PDA

View Full Version : Việt Nam bây giờ...



dangphuong
12-11-2008, 11:06 AM
Về Việt Nam Chúng ta ăn ǵ ?

Tuấn Linh

Vào đầu thế kỷ thứ 31, các nhà khoa học và khảo cổ phát hiện vùng bán đảo Đông Dương, vùng đất h́nh chữ S chạy dài từ Lạng Sơn tới Cà Mâu có rất nhiều thi thể qua ngàn năm vẫn c̣n nguyên vẹn.

Dùng phương pháp phân tích Carbon các nhà khoa học đó xác định: “đa số những thi thể đó được chôn cất vào khoảng thế kỷ thứ 21. Người ta rất ngỡ ngàng và thán phục nghệ thuật ướp xác của nền văn minh bán đảo Đông Dương thời đó.

Người ta cũng không t́m ra một nơi nào có kỹ thuật ướp xác có tŕnh độ cao như vậy trên lục địa vào thời kỳ bấy giờ. Nh́n vào những vật chôn theo với thi thể như quần áo, trang sức, Người ta kết luận thuật ướp xác của dân sống tại vùng bán đảo này đă đạt tới “đỉnh cao trí tuệ” và “phổ thông quần chúng”.

Đó là chuyện năm 3010, c̣n bây giờ chúng ta đang ở vào thế kỷ 21, thế kỷ của “đỉnh cao trí tuệ”. Các nhà khoa học và khảo cổ thế kỷ 31 đă lầm to, v́ hiện tại cái vùng đất h́nh chữ S đó chẳng cần có một kỹ thuật cao nào về ướp xác cả, tất cả xảy ra một cách rất tự nhiên “như người Hà Nội” cho mọi người sống ở vùng bán đảo đó.

Cách đây không lâu báo chí VN có đưa tin. Tại Tân Phú quận Tân B́nh có một thanh niên tuổi khoảng 33 chết đột ngột, gia đ́nh làm lễ an táng cho anh ta. Nhưng công an huyện nghi ngờ có chuyện mờ ám nên ra lệnh khai quật kể giảo nghiệm xác chết. Lạ thay khi mở áo quan xác chết vẫn nguyên vẹn, không có dấu hiệu thối rữa mặc dù đă chôn dưới đất cả 2 tuần lễ. Sau giảo nghiệm gia đinh xin phép giữ xác chết trong nhà. Chính quyền đia phương thấy xác không có hiện tượng thối rữa làm mất vệ sinh nên chấp thuận. Hiện xác anh thanh niên được gia đ́nh lưu trữ trên gác. Rất nhiều người tin dị đoan tới cúng kiếng.

Nhiều người lư giải tại sao xác anh thanh niên này không thối rữa.

Trước nhất anh thanh niên này chết đột ngột. Nghĩa là không chết v́ bệnh lư. Công an không kết luận anh ta bị giết hại, có nghĩa anh ta không phải bị giết. Công an không nói anh ta bị chết v́ độc tố, có nghĩa anh ta có thể chết v́ trúng độc. Anh ta không bị người khác đầu độc, nhưng anh ta có thể tự đầu độc chính ḿnh. Anh ta không tự tử bằng cách uống thuốc độc. Nhưng anh ta chết bằng độc tố qua thực phẩm hàng ngày mà anh tiêu thụ. Độc tố đó chính là những hóa chất giữ cho thực phẩm không bị hư thối, không bị lên men, không đổi màu. Và những hóa chất sát trùng có khả năng tiêu diệt những hoại tử. Nên khi anh ta chết, xác anh không có hoại tử nên xác không bị thư hoại, cộng với những hóa chất như Formol, Sodium Benzoate, 2,4-D, Borax ,vv… trong thực phẩm tồn đọng trong cơ thể anh, nên xác anh không hư thối được.

Vâng những thi thể mà các nhà khoa học và khảo cổ thế kỷ thứ 31 khám phá ra chính là các loại thi thể như anh chàng vừa kể trên.

Tôi có người bạn mua cá Khoai về nấu canh củ. Cá Khoai thường khi nấu thịt sẽ mềm và tan cùng với khoai. Sau khi nấu người ta chỉ cần gắp nguyên bộ xương ra, nồi canh có thể ăn được. Nhưng hôm đó vợ anh bạn nấu rất lâu mà cá Khoai vẫn nguyên vẹn, vợ anh dùng đũa đâm vào cá thấy cá cứng chắc như khúc Lươn luộc. Cô vợ gọi chồng ra hỏi, anh chồng dùng đũa thử thấy cá vẫn cứng chắc, cười rồi nói với vợ “em có bỏ lộn viên Viagra vào không ?”… Sau đó vợ anh đổ nồi canh cá Khoai đi, sợ anh ăn phải ảnh hưởng như cá khoai.

Một người khác kể rằng anh thèm cá trê quê hương, khi thấy tiệm thực phẩm Á Châu có bán cá Trê Vàng, anh mua ngay một kư mục đích để chiên và kho ăn. Nhưng công việc làm ăn cần gấp anh phải có mặt tại tiểu bang khác trong ngày tới. Anh ra đi và quên khuấy kư cá trê trong cốp xe. Cả tuần lễ sau có dịp mở cốp xe anh rất ngạc nhiên khi thấy mấy con cá trê trong túi vẫn c̣n tươi nguyên. Trong khi chiếc xe nóng hổi và nhiệt độ bên ngoài theo đài thông báo lên đến 40oC.

Vợ tôi đi shopping về nói: “Hôm nay em thấy tại tiệm thực phẩm Á Châu bày bán tôm c̣n rất tươi, con nào con ấy xanh trong như mới bắt lên, em hỏi họ nói tôm VN. Thấy ngon nhưng em không giám mua.” Nghe vợ nói không mua tôi mừng quá. Tôi nói: “Tôm đó được tẩm hóa chất nên giữ lâu không hư thối, đặc biệt màu sắc không thay đổi nh́n tươi như mới đánh bắt. Nếu ăn vào rất nguy hiểm cho sức khỏe.”

Vấn đề xử dụng hóa chất trong công nghiệp thực phẩm là chuyện b́nh thường, nhưng việc xử dụng hóa chất phải được kiểm soát và cho phép, thông thường mỗi hóa chất đều có quy định về mức độ xử dụng an toàn.

Nếu chúng ta ăn những thực phẩm chứa nồng độ hóa chất quá cao có thể gây ngộ độc, có nhiều trường hợp đi đến tử vong, hay gây nên ung thư.

Từ ngày VN mở cửa, chính quyền VN kêu gọi Việt Kiều về du lịch, mục đích móc túi “khúc ruột ngàn dậm”. Việt kiều về VN để “ăn chơi”. Về VN, Việt kiều phải ăn để đi chơi hay đi chơi cũng phải ăn. Như vậy ăn uống tại VN là chuyện vô cùng quan trọng. Nhưng vấn đề đặt ra là về VN ăn ǵ, uống ǵ để bảo đảm an toàn?.

Nếu nói về VN để “ăn Ngon và Rẻ” th́ câu này cần xét lại. Ở đây tôi chỉ nói đến về VN ăn ǵ để an toàn thực phẩm và bảo đảm cho sức khỏe.

Đa số Việt Kiều về thích hải sản: “ăn cho đă”. Lư do v́ ở nước ngoài hải sản giá rất mắc. Hải sản được bán ở VN thường là tôm, cá. Những loại này được nuôi để xuất khẩu chứ không phải do đánh bắt trong sông biển. Chúng ta hăy đọc những tài liệu nói về hóa chất dùng trong thục phẫm ở VN của Ts Mai Thanh Truyết:

“.. cá Basa xuất khẩu bị trả về v́ trong cá chứa lượng Fluoro- Quinolones quá cao. Tháng 7 năm rồi, tiểu bang Georgia khám phá thêm chất kháng sinh Enrofloxacine trong cá. Tôm xuất khẩu cũng bị trả vể v́ chứa chất Chloramphenicol, Nitrofuran-3-amino-2-oxazole và Semicarbazide. Người ta c̣n t́m thấy độc chất Rhotenane trong tôm, đây là độc chất trong cây Thuốc Cá”. Những hóa chất trên đây đều được xếp vào danh sách các hóa chất bị cấm xử dụng trong kỹ nghệ biến chế thực phẩm. Để giải quyết số cá và tôm bị trả về, người ta quyết định bằng cách tung chúng ra bán tại thị trường trong nước.

C̣n cua, ṣ, ốc, hến th́ sao? Ngành trồng lúa VN chuyển đổi từ một vụ sang 2 vụ hay 3 vu, mức sản xuất lúa gạo tăng từ thiếu ăn sang có dư để xuất khẩu. Sự tăng trưởng đi kèm theo các điều kiện như xử dụng phân hóa học, thuốc trừ sâu rầy, thuốc trị ốc Bươu Vàng… Những hóa chất này được rải hay xịt vào ruộng lúa sẽ tan vào trong nước hay đi vào chính cây lúa. Nếu dùng các loại hóa chất không theo đúng phương pháp và số lượng, hóa chất có thể tích tụ vào hạt gạo. Hiện thời chưa có một nghiên cứu chính thức nào cho biết nồng độ những hóa chất trong gạo sản xuất tại VN. Những hóa chất độc hại ấy theo nước chảy vào sông hồ. Các sinh vật sống trong môi trường nước ấy chắc chắn mang theo những độc tố. Khi người ta dùng hóa chất Methadehyde để trị ốc Bươu Vàng, th́ các loại ốc Bươu thường, ốc Gạo, ốc Hương, các loại cua, ṣ hến vv.. cũng đều bị ảnh hưởng. Những năm gần đây số lượng tôm, cá sông giảm tới mức báo động. Sự giảm sút này nguyên nhân chúng bi tiêu diệt bởi các hóa chất dùng trong nông nghiệp. Ở dây ta không bàn đến t́nh h́nh sức khỏe cùa người dân sống trong vùng, trực tiếp ăn uống, tắm rửa trong các ao hồ, sông rạch chứa đầy các độc tố.

Vấn đề thịt ḅ, heo gà, vịt … Các loại lông vũ nói chung và gà vịt nói riêng đang bị nguy hiểm chụyển dạng lây từ người qua người. Hiện thời nhiều nơi báo cáo heo, cá cũng bị lây nhiễm. Như vậy vấn đề ăn thịt gà, vịt, heo rất nguy hiểm. Người ta nói nên ăn heo, gà, vịt v́ đă được kiểm dịch. Nhưng làm cách nào đễ biết chắc chắn gà vịt đă được kiểm dịch. Căn cứ vào giấy tờ chứng minh, về dấu đă kiểm dịch trên gà vịt. Bạn có thể tin được tờ giấy và con dấu ở VN không?

Cách tốt nhất là không nên ăn heo, gà hay vịt ở VN. Riêng về chăn nuôi Heo, người ta xử dụng một hóa chất cho Heo ăn gọi là thuốc “Siêu tăng trọng”. Heo ăn vào chỉ cần một hai ngày sau có thể tăng tới 3-4 kg. gà mái ăn vào đẻ hoài không nghỉ. Nếu chúng ta ăn nhằm thịt heo này th́ chuyện ǵ sẽ sảy ra sau đó. Chỉ có nhà thương biết.

Không ăn được hải sản, heo, gà, vịt. Vậy chúng ta ăn rau. Chuyện trồng trọt rau cải. Hoa trái ở VN cũng không tin được. Người ta dùng 2,4-D để thúc cho cây mau phát triển. 2,4-D là loại thuốc diệt cỏ mà Mỹ đă dùng trong chiến tranh VN. Chất độc da cam chính là chất 2,4-D này.

Trong lúc chính quyền VN kiện Mỹ xử dụng chất diệt cỏ này, th́ trong nước việc xử dụng 2,4-D trong ngành trồng trọt rất ư là vô tư. Những cây rau muốn xanh tốt để bán có giá, người ta cũng dùng đến hóa chất này để thúc cây phát triển vài ngày trước khi thu hoạch. Trong quá tŕnh trồng trọt người ta c̣n phải dùng đến hóa chất trị côn trùng, sâu bọ. Rau trái mang về nếu rửa không sạch, chuyện trúng độc là chuyện chắc chắn xẩy ra.

Những trái cây nhập từ Trung Quốc vào VN như táo. nho, cam, nhăn,đều được dùng hóa chất để bảo quản như 2,4-D, 2,45-T, nhất là Sodium Benzoate (NaO-C6H) chúng có tác dụng giữ cho trái cây tươi, không bị hư thối, không đổi màu và giữ được mùi vị nguyên thủy. Nồng độ cho phép là 0.1mg/kg. nồng độ gây chết là 2mg/kg.

Về VN thèm ăn canh cua rau đay, cà pháo nén. Món ăn đậm t́nh quê hương ấy chứa đựng những hóa chất với nồng độ chết người. Muốn cho cà pháo, củ kiệu, bánh tráng có màu trắng, người ta xử dụng hóa chất làm trắng có tên Chloride sodium hydrosufite. Chất này làm cho chế phẩm có màu trắng tươi trông bắt mắt, đây cũng là chất dùng trong công nghiệp sản xuất xà bông, bột giặt. Khi chất này qua thực quản gây t́nh trạng trúng độc, làm ngạt thở. Giảm huyết áp, nếu nặng có thể gây tử vong.

Những thành phẩm như Chả Lụa, chả Quế, người ta dùng Hàn The (Borax) đây là chất khử trùng và sâu rầy trong nông nghiệp. Nó c̣n được xử dụng trong kỹ nghệ sản xuất kem đánh răng và xà bông. Đối với thực phẩm trên nó có tác dụng diệt trùng, chống sự lên men, nấm mốc. Giữ cho thực phẩm không bị hư thối. Trong việc sản xuất gị chả tại VN người ta thường dùng thịt hạng xấu để có lợi nhuận cao. Chính v́ vậy người ta dùng lượng Borax cao để khử mùi hôi, làm cho thịt dai. Những thịt để lâu ngày khi xử lư bằng Hàn The sẽ mất mùi hôi, làm thịt tươi lại trông như thịt tươi.

Đặc biệt bánh tráng, bánh phở, bún, hủ tiếu có để Hàn The sẽ không bị mốc meo. Làm dai và ḍn sợi bún, hủ tiếu. Bánh phở và bánh tráng dễ cuốn không bị gẫy. Chất này vào cơ thể gây nên đau quặn bụng, không đi cầu được, tim đập mạnh, người ra mồ hôi. Có khả năng làm loét bao tử. Nội soi thấy bao tử có đốm trắng nhiều hay từng mảng. Trường hợp nặng phải cắt bỏ phần bao tử loét.

Chuyện nước tương hay xi dầu. Ts Truyết cho chúng ta biết tháng “7/05 Bỉ trả về VN toàn bộ x́ dầu hiệu Chin Su, v́ họ t́m ra trong x́ dầu nhập cảng từ VN có nồng độ 3-MCPD (3-monochloropane-1,2diol) lên tới 86mg/kg trong khi mức cho phép là 0.02mg/kg tại Anh và 0.5mg/kg tại Bỉ”. Như vậy hàm lượng 3-MCPD cao gấp 172 lần mức cho phép.

Bạn có biết hiện ở VN người ta sản xuất x́ dầu bằng ǵ không? Tôi thưa ngay bằng xương trâu, ḅ, heo... nói chung các loại xương phế thải lượm được ở bất kỳ nơi nào. Tất cả đem về nấu trong acid sau dó dùng Sut Caustic để trung ḥa. Sản phẩm này được vô bao b́ bán ra thị trường dưới dạng “nước cốt làm x́ dầu”. Từ đó người sản xuất cứ việc mua về pha với nước lạnh, muối, đường, thêm một số hóa chất giữ lâu như Borax chẳng hạn. Muốn tăng độ đạm người ta thêm vào Urê thế là sản phẩm được vô chai, tung ra thị trường. Acid dùng để nấu xương là acid Chlohydric (HCL) trong quá tŕnh phân giải tạo ra chất 3-MPCD nguy hiểm.

Muốn bảo quản các loại như tôm cá, bánh phở bánh tráng hủ tíu lâu dài, không bị hư thối , ngưới ta dùng đến Formol (Formaldehyde =HCHO). Thường Formol có mùi khó chịu nên người ta pha formol trong rượu Methanol 37-50o/o cho mất mùi. Formol là hóa chất dùng trong việc giữ xác chết không bị hư thối.

Trong sản xuất rượu trắng có kẻ c̣n dùng Mitox (thuốc trị rầy) thuôc này có tác dụng làm rượu trong và gây say nhanh cho người uống. Nếu pha với lượng cao, người uống bị trúng độc và chết nhanh chóng.

Để có một tấm bánh tráng. Ngưới ta phải thực hiện qua nhiều giai đoạn. Những giai đoạn ấy rất là công phu. Hầu như trong các giai đoạn ấy người ta đều xử dụng hóa chất. Có những hóa chất có thể được đào thải, ngược lại cũng có những hóa chất không tan biến và tích tụ qua nhiều thế hệ như DDT chẳng hạn, đây là chất diệt trùng. Khi xử dụng cho cây, chất này đi vào cây, vào trái. Súc vật ăn rau, trái ấy, DDT thấm vào máu súc vật và nằm ở đó. Nếu chúng ta ăn thịt súc vật. DDT lại đi vào cơ thể chúng ta lưu trữ ở đó, với số lượng nhỏ th́ không sao, nhưng DDT không bị đào thải, như vây DDT có cơ hội tăng mỗi lần chúng ta ăn thịt. Tới lúc nồng độ DDT đủ cao sẽ gây tác động nguy hiểm.

Trở lại bánh tráng. Bánh tráng làm bằng gạo, gạo từ lúa. Quá tŕnh trồng lúa chúng ta dùng hóa chất, phân bón, những hóa chất một số lựu lại trong gạo.. Đến quá tŕnh biến chế. Người ta dùng Hàn the để làm cho bột dai và không mốc. Ngưới ta thêm thuốc tẩy trắng để bột gạo trắng đẹp. Ngườí ta thêm formol để giử bánh không bị lên mốc vv… nói chung cái bánh chúng ta ăn có biết bao hóa chất nguy hiểm trong đó. Sở dĩ chúng ta không thấy chuyện ǵ. Thứ nhất nồng độ hóa chất trong bánh tráng chưa tới mức nguy hiểm. Thứ hai ảnh hưởng của hóa chất lên cơ thể con người có tính cách chậm, và lâu dài. Có khi ảnh hưởng qua thế hệ con cháu. Ví dụ chất Borax có tác dụng trụy thai, 2,4-D từ mẹ có thể làm cho thai nhi trở thành khuyết tật vv…

Nếu nh́n những phân tích trên đây, chúng ta thấy về VN ăn ǵ cũng nguy hiểm. Theo báo cáo của bộ y tế cứ 14 người th́ có một người bị trúng độc. Đây là con số được báo cáo, c̣n con số không được báo cáo th́ không biết là bao nhiêu. Cho đến bây giờ chính quyền VN vẫn không có một phương pháp nào khả thi để kiểm soát an toàn thực phẩm. Những báo cáo có tính cách giấy tờ và bỏ lơ. “Nước đến chân mới nhảy” và “đổ thừa qua lại” là phương hướng mà chính quyền nhà nước theo đuổi. Con chung không ai khóc, làm sao vơ cho đầy túi là được.

Đến đây tôi mạn phép để nghị bạn cách giải quyết rất ư là hữu hiệu. Trước khi về VN bạn phải học cách nhịn ăn “Nhập Thất” để về VN không cẩn ăn ǵ hết, vừa không bị ngộ độc, lại làm giảm cân mau chóng. Theo phái Tiên Thiên Khí Công, khi bạn nhịn ăn, cơ thể bạn sẽ có cơ hội thanh tẩy những tồn đọng xấu trong bạn. Và sau đó có thể bạn sẽ đổi mới từng tế bào. Thế quân b́nh năng lượng sẽ được sắp xếp lại. Nhịn ăn kết hợp với hít thở đúng cách, các huyệt đạo sẽ khai thông, huyết áp b́nh thường lại, cân bằng lượng đường trong máu. Tiêu thụ những mỡ dư thừa, tống xuất những độc tố. Theo đó một số bệnh tật sẽ tan biến theo, bạn sẽ cảm thấy khỏe mạnh hơn và yêu đời hơn.

Ngoài ra một phương pháp cụ thể nhất, không nguy hiểm, không tốn kém, không sợ nhiễm độc, không bị bịnh cúm gà, nhất là không bị bịnh “Cúm bà”, đó là : “Không về VN “.
(st)

dangphuong
12-12-2008, 06:00 AM
Một người bạn đă gửi cho tôi bài viết trên. Đọc xong tôi có chút tư lự...Chúng ta đang sống ở nước ngoài. Chúng ta có thể chọn lựa. Hoặc ăn hoặc không ăn. Cách tốt nhứt mà tác giả bài viết trên đề nghị là "Không về Việt Nam".
Thế c̣n những bạn bè của chúng ta ở trong nước th́ sao? Họ khó có cơ hội để lựa chọn...Tôi không biết bài viết trên chính xác tới bao nhiêu, nhưng rơ ràng đó là một sự thật. Ảnh hưởng tệ hại của nó có thể tới cả thế hệ sau.
Tuy nhiên, tôi không thấy tác giả bài viết có vẻ ǵ là băn khoăn cả. Hầu hết các bài viết của chúng ta nói về những "hiện tượng" ở trong nước đều có ít nhiều cay đắng. Đôi khi chúng ta c̣n có những "măn nguyện" tàn nhẫn. Anh bạn tôi nghe bản nhạc "Hà nội mùa vắng những cơn mưa.." Vừa nghe vừa nh́n những h́nh ảnh lụt lội tang thương của Hà Nội vừa cười lên những tiếng cười sảng khoái..!
Dù ǵ tôi cũng là người VN.

SilverBullet
12-12-2008, 05:40 PM
Một người bạn đă gửi cho tôi bài viết trên. Đọc xong tôi có chút tư lự...Chúng ta đang sống ở nước ngoài. Chúng ta có thể chọn lựa. Hoặc ăn hoặc không ăn. Cách tốt nhứt mà tác giả bài viết trên đề nghị là "Không về Việt Nam".
Thế c̣n những bạn bè của chúng ta ở trong nước th́ sao? Họ khó có cơ hội để lựa chọn...Tôi không biết bài viết trên chính xác tới bao nhiêu, nhưng rơ ràng đó là một sự thật. Ảnh hưởng tệ hại của nó có thể tới cả thế hệ sau.
Tuy nhiên, tôi không thấy tác giả bài viết có vẻ ǵ là băn khoăn cả. Hầu hết các bài viết của chúng ta nói về những "hiện tượng" ở trong nước đều có ít nhiều cay đắng. Đôi khi chúng ta c̣n có những "măn nguyện" tàn nhẫn. Anh bạn tôi nghe bản nhạc "Hà nội mùa vắng những cơn mưa.." Vừa nghe vừa nh́n những h́nh ảnh lụt lội tang thương của Hà Nội vừa cười lên những tiếng cười sảng khoái..!
Dù ǵ tôi cũng là người VN.


