View Full Version : GIÒNG THƠ HỌA ĐÁP
Đây là những bài thơ mà Lida đã họa với các thi sĩ khác :
DUYÊN THƠ
Ngày xưa ấy chúng mình cùng mơ ước
Thành Nhà Thơ dệt Thơ Tình đối nhau
Đem Ước Mơ rải nắng khắp địa cầu
Và Thương nhớ gieo cả khung Trời mộng
Anh nghĩ kế trồng nhiều hoa trước cổng
Để chúng mình ngồi dệt nhiều Thơ yêu
Mua chiếc võng treo Vườn sau mỗi chiều
Cùng đu đưa nhìn khung TrờI thương nhớ
Mơ về Em Cô Bé cùng duyên nợ
Nữ Thi sĩ đẹp Duyên với Nhà Thơ
Viết đi Em những áng Thơ hay tuyệt
Để ta vui dệt Thơ Niềm Ước Mơ
Nhưng than ôi Duyên chưa thành…Vở Mộng
Giờ Thơ buồn dệt kín cả hồn Em
Và Thơ Anh lảng vảng Trời mây đen
Còn trong ta cả khung Trời trống vắng
Ai cướp đi Tình Duyên Thơ chẳng đặng
Để suốt đời buồn Lời nguyền thủa xưa
Nữ Thi Sĩ-NhàThơ nên Duyên chưa
Hẹn trở lại hoạ Thơ yêu dang dỡ …!
Cao Trí Dũng
VẴN LÀ TIẾP NỐI
Chuyện ngày xưa em mang vào kỷ niệm
Để thơ sầu tiếp nối chiếm ngày mơ
Cho khung gian im lắng những đợi chờ
Cho thế giới quanh em buồn quạnh quẽ
Tình trong em muôn đời luôn là thế
Có gì đâu anh nhỉ để mà vui
Vì tim em đã chứa lắm ngặm ngùi
Niềm thương nhớ em mang toàn tủi hặn
Nhớ em chi cho hồn anh lận đận
Kỷ niệm buồn vướng bận cả tâm tri
Tìm đâu ra những tháng mộng xuân thì
Lời yêu ái ai gieo thành vọng tưởng
Tình em đó luôn luôn là gió chướng
Chẳng bao giờ an hưởng để mà vui
Nên thương yêu theo gió lộng đẩy lùi
Còn chi nữa anh ơi mà tiếc nuối
Giòng thơ em luôn mang sầu diệu vợi
Cho anh buồn nên thế giới đau thương
Biết làm sao khi chẳng có màu hường
Đừng trách nhé anh ơi mà tội nghiệp ...
Lida
NGÀY ẤY
Ngày ấy đôi mình vui lắm
Hằng đêm ra ngắm sao trời
Giọt sương khuya rơi ướt đẫm
Em long lanh mắt sáng ngời
Ngày ấy mình thương nhau lắm
Anh thường gọi khẽ "Em Yêu"
Em thường nhìn anh say đắm
Và hay lắc đầu...
Lêu lêu
Ngày ấy nụ hôn bất chợt
Ghé ngang bên má thật hiền
Em hờn...bảo anh đùa cợt
Mưa vương trên mắt đen huyền
Ngày ấy anh hay ngồi vẽ
Con đò xuôi nước sang sông
Em nhìn anh và ru khẽ
Chờ anh...
Em nhớ hay chăng ?
Để rồi con đò xuôi nước
Trôi theo bến lạ xa vời
Dòng đời ta đâu biết trước
Cũng như em bỏ theo người
Anh một mình ôn ngày ấy
Từng đêm ngồi vẽ sao trời
Anh vẽ anh trong ngày ấy
Nhặt pháo hồng tiễn một người
Anh vẽ đời trên trang giấy
Đời anh mờ với sương đêm
Em đã xa rồi, đâu thấy
Anh ngồi...vẽ nát con tim...
Huy Khang
CŨNG NGÀY ẤY
Cũng ngày ấy ...nhưng mà xa xôi lắm
Em chợt buồn ...mưa lắm giọt mưa tuôn
Tình nơi đâu ..hay chỉ mãi giọt buồn
Con đò vắng một mình xuôi bến nước
Cũng ngày ấy ....một mình đơn độc bước
Cố quên người ...thuở trước mãi hoài mong
Nụ hôn xưa ..e thẹn má môi hồng
Và bất chơt...một lần tim nóng bỏng
Cũng ngày ấy...chợt mình hoài mong ngóng
Để từng trang giấy trắng vẽ ngu ngơ
Đã yêu thương ai chẳng có đợi chờ
Tim e ấp nụ tình đan hé mở
Cũng ngày ấy .....cuộc tình vào cách trở
Ta còn chi ...phút bỡ ngỡ bên nhau
Nhưng nụ hôn dù chỉ mới lần đầu
Mà vết tích thâm sâu không mờ nhạt
Cũng ngày ấy ..con tim em tan nát
Có còn chi để mang mãi thiết tha
Chỉ tình anh còn giữ nét đậm đà
Dù em đã theo ai về bến lạ ...
Lida
CHÀO NHAU
Hôm ấy trời không có mưa bay
Một cái nắm tay...để rồi vuột mất
Chào em
Em về có mang luyến tiếc ?
Hôm ấy mình chưa ai nói yêu ai
Em lại bước đi
Thêm lần nữa một người
Ta nơi đây viết lên lời biệt khúc
Thì vẫn với bóng đêm
Vẫn ánh đèn cô độc
Vẫn âm thầm như thế, riêng ta
Một cái nắm tay chắc cũng chỉ là
Trong phút chốc vô tình mình nông nổi
Nên giã từ nhau quay đầu đi rất vội
Hôm ấy mình chưa ai nói yêu ai!
Huy Khang
GIÃ BIỆT
Một cái nắm tay hình như thật vội
Khi trong lòng mang mãi sự bâng khuâng
Hay tâm tư xa xót dạ bần thần
Mình nuối tiếc một lần không say đắm
Ánh mắt ta hình như không nhìn ngắm
Bởi trong lòng thấp thỏm những ưu tư
Cắn chặt môi che dấu tiếng giã từ
Thời gian vội sao mắt mi ươn ướt
Em ra đi cắm đầu không quay bưóc
Chắc anh hờn trách giận kẻ làm ngơ
Tình vương mang sao lạnh nhạt hững hờ
Lời yêu dấu ngậm ngùi chôn nuối tiếc
Chưa nói yêu ...sao mình đành giã biệt
Để trong lòng ray rứt mãi không tan
Hay ngại e nên tình trót lỡ làng
Trong phút chốc ..nỗi buồn tràn dâng kín
Yêu thương kia sao vẫn hoài câm nín
Cho lòng sầu thâm tím cả con tim
Biết khi nào mình thật sự kiếm tìm
Hay vẫn thế ....trọn đời trong đơn độc ....
Lida
CÓ MỘT BÀI THƠ CHƯA ĐẶT TÊN
Có một bài thơ anh không đặt tên
Bài thơ lặng yên nhìn anh, buồn khẽ
Thơ ơi ngủ ngon trong lòng ta nhé
Đừng có bay đi vội vã như người...
Có một tình yêu thầm lặng trong thơ
Không xôn xao gió, và không nồng ấm
Anh vớt nó lên từ trong vực thẳm
Lại nhận nó chìm đáy biển mênh mông
Có một cái tên cũng ở trong thơ
Cái tên, anh nghĩ, giờ đây đã chết
Anh thấy tà dương nắng vàng tắt hết
Em hỡi, đôi mình yêu được sao em ?
Nên thơ để hoài, và mãi không tên
Dù nó nhìn anh nhắc thầm, chờ đợi
Anh ngóng trời cao, đường mây vạn lối
Biết đặt gì... khi ta đã... không yêu.
Huy Khang
CHỈ LÀ DẤU CHẤM !!!
Viết bài thơ mang tên bằng dấu chấm
Em hỏi lòng vết đậm đã in chưa
Hay trong anh chỉ là chút dư thừa
Lời em viết phải chăng như gió thoảng
Tim anh đó một lần không lấn choán
Bóng hình em chỉ mờ nhạt vết son
Yêu thương đâu mà tim phải mỏi mòn
Ngàn yêu dấu hình như là vị đắng
Viết cho anh..em đành ghi dấu chấm
Để hỏi lòng tình ngắn ...hoặc dài lâu
Trong thế gian đâu phải một mình sầu
Yêu là thế ..ai đâu mà hạch hỏi
Một dấu chấm em ghi không thật vội
Bởi tình anh ngăn lối chữ tình chung
Bởi vì anh..chưa nói thật được lòng
Thì sao hở ...bài thơ ghi dấu chấm !
Lida
BIỄN NHỚ
Vắng xa anh lòng em như biễn nhớ
Lẳng lặng buồn trong ảm đạm chiều thu
Không bình minh mà chỉ lắm sương mù
Và nỗi nhớ trãi dài trên biễn cát
Vắng anh rồi em không nghe biễn hát
Khúc tình ca chất chứa vạn lời yêu
Trong cô đơn em hụt hẫng cô liêu
Lòng mãi miết úa sầu giăng mây tím
Vắng xa anh...hồn em nghe tím lịm
Giọt muộn phiền rơi rụng cả hồn đơn
Tìm đâu anh ?...những giây phút dỗi hờn
Để nghe mãi giọt tình hoài vang vọng
Vắng anh rồi...không gian như lắng đọng
Cả niềm đau...và u tối mênh mông
Đóa hoa tim phai nhạt nét tươi hồng
Toàn vũ trụ tuyết băng về lấp kín
Vắng anh rồi...em đây đành chôn kín
Tận hồn sâu...kỷ niệm một lần yêu
Trong nhớ mong em hiểu được một điều
Ôi nguyên lý tình yêu là khổ lụy !!!!!!
Lida
BIỂN GỌI
Em đi rồi biển khắc khoải đêm đêm
Sóng nức nở trào dâng cơn bão tố
Gió thét gào gọi gọi mãi tên em
Trong nhớ thương cùng niềm đau bất tận
Vắng hình em trên bến cát mênh mông
Anh lẻ bóng giữa trời chiều tàn úa
Dõi mắt trông theo những cánh buồm xa
Tìm hoài mãi cánh buồm yêu thuở ấy
Thiếu em cười..... biển trở nên u tối
Trời mây đen giăng khắp lối anh về
Tìm đâu em những nhịp bước yêu thương
Chỉ còn lại mình anh trong đêm vắng
Vắng em rồi tim anh thành sỏi đá
Không yêu thương chỉ lặng lẽ âu sầu
Nén cơn đau chìm dần theo năm tháng
Giữ hình em tận đáy trái tim mình
Em xa rồi có phải vậy không em
Hay còn ở đâu đây trong mộng tưởng?
Em hãy nói mai sẽ về bên biển
Để nghe lời biển hát khúc ru em
Tình Anh Đêm vắng
Cảm xúc qua bài Biển Nhớ của Lida
Trời hoàng hôn nhuốm buồn trên bãi vắng
Sóng gập ghềnh xô vách đá rong rêu
Ngở đời mình như thuyền nhỏ lêu bêu
Tìm bến đổ qua đêm cuồng cuộn gió
Bóng em xưa như vẫn còn đây đó
Nơi đầu ghềnh , nơi cuối bãi , ngoài khơi
Em vui đùa như cá nhởn nhơ bơi
Hay xoải cánh phơi mình trên bãi nắng
Giờ không em nghe sao lòng sầu đắng
Những chiều vàng mình quắn quít bên nhau
Vẻ lời yêu dài bờ cát trắng phao
Vách rêu cũng buồn khoe tên đôi lứa
Giờ không em hồn bay đi một nửa
Nửa hồn kia buồn quay quắt nhớ nhung
Hãi âu vờn trên sóng biển mông lung
Như anh mãi ê chề ôm nỗi nhớ
Anh chả trách vì sao mình dang dở
Chỉ thương em bở ngở đoạn đường yêu
Người thương em , người ôm ấp nuông chìu ?
Hay người mãi tính toan từng con số
Gió đuổi sóng , bầy dã tràng lố nhố
Se cát vàng như mộng ước lòng anh
Mộng tan tành khi sóng phủ lên nhanh
Ôm kỷ niệm ngở như tình chưa mất ...
