PDA

View Full Version : Tự Do ! Tôi Yêu Người - Khóc cùng Người ...



hoangthymaithao
03-11-2009, 04:22 PM
http://i320.photobucket.com/albums/nn345/viietnamizz/TayTang-Paris10Mars2009_3.jpg

Tự Do ! Tôi Yêu Người - Khóc cùng Người - Chết v́ Người !!

pps Tư Do cho Tây Tạng - Paris, 10.3.2009 (http://community.webshots.com/slideshow/570478823chGTVK)


Chiều ngày 10 tháng 3 năm 2009, trời Paris cũng nổi gió lạnh và mưa giông thật lạ... để ghi dấu ấn rất điêu linh của cuối một mùa đông nhân lọai.

Thế mà cũng 50 năm ngày Tây Tạng vị Tàu Cộng xâm chiếm bằng bạo lực, cường quyền của một kẻ vốn sẵn có trong máu hai chữ "bành trướng" ! Đứng giữa hàng ngàn người kiên nhẫn chờ đợi, lắng nghe những tiếng nói gọi đ̣i cho công lư, nghĩa công b́nh, sự tự do, quyền làm người trên ngay chính mảnh đất quê hương ḿnh - người dân Tây Tạng. Tôi không khỏi cảm động được ghi nhận những suy tư của rất nhiều người Pháp với đủ các lứa tuổi. Họ bỏ công ăn việc làm và giờ học của một nửa ngày, để đến bày tỏ sự thương xót và yêu thương với những người lưu vong Tây Tạng. Và cũng là để thể hiện cho bằng được sự phẫn nộ của họ đối với nhà cầm quyền Trung Cộng đă không nghĩ ǵ, biết ǵ đến thể diện quốc gia, sĩ diện nơi con người, mà ngang nhiên cưỡng hiếp và đè nén, đàn áp một dân tộc láng giềng rất đỗi hiền ḥa và yếu ớt hơn ḿnh rất nhiều về sức mạnh vật chất, vũ khí súng đạn...Những người Pháp này họ nói với tôi rằng: "chúng tôi đă đi biểu t́nh như thế này suốt mười mấy, hai mươi năm nay cùng những người Tây Tạng đang tị nạn ở đất nước của chúng tôi". Họ bảo : "50 năm thật là quá đủ rồi !" Họ nói : "chúng ta đều phải làm mọi cách nào mà ḿnh có thể làm để đánh thức lương tâm, lương tri của loài người trước những bất công đối đối với công lư như trường hợp Trung Quốc cưỡng bách, sát hại và ngày càng đe dọa tính mạng và sư sống c̣n của người Tây Tạng, văn hóa Tây Tạng... Như chúng tôi vẫn không quản ngại nói với tất cả những người quanh ḿnh về Tây Tạng. Có thể nhiều người tưởng là chỉ bỏ ngoài tai, nhưng chúng tôi nghĩ có một ngày khi họ chợt để ư trên ti vi, đài báo... tin tức, h́nh ảnh ǵ đó về Tây Tạng, th́ trí nhớ của họ sẽ không quá đỗi như hoang lạ chưa từng biết đến ở đâu đó không mấy xa xôi ǵ họ đâu hai chữ Tây Tạng, giữa văn minh hiện đại của thời đại điện tử hóa ngày nay". Tôi tiếp lời bà người Pháp: "đúng rồi, chúng ta hi vọng ngày đó, chính là ngày cho những người này một cơ hội để biết làm thức tỉnh lương tâm ḿnh".

Mỗi người ít nhất là trên tay một lá cờ nhỏ Tây Tạng. Thêm nữa, đa số đều có trên trán một băng khăn vải màu đen, chữ trắng : Tây Tạng Tự Do. Hoặc không th́ mũ len các kiểu với cũng chữ Tây Tạng Tự Do. Nhiều người hai tay là hai lá cờ Tây Tạng, một nhỏ và một rất to với cán dài tự sáng chế : cần câu cá, cây tựa cho cây cảnh trong nhà... Một rừng cờ và băng đô. Thêm rất nhiều trống, nhiều loa phóng thanh... Kín mít mặt tiền một phía nhà ga xe lửa và tàu điện ngầm Montparnasse.

