PDA

View Full Version : Phố "Gái Việt" Nơi Xứ Người



TSNH
05-15-2008, 11:37 AM
Nguồn : take2tango




Phố "Gái Việt" Nơi Xứ Người



Đêm, "khu đèn đỏ" Geylang "sống" dậy trái ngược hoàn toàn với khu trung tâm dọc đại lộ Orchard với những đại siêu thị và khu mua sắm luôn đi "ngủ" sớm từ lúc chín rưỡi, mười giờ.



http://www.take2tango.com/MyFiles/image/News/05-2008/Tuan%205/GaiViet-01.jpg

Gái Việt đi hành nghề trên phố Joo Chiat.





Cuộc sống về đêm ở khu Geylang, không chỉ cho thấy một góc tối của xă hội Sing, mà nó c̣n là nơi kiếm sống của bao cô gái đến từ các nước Châu Á, trong đó có các cô gái Việt. Vân có gương mặt xinh xắn, nước da trắng mịn, dáng cao. Thử hỏi đường đến khu Geylang... "Lát nữa em cũng qua đó", Vân cho biết. Nhưng cũng giống như bao cô gái Việt hành nghề ở Sing, cô không rành rẽ đường đến "khu đèn đỏ". Nh́n Vân, một đồng nghiệp có thời gian học và lăn lộn tại Sing nhận xét: "Loại gái cao cấp. Giá "đi" một đêm tệ lắm cũng năm, bảy trăm đô Sing".

Sau khoảng 20 phút taxi chúng tôi đến đường Geylang 8 (Lor 8 Geylang). Vào đoạn đông người taxi phải nhích từng chút một. Gái bán hoa đứng đầy hai bên đường. Khách c̣n nhiều hơn, và cứ rỉ rả bách bộ để nh́n ngó và chọn lựa...

Tôi không c̣n tâm trạng b́nh yên của một người đi quan sát khi nghe bác tài họ Trần người gốc Hoa (76% người Sing là gốc Hoa) nói: "Muốn t́m gái Sing à, không có đâu! Ở đây gái Trung Quốc đại lục giá cao nhất, tiếp đến là gái Thái. Gái VN thuộc tốp cuối với gái Indonesia và Ấn Độ...".

Một cảm giác xấu hổ và chua xót dâng lên. Tôi không muốn tạt sang Geylang 18, được cho là nơi tập trung nhiều gái Việt đứng đường nữa. Bác tài được đề nghị chạy thẳng về phố Joo Chiat.

Joo Chiat phố hẹp. Từ đầu đường đến cuối đường, dài chừng 500m, nhưng san sát quán bar, karaoke và quán ăn đêm đèn sáng choang.

Có không ít quán ăn VN. Một giọng hát Việt vẳng ra từ một quán karaoke làm cho con phố xứ người mang đến cho tôi cảm giác gần gũi hơn. Phía trước tôi là một quán ăn VN, quán Trang. Hai cô gái vừa bước ra từ đó, thoắt cái đă nghe họ nói chuyện với nhau bằng tiếng Việt thay cho những câu tiếng Hoa ngọng líu trước đó khi họ ngồi chung bàn với mấy gă đàn ông Sing.

Tôi bắt chuyện. "Bọn anh đi t́m ai à?". "Đi uống bia thôi". "Vậy lên quán trên này đi, cũng là quán VN! Tụi em đến đó đây" - cô áo đỏ có vóc dáng to cao rủ rê. Nhà cô ở Đắc Lắc, "em đă sang đây được sáu tháng rồi".

Tôi không thể ghé vào quán VN cuối đường Joo Chiat với hai cô v́ đă có cuộc hẹn tại quán 88, cũng là quán ăn VN.




"Phố gái Việt"


Tôi quay trở lại với cuộc hẹn tại quán 88 vào lúc đă hơn 11 giờ đêm. Thực khách tấp nập như nhiều quán nổi tiếng ở Hà Nội và Sài G̣n. Nếp sống văn minh và những quy định nghiêm ngặt về vệ sinh môi trường của đất nước Singapore đă biến mất khỏi phố Joo Chiat.

Quán 88 có nhiều nét rất gần với các quán ăn đêm nổi tiếng ở Hà Nội và Sài G̣n. Bàn được bày tràn ra vỉa hè cho khách ngồi. Rác rến, tàn thuốc lá cứ mặc sức vứt dưới gầm bàn. Thực khách nói chuyện ồn ă.

Khung cảnh c̣n gần gũi với những phố ăn đêm ở VN hơn c̣n v́ tại đây suốt đêm có thể nghe được những giọng nói Việt và những gương mặt phụ nữ Việt. Giọng nói vẫn thế, gương mặt vẫn thế, chỉ cuộc sống là đă bị thay đổi.

Xung quanh chúng tôi, thoáng nh́n đă có thể nhận ra những cô gái Việt. Hai, ba cô ngồi chung một bàn ăn uống với nhau hoặc ngồi với những ông khách lớn tuổi. Chúng tôi đánh tiếng mời. Châu - cô bé vóc dáng nhỏ nhắn nhưng có gương mặt khá xinh - dạn dĩ bước sang cùng với một cô lớn tuổi hơn xưng là Hương - nhà ở Đắc Lắc.

Nghe câu chuyện chúng tôi nói với nhau, Châu liền hỏi: "Mấy anh vừa từ Geylang qua à? Tụi em cũng định qua đó đây. Mấy anh có thấy cảnh sát không?". "Có" - thực ra tôi không thấy xe cảnh sát nào khi đi qua Geylang 8.

Châu cho biết nhà cô ở quận 8, Saigon. Cô được phép nhập cảnh theo diện du lịch vào Sing hai tuần nhưng đến thời điểm gặp chúng tôi đă là ngày thứ 12. Châu đang định cùng Hương đi bộ sang Geylang kiếm khách, dù đường đi khá xa.