"Chúng ta sống ở nước ngoài" => nên chúng ta có chọn lựa . Anh ĐP nói đúng ...

Nhưng trước khi , có được 1 cuộc sống có quyền chọn lựa (tương đối) như vầy th́ đa số, thế hệ đầu tiên của ngưởi Việt hải ngoại đă trải qua những cơn hồng thủy (máu, nước mắt, băo biển, sơn lam chướng khí, hải tặc, thổ phỉ ...). Ngoại trừ một thiểu số, may mắn hơn, được đến các xứ tự do 'bằng máy bay' th́ hơi khó để hiểu hoặc h́nh dung được những trận "lũ lụt đời" mà những người tỵ nạn VN đă trải qua.

Hiện nay, th́ đa số người Việt đă có cuộc sống tương đối ổn định và những người Việt đến sau cũng không c̣n cảm thấy bơ vơ lạc lơng giữa đất lạ quê người nữa ... Có thể nói, đây là công sức của những người đến trước đó anh ĐP ( mồ hôi, nước mắt và máu .. gom lại cũng có thể ví với những trận thiên tai: băo lụt... etc... ).

Dù ở trong nước hay ngoài nước th́ việc "sinh tồn" vẫn phải đổi với "mồ hôi". Nên có thể nói, đây cũng là những trận mưa đời, lũ lụt băo đời ... của cuộc sống. Là con người, th́ dù bất cứ ở đâu cũng phải " làm để sống", cũng phải chịu cảnh thiên tai, băo lụt ... etc ... Và mỗi xă hội (v́ vậy phần tử sống trong xă hội đó) ứng phó khác nhau, với hiệu quả khác nhau .

Ở Việt Nam, "những ǵ" trong bài viết bạn anh gởi , những kết quả, hệ quả ... "xấu xí", như anh nhận xét, có thể kéo dài đến vài thế hệ sau nữa ... Nhưng đây chỉ mới là những mặt nổi của tảng băng ngầm (mà khi tan ră có thể sẽ hủy hoại tất cả nền móng của dân tộc và đất nước VN mà tiền nhân chúng ta đă đổ biết bao xương máu để xây dựng và truyền lại cho hậu duệ ...) mà chúng ta đang thấy trước mắt .

Nhưng câu hỏi chính mà chúng ta nên hỏi và tự hỏi (cho tất cả mọi người c̣n tự nhận ḿnh là người Việt Nam) là NGUYÊN NHÂN. Kế đến, nếu ở trong vị trí "'may mắn" th́ câu hỏi kế có lẽ là : Làm sao chúng ta có thể "SAN SẺ" & "GIÚP" ... bạn bè, đồng bào, dân tộc, quê cha, đất mẹ ... như khả năng cho phép ( một cách đúng đắn nhất và có hiệu quả nhất ...)??? Chuyện "làm thế nào" th́ tôi xin ngưng (không dám bàn xa hơn ở đây) . Xứ sở tự do và con người khác loài vật ở chỗ có đầu óc và biết suy nghĩ, cho nên, tôi tin, người Việt chúng ta "cũng là những CON NGƯỜi nên cũng sẽ hành xử như CON NGƯỜI".

Ai hành xử ngược lại th́ rơ ràng là không phải CON NGƯỜI. (nh́n, nghe - seeing is believing - => tự nhận xét => và với "common sense" sẽ thấy được AI -phần tử nào- KHÔNG PHẢI LÀ CON NGƯỜI) ngay ! Và những phần tử này "phải" bị loại bỏ ra khỏi xă hội th́ dân VN mới có thể khá hơn được... Có lẽ lúc đó anh, bạn anh, tôi.. và đa số dân VN sẽ có cùng chung 1 tần số cảm xúc một cách dễ dàng và thuận lư (logic) hơn.

Phản ứng và cảm giác của anh, tôi cũng có thể hiểu được ... Anh "trách" tác giả của bài viết (có lẽ anh đang ở tần-số -frequency- cảm xúc khác, nên anh đă không thấy hoặc bỏ qua các mặt tích cực khác của bài viết Nói khác, tâm ư của tác giả). Theo tôi, th́ c̣n viết được như vậy là rất 'khá" và chứng tỏ là tác giả c̣n quan tâm (không có makeno, không đổi trắng thành đen, không tốt thành xấu ...etc... như hầu hết các cây viết xhcn làm "xấu hổ chữ nghĩa" khác).

C̣n nụ cười "sảng khoái" của bạn anh, tôi cũng có thể hiểu được luôn. Tôi nghĩ, bạn anh không "cười sảng khoái" và "măn nguyện" v́ thiên tai xảy ra và dân chúng Hà nội phải gánh chịu những hậu quả xấu (mà có thể đă tránh được) đâu . Mà anh đang 'măn nguyện' v́ trận lụt này là bằng chứng hùng hồn nhất và nó sẽ làm nhiều người phải "mở mắt" (bắt buộc phải mở mắt ra mà nh́n) và đối diện với sự thật . Nó không phải chỉ là chuyện "để nhà nước LO _ NO " mà là chuyện của chính bản thân của cư dân Hà nội, của người Việt Nam nói chung ....

Riêng tôi, tôi nói thiệt, tôi c̣n mong trận khủng hoảng tài chính sắp tới đây sẽ làm cho người dân Việt Nam phải mở mắt để thấy "phồn vinh giả tạo" có nghĩa thiệt sự như thế nào và họ sẽ phải có ư thức hơn về QUYỀN LỢI & BỔN PHẬN (với bản thân, với xă hội, với dân tộc ...) của ḿnh hơn .

Nếu Ai có dịp nh́n thấy những "bê-tông cốt TRE", những ống cống chưa đặt xuống, chưa sử dụng đă nứt, những mặt đường nhựa "mỏng", những cây cầu thiếu xi măng, đá, sỏi ... và việc "xử & trừng phạt những vụ tham nhũng" gần đây ... quan tâm, tức bực, ... nhưng 'bất lực' ... th́ việc ông Đại sứ Nhật Bản tuyên bố giữa công chúng là sẽ ngưng viện trợ ODA cho VN cho đến khi "tham nhũng được đối phó thích đáng" ... Có lẽ AI (quan tâm) cũng phải "nở" nụ cười nửa miệng "hả hê" ...

(pha đủ vị đắng cay => cười méo miệng & hít hà => đau thấu tâm can với mùi cay đắng => cảm giác nhục nhă cho dân tộc sẽ làm bất cứ người VN nào cũng phải đổi sắc mặt ... Có lẽ phải trừ ra loại mặt "đỏ kinh niên" ) .

=> Tôi hỏi thiệt anh ĐP nha : Giả sử, anh chống tham nhũng (v́ nó là quốc nạn & quốc nhục cho VN) th́ sự việc này có làm cho anh mĩm cười thỏa măn không? Dù trong thực tế, ngưng ODA có nghĩa là đ́nh trệ (công ăn, việc làm...) và sẽ ảnh hưởng xấu cho nền kinh tế VN. Dân chúng sẽ là những người gánh chịu hậu quả trực tiếp & NẶNG NỀ NHẤT. (có thể sẽ tệ hơn so với thiên tai nữa !). Cho nên, tôi nghĩ, cho bạn anh, khi nh́n thấy cảnh lũ lụt và Hà nội bị ngập, (và đáng lẽ th́ không đến nổi phải như vậy, v́ khu vực mà người Pháp xây dựng cả thế kỷ trước không có ngập). Ư nghĩa của "nụ cười" của bạn anh chắc cũng tương tự như thế .

Sự thiệt hại kỳ này không có lớn lắm, v́ chỉ là "mưa lũ" (1 điều may mắn?) nhưng đó là bài học, bài toán... mà bắt buộc mọi người có trách nhiệm phải học, phải giải (kể cả dân chúng). Nếu ḿnh không tự giúp ḿnh, ai sẽ giúp ḿnh đây ? Chờ thế giới giúp, chờ những sự thương hại, chờ những 'giọt nước mắt' cảm thông. Cư dân Hà nội nói riêng, và VN nói chung, theo tôi, họ có lẽ đă biết và phải biết là chỉ có họ tự giúp họ là phương cách hiệu quả nhất.

Ô QUY
12-12-2008, 09:57 PM
Surfing the NET , OQ gặp bài thơ này cũng hay hay & hợp thời trang... Rinh về dán lại đây cho bà con xem luôn cho tiện.

Việt Nam rất vi mô và cũng rất vĩ mô !

Ở cái mảnh đất năm xưa
Ra ngơ mỗi sáng gặp hàng vạn Anh Hùng

Quan to mang súng nhỏ (1)
Lính nhỏ vác súng to (2)

Quan to ở nhà nhỏ (3)
Lính nhỏ ở nhà to (4)

Quan to ăn bếp nhỏ
Quan nhỏ ăn bếp to...

Cũng ở cùng cái mảnh đất lắm quỷ nhiều ma hôm nay
Ra ngơ mỗi sáng gặp hàng vạn quan tham

Ôi Việt Nam cái vùng đất vắng Người nhiều ma !

Một đất nước rất nhỏ
Nhưng bảng xếp hạng tham nhũng rất to

Việt Nam đất nước rất nhỏ
Chứa một Thủ đô rất đầu to

Trong Thủ đô ph́nh to
Có đại lộ rất nhỏ

San sát đại lộ rất nhỏ
Mọc ngàn biệt thự rất to

Trong ngàn ngôi biệt thự rất to
Có hàng vạn cô vợ bé tuổi lại rất nhỏ

Hàng vạn cô vợ bé nhỏ
là của quí trăm gă quan tham to

Của Hà Lội mùa này mưa phùn cũng hóa thành cơn Hồng thủy
Của Hà Lội mùa này sao lắm cha nuôi

Trăm tên quan to
Có cái đầu TRÊN chứa tiểu óc rất nhỏ

Mà lại đeo lủng lẳng cái đầu DƯỚI rất to
Lại kè kè cái cặp rất nhỏ

Chứa đề án chiến lược rất to
Có kết quả lại rất nhỏ

Nhưng bôi trôn thất thoát lại rất to

Tổ Tiên Cha Mẹ Anh hùng ơi !
Sống dậy mà xem

Việt Nam Đất nước rất vi mô và cũng rất vĩ mô !

Việt Nam Đất nước rất nhỏ
Nhưng có nhiều xếp hạng rất to

Rất vi mô và cũng rất vĩ mô !

Nguyễn Hữu Viện
1. Súng lục
2. Đại bác
3. Biệt thự
4. Trại lính và cám ơn Nhà Thơ Ngô Minh cho ư kiến để viết lại Một Thời đă qua như thế đó !

dangphuong
12-13-2008, 12:44 PM
Rất cám ơn bài viết của anh Silver Bullet . Anh hỏi tôi:

=> Tôi hỏi thiệt anh ĐP nha : Giả sử, anh chống tham nhũng (v́ nó là quốc nạn & quốc nhục cho VN) th́ sự việc này có làm cho anh mĩm cười thỏa măn không? Dù trong thực tế, ngưng ODA có nghĩa là đ́nh trệ (công ăn, việc làm...) và sẽ ảnh hưởng xấu cho nền kinh tế VN. Dân chúng sẽ là những người gánh chịu hậu quả trực tiếp & NẶNG NỀ NHẤT. (có thể sẽ tệ hơn so với thiên tai nữa !). Cho nên, tôi nghĩ, cho bạn anh, khi nh́n thấy cảnh lũ lụt và Hà nội bị ngập, (và đáng lẽ th́ không đến nổi phải như vậy, v́ khu vực mà người Pháp xây dựng cả thế kỷ trước không có ngập). Ư nghĩa của "nụ cười" của bạn anh chắc cũng tương tự như thế .

Anh lại c̣n mong rằng:

Riêng tôi, tôi nói thiệt, tôi c̣n mong trận khủng hoảng tài chính sắp tới đây sẽ làm cho người dân Việt Nam phải mở mắt để thấy "phồn vinh giả tạo" có nghĩa thiệt sự như thế nào và họ sẽ phải có ư thức hơn về QUYỀN LỢI & BỔN PHẬN (với bản thân, với xă hội, với dân tộc ...) của ḿnh hơn .

Tôi thật sự không hiểu rơ lắm ư anh muốn nói tới điều ǵ?
Riêng tôi, tôi phân định rạch ṛi tôi chống cái ǵ th́ chống nhưng không không bao giờ chống những người dân trong nước.

Khi tôi đi vào những vùng xôi đậu dành giựt từng người dân với VC, nói với người dân điều ǵ tôi cũng phải đắn đo từng lời. Tôi phải chọn lựa từng tiếp xúc một, để đêm về họ không bị VC tới “cắt cổ” họ. Họ đối xử với tôi tệ bạc nhưng tôi thông cảm. Tôi chống VC không phải là chống họ. Tôi muốn làm sao để họ thương tôi, tin tôi mà trở về với chính thể quốc gia.

Khi đọc câu cuối của bài viết:

Ngoài ra một phương pháp cụ thể nhất, không nguy hiểm, không tốn kém, không sợ nhiễm độc, không bị bịnh cúm gà, nhất là không bị bịnh “Cúm bà”, đó là : “Không về VN “.

Cái cụm từ “Cúm bà” làm tôi buồn vô hạn. Tôi biết chắc rằng không có một ông nào trong chính quyền VN bây giờ nao núng v́ từ ngữ đó cả. Cũng không có ông nào cảm thấy xấu hổ. Nhưng tôi biết rằng một số những người VN trong nước sẽ rất đau ḷng. Rủi ro của đất nước đă tạo ra muôn ngàn bất hạnh. Chúng ta, có cả anh và tôi thực sự cũng có chút trách nhiệm..mặc dù chúng ta đă cố gắng hết sức ...
Những từ ngữ như vậy. Những bài viết đại loại như vậy.. thực sự nó có tác dụng ǵ? Có giúp cho chúng ta thay đổi được vận mệnh của đất nước không? Hay chỉ làm đau ḷng thêm cho bạn bè của chúng ta ở trong nước?
Đấu tranh cho tự do và nhân quyền trong tinh thần nhân bản dân tộc , tôi nghĩ là con đường chúng ta nên theo.
Dù sao, tôi cũng rất cám ơn anh đă góp ư.

SilverBullet
12-13-2008, 04:36 PM
Chào anh ĐP,

Tôi nói "ḷng ṿng" về những chuyện xảy ra trong xă hội của nước VN trước mắt chúng ta hôm nay . Mà nếu tóm tắt cho gọn ghẽ lại th́ cũng chẳng có ư chi mới lạ hết (nó cũ mèm, cũ x́ ... và ở trước mắt người VN hơn nửa thế kỷ nay rồi). Hầu hết người VN có lẽ đều biết, thấy... và đa số có lẽ cũng đă từng "nếm mùi" trực tiếp .... Nói khác, những chuyện có liên quan và ảnh hưởng đến mọi người VN, liên quan đến chính bản thân của ḿnh cũng như đến mọi phần tử chung quanh ḿnh (xă hội, dân tộc và quốc gia VN... etc ... ) dù có muốn tránh cũng không được .

Nhưng cái điều làm tôi "không hiểu" là những việc "sờ sờ" trước mắt nhưng đa số người Việt Nam h́nh như cố t́nh "giả bộ không thấy" và hành xử như không liên quan chi đến ḿnh (v́ bất cứ lư do chi: mù đui, tự bịt mắt, đút đầu vào ụ cát như đà điểu, hoặc quay đầu ngoảnh mặt để trốn tránh, v́ tư lợi, v́ sợ hăi ...v.v ..) . Rồi chúng ta cứ MACKENO -mặc kệ nó- sao?

=> Thái độ & cách hành xử của người VN (dân & chính quyền) như vậy th́ chuyện " mưa lũ" trở thành "thiên tai chết người" là một chuyện "ĐANG ĐỢI ĐỂ XẢY RA" (đă xảy ra và sẽ xảy ra nữa = chắc chắn <= Murphy's law nói như vậy và rất đúng). Nói khác, nếu chính quyền minh bạch, làm việc có trách nhiệm (kế hoạch, kiểm soát an toàn ... cho rơ ràng) và người dân Hà nội nói riêng, dân Việt Nam nói chung được & sẵn sàng tham gia góp ư ( phê phán , chỉ ra cái sai, đóng góp ư kiến để làm cho tốt hơn ....) .Nhưng những điều này "vắng bóng" ở VN hiện giờ ... Nhiệm vụ của mọi người là phải t́m cách (góp công sức như khả năng của ḿnh) để làm cho xă hội VN phải có được 'những điều căn bản này' th́ dân tộc và nước VN mới "khá" hơn được.

Nếu một chính quyền không có khả năng, không có trách nhiệm ... mà chúng ta (người dân VN) cứ gục đầu cúi mặt ... để 'mặc kệ" cho họ muốn làm chi th́ làm => th́ chúng ta (người dân VN) trách AI đây?

Người xưa đă nói: "Tiên trách kỷ hậu trách nhân". Cho nên điều đầu tiên, là chúng ta phải xét bản thân chúng ta, tự sửa lại những cách ứng xử', hành xử .... sai của chúng ta lại cho đúng . Chúng ta phải tự giúp bản thân trước, rồi người khác mới có thể giúp chúng ta được . Chờ người khác Ai sẽ làm cho ḿnh .

Những chuyện "xấu xí" đă, đang và sẽ xảy ra th́ chúng ta (người VN trong và ngoài nước) đều có thể nh́n thấy khá rơ ràng .

Bây giờ xin trở lại những câu chuyện ḿnh đang "bàn" và "tóm tắt" lại:

*** Chống dân VN: Đa số dân VN là những người đang hứng chịu những hệ lụy xấu xí của xhcn (con đường bác đi = con đường bi đát). Xa hơn, anh, tác giả bài viết, tôi, ... có lẽ nằm trong số 90% người VN thuộc phía "bị trị" ( đă hoặc đang và sẽ chịu đựng những sự bất công của xă hội VN dưới sự thống trị của cs) => Nói khác, anh, tác giả bài viết , tôi ... và 90% dân VN là đang ở chung 1 chiếc thuyền => Vậy th́ lư do nào để chúng ta chống chúng ta ? (NÊN NHỚ: PHÊ B̀NH, BÀN THẢO ... LÀ MỘT H̀NH THỨC TỐT NHẤT ĐỂ "TIẾN BỘ & HOÀN THIỆN" ... v́ không biết sai th́ làm sao làm cho đúng ....Giúp nhau nhận thức được chuyện sai, chuyện đúng, chuyện nên làm, chuyện không nên làm ... để chúng ta "làm" cho tốt hơn.

*** Người Việt ở nước ngoài: Tại sao người VN lại đến được và an cư lạc nghiệp được ở các xứ sở tự do? Có phải là do chính họ tự giúp đở họ trước ( làm 1 cái ǵ đó) và ḷng nhân đạo của dân chúng ở các xứ sở tự do đă (lend helping hands) cho họ cơ hội để xây dựng lại cuộc sống mới ... NHƯ HỌ ĐĂ MUỐN. Nói khác, họ đă tự giúp họ (vượt biên t́m tự do) và người khác (thế giới) đă giúp họ hoàn thành ư nguyện chính đáng và sống như những CON NGƯỜI. Nói cho rơ ràng hơn (ư của tôi) là : Người VN ( hay bất cứ dân tộc nào) cũng phải tự giúp ḿnh trước rồi người khác ( bè bạn thế giới) sẽ giúp ḿnh.

*** Chuyện khủng hoảng tài chính toàn cầu: Không ai muốn như vậy cả (nhưng có lẽ sẽ khó tránh). Nhưng "cơ hội" này sẽ làm cho những người VN không muốn mở mắt nh́n cũng PHẢI MỞ MẮT RA MÀ NH̀N ... những hậu quả "xấu xí" .... và thấy được bản thân & người VN phải làm thế nào để có một xă hội công bằng hơn & tốt hơn ( mà chính họ cũng là 1 phần tử) . Nói khác, ư của tôi, là "thuốc đắng đả tật". Người VN sẽ nhận thức rơ ràng hơn những "căn bịnh" của bản thân, của dân tộc, của đất nước .. để "t́m thuốc, uống thuốc..." và tự chửa trị, giúp nhau chửa trị bệnh... Nói nôm na và rơ ràng hơn, ư tôi là : T̀M CÁCH ĐỂ ĐUỔI LŨ VƯỢN ĐỎ VỀ HANG PÁC BÓ .. hoặc tốt hơn nữa là lùa tất cả ra biển đông .. để " tế lễ & cầu siêu" cho tất cả người VN đă chết oan ức v́ chúng.

*** C̣n chuyện "Cúm Bà" và "Không Về VN": th́ mời anh xem bài này TÂM THƯ CỦA MỘT PHẾ BINH VIỆT NAM CỘNG H̉A (http://motgocpho.com/forums/showthread.php?p=84461#post84461) trước.
Tôi không biết anh nghĩ sao khi một ngưởi thuộc thành phần HO lại về VN "đú đởn" hoặc 'cộng tác' với vixi? Phần tôi th́ tôi đồng ư với tác giả và tôi nói thẳng thắn, dù cho có mất ḷng và bị ghét .... Tôi vái, những người về VN t́m phân đỏ & bà (để cầu lợi và mua vui cho bản thân) sẽ vướng "Cúm Bà" hoặc tệ hơn nữa ... T́m em Giang, em Mai, em Hoa, em Liễu ... th́ họ sẽ có được "giang mai hoa liễu" như ư của họ ...
Tôi thiệt mong mỏi "trời cao có mắt" và nhân quả nhăn tiền để thấy được:
- Những bộ 'râu kẻm" ( như kiểu của ông tướng râu) sẽ bị chảy máu như phụ nữ có kinh nguyệt hàng tháng.
- Những "cây gậy" (như kiểu của ông : "tôi chống gậy chứ không chống cộng") sẽ bị ung thối ...
....
C̣n những người về v́ những lư do "chính đáng" như truyền thống của người VN tự ngàn xưa , th́ ai trách họ chi , ai dám trách và ai có "quyền" để trách !!!

Vài chục hàng chia xẻ tâm tư với anh ĐP ....

