PDA

View Full Version : Sợ ma hơn sợ vợ



chieunhatnang
02-15-2009, 07:38 PM
http://www.plan59.com/prints/popular/stainless60.jpg

Sợ ma hơn sợ vợ

Nếu ông tiên hiện ra bảo tôi rằng: "Ta cho ngươi một điều ước duy nhất, ngươi sẽ có ngay". Tôi sẽ không cần suy nghĩ và trả lời rằng: "xin ngài hăy đem tôi đi khỏi mụ vợ ngay bây giờ, cho tôi sống một ḿnh b́nh an, đừng cho mụ hay". Bạn biết tại sao không? Tôi đă chờ đợi mơi ṃn suốt 15 năm rồi, ngày được tự do. Có lẽ bạn sẽ nói với tôi rằng, ở xứ Mỹ nầy đâu có ai ở một ḿnh mà chết đói đâu mà sợ, ở với bà vợ không được th́ bỏ đi mướn nhà khác hay se pḥng, thiếu cha ǵ chỗ rẻ! Chuyện không đơn giản đâu bạn ạ, tôi không bao giờ dám ngủ một ḿnh v́ "sợ ma"!

Nhớ hồi xưa cách đây 28 năm, mụ vợ tôi đâu có giống như bây giờ. Là một nữ sinh ngây thơ nhát như thỏ đế . Tôi hao tổn không biết bao nhiêu là mồ hôi, đạp xe lẽo đẽo theo nàng cả một năm trời vẫn chưa nói được câu ǵ.

Chỉ là một nụ cười duyên
Mà ai theo mải, huyên thuyên suốt đường
Chỉ tà áo trắng b́nh thường
Sao ai cứ ngắm? Guốc thương ngập ngừng
Người dưng ơi hỡi người dưng!
Má Ba bắt gặp, coi chừng tôi... oan
(**)

Nhờ trời Sài G̣n mưa nắng bất chợt mới có cơ hội làm quen em trong một lần trú mưa:

Vội chi khi trời đổ mưa?
Sao em không núp? Hiên thừa mái che!
Ḱa em! Mưa lớn rồi nè!
Không lo ướt áo? Tóc che được ǵ?
Giật ḿnh! Tôi sợ cách chi
Tóc khô c̣n hăi, nói ǵ ướt... nhem
Dừng chân, đôi má nóng rêm
Người dưng mặc sức hỏi thăm lắm lời...

(**)

Đó bạn thấy chưa những lời thơ vợ tôi đă chép tặng có dễ thương không? Sau đó là những ngày làm vợ rất ư là hiền khô!. Hồi ở Việt Nam khi tan sở làm, bạn bè hay rủ nhau nhậu, hút thuốc lá... có khi về trễ em vẫn đon đả lấy áo quần cho tắm rửa và cười tươi như hoa vậy. Buổi sáng dậy sớm pha cà phê, ăn sáng rồi cùng đạp xe đi làm, nó t́nh như vầy nè!

Thương anh vừa gọi "Em ơi!"
Ngọt ngào như mật vừa rời tổ ong
Thơm, ngon em nếm từng ḍng
"Dạ!" Cho buổi sáng thêm hồng bờ môi.

(**)

Tất cả những mật ngọt đó đă bốc hơi đi từ hồi nào tôi cũng không nhớ. Chỉ biết rằng khi được sang định cư ở Mỹ, gia đ́nh chúng tôi hạnh phúc lắm. Ở trong căn apartment thuộc xóm nghèo, chạy chiếc xe cũ rích cứ chết máy ở đèn đỏ ..vậy mà hai vợ chồng cùng 2 thằng nhóc cũng vui quá cỡ. Chúng tôi đi làm miệt mài suốt 18 năm rồi để lo ổn định cuộc sống. Không c̣n thơ với thẩn ǵ nữa. Hai thằng nhóc hồi xưa lúc nào cũng lẩn quẩn bên chân ba bây giờ đă tốt nghiệp đại học và ở riêng , chỉ c̣n lại hai "con khỉ gần già" cứ ngồi ngó nhau và bắt đầu khọt khẹt! Nói thiệt t́nh bạn cảm thông, nhờ làm việc miệt mài, lại cũng chẳng xài phung phí, chưa hề đi đâu khỏi hai cái thành phố Dallas và Houston, nên đă trả dứt nợ cái nhà 3 pḥng cũng kha khá!

Hồi nhiều năm trước, hai vợ chồng cứ hẹn rằng, ráng lo cho con nó học xong th́ ḿnh nghỉ ngơi, đi chơi, sống lại cái thời "tóc xơa bờ vai t́nh ca lâm ly ấy mà!". Cái ngày hẹn đă đến, đáng lẽ đây thời điểm cuộc đua thời gian đă dứt... nhưng không phải cuộc sống như mơ, v́ trọng tài vừa thổi c̣i bắt đầu cuộc đua khác...khốc liệt hơn!!