HNLC
TÌNH SẦU SÂU TRÁI TIM CÔI
Bao năm gói trọn niềm riêng
Làm sao tránh khỏi ưu phiền anh ơi
Gió mưa ai nỡ trách trời
Tình sầu nào dám đem phơi tấc lòng
Trái tim mang mãi mùa đông
Bao giờ sưởi ấm giọt nồng nhớ thương
Ngậm ngùi ôm chút tình vương
Thu sang đông đến môi hường lạnh tanh
Khi nào tìm chút nắng hanh
Cho hồn lây lất năm canh đỡ buồn
Trái thương dù ngọt như đường
Nhưng lòng mặn đắng chán chường nét môi
Tình sầu sâu trái tim côi
Còn đâu mộng thắm một đời xuân xanh
Bao năm tìm ngọn gió lành
Mà sao chỉ thấy tròng trành gió đông
Lida
Tình vui bỗng chốc hoá sầu
Người mang đi mối tình đầu trong tôi
Ngở ngàng giây phút chia phôi
Đắng cay dằn xuống , cuốn trôi nổi buồn
Đường về lạnh , lá mưa tuông
Sầu dâng tê tái khơi nguồn xót xa
Thẩn thờ chốn cũ bước qua
Tìm dư hương thuở mặn mà dấu yêu
Bây giờ thấm nổi cô liêu
Vài ly rượu ấm trong chiều mưa rơi
Ngở hồn mình rách tả tơi
Vá sao cho được khi đời đổi thay
Cuộc tình trót đã vuột tay
Đành thôi giử lấy đắng cay làm quà
Chúc em tình mới mượt mà
Ấm êm hạnh phúc ... còn ta ngậm ngùi
HNLC
ĐẮNG CAY
Đắng cay chua xót đêm ngày
Anh mang thân phận lưu đày viễn du
Còn em như áng mây mù
Buồn giăng khắp lối mùa thu nhạt nhòa
Đường tình lạc lối anh qua
Vườn thanh vắng bóng trăng tà mờ lu
Tình xưa nay đã giã từ
Em về đốt hết tình thư hẹn hò
Qua sông cùng một chuyến đò
Mà sao kẻ nhận người cho lỗi thề
Lida
Bởi anh tình trót vụng về
Tinh toan chẳng vẹn , ê chề riêng mang
Xui em duyên phận lở làng
Xót xa thì cũng muộn màng đời nhau
Anh về quặn thắt tim đau
Góp tình thư cũ vùi vào đáy rương
Mai rồi ngăn cách đôi đường
Sầu thương chốn cũ , vấn vương u hoài
Đi chung một quãng đường dài
Bây giờ kẻ trước người sau ... Ai buồn
HNLC
SẦU THƯƠNG CHỐN CŨ
Em về nhặt lá Thu rơi
Sầu thương chốn cũ một trời bơ vơ
Đường xưa dấu vết bụi mờ
Ai tri âm đó đợi chờ còn không
Từ khi em bỏ theo chồng
Nỗi buồn lắng đọng tình hồng nổi trôi
Xa anh đã mấy năm rồi
Mà sao trong dạ bồi hồi chẳng lay
Mưa Thu lạnh buốt bàn tay
Lời ai năm cũ đoạ đày con tim
Vùi trong đáy mộ nỗi niềm
Dư âm sót lại bên thềm cơn đau
Buồn cho kẻ trước người sau
Ngậm ngùi không nói để sầu lặng câm
Xót xa chỉ biết âm thầm
Nghẹn lời chẳng thốt lệ thâm tím hồn
Lida
Ngồi đây nhớ một nụ hôn
Xa xưa ngày cũ dập dồn mê say
Tình trao chưa ấm bờ vai
Đã nghe tiếc nuối trải dài lối thu
Chia tay trời toả mây mù
Lòng nghe tơi tả âm u nẻo đường
Thương người vẫn cứ còn thương
Cũng đành tan vở uyên ương mộng vàng
Người về rẻ lối sang ngang
Còn tôi chấp nhận phủ phàng bủa vây
Cuộc tình lơ lửng trời mây
Với hoài không tới mỏi tay , khóc thầm
Trăm năm tình đã lở lầm
Người thương đành đoạn ôm cầm sang sông
Chờ người chả nhớ mấy đông
Chỉ nghe ngày tháng theo dòng đời trôi
HNLC
GỌI GIÓ THU SẦU
Chiều nghe gió gọi Thu sầu
Mang mang trong dạ lời đầu ai trao
Hay mình cách cảm thần giao
Người buồn có kẻ nghẹn ngào nhớ mong
Bao đêm nỗi nhớ trong lòng
Ai đem đắp luỷ thành dòng tương tư
Chợt nghe một tiếng giã từ
Niềm đau buông toả nát nhừ tim mơ
Đường xa nẽo vắng đợi chờ
Chồn chân gối mõi bơ vơ lối về
Còn đâu giây phút đam mê
Còn đâu kỷ niệm ước thề bên nhau
Từ anh chấp nhận mối sầu
Từ em chối bỏ tình đầu sang ngang
Hai ta ôm lấy lỡ làng
Nghìn Thu tiếc nuối mộng vàng vỡ tan
Lida
[Ngồi đây lặng ngắm mây ngàn
Bay về phương ấy lòng tràn nhớ mong
Nẻo về xa thẳm hoài trông
Mây cho nhắn gửi cỏi lòng phương xa
Gió về thấm lạnh trên da
Buồn nâng chén rượu , ngân nga cung đàn
Thu sầu trăm mối ngổn ngang
Xây mơ , đắp mộng , mộng tàn mổi đêm
Cho buồn mãi chất đầy thêm
Nếu bên nhau đã ấm êm nửa đời
Bây giờ vẫn kiếp chơi vơi
Ta đây , người đó , ông trời chắc vui
Cớ sao trời mãi khiến xui
Không gian chia cách , tình thui thủi buồn
Một người suối lệ trào tuôn ,
Một người vẩn cứ sầu cuồng cuộn dâng
HNLC
THỨ SÁU MÙ GIĂNG
Dẫm bước chân trên chiếc lá vàng
Lòng buồn..tâm sự quá mênh mang
Thu nao chung bước giờ xa cách
Đâu biết ngày nay phải lỡ làng
Thứ sáu chẳng mưa nhưng tối mù
Ngày buồn ray rứt buổi vào Thu
Giăng giăng mây xám trời u ám
Nhớ mãi trong tim buổi giã từ
Thu ấy năm xưa giỡn với đùa
Lạnh lùng chia xẽ dưới cơn mưa
Bàn tay nồng ấm anh dìu dắt
Biết mấy thương yêu đếm chẳng vừa
Thứ sáu năm xưa đã chẳng còn
Vì tình xa cách..thấy buồn hơn
Khi nao tìm lại vùng thương nhớ
Cho mắt em thôi ướt lệ hờn
Có lẽ vì anh thứ sáu buồn
Dù rằng không có lệ ngâu tuôn
Nhưng em vẫn thấy sầu đơn chiếc
Một bóng lẻ loi giữa phố phường
Lida
Hờ hững đưa tay đón lá vàng
Lá như nặng cỏi lòng riêng mang
Như ta mãi đau lần xa cách
Thu ấy đến nay quá lở làng
Man mác tâm tư cứ rối mù
Sao lòng vương vấn mổi vào thu
Trời nghe nằng nặng khi mây ám
Nhớ lúc chia tay , phút giả từ
Giả biệt thơ ngây , thuở vui đùa
Kỷ niệm chất chồng những cơn mưa
Giờ ai ôm ấp , ai dìu dắt
Tiếc nuối bao nhiêu cũng chưa vừa
Tình ấy trong em chắc vẫn còn
Bây giờ thu đến chắc buồn hơn
Thứ sáu , vẫn là ngày em nhớ
Thứ sáu , sao mang lắm dổi hờn
Ta gửi nơi đây chút tình buồn
Xin đừng , thứ sáu để lệ tuôn
Cho em đừng thấy lòng đơn chiếc
Ngơ ngác trông ta giửa phố phường
HNLC
TÌNH ĐẾN TÌNH ĐI
Em không biết mình thương hay là tiếc
Khi hồn em lạc lõng ở trong mơ
Và tình yêu là muôn vạn ý thơ
Em trao gởi trong cõi lòng luyến nhớ
Ân tình em phải chăng là tráo trở
Để anh sầu anh lạc lõng vu vơ
Ngày tháng mang bao vương vấn đợi chờ
Tim se thắt vì cuộc tình xa vắng
Tình đến tình đi đều mang trái đắng
Để muôn đời em hối tiếc ngày qua
Em không là tiên cũng chẳng là ma
Sao anh phải khổ sầu cho héo úa
Lòng em đây chỉ là một kho chứa
Nỗi sầu đau mà em đã vương mang
Sợ trao anh những hận tủi lỡ làng
Lòng anh quá trắng tinh trong tình ái
Tâm hồn em phải chăng luôn e ngại
Nên em đây ray rứt mãi không thôi
Bởi tình anh ôi chan chứa tuyệt vời
Mà em lại thấm sâu niềm hận tủi
Lida
Đừng , xin chớ nhìn bằng đôi mắt ấy
Bởi trong anh như dòng đã cạn khô
Nửa cuộc đời đuổi bắt những hư vô
Tay hụt hẩng ôm vồ bao mộng ảo
Có còn chăng là cõi lòng áo nảo
Từng đêm dài trao tráo thức triền miên
Hồn phách này đôi lúc quá cuồng điên
Mượn men rượu dấu che niềm chua xót
Qua men cay , rượu dừơng như dịu ngọt
Ngọt qua lời trao chuốc của người dưng
Đêm tàn dần , chai cũng đã cạn lưng
Rồi lặng lẻ quay về vùng kỷ niệm
Ở nơi đó , chắc có người cầu nguyện
Cho một người , yên ấm cõi trời xa
Hay một người ôm trọn những phong ba
Mà thương nhớ cho người xa ứa lệ
Đời ra sao , đời vui buồn mặc kệ
Sống cho mình và cho những thương yêu
Để mai kia hối tiếc sẻ không nhiều
Tình có đến , chỉ xin đừng đi vội
HNLC
CHO MỘT NGƯỜI
Trắng đêm thanh nghe cõi lòng ray rứt
Giấc ngủ hờn thao thức suốt canh thâu
Cho một người nhưng chẳng biết nơi đâu
Lời yêu dấu ngàn trùng nghe xa cách
Một người đi một người như oán trách
Có bao giờ chung vách trọn tình thương
Nhớ cho nhiều hồn mang lắm vấn vương
Khi tình đến tình đi đều chua xót
Cho một người ..nếu bằng lời dịu ngọt
Người vẫn nghi là chót lưỡi đầu môi
Nếu chua cay thì bạc bẽo như vôi
Thà câm nín một đời che cay đắng
Tình yêu kia muôn đời là gánh nặng
Ai xẽ chia trên những chặng chông gai
Bao đau thương luôn xé nát hình hài
Nhưng vẫn muốn cho người hoài mơ ước
Xin ai kia dù một lần có được
Chút niềm vui dù chỉ thoáng trôi qua
Hãy quý trân bằng tất cả thiết tha
Mà chớ để nhạt nhoà trong tiếc nuối
Lida
Giửa dòng đời
Trong quẩn quanh của cuộc đời trôi nổi
Những nghỉ suy làm mòn mỏi tâm linh
Ta nhìn ta như đày đoạ cuộc tình
Cơn mộng ảo thoáng qua rồi tan biến
Từ thuở nào , lời thương yêu trò chuyện
Bỗng như thành câu nhắn nhủ gần xa
Nhìn quanh ta bao kẻ lại người qua
Mà đơn chiếc vẫn hoàn thân đơn chiếc
Có chút gì gọi mời ta mãnh liệt
Tỉnh mộng đi , đừng tiếc nuối mà chi
Ta còn gỉ , khi lở tuổi xuân thì
Trăm vết nứt đường tình duyên gẩy gập
Nắng lên cao , lề đường thêm tấp nập
Trong muôn trùng ta có nghỉa gì đâu
Khói thuốc cay , bụi vương lấy u sầu
Chói chang nắng , tìm bóng cây râm mát
Em yêu ơi còn dấu chân trên cát
Để thấy rằng mình hiện diện nơi đây
Cuộc sống ta , giờ như kiếp lưu đày
Thôi cũng đủ , đời cứ buồn tiếp nối
HNLC
THÔI NHÉ TỪ NAY CHẲNG CÓ NHAU
Thôi nhé từ nay chẳng có nhau
Còn chi lưu luyến mãi thêm sầu
Em đem nhung nhớ vào xa vắng
Quên hết ân tình ...ta hết đau
Thôi nhé từ đây giã biệt rồi
Nụ cười khô héo nở trên môi
Tìm đâu tháng nhớ ngày mong đợi
Một thoáng u hoài lệ ứa rơi
Ta chẳng còn nhau nhung nhớ chi
Bao năm gặt hái chút tình si
Nay đem trang trãi mùa Thu úa
Cho lá vàng rơi kín lối đi
Xin chớ tìm chi chút mộng vàng
Ân tình xưa ấy đã sang trang
Em đem đốt bỏ từng trang giấy
Kỷ niệm đâu cần khi trái ngang
Thôi nhé từ nay chẳng hẹn hò
Chẳng cần nắn nót những vần thơ
Trả đi cho hết niềm nhung nhớ
Chỉ đế trong tim những hững hờ
Lida
Lời Em Nói
Lời em nói nghe sao dịu dàng
Dẩu cho lòng biết mấy nát tan
Cũng không trách đời gieo cay đắng
Chỉ tiếc thương duyên cũ lở làng
Lời em nói giử mãi trong lòng
Chuyện chúng mình chi nửa mà mong
Hai lối rẻ nay đành phải chọn
Để em vui cất bước theo chồng
Lời em nói rưng rưng nghẹn ngào
Mai em về chốn ấy buồn sao
Kỷ niệm xưa xin anh đừng giử
Quên em đi dẩu có thế nào
Lời em nói khi xưa vẫn còn
Tình chúng mình tựa mảnh trăng non
Dẩu xa cách đầu ghềnh cuối bãi
Vẫn không sao năm tháng héo mòn
Lời em nói biết bao ân tình
Giờ u buồn nổi nhớ lặng thinh
Anh xin hứa không buồn không trách
Sẻ chôn vùi tình cũ điêu linh
HNLC
CHUYỆN CHÚNG MÌNH
Có bao giờ tim lòng nhức nhối
Khi cuộc tình nông nỗi trôi xa
Chẳng còn gì để thiết tha
Một mai ai biết mặn mà còn không
Chuyện chúng mình còn trong nỗi nhớ
Hay xa rồi cách trở ngăn chia
Vùi chôn không một mô bia
Hay là chặt đứt để lìa nỗi đau
Lời em nói truớc sau như một
Dù ta không đi nốt đường mơ
Lòng em không thể thờ ơ
Nên chi ôm mãi lời thơ nghẹn ngào
Vẫn biết thế vẫy chào từ bịết
Là cắt đi thân thiết thuở nao
Lệ rơi đẫm ướt má đào
Ngàn Thu vẫn nhớ ai nào chóng quên
Chuyện chúng mình tình duyên đứt đoạn
Bởi cao xanh tính toán từ lâu
Nào do em muốn bễ dâu
Thay lòng đổi dạ để sầu nặng mang
Ân tình cũ lỡ làng cay đắng
Đừng mang chi chút nắng tình say
Chôn vùi kỷ niệm từ đây
Mong anh quên hết những ngày vấn vương
Lida
Thuở ấy còn thương
Chuyện chúng mình quen nhau từ nhỏ
Thuở vụng về ngôn ngử đơn sơ
Em thì còn quá ngây thơ
Anh chưa chải tóc lơ ngơ cười đùa
Học chung lớp tan trường chung lối
Chưa thẹn thùng tay nắm bàn tay
Cuộc đời thanh thản như nai
Rong chơi đâu cũng có hai đứa mình
Rồi khôn lớn trăm cài lược vắt
Tuổi mười ba chớm biết mộng mơ
Giận hờn trách móc vu vơ
Để cho năm tháng hững hờ trôi nhanh
Lên mười sáu mình hơi chửng chạc
Trường hai ta đã khác lối nhau
Ngỏ về em trước anh sau
Tình thơ nhét vội , lén trao hẹn thề
Thời hoa mộng êm đềm trôi chảy
Chuyện chúng mình thuở ấy còn thương
Ngở rằng êm ả chung đường
Nào hay mổi đứa một phương xa vời
Kinh tế mới em dời về đấy
Anh chiến trường thư khó đến tay
Tình buồn như lá me bay
Gặp nhau mời biết mình nay trể đò
Thôi đã lở không tròn mộng ước
Chuyện ngày xưa xin cất trong tim
Em về sầu khổ nổi niềm
Anh quay vội bước mong tìm lãng quên .
