PDA

View Full Version : Dư Âm



saolinh
12-27-2008, 08:51 AM
Dư Âm

Lê Phàm Nhân



Cuộc tranh cử gay go sôi nổi năm 2008 của Hoa Kỳ đă trôi qua, vừa hơn một tháng. Thượng Nghị sĩ (tns) da đen Barack Hussein Obama của Chicago Illinois đă thắng cử vẻ vang. Cả thế giới nh́n vào sinh hoạt bầu bán dân chủ của nước Mỹ với nhiều háo hức. Đẹp. Trên một b́nh diện nào đó, phải nh́n nhận là một h́nh ảnh đẹp, đẹp cho mặt mũi nước Mỹ. V́ đă từ lâu, nhiều nơi trên thế giới vẫn nh́n vào Hoa Kỳ với con mắt, nhẹ nhàng là đố kỵ tị hiềm, nặng nề hơn, là hận thù hằn học. Đó là cái nh́n đẹp, từ thế giới bên ngoài.



Bên trong Hoa Kỳ, cũng có một cái đẹp khác. Đó là việc chuyển giao quyền hành. Trong khi Tổng Thống tân-cử đang chuẩn bị thành lập dàn nhân sự để cầm quyền, th́ Tổng Thống đương nhiệm W. Bush đề cử một Ủy Ban gồm nhiều nhân vật cao cấp trong nội các, để giao trách nhiệm điều khiển việc chuyển giao, sao cho mọi việc được nhịp nhàng, an toàn và êm thắm. Tại các quốc gia c̣n nằm dưới ách độc tài hay đảng trị, th́ không nói làm chi. Nhưng tại các nước lớn đă từng thực tập sinh hoạt dân chủ, từ sau đệ nhị thế chiến đến nay, như Ấn độ, Nam Dương, Hồi quốc, Thái Lan, Nam Mỹ, Phi châu v. v... mỗi lần quyền hành trao tay, vẫn c̣n binh biến xáo trộn, thịt rơi máu đổ ... Sau những tháng dài tranh cử với những h́nh ảnh, lời lẽ thái độ quá hằn học, dơ dáy, trân tráo, bá đạo, việc chuyển giao quyền hành êm thắm ở Mỹ,... là cái đẹp, đă nổi bật lên, như một nét chấm phá tương phản độc đáo.



Đây là lần đầu tiên trong lịch sử Hoa kỳ, có một công dân da màu đắc cử Tổng thống. Chúng ta là cử tri, cũng da màu như ông Obama. Ông mầu cà phê đậm. Chúng ta, “café au lait”. Mạn phép ông, thấy sang quàng làm họ. Chúng ta cầu chúc cho Tổng thống tân cử được mọi sự hanh thông tốt đẹp, để đừng làm mất mặt da màu chúng ḿnh! Trước những diễn tiến đang phơi bày, ai ai cũng thấy là sau ông, c̣n đến tết Kénya, mới có một ông bà màu cà phê khác, có được cái hên của Xuân Tóc Đỏ. Và nhất là, chúng ta cầu chúc cho ông được “thọ như nam sơn”, chứ không “yểu” như ứng cử viên (ucv) Hillary Clinton đă nói ra mồm, khi bà này nhắc đến cái “yểu” của Bobby Kennedy. Hay là như khi Joe Biden kể lại những buồn vui trên nẻo đường tranh cử, không hiểu sao, lăo cứ huyên thiên nhắc đi nhắc lại măi chuyên này ...



Mùa tranh cử năm 2008 đă diễn ra với những h́nh ảnh, lời lẽ, thái độ quá hằn học, hận thù, trân tráo, bá đạo ... từ mùa thu năm 2007. Bụi thời gian đă bắt đầu phủ lên những h́nh ảnh dơ dáy đó, nhưng đến nay, dư âm không đẹp vẫn c̣n vang vọng khắp đó đây, trên nhiều h́nh thức truyền thông báo chí, trong mọi diễn đàn sinh hoạt của nhiều sắc dân cử tri khác nhau.