"Nhưng gặp mấy anh ở đây tụi em thấy vui quá...", đôi mắt Châu cười và long lanh như những đôi mắt của các cô dâu Việt đầy thân phận mà tôi đă từng gặp ở Đài Loan trước đây. Nỗi niềm xa xứ đâu cần phải che giấu.

"Ở bên này suốt ngày cứ phải nói tiếng Hoa và cũng ít gặp thanh niên Việt như mấy anh để nói chuyện lắm" - Hương vừa nói xong liền châm thuốc rít một hơi dài. Cô đă sang Sing làm được bốn tháng, những ngày này đang "đói"...

Châu cho biết cô được người quen giới thiệu làm trong quán bar cách đó vài chục mét, nhưng đêm nay vắng khách. Một cô gái Việt đi ngang qua, Hương liền ới theo: "Thuư, lại đây ngồi chơi. Mấy anh ở VN qua du lịch nè...".

Thuư vui vẻ ngồi xuống chung bàn. "Em không rơ ở đây có bao nhiêu đứa con gái VN nhưng cũng nhiều. Mấy anh cứ đi dài dài lên là gặp à" - cô cho biết.

Ba cô kháo nhau v́ sao không gọi người này người kia ra ngồi chơi cho vui rồi sau đó cùng chúng tôi ra biển. "Tụi nó kẹt hết rồi" - Thuư nói.

Chỉ cần nói "kẹt" hay "bận" là đủ hiểu. Mỗi lần các cô "kẹt" và "bận" như vậy có thể phải mất bốn, năm mươi phút hoặc một giờ, với giá từ 50-60 đô Sing. Đây là giá trọn gói bao gồm cả chi phí đi taxi và tiền thuê "băi đáp" - là các pḥng trọ giá rẻ.

Những cô ít "kẹt" và ít "bận" như Châu, đến ăn c̣n không dám đủ bữa. "Em muốn ăn phở - Châu thốt lên với gương mặt ỉu x́u. Từ sáng đến giờ em chưa ăn bữa nào".

Một bát phở kiểu... Việt-Sing cỡ vừa chính Châu c̣n không ăn hết được v́ dở, giá sáu đô Sing.




Thân phận dạt trôi



http://www.take2tango.com/MyFiles/image/News/05-2008/Tuan%205/GaiViet-02.jpg





Đêm thứ hai chúng tôi bắt taxi đến thẳng phố Joo Chiat, là đêm thứ 13 đi làm ở xứ người mà Châu không "bận" hoặc "kẹt" ǵ, nhưng Thuư và Hương th́ đều đi khách.

Phần nhiều gái Việt ở Sing đă có một quăng thời gian hành nghề trong nước. Đến lúc hết được khách chuộng, bị dạt ra, các cô mới t́m đường sang Sing. Tất tần tật các bước xuất ngoại làm gái đều nhờ một đầu mối thường ẩn dưới hai từ "người quen".

"Người quen" đưa sang, t́m cho chỗ trọ. Các cô hành nghề trả dần cả gốc lẫn lăi. Bốn, năm cô thuê chung một nhà trọ giá rẻ, mỗi người mỗi ngày phải trả tiền thuê mười đô Sing.

Ăn uống ở Sing đắt đỏ, để tiết kiệm chi phí, Châu, Thuư, Hà không ngày nào ăn đủ bữa. Chi phí tối thiểu mỗi ngày của mỗi cô, theo Hương, từ 40-50 đô Sing. Ngày nào các cô thất nghiệp, càng thêm nợ nần.

Những năm trước, gái Việt sang Sing thường được cho phép nhập cảnh đến một tháng. Dần dà bị lộ sang làm gái lậu, thời hạn bị rút ngắn xuống c̣n hai tuần. Nhiều cô "đi du lịch" liên tục bị an ninh sân bay Changi tại Sing nghi ngờ, bắt phải lăn tay để lưu vào tàng thư, đồng thời đóng thế chân 1.000 đô Sing mới cho nhập cảnh vào Sing mười ngày.

Thời hạn nhập cảnh ngắn như vậy các cô chưa kịp bắt nhịp hành nghề ở xứ người, lơm là cái chắc. Để tránh thất thu nợ, "người quen" đưa sang Mă theo đường bộ, trong ngày nhập cảnh trở lại Sing để được đóng dấu cho nhập cảnh thêm mười bữa nửa tháng.

Nhưng thời hạn được nhập cảnh không phải là nỗi lo duy nhất mà các cô gái Việt ở Joo Chiat cần phải đối phó. Các cô gái Việt vốn đă hết thời ở VN khó cạnh tranh lại gái Trung Quốc và gái Thái với h́nh thức khêu gợi và công nghệ "làm nghề" cũng cao hơn một bậc.

C̣n một nỗi lo luôn ám ảnh các cô gái Việt hoạt động mại dâm lậu ở Sing là sự truy quét của cảnh sát. Nếu các cô bị bắt, th́ cùng với khách mua dâm cũng sẽ bị trục xuất về nước và không bao giờ c̣n được phép nhập cảnh vào Sing.

Nghề mại dâm ở Sing được luật pháp cho phép với sự quản lư khá chặt từ an ninh đến vấn đề y tế, sức khoẻ. Các nhà chứa có phép nếu bị khách làng chơi hay dân du côn, giang hồ nào tới quậy phá nếu được báo cảnh sát sẽ đến ngay, thẳng tay trừng trị. Song nếu bán dâm lậu, như các cô gái Việt, th́ chỉ c̣n cách nín chịu hoặc lo thoát thân cho xong dù có bị khách làng chơi hung tợn hành hạ và cưỡng ép đi nữa.