Chúc anh một mùa lễ lộc vui vẻ và mọi việc như ư !

mytrinh
12-14-2008, 04:30 AM
Rất cám ơn bài viết của anh Silver Bullet . Anh hỏi tôi:

=> Tôi hỏi thiệt anh ĐP nha : Giả sử, anh chống tham nhũng (v́ nó là quốc nạn & quốc nhục cho VN) th́ sự việc này có làm cho anh mĩm cười thỏa măn không? Dù trong thực tế, ngưng ODA có nghĩa là đ́nh trệ (công ăn, việc làm...) và sẽ ảnh hưởng xấu cho nền kinh tế VN. Dân chúng sẽ là những người gánh chịu hậu quả trực tiếp & NẶNG NỀ NHẤT. (có thể sẽ tệ hơn so với thiên tai nữa !). Cho nên, tôi nghĩ, cho bạn anh, khi nh́n thấy cảnh lũ lụt và Hà nội bị ngập, (và đáng lẽ th́ không đến nổi phải như vậy, v́ khu vực mà người Pháp xây dựng cả thế kỷ trước không có ngập). Ư nghĩa của "nụ cười" của bạn anh chắc cũng tương tự như thế .

Anh lại c̣n mong rằng:

Riêng tôi, tôi nói thiệt, tôi c̣n mong trận khủng hoảng tài chính sắp tới đây sẽ làm cho người dân Việt Nam phải mở mắt để thấy "phồn vinh giả tạo" có nghĩa thiệt sự như thế nào và họ sẽ phải có ư thức hơn về QUYỀN LỢI & BỔN PHẬN (với bản thân, với xă hội, với dân tộc ...) của ḿnh hơn .

Tôi thật sự không hiểu rơ lắm ư anh muốn nói tới điều ǵ?
Riêng tôi, tôi phân định rạch ṛi tôi chống cái ǵ th́ chống nhưng không không bao giờ chống những người dân trong nước.

Khi tôi đi vào những vùng xôi đậu dành giựt từng người dân với VC, nói với người dân điều ǵ tôi cũng phải đắn đo từng lời. Tôi phải chọn lựa từng tiếp xúc một, để đêm về họ không bị VC tới “cắt cổ” họ. Họ đối xử với tôi tệ bạc nhưng tôi thông cảm. Tôi chống VC không phải là chống họ. Tôi muốn làm sao để họ thương tôi, tin tôi mà trở về với chính thể quốc gia.

Khi đọc câu cuối của bài viết:

Ngoài ra một phương pháp cụ thể nhất, không nguy hiểm, không tốn kém, không sợ nhiễm độc, không bị bịnh cúm gà, nhất là không bị bịnh “Cúm bà”, đó là : “Không về VN “.

Cái cụm từ “Cúm bà” làm tôi buồn vô hạn. Tôi biết chắc rằng không có một ông nào trong chính quyền VN bây giờ nao núng v́ từ ngữ đó cả. Cũng không có ông nào cảm thấy xấu hổ. Nhưng tôi biết rằng một số những người VN trong nước sẽ rất đau ḷng. Rủi ro của đất nước đă tạo ra muôn ngàn bất hạnh. Chúng ta, có cả anh và tôi thực sự cũng có chút trách nhiệm..mặc dù chúng ta đă cố gắng hết sức ...
Những từ ngữ như vậy. Những bài viết đại loại như vậy.. thực sự nó có tác dụng ǵ? Có giúp cho chúng ta thay đổi được vận mệnh của đất nước không? Hay chỉ làm đau ḷng thêm cho bạn bè của chúng ta ở trong nước?
Đấu tranh cho tự do và nhân quyền trong tinh thần nhân bản dân tộc , tôi nghĩ là con đường chúng ta nên theo.
Dù sao, tôi cũng rất cám ơn anh đă góp ư.

Chào dp,

MT rất vui khi đọc được một bài viết như thế này, đầy tính cách xây dựng và cũng để vạch ra tất cả những bất công của xă hội, t́m những phương hướng tốt hơn, hoàn hăo hơn cho mọi tầng lớp, nói chung cho toàn thế giới và nói riêng cho dân tộc Việt Nam của chúng ta.

dp và MT đều là những người xa quê hương rất lâu năm v́ những chuyễn biến chính trị và kinh tế của đất nước ḿnh. Chúng ta hẳn biết dù đang sống trong một xă hội giàu có bật nhất của thế giới, hằng ngày và hằng giờ trong cuộc sống b́nh yên vẫn luôn có những trở ngại dù lớn hay là nhỏ. Xung quanh chúng ta có báo chí, ti vi và vô số những nhóm người đứng lên tranh đấu đ̣i công bằng và quyền lợi cho mọi người dân ở bản xứ. Ngay ở trong thành phố an lành và đầy ngập du khách nơi của MT đang sống đây, vẫn xăy ra hằng ngày những cuộc biểu t́nh lập thành đoàn, những người xuống đường tranh đấu cho tầng lớp công nhân và nông dân lao động. Xă hội thật là phức tạp và luôn cần được những khối óc, bàn tay góp phần xây dựng, góp phần sửa đổi cho hoàn chỉnh hơn. Diệt trừ những thành phần cá nhân gây tệ nạn cho xă hội. Và càng khó hơn nữa là những thành phần tham lam nhỏ lớn đang có trách nhiệm phục vụ toàn dân trong nguồn máy quốc gia. Những người cầm bút tự cảm nhận được khả năng của ḿnh có thể vang lên lời kêu gọi những phần tử xung quanh, t́m những giải pháp vùng lên bằng cuộc đấu tranh văn hóa. MT luôn là người ủng hộ và tham gia tận lực bằng tấm ḷng và nhiệt quyết của trái tim ḿnh.

MT rất tiếc và thật buồn v́ phải đọc rất nhiều tuyên quyết hận thù Cộng Sản, những bài viết phân biệt rơ ràng hai màu cờ Vàng và Đỏ. V́ đó không c̣n là cuộc đấu tranh văn hóa nữa, mà nó biểu hiện lên cuộc chiến tranh và lửa đỏ, giành dân chiếm đất để thay đổi màu cờ. Lịch sử sẽ ghi măi và ghi những điều đúng nhất trong từng thế hệ của loài người từ kiếp này qua kiếp khác.... Một ngàn năm nô lệ giặc tàu ta ghi nhớ măi và có trách nhiệm nhắc nhở con cháu chúng ta không thể quên niềm thống khổ ấy, hăy giữ cho nước mạnh dân giàu, như thế không ai có thể chà đạp chúng ta nữa. Hẳn ta không thể dạy cho con cháu chúng ta phải gây chiến hay cầm súng đi đánh giặc với Trung Quốc để trả món nợ thù xưa. Một trăm năm đô hộ giặc tây. Ôi... dân ta kham khổ cùng cực v́ những uy quyền và sức mạnh đàn áp của một thời man dại.

Chúng ta đang sống trong thế kỷ thứ 21, cái man dại để giành nhau miếng ăn như thời xưa cũ không c̣n nữa, khi mà toàn thế giới đang đầy ắp những người đứng lên tổ chức và tham gia làm những cuộc hội từ thiện giúp cho những người kém khả năng hơn chúng ta, kém may mắn hơn chúng ta. Những bệnh tật chưa có phương thuốc để chửa trị, những trẻ con sanh ra đă không nguyên vẹn, những thiên tai, những bất hạnh...vv....và.. vv những điều mà bấc cứ nơi nào trên trái đất dù nghèo hay giàu cũng có thể xăy ra như nhau. Những cuộc chiến tranh lân cận trên thế giới đang gây ra biết bao nhiêu đau xót cho con người mà chúng ta hằng ngày c̣n nghe được tin tức của thế giới loang ra, chúng ta đă chứng kiến được cả h́nh ảnh thực tế qua phim ảnh. Tại sao chúng ta phải cương quyết hận thù và nhất định không quên đi những vết thương đă từng đẩm máu của loài người?

Quê hương chúng ta ngày nay c̣n có thật nhiều khó khăn cần được sửa chửa, c̣n thật nhiều tệ đoan xă hội và đầy ắp những hiếp đáp của bạo quyền. Chúng ta c̣n rất nhiều chong gai phải bước qua để xây dựng lại, làm thế nào để trở thành một quốc gia có đầu óc văn hóa và hướng về tính cách cải thiện hoàn lương. Tệ đoan xă hội sẽ được diệt trừ bằng đường lối chiến tranh văn hoá. Một xă hội thật giàu vật chất sẽ giàu hơn ḷng từ thiện, bác ái....sẽ trừ bớt được tham lam và tị hiềm ích kỷ.

Quê hương chúng ta ngày nay là một đất nước độc lập và ḥa b́nh, không c̣n tiếng súng và bom nổ từ 33 năm về trước, không c̣n B52 tàn phá cả một vùng trời miền Bắc đau thương như một thời nào. Toàn miền Nam người nông dân có thể canh tác ruộng lúa của họ mà không bị Việt Cộng núp hầm bắn bót, ai cũng có quyền sống trong căn nhà của ḿnh và mảnh đất vườn của tổ tiên ông bà.

Xin hăy giúp đất nước tôi hoàn thiện hơn và giàu có hơn để mở ra tấm ḷng từ thiện với với mọi người đang sống trên trái đất này.

Cám ơn bài viết của dp rất hài ḥa cho một tinh thần tranh đấu của dân tộc, ví nó không mang tích chất Hận thù bằng máu lửa.

Mỹ Trinh

dangphuong
12-14-2008, 06:07 AM
Chào anh ĐP,

Tôi nói "ḷng ṿng" về những chuyện xảy ra trong xă hội của nước VN trước mắt chúng ta hôm nay . Mà nếu tóm tắt cho gọn ghẽ lại th́ cũng chẳng có ư chi mới lạ hết (nó cũ mèm, cũ x́ ... và ở trước mắt người VN hơn nửa thế kỷ nay rồi). Hầu hết người VN có lẽ đều biết, thấy... và đa số có lẽ cũng đă từng "nếm mùi" trực tiếp .... Nói khác, những chuyện có liên quan và ảnh hưởng đến mọi người VN, liên quan đến chính bản thân của ḿnh cũng như đến mọi phần tử chung quanh ḿnh (xă hội, dân tộc và quốc gia VN... etc ... ) dù có muốn tránh cũng không được .

Nhưng cái điều làm tôi "không hiểu" là những việc "sờ sờ" trước mắt nhưng đa số người Việt Nam h́nh như cố t́nh "giả bộ không thấy" và hành xử như không liên quan chi đến ḿnh (v́ bất cứ lư do chi: mù đui, tự bịt mắt, đút đầu vào ụ cát như đà điểu, hoặc quay đầu ngoảnh mặt để trốn tránh, v́ tư lợi, v́ sợ hăi ...v.v ..) . Rồi chúng ta cứ MACKENO -mặc kệ nó- sao?

=> Thái độ & cách hành xử của người VN (dân & chính quyền) như vậy th́ chuyện " mưa lũ" trở thành "thiên tai chết người" là một chuyện "ĐANG ĐỢI ĐỂ XẢY RA" (đă xảy ra và sẽ xảy ra nữa = chắc chắn <= Murphy's law nói như vậy và rất đúng). Nói khác, nếu chính quyền minh bạch, làm việc có trách nhiệm (kế hoạch, kiểm soát an toàn ... cho rơ ràng) và người dân Hà nội nói riêng, dân Việt Nam nói chung được & sẵn sàng tham gia góp ư ( phê phán , chỉ ra cái sai, đóng góp ư kiến để làm cho tốt hơn ....) .Nhưng những điều này "vắng bóng" ở VN hiện giờ ... Nhiệm vụ của mọi người là phải t́m cách (góp công sức như khả năng của ḿnh) để làm cho xă hội VN phải có được 'những điều căn bản này' th́ dân tộc và nước VN mới "khá" hơn được.

Nếu một chính quyền không có khả năng, không có trách nhiệm ... mà chúng ta (người dân VN) cứ gục đầu cúi mặt ... để 'mặc kệ" cho họ muốn làm chi th́ làm => th́ chúng ta (người dân VN) trách AI đây?

Người xưa đă nói: "Tiên trách kỷ hậu trách nhân". Cho nên điều đầu tiên, là chúng ta phải xét bản thân chúng ta, tự sửa lại những cách ứng xử', hành xử .... sai của chúng ta lại cho đúng . Chúng ta phải tự giúp bản thân trước, rồi người khác mới có thể giúp chúng ta được . Chờ người khác Ai sẽ làm cho ḿnh .

Những chuyện "xấu xí" đă, đang và sẽ xảy ra th́ chúng ta (người VN trong và ngoài nước) đều có thể nh́n thấy khá rơ ràng .

Bây giờ xin trở lại những câu chuyện ḿnh đang "bàn" và "tóm tắt" lại:

*** Chống dân VN: Đa số dân VN là những người đang hứng chịu những hệ lụy xấu xí của xhcn (con đường bác đi = con đường bi đát). Xa hơn, anh, tác giả bài viết, tôi, ... có lẽ nằm trong số 90% người VN thuộc phía "bị trị" ( đă hoặc đang và sẽ chịu đựng những sự bất công của xă hội VN dưới sự thống trị của cs) => Nói khác, anh, tác giả bài viết , tôi ... và 90% dân VN là đang ở chung 1 chiếc thuyền => Vậy th́ lư do nào để chúng ta chống chúng ta ? (NÊN NHỚ: PHÊ B̀NH, BÀN THẢO ... LÀ MỘT H̀NH THỨC TỐT NHẤT ĐỂ "TIẾN BỘ & HOÀN THIỆN" ... v́ không biết sai th́ làm sao làm cho đúng ....Giúp nhau nhận thức được chuyện sai, chuyện đúng, chuyện nên làm, chuyện không nên làm ... để chúng ta "làm" cho tốt hơn.

*** Người Việt ở nước ngoài: Tại sao người VN lại đến được và an cư lạc nghiệp được ở các xứ sở tự do? Có phải là do chính họ tự giúp đở họ trước ( làm 1 cái ǵ đó) và ḷng nhân đạo của dân chúng ở các xứ sở tự do đă (lend helping hands) cho họ cơ hội để xây dựng lại cuộc sống mới ... NHƯ HỌ ĐĂ MUỐN. Nói khác, họ đă tự giúp họ (vượt biên t́m tự do) và người khác (thế giới) đă giúp họ hoàn thành ư nguyện chính đáng và sống như những CON NGƯỜI. Nói cho rơ ràng hơn (ư của tôi) là : Người VN ( hay bất cứ dân tộc nào) cũng phải tự giúp ḿnh trước rồi người khác ( bè bạn thế giới) sẽ giúp ḿnh.

*** Chuyện khủng hoảng tài chính toàn cầu: Không ai muốn như vậy cả (nhưng có lẽ sẽ khó tránh). Nhưng "cơ hội" này sẽ làm cho những người VN không muốn mở mắt nh́n cũng PHẢI MỞ MẮT RA MÀ NH̀N ... những hậu quả "xấu xí" .... và thấy được bản thân & người VN phải làm thế nào để có một xă hội công bằng hơn & tốt hơn ( mà chính họ cũng là 1 phần tử) . Nói khác, ư của tôi, là "thuốc đắng đả tật". Người VN sẽ nhận thức rơ ràng hơn những "căn bịnh" của bản thân, của dân tộc, của đất nước .. để "t́m thuốc, uống thuốc..." và tự chửa trị, giúp nhau chửa trị bệnh... Nói nôm na và rơ ràng hơn, ư tôi là : T̀M CÁCH ĐỂ ĐUỔI LŨ VƯỢN ĐỎ VỀ HANG PÁC BÓ .. hoặc tốt hơn nữa là lùa tất cả ra biển đông .. để " tế lễ & cầu siêu" cho tất cả người VN đă chết oan ức v́ chúng.

*** C̣n chuyện "Cúm Bà" và "Không Về VN": th́ mời anh xem bài này TÂM THƯ CỦA MỘT PHẾ BINH VIỆT NAM CỘNG H̉A (http://motgocpho.com/forums/showthread.php?p=84461#post84461) trước.
Tôi không biết anh nghĩ sao khi một ngưởi thuộc thành phần HO lại về VN "đú đởn" hoặc 'cộng tác' với vixi? Phần tôi th́ tôi đồng ư với tác giả và tôi nói thẳng thắn, dù cho có mất ḷng và bị ghét .... Tôi vái, những người về VN t́m phân đỏ & bà (để cầu lợi và mua vui cho bản thân) sẽ vướng "Cúm Bà" hoặc tệ hơn nữa ... T́m em Giang, em Mai, em Hoa, em Liễu ... th́ họ sẽ có được "giang mai hoa liễu" như ư của họ ...
Tôi thiệt mong mỏi "trời cao có mắt" và nhân quả nhăn tiền để thấy được:
- Những bộ 'râu kẻm" ( như kiểu của ông tướng râu) sẽ bị chảy máu như phụ nữ có kinh nguyệt hàng tháng.
- Những "cây gậy" (như kiểu của ông : "tôi chống gậy chứ không chống cộng") sẽ bị ung thối ...
....
C̣n những người về v́ những lư do "chính đáng" như truyền thống của người VN tự ngàn xưa , th́ ai trách họ chi , ai dám trách và ai có "quyền" để trách !!!

Vài chục hàng chia xẻ tâm tư với anh ĐP ....

Chúc anh một mùa lễ lộc vui vẻ và mọi việc như ư !


Cám ơn anh Silver Bullet và chúc một cuối tuần vui vẻ.
dp
:thankyou:

SilverBullet
12-14-2008, 11:34 PM
Cám ơn anh Silver Bullet và chúc một cuối tuần vui vẻ.
dp
:thankyou:

SB cũng xin cám ơn sự quan tâm, chia xẻ ư kiến và nhận định... của anh về "quê cha đất tổ" của chúng ta !

:thankyou::beerchug:

SilverBullet
12-14-2008, 11:46 PM
Chào chị Mỹ Trinh và tất cả ACE,

Nếu đây chỉ là cuộc đối thoại riêng tư của giữa 2 người bạn hữu ( MT & ĐP) th́ theo phép lịch sự, SB sẽ tránh và không tham gia bàn thảo. Nhưng v́ đây là diễn đàn . Xa hơn một số vấn đề chị MT để cập đến, nó không chỉ dành riêng cho anh ĐP nữa mà liên quan đến mọi người VN. V́ vậy SB xin phép tham gia, trên cương vị của một người VN, để phát biểu ư kiến riêng tư của SB về những việc mà SB quan tâm. Tánh SB th́ thẳng thắn, nghĩ sao nói vậy, nếu có nói điều chi sai th́ xin lắng tai nghe ư kiến phản hồi của chị, của các bạn hữu ... và mọi người quan tâm đến "chủ đề" . Xin cám ơn tất cả trước !



MT rất tiếc và thật buồn v́ phải đọc rất nhiều tuyên quyết hận thù Cộng Sản, những bài viết phân biệt rơ ràng hai màu cờ Vàng và Đỏ. V́ đó không c̣n là cuộc đấu tranh văn hóa nữa, mà nó biểu hiện lên cuộc chiến tranh và lửa đỏ, giành dân chiếm đất để thay đổi màu cờ. Lịch sử sẽ ghi măi và ghi những điều đúng nhất trong từng thế hệ của loài người từ kiếp này qua kiếp khác.... Một ngàn năm nô lệ giặc tàu ta ghi nhớ măi và có trách nhiệm nhắc nhở con cháu chúng ta không thể quên niềm thống khổ ấy, hăy giữ cho nước mạnh dân giàu, như thế không ai có thể chà đạp chúng ta nữa. Hẳn ta không thể dạy cho con cháu chúng ta phải gây chiến hay cầm súng đi đánh giặc với Trung Quốc để trả món nợ thù xưa. Một trăm năm đô hộ giặc tây. Ôi... dân ta kham khổ cùng cực v́ những uy quyền và sức mạnh đàn áp của một thời man dại.

Nói thiệt, tôi không hiểu nổi là tại sao chị Mỹ Trinh lại "rất tiếc & buồn"? V́ đây là một vấn đề "sinh tồn" của dân tộc và đất nước VN mà mọi người VN phải quan tâm. Theo tôi, th́ làm trái lại, mới là 1 điều đáng buồn v́ điều này chứng tỏ đầu óc của dân VN đă bị "mụ" ...
(V́ loài người th́ khác loài vật ở chỗ có đầu óc và dùng đầu óc để "suy nghĩ độc lập". Nếu không như vậy th́ "con người" không c̣n là một động vật "tối linh" nữa và như thế, th́ xă hội con người sẽ chẳng khác chi xă hội của những động vật khác. Một xă hội tương tự như "xă hội" mà G. Orwell đă diễn tả trong cuốn sách nổi tiếng của ông "ANIMAL FARM" - tạm dịch: "Trại Súc Vật" hay hợp thời hơn chút "Nông trường/ trại của loài thú" -)

Chính ông tổ cs, Marx cũng đă nói: "Ở đâu có áp bức th́ ở đó có đấu tranh" .... Kế đến, theo "duy vật biện chứng" của phía cs "xă hội" luôn luôn (phải) có "mâu thuẫn" => mâu thuẫn sẽ dẫn tới "đấu tranh" => đấu tranh sẽ dẫn tới "tiến bộ". V́ vậy, "đấu tranh" để tiến tới một xă hội công bằng hơn và tốt hơn là một việc không thể "né tránh" được cho bất kỳ dân tộc/ quốc gia nào và Việt Nam cũng không ngoại lệ. Nếu chúng ta (dân VN) muốn đất nước VN hùng mạnh phú cường, dân chúng an cư lạc nghiệp, quốc gia đủ sức để bảo vệ chủ quyền cũng như sự vẹn toàn lănh thổ ... th́ sẽ không có con đường chọn lựa khác ... ngoài con đường dân Việt Nam phải học hỏi, phải nhận thức và phân biệt được đúng sai, tốt xấu... phải tham gia, phải vùng lên tự đấu tranh... để dành lại quyền làm chủ bản thân, làm chủ đất nước... từ những chính quyền không đủ khả năng, vô trách nhiệm, bè phái, tham nhũng, thối nát, sâu dân mọt nước ....

Facts (Sự thực):

*** Phía cs VN, thường vỗ ngực tự nhận họ là những người "cách mạng"... Nhưng nếu xét cho kỹ , dựa vào những 'sự thực' (lịch sử, và thực tế trước mắt) và đem so với định nghĩa của chữ "cách mạng" (cách mạng là thay cũ đổi mới, thay cái cũ lạc hậu bằng cái mới văn minh và tiến bộ hơn) và "phản động" (lực cản sự tiến hóa của xă hội) th́ ai cũng có thể thấy csVN thuộc nhóm chữ nào ngay .