Tổng quát mà nói, thống kê ghi nhận rằng, tuy tổng số cử tri gốc da trắng chiếm đại đa số, nhưng v́ quá phân hóa, nên họ đă đánh mất quyền quyết định. Khoảng trên dưới 20% dân da trắng không quan tâm đến việc bầu phiếu. Số c̣n lại, phân nửa có khuynh hướng bảo thủ của đảng Cộng Ḥa, phân nửa kia lại nghiêng về chủ trương tả phái “cấp tiến” của Dân Chủ. Do đó, lá phiếu của các khối cử tri “thiểu số” đă làm nghiêng cán cân kết quả.



Màn bầu cử chính mới diễn ra, bắt đầu từ hai tháng trước ngày lễ Tạ Ơn năm nay. Nhưng cuộc thư hùng chính, lại đă bắt đầu từ cuối năm 2007, giữa hai ứng cử viên thuộc đảng Dân Chủ: Hillary Rodham Clinton và Barack Hussein Obama. Hăy thử nh́n lại tương quan lực lượng giữa đôi bên trong cuộc thư hùng này.



Gia đ́nh Clinton đă bắt đầu xây dựng bộ máy tranh cử của họ, từ thời họ đang c̣n là chủ nhân ṭa Nhà Trắng, trong tám năm cuối cùng của thế kỷ trước. Dùng quyền hành của Phủ Tổng Thống, lấy của chùa làm ơn cho miễu, tạo nên nhiều “nhóm quyền lợi”, lắm tay chân thủ túc. Đệ tử da trắng, như John Murtha của Pennsylvania ở Hạ Viện. Như Bill Richardson, được Clinton nâng từ thư kư thuộc Bộ Ngoại Giao, lên Đại sứ HK tại LHQ, lên Tổng Trưởng Năng Lượng, rồi Thống đốc New Mexico. Thủ túc da mầu gốc Phi châu, như các tay thợ quậy Jessee Jackson, Al Sharpton v. v... mỗi anh có một tổ chức trong tay (National Action Network, Rainbow Coalition ...) Lấy ḷng khối cử tri Latino bằng cách viện lư do nhân đạo, cấp Medicare cho nhiều triệu người Nam Mỹ đang c̣n ở trong t́nh trạng di trú bất hợp pháp, trong khi công dân Mỹ cày cuốc đến 64 tuổi vẫn chưa có được. Đi xa hơn nữa, họ c̣n giật dây cho các Thống đốc thuộc đảng Dân Chủ, cấp bằng lái xe cho những người di trú bất hợp pháp nói trên, như ở New Mexico, New York. Mà bằng lái xe, cũng là thẻ căn cước hợp pháp ở xứ này.



Bất cứ những ǵ cần làm, và có thể làm được, để gầy dựng bộ máy tranh cử cho gia đ́nh họ, vợ chồng Clinton đều không từ nan. Trung cộng có được kỹ thuật không gian, để vừa đưa người lên quỹ đạo mặt trăng năm nay, là cũng do Clinton làm ngơ dung dưỡng các điệp viên Tàu cộng, lảng vảng thường xuyên ở các trung tâm kỹ thuật, hay ngay trong ṭa Bạch Ốc, v́ cúng dường xộp! Cử tri gốc Hoa Lục, chỉ biết vỏn vẹn có một tiếng Anh: “ Clinton ”!. Khi Hillary bắt đầu cuộc tranh cử sơ bộ, truyền thông có hỏi Bill Clinton về triển vọng thắng cử của Hillary. Bill nói chắc như bắp: “She is in it, to win it”, v́ rất tin tưởng vào guồng máy tranh cử mà hắn đă nhiều năm khổ công gầy dựng.



Gần chục ứng cử viên Dân Chủ, từ tép riu như dân biểu Dennis Kucinich (Ohio) hay Thượng Nghị sĩ (tns) Joseph Biden của Delaware, cho đến nặng kư như tns Chris Dodd (CT), Chủ tịch ủy ban Ngân Hàng Thượng viện, đều lần lượt bỏ cuộc, chỉ sau một hai hiệp so găng, v́ đă cảm nhận ḱnh phong thâm hậu của guồng máy Clinton. Nhưng người đời, mấy ai học hết chữ ngờ, dù có là con cáo già gian hùng Bill Clinton. Cái bất ngờ đó, là anh lính mới ṭ te, đang c̣n chập chững trong nhiệm kỳ thứ nhất ở Thượng Viện: Barack Hussein Obama của Chicago Illinois . Hai tháng sau tiếng c̣i ở mức khởi hành, chỉ c̣n lại có Hillary. Và anh chàng Obama dai dẳng đeo sát ... Được hỏi về triển vọng của anh lính mới này, Bill nổi dóa: “That’s a fairy tale. Give me a break”!