HNLC
NHẮN GỞI
Hương mơ một thuở ban đầu
Em đem ép chặt tình sâu gởi người
Ngàn năm đậm nét không vơi
Cho anh nồng ấm một trời yêu thương
Dù mai rẽ lối chia đường
Tình mình còn chút vấn vương trong lòng
Những chiều tựa cửa bên song
Em mơ đến kẻ bên sông đợi đò
Dịu êm mát cả câu hò
Ru người lữ khách mộng mơ một thời
Yêu anh yêu trọn một đời
Núi cao biển rộng chẳng dời tình chung
Gởi anh hai chữ tơ đồng
Một lời ước hẹn ngàn trùng không phai
Dù xa muôn kiếp nhớ hoài
Lòng không thay đổi dù người đổi thay
Lida
Chia tay
Anh muồn nói ngàn lời trìu mến
Trao về em xoá nổi xót xa
Vòng tay ân ái ngọc ngà
Đã không giử trọn tình ta thuở nào
Em tiếc nuối dâng trào mí mắt
Anh lững lờ cúi mặt quay lưng
Lòng còn đôi chút bâng khuâng
Trống trơ nổi nhớ mấy vần thơ suông
Giờ xin đứng bên đường lặng lẻ
Vẩy chào nhau , tim khẻ quặn đau
Em về xây cuộc tình sau
Anh về lẩn trốn lao đao vết buồn
Đêm vây kín ngàn muôn trăn trở
Lổi lầm này bởi dở tính toan
Vở rồi mộng ước tan hoang
Thiên đàng sụp đổ hồn mang mang sầu
HNLC
ĐÔI CHÚT BÂNG KHUÂNG
Anh có biết chẳng bao giờ em hỏi
Chỉ trong lòng mang đôi chút bâng khuâng
Và tâm tư cứ lo lắng bần thần
Tình yêu ấy anh trao là sâu thắm
Anh có biết tim em đây in đậm
Bóng hình anh với đầy nét thân thương
Suốt đêm trường em cứ mãi vấn vương
Tình yêu đó trong anh là chân thật
Em muốn hỏi ngại rằng anh không nói
Hay dối lòng anh trao trả bâng quơ
Cho em đây ôm ấp với đợi chờ
Rồi xa xót lệ trào dâng khoé mắt
Dù có hỏi chắc gì anh nói thật
Để bâng khuâng đôi chút cứ tràn tuôn
Quay lưng đi anh không thấy nỗi buồn
Thà như thế vẫy chào không đau xót
Em không muốn nhận muôn lời thề thốt
Khi tim anh chưa gói trọn niềm thương
Trao về em bằng vần điệu thơ suông
Thà như thế mong anh hoài lẫn trốn
Lida
Ước mơ sau tan vở
Có đôi khi nghe lòng sao trăn trở
Vương vấn gì khi quạnh vắng đơn côi
Nửa cuộc đời ta trót lở buông trôi
Tình dang dở không mong gì hàn gắn
Giửa im thinh của căn phòng vắng lặng
Nghe giọt buồn lăn chảy giửa buồng tim
Khói vàng tay cho hồn ngất ngư chìm
Bao ảo ảnh thiên đường đà tan biến
Giửa cuồng nộ sóng lòng đang đay nghiến
Nợ ân tình sao cứ mãi dây dưa
Dối gian chi , nào toan tính lọc lừa
Niềm hạnh phúc vẫn chưa vừa tay với
Vòng tay ôm vẫn còn đang chờ đợi
Mà tình người như thấp thoáng ngàn xa
Dấu yêu xin dành dăm phút ngọc ngà
Để sưởi ấm lòng ta đang giá buốt
Thuỷ chung ơi , xin tơ trời trói buộc
Cho hồn này thôi đừng mãi đi hoang
Xin cùng ai dìu dắt đến thiên đàng
Mà định mệnh chẳng bao giờ toại ý
HNLC
TRẰN TRỌC
Anh biết không đã bao đêm trăn trọc
Nghĩ chuyện đời sao lại lại quá chua cay
Tình không mơ sao lại tựa gió bay
Hồn không mộng sao say cơn tình lụy
Ngẫm cho nhiều để lòng thêm thâm thuý
Cho rất nhiều mà nhận được gì đâu
Hay thế gian chỉ nói được một câu
Tình dang dỡ là tình yêu đẹp nhất
Em không mong sao tình kia vụt mất
Em không sầu sao ướt lệ gối đơn
Anh không thuơng sao em dám dỗi hờn
Bởi khi khóc ai thay lau mắt lệ
Em không tin lời ai kia ước thệ
Vì cuộc đời mang lắm nỗi dối gian
Mộng làm chi thêm đau khổ khi tàn
Thà bóp chết lòng mình khi chớm nở
Đừng buồn chi cho mình hoài than thở
Trả cho đời giấc mộng đã ước mơ
Tim đau thương nay hoá đá trơ vơ
Ôm khoảng trống để không còn nuối tiếc
Lida
Vổ về
Ngủ đi em , đừng để lòng trăn trở
Mộng thật nhiều cho hạnh phúc ngát say
Chuyện tình đời là những thoáng mây bay
Nâng niu kín những gì đang nắm giử
Ngủ cho say , quên đi vùng quá khứ
Cuộc tình buồn dù âm ỉ trong tim
Mà cơn vui thì như đã hút chìm
Trong xoáy lốc giửa giòng đời bương bả
Ngủ thật nhiều , ươm hồng lên đôi má
Để thấy đời không còn quá lo toan
Mở mắt ra là hạnh phúc ngập tràn
Thương yêu cũng vội vàng về góp mặt
Ngủ để mơ những giấc mơ dìu dặt
Bên người tình lòng chẳng chút bợn nhơ
Đưa nhau đi dạo khắp cõi mộng mơ
Thiên đường nhỏ trong lòng em ao ước
Ngủ cho ngoan , dáng dịu dàng tha thướt
Như thiên thần vừa về được cõi tiên
Để âm thầm trong giấc ngủ triền miên
Anh lặng ngắm em kiêu sa thánh thiện .
HNLC Nov 29-05
QUÊN ĐI VÙNG QUÁ KHỨ
Em muốn lắm ...quên đi vùng quá khứ
Nhưng làm sao bắt giữ được con tim
Biết làm sao tránh được những ưu phiền
Khi thế giới em mơ là mộng tưởng
Em muốn lắm ..muốn lòng mình đừng vướng
Những đau thương ...trăn trở mỗi đêm thâu
Muốn tình yêu đẹp tựa buổi ban đầu
Nhưng khó lắm ..làm sao em có được
Dù tình anh tròn đây như thuở trước
Dù trong em mơ ước chẳng hề vơi
Nhưng gặp nhau mình đâu nói thành lời
Ngàn e ấp một đời đành câm lặng
Em muốn quên nhưng cứ hoài mang nặng
Quá khứ buồn ứ đọng thuở nào lơi
Giọt tình đau thâm tím cả môi cười
Thiên đường nhỏ ước ao hoài chẳng tới
Ngủ thật say sao hồn còn vời vợi
Hạnh phúc nào ...sao nghĩ ngợi chẳng ra
Rối ren nhiều nên chắng thấy thiết tha
Vì trăn trở bao mặn mà tan biến
Em cũng muốn tình mình theo gió quyện
Toả hương thơm tình mộng thật ngất ngây
Cho giấc mơ êm đẹp cứ dâng đầy
Cho quá khứ hao gầy trong nhung nhớ
Lida.Dec 01_2005
Hành Trang Hạnh Phúc
Có những thứ ... muốn quên thì càng nhớ
Quên cuộc tình , tình có chịu buông tha
Muốn quên em , sao nổi nhớ đậm đà
Hình dáng ấy , làm sao anh quên được ?
Những chiều vàng , cùng bên nhau sánh bước
Lòng khẻ lòng , chỉ yêu mãi nhau thôi
Đến bây giờ dù mình đã chia phôi
Vẫn cuốn hút trong đìu hiu nỗi nhớ
Buổi tan trường , thường bên nhau bở ngở
Sợ bạn bè vào lớp tiếng gièm pha
Tự trấn lòng : Kệ , chuyện của hai ta
Mặc ai nói , lời qua tai gió thoảng
Khung trời nhỏ mình mơ luôn thấp thoáng
Có bóng em cùng con nhỏ vui đùa
Đón anh về trong bao chuyện phân bua
Nào mẹ dử , nào con hay nghịch ngợm....
Đã bao lần , qua tay tình yêu chớm
Cũng vội tan vì tơ tưởng duyên xưa
Nhớ thương em , ôi biết mấy cho vừa
Bao kỷ niệm muốn quên sao chưa dứt
Ngủ đi em , chỉ để lòng thao thức
Nghỉ về nhau dù trong giấc chiêm bao
Và trong ta tình ái vẫn ngọt ngào
Để ôm ấp làm hành trang hạnh phúc .
HNLC Dec 01-05
MẤY MÙA THẤM THOÁT
Thấm thoát Thu sang ngập lá vàng
Đường chiều gió lạnh thổi thênh thang
Trăng treo chênh chếch ngoài song cửa
Nỗi nhớ trong lòng cứ nặng mang
Đã mấy năm qua mãi đợi chờ
Mà người xa vắng lại thờ ơ
Từng đêm gối lẻ sầu đơn chiếc
Biết đến bao giờ thoả ước mơ
Giọt lệ tình chung cứ đắng lòng
Ngày dài buồn tủi bởi hoài mong
Tơ duyên tìm mãi mà đâu thấy
Chỉ thấy tim mình buốt gió đông
Thấm thoát bao năm lỗi hẹn thề
Còn gi anh hỡi chữ đam mê
Tình theo trăng gió giờ xa vắng
Ai biết cho mình lắm tái tê
Lida (Posted on Dec 16, 2005 - 11:10 PM )
TRĂNG VẪN MỜ XA
Vầng trăng vằng vặc giửa đêm thâu
Soi rọi lòng anh một khối sầu
Nhớ ánh trăng ngà nơi quê cũ
Soi đường hò hẹn thuở bên nhau
Áo khoác vai trần , bóng trăng xuyên
Luỹ tre tha thướt rũ tóc huyền
Ngọn gió bên đê vừa đủ mát
Thì thầm ta kễ chuyện huyên thiên
Một cõi ươm mơ , cảnh vật vờ
Gửi nụ hôn đầu đến ngẩn ngơ
Trăng khúc khít cười bên sông vắng
Gió cũng thì thầm rặng tre mơ
Trăng thuở xa xưa lạc lối về
Nghìn trùng cách trở nhớ tái tê
Từng đêm dõi vầng trăng xa khuất
Nhớ mãi người xưa , dẫu lổi thề . :-(
HNLC Dec 17-05
BIẾT ĐẾN BAO GIỜ HẾT NHỚ MONG
Biết đến bao giờ hết nhớ mong
Tình yêu ngày ấy khắc trong lòng
Bao đêm mực tím ghi niềm nhớ
Thu đến sao lòng lạnh tựa đông
Biết đến bao giờ ta nói lên
Nỗi niềm nhung nhớ của từng đêm
Hay là vẫn cứ hoài ôm ấp
Giấu kỹ vào tim cả nỗi niềm
Em ở bên này thương nhớ ai
Từng cơn gió lộng..lại u hoài
Bao năm xa cách vương sầu nhớ
Tim chợt đớn đau ..lại thở dài
Anh hỏi bao giờ thôi nhớ mong
Hay ta vương vấn mãi trong lòng
Thu đi Thu đến vàng bao lá
Nỗi nhớ tim mình sao đếm đong
Thu đến bên song..lệ thấm dòng
Bao giờ anh hỡi hết chờ mong
Mây giăng phủ tím khung trời mộng
Tím cả hồn em trong ngóng trông
Lida _Dec,22_05
SO SÁNH
Em đếm lá thu ngỡ đếm sầu
Gió lùa lá rụng , đếm được đâu ?
Tíc tắc kim đồng hồ xoay chậm
Anh ngồi đếm nhịp giửa đêm thâu
Em bấm đốt tay tính tháng ngày
Bao nhiêu thu lỡ , tình xa bay
Anh hút thuốc hong vàng nhung nhớ
Tàn vứt quá nhiều , vẫn chưa hay
Vai áo ố hoen giọt lệ hồng
Kể từ em cất bước sang sông
Vai anh trỉu oằn lo cơm áo
Bạc đã bao lần , vá chửa xong
Tóc rối em giờ rối hơn xưa
Còn ai mơn trớn , xoả cho vừa
Riêng anh cắt ngắn theo ngày tháng
Bạc nửa cuộc đời , giờ lưa thưa
Em muốn quên mà sao chẳng quên
Từng đêm khe khẻ gọi thầm tên
Còn anh luôn nhớ thương người cũ
Vẫn sống âm thầm đời buồn tênh . :-(
HNLC Dec 22-05
dangphuong
02-19-2009, 08:12 AM
Để đáp lại món quà SN của DP lida xin đáp lễ bằng bài thơ mới ra lò này nha !!!
EM MUỐN HOÀI LÀ BÉ
Em muốm mãi mình hoài là "bé"
Trong lòng anh để mãi mãi còn thơ
Để tim em cứ mang mãi chữ chờ
Cho ánh mắt em mang còn trẻ dại
Em là "bé" muôn đời và mãi mãi
Không lớn khôn cứ ngây dại vô tư
Cho tim em khỏi đau xót nát nhừ
Cho mắt biếc đừng vương giòng lệ đắng
Em là "bé" nên muôn đời trong trắng
Như hoa mơ rạng nở buổi bình mình
Không gió mưa tan tác đến thân mình
Không héo úa tàn phai theo mưa nắng
Em là "bé" nên hồn không mang nặng
Chuyện tình yêu cay đắng để khóc than
Món quà anh trao tặng quý như vàng
Em hứa giữ hơn muôn vàn châu báu
Cám ơn anh với tấm lòng hiểu thấu
Chuyện tình yêu nung nấu sự buồn đau
Mang niềm vui để cọng hưởng bên nhau
Tình thân ái muôn đời xin ghi dấu
Lida
__________________
Em về nhặt lá Thu rơi
Tìm trong nỗi nhớ một người mình yêu...
Lida:rose1:
Đúng là người họa thơ phản lực
Tui làm sao theo kịp đây trời...?
Càng bước càng thấy xa vời..
Bé đi....để lại nụ cười cho ai...?
dp
Để đáp lại món quà SN của DP lida xin đáp lễ bằng bài thơ mới ra lò này nha !!!
EM MUỐN HOÀI LÀ BÉ
Em muốm mãi mình hoài là "bé"
Trong lòng anh để mãi mãi còn thơ
Để tim em cứ mang mãi chữ chờ
Cho ánh mắt em mang còn trẻ dại
Em là "bé" muôn đời và mãi mãi
Không lớn khôn cứ ngây dại vô tư
Cho tim em khỏi đau xót nát nhừ
Cho mắt biếc đừng vương giòng lệ đắng
Em là "bé" nên muôn đời trong trắng
Như hoa mơ rạng nở buổi bình mình
Không gió mưa tan tác đến thân mình
Không héo úa tàn phai theo mưa nắng
Em là "bé" nên hồn không mang nặng
Chuyện tình yêu cay đắng để khóc than
Món quà anh trao tặng quý như vàng
Em hứa giữ hơn muôn vàn châu báu
Cám ơn anh với tấm lòng hiểu thấu
Chuyện tình yêu nung nấu sự buồn đau
Mang niềm vui để cọng hưởng bên nhau
Tình thân ái muôn đời xin ghi dấu
Lida
__________________
Em về nhặt lá Thu rơi
Tìm trong nỗi nhớ một người mình yêu...
Lida:rose1:
Đúng là người họa thơ phản lực
Tui làm sao theo kịp đây trời...?
Càng bước càng thấy xa vời..
Bé đi....để lại nụ cười cho ai...?
dp
hihihi
Bé đi vất hết thở dài
Nụ cười đem lại cho ai...thương mình
Khi vui...cười sẽ là xinh
Khi buồn cười sẽ mang hình dáng đau
Thôi thì "bé" mãi hoài sau
Cho tim thơ dại nhuốm màu trẻ trung
Thương yêu nhốt kín trong lòng
Chờ mai sau lớn... trao Chồng cho yên...hihihihi:laugh:
ngothientu
02-19-2009, 09:22 AM
[QUOTE=dangphuong;97298]Để đáp lại món quà SN của DP lida xin đáp lễ bằng bài thơ mới ra lò này nha !!!
EM MUỐN HOÀI LÀ BÉ
Em muốm mãi mình hoài là "bé"
Trong lòng anh để mãi mãi còn thơ
Để tim em cứ mang mãi chữ chờ
Cho ánh mắt em mang còn trẻ dại
Em là "bé" muôn đời và mãi mãi
Không lớn khôn cứ ngây dại vô tư
Cho tim em khỏi đau xót nát nhừ
Cho mắt biếc đừng vương giòng lệ đắng
Em là "bé" nên muôn đời trong trắng
Như hoa mơ rạng nở buổi bình mình
Không gió mưa tan tác đến thân mình
Không héo úa tàn phai theo mưa nắng
Em là "bé" nên hồn không mang nặng
Chuyện tình yêu cay đắng để khóc than
Món quà anh trao tặng quý như vàng
Em hứa giữ hơn muôn vàn châu báu
Cám ơn anh với tấm lòng hiểu thấu
Chuyện tình yêu nung nấu sự buồn đau
Mang niềm vui để cọng hưởng bên nhau
Tình thân ái muôn đời xin ghi dấu
Lida
cho Tú phá với mợi
[COLOR="Red"]Đừng làm cô bé nữa
NTT
Đừng làm cô bé để tim tui thất vọng
Không dám tỏ tình không dám đến gần em
Cứ mãi viết thơ cứ mãi theo gót mềm
Nghe bâng khuâng với tháng ngày chờ đợi
Đừng làm cô bé cho lòng tui ngơ ngác
Ngắm mắt xinh chờ môi ấy nụ cười
Lâng lâng hồn mà chẳng dám đặt nụ hôn
Sợ em khóc sợ tim si ngập lụt
Đừng làm cô bé để chơi trò cút bắt
Trốn bên kia rồi lại núp bên nầy
để tui tìm mệt lả trái tim
Còn em thì cứ thẹn thùng lẫn trốn
Đừng nữa mà đừng làm cô bé nữa
Để cho tui được tặng một nụ hồng
Hay là em muốn tặng kẹo ô mai
Thiệt là tình ô này nàng Lida cô bé lớn
Đang bùn không hiểu sao lại làm được bài thơ phá Lida mau vậy
KAKAKAKA HÊN QUÁ TRƠI...kkkkkkkhakhakha
[QUOTE=dangphuong;97298]Để đáp lại món quà SN của DP lida xin đáp lễ bằng bài thơ mới ra lò này nha !!!