*** Về việc "cờ vàng cờ đỏ", tôi không nghĩ như chị mà ngược lại người VN cần phải PHÂN BIỆT rơ ràng. Đây là 1 vấn đề lớn , không thể "bàn" hết mọi việc "đúng sai" trong một bài viết ngắn. Cho nên, tôi tạm nêu lên vài điểm chính ở đây:

- Quốc kỳ là biểu tượng cho dân tộc và quốc gia Việt Nam. Cho nên quốc kỳ phải là lá cờ đại diện cho dân Viêt Nam chứ không thể là lá cờ đại diện cho bất kỳ đảng phái nào cả. Dù cho đó là đảng phái đang nắm chính quyền. Và lá cờ đỏ hiện nay chỉ là lá cờ biểu tượng của đảng csVN, nó chỉ đại diện cho khoảng 10% cho dân VN.

- Kế đến, cờ đỏ chưa từng qua một sự "trưng cầu dân ư" nào của dân VN, mà chỉ là áp đặt của đảng phái đang nắm quyền ...

- Trên cương vị của một người VN, tôi ủng hộ cờ vàng. V́ căn cứ theo lịch sử VN, th́ lá cờ vàng tương đối có nhiều "tiêu chuẩn" chính đáng và xứng đáng nhất để được xem như là "quốc kỳ" trong tất cả các lá cờ (trong lịch sử vài trăm năm gần đây của VN) được các 'chính quyền' (đă qua và hiện hành) dùng làm quốc kỳ. Chính quyền đến và chính quyền sẽ đi... chỉ có dân tộc VN là sẽ trường tồn. V́ vậy, quốc kỳ VIỆT NAM PHẢI LÀ BIỂU TƯỢNG CỦA DÂN TỘC VIỆT NAM ... phải được đa số dân VN đồng thuận . Chứ không được dùng bạo lực để dúi vào tay ... nhưng rất tiếc ... điều kiện để cho người dân VN tự quyết định "bất khả thi" với những chính quyền độc tài (và chính quyền csVN là 1 trong những chính quyền độc tài)

- Cuối cùng, điều chứng minh rơ ràng nhất, dù vấn đề "cờ vàng, cờ đỏ" vẫn c̣n là vấn đề đang tranh căi giữa những người VN, chưa có đạt được đến sự đồng nhất. Nhưng ở hải ngoại, v́ có quyền tự do, nên mọi người được tự do phát biểu ư kiến . Và xu hướng chấp nhận cờ vàng làm biểu tượng tự do cho người Việt Nam hải ngoại đă được chấp nhận với đa số .
....

Nếu có thích thú, th́ mời chị MT xem thêm ở đây: Những bài viết về lịch sử của những "quốc kỳ" của VN (http://motgocpho.com/forums/showthread.php?t=2772) cũng như "luận bàn" của những người VN quan tâm đến đất nước VN và chủ đề "cờ vàng cờ đỏ" ở trong đó.

Chỉ kể vài điểm chính như trên thôi, nếu đa số dân VN chịu quan tâm, t́m hiểu, học hỏi ... để "PHÂN BIỆT" & "PHÂN BIỆT ĐƯỢC RƠ RÀNG" lúc trước (các mốc thời gian 54, 75 là những cơ hội đă bị vuột mà một nguyên nhân chính cũng v́ sự vô tâm , sự yếu kém hiểu biết về chính trị ... của người dân VN) th́ VN có lẽ đă tránh được cảnh huynh đệ tương tàn, nồi da xáo thịt ... và hiện nay nước VN chắc không bị xếp hạng quá thấp trong các bảng "thống kê về mức sống" (mọi phương diện) của các quốc gia trên thế giới . Theo tôi, đây mới là việc "ĐÁNG TIẾC & ĐÁNG BUỒN"!!!

Cho cá nhân, trên cương vị của một người tỵ nạn cs, tôi ủng hộ và phải ủng hộ "lá cờ vàng" triệt để v́ không có một biểu tượng nào xứng đáng và hợp lư lẽ hơn nữa. Đó là biểu tượng của quê cha đất mẹ, của bè bạn, của hàng xóm láng giềng, của nơi chôn nhau cắt rún... ngày tôi rời VN và nó là NIỀM TIN để tôi tiếp tục hướng về VN, tiếp tay góp sức như khả năng cho phép... với niềm hy vọng đơn thuần là góp vôi, đá, gạch... để tiếp xây dựng và để lại cho thế hệ sau một đất nước VN tốt hơn... Dù tài hèn sức mọn, nhưng cũng sẽ ṃ mẫm với sức của ḿnh để học và làm theo gương "yêu nước thương ṇi" của tổ tiên VN... Dù thực tế, nếu chọn lựa sự dễ dàng và trong tầm tay... th́ tôi cũng như nhiều người VN ly hương khác có thể chọn con đường "an hưởng cuộc sống đầy đủ vật chất & tự do ở xứ sở tạm dung này" và nước VN có ra sao ... có thể nói, chẳng có ảnh hưởng chi đáng kể đến cuộc sống của tôi hiện giờ. Chuyện VN cứ để người dân VN c̣n lại trong nước "lo & no"...

Nhưng sâu thẳm trong tim... nhân tâm không cho phép tôi làm như vậy. Lư do th́ đơn giản thôi: V́ tôi sanh ra là người VN (cho dù chẳng phải do tôi chọn lựa) và mỗi người th́ chỉ có một quê hương, một nơi chôn nhau cắt rún, một người mẹ, một người cha ... để yêu thương! Cho nên tôi không thể nào "quay mặt, ngoảnh đầu" để "quên" được !!!

C̣n chuyện "tuyên quyết hận thù cs" th́ tôi bất đồng ư kiến với chị Mỹ Trinh 100%. V́ chị MT nói không đúng với "sự thực" đă và đang xảy ra trước mắt của chị và mọi người...

Trừ một thiểu số, th́ có lẽ không có ai (của bất cứ dân tộc nào) thích chiến tranh hết. Lịch sử đă cho thấy, tàn cuộc chiến kẻ thắng hay bại trận, đều phải bị mất mát cả... Nhất là cho "người cùng một ṇi giống" như người VN đă chứng kiến. Cho tôi th́ cũng như những người yêu mến ḥa b́nh khác, không thích chuyện "hận thù", cảnh huynh đệ tương tàn, cảnh máu đổ thịt rơi... Nhưng "thích/muốn" là một chuyện, có được hay không lại là một chuyện khác... Như căn cứ vào lư thuyết (ư thức hệ của phía CS), như căn cứ theo lịch sử và thực tế của nước Việt Nam đă và đang xảy ra... th́ dù lúc đó, người dân miền Nam có yêu mến hoà b́nh tới đâu cũng phải chiến đấu để pḥng thủ và tự bảo vệ ḿnh... Chủ trương phân chia "giai cấp", gây hận thù ṇi giống, xâm lấn, sử dụng bạo lực, bất chấp thủ đoạn để dành quyền hành, để cướp đoạt tài sản của dân chúng và đất nước cho một 'đảng phái" (chứ không phải v́ dân tộc & cho dân tộc VN)... th́ hôm nay rất là rơ ràng trước mắt của người dân VN... Chính HCM và tập đoàn của ông ta là "thủ phạm", là kẻ gây hấn, là kẻ xâm lấn... v́ miền Nam không có phải là thuộc địa của Mỹ lúc đó... và dân chúng sống tương đối ấm no, cũng như được hưởng tương đối đầy đủ các quyền căn bản của con người... Miền Nam đâu có cần ông Hồ và cái đảng mafia cs của ông "giải phóng" đâu !!! Bao nhiêu sinh mạng thanh thiếu niên VN đă hy sinh oan uổng mà ngày nay nh́n lại th́ dù là Nam hay Bắc... có lẽ đa số những người đă tham gia cuộc chiến cũng đều phải "thở dài" nuối tiếc nhiều hơn nữa và nh́n cái thực trạng của nước VN hôm nay th́ AI quan tâm đến tiền đồ của VN cũng phải "ngao ngán" !

C̣n về chuyện "1000 năm bắc thuộc & 100 đô hộ".... th́ cũng như chị MT nói, nhân loại đang sống thế kỷ 21 rồi, cho nên các cường quốc như: Mỹ, Anh, Pháp, Đức, Nhật .. và cả Nga nữa. Nói khác những nước có tiềm năng "xâm lấn" nước khác... Dân chúng và chính quyền của những quốc gia này có lẽ sẽ chọn con đường "sống chung ḥa b́nh" với các quốc gia khác (trừ trường hợp bất khả kháng). Nhưng cho Trung Quốc th́ khác hẳn - đặc biệt là với trường hợp nước VN - Chuyện bắc thuộc đă xưa cũ, đă qua.... nhưng chưa chắc là không tái diễn lại... Khi mà nước VN c̣n những kẻ như Lê chiêu Thống ( bán nước mua quyền)... và cách hành xử của chính quyền cs hiện nay "nếu so sánh" cũng chẳng khác chi của Lê chiêu Thống mấy ... Hoàng sa, Trường Sa, biên giới, lănh hải của VN đang dần dần bị mất , ngư dân th́ bị bắn giết khi đánh cá ngay trong lănh hải của VN.... Cho nên, có muốn hay không, người VN cũng luôn phải "nhắc nhở" bản thân, đồng bào .. và cả con cháu của minh sẵn sàng để ứng phó với "hiểm họa từ phía bắc" ( kể luôn cả việc cầm súng) nếu không muốn VN trở thành Tây Tạng, thành ngôi sao vàng nhỏ thứ năm ... trên lá cờ Trung Quốc .

Dựa vào một số chuyện trước mắt như đă nêu ở trên thôi và c̣n nhiều lắm ... Cho nên, nếu chị Mỹ Trinh muốn trách, muốn phiền, muốn buồn ... và đặc biệt khi muốn "phán xét để quy tội" th́ thiết nghĩ chị cũng nên t́m hiểu thêm chút và dựa trên sự thực để "xét đoán" và phát biểu ư kiến. Nói khác, để cho công bằng với bản thân chị, với những người đang tham gia chủ đề, với bạn bè của MGP, với dân VN nói chung ... th́ chúng ta dù ủng hộ "chủ trương" hay đảng phái nào cũng nên dựa vào "sự thực" chút ... V́ sự thực sẽ là sự thực dưới ánh sáng mặt trời và lư lẽ đúng cuối cùng sẽ thắng. Theo hiểu biết của SB, về lịch sử VN, th́ công bằng mà nói: Những điều chị MT đă nêu lên (trong bài viết) là "hậu quả" do ông HCM và tập đoàn cs VN "khởi sự" và "tiến hành" để dành quyền hành cho đảng cs với mục đích biến VN thành một phần của "quốc tế cs" (chứ mục đích không phải là v́ dân tộc VN) là "đầu mối" của bao việc thương đau như chúng ta chứng kiến hôm nay . Cho nên, nếu có 'buồn", có than phiền ... th́ cũng nên "buồn phiền" kẻ đă gây chuyện . Chứ trách phiền những "nạn nhân" là một việc làm rất phi lư .

Và một người quan tâm đến tiền đồ của đất nước VN , cách tốt nhất, có lẽ chỉ nên dựa vào những sự thực đă & đang xảy ra, nên "ôn cố tri tân" . Khác với nhớ để hận thù mà là nhớ để học những bài học lịch sử và rút kinh nghiệm để làm cho tốt hơn, để tiếp tay xây dựng một nước VN công bằng hơn và tốt hơn cho đa số dân VN chứ không phải cho quyền lợi của một thiểu số nào đó... Chị Mỹ Trinh kêu gọi mọi người " t́m cách vùng lên bằng cuộc đấu tranh văn hóa" ... trong khi chị lại cảm thấy " buồn phiền" v́ những bài viết "tuyên quyết" ( tuyên chiến) với sai trái của chính quyền hiện hành, với đảng cs, không chấp nhận đường lối sai lầm của chủ nghĩa cs ( mà nhân loại đă chứng minh là sai và hầu hết quốc gia đă cho vào sọt rác) ... Nói thiệt t́nh th́ SB chưa chắc hiểu ư nghĩa "đấu tranh văn hóa" của chị MT hô hào là như thế nào? Cho nên SB chỉ tạm phỏng đoán ư chị MT ở đây: Nếu "cộng tác" (chung lưng đấu cật) với chính quyền cs hiện hành để làm cho VN tốt hơn? Và đây là đường lối của cuộc 'đấu tranh văn hóa" mà chị đang hô hào. .. th́ SB dù rất tôn trong quyền tự do ngôn luận của mọi người, tôn trọng ư kiến cá nhân của chị, cũng như rất trân trọng bạn hữu của MGP, cũng xin nói thẳng ư kiến của SB : Chị có lẽ đang nằm mơ ! "Giấc mơ thiên đàng xhcn không có thật" của người cs . Mà thực tế đă chứng minh nó chỉ là một cái "'bánh vẽ" mà HCM và tập đoàn lănh đạo đảng cs VN đă dùng để lừa bịp người dân VN thiếu kiến thức, cả tin và nhẹ dạ !

SB, nhớ mang máng h́nh như ông Hồ đă từng nói :"... chiến thắng Mỹ th́ boác cháu ta sẽ xây dựng đất nước tươi đẹp gấp trăm lần hôm nay" . Nhưng thực tế trước mắt .. th́ như nhiều nhà phân tích kinh tế nhận định và phát biểu : " VN như hiện giờ cần 150 năm nữa để theo kịp Tân gia Ba" ( một quốc gia = cái đảo nhỏ) ! => ???

Cho nên, người VN (toàn VN) dù không thích cố tổng thống Thiệu v́ bất cứ lư do ǵ th́ cũng nên ghi nhớ cái câu nói của ông : "Đừng nghe, đừng tin những ǵ cs nói mà hăy nh́n những ǵ cs làm" . V́ vậy, chuyện hợp tác với cs để xây dựng VN cho khá hơn là "một ước mơ rất đẹp" cho một số người Việt Nam hải ngoại . Nhưng lịch sử và thực tế đă chứng minh khá rơ ràng : trừ những hợp tác kiểu "kẻ cắp & bà già" th́ có thể nói đây chỉ là việc "không tưởng" cho những người có "tâm huyết" thực sự với dân tộc và đất nước VN .

Nếu nh́n xa hơn nữa ( thế giới) th́ :
- Bác sĩ Fred Schwarz, một người Úc Đại Lợi, sau gần hai mươi năm nghiên cưú chủ nghĩa cs, chỉ kết luận bằng một câu ngắn (tương tự như của ông Thiệu) : "Bạn có thể nghe cộng sản nói, nhưng đừng bao giờ tin."
- Ông Boris Yelsin, một người cs Nga gộc, đă tuyên bố và thực hành luôn: "Chủ nghĩa cộng sản chỉ có thể phế bỏ chứ không thể thay đổi được" .

Quá xá đủ cho việc "hợp tác" với csVN để xây dựng một nước VN cho công bằng hơn, cho tốt hơn ... Cho nên, những người có ư tưởng này, có lẽ nên suy nghĩ lại. Đừng nên phí tâm lực cho những chuyện "hoang tưởng" ( unrealizable & impossible dreams) !



Quê hương chúng ta ngày nay là một đất nước độc lập và ḥa b́nh, không c̣n tiếng súng và bom nổ từ 33 năm về trước, không c̣n B52 tàn phá cả một vùng trời miền Bắc đau thương như một thời nào. Toàn miền Nam người nông dân có thể canh tác ruộng lúa của họ mà không bị Việt Cộng núp hầm bắn bót, ai cũng có quyền sống trong căn nhà của ḿnh và mảnh đất vườn của tổ tiên ông bà.

Đọc đoạn văn này của chị MT làm SB chợt nhớ đến câu chuyện "họp tổ dân phố" ( vào thập niên 75 - 80). Xin kể tóm tắt lại như ở dưới:

"Trong 1 cuộc họp tổ để học tập chính trị, sau khi "cán bộ" đă giảng thuyết xong phần chính trị th́ đến phần thảo luận và phát biểu ư kiến. Lần này, những phần tử c̣ mồi của tổ bận chuyện không có tham gia nên cuộc phát biểu ư kiến không được xôm tụ lắm . Để phá tan sự im lặng, cán bộ hướng dẫn trực tiếp gọi tên và đề nghị tổ viên phát biểu ư kiến . Đến phiên một cụ bà tổ viên th́ cụ này phát biểu : " Nhờ công ơn của bác, của đảng, của cách mạng nên Việt cộng không c̣n pháo kích vào khu phố này nữa ... nên tôi cảm thấy rất là an toàn, không phải thức chui vào hầm trú ẩn như xưa . V́ vậy, tôi thường được ngủ ngon và trọn giấc .... " (cụ phát biểu một cách rất tự nhiên và thực t́nh ... nên cán bộ cũng phải đành bó tay). Mọi người đă cố gắng "nín cười" kể cả chàng cán bộ. Cuối cùng cuộc họp đă chấm dứt sớm hơn thường lệ !"

Cũng tương tự như đoạn văn trên của chị. Vixi đă chiếm hữu nước VN cũng như đất đai của nông dân hết rồi.. th́ "núp hầm bắn bót"... để chi nữa? Nhưng "việc này" có tốt cho nông dân (đặc biệt cho nông dân miền Nam) không? Th́ SB đề nghị chị MT "phỏng vấn" thử vài người nông dân gốc miền Nam để chính miệng họ nói cho chị nghe.


Vâng, chị MT nói đúng, đất nước VN đă không c̣n tiếng súng nổ và B52 cũng không c̣n gầm rú thả bom đạn tàn phá miền Bắc nữa ... Cũng như dân miền Nam không c̣n bị Việt cộng "núp hầm bắn bót" và pháo kích bừa băi nữa .... Nhưng việc "toàn miền Nam người nông dân có thể canh tác ruộng lúa của họ" và việc "ai cũng có quyền sống trong căn nhà của ḿnh và mảnh đất vườn của tổ tiên ông bà" th́ phải xét lại . Cho cá nhân của SB, của gia đ́nh, của thân nhân quyến thuộc, của láng giềng hàng xóm ... th́ những kinh nghiệm thực tế đă trải qua, mắt thấy, tai nghe ... chứ không phải lời đồn đăi .. th́ nó "rất khác" (180 độ khác nhau) với những ǵ mà chi MT viết ở trên. Chị MT có thể "ngâm cưú" tài liệu về kế hoạch 'hợp tác xă" ở miền Nam, sau 75 ... hoặc chị có thể hỏi thăm những người dân oan đang khiếu nại hiện nay (đây là hệ quả của các chương tŕnh hợp tác xă, chiếm, lấn, dành đất đai nhà cửa của dân chúng ... từ mấy chục năm qua đó) . V́ vậy, phải "nghiên cưú" chút để biết rơ ràng hơn trước khi chị viết một cách rất "vơ đoán" và xa sự thực như vậy . SB cũng có quen biết với một số bạn hữu hiện đang sinh hoạt ở MGP, mà nhà cửa đất đai của họ & gia đ́nh đă bị cs tước đoạt (ăn cướp th́ đúng hơn) sau 75. Cho nên, những điều chị viết "sai với sự thực" như vậy có thể làm người ta (nạn nhân) nhớ chuyện xưa (vết thương sẽ rĩ máu lại). Nói như "ngôn ngữ' của vixi th́ bài viết của chị rất là "phản cảm" và SB có cảm tưởng... chị không có care lắm cho những chuyện oan khuất cho người dân miền Nam và nạn nhân của cs ở miền Bắc (dân VN nói chung) phải chịu đựng mà thủ phạm chính là tập đoàn cs Bắc Việt.

SB đồng ư với chị, là con người nên học quên và tha thứ ... th́ cuộc sống của cá nhân sẽ thanh thản hơn, xă hội loài người sẽ tốt hơn ...

Nhưng, nói th́ rất dễ... nên nhớ là hầu hết nạn nhân của cs đều là người phàm, không có đủ cái nhân, cái trí, cái dũng ... của thánh nhân để đối đăi với "kẻ thù" của họ. Đặc biệt, khi tội phạm chẳng nh́n nhận tội lỗi của họ đă gây ra và "hối lỗi" mà c̣n chà xát muối vào những vết thương c̣n rĩ máu của nạn nhân... SB có thể trưng ra hàng tá thí dụ "lớn" cho chị "b́nh luận" và cho ư kiến: Nạn nhân của cải cách ruộng đất, nạn nhân của cuộc thảm sát ở Huế, nạn nhân của đánh tư sản (ăn cướp thi đúng hơn) miền Nam, chuyện phá mồ đào mả đốt sách, chuyện cải tạo (ở tù th́ đúng hơn), chuyện vượt biên, bia tưởng niệm thuyền nhân, nghĩa trang Biên Ḥa ...

Tạm thời, cứ bỏ qua chuyện xưa cũ đi, th́ chuyện trước mắt, h́nh như chị MT cũng không có theo sát & không nắm sự việc rơ ràng như thực tế... Chỉ mới vừa đây thôi, chị MT có xem tin tức không? Cà một làng (xóm) của vùng Cà mau đă không có gạo ăn đó, chứ không phải vài gia đ́nh nông dân thôi. Cà Mau, như SB biết , lúa chín vàng đồng, cá lội đầy sông ngày xưa ... mà sau 33 năm ḥa b́nh và xây dựng ... th́ nông dân lại bị đói. SB không biết chị MT "b́nh luận" ra sao với cái tin này ... Phần SB th́ đồng ư với nông dân của vùng này... Việc bị đói là do nhân tạo (do quản lư tắc trách của đảng cs gây ra)... Và tại sao người dân Cà mau phải hứng chịu những hậu quả như vậy??? Và như vậy chúng ta phải làm chi với cái chính quyền cs thối nát này . Cho SB, th́ cách như ông Boris Yelsin đă nói là cách tốt nhất. How? th́ tuỳ vào dân chúng VN !

Hiện giờ, SB cũng theo dơi thường xuyên t́nh h́nh "làng xóm" ... của "chốn cũ làng xưa". Nông dân vẫn là tầng lớp chịu thiệt tḥi nhiều nhất. Nếu so với 33 trước đây thi mực sống cũng chẳng có chi khá hơn và có thể "kém" nữa (nếu tính toán dựa trên thời điểm). Bên cạnh đó, th́ c̣n rất nhiều "vấn nạn" và "tệ nạn" khác (chuyện dài... không thể nói hết ở đây được). Trẻ em phải bỏ học v́ t́nh trạng kinh tế, tuổi trẻ phải rời bỏ xóm làng để mưu sinh... Nhiều mặt an sinh, c̣n tệ hơn thời đang chiến tranh nữa.