Nhiều người Pháp họ hỏi tôi là người xứ nào, v́ thấy tôi cầm cờ vàng ba sọc đỏ trên tay và trên người tôi cũng choàng một cờ vàng ba sọc đỏ rất dă chiến. Tôi nói tôi là người Việt Nam. Đất nước tôi cũng đang bị nạn cộng sản nội sở và sắp sửa bị cộng sản Tàu chúng nuốt như miếng bánh giống Tây Tạng năm xưa... Những người Pháp này họ gật đầu cảm thông và chia sẻ thật ắp tràn bằng cách rất đặc biệt của người Pháp, mà nói : ah, thế à, chúng tôi có nghe về Việt Nam, nhưng giờ mới biết đây là lá cờ của Việt Nam dân chủ. Nhưng chúng tôi cũng thích và quư như cờ Tây Tạng và cờ Pháp vậy. Chúng tôi yêu mến bạn lắm. Có một ông người Pháp lớn tuổi rồi, chạy tới đập vào vai tôi và chỉ lên lá cờ trên tay tôi cười, gật đầu ư nói: "tôi biết lắm lá cờ nầy". Một lát sau cũng lại ông cụ đập nhẹ vào vai tôi và trao tôi một tấm h́nh : một phụ nữ miền Nam xa xưa rồi, ở bên góc phải tấm h́nh là một người lính Pháp - tôi nhận ra nét mặt của chính ông cụ người Pháp.

Tôi và chị H đến sớm hơn giờ hẹn bắt đầu cuộc biểu t́nh, nên cũng được thư thả chừng một giờ để ngắm nh́n xung quanh ḿnh, những nét mặt người quá nhiều muộn phiền đời nơi người tị nạn Tây Tạng, những nét mặt người đầy tràn ưu tư cùng san sẻ nỗi đau đồng loại nơi người Pháp và những người ngoại quốc khác. Chị H hôm nay biết trước trời sẽ mưa, nên chị chế ra cây dù làm "bắt mắt" tất cả các ông kính quay phim, chụp h́nh - trên cây dù khá lớn và rất chắc chắn, chị H đính lên kín mít những băng vải nền vàng chữ đen (bằng tiếng Pháp): Tự Do cho Tây Tạng, 50 năm quá đủ rồi, Hăy ngừng ngay bạo quyền cộng sản. Và trên cùng là hai lá cờ tự do của Tây Tạng và cờ vàng ba sọc đỏ Việt Nam. Chị luôn nhắc nhỏ vào tai tôi kể từ khi hai chị em gặp nhau trên tàu điện ngầm : "nh́n Tây Tạng là thấy h́nh ảnh của Việt Nam ḿnh trong tương lai trước mắt đó chứ đâu xa !"

Mở đầu cho ngày 50 năm Tây Tạng bị Trung Quốc xâm chiếm là phần đọc diễn văn của các vị đại diện phía cộng đồng Tây Tạng, phía chính quyền Pháp, mà trong đó tất cả cùng reo ḥ, khi một ông trong hội đồng thị trưởng Paris phát biểu để kết thúc bài diễn văn ngắn gọn của ḿnh, gửi đến người Tây Tạng tị nạn và người Tây Tạng quốc nội: chúng tôi sẽ ở bên các bạn cho tới ngày Tây Tạng được giải phóng khỏi công sản Trung Quốc. Tự Do nhất định sẽ một ngày trên đất nước Tây Tạng. Tôi lặng lẽ đứng im một chỗ, ngay phía sau những người giăng tấm băng đô lớn nhất. Từng con chữ phẫn nộ hay ngậm ngùi của các vị diễn giả khi lược kể về những diễn biến kẻ từ năm 1949 mà người cộng sản Trung Quốc từng bước thôn tính Tây Tạng ra sao, và cho đến năm 1959 th́ họ chính thức đặt Tây Tạng dưới áp lực của họ và ngang nhiên coi Tây Tạng là của họ, thuộc về họ. Và, như những cây đinh của người thế gian tội lỗi, được đóng thêm lên cây Thập Tự Giá đă từng đóng đinh Chúa Jesus Christ năm xưa, với những con số người Tây Tang đă bị giết hại trong ṿng 50 năm qua, lên tới hơn một triệu. Hiện đang bị bắt giam trong ngục tù hàng trăm ngàn người... Phải chăng v́ thế mà Trời cũng làm một đám mây đen vần vũ đượm hơi lạnh căm và những hạt mưa phũ phàng, từ trên cao chạy qua và đổ xuống Paris. Và, thấm lên đoàn người biểu t́nh này, để tất cả cũng được cảm nhận thêm một nấc nữa những đớn đau và bất hạnh của người dân Tây Tạng khốn cùng, mà yêu thương nhau hơn và nâng đỡ nhau hơn.

Cuộc diễu hành qua một số con đường chính của Paris là điều ai cũng náo nức hơn cả. Sau những tiếng trống rơ to, như hồi báo hiệu khẩn nài của những người cần được sự giúp đỡ hay như tiếng đập của công lư vào mặt kẻ bất nhân, của bảo quyền... Và, đánh thức sự lăng quên, hay sự thờ ơ, hay sự bàng quan của tất cả người đang được chứng kiến cuộc diễu hành đ̣i tự do cho Tibet.

