PDA

View Full Version : Dế Mèn Phiêu Lưu Canada - Kathy Trần



việtdươngnhân
09-23-2007, 12:55 PM
Dế Mèn Phiêu Lưu Canada


Chuyện ông Tô Hoài kể rằng ngày xưa có con dế mèn, đang tuổi thanh niên, hăng hái lo chuyện vui chơi để nên người hơn đi học, đi làm.

Một hôm chàng bỏ nhà ra đi, làm một chuyến phiêu lưu, giang hồ. Qua bao thăng trầm, chàng mỏi càng, trở về bên gối mẹ rồi sau đó ...chắc ở nhà luôn nên không nghe Tô Hoài nói ǵ thêm.

Tháng 8, 2007 vừa rồi, các mợ TV cũng muốn cùng nhau làm một màn “dế mèn phiêu lưu kư”.

Nhân dịp con cái đă lớn, đi học, đi làm hết trọi, nhà cửa trống trơn chỉ c̣n... “2 con khỉ già” nh́n nhau măi cũng buồn, các mợ bèn làm một cuộc viễn du, sang đất Canada, đất lạnh, t́nh nồng của ông Trà Lũ để hội họp, gặp gỡ thầy cô, thăm bạn bè và tiện thể thăm phong cảnh Canada một chuyến.

Giỏi giang nhất là mợ P.N, mợ được tặng mỹ danh là “Con chim đầu đàn” của nhóm dù nhiều khi có mợ hỏi trỏng:

- Con chim PN đâu rồi?

Các mợ khác được dịp xôn xao, hỏi han rồi cười hăng hắc khi biết nguyên nhân cái biệt danh của mơ. Thật ra chỉ v́ tính mợ hay lo lắng cho bạn bè, đi với ai cũng muốn đứng ra làm con chim đầu đàn, bao thầu mọi việc cho chắc ăn là “OK, everything is under my control” bởi v́ giao cho người khác, lỡ nó trật vuột, cả nhóm nó chửi cho th́ rửa mấy cũng chẳng sạch được hai lỗ tai.

Mợ P.N chủ xướng. Mợ kêu gọi bạn bè. Mợ chỉ dẫn bạn bè web nào “book” vé máy bay rẻ, nên đi chuyến nào, về chuyến nào để tiện cho mợ đưa đón v́ các mợ khác cứ hay loạng quà, loạng quạng khi lái xe, y hệt quạ vào chuồng lợn, không tin tưởng được.

Mợ t́m “book” khách sạn, chỗ nào rẻ, chỗ nào tiện đường tới phi trường, chỗ nào gần nhà... con nào... v.v và v.v.

Mợ ra chương tŕnh rằng từ Cali đi qua Burlington rồi từ đó 2 mợ sẽ lấy 2 chiếc van thật bự lái qua Canada rồi dùng xe đi chơi luôn. Mợ là cao bồi Texas, cưỡi ḅ c̣n được, huống ǵ lái xe van!

- C̣n chiếc thứ 2, đứa nào lái? Hay nhờ các ông lái?

- Thôi, để kiếm thêm một con lái, cho các ông ngồi chơi đi. Các ông bây giờ già rồi, lái loạng quạng thấy mồ, lại c̣n hay nhăn nhó ra vẻ ta đây, kỳ này cho thất nghiệp luôn, chỉ cho tháp tùng thôi. Nhớ đừng nói ra, chạm tự ái mấy... lăo nghe.

Tiểu muội dơ tay: - Cho tao t́nh nguyện...

- Mày mà lái cái ǵ, có cái San Jose nhỏ xíu c̣n lạc lên, lạc xuống.

Tiểu muội căi: - Tao có t́nh nguyện cho tao đâu? Tao t́nh nguyện ...dùm con B.H. Con nhỏ này ngầu lắm, tao biết chắc là nó lái ngon lành mà. Nó là nha sĩ, răng người ta nó c̣n bẻ được huống ǵ là bẻ tay lái xe van.