Đă có nhiều cô gái Việt bị trục xuất. Cũng không ít cô, sang Sing với ước mong kiếm chút vốn để đổi nghề nhưng bất thành. Họ trở về VN với danh nghĩa "đi du lịch Singapore" nhưng thực chất đă có một quăng thời gian mang thân phận làm gái dạt trôi nơi xứ người.

T́nh Quê
07-14-2008, 11:33 PM
Child Prostitute Shock Clip
http://www.youtube.com/v/4SxNsSkkem8&hl=en
Ai nghe cái tựa đề: "Mại dâm trẻ em Campuchia clip gây sốc" cũng đều bàng hoàng. Nhưng khi xem clip kinh hoàng hơn khi chính nhứng đứa trẻ này nói tiếng Việt.
Lần đầu tiên VA không thể nhận ra tiếng nói của quê hương. Tai ù đi, không phân biệt được các ngôn ngữ.

Phải nghe lần thứ 3 VA mới nghe rơ được những câu đối thoại của những đứa trẻ bằng tiếng Việt...những tiếng background và í ới gọi nhau...cũng bằng tiếng Việt...nghe sao chua chát quá.

Nếu như quê hương theo ai đó là chùm khế ngọt th́ những tiếng nói VN trong video này là những quả đắng...thật sự cay đắng và uất nghẹn...

*Chuyển ngữ phóng sự sang Tiếng Việt

Do VangAnh thực hiện.
Đây là 1 địa điểm du lịch được phân biệt ở Campuchia khi đàn ông Campuchia t́m tới để thơa măn t́nh dục với những “cô gái” rất trẻ.


Đây cũng là 1 địa điểm rất phổ biến những khách nước ngoài trả tiền để t́m đến

“T́m gái trẻ?”

“Đúng vậy, T́m gái trẻ”

“Tôi có những cô gái trẻ”

“Được”

Thị trấn nhốn nháo này không hẳn dành cho người du lịch lớn tuổi, chỉ dành cho những người đến t́m kiếm t́nh dục và những người “t́m mối” để bán.

Những người trẻ như thế nào với những “giới hạn” được bán trong 1 gian pḥng ngổn ngang những đồ tồn kho của 1 cửa hàng?

1 trong những người đến là 1 cô gái trẻ, được “giới thiệu” là 14 tuổi nhưng nh́n trẻ hơn rất nhiều…

Tiếp đến là 1 cô trẻ 10 tuổi, rơ ràng c̣n rất non nớt và ngây thơ trong cách ngă giá.

Trong ngôn ngữ “đặc biệt” của Campuchia để trả giá t́nh dục là:

Yum Yum = t́nh dục bằng miệng

Boom Boom = 2 người cùng sinh hoạt t́nh dục.

Đứa trẻ lập lại lời của ngườI đàn ông dắt mối:

“one girl one boy do together”

“Cái ǵ?” (VA cũng nghe không rơ…)

“1 gái 1 trai làm cùng nhau”

1 vài phút sau…vô thêm 1 cô gái 10 tuổi nữa…được gọi khi đang chơi trên phố để mời mọc bán dâm

Mặc dù cô bé thật sự quá nhỏ nhắn nhưng đă làm cho đoàn làm phim sửng sốt khi đứa bé hiểu những ǵ người khách “mong đợi”

Chỉ cần 10 đô la cô bé sẽ thực hiện t́nh dục bằng miệng.

Người đàn ông dẫn mối nói:

“chỉ yum yum” (bằng tiếng Campuchia)

Trong 1 con đường ngoằn nghoèo được dẫn mối mại dâm từ sáng tới tối…

Những đứa trẻ đă sẳn sàng và đang mè nheo, được kéo tới phía trước và cạnh tranh lẫn nhau để ngỏ lời bán dâm.

Người đàn ông dẫn mối:

“Yum yum…”
“10 tuổI?”
“không 11 tuổI!”
“11 tuổI?”

Những đứa trẻ dơ bẩn đang cố gắng đạt được mục đích. Đây là đoạn kết của cuộc chơi: tiền bạc là Phần thưởng!

Lần lượt chúng tôi t́m cách rút rui…

Một mối lái 15 tuổi tên Po đă dẫn chúng tôi đến gặp những cô gái trẻ mà anh ta nói là đang hành nghề bán dâm.
Cùng đi với Po là nhân viên điều tra của tổ chức nhân quyền. Chúng tôi theo Po đến Svay Pak vô 1 nhà thổ đă hẹn sẳn.

Chúng tôi nghĩ rằng chúng tôi đă nh́n thấy “tất cả”…nhưng có ai có thể chuẩn bị được để nh́n những cảnh như thế…

Những đứa con gái, vài đứa quá nhỏ có thể đang độ tuổi ở nhà trẻ, đang được “bán”.

Đi theo con đường, chúng tôi thấy cùng 1 cảnh tượng từ nhà thổ này đến nhà thổ khác.

Mọi người ở đây có vẻ biết được 1 chút tiếng Anh. Khi họ nói về t́nh dục họ đều dùng chữ tượng trưng "yum yum và boom boom" cho mọi người dễ hiểu.

“Cô bé Boom Boom….yum yum?”

“Đúng vậy...Boom Boom…yum yum!”

Chúng tôi gặp hàng tá những đứa trẻ.

Cô bé này nói cô 9 tuổi.

người dẫn mối: “yum yum”

Chúng tôi hỏi: “Boom boom?”

người dẫn mối: ”No... too young, yum yum”

Chúng tôi hỏi: “she nows how?"

người dẫn mối: "yum yum!”

Thằng bé dẫn mối đem 1 cô bé khác vào cho biết cô bé này 10 tuổi.