EM MUỐN HOÀI LÀ BÉ
Em muốm mãi mình hoài là "bé"
Trong lòng anh để mãi mãi còn thơ
Để tim em cứ mang mãi chữ chờ
Cho ánh mắt em mang còn trẻ dại
Em là "bé" muôn đời và mãi mãi
Không lớn khôn cứ ngây dại vô tư
Cho tim em khỏi đau xót nát nhừ
Cho mắt biếc đừng vương giòng lệ đắng
Em là "bé" nên muôn đời trong trắng
Như hoa mơ rạng nở buổi bình mình
Không gió mưa tan tác đến thân mình
Không héo úa tàn phai theo mưa nắng
Em là "bé" nên hồn không mang nặng
Chuyện tình yêu cay đắng để khóc than
Món quà anh trao tặng quý như vàng
Em hứa giữ hơn muôn vàn châu báu
Cám ơn anh với tấm lòng hiểu thấu
Chuyện tình yêu nung nấu sự buồn đau
Mang niềm vui để cọng hưởng bên nhau
Tình thân ái muôn đời xin ghi dấu
Lida
cho Tú phá với mợi
[COLOR="Red"]Đừng làm cô bé nữa
NTT
Đừng làm cô bé để tim tui thất vọng
Không dám tỏ tình không dám đến gần em
Cứ mãi viết thơ cứ mãi theo gót mềm
Nghe bâng khuâng với tháng ngày chờ đợi
Đừng làm cô bé cho lòng tui ngơ ngác
Ngắm mắt xinh chờ môi ấy nụ cười
Lâng lâng hồn mà chẳng dám đặt nụ hôn
Sợ em khóc sợ tim si ngập lụt
Đừng làm cô bé để chơi trò cút bắt
Trốn bên kia rồi lại núp bên nầy
để tui tìm mệt lả trái tim
Còn em thì cứ thẹn thùng lẫn trốn
Đừng nữa mà đừng làm cô bé nữa
Để cho tui được tặng một nụ hồng
Hay là em muốn tặng kẹo ô mai
Thiệt là tình ô này nàng Lida cô bé lớn
Đang bùn không hiểu sao lại làm được bài thơ phá Lida mau vậy
KAKAKAKA HÊN QUÁ TRƠI...kkkkkkkhakhakha
hehehe phá thì Lida phá
HỔNG THÈM LÀM CÔ BÉ LỚN
Bé chẳng thèm đâu chẳng thèm đâu
Làm chi bé lớn cho thêm rầu
Phải tô môi đỏ khi ra phố
Mắt phải thâm quầng bởi giọt châu
Bé chẳng thèm đâu chẳng thèm đâu
Nụ hôn nồng cháy thuở ban đầu
Má môi nóng đỏ thêm ran rát
Phải khóc âm thầm ai biết đâu
Bé chẳng thèm đâu nhưng thích Hồng
Màu hoa thắm đỏ tựa như nhung
Ô mai cũng muốn vài ba gói
Nhưng muốn" bé" thôi chẳng muốn..Chồng
Bé muốn quanh năm chơi trốn tìm
Cho ai tìm mãi rụng con tim
Bé đây sẽ lượm mang đi bán
Lúc đó ôi chao thật lắm tiền
Bé chẳng thèm đâu "bé lớn nào "
Chỉ cần ai đó hái trăng sao
Đêm đêm ngồi hát cùng quạt gió
Cho bé giấc ngon lẫn ngọt ngào...hehehehhê
Lida
NỖI LÒNG THẦM LẶNG
Người ra đi muôn đời ôm nỗi nhớ
Trong lặng thầm nức nở chẳng ai hay
Đời buồn tênh khi giá lạnh mưa bay
Lòng ray rứt những ngày mang trống vắng
Có phải tình yêu trong ta rất ngắn
Nên muôn đời chẳng hàn gắn thương đau
Kẻ ra đi cho tình đến ươm sầu
Lời ly biệt chưa trao mà lắng đọng
Tiếng yêu thương chỉ còn là vang vọng
Cửa tim lòng khép đóng để tìm quên
Giấc mơ yêu là ảo ảnh hão huyền
Khi trở giấc nỗi buồn theo lấn chiếm
Giòng thơ xanh chỉ còn trong kỷ niệm
Chút ân tình gói gém gởi trời mây
Chữ thương yêu đong biết mấy cho đầy
Lời từ tạ héo gầy thân đơn lạnh
Tình ta trao phải chăng đang lẫn tránh
Để hồn mình thành khoảng trống vu vơ
Trách nhau chi ai nắm giữ chữ chờ
Thương với nhớ ngẫn ngơ lòng hoài cảm
Lida
ANH ĐÃ VÔ TÌNH
Bước chân đi nghe tâm hồn trĩu nặng
Mưa sụt sùi thấm lạnh ướt đôi tim
Nhìn phi trường đường bay hút bóng chim
Gió gào thét như ghét giờ ly biệt
Bỏ lại đây mối tình xanh biên biếc
Anh vô tình giết chết nửa đời anh
Đêm lạc loài nỗi nhớ cứ bủa quanh
Trời xứ lạ có gì vui đâu nhỉ ?
Em bây giờ ngồi chong đèn thủ thỉ
Kỹ niệm buồn nghe rên rỉ đau thương
Người đi rồi em biết đã khói sương
Anh độc ác , gieo mầm thương hạt nhớ
Hồn chơ vơ năm canh tim nức nở
Nước mắt nhoà đẫm ướt gối chăn đơn
Vòng tay ôm thương tiếc bóng chập chờn
Anh tàn nhẫn dập vùi tim nhỏ bé
Trời sang mùa , anh nhủ lòng thôi nhé
Xuân sắp về , mùa vui mới thênh thang
Gom hành trang quay trở lại xóm làng
Về tạ lổi người tình ... Anh tệ quá .
HNLC Dec 28-05
LỜI YÊU CÒN ĐÓ
Chuyện cũ lâu rồi thôi nhớ chi
Bao năm ôm ấp chút tình si
Lời yêu còn đó ai hoài nhắc
Cho mắt thêm buồn lệ thấm mi
Đã mấy Thu rồi tim xót xa
Tình yêu nồng ấm cũng phai nhoà
Phố xưa chung bước giờ hoang vắng
Đâu nhớ đôi mình thuở thiết tha
Tiếc nhớ làm chi cũng vỡ rồi
Còn gì anh hỡi mộng chung đôi
Bao năm góp nhặt giờ theo gió
Lưu luyến chi hoài cũng thế thôi
Mộng ước em đan hoá bụi mù
Hoà trong cơn gió những chiều Thu
Lời yêu chưa nói cùng tan biến
Tỉnh giấc đâu còn phút mộng du
Thôi thế tình nay đã hững hờ
Lời thơ thương nhớ hoá vu vơ
Đàn xưa lạc phím lời ân ái
Xin hãy chôn vùi bao tiếng tơ
Lida
MỘNG DU
Thương nhớ ơ hờ sao quắt quay
Từng đêm nghe buốt giá nơi này
Tính tong chuông đổ sầu ba khắc
Âm u bóng ngã bốn vách dày
Chân bước sao mà nhẹ như tơ
Vườn xưa huyền ảo ánh trăng mờ
Lung linh em về qua nỗi nhớ
Thoảng nét u buồn xưa vẫn vơ
Nhạc trổi lên rồi cạn ly thôi
Mời em theo bước dạo quanh đồi
Thướt tha qua bài ca tình nhớ
Đưa ta vào lãng đãng mây trôi
Âu yếm tay hờ hững vuốt ve
Bờ môi khô cháy thuốc vàng hoe
Tim nghe chợt ấm , hồn say khướt
Có gã tình si ngất bên hè
Chợt thoáng nghe buồn tiếng tính tong
Người xưa vụt mất , giấc mơ hồng
Còn ta chơ vơ ôm nỗi nhớ
Theo nhạc cuồng quay giửa cô phòng :-(
HNLC Jan 05-06
MƠ TÌM VỀ KỶ NIỆM
Một thoáng buồn nghe lòng vương nỗi nhớ
Ngày xa nhau đã lỡ chuyến đò xưa
Chuyện tình mình như chiếc lá đong đưa
Đâu biết được mai sau còn mơ ước
Nhưng lòng em vẫn không hề quên được
Những tháng ngày hoa mộng dệt tình yêu
Trong tim em nỗi nhớ vẫn dâng đều
Nên em mãi mơ hoài về kỷ niệm
Trong hồn em tình anh luôn lấn chiếm
Nhớ thuơng về góp nhặt chẳng hề vơi
Ngày xa nhau dù chẳng nói nên lời
Nhưng tim cũng không lơi lời thề nguyện
Ánh mắt nào hằn lên niềm quyến luyến
Vẫn còn đây chất chứa lệ tình chung
Dù tình ta nay xa thẳm mịt mùng
Em vẫn cứ mơ hoài trong nỗi nhớ
Lida
MƠ HOÀI TRONG NỖI NHỚ
Bao năm tháng hắt hiu buồn đơn lẻ
Hình bóng em sao vẫn đậm trong tim
Như theo anh chơi đuổi bắt trốn tìm
Hồn mệt lã mơ hoài trong nỗi nhớ
Vùng tình yêu phải chăng là tạm bợ ?
Mà hư hao tàn phá ở lòng anh
Muốn yêu ai sợ mộng cũng không thành
Nên lần lửa năm qua cùng tháng lại
Hồn hoang sơ , cây si tình vụng dại
Trổ rể rối nên giờ ngại bước đi
Quanh chân mình những lá úa sầu bi
Như níu kéo tấm chân tình thoi thóp
Đời vui không nếu chúng mình sum họp ?
Mà anh giờ chỉ cay đắng mà thôi
Nẽo em đi là hạnh phúc lứa đôi
Nơi anh ở chỉ một mình đơn chiếc . :-(
HNLC Jan 12-06
CHUYỆN NHỚ,CHUYỆN THƯƠNG
Chuyện nhớ thương đã vào trong quá khứ
Em bên đời lầm lỗi chẳng gì mong
Có còn chi anh hỡi để đếm đong
Giòng nước mắt còn chăng là hoài niệm
Em dối gian..thôi anh đừng tìm kiếm
Dấu tích buồn lấp liếm cả nguồn thương
Chút tình nồng xin chớ có vấn vương
Bao mơ ước bên đường đành bỏ lại
Yêu thương chi khi cõi lòng ngần ngại
Đem lạnh lùng gối trải mộng chia đôi
Đắng cay mang ai trao cả một đời
Bên bến lỡ em ngậm ngùi lạnh nhạt
Chuyện nhớ thương giờ đây thành tan tác
Xa nhau rồi chua chát chỉ mình mang
Lệ đau thương tuôn đổ hóa thành hàng
Sẽ xóa hết từng trang lòng tình sử
Lida
MÁ HỒNG PHẬN BẠC
Thương em quá chắt chiu đời con gái
Mà cuộc đời sao lắm ãi truân chuyên
Buồn rưng rưng khi chân bước lên thuyền
Nghe man mác tiếc thương tình vương vấn
Đường hôn nhân chắc có chi lầm lẫn
Nên thẩn thờ có kẻ đứng vời trông
Rời bến sông , chim sáo đã xổ lồng
Mưa nước mặn thấm trên vành khăn cưới
Tình giăng tơ nhưng sao không là lưới
Để vuột rời hai kẻ trót yêu nhau
Mộng ban đầu nay chỉ xót xa đau
Lời trách móc dấu vào lòng đi nhé
Giờ lần tay đếm thời gian sao lẹ
Mưa bên chồng thấm thoát đã nhiều năm
Mà tình xưa vẫn tỏ ánh trăng rằm
Soi lối cũ người tìm về trong mộng :-(
HNLC Jan 24-06
GIỌT SẦU KHÔNG VƠI
Trở giấc canh thâu chợt thấy lòng
Lạnh lùng băng giá tựa đêm đông
Bao năm xa cách tim hoài vọng
Sao mãi ân tình lại hóa không
Biền biệt chân đi một thuở nào
Tìm người chỉ biết hỏi trăng sao
Lệ rơi ướt gối ai người biết
Khóc mãi cho lòng cứ xuyến xao
Tình chết mang hoài theo tháng năm
Còn chăng nỗi nhớ cứ âm thầm
Giọt sầu lắng mãi sao vơi được
Nên dạ u hoài trong lặng câm
Xin chớ đợi chờ cho mắt sâu
Mây giăng phố nhỏ gợi thêm sầu
Chiều lên đường vắng hoài nhung nhớ
Mộng đã xa rồi ta mất nhau
Lida
CHIA SỚT NIỀM RIÊNG
Sương sớm gieo lòng bao giá băng
Giọt buồn rỉ rả suốt đêm trăng
Nửa như trách móc hờn giận dỗi
Nửa như ve vuốt nhớ thương oằn
Giun dế bên ngoài khóc nỉ non
Thương cho tình cũ đã hao mòn
Lương tâm cắn rứt trong hoài vọng
Ôm ấp chi hoài mối tình son
Thiêu đốt bao hình ảnh nhớ nhung
Mà sao tâm trí cứ bập bùng
Lửa yêu le lói mà hung mãnh
Bừng cháy vô hình giửa không trung
Anh biết em buồn khi bão mưa
Lòng riêng tan nát mối duyên thừa
Gửi nhau đôi mãnh lòng sang xẻ
Đã đủ nguôi lòng , hay vẫn chưa ?
HNLC Jan 25-06
NGHE LÁ THU RƠI
Chiều buồn nghe lá rụng rơi
Nghe mây man mác nghe trời thở than
Hay vì lòng quá mênh mang
Tình xa xôi quá bẽ bàng con tim
Bên song có kẻ im lìm
Gió tung tóc rối nỗi niềm chôn sâu
Ai hay mình hận mình sầu
Ngày nghe tiếc nuối đêm châu lệ tràn
Trách chi người chẳng hỏi han
Lòng buồn khép kín võ vàng tấm thân
Nụ hôn ai gởi một lần
Sao nay vị mặn choán dần làn môi
Chiều nay hỏi lá Thu rơi
Nơi đâu hình dáng của người mình thương
Phải chăng chiếc bóng bên đường
Lạnh lùng băng giá bởi sương tuyết trùm
Giờ đây chỉ biết lặng căm
Tình yêu nồng ấm biệt tăm cuối trời
Làm sao ngăn lá vàng rơi
Làm sao sống lại một thời mộng mơ
Lida
Vầng trăng từ độ xa người
Mang bao khắc khoải ngậm ngùi nhớ thương
Tơ lòng cứ mãi vấn vương
Giăng hồn đan kín canh trường lệ tuôn
Hỏi lòng , lòng quặn đau buồn
Hỏi tim , tim nhói quay cuồng tình xưa
Người đi , dể đã quên chưa
Còn đây kẻ ở duyên thừa riêng mang
Nở sao tình ấy phủ phàng
Để đây duyên phận lỡ làng vùi chôn
Tìm đâu hương vị nụ hôn
Tình đầu xa cách cho hồn ngu ngơ
Thu về thêm nổi bơ vơ
Lòng ôm gối ngở tình thơ ngây còn
Năm qua , tháng lại mỏi mòn
Sao hình bóng cũ vẫn tròn như xưa
Nhớ thương biết mấy cho vừa
Vái van chờ đợi duyên đưa lối về
Thu vàng lá rụng lê thê
Bàn chân ai dẩm lời thề nát tan
HNLC
NHỮNG GIỌT MƯA THU
Mưa Thu ướt ngọn lá vàng
Công viên ghế đá hai hàng cây trơ
Còn đâu những buổi đợi chờ
Còn đâu giây phút làm thơ trữ tình
Hình như trời chẳng bình minh
Mưa Thu che nắng lung linh mất rồi
Còn đâu anh hỡi nụ cười
Khi bờ môi tím một đời xót xa
Em về tìm lại ngày qua
Tay khua tóc rối ..mặn mà nơi đâu
Tình anh nay hoá bể sầu
Em chơi vơi mãi .trong câu đoạn trường
Thu sang tím phủ môi hường
Còn đâu mộng ước ngọt đường như xưa
Hỏi chi người đã quên chưa ?