- Mà nó có chịu không?

- Chắc chịu mà, được... lái cho người khác chẳng sướng hơn là ngồi hồi hộp cho người ta lái ḿnh à?

Thế là xong. Vé máy bay mua rồi, khách sạn đặt xong rồi, xe cũng mướn xong, các mợ tứ xứ lo thân rất cẩn thận kẻo có ǵ th́ khổ. Chú dế mèn trai tơ th́ không sao, các bà già mà loạng quạng xứ người th́ chỉ chết.

Các mợ chủ nhà Canada th́ cứ ngọt ngào: - Các bạn yên chí lớn, mọi việc rất tốt đẹp. Đứa nào độc thân th́ ở nhà con này..., con kia. Đứa nào dắt chồng theo th́ ở khách sạn. Chúng tớ sẽ đón tiếp các bạn tận t́nh. Có tiểu yến ở nhà bạn Hoàn, bạn Thuyết. Có trung… yến tiền đại hội và có đại yến tại nhà hàng, có các thầy cô đến tham dự. Có bà Tổng nè, thầy Hoàng nè, cô Quỳnh nè, cô Lệ Tuyết nè... Cứ đến nơi rồi sẽ biết Canada t́nh nồng ra sao.

Các mợ mới đầu c̣n ơng ẹo, chẳng bao nhiêu mợ chịu quyết định, càng gần ngày mới nôn nóng đ̣i đi th́ vé máy bay đă hết “seo”. Thôi th́ mắc rẻ cũng ráng chịu, cứ “book” đại đi.

Tối nào ngủ các mợ cũng mơ toàn mộng đẹp, thấy ḿnh mới mười mấy tuổi đầu, xinh đẹp, trẻ trung, dễ thương, đáng yêu, tung tăng trong những chiếc áo dài trắng tinh lung linh trong nắng, cùng bạn bè ríu rít như đàn chim nhỏ trong sân trường TV ngày nào và, Trời ơi! lại c̣n hàng hàng lớp lớp các cây si âu yếm trồng chung quanh trường, ngọt ngào tán tỉnh, chiều chuộng khác hẳn các “lăo ở nhà!”

Ngày vui đến, các mợ dắt díu nhau ra phi trường. Cậu nào nhanh chân th́ được tháp tùng theo vợ hiền (?). Cậu nào chậm chân th́ bị bỏ lại nhà để các mợ c̣n kịp đi “phó hội TV” với bạn bè bởi các mợ lo lắm cho cái tuổi xuân th́ của các mợ:

Vui đi chứ, vội vàng lên với chứ!
Em em ơi, tuổi xanh đă ...vàng rồi!
(Nhại thơ Xuân Diệu)

Qua 2 chuyến bay, gặp nhau ở phi trường Burlington, thấy con chim đầu đàn P.N mà thương, tiểu muội kêu:

- Ối giời ơi, con này nó mới uốn tóc mày ạ, điệu thế!

- Ừ, tao bảo con nhỏ uốn tóc rằng: Em đổ bê-tông, cốt sắt vào cho chị, làm sao chị đi chơi cả tuần mà đầu vẫn đẹp đấy.

Tiểu muội ngắm nghía cái đầu của nó: - Thật không?

Nó cười x̣a: - Cứ hy vọng thế cho khỏi mất công chải đầu, làm đầu.Từ phi trường, các cậu, các mợ dắt nhau đi lấy xe, chất nhau lên hai chiếc xe van thật to, mỗi xe 12 chỗ ngồi. Mợ P.N leo lên một chút rồi leo xuống xe, kêu ầm lên:

- Xe tao start không nổ mày ạ.

- Sao kỳ vậy, xe c̣n mới lắm mà mới có một chục ngàn mile. Săm soi măi, th́ ra mợ quên chưa mở cái ǵ đó trong máy, lúc mở được hai mợ mới dong duổi nhau cùng lái lên đường.