Đây là một vài bản "t́nh ca" khốc liệt nói nghe chơi:
"Tôi đă bảo rồi, hút thuốc lá chẳng mập béo ǵ mà có ngày ung thư phổi cho coi. Bệnh đi rồi làm khổ con nầy!"
(sao bà không nhớ có lần đă thỏ thẻ rằng: "em nhớ cái mùi thuốc lá từ môi anh")
"Chỉ có cái việc ra chợ mua dùm mấy trái chanh mà đi miệt mài mất cả 15 phút, ông có biết tôi chờ dài cả cổ rồi không? Mai mốt không có nhờ cậy cái ǵ nữa hết" Bà vừa gằn giọng với nét mặt dữ dằn không thể tả -
(Hồi cái thuở hai mươi , em ngồi trên xe gắn máy chờ tôi gần một tiếng đồng hồ ở đầu hẻm v́ tôi ngủ quên , vậy mà vừa thấy mặt chưa kịp xin lỗi th́ em đon đă cười tươi nói rằng, nhờ ngồi chờ anh mà em mới cảm thấy một chút thi vị về câu thơ" anh cứ hẹn nhưng anh đừng đến nhé!!")
"Nầy nhé con nầy không phải đầy tớ, ăn không được th́ tự nấu cái khác mà ăn , không ai hầu hạ cho ông đâu"
(Đâu rồi 20 năm xưa, anh ăn càry không ngon hả, để em ngày mai em sẽ nấu ḅ lúc lắc anh ăn nhé, hôm nay ăn đỡ đi!)
"Thấy cái bản mặt say xỉn là khó ưa, cứ lo nhậu nhè cũng có ngày cảnh sát c̣ng tay nhốt vào bót đừng có kêu con nầy đóng tiền phạt lănh ra nhé"-
(Cả tháng mới đi ăn với bạn bè một lần uống vài lon bia về nhà hơi trễ, bà ngồi coi phim Tàu vừa thấy ḿnh vào th́ xỉa xói như vậy đó. Hồi con c̣n trẻ, em ngồi chờ anh ăn nhậu với đám bạn cho đến say rồi chở anh về, c̣n lo nước chanh, khăn nóng để lau mặt cho ngủ ngon. Em c̣n xúi thêm nữa, ḿnh chơi hết ḿnh với bạn bè, em không muốn anh ngồi uống nước trà như ông A trong khi người ta cụng ly, đàn ông cũng phải biết ăn nhậu chớ anh!)
"Cái nhà ở chứ đâu phải băi rác mà ông cứ quăng văi ra như thế nầy, cho ông biết tôi không phải là janitor đâu nhé, nhắc hoài như nước đổ lá môn vậy!"
(Kệ nó anh, từ từ dọn dẹp có sao đâu, để đó thay đồ đi mall mua quà cho mấy đứa đi - em nói và cười dễ thương làm sao đó. Chỉ một chút nhẹ nhàng vậy mà hơn 10 năm nay tôi có nghe lại bao giờ!)

Đó chỉ là những "khúc dạo đầu" thôi, bạn nghe mà phát kinh chưa? C̣n biết bao nhiêu là "t́nh khúc không tên khác" đă và đang gậm ṃn những giấc mộng yêu thương. Đáng lẽ ra những cay đắng, nhọc nhằn lẫn mật ngọt của cuộc hôn nhân 28 năm của hai người vừa đi đến đích sẽ là con đường êm ả gấm nhung cho những bước chân vừa mỏi. Vậy mà em đă trở nên cay nghiệt trong từng lời nói. Bạn đừng khuyên rằng, vợ chồng ngồi lại nói nhau nghe! Tôi đă nói xa nói gần , nói rơ biết bao lần rồi. Tôi van xin em hăy ngọt ngào với anh một chút thôi, nhẹ nhàng với anh đủ thôi th́ sẽ vui biết bao. Cũng có khi được vài lần, chưa kịp ăn mừng th́ "mèo lại hoàn mèo". Tôi có cảm giác rằng cái "bà già" xấu xí (thật ra em chẳng xấu nhưng dù sao cũng đă già!) chắc chẳng c̣n thương yêu tôn trọng tôi nữa! Và tôi ước ao thoát khỏi ṿng tay "gai góc" của bà!

Tại sao không bỏ đi? Như đă nói với bạn là tôi sợ ma. Chẳng biết thuở nhỏ ai trù ếm ǵ mà tôi sợ ma "quá cỡ thợ mộc" dù chưa bao giờ thâư con ma ra sao. Tôi chẳng bao giờ dám ngủ một ḿnh suốt 50 năm, bạn tin không? Hồi nhỏ ngủ với ba má, lớn một chút ngủ với ông anh, khi ông ấy đi xa th́ ngủ với thằng em cho đến khi có vợ. Nằm ngủ một ḿnh sao hai bàn chân lạnh ngắt, cứ tưởng như sắp có ai sẽ nắm bàn chân ḿnh!