Làm sao hồi đáp cho vừa lòng nhau
Lá Thu mãi vẫn đổi màu
Làm sao người chẳng thay mau tấc lòng
Thu về hay đã sang đông
Người xa xôi quá chẳng mong trọn thề
Lida
Lăn trên từng phiến mây sầu
Mưa thu nhỏ giọt từ bầu trời cao
Bên khung cửa kính rì rào
Lá vàng trỉu nặng cơn đau trở mình
Ghế buồn hiu hắt lặng thinh
Người đi để lại cuộc tình đơn côi
Nghe mưa lòng chợt bồi hồi
Nhớ thương ngày cũ êm trôi đã tàn
Giờ người biết có gian nan ?
Còn ta chiếc bóng thở than vắn dài
Cuộc tình rẻ lối chia hai
Trách ai , vẫn trách , thương ai , vẫn còn
Duyên xưa đã lở không tròn
Người sang sông cũng héo hon trăm chiều
Mỗi người một nổi đìu hiu
Thu sang càng nhớ , nhớ nhiều càng thương
Lá thu ngập lối con đường
Nơi xa em có buồn vương trong lòng
Chốn này anh vẫn chờ mong
Dù cho là mộng , cũng không trách hờn
HNLC
DÙ CHO LÀ MỘNG
Đêm nghe tiếng gọi u buồn
Dù cho là mộng cũng vương nỗi sầu
Người đi mi ướt giọt châu
Còn người ở lại ghi câu lỡ làng
Ừ mai em bước sang ngang
Nhưng tim mang mãi bẽ bàng in sâu
Vui chi ai nỡ chúc câu
"Thuyền em tròn mộng" ..."anh sầu riêng anh"
Nghẹn ngào giọt tủi rơi nhanh
Vì ai em phải năm canh dãi dầu
Mưa rơi trên phiến lá sầu
Xoá tan đi hết tình đầu mộng mơ
Trăm năm vì nặng chữ "chờ"
Nên đành nuốt vội hững hờ lặng câm
Chẳng mong chi tiếng hỏi thăm
Đa đoan phận bạc thăng trầm hỡi ai
Thu sang gởi gió u hoài
Để nghe mặn đắng thở dài khúc nôi
Yêu anh yêu cả một đời
Nhưng đành chôn dấu một thời ..để quên
Lida
Đêm cuối cuộc tình
Mây giăng kín bốn phương trời
Lòng như ray rứt , tơi bời , ngổn ngang
Lời chia tay quá vội vàng
Còn đêm nay nữa , vỡ tan mộng rồi
Người về chung lứa chung đôi
Ta về ôm nỗi đơn côi điếng lòng
Lá mùa rơi rụng bên song
Tiển đưa mà lệ lưng tròng cả hai
Chút tình sao quá đắng cay
Ngày mai pháo nổ đón ai sang thuyền
Thương người thân phận thuyền quyên
Còn tôi ôm mối tình duyên bẽ bàng
Mai này cách mấy đò ngang
Tình xa khuất nẻo võ vàng nhớ mong
Làm sao quên được bạn lòng
Tìm đâu giây phút mặn nồng bên nhau
Bởi anh vụng tính trầu cau
Cha mẹ em đã đổi trao cùng người
Bây giờ biết khóc hay cười
Chúc em hạnh phúc thắm tươi trọn đời
HNLC
VỠ TAN MỘNG RỒI
Thôi đành mộng vỡ tan rồi
Đường tình lẻ bóng đơn côi tại mình
Tại em không đẹp không xinh
Hay anh là kẻ đa tình mà ra
Tại vì em chẳng thiết tha
Hay anh cứ chóng mặn mà đổi thay
Yêu người anh chẳng mảy may
Yêu em anh lại đắng cay trách hoài
Buồn đau em chỉ ngậm ngùi
Dám đâu trách giận thủi thui phận mình
Cô đơn lặng lẻ làm thinh
Chẳng hề tỏ nỗi bất bình phiền ai
Mộng mơ gởi mãi đêm dài
Gối đơn trăn trở dạ hoài đau thương
Một đêm tóc trở màu sương
Để nghe nỗi nhớ vấn vương tim sầu
Ngày mai trời đổ mưa ngâu
Lạnh lùng quay bước qua cầu đoạn ân
Đêm nay đêm cuối tiễn chân
Xin anh chớ trách duyên phần vỡ tan
Mai em xa tận ngút ngàn
Thôi đành lỡ chuyến đò ngang với người
Chỉ xin anh một nụ cười
Đừng mang cay đắng vào đời tặng em
Lida
Lời chúc sau cùng .
Mong em tình đẹp duyên êm
Mai về bên ấy , đừng quên bên này
Anh giờ ôm trọn đắng cay
Thẩn thờ chốn cũ nghe ray rứt lòng
Chúc em chăn gối mặn nồng
Đừng khơi chuyện cũ bên chồng gièm pha
Thân làm dâu xứ người ta
Đói no ai biết , mượt mà ai hay
Trong ngoài quán xuyến một tay
Đừng nên lơ đểnh hoạ bay vô mình
Cần chi những ảnh với hình
Gửi cho cha mẹ , dấu tình phai phôi
Cuộc đời sóng gió nổi trôi
Thương bao nhiêu cũng lở rồi duyên xưa
Anh dù dầu dải nắng mưa
Vẫn mong em được dư thừa ấm êm
Thương em thân quá yếu mềm
Chở che , săn sóc lại thêm nuông chìu
Biết người có thật lòng yêu
Hay là ruồng rẩy hẩm hiu phận buồn
Lâu lâu nhớ ghé về nguồn
Cho anh nhìn lại yêu thương ngày nào
Để lòng ấm chút xuyến xao
Mừng em xuất giá ... nhưng sao nát lòng
HNLC
DÙ CHO
Dù cho biển cạn đá mòn
Dù cho em có héo hon tấc lòng
Dù cho bến đục hay trong
Em đây vẫn thế quyết không bội thề
Dù cho ngày tháng lê thê
Em đây ngậm đắng một bề không than
Tình xưa nay đã lỡ làng
Thôi đành yên phận sang ngang xuôi giòng
Chiều buồn nhặt lá về hong
Nhớ ngày xưa ấy tình hồng trong tim
Giờ đây an phận im lìm
Dám đâu mơ mộng đi tìm hương xưa
Chim lồng cá chậu sớm trưa
Chỉ mong trọn kiếp cho vừa lòng ai
Giọt sầu lạnh buốt đêm dài
Dù cho thâm tím vẫn hoài chịu cam
Lida
Hương xưa
Ngõ về héo hắt mưa bay
Nhớ ai xưa đó thoáng cay mắt đời
Thương người lạc lỏng chơi vơi
Niềm riêng an phận sợ lời mỉa mai
Còn đâu áo trắng trang đài
Nhởn nhơ chung lối hoa cài suối mơ
Ngập ngừng đưa đẩy vần thơ
Sầu chưa vương mắc lệ mờ chưa hoen
Vườn lòng ai lén rút then
Để con bướm mộng bon chen lẻn vào
Thương rồi biết tính làm sao
Trắng tay đành hẹn , với cao đành buồn
Giờ thì ván đã nên khuôn
Ngẩn ngơ tình cũ , lệ tuôn nuốt thầm
Ai về cho gửi lời thăm
Hương xưa còn thắm , tình trăm năm buồn
HNLC
GIỌT LỆ TÌNH THU
Mùa Thu lá cũng đổi Thay
Thì sao lòng chẳng mảy may gợn sầu
Thu nao có lắm mưa ngâu
Thu nay mình lại mất nhau thật rồi
Lá buồn lá rụng tả tơi
Người buồn vì bởi đơn côi trong lòng
Cây trơ trụi lá mùa đông
Đau thương trãi rộng mênh mông không ngừng
Ngoài trời tuyết rụng từng bông
Trong nhà có kẻ bên song ngậm ngùi
Tìm đâu đêm mộng ngày vui
Sao nay mình chỉ lui cui đếm buồn
Nhớ người mắt lệ sầu tuôn
Thu xưa chung bước biết còn tìm đâu
Giang tay ôm lấy bể sầu
Mà nghe môi mặn vì châu ứa trào
Lida
Em như chiếc lá thu rơi
Nửa bay trong gió nửa chơi vơi sầu ( Lida )
Còn anh lòng đã nát nhầu
Vẫn chưa hứng hết buồn rầu trong em
Trách ai sao nở vội đem
Người thương xa khuất , nghe thèm quắt quay
Tình còn trăm đắng ngàn cay
Cho thu héo úa thổi bay mộng tàn
Nhớ thương giờ đã vỏ vàng
Sầu kia chín rụng nát tan trên đường
Thương người vẫn mãi còn thương
Còn người chắc cũng vấn vương cỏi lòng
Mỏi mòn kẻ đợi người trông
Mà sao thu đến vẫn không thấy về
Nhìn thu tê tái nảo nề
Người ơi có nhớ hẹn thề hay không ?
Thu về gió giật ngoài song
Ngở em vừa đến , mà lòng chơi vơi
Em như chiếc lá thu rơi
Nửa bay trong gió , nửa chơi vơi sầu ( Lida )
HNLC
CHO VỪA LÒNG NHAU
Nhớ chi một kẻ vô tình
Để cho bụi bậm nó rinh mất hồn
Thở than chi mãi thêm buồn
Làm sao tìm lại được nguồn yêu thương
Anh về tìm lá Thu vương
Đốt đi cháy hết con đường vàng bay
Đừng mang tâm sự giãi bày
Vì em xóa bỏ đắng cay mất rồi
Em ,anh thôi hết chung đôi
Đường ai nấy bước cũng rồi nợ duyên
Khắc chi hai chữ thề nguyền
Mà mang tâm sự cữu tuyền chẳng nguôi
Từ em làm vợ người rồi
Còn chi để nhớ một thời mộng mơ
Thôi anh đừng có đợi chờ
Mùa Thu lá úa sương mờ nẽo xa
Trả nhau hai chữ thiết tha
Vần thơ mực tím lệ nhòa đêm thâu
Trái tim chứa lắm tình sầu
Làm sao thắm đỏ một mầu sắt son
Thời gian nỗi nhớ héo mòn
Vần thơ lục bát đâu còn luyến lưu
Thì thôi xin chớ chắt chiu
Nỗi sầu đọng lại mỗi chiều buông lơi
Lida
Tiển biệt
Ai về nhắn gửi giùm tôi
Dáng xưa vẫn đẹp cuốn trôi muộn phiền
Tình si trót lở nên ghiền
Bao nhiêu trắc trở có phiền chi đâu
Thơ lòng bới mãi nên sâu
Bụi hồng vương mãi bạc màu gió sương
Trao người tất cả niềm thương
Đã chung nhau nửa đoạn đường thơ ngây
Bây giờ rẻ lối chia tay
lòng nôn nao tiếc , dạ cay ngậm ngùi
Cho nhau chẳng trọn niềm vui
Ngọt bùi cũng thế , đắng cay cũng rồi
Mai này dẩu biết đơn côi
Chỉ mong người ấy xứng đôi đẹp tình
Trách thầm duyên số điêu linh
Ai xui hạnh ngộ nay mình ly tan
Cây khô trút lá bẻ bàng
Thu sang sao bỗng ngở ngàng biệt ly
Một người quay mặt bước đi
Một người dấu nổi sầu bi thở dài
Tím lòng nét bút chưa phai
Sao tình chợt thấy đắng cay tủi hờn
Người về lạnh lẻo từng cơn
Ta về chồng chất cô đơn tháng ngày
HNLC
CHO NHAU CHẲNG TRỌN NIỀM VUI
Cho nhau chút nhớ trong lòng
Ngày mai còn có tình hồng nhớ mong
Kẻo không trời chuyển Thu Đông
Ta về ôm lấy mênh mông tim sầu
Cho nhau vị ngọt từng câu
Để mai ghi mãi tình đầu khó quên
Dù ta chẳng trọn phỉ nguyền
Nhưng mà nỗi nhớ vẫn bền không phai
Ngậm ngùi sợi vắn tóc mai
Người xa xôi quá còn ai vuốt mềm
Tay đan kỷ niệm từng đêm
Gầy trơ mấy ngón bên thềm đợi mong
Ngọn đèn hiu hắt mờ chong
Trăng soi nửa mảnh để hong cơn sầu
Mưa rơi hay đó giọt châu
Khóc tình xưa ấy về đâu cõi mờ
Cho nhau chẳng trọn giấc mơ
Buồn chong tím mắt bài thơ ngậm ngùi
Còn đâu ngày tháng tươi vui
Cô đơn chồng chất chôn vùi tuổi xuân
Lida
Ngậm ngùi tóc mai
Từ người cất bước theo chồng
Vắng xa biền biệt tin lòng nào hay
Mổi lần thu trút lá bay
Lòng buồn đếm khẻ tháng ngày trôi qua
Dáng xưa còn giử ngọc ngà
Hay bao giông bảo đã ra héo gầy
Vuốt giùm dăm sợi tóc mai
Sợi nghe ray rứt , sợi nghe muộn phiền
Má gầy cũ vẫn nghiêng nghiêng
Chờ tay ai vuốt niềm riêng tuôn trào
Tóc mai giờ có hư hao
Ngậm ngùi tiếc nhớ thuở nào ấm êm
Bàn tay vuốt nhẹ sợi mềm
Da đan hơi ấm tình trên mắt nồng
Yêu người vẫn bảo là không
Đến khi duyên lở lưng tròng đỏ ho3
Ông trời sao quá khắt khe
Để em rơi lệ , tôi nghe điếng lòng
Thương người giử được người không
Tóc mai rơi rụng , cỏi lòng vùi chôn
TÌNH TRÊN MẮT NỒNG
Hiu hiu ngọn gió cuối mùa
Từng cơn lạnh buốt thổi đùa lá bay
Lòng buồn chợt hỏi ai hay
Tình trên ánh mắt còn cay giọt nồng
Từ khi em bỏ theo chồng
Còn đâu một thuở tuổi hồng vu vơ
Người thương ngày tháng xa mờ
Đường yêu hun hút đợi chờ mòn hơi
Tại em lòng quá chơi vơi
Hay anh lặng tiếng không lời tỏ phân
Nên ta đành lỡ duyên phần
Em đêm rơi lệ anh thân lạc loài
Nhớ nhau chỉ biết thở dài
Đêm buồn trở giấc lòng hoài tiếc thương
Nợ tình cứ mãi vấn vương
Tím thâm đôi mắt môi hường nhạt phai
Còn đâu hoa tím tóc cài
Còn đâu cái thuở cùng ai chung đường
Bàn tay ve vuốt yêu thương
Tóc mai mấy sợi dễ thường hư hao
Lida
Đợi chờ bóng em
Buồn nghe cá quẩy ngoài ao
Nhớ thương đứt ruột , nơi nào bóng em
Gió mưa lạnh lẻo qua rèm
Ngồi bên vách lá nghe thèm mùi hương
Từ em xa cách dặm trường
Tay ôm lẻ bóng , tình vương nổi sầu
Em giờ biền biệt nơi đâu
Ai dìu mỗi bận qua cầu đong đưa
Những ngày sớm nắng chiều mưa
Anh ngồi tưởng nhớ người xưa chưa về
Ai làm tình lổi hẹn thề
Để ai quạnh vắng não nề vần thơ
Bao giờ thôi hết bơ vơ
Tình kia chấp vá hửng hờ được sao ?