Mợ B. H than thở: - Xe cao, tao không có cái gối kê lưng, khó lái quá. Tiểu muội ngồi cạnh, giữ tạm chức... lơ xe đ̣, phải lấy cái ví, quấn cái áo lạnh, kê vào lưng cho mợ thấy đường mà lái v́ tội nghiệp cái thân liễu yếu đào tơ của các mợ, lái xe van bự cứ y hệt như thằn lằn đeo cột đèn.

Đă thế, trời lại c̣n mưa tới, mưa lui. Cũng may, mưa y như mưa rào VN, mưa ào ào rồi tạnh rất mau. Mợ P. Ninh th́ có ông lơ Mỹ của mợ mướn đă mấy chục năm nên chắc chắn là ăn ư nhau rồi.

Trời tối dần, hai mợ lại hỏi han nhau để bật đèn xe. Mở được đèn bên ngoài rồi th́ các mợ lại than thở:

- Xe ǵ kỳ, không có đèn trong để xem vận tốc với xăng nhớt ǵ cả.Lúc nghỉ ngơi, xuống xe, các cậu, các mợ giở bản đồ ra xem lại đường mới t́m ra chỗ bật đèn trong xe! Thế mà các mợ lái hai chiếc xe đến đúng y bong nhà khổ chủ tiếp các bạn hôm nay! Giỏi thật!

Bước vào nhà, đèn sáng rực rỡ, cười nói ồn ào, bàn bày thức ăn ê hề.Bạn bè đâu mà đông thế này không biết!

Bạn thật thân, bạn mới biết kỳ này v́ ban Pháp văn làm khổ chủ đón các bạn từ khắp nơi tới chơi, thế mà chẳng cần ai đón ai, chẳng cần biết chủ nhà là ai vội, các mợ cứ tự tiện t́m chỗ ngồi, t́m bạn bè mà nói chuyện.

Mợ tới trước mời mợ tới sau. Các mợ có chồng cũng chẳng phải lo cho chồng. Văn hóa Việt Nam ta thịêt là đẹp, bao giờ các ông cũng được xếp một bàn đặc biệt rồi cứ ngoan ngoăn ngồi đó mà tiếp nhau, mặc kệ các bà hàn huyên tâm sự.

Lâu lâu, các mợ ré lên cười ha hả, thoải mái, sung sướng lắm. Già rồi, cần ǵ phải yểu điệu với các ông cho mệt.

Lâu lâu có tiếng oanh vàng kêu réo ầm ĩ: - Anh ơi, chụp giùm tụi em mấy tấm h́nh. Các ông phó nḥm bật dậy rồi cứ thế mà nhắm, mà bấm máy làm các mợ tưởng ḿnh đâu là tài tử xi-nê đang bước trên thảm đỏ. Sung sướng quá chừng chừng.

Tiểu muội ḷ ḍ xuống bếp thấy mợ chủ nhà K. Hoàn đang toát mồ hôi hột, luôn tay múc bún riêu cho các bạn, nghe tụi tiểu muội chào, mợ nhanh nhẩu bảo:

- Các bác đến chơi mà em không tiếp được, các bác bỏ qua cho em. Mời các bác cứ lên nhà trên xơi cơm, nói chuỵên, em c̣n bận tay một tí.

Tiểu muội hỏi: - Bà cần làm ǵ cứ làm đi, để tôi múc cho.

Mợ trao cho tiểu muội cái muôi múc canh to chần dần: - Vâng, bác giúp em một tay, em đi lấy thêm bún để luộc. Các bạn đến đông vui quá, nhưng khó tiếp các bác chu đáo được, em xin lỗi các bác nhá.

Mợ xin lỗi, mặt mày thành khẩn lắm, tiểu muội đứng múc bún riêu, quay sang hỏi con nhỏ Thi đang cho bún vào bát:

- Ê, Thi, con nhỏ chủ nhà này sao nó lễ phép thế mày?

