PDA

View Full Version : Về Quê Ăn Tết - Lê Phan



NHDT
02-12-2009, 07:52 AM
Về Quê Ăn Tết



Lê Phan




Bất cứ một người Việt nào hiện đang sống ở hải ngoại khi nói đến về quê ăn Tết hẳn lại nghĩ ngay đến quê nhà ở Việt Nam. H́nh ảnh ngày Tết quê hương là h́nh ảnh của kư ức, vô cùng đầm ấm và đẹp đẽ. Nhưng nhiều khi chúng ta bị kư ức đánh lừa.

Thật khó quên những ngày Tết của thời xa xưa cũ. Chỉ những màu sắc cũng đủ làm chúng ta ngây ngất. Tết ở Sài G̣n có thể thiếu cái lạnh nhưng được thay thế bằng những bông mai vàng chen lẫn dưa hấu đỏ. Chợ hoa Nguyễn Huệ xinh đẹp nhưng hiền ḥa không hào nhoáng và những hàng bánh mứt của chợ Sài G̣n được bày biện như những tác phẩm nghệ thuật.

Và chính những h́nh ảnh đó đă khiến nhiều người Việt t́m về quê ăn Tết.

Tôi đă gặp nhiều người t́m về quê ăn Tết và mỗi người đều trở ra với một niềm thất vọng.

Một ông bạn kể lại là mỗi năm đi xem chợ hoa Phước Lộc Thọ lại nhớ đến chợ hoa Nguyễn Huệ. Ông bạn tôi bảo là ở chợ hoa Phước Lộc Thọ những loại cây hoa thật đẹp nhưng vẫn làm cho ông nhớ chợ hoa năm nào v́ hoa Cali khác hoa Sài G̣n. Ông thèm cành mai vàng thật sự. Hoa Lan đẹp thật nhưng hoa Lan không thay được cho những chậu cúc đủ loại. Ngay cả đến chậu quất Cali cũng không giống chậu quất quê hương.

Sau nhiều năm ao ước, năm ngoái ông t́m về Sài G̣n ăn Tết và vỡ mộng. Chợ hoa Nguyễn Huệ nay đă trở thành Đường hoa Nguyễn Huệ. Ḷe loẹt, quê mùa, nửa tây nửa ta, phần trưng bày cây cảnh được mệnh danh là đường hoa Nguyễn Huệ làm ông sững sờ. C̣n đâu chợ hoa ngày xưa mà ông thèm muốn. Dĩ nhiên Sài G̣n vẫn có chợ hoa, nhưng chợ hoa Nguyễn Huệ mà ông yêu mến đă không c̣n nữa.

Bà chị chồng tôi kể lại là năm trước cũng đem con cái về ăn Tết ở Việt Nam. Bà đă cố lập chương tŕnh để sao cho đến ngày 30 Tết về đến Hà Nội. Tối Giao Thừa, bà cùng mấy cô con gái và gia đ́nh t́m ra đường tính theo dân Hà Nội đi lễ. Vừa ra đến đường, cảnh rối loạn của một thành phố không biết đến kỷ luật giao thông đă làm bà hoảng sợ. Mấy mẹ con đứng tần ngần măi không dám qua đường. Sau cùng, một ông đứng tuổi, giọng nói thanh tao của người Hà Nội cũ, thấy thương t́nh chỉ bảo "Các bà cứ đi, họ sẽ tránh. C̣n cứ chờ th́ chẳng bao giờ sang đường được đâu."

Đánh bạo, mấy mẹ con dắt díu nhau qua đường, chờ chực măi mới đón được một cái taxi để đến chùa Trấn Quốc. Ngôi chùa cổ kính nằm bên hồ Tây không đông khách bằng Phủ Tây Hồ nhưng cũng chật người. Mặc dầu lúc đó vừa quá nửa đêm sang năm mới, vườn cây cảnh của chùa đă bị vặt sạch, trông tiêu điều như mới trải qua một cơn băo. Hỏi ra mới biết khách thập phương đă "hái lộc" trụi hết. Buồn rầu mẹ con trở về khách sạn. Sáng mồng một, đường sá vắng hoe, không người đi lại. Thành phố bẩn thỉu dơ dáy nhưng trống trơn, chỉ có những người phu vệ sinh đang thâu dọn băi chiến trường. Đi quanh quẩn không t́m được đến một tiệm phở, mẹ con bà chị chồng tôi đành trở về khách sạn. Cái Tết quê hương trở thành một cơn ác mộng. Và ngày Tết lại càng làm cho họ cảm thấy ḿnh chỉ là người khách lạ chứ không phải trở về quê hương.