Obama thi triển “hầu quyền” của vơ tầu, biến đông, hiện tây, phạng cho Hillary những đ̣n đau điếng, đến nỗi dượng Bill phải la bài hăi lên rằng, chính Obama mới là người chơi tṛ kỳ thị ngược lại với Hillary. Chơi “the race card”! Cuộc thư hùng tay đôi nội bộ đảng Dân Chủ lần này, kéo dài đến 50 hiệp, qua khắp 50 tiểu bang, không sót nơi nào. Chưa có cuộc tranh cử sơ bộ nào kéo dài gay cấn như vậy. Rốt cuộc, Obama đă thắng điểm. Không có “knock-out” dứt khoát, v́ Hillary chẳng bao giờ gọi Obama để nh́n nhận thua cuộc, và chúc mừng đối thủ, như điệu nghệ giang hồ vẫn làm ...



Thực lực của Barack Obama như thế nào, mà có thể thắng nổi bộ máy tranh cử của họ Clinton . Truyền thông báo chí phanh phui điều này, phe Obama chối bay điều nọ. Tất cả vẫn c̣n mờ ảo, kỳ bí. Từ khai sanh, đến lư lịch, tôn giáo, gốc gác phe cánh, tiền nong ... Măi cho đến màn chạm trán chính, giữa hai đảng Dân Chủ và Cộng Ḥa vào cuối năm 2008, hai bên đều ... xả láng, mọi sự mới bắt đầu phơi bày ra ánh sáng ...



Sức mạnh thứ nhất của ucv Barack Hussein Obama, chính là đảng Dân Chủ Mỹ, mặc dù vợ chồng Clinton có chức vị cao hơn, có thâm niên công vụ hơn Obama trong đảng này. Từ Cựu Tổng Thống Jimmy Carter, Cựu Phó Tổng Thống Al Gore, Chủ tịch đảng DC Howard Dean, cho đến các tns Ted Kennedy, John Kerry (MA), John Schumers (NY), Chris Dodd (CT) v. v... đều ủng hộ Obama, tẩy chay Clinton. Luôn cả Bill Richardson (NM) cũng phản chủ, theo pḥ cơ hội mới.



Sức mạnh thứ hai của Obama, là toàn thể khối cử tri da màu gốc Phi châu. V́ ẩn ức tâm lư, âm ỉ từ hơn hai trăm năm qua trong lịch sử Hoa Kỳ, đă có đến 95% cử tri gốc Phi châu dồn phiếu vô điều kiện cho ucv cùng mầu da với họ, bất kể ứng cử viên gốc Phi châu đó là ai, hay dở, đúng sai, chánh tà như thế nào! Điều này, Clinton không có được. Mà cũng không có ucv nào khác có được, dù tài đức hay thành tích có chất ngất trên mây xanh ...



Sức mạnh thứ ba của Obama, là khối cử tri gốc Nam Mỹ. Thầy chùa làm, thầy pháp hưởng. Clinton bị loại, đă có đến 75% cử tri gốc Latino dồn phiếu cho Obama. Đối với khối di dân bằng bao tử này, đảng Dân Chủ vẫn là thiên thần, dang tay đón họ vào thiên đàng mơ ước.



Một hai tuần lễ sau ngày 4 tháng 11, những bộ mặt kỳ bí mà Obama vẫn chối bay chối biến trước đây, đă từ từ xuất đầu lộ diện. Không ẩn nấp, trốn chui trốn nhủi như trong thời gian tranh cử nữa. Trước hết là mục sư Jeremiah Wright, của nhà thờ Trinity United Church ở Chicago . Ông này là linh hồn của phong trào “Black Liberation”, cao thủ của “guồng máy chính trị Chicago”, xách động mạnh mẽ yểm trợ Obama. Đây là sức mạnh tranh cử thứ tư của Obama. Trên suốt 20 năm, ông Wright ra rả đứng trên bục nhà thờ, lớn tiếng gào thét rằng nước Mỹ bị dân nhà giàu da trắng cai trị, tố cáo rằng đồng bào da màu gốc Phi của ông bị người da trắng cấy bệnh “Aid”! Chính ông đứng làm lễ chủ hôn, từ khi Obama mới cưới vợ. Lại cũng chính ông Wright này làm lễ rửa tội cho hai con gái của vợ chồng Obama. Vậy mà, để trả lời Hillary Clinton trong một cuộc “debate”, Obama nói không bao giờ nghe ông này “God damn” America cả ... Hillary đă công khai đặt vấn đề về cái đức tính “honesty” ở con người Obama.