Thi gật gù cái đầu: - Ừ, nó lịch sự lắm, lễ phép lắm. Con nhà gia giáo mà. Chúng nó đâu có ăn nói tào lao như bọn ḿnh.

Không chỉ bà chủ K. Hoàn mà đa số các mợ Pháp văn cũng thế cả. Lạ thật, cùng TV nhưng nhóm Pháp văn, mợ nào cũng mượt mà, lịch sự, mốt miếc đúng điệu.

Các mợ ăn nói nhỏ nhẹ, quư phái như đầm chính hiệu trong khi nhóm Anh Văn hay ở Mỹ th́ trái lại, đa số lè phè, ăn to, nói lớn rất ồn ào, rất nhảm nhí nhưng chơi với nhau riết rồi đâm khoái, đâm mê và đâm ra lây cái ồn ào, nhảm nhí rất dễ thương của bạn bè. Hễ thấy ai lịch sự, đẹp đẽ, nhỏ nhẹ, dịu dàng quá th́ cứ lấy làm lạ.

Hôm nay khổ chủ phải biết là bận rộn. Nhà đă dọn dẹp sạch sẽ, treo đèn, kết hoa từ cổng vào bếp, từ nhà trên xuống basement đều sáng choang, lộng lẫy để đón tiếp bạn bè. Đồ ăn, đồ uống, đồ chay, đồ mặn, đủ cả.

Đến mấy chục mợ họp lại, thêm cả chục cậu tháp tùng. Ba bà là một cái chợ, ba chục bà là một chục cái chợ như chơi, được cái là các cậu đă được hân hạnh tháp tùng vợ nhiều lần nên cứ tỉnh bơ ăn nhậu với nhau, không lấy làm hăi hùng hay ngạc nhiên chi cả.

Có thầy Hoàng và cô với các bạn ở Canada.Có bạn bè ở khắp các nơi t́m về “Tao ngộ”:

Có Nam, B. Liên, Thi, Thục, Hảo Hạnh – Tề, Nga Dung, Tuệ - Q. Giao, Am – Hoa, Khương – Thắng, Ngọc Thanh – Hiếu (Nẫu)...Phương Ninh – Mỹ, Bích Hải, Bích Liên, Chi Liên, Uyên Minh, Điệp...Tùng Thư - Trọng bên Úc là xa nhất.

Khổ chủ địa phương có Khánh Hoàn – Khoa, Lan Anh – Phú, Dương Thị Nhàn (cháu bà Dương Quư Phi), Thảo, Quản Thanh Thủy, Lưu Kim Định - Nhật. Thuyết – Lộc (hai cậu mợ là nhân vật xuất sắc đặc biệt, đă được đưa lên đài truyền h́nh của Montreal v́ vịêc con cái cậu mợ thành công vượt mức tưởng tượng, lại c̣n cảnh: tam đại đồng đường: Con cái, cháu chắt quây quần ở gần và cùng nhà với cha mẹ…).

Ngoài ra c̣n Kim Phụng – Bính, Huyền Trân... (C̣n ai nữa không xin bổ túc dùm tiểu muội với!)

Khuya khuya, cơm nước đă đời, bạn bè tay bắt mặt mừng, t́nh cảm nồng nàn xả bớt ra cũng hơi nguôi nguôi, cuộc họp văn dần, các cậu mợ chia nhau ra, nhóm nào đi theo nhóm nấy.

Nhóm tiểu muội đón thêm khách mới cùng với hai mợ tài xế dắt díu nhau về khách sạn.

Nhóm Lệ Châu, Bích Loan, Kim Phượng, Bùi Thụân, Minh Thuận, Minh Toán, Hồng, Mai Lan - Chinh, Tùng Thư – Trọng… ở nhà Lan Anh. Nhóm Quỳnh Giao – Tuệ, Thục, Thịnh, Thi, Nam, Nga Dung ở nhà bạn Tuệ.