Một người bạn khác cũng thèm nhớ hàng năm vẫn theo mẹ đi lễ lăng Tả Quân Lê Văn Duyệt. Năm vừa qua bà bạn đă t́m về Sài G̣n để viếng Lăng Ông đêm Giao Thừa.
Hồi xưa, người đi lễ đă đông, bây giờ người đi lễ c̣n đông hơn nữa. Hương khói nghi ngút ngập trời, đoàn người như nước lôi cuốn người ta không sao cưỡng được. Ngoài nhang đèn, số người làm ăn kinh doanh c̣n mang theo nhiều lễ vật hậu hĩnh để cầu tài lộc.
Con heo quay nằm trên mâm xung quanh đầy tiền giấy cúng sao khó coi quá. Chen chúc một hồi, bạn tôi cũng bị đoàn người đẩy vào đến cửa lăng. Ngạc nhiên nh́n cánh cổng sơn phết lại sao màu mè hơn ngày xưa. Vào đến bên trong, đoàn người đi vào nhập vào đoàn người đi ra, mạnh tay mỗi người tha hồ bẻ cây cối. Bên trong lăng, nơi xin xăm người ta đứng ṿng trong ṿng ngoài, người nọ lạy người kia vái, tiếng xúc xăm ồn ào nhức óc. Xăm xin xong lại phải ra ngoài nhờ thầy giải đoán. Hàng loạt các ông thầy chực sẵn, lăm le chỉ bảo. Sợ quá, bà bạn tôi bỏ ra sau để thắp nén hương trên phần mộ của Tả Quân và Phu nhân rồi vội vă bỏ về.

Một người bạn nữa lại thèm những món ăn ngày Tết ở quê nhà. Ông ta cứ cả quyết là miếng mứt măng cầu ở Sài G̣n ngon hơn, không ngọt lự như mứt ở Cali. Ông c̣n khẳng định dưa đỏ th́ chỉ có dưa đỏ ở Việt Nam mới ngọt và mát rượi. Ông nhớ đến đ̣n bánh tét, đĩa dưa lỗ tai heo, miếng củ kiệu và những con tôm ngọt lịm để nhâm nhi ba xị ngày Tết. Ông chê những thứ này ở Cali không ngon bằng. Năm nay ông t́m về Việt Nam ăn Tết. Khám phá đầu tiên của ông là dưa đỏ Việt Nam bây giờ thua dưa đỏ Cali v́ bón phân hóa học quá nên xốp mà không ngọt. Dưa tai heo không gịn, củ kiệu có vẻ như có mùi hóa chất c̣n con tôm khô cho đĩa đồ nhắm giờ đây trông cũng đỏ đẹp như xưa nhưng cắn vào th́ lạt nhách.

Trong khi đó hồi năm 2005 tôi có dịp ghé Cali ăn Tết. Bầu không khí nhộn nhịp không thua ǵ ngày Tết quê hương. Tiếng pháo nổ gịn khác hẳn với sự im lặng của cái Tết Việt Nam v́ ngày nay pháo bị cấm. Chợ hoa Phước Lộc Thọ vui vẻ, ồn ào, không khác ǵ chợ hoa Nguyễn Huệ. Trong khi đang đi ở chợ hoa, tôi gặp một gia đ́nh từ Âu Châu sang Cali ăn Tết. Ông bà này kể lại là sau khi về Việt Nam vỡ mộng quá, bây giờ cứ vài năm lại t́m sang Little Saigon để hưởng cái Tết quê hương.

Ông tâm sự "Đây mới thực là quê hương của chúng ḿnh. Bên đó bây giờ đă trở thành xứ lạ. Từ thức ăn, tiếng nói, đến phong tục tập quán, ngay cả cách chưng diện, lối đối xử, họ khác ḿnh quá rồi, về bển chỉ thêm buồn. Ấy là chưa kể cứ mỗi lần thấy lá cờ đỏ vẫn c̣n đứng tim."

Quả đúng là vậy.



Lê Phan





nguồn: friend's email. ^.^