Sức mạnh thứ năm của Obama cũng đă xuất đầu lộ diện. Louis Farrakhan, thủ lănh của “Nation of Islam/USA”, người đă tổ chức “million-man march” để biểu dương thanh thế ở thủ đô Hoa Thịnh Đốn, khoảng nhiệm kỳ 2 của Bill Clinton. Chiều chủ nhật ngày 9 tháng 11, “giáo chủ” Farrakhan đă mặc hồng bào, lên bục thánh đường Maryam ở Chicago , hết lời ca ngợi chiến thắng của Obama. Một năm trước đó, Farrakhan công du các nước Ả-rập có đạo Islam, giàu sụ dầu lửa. Trở về Hoa Kỳ, ông tuyên bố ủng hộ ucv Obama. Được hỏi, Obama chối biến, rằng không có liên hệ ǵ với Farrakhan. Truyền thông báo chí cho rằng, nhờ đó mà “Obama camp”, không bao giờ bận tâm lo gầy quỹ tranh cử. Luật bầu cử có một kẻ hở nho nhỏ: nếu tiền ủng hộ tranh cử dưới hai ngh́n ba trăm đô, là chuyện lặt vặt, không cần tên tuổi giấy tờ. Qua một hệ thống ṿi nước nho nhỏ, tiền cứ róc rách chảy vào ngày đêm. Obama chỉ có việc lo xài tiền cho xôm tụ. Ban đầu, Hillary chịu không nổi. Về sau, John McCain cũng chào thua sức mạnh đồng tiền. Sức mạnh đồng tiền, đă mua đứt hệ thống truyền thông báo chí, để lèo lái dư luận, từ “US” magazine, đến “moveon.org”, cho đến cả rất nhiều đài Radio, TV, nhất là MSNBC ... Và đồng tiền thừa mứa này cũng đă được xài vào những việc lặt vặt, con nít, vô duyên nữa. Như việc trả tiền TV, quảng cáo bôi bẩn rằng tns John McCain không biết xử dụng PC!



Nhân vật kỳ bí Bill Ayers cũng đă xuất đầu lộ diện, chịu để cho TV phỏng vấn. Đây là sức mạnh tranh cử thứ sáu của Obama. Bill Ayers là một con người rất tội nghiệp, cả đời hằn học bất măn với quốc gia ông đang sinh sống trong thanh b́nh tiện nghi. Ông ta giẫm lên quốc kỳ Mỹ để cho báo chí chụp h́nh, đả kích thậm tệ nước Mỹ. Có lần ông làm thầy dùi, đặt bom phá hoại nơi công cộng, gây thương vong cho công chúng. Sau đó, viết bài nói rằng không hề hối hận về việc làm của ḿnh, chỉ tiếc là không đặt nhiều bom hơn! Obama là người thân cận nhiều năm với Bill Ayers tại Chicago . Cuộc họp báo lần đầu tiên của Barack Obama, để công bố việc tranh cử, đă được tổ chức tại pḥng khách nhà Bill Ayers. Trả lời tns John McCain trong lần “debate” thứ ba, Obama đă nói Bill Ayers chỉ ngẫu nhiên là “người hàng xóm”, không có liên hệ chi cả!. Một lần nữa, truyền thông báo chí Mỹ đă đặt rất nhiều câu hỏi về sự thành tín ở con người Obama.