Nhóm nhỏ nhất có Điệp và Chi Liên ở nhà Uyên Minh.

Đi Québec. L. Anh đưa nhóm ở nhà ḿnh tới khách sạn để họp lại cùng đi Quebec rồi phi trường đón mợ M. Nguỵêt về.

Bàn tới, tán lui, vẽ đường sá xong, các cậu mợ chia nhau lên hai xe van lên đường. Tài xế P. Ninh và lơ Mỹ y như cũ.

Lực lượng xe tài xế B.Hải rất hùng hậu: Có lơ xe mới là kỹ sư công chánh chuyên về cầu đường tốt nghiệp ở... Mỹ: Cậu Tề... Thiên của mợ “Giời ơi” H. Hạnh! (Sở dĩ ông Tề được lên chức Tề...Thiên v́ mợ H. Hạnh mỗi khi có chuyện ǵ bực ḿnh th́ mợ rên lên “Giời ơi.. là giời!”, nghe rất Bắc kỳ, rất dễ thương.)

Bà Giời ơi phải đi cùng ông Tề... Thiên mới vừa đôi, phải lứa chứ.Thêm 2 lơ phụ để trông chừng đằng sau mỗi khi mợ tài xế de xe: Thắng, Hoa và 1 ăn-nói-viên giúp vui cho mợ khỏi buồn ngủ khi lái xe: Cậu Nẫu Hiếu.

Tăng cường thêm hướng dẫn viên xinh đẹp, duyên dáng, biết nói tiếng Pháp của địa phương để ...hỏi thăm đường nếu lạc: mợ Nhàn. Xe lúc nào cũng như cái chợ vỡ, chuỵên đời, chuỵên đạo, chuyện nhạt, chuyện mặn không dứt lại thêm ông Nẫu cũng thích so tài với các bà nên nói không nghỉ miệng, làm mợ Nhàn hướng dẫn viên chả nói được mấy tí v́ mợ chưa quen cái không khí ồn ào, náo nhiệt của các mợ bên Anh Văn.

Trước khi đi chơi phải “thả” mợ Thúy Phượng về trường cũ v́ mợ về để hội ngộ với bạn bè ở đại học Laval ở Quebec. Tội nghiệp, mợ xa Quebec mới có... 31 năm nên mợ nhớ... rất rơ ràng là:

- Hồi đó Phượng đi học bằng đ̣, xe chạy đường..., quẹo qua đường rồi đậu ngay ở chỗ có 3 cái cột cờ và bảng đề Universite Laval là tới.

Phượng nói nhưng ông lơ Tề... Thiên lại chỉ tài xế B. Hải đường khác tiện hơn nhưng đi măi chẳng thấy tới! Mợ P. Ninh cứ lẽo đẽo theo mợ B. Hải.

Các mợ tài xế lạ đường, vác 2 chiếc xe van tổ bố theo nhau, quẹo ra, quẹo vào, luần quần lái đi kiếm “con đường... mang tên em” có 3 cái cột cờ và tên trường cho mợ Phượng.

Xứ lạ, quê người, đường xa, tên tây lạ hoắc, xe thuê, thân gái dậm trường lại càng sợ lạc và v́ lạng quạng, sợ bị xe đụng nên sau cùng các mợ cho mợ Phượng xuống… gần gần rồi đi bộ vào trường vậy.

Sorry nha, Thúy Phượng!Thả TP xuống, xe trực chỉ Chateau Frontenac v́ đă hẹn với ông Đức, bạn ông Tề... Thiên, làm hướng dẫn viên.

Ông Tề ... Thiên giới thiệu bạn: - Bạn tôi nó là thổ công ở đây, nó đưa ḿnh đi là... hết sẩy! Ḷ ṃ tới nơi th́ mới... hơi hơi trễ đâu chừng... vài tiếng. Ông Đức và phu nhân chờ phái đoàn mệt nghỉ.

