột nhập cảng các chai rượu bổ có ngâm thai nhi với đầy đủ chân tay, đầu..., các đài truyền h́nh sẽ t́m đến phỏng vấn ngay; nội cái vụ thuốc bổ có con rắn hổ mang phùng mang trong chai rượu, cũng đă được lên ti vi rồi. Nói tóm lại, nổi tiếng kiểu nầy nguy hiểm quá phải không ?./.

Tiểu Miêu
05-29-2008, 08:47 PM
H́nh ảnh và tường thuật về người Tàu ăn thịt người (thai nhi) ở đây:

http://www.thegioinguoiviet.net/showthread.php?t=1467 (http://www.thegioinguoiviet.net/showthread.php?t=1467)