Sức mạnh tranh cử thứ bảy của Obama, là số cử tri không nhỏ, mà truyền thông báo chí gọi là ... “giới trẻ có học”. Nh́n “thành tích” của Obama khi ra tranh cử, “giới trẻ có học” này cảm thấy gần gũi, hơn là chức vị cao sang của Clinton , thoải mái hơn là thành tích một đời của McCain. Nên họ dồn phiếu cho Obama chơi. Có chết ai đâu! Sau ngày 4 tháng 11, nhiều tổ chức đă để mắt t́m hiểu phân tích. Như nhóm “HowObamaGetElected. com” chẳng hạn. Nhóm này phỏng vấn nhiều bạn trong “giới trẻ có học”, đă dồn phiếu cho Obama. Đây là vài câu vấn đáp điển h́nh. Hỏi: “You có biết ai kiểm soát quốc hội hiện nay”? Đáp: “George Bush”. Hỏi: “Sao lại George Bush”?. Đáp: “V́ Bush là ... President. President kiểm soát ... everything” ! Đấy, là tŕnh độ hiểu biết của “giới trẻ có học”!



Hóa ra, họ chỉ học vài năm đại học, vừa đủ để kiếm mảnh giấy xin việc, kiếm cơm. Và vào được “job” rồi, là bù đầu với nợ cơm áo, công việc của hăng nó vắt đầu óc ra nước! Nên kiến thức tổng quát ... bù trấc! Hóa ra, những bầm dập, tối lửa tắt đèn, chỉ có đời ông cha, đời cố tổ của họ biết mà thôi, khi thế hệ này phải rời bỏ nơi chôn nhau cắt rốn, chạy đến tây bán cầu để trốn độc tài, áp bức. Thế hệ “trẻ” này lớn lên, không hề thấy quan tài, nên chưa biết thế nào là nhỏ lệ. Họ nhàm chán cuộc sống, an toàn, tiện nghi, êm ả. Họ muốn có ǵ thay đổi, cho đỡ buồn. Và họ bất măn với ông Bush. Họ dồn phiếu cho Obama. Hưởng được cái sức đẩy trên trời rơi xuống, thuộc loại Xuân Tóc Đỏ này, th́ chỉ có anh Xuân Tóc Xoắn. Hillary đành ngáp dài, mà McCain cũng ... chào thua! Về khía cạnh này, David Letterman đă bất ngờ viết một bài rất cay chua thấm thía, vạch lên tất cả những vô ơn bạc nghĩa đối với ông W. Bush, người đă bạc đầu cho vấn đề an ninh quốc gia suốt 8 năm qua. Letterman là một cử tri Dân Chủ tích cực, hiện đang phụ trách chương tŕnh “Late Night Show” của hệ thống truyền h́nh CBS.



Sức mạnh tranh cử thứ tám của Obama, là sự ủng hộ lá phiếu, bỏ công vận động, đóng góp tiền bạc của của giới thiên tả. Như các tỷ phú Warren Buffet, George Soros ,như Oprah Winfrey, Barbara Streisand, như Liberal Holywood stars. Như giới học giả, giới luật gia, tự cho là “cấp tiến”. Nỗ lực này, không nhỏ, v́ những nhân sự này có tiền bạc rủng rỉnh, và nhất là tương đối có ảnh hưởng, có “fans”. Chữ “liberal” được du nhập vào Việt Nam từ khoảng giữa thế kỷ trước. Và được các cụ dịch ra tiếng Việt bằng chữ “cấp tiến”. Chữ “cấp tiến” này, ban đầu tự nó bàng bạc hàm xúc một ư nghĩa hay ho, tiến bộ. Thời gian và không gian đă đổi thay. Hăy nh́n kỹ những hành vi, ngôn ngữ, cử chỉ của giới “liberal” ngày nay ở Mỹ, để xem chữ “cấp tiến” ngày nay có ư nghĩa như thế nào. Người “cấp tiến” ngày nay, đ̣i hỏi tự do phá thai, đ̣i hỏi tự do kết hôn đồng tính. Họ chỉ trích tôn giáo, tín ngưỡng, đả kích tu sĩ, thượng đế. Họ trốn tránh, và phản đối nghĩa vụ quân sự. Họ hănh diện giẫm lên lá quốc kỳ của xứ sở họ. Họ không ngừng đ̣i hỏi được sống buông thả hơn, ba bựa hơn, chẳng phải ǵn giữ các giá trị tinh thần về gia đ́nh, tổ quốc chi nữa hết. Mọi sự đă có chính quyền lo, kể cả việc tước đoạt tài sản của giới này, để phân phát cho người khác, như một bài đă được phổ biến trên tờ Baltimore Reporter ở Pennsylvania tháng 10 năm 2008.