Ḷng ṿng thế nào bác Đức lại là bác họ của tiểu muội. Từ VN sang tới Canada mới nhận ra họ hàng! Trái đất ngày càng nhỏ thật.

Phái đoàn hăng hái tháp tùng hai bác Đức đi thăm thắng cảnh Chateau Frontenac.

Đây là khu phố cổ, đường phố, nhà cửa bằng gạch xây từ lâu rất cổ kính, là khu du khách dạo chơi rất đẹp, cột đèn đều có treo chậu hoa rực rỡ, hàng quán bán dọc đường. Người dân thân thiện, trông rất vui vẻ, yêu đời.

Đa số người bán hàng, bồi nhà hàng đều là những thanh niên nam nữ rất trẻ trung. Thường họ nói được cả hai thứ tiếng: Anh và Pháp ngon lành, hơn xa tiếng tây của các cậu trong phái đoàn TV ta nhiều, ngoại trừ ông Chinh của Mai Lan.

Đường lạ, cậu nào cũng phải dở tiếng tây ra thực tập mỏi... tay khi mua xăng hay hỏi đường: Cậu Tề ...Thiên là người lịch sự, chả hiểu Canada nói ǵ mà cậu luôn miệng:

- Oui, oui, merci beaucoup!

Cậu phó nḥm Thắng sau khi đổ xăng ở cây xăng số 3, vào trạm xăng trả tiền, cậu “nói” cả 3 thứ tiếng một lượt cho chắc ăn. Cậu giơ 3 ngón tay lên:

- Number... trois!

Chàng thanh niên bán xăng nhe răng cười: - Number three?

- Oui, oui, number three. Number three. Merci beaucoup!

Nghe các cậu nói rổn rảng có vẻ ghê lắm, nhưng được vài ba câu tiếng tây là các cậu đă hỏi:

- Can you speak English?

Thế cho chắc ăn, ngoài nói tiếng Việt th́ với dân ở Mỹ qua, nói tiếng Anh là dễ chịu nhất.

Trong khu du lịch, ngay dọc đường có tượng bán thân bằng đồng đen của cụ Nguyễn Trăi, có bảng tên, năm sinh, năm mất đàng hoàng. Các mợ xúm lại đ̣i chụp h́nh nhưng các bác ...giai bảo khi nào về sẽ chụp. Thế mà loay hoay, lái xe vất vả, lúc về đi đường khác lại không chụp được h́nh cụ. Rơ khổ!

Vấn đề đậu xe khó khăn v́ xe các bà to quá nên có được chỗ đậu là mừng húm. Đi xem cảnh rất vui, đường sá sạch bóng, lâu lâu có mưa rào một tí rồi tạnh ngay, y như mưa Sài G̣n.

Các mợ chỉ thích xem phố, xem hàng hóa và chụp h́nh. Đường phố có xe song mă với những người yêu nhau t́nh tự, có tao nhân, mặc khách lượn lờ, du khách lang thang t́m ư thơ... thẩn, có nhạc sĩ đánh đàn bên đường, có người biểu diễn vuốt lên miệng những chiếc ly thủy tinh tạo thành tiếng nhạc. Có nhà thờ cổ kính, có những bậc thang dẫn lên phố như đường phố Đà Lạt ngày xưa...

Đi một lúc, các mợ đ̣i lái xe đi dạo cho biết phố phường. Tội nghiệp, hai mợ tài xế mà phải “d́u” xe ra khỏi chỗ đậu xe là rầu lắm. Lái xe đi xem cảnh văn văn, đói bụng, các mợ kéo nhau vào nhà hàng đ̣i ăn.

Trời lại lúc mưa, lúc tạnh, lúc mưa lâm râm. Mợ B. Hải dẫn đầu, mợ P. Ninh nối gót... xe. Đến khi khu nhà hàng. Mợ B. Hải đi trước, tránh những chỗ cản đường. Mợ P. Ninh nhà ta v́ quá chiều bạn, sợ trời mưa làm ... ướt áo các em!