2 cô gái nói cả 2 đều biết thực hiện t́nh dục bằng miệng. Ngay cả việc 2 cô bé nói với chúng tôi phải trả bao nhiêu về giá cả.
“1 gái, 30”
“1 gái 30, và 2 gái?”
“60”

Đó là giả cả tính bằng 60 đô la Mỹ.

Giả định 2 cô gái vẫn chưa đủ, thử giá 3 cô xem?

“3 gái. Sung sướng, sung sướng.

Chúc mừng năm mới. Sướng, sướng.”

“bao nhiêu 3 gái?”

“90”

“Đem lại bao nhiêu sung sướng ?”

“Tùy ông, nếu ông không thích, không phải trả tiền.” cô bé nhỏ trả lời.

Đội chúng tôi ra đi với lời hẹn có thể trở lại sau đó.
vanganh's blog: http://blog.360.yahoo.com/blog-fkTaeFY2dbKNOic32.Yv?p=21439

Ô QUY
03-08-2009, 10:26 PM
Các Nàng Kiều Thế Kỷ 21:Việc Buôn Bán Phụ Nữ VN


Bài của Jaehee Park
Đỗ Văn Phúc dịch


Bài báo này nói về tội ác buôn người và những hậu quả đối với phụ nữ Việt Nam. Thêm vào đó, sẽ có hai bài về các hậu quả cuả việc buôn người đối với các lao nô, và các trẻ vị thành niên gồm cả các em bé sơ sinh và trẻ nhỏ.

"Thúy Nguyễn mặc chiếc áo dài lụa, đeo hoa tai và ṿng xuyến lấp lánh. Khi bước vào làng quê nghèo khổ, cô được mọi người vây quanh trầm trồ về những trang sức lộng lậy trên người cô. Cô nói với dân làng rằng các cô gái của họ cũng sẽ được như cô, nếu họ chịu theo bước của cô, đi Đài Loan để t́m công ăn việc làm tốt."

Bản thân Nguyễn cũng từng là một cô gái quê đă hy sinh để giúp đỡ gia đ́nh. Giống như chuyện “Nàng Thúy Kiều” đă bán ḿnh chuộc cha. Cô đă đi theo một phụ nữ cũng trang phục lộng lẫy như cô ngày hôm nay, để đến Đài Loan t́m việc kiếm tiền nuôi sống gia đ́nh.

Thúy Nguyễn nói trên không phải là người thật, mà chỉ là một h́nh ảnh được người ta vẽ ra của một thiếu nữ Việt Nam đă bị sa vào cái bẫy của âm mưu buôn bán phụ nữ mà những ǵ xảy ra sau đó là sự thật và có tính chất tiêu biểu.

Theo ước tính của cơ quan UNICEF và các tổ chức khác, có khoảng 400,000 phụ nữ và trẻ em Việt Nam đă bị bán ra nước ngoài, hầu hết là sau khi chấm dứt Chiến Tranh Lạnh. Nhiều phụ nữ, trẻ em Việt Nam bị bán qua Căm Bốt, Trung Hoa, Đài Loan, Nam Hàn, và Thái Lan để phục vụ trong các nhà chứa, lao động cưỡng bức trong các xí nghiệp, hay làm đầy tớ tư nhân.

Cũng như câu chuyện cô Thúy Nguyễn trên, các nạn nhân nhận những lời hứa hẹn bịp bợm rằng sẽ có công ăn việc làm, hoặc qua sự kết hôn gian dối, hoặc qua những cơ quan tuyển người và di dân hợp pháp hay bất hợp pháp. Bọn buôn người đôi khi ngụy trang những nạn nhân của chúng thành những du khách, công nhân của những chương tŕnh xuất cảng lao động; và rồi sẽ đưa họ đến các nuớc khác. Họ cũng tuyển các cô gái qua các tổ chức t́m việc và rồi bán các cô gái đáng thương này cho bọn tú bà ở Trung Cộng và Mă Lai Á. Họ cũng dùng phương tiện internet để lừa gạt nạn nhân.

Bị Mắc Kẹt Trên Xứ Người

"Những gia đ́nh đồng ư cho con gái ḿnh đi nước ngoài được trả từ 150 cho đến 450 đô la, tuỳ theo dung mạo và trinh tiết của cô gái. Sau đó, bọn buôn người sẽ đưa nạn nhân đến phi trường ra đi. Khi đến đất nước người, họ được đưa vào một căn pḥng nhỏ và bị lấy hết các giấy tờ tùy thân."

Một khi đă ra nước ngoài và bị vào ṿng kiềm tỏa của bọn buôn người, các cô c̣n trinh tiết sẽ được đưa vào các nhà thổ hay các pḥng khách sạn để chờ đợi người khách mua hoa đầu tiên. Do sự tin tưởng rằng giao cấu với gái trinh sẽ đem lại nhiều may mắn, -cùng với sự an tâm rằng gái trinh sẽ không lây truyền bệnh AIDS và các bệnh hoa liễu. - khách phải trả một giá rất đắt. Thông thường khách trả từ 300 đến 400 đô la cho một tuần ăn nằm với gái trinh. Sau đó, các cô gái được coi là “đồ vật đă xài rồi” và giá đi khách chỉ c̣n khoảng 2 dollars một lần đi khách.

"Các cô được đưa đến các pḥng riêng biệt trên lầu. Thoạt tiên, Nguyễn tưởng rằng đó là pḥng riêng của ḿnh. Nhưng không ngờ, có một người đàn ông lạ vào đ̣i làm t́nh với cô. Khi Nguyễn kháng cự, khách bỏ đi. Nhưng người chủ lại bước vào lôi cô xuống tầng hầm, đánh đập và nhốt cô nơi đây không cho ăn uống trong nhiều ngày."