Động cơ tranh cử thứ chín của Obama, là tổ chức “ACORN” (Association of Community Organization for Reform Now). Được thành lập, và đặt bản doanh tại Chicago cả hơn chục năm trước. “Job” đầu tiên của Obama, là được nhận làm huấn luyện viên cho tổ chức này, khi c̣n đi học. Sau khi tốt nghiệp luật, Obama lại có “job” đại diện luật pháp cho tổ chức này. Trong hồ sơ thành lập, ACORN là một tổ chức thiện nguyện, được phép nhận tiền ủng hộ, chỉ để t́nh nguyện làm những việc giúp cải tiến sinh hoạt trong cộng đồng. Theo điều khoản lập hội, xử dụng tiền từ thiện vào hoạt động chính trị, là phi pháp. Nhưng hoạt động của Acorn đă lan rộng ra nhiều chục tiểu bang khác. Chỉ riêng từ năm 2004 đến ngày bầu cử 4 tháng 11 vừa qua, Acorn đă tung người ra khắp đầu đường xó chợ, mời mọc được gần hai triệu người qua đường ghi danh bầu cử. Có người lên Fox News/TV cho biết, đă bị gạ ép ghi danh đến ... 73 lần! Bắt đầu cuộc tranh cử, Obama đă biếu cho tổ chức Acorn số tiền 822,000 đô la. Trả lời thắc mắc của rất nhiều truyền thông báo chí, phía Obama chối bay biến đi, là không biết, không liên hệ chi hết!



Trên đây, là chín ngón vơ công của Obama, đă đánh gục guồng máy tranh cử, mà Bill Clinton vô cùng tự tin. Với tuổi đời, nghiệp vụ tranh cử của Bill và Hillary Clinton, coi như cáo chung. Trong số những động lực vừa kể, hơn phân nửa là những điều mà, chỉ có Obama là hưởng được. Như chuyện mục sư Wright, như yểm trợ của học giả Bill Ayers, của Louis Farrakhan, như chuyện màu da, như chuyện “giới trẻ có học”! Những thứ vừa kể, không có bất cứ một ucv nào khác hưởng được, dù có là Dân Chủ, Cộng Ḥa, hay Độc Lập. Viết đến đây, tôi lại nhớ đến câu nói của bà Jeraldine Ferraro, ứng cử viên Phó Tổng Thống của đảng Dân Chủ năm 1984. Bà ta nói: “Nếu không phải là ứng cử viên da đen, Barack Obama chả có chi đáng nói cả”. Bà Ferraro là cố vấn trong ủy ban tranh cử của Hillary. Sau khi truyền thông mổ xẻ câu nói này, bà từ nhiệm, nhưng bà nhất định không đính chánh.



Sau khi Hillary bị loại vào mùa hè năm 2008, thế thắng bại, lẻ được thua, đă phơi bày rơ ràng. Công chúng Hoa Kỳ không thắc mắc chuyện Hillary. Họ quay sang ủng hộ Nghị sĩ John McCain, v́ bắt đầu cảm nhận những chỉ dấu bất thường. Nhưng đă muộn. V́ ngoài 9 luồng ḱnh phong trên đây, ông McCain c̣n phải lảnh cái búa thứ 10 nữa. Đó là cái chu kỳ 8 năm quyền bính trao tay, trong sinh hoạt chính trị xứ này. Bill Clinton làm chủ ṭa Nhà Trắng 8 năm, suưt bị lột chức. Đến George W. Bush qua 8 năm, mấy chục triệu dân Iraq thoát khỏi bàn tay cậu cả đồ tể Udai Hussein, dân Mỹ an cư lạc nghiệp, dù quân khủng bố Islam hăm he mẻ răng. Nhưng vẫn nhàm chán. Thượng đế cũng không ăn ở vừa ḷng “giới trẻ” và nhất là “người cấp tiến”. Trong 8 năm qua, có những việc tns McCain không đồng ư, đă chống Bush, nên ban đầu đă bị đồng viện Cộng Ḥa và truyền thông chỉ trích dữ dội, nhất là Ann Coulter và Rush Limbaugh. Nhưng vẫn bị đối phương trói chặt vào với Bush, v́ cùng đảng Cộng Ḥa. Chỉ có một lần, ông già gân Ronald Reagan với ông Bush Cha, cộng lại, đă kéo dài đước 12 năm làm chủ ṭa Bạch Ốc. Các ứng cử viên Cộng Ḥa tranh cử theo lối cổ điển: nói lên lư tưởng ấp ủ, tŕnh bày đường lối theo đuổi, và hô hào cử tri ủng hộ. C̣n phía Dân Chủ, th́ cả Clinton lẫn Obama đều có mỗi người một guồng máy tranh cử. Cứu cánh biện minh cho phương tiện, họ chẳng từ nan bất cứ một việc làm thiếu ngoạn mục nào, để tranh đoạt chiến thắng!