Lại thêm chắc... mắt mũi cũng kèm nhèm, mấy cái cột cản đường bằng xi-măng, cốt sắt, nàng tưởng là mấy cái cản bằng ny-lông hay để khơi để xếp hàng trong nhà băng của Mỹ nên hiên ngang đi vào chính giữa hai cái cột chắn!

Xe mợ B. Hải bóp c̣i báo động inh ỏi! Nhưng trời mưa, xe đóng cửa kín, trong xe th́ như cái chợ vỡ nên.

Mèng ơi! Thế là mợ P. Ninh cứ ung dung lái vào...Xe mợ kẹt cứng ngắc ở giữa 2 cái cản xe! Cậu lơ Mỹ vội vàng nhẩy xuống, cứu bồ! Cậu vẫn tưởng là hai cái cản để khơi khơi nên xuống tấn, lấy hết sức...Hạng Vương cử đỉnh... để kéo cái cản ra khỏi xe mợ.

Cái căn cứ ... ngoan cố đứng giữa chợ đời. Cậu thử một hiệp là biết đá, biết vàng liền nên lên xe, phụ vợ... de ra.

Tai nạn làm chiếc xe của mợ bị quẹt hai bên má y hệt cảnh anh Đoàn Dự nói dóc với Vương Phu nhân về những loại hoa trà:

“Có loại Trảo-phá-mỹ-nhân kiểm, y như một người đẹp tuyệt vời mà mặt bị những vết trầy vậy. Ít ít th́ không sao nhưng nhiều th́... kham không nổi...”Đúng là “Cản phá mỹ nhân xe!”

Tai nạn này làm các mợ mất hứng, băn khoăn không ít và dù mợ P. Ninh có mua bảo hiểm xe nhưng các mợ đ̣i chung nhau hoạn nạn.

Mợ P. Ninh rất ngầu, mợ tỉnh bơ: - Chuyện nhỏ, chúng mày lo làm ǵ cho mệt. Cứ coi như của đi thay người, nếu tao có hạn mà nó “phát” như thế này là đỡ lắm. Cùng lắm chỉ trả deductible thôi, chẳng có ǵ chúng mày phải thắc mắc.

Tuy nhiên, khi mợ “thành khẩn báo cáo” với bảo hiểm th́ được biết họ chịu hết. May quá, dù sao th́ tai nạn cũng làm mợ hơi... nhụt chí tài xế chút chút.

Cả hai xe kéo vào một nhà hàng bên đường, có những chiếc dù che xinh xinh, thơ mộng. Nhà hàng nhỏ không kham nổi ba bốn chục người nên lại phải sang nhà hàng bên cạnh. Các mợ, các cậu vừa ngồi “order” đồ ăn xong th́... trời lại mưa, đành kéo nhau vào trong cho chắc ăn.

Thức ăn th́ các mợ không mê lắm v́ cái gu các mợ vẫn là gu... nước mắm, chả gị nhưng ăn cũng ngon.

Sau đó các cậu mợ được hướng dẫn đi xem sông nước mênh mông với những hàng đại bác đen thui để dọc trên bờ, chĩa ra gịng sông, đây là trận chiến Canada chống lại kẻ thù.

Đi chơi đă đời, cả lũ trở về khách sạn.Đêm nay, trời mát mẻ, nên thơ, chắc mợ P. Ninh... nằm mơ mộng. Mợ mơ thấy mấy cây cản bê-tông biến thành ny-lông nhẹ hều để cậu Mỹ “ẵm” ra chỗ khác ngon lành và xe mợ lại c̣n nguyên như mới... mướn và đời vẫn đẹp sao với những bà, những ông dế mèn đang làm chuyến du hành Canada với mợ trên chiếc xe van phẳng phiu, đẹp y hệt...t́nh như trang giấy mới.

Kathy Trần