Nguyễn lúc này mới nhận thức rằng ḿnh không c̣n sự lựa chọn nào ngoài việc phải theo lệnh chủ để được sống sót. Nhà thổ, nơi đă mua cô, đă lấy hết các giấy tờ tùy than của cô. V́ thế nếu cô trốn đi, th́ sẽ bị bắt giam v́ là dân lậu. Bị sa bẫy và cô lập, cô bị buộc phải tiếp khách khoảng 10 lần trong một ngày. Và chỉ được miễn khi cô đến kỳ kinh nguyệt.

Các cô gái nô lệ t́nh dục này phải làm việc cho đến lúc họ trả xong món nợ mà khách đă bỏ ra mua họ. Đó là các khoản tiền “nợ” mà gia đ́nh họ đă nhận được, cộng thêm tiền ứng trước cho các cô, tiền vé máy bay, di chuyển, ăn ở… Tuy thế, không phải đơn giản đâu. V́ cái tiền nợ này cứ tăng theo các khoản nuôi ăn, tiền áo quần, tiền thuốc men và cả tiền phí tổn phá thai…

Qua cách tính này, chủ nhân các nhà thổ sẽ lưu giữ các cô lâu dài, cho đến khi các cô đă trở thành quá già, quá bệnh hoạn để có thể hấp dẫn khách làng chơi.

Cuộc sống trong các nhà thổ rất tàn bạo. Bọn chủ chứa muốn đánh đập các cô lúc nào cũng được. Thậm chí c̣n dùng cả roi điện để hành hạ. Khi các cô từ chối tiếp khách, bọn chúng tiêm ma tuư để các cô phải ṭng phục. Đối với những gia chủ nuôi các cô làm đầy tớ, th́ t́nh trạng cũng chẳng dễ dăi ǵ hơn. Trong nhiều trường hợp, các cô bị nhục mạ, tra tấn về tinh thần và thể xác. Đă có nhiều trường hợp các cô bị cưỡng hiếp và bỏ đói.

Trốn Thoát và Các Sự Trợ Giúp

"Một hôm, cô Nguyễn nghe lén được các cô gái khác bàn chuyện trốn thoát. Họ bàn tính rất kỹ lưỡng, nhưng chỉ có hai cô thoát được nhờ sự trợ giúp của một tổ chức Phi Chính Phủ (NGO). Nguyễn và các cô gái thiếu may mắn bị bắt lại bởi cảnh sát địa phương và bị trả về lại nhà chứa."

Trong khi nhiệm vụ của Cảnh sát và các cơ quan thẩm quyền là giúp đỡ nạn nhân của nạn buôn người; th́ đa phần họ vướng vào sự tham nhũng. Các Tổ chức Phi Chính Phủ cấp quốc gia hay quốc tế cố gắng đưa ra những chương tŕnh cứu giúp các nạn nhân bằng các đường điện thoại “nóng” và các nơi tạm trú an toàn. Tổ chức Quốc Tế về Di Trú (International Organization for Migration - IOM) cũng có nhiều nỗ lực giúp đỡ các nạn nhân.

Tu sĩ Nguyễn Văn Hùng là một trong những lănh đạo các tổ chức bất vị lợi đă nhận giải thưởng cho những cố gắng của ông chống lại nạn buôn người. Theo báo điện tử OneViet, Cha Hùng đă cứu vớt được hơn 2000 nạn nhân đem về nuôi dưỡng tại nơi tạm trú do cha lập ra. Tuy nhiên, không phải các nạn nhân đều may mắn đụợc cha Hùng cứu thoát. Và vấn nạn không chỉ giới hạn trong vài quốc gia, mà theo cha Hùng: "là một vấn nạn của nhân loại, của quyền làm người."

Sự Giúp Đỡ Từ Hoa Kỳ

Theo bà Lisa Lynn Chapman, Giám đốc cơ quan Dịch Vụ Giải Thoát (Survivor Sevices Department) của BoatPeople SOS (BPSOS), tuy rằng việc buôn người không phải là vấn đề của Hoa Kỳ, nhưng cũng đă có trường hợp mà nạn nhân đă được buôn bán đến đất Mỹ.

Bà nói: "Họ bị bán đến Mỹ qua nhiều h́nh thức. Thông thường là sự hứa hẹn có việc làm tốt và có phương cách để giúp đỡ gia đ́nh bên Việt Nam."

Nhưng bất hạnh thay, một khi đến Hoa Kỳ, họ bị buộc phải làm việc trong những điều kiện như lao nô - không được trả lương, không được rời khỏi nơi làm việc, và bị doạ hành hung về thể xác cũng như những điều phương hại cho gia đ́nh ở Việt Nam. Các cô gái cũng bị buộc làm gái điếm, vũ nữ khoả thân, hay phục vụ trong những kỹ nghệ t́nh dục.

Một cách khác là qua việc hôn nhân. Thay v́ đến Mỹ để lấy chồng, các cô bị ép vào các nghề khác mà không được trả lương. Họ không được học Anh ngữ, và không cho tiếp xúc với Cộng đồng Việt Nam. Họ sống kiếp nô lệ. Đây cũng là h́nh thức buôn người và là cách thông thường nhất.

Đối với các nạn nhân Việt Nam, có nhiều cách cho họ để t́m được sự giúp đỡ.
Bà Chapman nói: "Quư vị có thể gọi BPSOS - Cơ Quan Dịch Vụ Giải Thoát - số điện thoiạ (703) 538-2190. Chúng tôi sẽ giúp đỡ những ǵ quư vị cần đến. Chúng tôi muốn bảo đảm rằng những người Việt Nam (đàn ông, đàn bà, hay trẻ em) có được nơi trông cậy nếu họ bị rơi vào các t́nh trạng trên."