Ngay đêm 4 tháng 11, đảng Dân Chủ đă quy tụ được một đám đông to lớn tại Grant Park Chicago, để mừng chiến thắng. Obama lên bục, đứng giữa những kính chống đạn, ngỏ lời với Hoa Kỳ và thế giới. Đối nội, Obama lập lại các hứa hẹn đổi mới, hy vọng, công lư, đoàn kết, hùng mạnh, thịnh vượng ... Đối ngoại, Obama lớn tiếng: “Those who want to tear down the world, we will defeat you”. Dằn mặt đối thủ nào đây? Nga, Tàu và Al Queda bịt mũi cười. V́ chó sủa, là chó không cắn! Ngày xưa, ông Reagan không lèm bèm, âm thầm luyện công 6 năm, rồi mới đến bức tường Bá Linh thách thức Gorbachev. Và sau đó, bức tường Bá Linh đă bị đốn ngả, kéo theo sự tan ră của Liên Bang Xô Viết.



Cử tri Việt ủng hộ Obama, cũng rất hồ hởi. Ngày hôm sau, 5 tháng 11, họ tụ tập tiệc tùng vui mừng, đồng ca vang vang bài “Mười thương” tân thời:

Một thương tóc xoắn môi trề

Hai thương chánh khứa hành nghề Acorn

Ba thương mồm hứa quá ḍn

Bốn thương chối biến cội nguồn, ân nhân ...

Năm thương ... ...

Thương nhiều lắm. Thương quá là thương. C̣n cả nửa chục cái thương nữa, ghi không kịp.



Ba ngày sau, thứ sáu 7 tháng 11, Tổng Thống tân cử họp báo lần đầu tiên lúc 3 giờ chiều ở Chicago. Trả lời câu hỏi của một nữ kư giả, Obama cười khẩy: “Hey, I didn’t want to get into a Nancy Reagan thing about doing any sceances ... ”! Tạm dịch: “Ê, tôi không muốn dính vào chuyện Nancy Reagan làm mấy cái tṛ đâu ...”. Xưa nay, có ông Tổng Thống tân cử nào ăn nói như vậy chưa, nhất là trong cuộc họp báo lần đầu? Khi cuộc họp báo chấm dứt, Obama rời bục gỗ bước ra, dáng dấp rất quen thuộc. Ừ phải rồi. Chỉ thiếu cái “boom box” nữa, là chẳng sai tí nào. Vừa đi, vừa vẫy tay chào bằng tiếng Pháp “bonjour”. Lúc đến, không “bonjour” thiên hạ. Ra về, lại “bonjour”, thay v́ “au revoir”! Và chiều hôm đó, TV loan tin, Tổng Thống tân cử đă điện thoại xin lỗi Bà cựu Đệ Nhất Phu Nhân Nancy Reagan! Thành tích đầu đời của sự nghiệp!