Đây là những chuyện dài, chuyện nhiều d của xhcnVN ( dài, dai, dóc, dỡ, dỏm....) và xấu hổ cho người Việt Nam mà nếu tiếp tục "kễ lể" th́ viết cả năm cũng chưa hết được ... Cách tốt nhất, gọn ghẽ nhất, theo thiển ư cá nhân của tôi, là chấm dứt được sự thống trị chính quyền cs th́ sẽ chấm dứt được hết mọi chuyện (hận thù, chia rẽ, tang thương ...) . Chỉ có như vậy, dân VN mới có thể "rảnh rang" mà lo việc xây dựng một xă hội công bằng hơn và tốt hơn cho dân tộc và đất nước VN, tạo điều kiện thuận lợi để dân Việt Nam tranh tài thi sức với bè bạn năm châu một cách ngang hàng. Tấm "hộ chiếu" VN sẽ được "đón tiếp" ngang hàng với mọi hộ chiếu khác ở mọi cổng của các phi trường quốc tế. Nước VN sẽ không phải "vác bị đi ăn xin" các quốc gia khác, dân Việt Nam sẽ không bị xuất cảng làm lao nô, làm nàng Kiều, làm t́ nữ khắp thế giới ... nữa !!!

Thôi đă quá dài, SB xin ngưng ở đây!

Chúc tất cả bạn hữu MGP một mùa Giáng sinh vui vẻ .:caphe::bottleplus::beerchug:

dangphuong
12-15-2008, 04:24 PM
Đúng như lời anh SB đă viết. Những bài post trên MGP này sẽ không c̣n là đối thoại riêng tư nữa. Mục đích bài viết của tôi càng lúc càng đi xa chủ đề.
Thôi th́ chủ đề nào cũng được miễn chúng ta luôn ḥa nhă và tôn trọng nhau dù quan điểm không giống nhau.

Bài viết của chị MT và của anh SB có điểm tôi đồng ư có điểm không. Tuy nhiên nếu tách ra từng phần rồi phản bác lại tôi e rằng không phải là cách để chúng ta có thể t́m ra một giải pháp. Mặc dù đó là cách dễ dàng nhất để người đọc đánh giá ai đúng ai sai. Điều này có lẽ không phải là mục đích của MGP và của chúng ta.

Trong bài viết của tôi có câu :”Dù ǵ tôi cũng là người Việt Nam”. Trong bất cứ t́nh huống nào ḍng máu VN của tôi cũng trào dâng lên để lấn áp các t́nh cảm khác. Khi xem thi đấu thể thao, tôi vui buồn v́ sự thành công hay thất bại của đấu thủ VN. Màu cờ của người ấy mang là vàng hay đỏ tôi coi nhẹ. Khi đọc tin một người VN bị bắt v́ ăn cắp đồ ở siêu thị tôi xấu hổ và buồn vô cùng. Người VN ấy là ai..màu vàng hay màu đỏ tôi cũng xấu hổ lây. Đất nước nào cũng vậy, có khi thăng có khi trầm. Không phải mỗi khi đất nước thay đổi là ḍng máu VN của chúng ta cũng thay đổi theo. Tôi ngàn lần không muốn xử sự như là một người ngoại quốc đối với những tang thương của đất nước.

Rơ ràng tôi không phản đối các bài viết vạch ra những sai trái của chính quyền VN bây giờ. Ngày xưa trước năm 1975 chúng ta cũng từng làm như vậy. Chuyện chống đối với chính quyền đương trị là một chuyện gần như là đương nhiên trong bất cứ thời đại nào và với bất cứ chế độ nào. Mặc dù ai cũng biết nó là một con dao hai lưỡi.
Những bài viết như vậy đương nhiên là cần thiết và cần phải được khai thác. Tuy nhiên, chúng ta hăy đặt lại vấn đề. Chúng ta nhắm vào ai và có mục đích ǵ? Nếu chỉ muốn vạch ra cho người dân trong nước thấy những tệ hại đang xảy ra là do tắc trách của chính quyền CS, chúng ta nên đắn đo từng câu nói. Phải chứng tỏ cho họ thấy là chúng ta đang quan tâm tới đời sống của họ. Đang muốn gíúp họ t́m ra một đường hướng giải quyết. Không nên châm biếm, mỉa mai ..kể cả thái độ chấp nhận buông xuôi của họ.

Làm chính trị phải dựa vào dân. Nhưng cũng phải chứng tỏ cho họ thấy là ḿnh có khả năng d́u dắt họ tới thành công. Đừng kỳ vọng họ tự đoàn kết đứng lên lật đổ chính quyền khi mà ḷng họ vẫn hoang mang. Khi mà chưa ai có đủ tầm vóc để họ tin tưởng, để họ hi sinh.

Tôi đi tù v́ những hành động chống đối lại với CS. Tôi vượt biên v́ mạng sống của tôi bị đe dọa. Thế nhưng nếu người dân ở trong nước v́ một may mắn nào đó có được một đời sống sung túc hơn tôi cũng hết sức vui mừng. Ngược lại v́ lư do nào đó khiến đời sống của họ thê lương hơn ḷng tôi thực sự cũng không vui.
dp

YouDidIt
12-15-2008, 06:29 PM
Chào tất cả các bạn trong DĐ MGP....

Các vị nói sao cũng có lư cả... nhưng xin mọi người dân Việt trong và ngoài nước nh́n gương dân Thái Lan kia, họ chả có vũ khí bom đạn ǵ cả, nhưng họ lại lật đổ được một ông Thủ Tướng vô năng bất tài....

Dân Việt ta bao giờ học được bài học như vầy???

Ư Dân và Chính Nghĩa sẽ là sức mạnh vô song!

CindyNg
12-15-2008, 07:59 PM
Quê hương chúng ta ngày nay là một đất nước độc lập và ḥa b́nh, không c̣n tiếng súng và bom nổ từ 33 năm về trước, không c̣n B52 tàn phá cả một vùng trời miền Bắc đau thương như một thời nào. Toàn miền Nam người nông dân có thể canh tác ruộng lúa của họ mà không bị Việt Cộng núp hầm bắn bót, ai cũng có quyền sống trong căn nhà của ḿnh và mảnh đất vườn của tổ tiên ông bà.


Mỹ Trinh

Chào Mỹ Trinh,
Mỹ Trinh, nếu thích th́ có thể vào đây xem cây lúa quê hương.
http://motgocpho.com/forums/showthread.php?t=7507 (http://motgocpho.com/forums/showthread.php?t=7507)

dangphuong
12-16-2008, 07:34 AM
TÔI THẤY VÀ NGHE ĐƯỢC G̀ Ở SAIGON
VÀ MIỀN NAM VN SAU 32 NĂM DƯỚI CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN?



Nguyễn văn Trấn


Đây không phải là một phóng sự hay một bài nghiên cứu xă hội với những phương pháp khoa học của nó - mà chỉ là những điều vụn vặt mắt thấy tận nơi, tai nghe tận chỗ - ghi lại một cách trung thực.

Tôi thấy bộ mặt Sàig̣n đổi mới với : Những khách sạn 5 sao, 4 sao lộng lẫy. Đổi mới với những nhà hàng "vĩ đại" trên các tuyến đường du lịch. Với những trung tâm "thư giăn" sang trọng, quư phái cỡ câu lạc bộ Lan Anh. Với những vũ trường cực kỳ tráng lệ như vũ trường New Century Hànội. Với những trường Trung học tư thục mang tên Mỹ, giáo sư Mỹ, chương tŕnh học của Mỹ, giảng dạy bằng tiếng Mỹ- học sinh phải trả học phí bằng tiền Mỹ - 600US$ đến 1000US$ /tháng. (Giai cấp nào đủ sức trả học phí nầy cho con? )


Tôi cũng hiểu rằng các nơi nầy là nơi ăn chơi của vương tôn công tử "đỏ", các nhà giàu mới - thân nhân các quyền lực đỏ đứng đàng sau, các quan chức đỏ đô la đầy túi. Họ đến đây để "thư giăn", uống rượu, đánh bạc, cá độ và t́m gái. Uống chơi vài chai rượu ngoại VSOP, XO là chuyện thường. Mỗi đêm có thể tiêu hàng ngàn đô la Mỹ cũng không phải là điều lạ. Trong khi lương tháng của một thầy giáo Trung học trường công không đủ để trả một chai rượu XO. Vụ MPU.18 cá độ hàng triệu US $ đă bị phanh phui..là một thí dụ cụ thể.Vũ trường New Century bị Công an đến giải tán v́ các công tử và tiểu thư con các quan chức lớn nhảy đă rồi... " lắc" suốt đêm. Vài hôm sau - đâu cũng vào đó... Tôi cũng thấy Sàig̣n- người, xe và phố xá dầy đặc, nghẹt thở - vài ṭa cao ốc mọc lên vô trật tự - ở xa xa, có cái trông giống như chiếc hộp quẹt.. nhà cửa mặt tiền hầu hết đều lên lầu nhiều tầng. Kiến trúc hiện đại.Vật liệu nhập cảng đắc tiền. Nhà trong hẻm - phần lớn cũng lên nhiều tầng cao nghệu. Có nhiều khu xây cất bừa băi, nhô ra thụt vào như những chiếc răng ḷi xỉ vô duyên , lấn chiếm ngang ngược đất công hoặc lề đường...

Tôi thấy Sàig̣n bị ô nhiễm trầm trọng với hằng triệu tiếng động cơ, ngày đêm đinh tai nhức óc và 3.000.000 chiếc Honda - phun khói mịt mù - chưa kể đến xe hơi..Và hệ thống cống rănh lạc hậu.. mỗi khi trời mưa lớn - nước rút không kịp, ứ đọng tràn ngập nhà cửa. Hệ thống đổ rác c̣n lạc hậu.. không đáp ứng nổi nhu cầu thải rác của 8.000.000 dân nhung nhúc như kiến.. Sàig̣n đầy dẫy những hàng ngoại do công ty ngoại quốc sản xuất tại chỗ..hàng lậu của Trung quốc tràn vào vô số kể.. Máu kinh tế Việt Nam bị loăng ra. Nhưng chế độ xă nghĩa im thin thít chịu trận, không dám một lời phản kháng. Một chiếc xe Honda nhăn hiệu Trung quốc giá khoảng chừng 1000 đô la Mỹ..chưa kể hàng Trung quốc lậu thuế, rẻ mạt.. Thuốc lá và bia - bia nội, bia ngoại - có đủ.. Nhậu và hút là 2 cái mốt b́nh dân thời thượng nhứt ở Sàig̣n. Đảng viên, cán bộ - giai cấp thống trị - nhậu.. Già nhậu, trẻ nhậu... con nít cũng tập tành nhậu. Hút th́ khỏi nói.. Giai cấp cán bộ răng đen mă tấu bây giờ là giai cấp nắm thống trị - đă lột xác - không c̣n quấn thuốc rê, bập bập phà khói mịt mù nữa - mà lúc nào cũng lấp ló một gói 3 con 5, Craven A, trong túi. Lănh đạo hút, cán bộ hút, dân chúng hút - thậm chí con nít 9, 10 tuổi ở đồng quê cũng ph́ phà điếu thuốc một cách khoái trá.. Các hăng bia và thuốc lá ngoại quốc đă t́m được một thị trường tiêu thụ béo bở. Cán bộ lớn cũng âu phục cà vạt hẳn hoi, xe hơi bóng loáng.. nhưng bộ răng hô, mái tóc bạc thếch, và nước da mốc mốc.. cũng không dấu được nét thô kệch của một anh nhà quê lên Tỉnh.

Tôi c̣n thấy Sàig̣n với hiện tượng " tiếm công vi tư" lộng hành, ngang ngược của Công an đến độ dân chúng quen thuộc, xem là một chuyện đương nhiên như chuyện hối lộ đă trở thành cái lệ... bất thành văn trong chế độ xă nghĩa. Chiếm đoạt một nửa công viên, xây nhà gạch dùng làm quán cà phê.. Chưa thỏa măn - ban đêm c̣n dọn thêm bàn ghế trên sân cỏ của phần công viên c̣n lại và thắp đèn màu trên mấy chậu kiểng cho thêm thơ mộng.. Ông chủ bự nầy chắc chắc không phải là dân thường. Ông lớn nầy xem công viên như đất nhà của ông vậy.Ai có dịp đi ngang qua mũi tàu - nơi gặp gỡ của 2 đường Nguyễn Trăi và Lê Lai cũ, ngang hông nhà thờ Huyện Sĩ - th́ rơ.

C̣n nhiều.. rất nhiều chuyện lộng hành chiếm đất công, lấn lề đường nhan nhản ở khắp Saig̣n. Chỉ đưa ra vài thí dụ cụ thể : Một công thự tại vườn Tao đàn ( có lẽ là nhà cấp cho viên Giám đốc Công viên Tao đàn) - mặt tiền ngó vào trong - mặt hậu nh́n ra phía đường Nguyễn Du (Taberd cũ ) - bèn có màn trổ cửa mặt sau nhà, xây thêm phía sau thành 2 căn phố thương măi mặt tiền ngó ra đường Nguyễn Du, trị giá mỗi căn, nhiều trăm ngàn mỹ kim - ngon ơ! Tương tự như vậy - ở góc đường Thành Thái và Cộng Ḥa cũ... trước sân nhà của ông Hiệu Trưởng trường Quốc gia Sư Phạm trước 75 - phố thương măi, quán xá la liệt chiếm mất mặt tiền. Ngang ngược và lộng hành nhứt là 2 căn phố thương măi bên hông trường Trương minh Kư, đường Trần hưng Đạo, chễm chệ xây lên ngay bên góc phải sân trường như thách đố dân chúng..C̣n trên lề đường khá rộng trước câu lạc bộ CSS cũ, bây giờ là câu lạc bộ Lao động - nhiều gian hàng thương măi bán quần áo, giày vớ thể thao.. buôn bán ầm ĩ, náo nhiệt suốt ngày.

Công an chiếm đất công, xây nhà tư. Công viên, lề đường trước nhà dân là đất riêng của Công An. Công an sử dụng làm chỗ gửi xe, bịt kín cả lối đi vào nhà. Không ai dám hó hé. Im lặng là an toàn.Thưa gửi là dại dột. Mà thưa với ai?Tất nhiên là phải thưa với công an.Không lẽ công an xử công an? Tướng CS Trần Độ phản ảnh c̣n rơ rệt hơn : "... Xă hội Việt Nam ngày nay là một xă hội vô pháp luật mà phần đầu tiên gây ra là Đảng. Không thể nào chống tham nhũng được v́ nếu Đảng chống tham nhũng th́ Đảng chống lại Đảng sao?"("Nhật kư Rồng rắn" của Trần Độ ).

Nón cối, nón tai bèo, dép râu, áo chemise xùng x́nh bỏ ngoài chiếc quần màu *** ngựa của người cán bộ CS ngơ ngác khi mới vào Sàig̣n - đă biến mất.. Cũng không c̣n thấy những chiếc áo dài tha thướt của những cô gái đi dạo phố ngày cuối tuần trên các đại lộ Lê Lợi, Lê thánh Tôn, Tự do những ngày trước 75 nữa. Thay vào đó là một đội ngũ phụ nữ - mũi và miệng bịt kín bằng "khẩu trang", găng tay dài đến cùi chỏ, cỡi Honda chạy như bay.. trên đường phố.

Tôi c̣n thấy những người nghèo khổ chở trên chiếc xe thồ, những thùng carton và bao túi nylon, chồng chất lên nhau cao ngất như sắp đổ xuống...những bà cụ già, những cậu bé tuổi đáng được ngồi ở ghế nhà trường.. những anh phế binh cụt tay, cụt chưn, lê lết trên một miếng ván gỗ... đi bán vé số (một cách ăn xin trá h́nh )... những em bé mặt mũi lem luốc đang bươi những đống rác để lượm các bao nylon, lon coca, chai bia đem về bán.. hay những em bé rách rưới lang thang trước những tiệm ăn.. chờ khách ăn xong nhào vô bưng tô súp cặn húp vội đỡ ḷng..c̣n những trẻ khác - mắt láo liên trông chừng công an, tay ch́a chiếc hộp, làm dấu mời khách đánh giày -..những em bé gái đang h́ hục đẩy khách lên đồi cát bằng miếng ván có gắn bánh xe ở "Đồi cát bay" Phan Thiết. Hỏi "sao em không đi học"? - trả lời : "Nhà không đủ cơm ăn, con làm cái nầy để kiếm thêm cơm ăn.".. Nhiều bà mẹ nhăn nhó ôm thằng bé mặt mày xanh lét, không c̣n chút máu, chờ suốt buổi sáng.. trước tiếng quát tháo ầm ĩ.. vẫn chưa tới phiên ḿnh vào bệnh viện chữa trị cho con.. Nghe nói mấy năm trước đây có nhiều bà mẹ đứng trước bệnh viện Chợ Rẩy chờ bán máu ḿnh để qua cơn đói khổ ngặt nghèo như nhà văn Trần trung Đạo đă mô tả..Lại nghe một bệnh nhân dứng cạnh đó, cũng chờ đến lượt ḿnh, than thở : " Ở đây là vậy đó ông ơi! Chửa bệnh phải có tiền - trước nhứt phải qua cửa - lọt qua cửa th́ c̣n nhiều khâu - khâu nào cũng phải ch́a tiền. Muốn sống - phải có tiền.Chết cũng phải có tiền.

Bộ mặt Sàig̣n "đổi mới" bằng những khách sạn lộng lẫy, những câu lạc bộ thời thượng, những phố xá thương măi sang trọng, những hiệu kim hoàn lóng lánh kim cương, những nhà hàng ăn vĩ đại, những vũ trường cực kỳ tráng lệ, những biệt thự đồ sộ nguy nga mới xây bằng vật liệu ngoại đắt tiền.. trang trí cây cảnh như một mảng vườn Thượng uyển của vua chúa ngày xưa.. những xe hơi bóng loáng nhởn nhơ trên đường phố - nhiều người chóa mắt.. choáng váng, cho là "Việt Nam bây giờ tiến bộ quá". Riêng Phó thường dân tôi tự nghĩ : Như vậy có phải là tiến bộ không? Sự tiến bộ của một nước cần phải nh́n về nhiều mặt : Mặt y tế và giáo dục, mặt đời sống vật chất và tinh thần của dân chúng.. Lợi tức đầu người của Việt Nam - theo thống kê của báo The Economist - bằng : 555 US $ năm 2007 ( Hà Nội bốc lên 730 US $ )chỉ hơn Lào và Cambodia chút đỉnh. So với các nước láng giềng : Thái Lan : 2550 US $ - Phi luật Tân : 1040US$ - Nam Dương : 1160US$.Tân gia Ba 24840US$.( The Economist World, năm 2007 - p.158, 176, 238 ) - Việt Nam c̣n lẹt đẹt đàng sau rất xa. Và trước bộ mặt thay đổi choáng ngợp nầy - nếu đặt câu hỏi : Ai là chủ nhân của những xe hơi, khách sạn- vũ trường, những thương hiệu lớn, những biệt thự lộng lẫy kia? - th́ câu trả lời không sợ sai lầm là của cán bộ đảng viên (tại chức hoặc giải ngũ) hoặc con cháu thân nhân của họ. Và ở thôn quê - giai cấp giàu có bây giờ là ai? giai cấp địa chủ là ai? Có phải do của cải của ông cha để lại hay do sự kinh doanh tự do, mua bán làm ăn mà có ?


HIỆN TƯỢNG NGƯƠI BẮC XĂ HỘI CHỦ NGHĨA CHIẾM HỮU

TOÀN BỘ PHỐ XÁ THƯƠNG MAI QUAN TRỌNG Ở SÀIG̉N


KHỐNG CHẾ MỌI LĂNH VỰC TRỌNG YẾU Ở MIỀN NAM ..

Cho dù núp dưới cái hào quang chiến thắng "đánh Tây, đuổi Mỹ" - cho dù che giấu, lấp liếm, giải thích thế nào chăng nữa - th́ dân miền Nam ( gồm cả Nam lẫn Bắc theo chế độ Tự Do ) vẫn thấy một sự thật. Sự thật đó là người Bắc XHCN tràn ngập, chiếm hữu toàn bộ phố xá thương măi trọng yếu của Sàg̣n. Làm sao nói khác được khi đi một ṿng quanh Sàig̣n.. và các khu phố sầm uất nhứt.. vào những hiệu buôn lớn để mua hàng hay hỏi han chuyện tṛ th́ thấy toàn là người Bắc Cộng sản - từ cô bán hàng đến bà chủ ngồi phía trong - cũng toàn là người của xă hội chủ nghĩa miền Bắc. Các tiệm buôn lớn trước 75- như các tiệm vàng Nguyễn thế Tài, Nguyễn thế Năng, Pharmacie Trang Hai, tiệm Émile Bodin của bầu Yên, nhà hàng Bồng Lai, Thanh Thế, Nguyễn văn Đắc, Phạm thị Trước.. hiện nay, một số đă đổi bảng hiệu hoặc xây cất lại..nhưng đều do người miền Bắc XHCN làm chủ. Các cơ sở khác như nhà hàng ăn lớn, tiệm phở, công ty thương nghiệp, dịch vụ lớn, những tiệm buôn bán dồ nhập cảng v.v.. cũng đều do người Bắc XHCN chiếm giữ..

Tuy không có con số thống kê chính xác nhưng tự ḿnh đi đếm hàng trăm tiệm buôn sang trọng quanh các khu phố lớn ở Sàig̣n.. th́ khám phá ra được chủ nhân là người Bắc XHCN. (Tất nhiên là vợ con, thân nhân cán bộ lớn ).Những gái Bắc XHCN bán hàng là con cháu của chủ nhân người Bắc CS ( do các cô tự nói ra ). Các cô chiêu đăi viên trên phi cơ VNHK đều là người Bắc thân nhân hay con cháu cán bộ - dĩ nhiên - vẻ mặt lạnh lùng, hách dịch với người Việt Nam và khúm núm lịch sự với khách ngoại quốc..Cán bộ, công nhân viên trọng yếu - cũng đều là người Bắc - trừ một số cán bộ gốc miền Nam tập kết - theo đoàn quân viễn chinh vào đánh chiếm miền Nam - th́ cũng kể họ là người XHCN miền Bắc. Hệ thống quyền lực từ trên đến dưới - từ Trung ương đến địa phương - từ Tỉnh thành đến quận lỵ, thị trấn, làng xă gần - đều do đảng viên người miền Bắc XHCN - nắm giữ.Những công Ty dịch vụ có tầm cỡ, những công Ty thương măi sản xuất lớn - điển h́nh là một công Ty vận tải và du lịch có đến 6000 xe hơi đủ loại..chủ nhân cũng là người Bắc XHCN.Từ chính trị đến văn hóa, từ giáo dục đến truyền thông, từ nhà cầm quyền cai trị đến chủ nhân cơ sở thương măi, sản xuất - cũng do người miền Bắc XHCN nắm giữ.