Gió mưa hay tiếng thét gào
Bởi lòng trăm nỗi nghẹn ngào nhớ mong
Thương em giữ tận đáy lòng
Mặt ngoài ai biết , tình trong úa gầy
Giữ giùm mấy sợi tóc mai
Để anh ve vuốt bàn tay ấm nồng
HNLC
NÃO NỀ VẦN THƠ
Mưa Thu ướt lá vàng rơi
Chưa Đông sao thấy mây trời buồn thiu
Gió chiều mang lạnh hắt hiu
Người xa ngỏ vắng tiêu điều xóm hoang
Từ khi em bước sang ngang
Anh buồn đơn độc dặm trường dõi rong
Hương yêu giữ mãi trong lòng
Trách em lỗi hẹn tình không vẹn toàn
Dù em nhận mãi tiếng oan
Cũng không hờn giận oán than chi người
Từ khi chôn kín tiếng cười
Em về chôn chặt cuộc đời lặng thinh
Làm sao bày tỏ chuyện mình
Làm sao chắp nối cuộc tình dỡ dang
Đành thôi trọn tiếng lỡ làng
Vần thơ não nuột lệ tràn tím mi
Lida
Phận nghèo :-(
Chiều buồn mưa lất phất rơi
Thoảng nghe tiếng gió ru lời buồn thiu
Xót thương thân phận hẩm hiu
Tìm nơi đâu kẻ dắt dìu hồn hoang
Cuộc đời lắm nổi trái ngang
Đắng cay duyên phận bẻ bàng rêu rong
Người thương trót đã thay lòng
Bởi mình tay trắng khó mong chu toàn
Trách đời sao quá nghiệt oan
Để duyên tình lở , miên mang nhớ người
Bây giờ biết khóc hay cười
Lời than tiếng thở biếng lười lặng thinh
Chỉ đành chua xót riêng mình
Phận nghèo mới khiến đường tình dở dang
Thì thôi chấp nhận lỡ làng
Để nghe cay đắng dâng tràn bờ mi
HNLC
RU LỜI BUỒN THIU
Chiều nay nghe gió trao lời
Thoảng như tiếng nấc của người phương xa
Xót tình xưa chẳng mặn mà
Tìm đâu bóng dáng ngày qua hẹn hò
Cuộc đời như những giòng thơ
Đắng cay chồng chất sầu mơ muộn phiền
Người thương thì lỡ nợ duyên
Bởi vì nghịch cảnh thuyền quyên cam đành
Trách người hay tại cao xanh
Để cho hai đứa mong manh cuộc tình
Bây giờ ván đã đóng đinh
Lời buồn chỉ biết trao anh tỏ tường
Chỉ là một chút vấn vương
Phận em đành chịu đêm trường lặng thinh
Thì thôi buồn chỉ riêng mình
Để cho người ấy ba sinh vẹn toàn
Lida
Duyên tình dang dở.
Gió luồn nghe lạnh buốt da
Lời thương tiếng nhớ đậm đà còn đâu
Ngôi nhà xưa cũng ngất sầu
Em giờ bóng dáng chìm sâu đáy lòng
Tình mình như đã hư không
Bao năm chồng vợ còn vòng tay trơ
Biết nhau thì đã hững hờ
Lời trao nghịch ý , câu thơ tréo vần
Tại mình hay bởi duyên phần
Rẻ chia hai lối , chẳng cần đắn đo
Phải chăng ván mục khó dò
Trách hờn chỉ tội lòng vò võ đau
Lỡ rồi một chuyến duyên trao
Thì thôi đành đoạn xa nhau kiếp này
Mai rồi buồn khổ mình hay
Chúc cho người được duyên may , phứơc hồng
HNLC
NHẶT LÁ VÀNG THU
Thu vàng trên những ngọn cây
Mỗi chiều theo gió rụng đầy ngoài sân
Thu nay Thu đã bao lần
Trên tay chiếc lá bâng khuâng thẫn thờ
Màu xanh lá đã xa mơ
Úa vàng mang lấy vẩn vơ cơn sầu
Nhớ người lặng lẽ đêm thâu
Để nghe tiếng nấc thấm sâu cuộc tình
Tại em lòng quá mông mênh
Hay anh phai nhạt mộng tình trong tim
Tại ta cứ mãi im lìm
Hay vì che dấu nỗi niềm chẳng trao
Chiều nay ngắm lá nghẹn ngào
Hỏi Thu còn nhớ thuở nào bên nhau
Nhớ thương còn giống thuở đầu
Hay là nay đã phai màu thiết tha
Tình em muôn thuở mặn mà
Trao anh tất cả đậm đà hương yêu
Nhưng mà chỉ nhận cô liêu
Mùa Thu tím ngắt những chiều đợi mong
Lida
Nhớ em
Thu về gọi gió phương xa
Mùi thương yêu cũ làm ta nát lòng
Thương người phận trót long đong
Để bao nhung nhớ ngập trong vũng sầu
Anh làm em lở tình đầu
Anh xua em vội qua cầu nợ duyên
Cho nên tình đã oan khiên
Rứt ray nổi nhớ, muộn phiền trong anh
Vườn lòng dẩu vẫn còn xanh
Mà như héo úa lanh quanh chử tình
Còn đâu môi mắt quá xinh
Còn đâu tay ấm ta , mình dìu nhau
Tìm đâu ân ái ngọt ngào
Thương yêu dạo ấy cấu cào trong tim
Xin đời sóng gió lặng im
Để ta nghe chút nổi niềm trào dâng
Nhớ thương đã đến vạn lần
Tình xưa sao vẩn chưa phần phôi phai
Lênh đênh ngày rộng , đêm dài
Tàn tro hương cũ vẩn hoài khát khao
HNLC
ướt mi
03-02-2009, 09:58 AM
http://motgocpho.com/forums/showthread.php?t=7612&page=40
ngừ ơi mau về đây ...:p
NGẬP TRONG VŨNG SẦU
Dù mai mình có cách xa
Thì em vẫn mãi thiết tha trong lòng
Phận em cứ mãi long đong
Nên chi hồn cứ mênh mông u sầu
Vì đâu tan mối tình đầu
Em đây đành phải qua cầu nợ duyên
Trách chi trời tạo oan khiên
Để trao bao nỗi muộn phiền cho anh
Vì đâu bạc mái tóc xanh
Vì đâu tan tác mỏng manh cuộc tình
Còn đâu kỷ niệm đẹp xinh
Còn đâu bóng dáng đôi mình bên nhau
Đắng cay thay tiếng ngọt ngào
Tím bầm từng giọt máu đào trong tim
Tình buồn theo gió lặng im
Niềm đau tràn ngập bên thềm trào dâng
Cơn mơ đếm được bao lần
Vũng sầu đọng lại muôn phần chẳng phai
Em về đếm bước đêm dài
Tìm trong nỗi nhớ một vài khát khao
Lida
Wow , Lida làm thơ tuyệt vời quá .
Bây giờ cho phép mình làm khó Lida chút xíu nha
Niềm khát khao mới
Tình xưa đã vội chia xa
Người chôn thương nhớ , thiết tha trong lòng
Trót mang duyên phận long đong
Phôi pha tình cũ để không héo sầu
Pha bao mật ngọt tình đầu
Sao tình vẫn nát , úa màu tơ duyên
Đời mình chịu nổi oan khiên
Mãi lo bương chảy , vì tiền xui anh
Trôi dần ngày tháng tươi xanh
Qua thời tuổi dại long lanh cuộc tình
Em thì xuân sắc mượt xinh
Giờ anh cằn cổi , nên mình mất nhau
Nơi ta giờ hết ngọt ngào
Đâu đây vang vọng tiếng gào trong tim
Hởi người xin hãy lắng im
Nghe chua chát vở , nổi niềm ngút dâng
Ngất ngư tình đuối bao lần
Sầu nghe khắc khoải , tình dần phôi phai
Trong nhau u ẩn đã dài
Ta về xây lại lâu đài khát khao
HNLC
hihi vậy thì
KHÁT KHAO NIỀM MỚI
Hương xưa nay đã chia lìa
Mồ chôn thương nhớ , phôi pha trong lòng
Em mang tâm sự long đong
Lệ pha màu mắt mi cong héo tàn
Xót bao cay đắng tình tan
Cuộc tình hờn dỗi , úa tàn tơ giăng
Một mình mang nặng oan khằn
Dù lo trang trãi nợ ân xui hoài
Đời dần hương kém tươi phai
Một thời đâu dễ nguôi ngoai cuộc tình
Xuân thì phai sắc mượt xinh
Tại anh lỗi hẹn cho mình mất vui
Hai ta đâu phút ngọt bùi
Giờ đây chỉ biêt ngậm ngùi trong mơ
Xin người còn nhớ lắng chờ
Dù chua hay ngọt tưởng tơ ngút ngàn
Phủ ngư búa lưới bao lần
Vẫn nghe tiếc nuối chẳng cần phôi pha
Tìm nhau dù biết đã già
Nhưng về góp nhặt mặn mà khát khao
Lida
Không có gì làm khó Lida được hết , chắc mình bỏ chạy cho chắc ăn .
Vô duyên...vô nợ
Về thường thăm lại vườn thề
Buồn lo trăm mối não nề bò luôn
Cuộn cho dùi mập cọ chuông
Người giàu sâu hiểm , chớ buồn dầu sao
Đau lòng lên tận Đông Lào
Thầy tăng ra đón , vẩy chào thằng tây
Tây đà vốn biết ta đầy
Bầy gà tre gạ đổi ngay ghe trà
Chả thằng nào bảo chẳng thà
Đổi trao như vậy chắc là đảo trôi
Vội ta mắc phải vạ tôi
Đành thôi vác chiếu về ngồi đồi thanh
Bánh ong* để dưới bóng anh. . . . .(bánh tổ ong)
Ăn rồi chợt nghỉ lanh quanh : Ôi rằng
Bắn trong khung vẻ bóng trăng
Làng thâm u quá cũng bằng lầm than
Ngang vài cung gấm ngai vàng
Khổ lòng ngắm thử y chang khổng lồ
Cố ra tìm bắt cá rô
Kho chi một tộ khi cho họ mừng.
HNLC
TIẾNG THAN
Ngàn vai chẳng đổi ngai vàng
Giàu to thì bảo cả làng giò tau
Bầu suông sao chứa buồn sâu
Đảo trôi xoá mất cơn sầu đổi trao
Ngao ngán bởi vì ngán ngao
Lưa thưa ngọn lá trúc đào thưa lưa
Lứa đôi chờ đợi lối đưa
Cầu sơn thấm ướt lưa thưa cơn sầu
Đâu côi cút phận đôi câu
Tối mai ray rứt cho sầu tái môi
Vội thề xin trả về thôi
Đành trang trãi khúc bằng lời đàn tranh
Lida
Wow , Mình thật là khâm phục Lida . Đúng là một nử anh thư xuất chúng . Xin gửi tặng những bông hoa nhỏ này thay cho lời khen thưởng rất chân thành cùa HNLC nha .
Cám ơn HNLC đã ngưỡng mộ và tặng những đoá hoa xinh
Hoa xinh nhận ở tay người
Gởi trao với cả nụ cười thân thương
Dù hoa kia có khác thường
Chỉ là giả tạo không hương thắm nồng
Nhưng hoa gói ghém tấm lòng
Còn hơn hàng vạn hoa hồng ngất ngây
Lòng hoa chứa trọn tình đầy
Với lòng ngưỡng mộ lất lây ngọt ngào ...
lida
TL-DQ
03-03-2009, 08:10 AM
Vườn Thượng Uyển...
Làn gió nhẹ lùa qua khóm Trúc
Hé môi cười Sen, Cúc, Hồng, Lan
Hướng Dương một đóa huy Hoàng
Vàng đôi bướm lượn quanh nàng Cẩm Nhung
Anh Đào nở thủy chung kiều Diễm
Ngạt ngào thơm tô điểm Dạ Hương
Thanh tao một đoá Hải Đường
Penseé còn mãi niềm thương Dã Quỳ
Chiều ngả bóng Tường Vi khép nép
Lưu Ly đùa nét đẹp Thủy Tiên
Ti Gôn e thẹn dịu hiền
Hồn hoa Bách Hợp triền miên trữ tình...
Nàng Thiên Lý khoe mình Cẩm Chướng
Nét đan thanh giao hưởng Phù Dung
Quỳnh Hoa nguyệt hạ hoàng cung
Em người Trinh Nữ, Bụi Đường bám vai
TL-DQ
Thân tặng Lida
Cám ơn bài Thơ tuyệt diệu Về các loài hoa mà TL_DQ tặng cho Lida hỉ:thankyou:
dangphuong
03-03-2009, 12:27 PM
Không dám vào ....
Thơ hay quá và rất thanh tao ...
Lại còn họa đáp rất ngọt ngào .
Nên chỉ xin đọc ... rồi ngơ ngẩn ...
Biết chừng nào mới được phép vào ...?
dp
:dzotle:
http://reigninggifts.com/images/WelcomeFriendsGardenPlaque2037739.jpg
Vườn thơ rộng mở đón tao nhân
Xin chớ bâng khuâng lẫn ngại ngùng
Hãy đến bên nhau cùng họa đáp
Cho đời tươi đẹp tựa mùa Xuân ...:beerchug:
Sao mà DP khách sáo rứa hỉ .Thơ DP cũng là một bông hoa đang khoe sắc thắm trong vườn hoa thơ đó mà .Vườn hoa thì môi hoa có mỗi vẽ riêng của nó á DP ơi !!!
LỖI HẸN
Nguyễn Vạn Thắng
Em đã hẹn, nhưng rồi sao không đến ?
Để nắng buồn rơi đọng chiều không tên
Gió vi vu, bên phố vắng u phiền
Niềm khao khát trông em từng giây phút
Có những lúc tim lòng nghe thổn thức
Ước mơ thầm hình bóng người anh yêu
Thời gian trôi niềm mong nhớ thật nhiều
Đường vắng lặng, cho tình lên gối mộng
Thiếu vắng em, gió chiều buông lắng đọng
Cơn bão lòng như dầy xéo tim anh
Mây mù giăng nghe thoảng giấc mơ màng
Vài giọt nắng, lung linh chiều phố vắng
Ghế công viên, vần thơ buồn, lệ đắng
Nghe lòng buồn xa vắng nỗi niềm đau
Em nơi đâu, cho giọt nắng gọi sầu
Con phố hẹn vẫn đông người qua lại
Anh đứng đợi, dấu chân người con gái
Em vô tình quên lãng giờ hẹn nhau
Để anh chờ quên cả nỗi niềm đau
Cho giọt nắng thôi về trên lối nhỏ ...