Khẩu hiệu tranh cử của Obama, là “CHANGE”. Obama đang tuyển chọn và thành lập ê-kíp làm việc, để thực thi điều hứa hẹn “thay đổi” đối với cử tri. Ba vấn đề quan trọng nhất đang chờ đón chính phủ mới, là An Ninh Quốc pḥng, Kinh tế và Ngoại giao. Về An Ninh Quốc pḥng, Obama chưa nhậm chức, mà lời hứa khi tranh cử đă bay theo gió. Chỉ trích Bush nặng nề về cuốc chiến Iraq , nhất quyết sẽ rút quân ngay. Nhưng vừa đắc cử, đă đổi ư. Chẳng những sẽ cũng rút quân 3 năm như Bush, mà c̣n mời Tổng Trưởng QP Robert Gates của Bush ở lại tiếp tục! Lui binh, là chiến thuật khó nhất của con nhà lính. Mà Tổng Thống và Phó Tổng Thống tân cử, đều chưa biết mang bốt-đờ-sô! Nhờ Cộng Ḥa, là thượng sách. Tướng TQLC hối hưu James Jones, do bà Condolesa Rice mới vào ban Cố vấn An Ninh Quốc Gia của Bush, đă được Obama mời giữ chức vụ này. Điều này chả có chi mới mẻ. Năm 1992, khi Clinton đắc cử, cũng đă phải mời William Cohen của đảng CH coi giùm Bộ Quốc pḥng. V́ tân Tổng Tư Lệnh Clinton có lai-xân ... trốn lính!



Những bổ nhậm khác, chỉ là việc ân đến oán trả. Ân đền, như bổ nhậm Bill Richardson làm Tổng trưởng Thương mại. Richardson chưa làm thương mại ngày nào, chỉ có bỏ chủ Clinton theo pḥ Obama. Ân đền, như việc bổ nhậm Rahm Emanuel và Eric Holder. Oán trả, như việc chọn Hillary Clinton vào chức vụ Tổng Trưởng Ngoại giao. Dù Hillary chưa làm ngoại giao ngày nào! Ở Hoa Thịnh Đốn, Bill Clinton là tay chằn ăn trăn quấn. Hillary c̣n lợi hại hơn nữa, có bản lănh ăn chằn quấn trăn, v́ đă từng xách chổi lông gà, đuổi Bill chạy ṿng ṿng trong thư pḥng ṭa Bạch Ốc vụ Monica. Chửi nhau cạn tàu ráo máng khi tranh cử, bây giờ đấm mơm cho êm thấm, mặc dù các cố vấn của Obama có nêu lên vấn đề mâu thuẫn quyền lợi, nếu cho Hillary việc ngoại giao, trong khi Bill đang có trong tay những “International Foundations”, với quỹ điều hành lên đến cả trăm triệu bạc, mà mạnh thường quân là Tầu cộng với Ả Rập ...



Đàng nào, th́ việc cũng đă rồi. You asked for it, you got it. Obama. Cầu mong cho ông Tổng Thống tân cử được an toàn trên xa lộ, cố thực hiện được một tí tẹo những ǵ đă hứa, cho khỏi mất mặt cử tri da màu chúng ḿnh. Bằng không, th́ năm 2010 này, mọi sự sẽ đổi chiều nhanh chóng, như thời Clinton vậy. Chiến thắng mới một tháng, đảng Dân Chủ tưởng c̣n đang ở thế mạnh như chẻ tre. Nhưng ngày 2 tháng 12 vừa qua, ucv Dân Chủ Jim Martin đă thua đậm (43%) trước Nghị sĩ CH đương nhiệm Saxby Chambliss (59/%) ở Atlanta GA, mặc dù có cả Al Gore và Bill Clinton bay xuống bày hàng, tranh công với Obama trong nỗ lực cố dành lấy thế tối đa tuyệt đối ở Quốc Hội. Cử tri đă gởi một thông điệp rất rơ ràng cho Tổng Thống tân cử và đảng DC cầm quyền.



Cuộc tranh cử có lương thiện, có trong sáng, th́ mới mong kết quả bầu cử mang lại được một vị lănh đạo chân chính. Cử tri rất mong ước Tổng Thống tân cử làm một màn ngoạn mục, là cho rọi công lư như đă hứa hẹn, vào ngay sinh hoạt tranh cử c̣n nóng hổi: Vụ ACORN. Vụ xấu xa, bá đạo, hôi hám nhất, của một mùa tranh cử hôi hám xấu xa bá đạo nhất trong lịch sử Hoa Kỳ ...

Lê Phàm Nhân.

Tháng 12, 2008.

Trích từ Nguồn (Click ) ===> http://conongviet. com