Tôi nhớ hồi ở Việt Nam, có một lúc về quê lái tàu nhỏ chở hàng, cứ đến khúc sông ngoằn ngoèo cây cối um tùm tôi giao cho vợ lái, rồi chui vào khoan trùm mền mà run! Vợ nói ǵ th́ nói cũng nhất định không chui ra. Có lần dừng ghe ở dưới tàn cây để ăn trưa, bất ngờ có con rắn đuổi chuột trên cành rớt xuống ghe ngay chân, tôi kinh hoàng xô bà vợ vào con rắn và nhảy xuống sông bơi vô bờ run lập cập, nh́n xuống thấy bà vợ đập con rắn chết tươi. Buổi tối, đi thăm câu ở các ao quanh nhà, tôi cầm cái đèn đi một ḿnh nhưng với điều kiện vợ cũng cầm cái đèn đứng ở cửa, thỉnh thoảng tôi gọi "em ơi" cô nàng phải trả lời "em đây"... Biết sợ ma là tồi tệ quá, nhưng không hiểu tại sao tôi vẫn không thắng được nỗi sợ hăi kỳ lạ không thể giải thích được.

Có một lần bị vợ xỉ vả, căi nhau dữ dội, tôi ra pḥng khách định làm cái màn "Sofa so good", nằm trằn trọc hoài không ngủ được cuối cùng phải ôm gối rón rén chui vào với bà! Huề! Một lần nữa gây nhau sau bữa ăn tối, tôi giận quá lái xe chạy ra khu shopping đi lang thang và nhất định không về. Năm ngủ lại trong xe tự nhiên tưởng tượng sẽ có cái mặt trắng bạch ngoài kính xe ḍm ḿnh, lạnh "cẳng" quá cũng chạy về chui vào giường bà. Lại huề! Một lần khác, khi căi nhau, bà mắng nặng lời "anh là thằng chồng vô tích sự", tôi nhất định không tha thứ được lời nầy nên lấy quần áo lái xe đi mướn hotel. Nhất định chuyến nầy sẽ "một đi không trở lại" -Ông sẽ về Việt Nam cưới vợ đẹp cho bà sáng mắt! Vào pḥng tắm rửa, nằm trên giường êm ái một ḿnh, mở TV xem, không có "bà chằng lửa" bên cạnh sung sướng quá. Chuyến nầy cho bà không c̣n hung hăng với người chồng hiền từ nầy nữa. Cho ở một ḿnh rồi bà sẽ hối tiếc v́ đánh mất một "thiên đàng t́nh ái"! Tôi thiếp đi trong niềm hoan lạc, chợ giữa khuya, giật ḿnh dậy v́ một tiếng động bên ngoài. Rồi nghe h́nh như có tiếng lịch kịch ở dưới giường... rồi tiếng rè rẹt ở pḥng tắm.. Tôi ngồi dậy mở hết 4 cái đèn sáng choang, lên giường chui vào mền cố dỗ giấc ngủ. H́nh như có ai đó khua cạch cạch vào vách tường trên đầu nằm - Hé mắt nh́n ra cửa sổ ... h́nh như cái màn rung rinh! chắc ... pḥng có ma! Tôi ngồi dậy ôm quần áo đi một mạch xuống xe chạy bay về nhà, nhè nhẹ chui vào nằm trên giường với bà"Đanh" sao ấm áp lạ!

Nghĩ cho cùng th́ vợ tôi có mọc chút "nanh vuốt" hơn xưa, nhưng bà vẫn một mực lo cho gia đ́nh, không đua đ̣i nhiều chuyện lăng nhăng. Có thể tuổi sắp già nên mệt mỏi hay là tôi cũng đổi tính khó thương, nên bà hay gắt gỏng? Thôi th́ 28 năm cũng biết bao nhiêu là t́nh và kỷ niệm. Con cái đă lớn khôn rồi, già sinh tật bỏ nhau cưới vợ khác cũng chẳng làm được cơm cháo ǵ, lại thêm bao gánh nặng mà ḿnh phải đưa vai ra gánh! C̣n nữa... làm sao ăn nói với con! Ở một ḿnh th́ sợ ma..Thôi đành một kiếp "như không"..
Sắp tới ngày Valentine, đă nói ra được hết những niềm riêng nên ḷng nghe nhẹ nhơm. Năm nay tôi sẽ mua một máy pha cà phê tặng bà cho "rô- men -tịt"( Vợ tôi thích uống cà phê đậm đặc xay và pha tự động từ máy) Thử xem cái hồn thơ lăng mạng 28 năm xưa có bừng sống dậy nữa không nè:

Truyền nhau ngụm rượu-cà-phê
Uống chung cay đắng mà nghe ngọt ngào
Anh nè! Khi ḿnh hôn nhau
Đắng cay... gặp lại, làm sao trả lời?
Cà phê, t́nh thức cả đời!
Rượu cay, say đắm một trời yêu thương
Yêu nhau rượu sẽ nồng hương
Cà phê thơm ngát
Đoạn Đường T́nh ta (**)

LKD

----------

(**) thơ Á Nghi

Nguồn: Ca Dao