EM KHÔNG ĐẾN TẠI VÌ...
Em không đến khi lòng mang chua xót
Nhật ký buồn nắn nót chữ sầu thương
Vì tim em ray rứt mãi đêm trường
Vì hận tủi trong em còn vương vấn
Em không đến dù trời đang đẹp nắng
Biết anh chờ công viên vắng hoài mong
Xót xa mang em vẫn giữ trong lòng
Giòng lệ đắng nét buồn vương lối nhớ
Em không đến mặc cho anh đứng đó
Ngóng chờ mong cuối phố để buồn đau
Tím không gian mắt lệ ướt trời sầu
Anh quay quắt tình sâu sao hờ hững
Em đã hẹn nhưng rồi em dỡ chứng
Mặc anh buồn em lại cố dững dưng
Anh nhớ em sao em chẳng có mừng
Vì hờn giận cầm chân anh đâu biết
Em đã hẹn...dù lòng em da diết
Nhớ mong anh biền biệt tận trời mây
Dù cơn đau cứ cuồn cuộn tuôn đầy
Em không đến ..mặc anh hoài trông ngóng
Bờ mi em giờ đây đang lắng đọng
Những hờn ghen mang lạnh cóng hóa đông
Cho môi em chẳng còn chút ấm nồng
Cho giọt nắng chợt buồn im trên lối
Em không đến mắc chi anh đứng đợi
Đang đông người thêm tội phố buồn hiu
Tại...vì anh...anh chẳng chịu nuông chìu
Mà ngang bướng để em đây "muốn ghét "
Lida
TẠI EM LỠ HẸN
Nguyễn Vạn Thắng
Có lẽ tại em ...thứ Sáu buồn
Hẹn rồi không đến để anh trông
Buồn vương ánh mắt, lòng xao xuyến
Em có bao giờ hiểu thấu không ?
Ghế đá chờ em suốt buổi chiều
Công viên vắng lặng gió buồn thiu
Đành thôi ráng đợi! Mong gì nữa
Để được cùng em ... nói thật nhiều
Lỡ hẹn giờ đây phải bắt đền
Tại vì ai đó nắng hờn ghen
Giọt buồn rớt đọng bờ mi khép
Nỗi nhớ ầm thầm khẽ gọi tên
Anh bắt đền em bằng nụ hôn
Cho ngàn mộng thắm quyện vào hồn
Hồng lên đôi má, lòng e thẹn
Quên hẹn làm chi để nhớ mong
Có chịu không nè! Cô bé ơi
Lần sau có hẹn chớ quên lời
Công viên thứ Sáu buồn hiu hắt
Cứ ngỡ bên em đã có người
Anh vẫn ngồi đây, vẫn đợi chờ
Mượn dòng tâm sự gửi vào thơ
Cho người ấy hiểu lòng tôi đợi
Dù nắng hôm nay có nhạt mờ
Lặng lẽ thời gian, lặng lẽ trôi
Lòng vương nỗi nhớ nét em cười
Bao lâu tình ấy còn vương vấn
Ngồi đếm thời gian tủi ngậm ngùi
HIC HIC EM HỔNG ĐỀN ĐÂU
Hic hic hic em hổng đền đâu
Ai bảo tại anh em mới sầu
Ghế đá công viên sầu quạnh quẽ
Đâu bằng em khóc chẳng ai lau
Híc híc vì anh em mới buồn
Gối hồng tràn ngập lệ em tuôn
Tại anh cứ bảo em hờ hững
Chẳng hiểu vì ai cứ hứa suông
Em chẳng đền đâu một nụ hôn
Cho anh mong ngóng đến bồn chồn
Người ta hờn dỗi mà hông biết
Lại bảo chắc là có kẻ thương
Thứ sáu giận anh dù hẹn hò
Cũng đành lỗi hẹn để làm nư
Cho anh đứng đợi rồi mong nhớ
Trút hết tâm tình trong ý thơ
Em hổng đền đâu chỉ một lời
Mặc anh năn nĩ đến mòn hơi
Kẹo ngon me ổi hổng thèm ngó
Chỉ thích anh buồn đến tả tơi
Thời gian ừ nhỉ cứ dần trôi
Nhung nhớ trong anh sẽ mãi hoài
Cho đến khi nao anh hứa hẹn
Tình anh suốt kiếp chẳng hề vơi
Hic hic sao anh cứ tỏ bày
Lòng em cũng bỗng thấy lung lay
Giận anh một buổi sầu trăm buổi
Rồi chợt mĩm cười nhưng chẳng hay
Lỗi hẹn nhưng lòng cứ xốn xang
Sợ anh đứng mãi ở bên đường
Gió chiều lồng lộng môi tê tái
Thôi nhé...đây nè...một nụ hôn
Lida
CHIỀU ĐÔNG BUỒN
Nguyễn Vạn Thắng
Tuyết trắng ngoài hiên từng hạt sầu
Thương về kỷ niệm chiều mưa ngâu
Mây đen giăng kín sầu vương vấn
Tình chết trong tôi nắng nhạt mầu
Em có bao giờ nhớ đến tôi
Chia tay ngày ấy đã xa rồi
Còn đâu kỷ niệm chiều xưa ấy
Người chẳng cùng tôi tỏ một lời
Nhớ mãi chưa quên buổi hẹn hò
Ngồi nghe em kể chuyện làm thơ
Mưa chiều ướt đẫm bờ vai nhỏ
Ướt cả vần thơ tuổi dại khờ
Có lúc nghĩ thầm hãy cố quên
Tình vương nỗi nhớ, phút êm đềm
Bao lời ước hẹn còn ghi dấu
Lúc muốn quên người, lại nhớ thêm
Chiều nay lẻ bước, dấu cô đơn
Giọt nắng theo sau chiếu rọi buồn
Gió thoảng bên đường, vương vấn lạ
Vòng tay khép kín, lệ sầu tuôn
Đông về giá lạnh tuyết buồn rơi
Đường vắng chiều nay chẳng bóng người
Lẻ bước mình tôi con phố lạ
Tình vương mắt lệ mặn bờ môi
LỆ THẤM BỜ MÔI
Lệ thắm trên môi chợt úa sầu
Đêm về đông giá chẳng qua mau
Thương anh nỗi nhớ thành cay đắng
Khóc hận duyên mình sao chẳng sâu
Từ độ xa nhau vẫn nhớ hoài
Làm sao thương mến lại nguôi ngoai
Trách sao kỷ niệm hoài nhung nhớ
Nên ký ức mình chẳng nhạt phai
Từ độ xa anh em nguyện lòng
Âm thầm chôn dấu chuyện thương mong
Cố quên ngày tháng mình chung bóng
Sao lệ mắt buồn cứ đếm đong
Gió thoảng bên hiên như gọi sầu
Con đường tình ái ở nơi đâu
Cho ta lạc bước vào cay đắng
Cho nỗi đau mình thêm khắc sâu
Ta cũng như nhau luôn muộn phiền
Đường tình lẻ bóng chẳng thành duyên
Trăm năm nuối tiếc đành ôm lấy
Dù cứ hứa hoài sao chẳng quên
Lida
Hi Lida,
Viết tiếp nữa nè ...
LỆ TÌNH
Nguyễn Vạn Thắng
Mưa về tháng Hạ lúc hoàng hôn
Gió cuốn lá bay chợt thoáng buồn
Hạt rớt bên đường khơi nỗi nhớ
Tình hoài vương vấn bước cô đơn
Lệ ướt còn hoen áo bụi đường
Hè sang phượng nở lệ ai tuôn?
Tình ơi! Sao vội pha màu nhớ
Để trái tim yêu thoáng chạnh buồn
Những lúc nhìn nhau chẳng nói gì
Ngậm ngùi vương vấn lệ tình si
Xa người ấp ủ hồn cô động
Ngàn kiếp thương về phút biệt ly
Cay đắng nào nguôi phút lỡ làng
Tình ta dấu lệ bước sang ngang
Xa người kỷ niệm tôi buồn lắm
Mắt lệ buồn vương, suối lệ tràn
Bao mùa giá lạnh lá Thu rơi
Để mãi trong tim nhớ một người
Đường vắng Thu về rơi xác lá
Thu hoài rung cảm cuộc tình tôi
Nếu biết tình thôi hết mặn nồng
Xin đừng nhỏ lệ với chờ mong
Mai này gặp lại xin người nhớ
Bến cũ nơi này vẫn đợi trông
Tiếp nữa nè anh Thắng....
TÌNH HOÀI VẤN VƯƠNG
Lệ nhỏ khơi nguồn bao nhớ mong
Làm sao tình lại nhạt phai lòng
Thu qua đông đến thêm hoài nhớ
Kỷ niệm hôm nào luôn ngóng trông
Giá lạnh Thu tàn cây xác xơ
Bao nhiêu mơ ước bỗng bơ phờ
Niềm vui ngày tháng mờ phai nhạt
Nên trái tim lòng nghe vẩn vơ
Từ độ xa anh sao cứ buồn
Mắt sầu nhỏ lệ những chiều buông
Sang ngang dấn bước tình chia cách
Hồn cứ ôm hoài nỗi vấn vương
Tim tím hoàng hôn mây gọi sầu
Tìm anh nhắn gởi chỉ vài câu
Thương anh muôn kiếp hoài không dứt
Nhưng lại âm thầm chôn kín sâu
Chớ hận chi anh bởi chuyện đời
Buồn vui sum họp với chia phôi
Dù mai xa cách mình luôn nhớ
Thì mặc sum vầy hay lẻ loi
Lida
TÌNH VƯƠNG SẦU NHỚ
Nguyễn Vạn Thắng
Làm sao quên được thuở ngày xưa
Ngày tháng qua mau, cảnh đổi mùa
Dạo phố hôm nào em có nhớ ?
Nắng vàng tắt lịm buổi chiều mưa
Áo trắng ngày xưa dạo phố phường
Mưa Thu nhè nhẹ thoảng mùi hương
Hồng lên đôi má em ngày đó
Mắt thẹn nhìn anh thật dễ thương
Từ giã lần đi mắt lệ buồn
Tình giờ đã cạn, lệ sầu thương
Gió mùa Thu đến mang niềm nhớ
Em có bao giờ mắt lệ vương
Nào biết lần đi sẽ lỡ làng
Lệ tình lưu luyến lúc sang ngang
Dòng thơ kỷ niệm buồn phai nhạt
Tình đã xa rồi, hỡi cố nhân
Dạo ấy bên người vẫn ước mơ
Tình tôi người ấy mãi trông chờ
Vòng tay đan ấm tình đôi lứa
Đẹp mãi trong tôi tuổi học trò
Ngày ấy tuy rằng chẳng nói yêu
Bao đêm thao thức nhớ nhung nhiều
Tôi nào dám nghĩ tình tan vỡ
Ôm ấp tim lòng lúc quạnh hiu
Tôi sợ mưa về lúc vắng em
Mưa Thu giá lạnh rớt bên thềm
Mang theo lá rụng bên bờ vắng
Nhìn giọt mưa buồn, khẽ gọi tên
Từ lúc xa nhau chẳng một lời
Mượn giòng tâm sự gửi vào thơ
Cho người thấu hiểu tình tôi đợi
Mưa đến hay là mắt lệ rơi
HAI PHƯƠNG TRỜI NHỚ
Cách biệt nhau rồi tiếc nhớ chi
Đau thương hóa lệ đọng bờ mi
Cho tình ngăn cách thêm vương vấn
Cho nhật ký buồn thêm nét ghi
Trời nhớ hai phương nuốt tủi sầu
Ngậm ngùi xa xót hóa thêm sâu
Quên đi anh nhé đừng lưu luyến
Để phút chia lìa khỏi nhớ nhau
Đếm bước chân đơn dạ thấy buồn
Chiều qua phố nhỏ giọt mưa tuôn
Nhớ ai ray rứt từng cơn nắng
Theo gió đi tìm bóng kẻ thương
Một chút vấn vương chỉ khổ lòng
Tình mình như gió lạnh đêm đông
Chỉ mang buốt giá không nồng ấm
Nên trái tim mơ hóa lạnh lùng
Tiếc nhớ chi anh cho ngậm ngùi
Đời người có được mấy niềm vui
Hai phương trời nhớ mình bôi xóa
Cho chút tình buồn theo gió trôi
Lida
battai
03-04-2009, 09:36 AM
HAI PHƯƠNG TRỜI NHỚ
Cách biệt nhau rồi tiếc nhớ chi
Đau thương hóa lệ đọng bờ mi
Cho tình ngăn cách thêm vương vấn
Cho nhật ký buồn thêm nét ghi
Trời nhớ hai phương nuốt tủi sầu
Ngậm ngùi xa xót hóa thêm sâu
Quên đi anh nhé đừng lưu luyến
Để phút chia lìa khỏi nhớ nhau
Đếm bước chân đơn dạ thấy buồn
Chiều qua phố nhỏ giọt mưa tuôn
Nhớ ai ray rứt từng cơn nắng
Theo gió đi tìm bóng kẻ thương
Một chút vấn vương chỉ khổ lòng
Tình mình như gió lạnh đêm đông
Chỉ mang buốt giá không nồng ấm
Nên trái tim mơ hóa lạnh lùng
Tiếc nhớ chi anh cho ngậm ngùi
Đời người có được mấy niềm vui
Hai phương trời nhớ mình bôi xóa
Cho chút tình buồn theo gió trôi
Lida
:akhen: nha Lida ...:thankyou: nhu*~ng bai` tho* hay
:akhen: nha Lida ...:thankyou: nhu*~ng bai` tho* hay
Cám ơn bạn "cố nhân "hỉ
MỘT LẦN BÀY TỎ
Nguyễn Vạn Thắng
Nhớ không em chuỗi ngày xưa hai đứa
Tà áo dài tha thướt thuở quen nhau
Lá me bay con phố cũ hôm nào
Chiều hò hẹn cả một trời thương nhớ
Đi bên nhau hòa chung từng nhịp thở
Tay trong tay dìu bước thuở học trò
Giọt nắng về chiếu rọi nét ngây thơ
Em mắc cở nhìn anh như e thẹn
Chỉ một hôm, chỉ một lần lỗi hẹn
Em giận anh cho nắng Hạ rơi buồn
Để mưa về trên lối nhỏ thân thương
Tình chia cách tim đau buồn em nhỉ
Có những lúc anh mơ là thi sĩ
Xin một lần, dù chỉ một lần thôi
Mượn lời thơ để riêng tặng một người
Thơ vụng dại ...đừng cười anh, em nhé!