Đó là sự thật trước mắt ai cũng thấy. C̣n những vàng bạc, kim cương, đô la, tài sản tịch thu, chiếm đoạt được trong các cuộc đánh tư sản, cải tạo công thương nghiệp - nhà cửa của tù cải tạo, của dân bị đuổi đi kinh tế mới, những tấn vàng của VNCH để lại những lượng vàng thu được từ những người vượt biên bán chánh thức - tài sản những người thuộc diện tư sản - toàn bộ tài sản nầy từ Saig̣n đến các Tỉnh miền Trung, miền Nam - được đem đi đâu? - Không ai biết.

Thông thường - những của cải nầy phải được sung vào công quỹ - để làm việc công ích như các ông cộng sản thường rêu rao bằng những mỹ từ đẹp đẽ.. Thế nhưng - sự thật trước nhứt - là các ông đem chia chác nhau. Chia nhau một cách hợp hiến và hợp pháp theo Luật pháp XHCN ( Đọc Đất đai-Nguồn sống và Hiểm Họa của Tiến sĩ Nguyễn thanh Giang). Ông lớn lấy tài sản lớn. Ông nhỏ - nhà cửa nhỏ. Có ông cán bộ trung cấp chiếm hữu đến 4, 5 căn nhà. Ở không hết... đem cho công Ty ngoại quốc thuê. Điều phổ biến nhứt là các ông cán bộ nầy - v́ lo sợ cái ǵ đó - bèn đem " bán non" những căn nhà đó lấy tiền bỏ túi trước. Một căn nhà của một viên chức tù cải tạo đă sang tay đến 3 đời chủ. Nhà cửa thuộc diện tù cải tạo là dứt khoát phải tịch thu - không ngoại lệ. Những trường hợp con ruột có hộ khẩu chánh thức c̣n được phép ở lại - là những biện pháp vá víu.Chủ quyền căn nhà nầy là Nhà nước XHCN.

Không chỉ có những người thuộc diện cải tạo công thương nghiệp, tù cải tạo, vượt biên mà người dân thường có nhà cửa phố xá..đều bị "û giải phóng" ra khỏi nhà bằng nhiều chánh sách : Đuổi đi kinh tế mới, dụ vào hợp tác xả tiểu công nghiệp, mượn nhà làm trụ sở, cho cán bộ vào ở chung( chủ nhà chịu không nổi... phải bỏ đi ), đổi tiền để vô sản hóa người dân, khiến họ bắt buộc phải bán tất cả những ǵ có thể bán để mua gạo ăn, cuối cùng chịu không nổi, phải bán nhà với giá rẻ bỏ..để vô hẻm ở, ra ngoại ô hoặc về quê... Cán bộ hoặc thân nhân cán bộ miền Bắc XHCN tràn vào "mua" nhà Saig̣n với giá gần như cho không...và bây giờ là chủ những căn nhà mặt tiền ở Saig̣n.

Mang xe tăng T.54, cà nông Liên xô, AK Trung cộng, đẩy hàng hàng lớp lớp thiếu niên "xẻ dọc Trường Sơn" bằng máu, nước mắt và xác chết... vào xâm chiếm miền Nam . Chiêu bài là "giải phóng" nhân dân miền Nam - nhưng sự thật khó chối căi được - là vào để chiếm đoạt tài sản, đất đai, của cải, đuổi dân Saig̣n ( gồm cả người Nam lẫn Bắc theo chế độ Tự Do ) ra khỏi Thủ Đô bằng nhiều chánh sách khác nhau - để bây giờ chính các ông đă trở thành những nhà tư bản đỏ triệu phú, tỉ phú đô la, vàng bạc kim cương đầy túi - những ông chủ công Ty có tầm vóc, những địa chủ đầy quyền lực.. Trương mục ở nước ngoài đầy nhóc đô la. Con cái du học ngoại quốc.( Trường hợp con Thủ Tướng CS Nguyễn tấn Dũng đang du học Mỹ là trường hợp điển h́nh). Như vậy hành vi nầy gọi là ǵ?Trong những lúc canh tàn rượu tỉnh - một ḿnh đối diện với lương tâm thuần lương của ḿnh - các ông tự gọi ḿnh đi.

Đến thời "mở cửa" - cơ hội hốt tiền c̣n nhiều hơn..gấp bội. Tư bản ngoại quốc ồ ạt đầu tư, khai thác dầu khí, thâu đô la Việt kiều về thăm quê hương - đô la khách du lịch ngoại quốc, bán đất cho Công Ty ngoại quốc xây cất cơ xưởng, cấp giấy phép các công Ty ngoại quốc, các dịch vụ đấu thầu xây cất cầu cống, làm đường sá, xây cất đại công tác. Những món nợ kếch xù từ Ngân hàng thế giới, từ quỹ tiền tệ quốc tế - những món nợ trả đến mấy đời con cháu cũng chưa dứt.. Những đại công tác nầy mặc sức mà ăn.. no bóc ké.. Nhiều công tŕnh vừa xây cất xong..đă muốn sụp xuống v́ nạn ăn bớt vật liệu. Một thí dụ diễn h́nh : Một bệnh viện gần chợ "û cua" Long Hồ - quê hương của Phạm Hùng - nước vôi c̣n chưa ráo.. đă muốn sụp. Hiện đóng cửa không sử dụng được.

Hiện tượng người Bắc XHCN khống chế toàn bộ, làm chủ nhân ông mọi lănh vực, chiếm hữu nhà cửa, phố xá thương măi ở những khu thương măi quan trọng nhứt - là một sự thật không thể chối bỏ. Cán bộ lớn đă trở thành những nhà tài phiệt đầy quyền lực - những ông chủ lớn giàu có nhứt lịch sử. Trong khi dân chúng miền quê - nhứt là miền Nam - ngày càng nghèo khổ, thất nghiệp kinh niên.. Khoảng cách giàu nghèo càng lớn - đời sống cán bộ và dân chúng càng ngày cách biệt..Giàu th́ giàu quá sức. Nghèo th́ nghèo cùng cực.

Nhà văn - bác sĩ Hoàng Chính - gọi thời kỳ sau 75 là thời "Bắc thuộc" - "Năm Bắc thuộc thứ 2 : Lưu vong tại quê nhà trong cái đói lạnh. - Năm Bắc thuộc thứ 6 : Cầu cho em nhỏ 10 tuổi đầu đủ cơm ăn giữa bầy thú hát điên cuồng chuyện thù oán. - Năm Bắc thuộc thứ 12 : Trong ngục thất quê hương ấy, có những bộ xương thôi tập khóc cười.."

Miền Bắc XHCN đem quân xâm chiếm miền Nam để khống chế nơi đó bằng sự đô hộ hà khắc và tinh vi.

BỘ MẶT THÔN QUÊ MIỀN NAM

Có nh́n tận mắt, nghe tận nơi, mới h́nh dung được khuôn mặt miền Nam sau 32 năm dưới chế độ cọng sản. Để được trung thực - người viết ghi những điều thấy và nghe - không b́nh luận - tại những nơi đă đi qua. Thôn quê miền Nam - những làng xóm gần tỉnh lỵ quận lỵ đă có điện. Những làng xă xa xôi hẻo lánh vẫn c̣n sống trong sự tăm tối. Đường sá có tu sửa phần nào..Đường ṃn đi sâu vào thôn xóm được lót bằng những tấm dalle lớn (đường xóm Cái nứa, Cái chuối xă Long Mỹ VL), xe Honda và xe đạp chạy qua được. "Cầu tre lắt lẻo", cầu khỉ được thay thế bằng cầu ván, cầu đúc (vật liệu nhẹ). Cầu tiêu công cộng trên sông các chợ quận (Cái bè, Cái răng ) nay không c̣n thấy nữa. Nhà cửa dọc theo bờ sông Cần Thơ - chen vào những nhà gạch ngói, nhà tôn - c̣n nhiều nhà lá nghèo nàn. Tương tự như vậy - dọc theo bờ sông Long hồ - một số nhà gạch nhỏ mới cất..xen kẻ những mái lá bạc màu. Vùng Trà ốp, Trà cú (Vĩnh B́nh), chợ Thầy Phó (Vĩnh Long ) nhiều nhà gạch mới xây nhưng vẫn không thiếu nhà lá, nhà tôn. Đường ṃn chạy sâu vào thôn xóm vẫn c̣n đường đất lầy lội vào mùa mưa nước nổi..

Hai bên đường xe chạy từ Mỹ Tho, Cao Lănh, Châu Đốc, Hà Tiên, Rạch Giá, Cần Thơ. Nh́n chung - có một sự thay đổi rơ rệt. Nhà cửa, hàng quán dầy đặc, động cơ ồn ào, người ta chen chúc.. Cảm giác chung là ngột ngạt, khó thở. Những vườn cây xanh um bên đường đă biến mất..hoặc thụt sâu vào trong, không c̣n thấy nữa.Không c̣n vẻ đẹp thiên nhiên ngày nào của vườn xoài cát sai oằn, mát mắt vùng Cái Bè, An Hữu, vườn mận Hồng Đào chạy dài hàng mấy cây số ở Trung Lương..

Dưới sông - từ kinh Vĩnh Tế chảy dài ra sông Tiền Giang - hai bên bờ toàn là nhà sàn, phía sau chống đỡ sơ sài bằng những trụ cây tràm. Mỗi nhà hoặc 2, 3 nhà đều có cầu tiêu tiểu bắc phía sau. Tắm rửa giặt giũ, múc nước lên uống, phóng uế - cũng cùng trên một ḍng sông. Không có ǵ thay đổi. Làng Chàm c̣n gọi là chà Châu Giang cũng c̣n đó. Cũng nghèo như trước. Những chiếc ghe vừa dùng làm nhà ở, vừa là hồ nuôi cá.. Basa, cá điêu hồng v.v.. ở dọc bờ sông khá dài..Dường như ngành nầy hoạt động khá mạnh. Dọc trên những nhánh phụ lưu của 2 con sông Tiền và sông Hậu - người ta không c̣n thấy bóng dáng của những cô gái thướt tha trong chiếc áo bà ba và chiếc quần lănh Mỹ A, chèo ghe tam bản, bơi xuồng như thời trước 75 nữa.. Hỏi một ông già tên Ph. tại Cái Răng, được trả lời : "û Đi lấy Đại Hàn, Đài Loan hết rồi ông ơi!" Tôi hỏi thêm : "Các cô gái có nghe nhiều người bị gạt bán vào ổ măi dâm, nhiều cô gái bị chồng bắt làm lao động khổ sai, bị ngược đăi, đánh đập.. các cô gái nầy không sợ sao ông? - "û Biết hết - mấy cổ biết hết, báo Tuổi trẻ đăng hàng ngày. Nhưng cũng có những cô có chồng Đại Hàn, cho tiền cha mẹ xây nhà gạch. Cô khác thấy vậy ham. Phần nghèo, phần không có việc làm kinh niên. Họ liều đó ông.Biết đâu gặp may." Câu chuyện gái Việt lấy chồng Đại Hàn, Đài Loan hiện không ai là không biết.

Tờ Tuổi trẻ - số ra ngày mùng 1 Tết năm Đinh Hợi - trong bài : "Nỗi đau từ những con số"- có nói đến số phận của 65000 phụ nữ đang làm vợ những ông chồng Đài Loan già, tàn tật đui mù, làm vợ tập thể cho cả gia đ́nh cha lẫn con.Cũng do tờ báo nầy : "Tại một tổ chức kết hôn lậu, hàng chục cô gái đang "bày hàng" để 2 ông Hàn quốc tuyển chọn làm vợ và 118 cô gái khác đang nằm, ngồi, lố nhố chờ đến lượt ḿnh " Và cũng do tờ Tuổi Trẻ số phát hành ngày 25-04-2007, viết : "Hơn 60 cô gái, tuổi từ 18 đến 20 từ miền Tây Nam bộ lên Saig̣n để dự tuyển.Các chàng rể Hàn Quốc được quyền soi xem kỷ, chú ư đến cả từng vết thẹo trên thân thể cô gái.Dịch vụ môi giới hôn nhân lậu có chiều hướng gia tăng.Chỉ trong ṿng nửa tháng mà Công An đă phát hiện 3 vụ môi giới hôn nhân trái phép ở quận 6, 10 và Tân B́nh với gần 400 lượt cô gái hiện diện.Thậm chí - những cô gái được xe ôm chở tới địa điểm dồn dập gây náo loạn cả xóm".

Người viết có lần lang thang trên đường Nguyễn tri Phương t́m quán ăn cơm trưa, có chứng kiến tại chỗ :Từng cặp trai gái lố nhố xếp hàng đôi trước cửa một trường học, để lần lượt vào trong. Hỏi một người trung niên lái xe Honda ôm, được anh trả lời : "Đó là những người con gái đi lấy chồng Đài Loan và Đại Hàn. Hàng bên trong là những đang làm thủ tục xuất ngoại theo chồng. Hàng bên ngoài là những người đang vào kư giấy hôn thú sau khi đă qua các cửa ải môi giới và thủ tục tuyển lựa". Tôi nh́n kỹ các cô gái nầy tuổi rất trẻ.. khoảng chừng 18 đến 20..đứng cặp với những anh Tàu già sồn sồn- có một người tàn tật. Không thấy có thanh niên trẻ. Nh́n cách ăn mặc và nghe họ nói chuyện - tôi đoán chừng họ đến từ miền Tây Nam Bộ. Đây là tổ chức môi giới chánh thức có giấy phép hành nghề.

Song song với tổ chức chánh thức, c̣n có một tổ chức "môi giới hôn nhân lậu"- sự thật là một tổ chức buôn người, chuyên đi dụ dỗ trẻ em và gái, nói gạt là đi bán hàng hay đi làm việc tại các cơ xưởng ngoại quốc nhưng là để bán thẳng vào các ổ măi dâm ở Kampuchia, Thái Lan, Ma cau.. để nơi đây huấn luyện trẻ em làm nô lệ t́nh dục..các cô gái làm điếm.. hoặc bán cho người Tàu bỏ tiền ra mua nô lệ.. Tất nhiên là phải có sự tiếp tay che chở ăn chia của Công An. Nói là lậu nhưng thật ra là nhan nhản xảy ra hằng tuần-thậm chí hằng ngày trước mặt dân chúng tại các quận B́nh Thạnh, quận 11..Sàig̣n.

Cho dù chánh thức hay lậu.. hậu quả cũng gần giống nhau. Chánh thức th́ có giấy phép, có công an làm thủ tục, chánh phủ thu tiền lệ phí. Lậu th́ lén lút với sự che chở của Công An. Hậu quả gần giống nhau. Nhiều cô gái về làm vợ mấy tên Đài Loan, Đại Hàn bị ngược đăi, đánh đập tàn nhẫn - ban ngày làm nô dịch.. ban đêm phục vụ t́nh dục.. rồi bán vào động măi dâm lấy tiền gở vốn lại..( Trại cứu giúp nạn nhân của cha Hùng ở Đài Bắc là một bằng chứng ) C̣n lậu th́.. bán thẳng vào ổ điếm. Biết bao nhiêu thảm cảnh.. biết bao nhiêu bi kịch thương tâm làm rúng động lương tâm nhân loại.Cựu Quốc Trưởng Sihanouk không giấu được nỗi xót xa trước thảm cảnh người phụ nữ Miên làm vợ mấy thằng Tàu..lên tiếng kêu gọi họ trở về nước. Không thấy Việt Nam nói nửa lời! Những cô gái nầy có biết những thảm kịch đau thương, những sự hành hạ, ngược đăi, đánh đập.. nầy khi lấy chồng Đài Loan, Đại Hàn không? Có bị cưỡng bức, bị dụ dỗ hay tự nguyện? Cha mẹ có đồng ư hay cản trở? Nguyên nhân nào đă thúc đẩy họ dấn thân vào con đường hiểm nguy, tương lai mù mịt..?

Trừ những trường hợp bị dụ dỗ qua đường dây buôn người - những người con gái này thật sự là họ TỰ NGUYỆN. Họ c̣n phải vay tiền mua sắm, ăn diện, hối lộ để được giới thiệu. Nhưng nguyên nhân nào thúc đẩy họ đi lấy chồng Đài Loan, Đại Hàn?

Có thể có nhiều nguyên nhân phức tạp. Phó thường dân tôi chỉ đưa ra vài nhận định thiển cận như sau : Quá nhiều chương tŕnh ngăn chống lũ lụt, chương tŕnh công nghiệp hóa, đô thị hóa..vừa băi, không được nghiên cứu cẩn trọng.. đất đai canh tác bị thu hẹp. Dân số gia tăng..Khối lượng đông đảo người miền Trung, Bắc XHCN tràn vào.. Nông dân miền Nam thiếu đất canh tác.. Các cô gái miền Tây.. quẫn bách v́ không có việc làm kinh niên - cuộc sống vô vọng mịt mờ - có nhiều trường hợp bị thúc đẩy v́ cha mẹ mắng nhiếc, đay nghiến..khi so sánh con gái ḿnh với cô con gái làng bên có chồng Đại Hàn mang tiền về xây nhà gạch cho cha mẹ. Và cũng v́ hấp thụ một nền giáo dục của chế độ CS ( sinh sau 75 ) - những người trẻ tuổi không có ư niệm về luân lư đạo đức cũ.. thang giá trị bị đảo lộn.. nên họ không đặt nặng danh dự, sĩ diện như thời trước.. Do vậy - khi bị dồn vào đường cùng.. họ đành đánh liều nhắm mắt đưa chưn.. Nhưng động lực chánh là nghèo..


NGHÈO...

Là nguyên nhân chánh đưa đẩy các cô gái miền Tây Nam Bộ đi lấy chồng Đại Hàn và Đài Loan... để hy vọng thoát khỏi cảnh đời cơ cực, vô vọng không lối thoát.. Thế nhưng tại sao đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL) - vựa lúa nuôi sống cả nước - sau 32 năm dưới chế độ CS lại trở nên nghèo như vậy - nghèo hơn cả đồng bằng sông Hồng (ĐBSH)? Theo tiêu chuẩn nghèo từng vùng của Tổng cục thống kê Việt Nam - th́ tỷ lệ ĐBSCL năm 1998 : ĐBSC : 37%. ĐBSH : 29%. Năm 2002 : ĐBSCL : 13 %. ĐBSH : 9%.(Nhà x.b Thống kê - Hànội, trang 13 - LVB trích
dẫn ).

Dù theo tiêu chuẩn nào : tiền tệ ( tính bắng tiền hay bằng gạo) - mức sống ( bao gồm lương thực, nhà ờ, mức sống văn hóa ) - ĐBSCL vẫn nghèo hơn ĐBSH - bởi lẽ khi nghèo về lương thực - th́ khó có thể giàu về nhà ở và đời sống văn hóa.

Đó là cái nghèo mà anh Lâm văn Bé đă nh́n qua những con số có giá trị của những chương tŕnh nghiên cứu thống kê khoa học. Và sau đây là cái nghèo miền Nam qua cái nh́n tận mắt, nghe tận nơi của người viết : Cái nghèo ở Việt Nam bao gồm cả thành thị lẫn thôn quê là cái nghèo thiếu trước hụt sau, ăn bữa sáng lo bữa chiều - cái nghèo của một nông dân, nhà dột nát.. khi trời mưa lúc ban đêm..không có chỗ để nằm phải t́m một góc nhà, phủ cái mền rách lên người ngồi run cằm cặp.. trước từng cơn gió lạnh buốt lùa vào căn nhà trống hốc... Cái nghèo của một người đi mượn tiền, mượn gạo.. tới ngày hẹn không tiền trả.. Cái nghèo của một thanh niên thất nghiệp.. cha bị lao phổi không tiền mua thuốc nằm ho sù sụ..mẹ bơi xuồng đi bán bắp nấu không đủ gạo cho một đàn con 4 đứa, mũi dăi ḷng tḥng đang bốc đất cát chơi ngoài sân.

Tục ngữ b́nh dân có câu : Ít ai giàu 3 họ, khó 3 đời.- Có. Tôi quen biết ông Sáu S. làm nghề chài lưới.. ở sông Long Hồ. Đời con là anh Tư Te tiếp nối nghề nầy : nghề đi nhủi tép.. Và trên bờ sông Long Hồ năm nay ( 2007 ) tôi thấy vợ chồng một cậu thanh niên tên M. vừa cặp xuồng vào bến, đem miệng nhủi c̣n dính đầy rong rêu phơi trên mái nhà lá đă nhuộm màu thời gian bạc thếch.. Hỏi thăm th́ té ra là con của Tư Te. Đời ông nội - nghèo! Đời cha nghèo! Đời cháu cũng nghèo! Khó 3 đời đó. Cọng Sản đổi đời cho người giàu thành nghèo - không đổi đời cho người nghèo thành giàu.Người nghèo vẫn tiếp tục nghèo.

Nói chung th́ nông dân Việt Nam chiếm 85% dân số mà đất không đủ để canh tác - c̣n công nghiệp không có khả năng biến nông dân thành thợ thuyền..trong khi dân số lại gia tăng quá tải. Cho nên thất nghiệp không thể tránh. Nghèo là hiện thực. Tiến sĩ Lê đăng Doanh trong một bài phổ biến trên mạng, viết : "Nông dân đă nghèo, đất đă kém đi, nhưng mỗi năm thêm 1 triệu miệng ăn, lấy đâu ra mà ăn. Lao động vất vả mỗi ngày trên 8m2 đất th́ lấy ǵ mà giàu có được? "

MIỀN NAM - 32 NĂM DƯỚI CHẾ ĐÔ C.S.


Kinh tế Việt Nam - trong đó có miền Nam - có chút tiến bộ - so từ thời kỳ bao cấp đến thời kỳ mở cửa. Nhưng chỉ là tiến bộ với chính ḿnh. Đối với các nước khác trong vùng th́ c̣n lẹt đẹt.. cầm lồng đèn đỏ... Và điều quan trọng là sự phát triển nầy có đem lại phúc lợi cho dân chúng qua sự tái phân lợi tức quốc gia, để tài trợ các chương tŕnh y tế, giáo dục - các chương tŕnh tạo công ăn việc làm, phát triển nông nghiệp, xây dựng hạ tầng cơ sở hay không? Hay là phát triển bằng những con số báo cáo rỗng tuếch? Lợi tức tạo được đă bị cả hệ thống của những con virus tham nhũng đục nát cơ thể.. Và hiện tại - muốn phát triển công nghiệp - nhà cầm quyền địa phương - theo lệnh Đảng - mở rộng khu công nghiệp, khu du lịch, đă quy hoạch lấy đất, phá mồ phá mả, chiếm nhà dân một cách bạo ngược.. Ḷng dân phẫn uất, kêu la than khóc.. Oán hận ngút trời xanh! ( 19 Tỉnh miền Nam biểu t́nh khiếu kiện trước trụ sở quốc hội 2 Sàg̣n ). Như vậy có gọi là phát triển không?