Bà Chapman cho hay, nạn nhân cũng có thể gọi số 911 cho Cảnh Sát Mỹ. Họ nên kể rơ ràng câu chuyện của bản thân ḿnh và Cảnh sát sẽ t́m cho họ những nguồn giúp đỡ. Họ cũng có thể gọi điện thoại hotline cho nơi tạm trú dành cho nạn nhân của nạn bạo hành trong gia đ́nh.

"Ngày nay, cô Nguyễn đă trở về Việt Nam như một nhân viên tuyển mộ bất đắc dĩ của bọn tú bà, sở khanh do sự đe doạ của bọn này. Khi cô buớc trên những con đường nhỏ hẹp của một thị trấn, cô nh́n các cô gái đi qua, cô nhớ lại chính ḿnh - một cô gái nghèo ít học, đă tưởng rằng ḿnh hy sinh để giúp đỡ cho gia đ́nh khá hơn. Và cô đă tự vấn rằng nếu ngày đó, cô thoát được cùng nhóm các cô gái kia, th́ sự việc đă xoay chuyển thế nào? Hoặc nếu cô đă được một Cha Hùng giúp đỡ?"

Chú thích: Những đoạn viết trong ngoặc kép là câu chuyện làm nền cho vấn đề được nêu ra

vivi
06-28-2009, 01:24 AM
Cơ quan giới thiệu hôn nhân
giữa cô gái Việt và người nước ngoài

http://vietnamaaa.numeriblog.fr/congsan/images/2009/02/07/dich_vu_hon_nhan.jpg

Cơ quan này đặt tại Sài G̣n, có ngân khoản dồi dào để
quảng cáo dịch vụ giới thiệu cô gái Việt t́m chồng ngoại quốc.

Xem nạn buôn dân cuả cs Hà Nội

http://www.youtube.com/v/oCk_kA2o4wk&hl=en&fs=1&
Nỗi nhục Tộc Việt trong chế độ cộng sản Hà Nội cai trị



ĐỜI SỐNG DÂN ĐEN VÀ CẤP LĂNH ĐẠO DƯỚI CHẾ ĐỘ cs HÀ NỘI

Cảnh Đời Sống Cuả Dân Đen

http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/2009/05/28/Hai%20ba%20chau%20trong%20cong%20viec%20thuong%20ngay%201.jpg

http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/2009/05/21/407hai%20me%20con%20ba%20Canh.jpg

http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/2009/05/23/1.jpg

http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/2009/05/23/2.jpg

http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/2009/05/23/4.jpg

http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/2009/05/23/5.jpg

http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/2009/05/23/8.jpg

http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/2009/05/04/mu2.jpg

http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/2009/05/04/e45mu.jpg


Cảnh Đời Sống Cuả Lănh Đaọ cs Hà Nội

http://vietnamaaa.numeriblog.fr/congsan/images/2009/01/26/le_kha_pheu.jpg
Một phần của căn nhà đơn sơ tên Lê Khả Phiêu,
mà đảng csVN ca tụng một đầy tớ trung thành của nhân dân

http://vietnamaaa.noosblog.fr/congsan/images/2007/04/30/ntd1_2.jpg

khách sạn lớn nhất tại thành phố Cà Mau của Gia đ́nh DU KÍCH Nguyễn tấn Dũng,
mẹ cuả Dũng có phần hùn 50% trong khách sạn trị gía 47 tỷ VND ( chưa tính đất )

http://vietnamaaa.noosblog.fr/congsan/images/2007/04/27/tn_kiengiang_01.jpg

Nhà riêng của tên Nguyễn Tấn Dũng tại Kiên Giang. Khu đất rộng hơn 3.000 m2 .
Nay tên Dũng được thêm nhà mới ở Sài G̣n, c̣n ngôi nhà này cho công ty bảo
hiểm Bảo Minh thuê .

http://vietnamaaa.noosblog.fr/congsan/images/2007/04/27/tn_kiengiang_02.jpg

Cây xăng này của mẹ ruột Tên Dũng (cách nhà của Dũng chưa đầy 50m) .
Đây là cây xăng chỉ bán trá h́nh, chứ thực sự là nơi chứa xăng cung cấp
cho Đ̣an xe taxi hàng trăm chiếc của Tư Thắng (em của Dũng)

http://vietnamaaa.noosblog.fr/congsan/images/2007/04/27/tn_kiengiang_03.jpg

Đoàn xe Taxi của tập đ̣an du kích Dũng và Tư Thắng có mặt khắp các
tỉnh miền Nam, các tên như Gia Thảo, Phương Trinh, Hoàn Mỹ….
Đậu ngổn ngang chiếm ḷng lề đường trong thành phố nhưng chẳng có
tên công an giao thông nào dám đến hỏi thăm như những chiếc xe khác,
Đây là những lợi thế kinh doanh “Quyền Lực“.

http://vietnamaaa.noosblog.fr/congsan/images/2007/04/27/tn_kiengiang_04_2.jpg

Những dăy nhà này của ông Nguyễn hữu Khai một cán bộ cao cấp trong
thường vụ Tỉnh uỷ. Ông KHAI đă dùng quyền lực tham nhũng hàng chục
tỷ đồng từ các “phi vụ” mua Tàu Hải âu kê khống gía, đục khoét gian lận
trong xây dựng công viên An Ḥa Kiên Giang. Ông Khai đă cấu kết với nhiều
cán bộ trong tỉnh ủy xẽ quăng Trường Lạc Hồng để bán nền nhà, đồng thời
dùng thủ đọan chiếm đọat nhiều nền có vị trí “ngon “ như h́nh trên. Trong
các vụ này đều có sự nhúng tay của Tư Thắng (em ruột N.T. DŨNG).
Dư luận rất phẩn nộ và trông chờ đưa vụ án này ra ánh sáng. Nhưng tất cả
đă được N.T. Dũng về “dàn xếp” ổn thỏa. Thế là vụ án ông Khai bị
ch́m xuồng ….. Nay ông Khai đă được định cư ở Mỹ ???