Em đừng xa dù tình nay đã trễ
Để lệ buồn nhỏ ướt bờ mi ngoan
Đê? Thu sang lá úa rụng rơi tàn
Như đang khóc thương ai tình mộng ảo
LỠ CHUYẾN XE TÌNH
Ta gặp nhau bao lâu rồi anh nhỉ
Mà lòng mình lại chứa lắm buồn đau
Chuyến xe tình đã lỡ mối tình sâu
Nên hai đứa ngậm ngùi trong tiếc nhớ
Mưa chiều nay âm vang như nức nở
Từng giọt sầu nhỏ xuống một niềm đau
Chiều phố buồn ai gọi mãi tên nhau
Vòng tay ấm...còn đâu thời chung bước
Mưa chiều nay rụng rơi từng hạt nước
Bong bóng đầy phút chốc lại vỡ tan
Em ngồi đây nghe nhung nhớ ngút ngàn
Trên phố vắng lạc loài chân ai đếm
Chuyến xe đưa cuộc tình về kỷ niệm
Còn lại đây ký ức chuỗi ngày mơ
Nhưng tan thương cũng làm nó xóa mờ
Ngậm ngùi khóc cũng qua lần tan vỡ
Lida
TÌNH THÔI ĐÃ LỠ
Nguyễn Vạn Thắng
Thôi em nhé! Đừng gục đầu than khóc
Đừng vì nhau cho mắt lệ thương đau
Hãy vui lên, như mộng thắm ban đầu
Tình đã hết, ta còn gì để nhớ
Anh chỉ biết, tình ta giờ dang dở
Có chăng là kỷ niệm cuối trao nhau
Giọt mưa rơi hay lệ khóc tuôn trào
Nghe mặn đắng, tim đau từng giây phút
Thôi em nhé! Vui lên niềm hạnh phúc
Dĩ vãng nào rồi cũng sẽ qua đi
Ngăn dùm anh dòng lệ ướt hoen mi
Cho nắng Hạ thôi buồn rơi lặng lẽ
Em đừng trách dù một lời thật khẽ
Để lòng anh mang hoài nỗi suy tư
Tình mong manh như một áng mây mù
Nên sầu khổ theo dòng đời định mệnh
Em cũng biết, duyên tình do số định
Mối tình đầu tan vỡ có nào hay
Tình đã xa, buồn thêm chuỗi ngày dài
Cho giọt nắng buông lơi lời thầm trách
Mưa chiều nay, giọt buồn rơi tí tách
Hạt vô tình rơi đọng ướt bờ mi
Ngỡ mưa về thương khóc lệ tình si
Cho anh mãi cô đơn chiều lẻ bóng
EM NÀO ĐÂU CÓ TRÁCH
Dù thật khẽ...nào đâu em có trách
Dù tình mình ngăn cách bởi vì ai
Lau mắt mi mà ngậm tiếng thở dài
Đời không trọn anh ơi đành chôn kín
Em vẫn mãi ..muôn đời trong câm nín
Xót xa buồn thương khóc chút tình si
Trắng đêm mơ mai lại được chút gì
Dù than khóc gục đầu rồi cũng thế
Em không trách dù một lời kể lể
Em không hờn ước thệ có phôi phai
Trong tim em vẫn in đậm hình hài
Người yêu dấu trọn đời luôn cất giữ
Và vì thế em đây luôn tha thứ
Bởi duyên tình do định số trời ban
Nên đôi ta đành mang tiếng lỡ làng
Em đâu trách vì anh luôn chung thủy
Cũng đành thôi em đây đành dấu kỹ
Chút tình buồn mà tích luỹ niềm vui
Cho hai ta thôi mang mãi ngậm ngùi
Dù nuối tiếc trong tim hoài không vỡ
Mưa chiều nay hình như đang nhắc nhỡ
Kỷ niệm buồn trăn trỡ với thời gian
Cho em đây mang cảm giác bàng hoàng
Tình yêu đó trái ngang mình ôm lấy
Vẫn biết thế tình yêu là như vậy
Muốn quên hoài nhưng biết mấy niềm đau
Dĩ vãng xưa sao cứ mãi gối đầu
Để mơ ước xoáy tròn trong mong nhớ
Em không trách vì em đây không nỡ
Thấy anh buồn ôm tim vỡ mà đau
Hờn làm chi cho mưa gió thêm sầu
Tình đã lỡ còn đâu mà hận tủi
Lida
ANH SẼ GIỮ ...
Nguyễn Vạn Thắng
Anh sẽ giữ bài tình thơ em viết
Lời thân thương đan kết chuyện yêu đương
Có đôi khi tình tiết thật u buồn
Như hờn trách vì thương thầm ai đó ?
Anh sẽ giữ nụ hồng đôi má đỏ
Nét thơ ngây mắc cở tuổi xuân thì
Lời dịu dàng ru hồn khúc tình si
Như sưởi ấm, tiếng lòng khi giá lạnh
Anh sẽ giữ tình trong men rượu ấm
Để quên đời trong chén đắng men say
Nếu tình xa, đừng quên với tháng ngày
Giữ tình mãi như ngày đầu hạnh phúc
Anh sẽ giữ những đêm dài thao thức
Nhìn trăng lên soi bóng rớt bên thềm
Khẽ gọi thầm tên người lúc vắng em
Cho đêm vắng, gió nhẹ về vỗ giấc
Cám ơn em, lời tình yêu chân thật
Để nỗi niềm khao khát dệt vào thơ
Để lòng anh vương vấn nỗi mong chờ
Anh sẽ giữ, tình mình trong thương nhớ
Anh sẽ giữ nụ hôn và hơi thở
Dù mai này tình lỡ cách chia xa
Ngăn dùm anh, giòng mi lệ nhạt nhòa
Xin đừng viết, tình thơ buồn dang dở
GIỮ NỮA LÀM CHI
Giữ làm chi bài tình thơ em viết
Chẳng dịu êm chỉ chì chiết chua ngoa
Bởi giận anh em chẳng muốn làm hòa
Nên thơ viết đã pha bằng mực tím
Giữ làm chi khi anh luôn tìm kiếm
Nụ hôn nồng ngọt lịm những đam mê
Nhưng riêng em thì chứa lắm ê chề
Bờ môi đắng tái tê niềm sầu tủi
Giữ làm chi anh ơi tình ngắn ngủi
Phút dại khờ lầm lũi bỏ ra đi
Chỉ lệ buồn còn lắng đọng bờ mi
Thì anh hỡi giữ chi hoài khổ hận
Giữ làm chi cho anh luôn lận đận
Chữ ân tình trong rượu đắng men cay
Để khát khao khắc khoải với tháng ngày
Rồi nhung nhớ héo mòn con tim héo
Hãy buông tay anh ơi đừng lôi kéo
Trả em về dĩ vãng của ngày xưa
Để em đây theo gió thoảng giao mùa
Bay đi mất cho anh thôi hồi tưởng
Giữ làm chi cho hồn luôn vương vướng
Nỗi nhớ mong thành hình tượng trong mơ
Để trắng đêm anh thao thức đợi chờ
Rồi thầm gọi tên em mà mong ngóng
Quên đi anh giọt lệ buồn lắng đọng
Trên mi em anh sẽ chóng phôi phai
Nghĩ về em anh sẽ lắm thở dài
Thôi đừng giữ ngày mai quên đi nhé
Lida
XIN ĐỪNG DỖI HỜN
Nguyễn Vạn Thắng
Anh đến thăm bấm chuông hoài không thấy
Đóa hồng tươi đặt vội trước sân nhà
Để khi về em sẽ nhìn thấy qua
Thầm đoán biết ai người đem hoa tặng
Ngày qua ngày anh chờ trong im lặng
Có đâu ngờ em giận dỗi tại anh
Bé trách anh lời hứa chẳng rie^ng dành
Đem tặng Bé nhân ngày vui kỷ niệm
Bé biết không tim lòng anh chết lịm
Đóa hồng tươi anh tặng Bé thật mà
Hoa đâu nào có cánh để bay xa
Thôi vậy nhé ...!!! Đành đền em cái khác
Nụ hôn yêu bằng lời tình chân thật
Chịu không nè! Cô Bé của anh yêu !!!
Cớ làm sao làm khó anh đủ điều
Thôi đừng giận ...cười lên nào cô Bé ...
GHÉT ANH GHÊ...HỔNG THÈM
Tối hôm qua tình cờ con nhỏ bạn
Đến thăm nhà rồi rũ rĩ rù ri
Kể em nghe một câu chuyện lâm ly
Mà nhỏ ấy hôm nao tình cờ thấy
Rằng hôm kia có người đang áy náy
Dáng bồn chồn qua lại trước nhà em
Hoa hồng nhung đặt nhẹ ở trên thềm
Rồi quay gót dáng buồn trông ảm đạm
Nhỏ bạn em chợt nghe lòng thương cảm
Mang hoa về giữ mãi tận hôm nay
Chứ phải đâu hoa có cánh mà bay
Và chẳng phải em đây hờn vô cớ
Ghét anh ghê....làm người ta nức nở
Trách vô tình sao chẳng chịu xét suy
Người ta buồn...mắt lệ lắm sầu bi
Tại ai đó...ngưỜi chi nom thấy ghét
Hổng thèm đâu...người ta đây hổng biết
Nụ hôn nào...kỳ cục quá đi thôi
Nhỏ bạn ngồi nhìn thấy...kìa nó cười
Bắt đền đó....khóc hoài cho anh dỗ
Lida
ĐÀNH THÔI GIẤU KÍN
Nguyễn Vạn Thắng
Tại yêu em nên hoài ôm nỗi nhớ
Những chiều buồn xao xuyến lòng suy tư
Sao tình ta mãi mãi là mùa Thu
Cho lá rụng mang theo giòng sầu muộn
Xin đừng đến rồi đi như sóng cuộn
Cuốn trôi đi kỷ niệm của ngày xưa
Dưới hiên trường những lần đứng trú mưa
Tà áo trắng ướt đẫm giờ tan học
Em có biết, những đêm dài thao thức
Lời yêu thương ghi dấu mãi trong tim
Bao vần thơ chưa đủ lời ngọt mềm
Cho tim mãi ôm lòng thương với nhớ
Có những chiều mưa về ngang phố nhỏ
Anh mơ thành thi sĩ viết vần thơ
Tặng riêng em kỷ niệm thuở học trò
Nhưng chẳng dám gửi đi vì anh sợ
Anh chỉ ngại lời tình thơ bày tỏ
Sợ em cười lời vụng dại ngây ngô
Sợ em chê ý lẽ quá dại khờ
Đành giấu kín ...trong tim một hình bóng
TẠI VÌ ANH DẤU KÍN
Tại anh yêu mà luôn luôn dấu kỹ
Để lòng sầu bi lụy mãi không nguôi
Để đôi ta bỏ lỡ mất một thời
Bao kỷ niệm trôi theo giòng gió cuốn
Tại vì thương nên em luôn sầu muộn
Thuở học trò mơ ước chẳng tròn mơ
Trong thâm tâm em nghĩ anh hững hờ
Nên mi mắt tím thâm dòng dư lệ
Anh cứ ngại nhưng mong làm thi sĩ
Dệt thơ tình rồi dấu kỹ không trao
Để em đây cay đắng nỗi nghẹn ngào
Chiều phố nhỏ lao xao niềm mong nhớ
Anh có nhớ chiều mưa xưa bên phố
Chiếc dù che hai đứa cạnh bên nhau
Anh bảo em đây mới chỉ lần đầu
Mình hò hẹn nên trời thương mới khóc
Em hờn anh "bảo anh luôn trêu chọc"
Lệ tuôn rơi đẫm ướt cả vai anh
Nắm tay em anh nhỏ nhẹ dỗ dành
"Em hãy nín mai đền em kẹo nhé "
Liếc xéo anh bảo rằng "đâu còn bé"
Em hổng thèm kẹo ngọt với ô mai
Phải đền em bài thơ viết thật dài
Đầy chữ nhớ chữ thương trong trang giấy"
Anh đã hứa nhưng rồi đâu có thấy
Vì ngại ngùng viết mấy cũng lặng thinh
Rồi hôm nay tan vỡ cả mối tình
Anh hối tiếc vì yêu không dám nói...
Lida
THU KỶ NIỆM
Anh chỉ có trái tim hồng để nhớ
Và bóng hình của Nhỏ tuổi thơ ngây
Tóc demise chưa đủ chấm ngang vai
Tà áo trắng thiết tha chiều dạo phố
Liếc nhìn anh Bé thẹn thùng mắc cở
Má đỏ hồng mặt Nhỏ dễ thương ghê
Để hồn thêm xao xuyến suốt đường về
Từng chiếc lá Thu bay như tiếc nhớ
Anh chỉ có bài thơ dành tặng Nhỏ
Tại Nhỏ hờn nên cúi mặt làm ngơ
Nhỏ giận anh vì lời lẽ trong thơ
Để giọt lệ hững hờ rơi trên giấy
Đã lâu rồi Nhỏ đi không trở lại
Để thơ buồn trên giấy trắng mong manh
Lời thơ yêu ghi lại chuỗi ngày xanh
Sầu lẻ bóng cho tình lên tiếng gọi
Nhỏ có biết bao năm dài chờ đợi ?
Lòng trĩu buồn u hoài nỗi cô đơn
Gió Thu mang giá lạnh thấm vào hồn
Nên thơ mãi vấn vương chiều kỷ niệm
Nguyễn Vạn Thắng
TÌNH LÊN TIẾNG GỌI
Trái tim em đã từng mang tiếng nói
Của cuộc tình xa vắng thuở còn thơ
Nhưng thời gian đâu im vắng đợi chờ
Nên tình mãi buồn vương lên tiếng gọi
Chuyện ngày xưa giờ đây thành vời vợi
Chiều tan trường ai đợi đã vào xa
Tóc demise thôi đà hết mượt mà
Vòng tay ấm còn chăng là hồi tưởng
Bài thơ anh hình như theo gió chướng
Và ngút ngàn trong bão tố mưa sa
Để mắt em thành tím thẫm lệ nhòa
Lời yêu dấu năm xưa thành gió thoảng
Chuyện đôi ta ngày nay thành ai oán
Khúc nhạc buồn lấn choán cả tâm tư
Nỗi nhớ thương hòa lẫn tiếng giã từ
Sầu lẻ bóng ngất ngư lòng hờn giận
Trả cho anh bài thơ tình vương vấn
Dòng đợi chờ lấn cấn cả hồn đơn
Vần thơ xanh còn ướt chữ dỗi hờn
Để anh hết mang cơn buồn xa vắng
Lida
THIẾU VẮNG EM ...
Thiếu vắng em ... vần thơ tình anh viết
Gợi thêm buồn da diết lời vu vơ
Có lẽ mưa trên phố vắng đợi chờ
Sầu hiu quạnh tiếng thơ buồn thương nhớ
Thiếu vắng em ... vần trăng mờ lối nhỏ
Nhạt dần phai lời bày tỏ thương yêu
Để đêm về trống vắng nỗi cô liêu
Cho nỗi nhớ quạnh hiu tìm quên lãng
Thiếu vắng em ... tình thơ buồn than vãn
Nhỏ giọt buồn đẫm ướt lệ mi ai
Nắng chiều lên chiếu rọi suối tóc dài
"Tà áo trắng hững hờ bay trong gió "
Anh nào muốn tình mình như ga nhỏ
Để bến chờ gặp gỡ rồi chia tay
Một lần yêu cho mắt lệ tuôn dài
Tàu tách bến hẹn ngày mai xum họp
Nguyễn Vạn Thắng
TIẾNG THƠ BUỒN THƯƠNG NHỚ
Sân ga lẻ một mình em đứng đợi
Chiều cô đơn nhung nhớ chợt lên ngôi
Tình đơn côi từ thuở mộng xa vời
Ôm đau xót qua thơ buồn thương nhớ
Anh chẳng muốn tình mình như ga nhỏ
Để lòng buồn than thở buổi chia tay
Sao anh quên ngày tháng mộng tràn đầy
Cho em phải lệ buồn không ngưng chảy
Lời thơ anh vẫn còn trong áy náy
Giọt tình buồn giăng tím cả không gian
Cho em đây ray rứt đến bạt ngàn
Cho kỷ niệm rủ buồn như Thu chết
Em chẳng muốn nói lên lời từ biệt
Khi trong lòng thương nhớ mãi khôn nguôi
Tình yêu ta phải xa thẳm chân trời
Mà em muốn ngàn đời lưu luyến mãi
Đừng anh ơi xin anh anh đừng tê tái
Dù mai này hai đứa mãi cách xa
Trong tim em hình bóng sẽ không nhòa
Lời yêu dấu trọn đời xin khắc dạ
Lida
Powered by vBulletin® Version 4.2.0 Copyright © 2013 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.