KẾT LUẬN

- 32 năm nh́n lại : Người ta thấy miền Bắc đă "giải phóng" dân Sàig̣n ra khỏi đất đai, nhà cửa của họ. Họ phải rút vô hẻm, ra ngoại ô hay về quê bằng nhiều chánh sách khác nhau. "Giải phóng" miền ĐBSCL ra khỏi sự trù phú do thiên nhiên ưu đăi từ nhiều thế kỷ."Giải phóng"quân nhân, viên chức chế độ cũ ra khỏi nhà, để đưa họ vào các trại tù cải tạo hoặc đẩy họ ra biển..."Ư Giải phóng" phụ nữ miền Tây, để họ được tự do đi làm "vợ nô lệ", đi làm điếm ở Kampuchia, TháiLan..

- 32 năm nh́n lại : Người ta thấy Việt Nam trở lại thời kỳ mua bán nô lệ như thời Trung cổ.Phụ nữ Việt Nam bị bán đấu giá trên E-bay Taiwan website(2003) - bị trưng bày trong lồng kính, cũng để bán đấu giá như một con súc vật ở Singapour (2005). Chỉ trong năm 2005 - có khoản 400.000 phụ nữ và trẻ em bị bán ra ngoại quốc. (Theo UNI CEF - LHQ và Bộ Tư Pháp Việt Nam )

- 32 năm nh́n lại : Mượn lời nhà báo Claude Allegre, báo L''expresse ngày 29-8-2002: "Người ta không thể cho qua một cách im lặng những Khơ me đỏ, những trại tập trung ở Cambodia và những cuộc tàn sát man rợ ở đó. Và Việt Nam không được biết đến như là một chế độ nhân đạo hơn. Dưới cái cớ là dân tộc can đảm nầy đă chiến thắng các siêu cường quốc - người ta đi đến chỗ quên đi một nền độc tài đẫm máu đang thực thi trên xứ sở đó "

- 32 năm nh́n lại : Miền Bắc XHCN rơ ràng đă thiết lập một nền đô hộ miền Nam - khắc nghiệt, tinh vi hơn cả thời Pháp thuộc.

Và điều quan trọng trên hết là Việt Nam đang đứng trước hiểm họa mất nước. Một đảng viên kỳ cựu của chế độ Cộng sản lên tiếng cảnh cáo: "Việt Nam đang đứng trước hiểm họa mất nước. Mất cả đất đai, sông núi và dân tộc. Việt Nam sẽ trở thành một tỉnh lẻ của Tàu".

Nguyễn văn Trấn

SilverBullet
12-17-2008, 06:30 PM
Đúng như lời anh SB đă viết. Những bài post trên MGP này sẽ không c̣n là đối thoại riêng tư nữa. Mục đích bài viết của tôi càng lúc càng đi xa chủ đề.
Thôi th́ chủ đề nào cũng được miễn chúng ta luôn ḥa nhă và tôn trọng nhau dù quan điểm không giống nhau.

Bài viết của chị MT và của anh SB có điểm tôi đồng ư có điểm không. Tuy nhiên nếu tách ra từng phần rồi phản bác lại tôi e rằng không phải là cách để chúng ta có thể t́m ra một giải pháp. Mặc dù đó là cách dễ dàng nhất để người đọc đánh giá ai đúng ai sai. Điều này có lẽ không phải là mục đích của MGP và của chúng ta.

Trong bài viết của tôi có câu :”Dù ǵ tôi cũng là người Việt Nam”. Trong bất cứ t́nh huống nào ḍng máu VN của tôi cũng trào dâng lên để lấn áp các t́nh cảm khác. Khi xem thi đấu thể thao, tôi vui buồn v́ sự thành công hay thất bại của đấu thủ VN. Màu cờ của người ấy mang là vàng hay đỏ tôi coi nhẹ. Khi đọc tin một người VN bị bắt v́ ăn cắp đồ ở siêu thị tôi xấu hổ và buồn vô cùng. Người VN ấy là ai..màu vàng hay màu đỏ tôi cũng xấu hổ lây. Đất nước nào cũng vậy, có khi thăng có khi trầm. Không phải mỗi khi đất nước thay đổi là ḍng máu VN của chúng ta cũng thay đổi theo. Tôi ngàn lần không muốn xử sự như là một người ngoại quốc đối với những tang thương của đất nước.

Rơ ràng tôi không phản đối các bài viết vạch ra những sai trái của chính quyền VN bây giờ. Ngày xưa trước năm 1975 chúng ta cũng từng làm như vậy. Chuyện chống đối với chính quyền đương trị là một chuyện gần như là đương nhiên trong bất cứ thời đại nào và với bất cứ chế độ nào. Mặc dù ai cũng biết nó là một con dao hai lưỡi.
Những bài viết như vậy đương nhiên là cần thiết và cần phải được khai thác. Tuy nhiên, chúng ta hăy đặt lại vấn đề. Chúng ta nhắm vào ai và có mục đích ǵ? Nếu chỉ muốn vạch ra cho người dân trong nước thấy những tệ hại đang xảy ra là do tắc trách của chính quyền CS, chúng ta nên đắn đo từng câu nói. Phải chứng tỏ cho họ thấy là chúng ta đang quan tâm tới đời sống của họ. Đang muốn gíúp họ t́m ra một đường hướng giải quyết. Không nên châm biếm, mỉa mai ..kể cả thái độ chấp nhận buông xuôi của họ.

Làm chính trị phải dựa vào dân. Nhưng cũng phải chứng tỏ cho họ thấy là ḿnh có khả năng d́u dắt họ tới thành công. Đừng kỳ vọng họ tự đoàn kết đứng lên lật đổ chính quyền khi mà ḷng họ vẫn hoang mang. Khi mà chưa ai có đủ tầm vóc để họ tin tưởng, để họ hi sinh.

Tôi đi tù v́ những hành động chống đối lại với CS. Tôi vượt biên v́ mạng sống của tôi bị đe dọa. Thế nhưng nếu người dân ở trong nước v́ một may mắn nào đó có được một đời sống sung túc hơn tôi cũng hết sức vui mừng. Ngược lại v́ lư do nào đó khiến đời sống của họ thê lương hơn ḷng tôi thực sự cũng không vui.
dp







Nếu chúng ta là những người làm chính trị (politicians = làm chính trị chủ động và có ư thức) th́ anh ĐP nói rất đúng . Phải làm như vậy! Không có chi để "bàn" thêm.

Nhưng mặt khác, trên cương vị của một người con dân Việt Nam th́ chúng ta đều b́nh đẳng với nhau về quyền lợi và bổn phận ... v..v . Nói khác, tất cả chúng ta đều PHẢI quan tâm đến đất nước, PHẢI tham gia , đóng góp ... như khả năng . Tham gia, đóng góp ... vừa là bổn phận vừa là quyền lợi. Một người quan tâm đến quyền lợi của ḿnh th́ phải quan tâm đến chính trị, phải tham gia đóng góp ... để làm cho chính quyền, ... và mọi mặt của đất nước ... tốt hơn như có thể.

Nhưng rất tiếc, phần lớn dân VN vẫn chưa nhận thức được điều này: "Khi quyền lợi chung của quốc gia bị mất th́ quyền lợi riêng cũng sẽ không c̣n" (miền Nam đă là một thí dụ và khi VN trở thành "giống giống" Tây Tạng th́ hối hận sẽ quá muộn cho toàn dân VN).

Cho nên "chờ đợi" và muốn người khác"'babysitter" ḿnh không phải là một thái độ chính trị đúng đắn mà phải "tự xét & tự giúp" ḿnh trước ... tự t́m thầy, t́m thuốc để chửa trị bệnh và giúp người khác (bạn bè, đồng bào ... của ḿnh) chửa trị bệnh... Nhưng đây lại là thực tế ( chờ đợi người khác) cũng như tŕnh độ nhận thức về chính trị, nhận thức sự liên quan giữa quyển lợi và bổn phận của người VN c̣n yếu kém, lại "nhắm mắt buông xuôi", không chịu t́m hiểu, tham gia và học hỏi thêm ... là một sự thực ...
Đây đă là một lư do chính tại sao dân VN đă bị vixi "gạt gẫm" (dễ dàng) và cs hiện nay vẫn c̣n nắm quyền cai trị đất nước VN được .

SB xem "bài viết" của anh th́ anh, SB .. và một số người khác trong MGP quan tâm đến VN, có thể liệt (sắp) vào loại người làm chính trị kiểu "bị động và có ư thức" ( = không phải politicians, PHẢI tham gia "làm" chính trị v́ cái mũi "hơi bị thính" và dễ bị "dị ứng" với những mùi khó ngửi, những bất công của xă hội) . Cho nên, hầu hết chúng ta cứ "oánh vơ tự do" với những sai trái, nhân nhượng/ không nhân nhượng, cân nhắc lợi hại không được chính xác ... như những người làm chính trị chuyên nghiệp . Phải thẳng thắn & thành thực nh́n nhận là chúng ta (loại người làm chính trị bị động và có ư thức) c̣n THIẾU khả năng để babysitter người khác cho "đúng" với mọi trường hợp (chẩn bệnh và cho thuốc đúng với liều lượng) ... V́ vậy, càng nhiều người nhận thức được bổn phận & quyền lợi ... và số lượng tham gia càng đông th́ : 1) tŕnh độ chính trị của cá nhân cũng như tập thể ngày càng được nâng cao về cả phẩm lẫn lượng (do học hỏi nhau và bổ sung những mặt khiếm khuyết); 2) biết đâu, nước VN sẽ hết cơn bĩ vận, những tài năng, những "anh thư/ hào kiệt" (có Tài, có Tâm, và thực ḷng v́ nước, v́ dân ... ) sẽ xuất hiện/được khám phá ... etc để dẫn dắt dân VN thoát khỏi cơn quốc nạn cs này !:thumbs:

Facts:
- Anh nói cho thuốc liều nhẹ, it đắng không sợ bị phản ứng ngược, thêm vào chút đường cho ngọt ... bịnh sẽ từ từ hết . Có thể đúng và có thể sai . Nếu đúng th́ tốt, chẳng c̣n chi để nói thêm. Nhưng ngược lại, có thể v́ thuốc không đủ lượng, kéo dài thời gian ... bịnh biến chứng ... nặng thêm. Mất cơ hội, để chửa bịnh ... Nên nhớ, cơ hội & thời gian là những yếu tố (factors) rất quan trọng. Thí dụ như Việt Nam bị "bắc thuộc" nữa, hoặc khi đuổi được cs th́ đất nước đă tan hoang (hiện giờ so với láng giềng VN đă chậm gần thế kỷ rồi) . Tuổi trẻ là rường cột và tương lai của đất nước .. và như chúng ta đều biết và đồng ư là cách trồng người của csVN sẽ cản trở ( & tiêu diệt) tri thức của tuổi trẻ VN ... CHÚNG TA ĐI LÙI HOẶC DẬM CHÂN TẠI CHỖ TRONG KHI BẠN BÈ NĂM CHÂU CHẠY ... TH̀ VIỄN ẢNH CỦA VN .. anh, tôi, và bất cứ ai khác cũng có thể thấy được trước rồi ... SB th́ nói "thuốc đắng đả tật", thẳng tay phê phán với mọi sai trái. Đúng , bịnh nhân chịu uống thuốc th́ có thể dứt bệnh rất mau. Ngược lại, bệnh nhân từ chối , chẳng chịu uống thuốc .. th́ thuốc hay thầy giỏi cũng vô dụng. Phí công sức và uổng tâm lực ... Thêm sự thực khác nữa, là bịnh của dân VN có quá nhiều loại/hạng ... do hoàn cảnh lịch sử của VN ...=> Nên càng khó 'chẩn bệnh và ra toa' cho đúng.

- "Babysitter" người khác , đây thường là tài năng của những người làm chính trị chuyên nghiệp ( chủ động và có ư thức) . Nhưng đây là con dao nhiều lưỡi chứ không phải chỉ 2 lưỡi, như anh nói, nữa. Ví dụ, một nhà chính trị thiếu đạo đức, kém tài năng, ham danh lợi.... hoặc một nhà làm chính trị "Hưũ tài Vô Tâm" (= không tim hoặc tim đủ màu) th́ sẽ dẫn tới dối gian, lừa người gạt chúng.... Và mọi người (dân VN) sẽ bị "gạt" nữa .. như HCM là một người làm chính trị tài giỏi nhưng VÔ TÂM và những hậu quả ... th́ như chúng đă và đang thấy. Một điều đáng buồn cho dân tộc và đất nước VN (thiếu tầm vóc leaders có TÂM -thiện tâm- và linh cẩu & kên kên chờ chia mồi, dù là xác thịt của đồng loại- th́ quá xá nhiều)

V́ vậy tŕnh độ dân trí của xă hội rất là quan trọng. Đặc biệt, tŕnh độ nhận thức về chính trị và liên quan... Nếu dân VN, có tŕnh độ ư thức chính trị, như dân chúng trong các xă hội Âu Mỹ ... Nhận thức đúng sai của đa số dân chúng ở cùng 1 tần số "'cao"... th́ vixi cũng như "quốc nạn tham nhũng do các tham quan gây ra" sẽ hết đất sống = chắc chắn !

Ở VN, chừng nào c̣n chính quyền cs th́ đừng có nói đến chuyện chống tham nhũng. IT IS A BAD JOKE! (vixi chống tham nhũng = chuyện diễu dỡ! Nói ngắn gọn, cơ cấu tổ chức của chính quyền csVN, như hiện nay, không có khả năng để chống tham nhũng mà ngược lại c̣n là vùng đất màu mỡ để tham nhũng sanh sôi nẩy nở)

Bàn xa hơn sẽ dẫn chúng ta đến câu hỏi: DÂN CHỦ HAY DÂN TRÍ trước? Tương tự, như câu hỏi "QUẢ TRỨNG HAY CON GÀ CÓ TRƯỚC" ?

Theo nhận thức và suy luận của SB, th́ dân chủ cần đi trước rồi dân trí sẽ theo sau ... Ngược lại, theo SB, đây là ngụy biện của những cây bút đỏ máu của phía cs.
(Cũng như sự liên quan giữa kinh tế quốc gia , mực sống nâng cao, dân trí & dân chủ sẽ theo sau ... etc... Có dịp sẽ bàn nhiều hơn) .

SilverBullet
12-18-2008, 07:16 AM
Chào tất cả các bạn trong DĐ MGP....

Các vị nói sao cũng có lư cả... nhưng xin mọi người dân Việt trong và ngoài nước nh́n gương dân Thái Lan kia, họ chả có vũ khí bom đạn ǵ cả, nhưng họ lại lật đổ được một ông Thủ Tướng vô năng bất tài....


Chào anh YDI,

Một điều chắc chắn là 90% dân VN ước muốn VN được như vậy. Nhưng dân Thái Lan tự giúp họ c̣n dân Việt th́ chờ Mỹ, đợi EU, cậy Trung Quốc , trông Nga ..."'hướng dẫn" hoặc làm dùm. Đặc biệt, là dân Việt chúng ta h́nh như rất "thông minh" và "mẫn cán" trong việc nghe theo lời ngoại bang để "làm" (như sẵn sàng làm tôi mọi cho ngoại quốc và quay lại là vênh mặt hiếp đáp, đày đọa đồng bào của ḿnh. ... )


General Review:

Miền Bắc :
Hồ chí Minh đă nói : "Ai sai th́ sai chứ 2 bác Mao & Stalin là KHÔNG BAO GIỜ SAI"

Trong lịch sử, Hitler nổi danh là kẻ sát nhân. Nhưng Stalin, Mao có lẽ là 2 tay tổ giết hại đồng bào của ḿnh nhiều nhất trong lịch sử từ cổ chí kim.
HCM bắt chước rập khuôn đem mấy triệu dân Việt 'nướng' để xây dựng xhcn.

Theo truyền thống của tổ tiên VN th́ ai:

Noi gương đồ tể người vô trí
Theo gót sát nhân kẻ bất tài

Mà đồng bào miền Bắc cho là ông sáng suốt, v́ nước, v́ dân ... là "vĩ đại" ? Có người c̣n đưa lên bàn thờ tổ tiên, đưa vào chùa ngồi dưới chân Phật khói hương nghi ngút.. Như vậy, xin hỏi ai đây? ( chắc phải hỏi ông Trời???) là nên dùng "từ ngữ" nào để diễn tả cách hành xử "?" này cho đúng của đồng bào miền Bắc đây?

Chú ư là chưa có bàn đến phần "đạo đức như 1 CON NGƯỜi" của HCM như: bỏ vợ, từ con, phản bạn, phụ ơn ...

Kế tiếp, Lê Duẫn đă nói: "Chúng ta đánh đây là đánh (xâm lấn miền Nam ) cho 2 nước anh em: Nga và Tàu"

Rồi Phạm văn Đồng th́ :"Dâng biểu hiến đảo cho boác Mao".

Kế tiếp, th́ đám cộng con cháu tiếp tục "nhường biên giới & lănh hải"

Với đồng bào th́ cướp đoạt đất đai tài sản của dân chúng. Chùa chiền, nhà thờ, miếu đ́nh ... cũng cùng chung số phận.

Hơn nửa thế kỷ, nhiều hơn là đủ thời gian để dân VN nh́n cho kỹ càng, những ǵ đảng csVN đă làm với đất nước và đồng bào VN .

Với ngoại bang ( Nga Tàu) th́ như bầy chó cụp đuôi & vẫy đuôi theo chủ và chủ Nga Tàu sai chi là làm nấy. Với đồng bào th́ đối xử hung bạo, độc ác ... như đàn sói dữ.


Miền Nam:

- Một đám tướng tá xuất thân khố xanh khố đỏ nhận tiền của Mỹ để sát hại tổng thống Ngô Đ́nh Diệm. Một người lănh đạo đă tạo cho dân chúng miền Nam 9 năm thịnh vượng và an b́nh nhất trong lịch sử cận đại và nền kinh tế cũng như mực sống của dân miền Nam hơn hẳn các nước lân cận.
- Một lũ ngợm ( thành phần thứ ba) ... tửng tửng tửng ( lập dị và quái đản), ăn no rững mỡ chẳng biết làm chi => nên xoay làm "chánh chị em" để báo đời dân chúng miền Nam và cuối cùng cũng bị cs "đá vào đít" .
- Một đám tu hành không lo tu hành ... chỉ lo bán Phật buôn Chúa ..
- Một người bạn đồng minh... bỏ rơi bạn cùng chiến tuyến.
- Một ông đại tướng chẳng kể chi đến nổi sĩ nhục của kẻ hàng tướng, bại binh và dân chúng.

Chỉ tội nghiệp cho những vị tướng lănh "sinh vi tướng tử vi thần" và những chiến sĩ trung kiên một ḷng chiến đấu v́ dân v́ nước mà bị bó tay và phải chịu khổ nhục!


Việt Nam:

Hiện giờ, với dân VN, đảng csVN có khác chi một bầy linh cẩu hay đàn kên kên chờ mồi ,nhe nanh múa vuốt, sẵn sàng xé xác , ngoạm xương, mổ thịt .. của dân đâu.

(Những bữa yến tiệc như vua chúa, lầu đài, dinh thự, nhà cao cửa rộng . Những cái không phải do họ kinh doanh tạo ra mà là do ăn cướp mồ hôi, nước mắt của dân chúng. Tàn độc & ác ôn với dân Việt c̣n hơn cả thời thực dân Pháp đô hộ )

Nền văn hóa Mác- Lê đă kiến tạo ra được một xă hội mà con người cần phải giả dối để sinh tồn cho nên đồ giả, đồ đểu, đồ dỏm ... đi đầy đường VN. Và dường như, thái độ của đa số dân VN hiện giờ là "mặc kệ nó", "ai chết mặc bây, tiền thầy bỏ túi" . H́nh như họ quên đi sự thực là: "nó chết rồi đứa kế tiếp có thể sẽ là tui".

Hải ngoại:

Th́ mấy ông chính trị sa-lon, chính khứa nhà-quàng, thi đua nhau tranh dành những chức vị "hữu danh vô thực" để được chút danh hăo, hoặc tốt hơn chút là những vị trí có thể "chấm mút" được (bất chấp mùi máu hay hôi tanh). Rồi những chuyện phản bội đồng đội, đồng bào ... lừa người mị chúng để kiếm tiền ... mọc lên như nấm ... Thêm những con rắn lục 36 nằm vùng bắt đầu ló ra truyền nọc độc nữa ...
Rồi thương gia áo vàng, áo đen ... từ thiện áo đỏ .
...

Thời mạt vận cho VN hay sao á???

Phân tích t́nh h́nh, căn cứ theo"'tai nghe mắt thấy", th́ h́nh như "lực lượng dân chủ" hiện đang phải bơi ngược ḍng ... Cho nên nếu t́nh thế không chuyển hướng th́ ... "TẤM GƯƠNG THÁI LAN" chỉ là giấc mơ đang c̣n xa tầm tay của dân Việt !

Chỉ tội nghiệp cho những người Việt Nam (trong và ngoài nước) có tâm huyết thực sự với dân tộc đất nước phải "đợi chờ & chờ đợi" đến bao giờ ???

Hy vọng là nhận xét của SB là sai, là ảo giác ... V́ nếu mà đúng như vậy th́ ôi quê mẹ VN !!!

BÀ CON ĐỪNG CÓ "LA RẦY" SB LÀ CÓ "NEGATIVE OBSERVATION / NEGATIVE ATTITUDE" ... etc ... LÀM ẢNH HƯỞNG XẤU ĐẾN CUỘC ĐẤU TRANH DÀNH DÂN CHỦ CHO VN NHA...
Cho cá nhân, th́ suốt mấy chục năm nay, tôi đă tự nguyện làm 1 "chiến sĩ vô danh" đóng góp tâm sức như khả năng cho phép... và sẽ như vậy cho đến ngày giả từ cái trại tạm trú trần gian này. Mặc cho thế sự vần xoay.


Dân Việt ta bao giờ học được bài học như vầy???

Có thể nói 90% dân VN đang chờ ... nhưng đang chờ người khác làm cho chứ không chịu tự làm => ???


Ư Dân và Chính Nghĩa sẽ là sức mạnh vô song!
AI cũng phải đồng ư với câu ở trên !