http://vietnamaaa.noosblog.fr/congsan/images/2007/04/27/tn_kiengiang_05.jpg

Bệnh viện B́nh An – Rạch Gía mới được xây thêm khi đảng viên làm kinh tế tư nhân ?!! Theo tin được biết từ nội bộ trong hội đồng quản trị th́ có đến 80% cổ đông là cán bộ cao cấp của tỉnh Kiên Giang có phần hùn không dưới 5 tỷ đồng, như hai ông : Ba Tân 05 tỷ (Phó Chủ tịch Tỉnh ), Trần Lam 10 tỷ…. .. (Nguyên Phó Chủ tịch Tỉnh )……… Đây là những cơ hội tốt cho các quan rửa tiền. Bệnh viện có tên B́nh An …nhưng người bệnh khi lọt vào đây th́ không “b́nh an” chút nào, bởi những toa thuốc do bác sĩ của Bệnh viện này kê toa mua ở ngoài không có … chỉ có bán trước cổng bệnh viện B́nh An mà thôi !!!…. Nói chung tập đ̣an Quan tham lập ra cái bệnh viện này để hút máu người bệnh, từ việc khám chữa bệnh cho đến việc bán thuốc …..

http://vietnamaaa.noosblog.fr/congsan/images/2007/04/27/tn_kiengiang_06.jpg

Ṭan cảnh khu Bệnh viện B́nh An ( tại Rạch Gía – Kiên Giang ). Đây là bệnh viện 11 tầng của tư nhân “Quan Tham” vừa được xây thêm …. Từ khi “đảng” cho phép làm kinh tế tư nhân các quan chức của Kiên Giang đă “Rửa Tiền” bằng cách xây bệnh viện tư nhân, nhà hàng, khách sạn, Kinh doanh bất động sản, Kinh doanh công ty xe tắcxi, tàu Biển, xăng dầu ..v.v….. Tiền các quan tham như núi ……. Mới đây có vài tờ báo Quốc doanh có đưa tin ông bí thư tỉnh ủy tỉnh Kiên Giang là Trương quốc Tuấn tự tay kư xuất ngân quỷ nhà nước cho con ḿnh đi học nước ng̣ai hơn 700triệu VNĐ …. nhưng đến nay ông ta vẩn b́nh an, trái lại c̣n được cán bộ TW giới thiệu là ứng cử viên sáng gía làm đại biểu Quốc hội khóa 12 tới !!! Thông tin từ nội bộ chóp bu của tỉnh này cũng cho biết “Anh Ba Dũng … ḿnh” sẽ nâng đỡ tất cả đàn em Ra Hà Nội …. để tạo phe cánh cho cái ghế Thủ tướng của Ba Dũng vửng chắc hơn.

-------------------------------------
C̣n rất nhiều h́nh như trên, nhưng mệt quá không mang được hết về đây,
chỉ biết vậy mà thương t́nh DÂN ĐEN .

C̣n đỉnh trí nô cai trị
Dân đen c̣n bị lao nô
Khi nạ quét sạch giặc hồ
Công b́nh thạnh trị, cơ đồ tồn vong

...!...
Vivi

vivi
06-28-2009, 06:28 AM
Nhà nghỉ mát của con gái tên Nguyễn Tấn Dũng

Nhà nghỉ mát của Nguyễn Thanh Phượng (con gái Nguyễn Tấn Dũng)
với chồng là Nguyễn Bảo Hoàng ở Nha Trang .

Chế độ csVN chia hai giới nghẹ giàu quá rơ :
Giới bị trị và giới thống trị

http://i40.tinypic.com/24w5a83.jpg

http://i42.tinypic.com/bvl6w.jpg

http://i41.tinypic.com/2w2r7vb.jpg

http://i44.tinypic.com/4k8si9.jpg

http://i41.tinypic.com/equzjd.jpg

thihanh
06-29-2009, 02:32 AM
Nhà nghỉ mát của Nguyễn Thanh Phượng (con gái Nguyễn Tấn Dũng)
với chồng là Nguyễn Bảo Hoàng ở Nha Trang .


có nghĩa là, nếu muốn sống trong cái thiên đàng xă hội chủ nghĩa, th́ phải làm con của những vị lănh đạo quốc gia ?

thật là buồn cười (ra nước mắt) :gaidau:

chieunhatnang
06-29-2009, 03:18 AM
có nghĩa là, nếu muốn sống trong cái thiên đàng xă hội chủ nghĩa, th́ phải làm con của những vị lănh đạo quốc gia ?

thật là buồn cười (ra nước mắt) :gaidau:

Hello nhỏ, xă hội nào cũng có người giàu, người nghèo nhưng mà chưa bao giờ người dân khổ nhiều như hiện nay khi sống dưới chế độ cộng sản VN. Nghèo đă đành, lại c̣n bị mất cả tự do ngôn luận (Nhà văn Văn Quang v́ viết về nỗi khổ của dân chúng, về những khuyết điểm của đảng, đảng viên đă bị công an lấy hết máy móc và cắt đứt mọi nguồn liên lạc của nhà văn như phone...) c̣n dân chúng muốn biểu lộ ḷng yêu nước (phản đối Trung cộng) cũng bị cấm. :gaidau:

T́nh Quê
03-24-2010, 02:30 PM
Nhân chứng sống của nạn buôn người kể lại chuyện ḿnh
Khoa Diễm, phóng viên RFA

Dù đă cố gắng nhưng chính phủ VN vẫn không thể kiểm soát được t́nh trạng buôn người qua biên giới. Chúng tôi gặp một nạn nhân bị bán qua Trung Quốc đă 13 năm và một người đă 16 năm.