H́nh như VN đang có đầy đủ hết 2 yếu tố này ... Nhưng oái ăm và trớ trêu cho VN là Ư DÂN (đa số h́nh như đều muốn vậy nhưng hông/chưa chịu tự làm)

dangphuong
12-18-2008, 10:30 AM
TÔI LÀ AI

Có phải nếu ḿnh ở một nơi nào trên dưới ba mươi năm th́ ḿnh là người thuộc địa phương đó, đúng không? Đă biết bao nhiêu lần tôi đặt ra câu hỏi đó sau một ngày nh́n vào lịch thấy con số ghi năm đă bước vào năm thứ ba mươi của một người tị nạn. Bây giờ có ai mới quen gặp tôi, hỏi: Bà ở đâu đến vậy? Th́ chắc tôi sẽ trả lời rất tự nhiên là Tôi ở Seattle hay khi đang đi du lịch th́ sẽ trả lời Tôi ở Mỹ đến. Tôi sẽ không trả lời là tôi ở Việt Nam đến nữa, chỉ trừ người ta hỏi Bà là người nước nào? Th́ lúc đó tôi chắc chắn nói Tôi là người Việt Nam. Để cho họ không nhầm với người Trung Hoa, Nhật, hay Phi.
Đúng, tôi ở Mỹ trên, dưới ba mươi năm rồi, tôi là một người Mỹ. Bây giờ thử xem lại con người Mỹ của tôi. Trước tiên mặt mũi, chân tay tôi chẳng có ǵ thay đổi cả. Vẫn khuôn mặt cấu trúc ít góc cạnh của người Á Đông và cái mũi khiêm tốn, tóc sợi to và đen, khi có tóc bạc th́ nh́n thấy ngay, muốn giấu th́ phải nhuộm. Đối với người Á Đông th́ tôi được gọi là người có nước da trắng, nhưng mầu trắng này thực ra là mầu ngà, và đứng cạnh một ông Tây, bà Mỹ nào th́ nó vẫn cho cái căn cước là da vàng rất rơ rệt. Khi tôi nói tiếng Anh th́ cách phát âm vẫn có vấn đề, đôi khi nói nhanh quá th́ sẽ vấp phải lỗi nói tiếng Anh theo cách dịch tiếng Việt trong đầu. Như thế bị chê là nói Tiếng Anh bể (Broken English) Về cách phục sức, nhà ở, xe cộ bên ngoài tôi có thể không kém một người Mỹ chính gốc. Nhưng khi bước vào nhà tôi; Từ những bức tranh treo ở pḥng khách, bát đũa bầy ở bàn ăn, chai nước mắm, hũ dưa cải trong bếp và nhất là sách, báo tiếng Việt ở khắp nơi trong nhà, th́ chắc ai cũng sẽ nhận ra ngay đó là một gia đ́nh Việt Nam. Như thế th́ tôi là người Seattle hay người Hà Nội, người Mỹ hay người Việt? Tôi ở đất này đến ba mươi năm rồi cơ mà.
Người ở Lạng Sơn, Thanh Hóa ra Hà Nội ở trên dưới ba mươi năm th́ tự nhận ḿnh là người Hà Nội; Người ở Hải Pḥng, Hải Dương vào Sài G̣n lập nghiệp từ năm 75, 76 tự nhận ḿnh là người trong Nam.
Tôi ở Mỹ t́m về Việt Nam không ai chịu nhận tôi là người Việt nữa, dù tôi có yêu quê hương đến quặn thắt cả ruột gan, có gặp lại họ hàng nước mắt khôn cầm th́ khi thăm viếng, hỏi han, họ vẫn thỉnh thoảng nói rất tự nhiên: Chị đâu có phải là người Việt nữa. Bây giờ Chị là người Mỹ rồi, chắc cái này không hạp với chị, cái kia chị không ăn được, cái nọ chị không biết đâu. Những lúc đó tôi chẳng biết ḿnh phải phản ứng thế nào cho đúng. Cứ căi tôi vẫn Việt hay nhận đúng rồi tôi là Mỹ? Không, cả hai cùng sai cả. Những khi cần quyên tiền đóng góp vào việc công ích nào ở Việt Nam th́ ai ai cũng nhắc lại cho tôi đến ngàn lần tôi là một người Việt Nam chính gốc. Tôi phải có bổn phận và t́nh thương với đất nước, đồng bào. T́nh thương th́ nhất định lúc nào tôi cũng đầy ắp trong ngực rồi, tôi chẳng cần ai nhắc nữa, nhưng bổn phận th́ cho tôi nghĩ lại. Tôi đă đóng góp bổn phận của tôi cho đất nước đó rồi. Một mối t́nh chết tức tưởi trong chiến tranh hơn ba mươi năm về trước, xương thịt của người tôi yêu nằm trong ḷng đất, rồi lại phải đào lên, đốt thành tro than, bị đuổi mộ như đuổi nhà, đă trả bổn phận đó thay tôi rồi. Không đủ hay sao? Bây giờ tôi phải có bổn phận đóng thuế hàng năm ở đất nước tôi đang sống để phụ với chính phủ sửa đường, xây trường học và nuôi những người ở khắp nơi mới tới, như trước kia đất nước này đă nuôi người Việt, v́ giấy tờ cá nhân hiện tại xác định tôi là người Mỹ. Tôi phải làm bổn phận công dân.

Có những ngày tôi lái xe bị kẹt ở xa lộ vào một buổi chiều mưa mùa thu; Hay một buổi sáng mùa xuân vắng lặng, êm ả đứng trong nhà nh́n ra mặt hồ. Tôi cảm nhận được nơi ḿnh đang hiện diện không phải là quê ḿnh, không phải nước ḿnh. Chẳng có một lí do ǵ cụ thể, chỉ là những giọt mưa đập vào kính xe, chỉ là mặt nước hồ gờn gợn sóng, Mưa trên xa lộ Mỹ nhắc nhớ đến những cơn mưa tháng Năm ở Thị Nghè, nhà ḿnh; ở Trần quư Cáp, nhà anh; ở trước rạp ciné Eden đúng trú mưa với nhau. Nước ở hồ Sammamish trước nhà nhắc đến nước sông ở bến Bạch Đằng mỗi lần qua phà sang bên kia Thủ Thiêm chơi với bạn, hay sóng nước ở bắc Mỹ Thuận những lần qua phà đi thăm họ hàng ở tận Bạc Liêu. Những lúc đó tôi bất chợt bắt gặp ḿnh Việt Nam quá, v́ những cái bóng Việt Nam thật mờ, thật xa lại chồng lên h́nh ảnh rơ rệt ngay trước mặt ḿnh. Và kỳ diệu làm sao những cái bóng đó nó mạnh đến nỗi ḿnh quên mất là ḿnh đang ở Mỹ. Chắc tại tôi là người Việt Nam.

Lại có những lần tôi ở Việt Nam, bị muỗi đốt kín cả hai ống chân, bị đau bụng liên miên cả tuần lễ. Đi đâu cũng phải hỏi đường, ai nh́n ḿnh cũng biết ḿnh từ đâu đến và đang đi lạc,tiền bạc tính hoài vẫn sai. Nhiều khi đứng chênh vênh trên đường phố Sài G̣n, biết đất nước này vẫn là quê hương ḿnh, những người đi lại chung quanh là đồng bào ḿnh, nhưng sao không giống Việt Nam của ḿnh ngày trước, h́nh như đă có điều ǵ rất lạ. Ngôn ngữ Việt th́ thay đổi rất nhiều, pha trộn nửa Hán nửa Ta, chắp đầu của chữ này với cuối chữ của chữ kia, làm nên một chữ mới thật là “Ấn Tượng.” Cách phát âm của người Hà Nội bây giờ không giống cách phát âm cũ của ông bà, cha mẹ tôi ngày trước, và họ nói nhanh quá, tôi nghe không kịp. Cái tiếng nói trầm bổng, thanh lịch, chậm răi, rơ ràng từng chữ của thời xa xưa bây giờ chỉ c̣n là cổ tích.
Ngửng mặt lên nh́n bầu trời, vẫn bầu trời xanh biếc của thời tuổi trẻ, cúi xuống nh́n mặt đất, vẫn mặt đất thân quen, nhưng sao ḷng hoang mang quá đỗi, và thấy đă có một khoảng cách ngh́n trùng vô h́nh giữa ḿnh và quê hương đất Việt. Chắc tôi là người Mỹ.
So sánh thời gian tôi sinh ra, sống ở Việt Nam và thời gian tôi bỏ Việt Nam ra đi, sống ở Mỹ hai con số đó đă gần ngang nhau. Tôi được học từ nhỏ quê hương là nơi tổ tiên lập nghiệp, là nơi chôn nhau cắt rốn, Ở trong nước có bài hát nổi tiếng Quê hương mỗi người có một, như là chỉ một mẹ thôi. Nhưng có người lại nói: Nơi nào ḿnh sống ở đó suốt một quăng đời dài, có những người thân chung quanh ḿnh, hưởng những ân huệ của phần đất cưu mang ḿnh, th́ nơi đó cũng được gọi là quê hương ḿnh. Như vậy th́ tôi có một hay hai quê?
Tôi sống ở Mỹ th́ bạn bè gặp nhau thường nói: Cái này người Việt ḿnh không hạp, hoặc người Mỹ họ mới thích nghi được việc này, người Việt ḿnh không quen. Khi đi dự buổi tiệc cuối năm của một công ty lớn ở Mỹ, toàn là những người Mỹ sang trọng th́ thấy rơ ngay ḿnh là người Việt đi lạc, dù ḿnh có sang trọng, lịch sự như họ. Hóa ra ở Mỹ hay về Việt Nam ḿnh đều lạc chỗ cả.
Tôi nhớ mấy năm trước có lần tṛ chuyện với Mẹ của một người bạn, lúc đó cụ ngoài 80 hăy c̣n minh mẫn, cụ theo đạo Phật. Trưởng nam của cụ và con dâu cụ tự nhiên rủ nhau theo đạo Công Giáo. Găïp tôi cụ hỏi: Không biết anh B́nh nhà tôi khi chết th́ đi đâu? Phật giận anh ấy, v́ anh ấy bỏ đi, Chúa chắc ǵ cho anh ấy vào, v́ anh ấy mới quá! Năm nay cụ ngoài 90 tuổi rồi và may quá, cụ bị Alzheimer, cụ không c̣n minh mẫn để lo con ḿnh không có chỗ dung thân cho phần hồn.
Bây giờ thỉnh thoảng nghĩ lại những lời cụ nói, thấy ḿnh ngay ở đời sống này cũng đă là một vạt nắng phất phơ bay. Quê nhà, quê người, quê Mỹ, quê Việt. Chao ôi! Cái thân cỏ bồng.
Nhưng lạ lắm, tôi biết chắc ḿnh là người Việt nhất là khi tôi nằm mơ. Trong giấc ngủ tôi thường gặp cha mẹ, gặp ngay trong những ngôi nhà cũ ở Việt Nam, gặp bạn bè cũng gặp trên đường phố Việt Nam từ ngày rất xa xưa, và bao giờ trong mơ cũng đối thoại bằng tiếng Việt. Tỉnh dậy đôi khi vẫn ứa nước mắt, dù là một giấc mơ vui. Thấy nhớ quê nhà quá đỗi!
Tôi nhớ lại trong những truyện ngắn, những bài thơ Đường tôi đọc thời rất xa xưa về người bỏ làng đi xa lâu năm trở về không ai nhận ra nữa. Hồi đó sao mà ḿnh thương những ông già trong thơ đó thế! Bây giờ nghĩ lại th́ người trong sách đó c̣n may mắn hơn ḿnh, họ đâu có đi đến tận một nước khác như ḿnh. Họ chỉ bỏ làng, chứ không bỏ nước. Thế mà khi về c̣n ngơ ngác, bùi ngùi, tủi thân v́ lạc chỗ ngay trong làng ḿnh.
So sánh tôi với người bỏ làng ra đi trong những trang sách đó th́ hoàn cảnh của tôi đáng buồn hơn nhiều. Không những đă bỏ làng, bỏ nước đi, c̣n nhận quốc tịch của một nước khác.

Khi về đổi họ thay tên. Núi chùng bóng tủi sông ghen cạn ḍng.

(Sưu tầm)

TTL
12-18-2008, 08:57 PM
"Tiền bất kiến cổ nhân
Hậu bất kiến lai giả
Niệm thiên địa chi du du
Độc sảng nhiên nhi lệ hạ." (Trần Tử Ngang)

***

Thân Phận Con Người

Ta là ai? Giữa những mùa thay đổi
Đến từ đâu? Chưa biết được chỗ nơi
Đi về đâu? Khi cuối nẻo đường đời
Nhành rong lạc nổi ch́m trong sóng nước.

Ngó lại sau vắng bóng người hôm trước
Nh́n phía trước dường chỉ một ḿnh ta
Vọng đầu non sương phủ ánh dương tà
Hướng về biển mặt trời ch́m trong sóng.

Mơ hóa bướm trong những cơn ảo mộng
Để t́m hồn Trang Tử của xa xưa
Hỏi mộng thực có cần tính thiếu, thừa
Hay thả trôi theo buồn vui nhân thế?

Vẫn là ta giữa đổi thay dâu bể
Vẫn vụng về khi tính toán thấp cao
Vẫn ngu ngơ ngớ ngẩn mộng trăng sao
Vẫn để máu và tim rung cùng nhịp.

Gói kư ức xếp hành trang đi tiếp
Xem: "Tiểu nhân là quân tử chưa thành"
Ḷng dặn ḷng sắt son trước lợi danh
Chân thẳng bước đi về nơi ước định.

Cuộc hành tŕnh việc ta làm trời tính
"Mưu sự tại nhân thành sự tại thiên"
Học làm người sống trọn với nhân duyên
Mai nhắm mắt buông tay ḷng thanh thản ...

TTL

dangphuong
12-19-2008, 05:50 AM
Cám ơn anh TTL. Bài thơ anh viết quá hay!
dp

dangphuong
01-05-2009, 01:51 PM
Từ hôm nay, tôi sẽ giới thiệu các bài viết của các bạn trẻ ở trong nước. Tâm huyết của họ đáng được để chúng ta trân trọng.
Các bài viết của họ có thể đưa họ vào ngục tù, đẫm máu và nước mắt. Khác hẳn với những bài viết của chúng ta đang ở hải ngoại. Tôi muốn đóng góp và gửi về họ một chút lửa..




TỰ DO BÁO CHÍ và CẢI CÁCH GIÁO DỤC.

K.MARX nói về TỰ DO BÁO CHÍ ( trong tác phẩm "Bàn về TỰ DO BÁO CHÍ" - 5/1842 ) thế này:

"Báo chí nói chung là sự hiện thực hóa tự do của con người. Hệ quả là, ở đâu có báo chí th́ ở đó có tự do báo chí. .." Trong thực tế, những đất nước có sự kiểm duyệt th́ không có tự do báo chí, mà chỉ một bộ phận của đất nước có nó, đó là chính phủ.

Báo chí bị kiểm duyệt cũng giống như một gă thái giám vậy. Gă thái giám không c̣n là đàn ông mặc cho hắn ta có giọng nói hay đến đâu đi chăng nữa.

Cốt lơi của báo chí tự do là cái cốt lơi cá tính, khách quan, đạo đức của tự do. Đặc điểm của báo chí bị kiểm duyệt là một con quái vật tầm thường của không tự do, một con quái vật được lịch sự hóa, một quái thai được xịt nước hoa.

Kiểm duyệt không xóa bỏ được cuộc chiến giữa báo chí tốt ( báo chí tự do ) và báo chí xấu ( báo chí bị kiểm duyệt ) mà nó làm cuộc chiến trở thành một chiều, nó biến một cuộc chiến mở thành một cuộc chiến ngầm, nó biến một cuộc chiến giữa các nền tảng đạo đức thành một cuộc chiến của nền tảng đạo đức thiếu quyền lực ( báo chí tự do ) chống lại quyền lực thiếu nền tảng đạo đức ( báo chị bị kiểm duyệt ).

Báo chí bị kiểm duyệt tạo ra một hiệu ứng tuyệt vọng. Chính phủ chỉ nghe tiếng nói của chính họ, thậm chí c̣n nuôi dưỡng sự nghi ngờ tiếng nói của mọi người và khuyên mọi người cũng nên tự nuôi dưỡng sự nghi ngờ ấy, nghĩa là nghi ngờ lẫn nhau. Đây là một h́nh thức gây chia rẽ, chia để trị, làm cho một bộ phận nhân dân ch́m vào mê tín chính trị, một bộ phận th́ ch́m vào ngờ vực chính trị, hoặc hoàn toàn tách ra khỏi đời sống chính trị và trở thành một lũ ô hợp của những cá nhân riêng lẻ.

Người cầm bút ( khách quan, trung thực, cá tính ) phải hoàn toàn không coi việc viết của ḿnh là một phương tiện. Mà nó không ǵ khác chính là mục đích, và anh ta có thể hy sinh sự tồn tại của ḿnh cho sự tồn tại của nó."

Việt Nam chưa có TỰ DO BÁO CHÍ ... ĐCSVN quay lưng lại với lời dạy của K.MARX.

dangphuong
01-08-2009, 04:28 AM
Bài viết đă được phổ biến từ trong nước.

Bài 2.


Bóc lột..

Hiện nay, trên thế giới có lẽ chưa có nước nào là CNXH hoặc CNTB một cách "tuyệt đối". Nếu chỉ xét trên lư thuyết th́ lại càng lâm vào hoang tưởng, v́ một lư thuyết có giá trị phải được chứng minh bằng hiện thực.
Nhứt là bàn luận về sự "bóc lột" th́ người nghèo nào cũng nói là ḿnh bị bóc lột cả và CNTB thường bị gán cho là chủ nghĩa bóc lột. Vậy c̣n người nghèo ở VN th́ sao...? Họ có bị bóc lột không?
Trước hết, ta hăy xét về hai h́nh thức bóc lột:

1-Làm cho người bóc lột có mức sống đủ cao để họ "không nhận ra" sự bóc lột => mặt bằng chung của xă hội sẽ cao => kích thích phát triển.

2-Làm cho người bóc lột có mức sống đủ thấp sao cho họ chỉ có thể lo sinh nhai mà không c̣n thời gian, không đủ thông tin, không được trang bị tri thức....để nhận ra hoặc phản kháng lại sự bóc lột ấy. Kết hợp tuyên truyền, khuyên họ "đợi, chờ, hy vọng, tin tưởng". Và nguy hiểm hơn là lợi dụng dân tộc, tự cho ḿnh quyền nói thay nhân dân nhằm đe dọa, bóp nghẹt bất đồng => ḱm hăm phát triển.

Vậy th́ đừng nên chăm chú vào nghiên cứu lư thuyết này nọ mà hăy nên sống với nó. Hăy ngồi nghe người dân tṛ chuyện bên bàn nước, quanh mâm cơm, lúc họp quốc hội, khi cầm ví đi đi chợ, khi đổ xăng cho xe,.....Thử ḥa ḿnh vào với họ, bạn sẽ thấy: Với đại đa số quần chúng, trong bụng người ta đă coi khinh, niềm tin đă dần cạn, chỉ có điều người ta không nói (do sợ là chính) ra thôi. Khi người ta đă SỢ mà không PHỤC nghĩa là không ĐẮC NHÂN TÂM, không phát huy được sức mạnh tập thể.

V́ sao những phát động "xă hội hóa", "nhà nước và nhân dân cùng làm",phong trào này nọ,....lại khó khăn đến vậy ? hiệu quả không đáng kể ? Một phần v́ ư thức đoàn kết kém, dân trí thấp, nhưng quan trọng nhất, đó là tỷ lệ lớn nhân dân đă không c̣n tin tưởng vào những lời "hứa" nữa.

Lề lối làm việc,suy nghĩ thời bao cấp vẫn c̣n ăn sâu vào đại bộ phận Đảng viên (cha chung không ai khóc). Nhiều người vẫn cứ nghĩ đơn giản: chiến tranh giỏi th́ làm kinh tế giỏi. Ai ngờ: bom đạn có thể không đánh gục được bạn, nhưng đồng tiền lại làm tha hóa, biến chất, cướp đi linh hồn của bạn dễ dàng.
Không thiếu những cán bộ từng vào sinh ra tử, nhưng tham nhũng th́ vô biên.

Ở VN, kinh tế có tăng trưởng thực..nhưng hăy xét kỹ đi..Trong 70 tỷ USD GDP năm 2007 kia, 1/5 đă là tiền thu từ bán dầu thô (sau đó phải nhập khẩu lại rồi bán với giá c̣n cao hơn ở Mỹ-15000/lít ở VN, 14000/lít ở Mỹ). Mà dầu thô th́ là tài nguyên sẵn có, khai thác thăm ḍ th́ chủ yếu nhờ công nghệ của Nga và các nước khác. Chỉ việc bơm lên và bán lấy tiền, tài năng ở đâu mà trao tặng "ANH HÙNG LAO ĐỘNG" ?

Mức sống của người dân ở thành phố có cải thiện hơn thực...hơn cả thời trước năm 1975. C̣n nếu so sánh với những năm cuối thập niên 80 th́ rơ ràng hơn hẳn một trời một vực. Nhưng nếu so sánh với các nước lân bang th́ sao? Rơ ràng là khoảng cách tiến bộ càng ngày càng xa..
Vậy mà cũng coi là tiến bộ..? Cũng giống như hai người mù chữ. Một người biết đọc biết viết đă thấy hài ḷng và hănh diện lắm rồi. Trong khi người kia đă biết làm thơ biết viết văn..c̣n biết tính toán nữa. Vậy cái sự "vừa ḷng" đó có phải là một thái độ "thức thời"..? Rơ ràng chúng ta đă bị "bóc lột" một cách quá tinh vi.
C̣n những ai bảo: "hăy làm việc chăm chỉ, đừng than văn", th́ cho tôi hỏi: Vừa làm việc vừa đ̣i hỏi sự công bằng và tương xứng th́ có được coi là "than văn" không ? Hay đó chỉ là một đ̣i hỏi hợp t́nh , hợp lư và là một thái độ "đấu tranh" cần thiết ?
Những kẻ chỉ biết cắm đầu vào làm theo chỉ đạo (v́ không được than văn mà), vô tư đóng thuế,vô tư tung hô, rồi chẳng biết tiền thuế của dân ấy được sử dụng ra sao ...chảy đi đâu ? Chẳng biết người ta dùng công sức của ḿnh để làm ǵ,....vậy phải đánh giá những người như vậy thế nào đây ? NGOAN NGOĂN hay MƠ MỘNG ? ĐÁNG QUƯ hay ĐÁNG TRÁCH ?