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/Two-human-trafficking-victims-told-their-stories-KDiem%20-03242010155039.html/Be-Ly-305.jpg
Ảnh do nhân vật cung cấp
Chị Trần Thị Ly trở về thăm cha mẹ ở Nghệ An sau 13 năm xa cách
Bị lừa bán qua TQ
Buôn bán người qua cách giả vờ tuyển người đi lao động không c̣n lạ ǵ với người Việt Nam của chúng ta, khi mà nhan nhản trên mặt báo là bao câu chuyên thương tâm của các phụ nữ bị bán làm vợ cho những người đàn ông Trung Quốc hay Hàn Quốc, v́ quá nghèo hay quá già mà không lấy được người vợ bản xứ.
http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/Two-human-trafficking-victims-told-their-stories-KDiem%20-03242010155039.html/03242010-buonnguoi-KDiem.mp3
Chị Trần Thị Ly, quê Nghệ An bị dụ dỗ rồi bán sang Trung Quốc để kết hôn đă 13 năm, nay trở về thăm mẹ, kể cho chúng tôi nghe với tiếng Việt lơ lớ v́ đă lâu không dùng. Chị nhớ lại ngày xưa, có một người phụ nữ bảo chị đến bế con cho bà với giá 20 ngh́n/ngày.

Bà hẹn sáng sớm đón xe buưt rồi ban đêm mới đi v́ đi ban ngày sẽ bị bắt, “Thế là nửa đêm đi Trung Quốc. Nó đi luôn, không thấy quay lại nữa, nó bán qua chỗ khác. Với ḿnh nó nói tiếng Trung Quốc, nó bảo ḿnh ngồi ở đây, hai đứa nó đi ra ngoài kia nói chuyện, nó đưa bao nhiêu ḿnh chẳng biết đâu.

Ḿnh bảo nó cho 600 để bố mẹ mua gạo ăn nhưng nó chẳng cho đồng nào. Nó mua ḿnh rồi nó đi kiếm thằng nào chưa có vợ để nó bán lại. Thằng nào đưa nhiều tiền th́ nó bán, ḿnh phải ở, không ở th́ nó đánh.”

Người đàn ông này khá lớn tuổi và không yêu thương ǵ chị Ly cả. Nếu như chị không làm theo ư ông ta th́ sẽ bị đánh. Sau 13 năm chung sống, chị Ly đă có một đứa con 7 tuổi nhưng khi về thăm nhà th́ chị vẫn phải trốn đi v́ người đàn ông này không muốn chị giao tiếp và cố t́nh cách ly chị với thế giới người Việt.

Một người phụ nữ Việt Nam thương cho hoàn cảnh của chị đă chỉ cho chị đường về nhà. V́ đă có con nên chị Ly sẽ trở lại Trung Quốc để chăm sóc con và nếu có cơ hội chị Ly sẽ cố gắng trở lại thăm gia đ́nh. Chị nói,“Em về rồi em qua lại bên đó, kiếm được tiền là em về luôn.”

Chấp nhận số phận
Nạn nhân c̣n lại là chị Nguyễn Thị Phương, chị có phần may mắn hơn. Sau 16 năm làm vợ, làm mẹ, chị trở lại Nghệ An với tâm trạng thoải mái hơn, chị kể:

“Có người nói đưa cháu đi rửa bát được 800 ngàn/tháng. Cháu nghe lời nên đi, đến Hà Nội cho cháu ăn một bát phở rồi cháu không biết ǵ hết, khi tỉnh dậy th́ gặp một anh nói là đă mua cháu rồi, bây giờ cháu phải sang Trung Quốc.

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/Two-human-trafficking-victims-told-their-stories-KDiem%20-03242010155039.html/Be-Ly-250.jpg
Chị Trần Thị Ly. Ảnh do nhân vật cung cấp.
Khi sang Trung Quốc th́ cháu phải theo một ông hơn 50 tuổi v́ ông này mua cháu. Cháu ở nhà làm ruộng, đẻ được 2 đứa con. Tám năm sau th́ ông ấy cho về thăm quê, xong th́ cháu lại qua bên ấy, Không có tiền đâu, chỉ làm đủ ăn thôi, tiền đi xe về thăm quê là chồng đi vay, ông ta hiền lắm nhưng mà nghèo. Ở Trung Quốc ai cũng thương em hết.”

Sau khi về thăm quê, chị Phương cũng như chị Ly sẽ trở lại Trung Quốc để tiếp tục cuộc sống gia đ́nh mà họ đang có. Dù rằng cực khổ nhưng h́nh như là những người phụ nữ này đă chấp nhận số phận của họ và cố gắng từng ngày để ở gần bên những đứa con và có miếng ăn mỗi bữa.

Trong cuộc nói chuyện, chị Ly đă đôi lần nhắc rằng rất muốn về Việt Nam ở luôn nhưng thấy cha mẹ tội quá mà ḿnh không giúp được ǵ nên cũng không muốn về.

Chính phủ Việt Nam không có cách nào kiểm soát được số người đă bị bán qua Trung Quốc, Hàn Quốc, Campuchia hay nhiều nước khác nữa. T́nh trạng buôn người qua biên giới hiện nay rất phổ biến và không chỉ là qua hôn nhân với lứa tuổi trưởng thành.

Nhiều nhất hiện nay là trẻ em ở độ tuổi từ 13 đến 17 và bị buôn để làm nô lệ t́nh dục. Trên các trang web quốc tế, chính phủ Việt Nam được coi là đang cố gắng khắc phục tệ nạn này nhưng thực tế, không có một dữ liệu nào chứng minh điều đó cả.

CyberDog
03-25-2010, 09:10 PM
NGƯỜI CON GÁI VIỆT NAM TRÊN ĐẠI LỘ SRI AYUTHAYA

Phần 1

E6HBj2I5RBk

Phần 2

ytvbut3NOus