Lộ tŕnh : bắt đầu tại Montparnasse từ 16h30 - Bd du Montparnasse, qua Bd des Invalides, qua Rue des Constantines, qua Rue de l'Université : ngừng một lúc ở đây, để đón chào các dân biểu Quốc Hội Pháp ủng hộ Tây Tạng, qua Avenu Bosquet, qua - Pont de l'Alma, qua - Place de l'Alma.

Đằng sau hai chiếc xe có dàn loa phóng thanh cỡ đại là một hàng các nhà chính khách Paris và một số thành phố khác về ủng hộ người Tây Tạng. Rồi sau đó là biển người với cờ Tây Tạng, thấp thoáng có bóng cờ của các xứ khác cũng đang gọi đ̣i Tự Do, trong đó có cờ vàng ba sọc đỏ của người Việt Nam. Đường phố Paris náo nhiệt chưa từng thấy. V́ quá nhiều phóng viên báo chí truyền h́nh với máy quay phim, chụp h́nh. Và nhất là không hề ngưng tiếng hét rất rơ và rất to của cả biển người cùng cất lên sau lời của những thanh niên điều hành cuộc biểu t́nh. Tự do cho Tây Tang ! Công lư cho Tây Tạng ! Đất Tây Tạng là của người Tây Tạng ! 50 năm xâm chiếm của Trung Quốc là quá đủ rồi ! 50 năm Trung Quốc tàn sát giết hại dân Tây Tạng là quá đủ rồi ! Hăy thả hết các tù nhân! Trung Quốc hăy cút khỏi Tây Tạng! Hồ Cẩm Đào (Hu-Chin-Tao) là tên sát nhân. Hồ Cẩm Đào (Hu-Chin-Tao) là kẻ dối trá ! Chúng tôi muốn Tự Do ! Chúng Tôi muốn công lư ! Chúng tôi muốn sống!... Giữa chừng tiếng gào thét điêu linh của mấy người thanh niên trẻ, tôi và tất cả những người xung quanh tôi đều chết lịm khi nghe giọng của một cô gái chắc c̣n rất trẻ, cô hét lên những lời thống thiết trên bằng một giọng thanh trong, cao vút, nhưng lại rất yếu đuối...nghe như tiếng khóc rên xiết v́ khổ đau, v́ sự uất hờn... Và, ngay sát tôi là một cô gái khác cầm loa tay cô cũng hét lạc cả tiếng trong nức nở muộn phiền. Nên thay v́ hét: thế là đủ rồi đối với 50 năm đọa đày người Tây Tạng của bọn Tàu Cộng, th́ cô hét lên uất nghẹn: chúng tao ngán tới tận cổ rồi!

Xứ Pháp hay được gọi là nơi có nhiều các cuộc biểu t́nh, đ́nh công nhất của đủ mọi hội đoàn, thành phần (như trước cuộc biểu t́nh của Tây Tạng, tôi gặp cuộc biểu t́nh với diễu hành của một nghiệp đoàn công đoàn nào đó cũng rất đông người tham dự, nhưng họ chỉ đi lặng lẽ ). Người ta nói là nếu không có biểu t́nh, hay biểu t́nh ít đi th́ không phải xứ Pháp. Mặc dù vậy, người Pháp bắt buộc phải chú ư tới cuộc biểu t́nh v́ Tây Tạng lần này. Dọc hai bên đường cuộc diễu hành rất là xa từ nhà ga Montparnasse tới gần ṭa đại sứ Trung Quốc, người đi đường dừng lại, người từ trên các nhà cao tầng ngó xuống... Rất nhiều người tranh thủ chớp h́nh ảnh để ghi nhớ. Không một ai tỏ ra khó chịu, mà ngược lại họ gửi những ánh mắt cảm thông, chia sẻ và đồng t́nh.

Nhưng đến đầu đường nơi có ṭa sứ quán Trung Quốc th́ đoàn biểu t́nh bị một hàng rào cảnh sát Pháp đứng dàn hàng chặn ngang. Phía sau cảnh sát là hàng lưới thép chắn giữ và sau đó là xe nhà binh, loại đặc biệt xếp kín hàng ngang. Phía hai bên vỉa hè họ chỉ để chừa một lối đi rất nhỏ, nhưng cũng cả năm bẩy cảnh sát đứng pḥng thủ. Mấy thanh niêm Tây Tạng t́m cách chạy vào cắm cờ Tây Tạng ngay sứ quán Trung Quốc th́ phải (như năm ngoái vẫn làm được một cách rất ngoạn mục - một thanh niên trèo lên tường ngoài từ một nhà khác gần đó rồi tới vứt cờ Trung Quốc xuống và treo cờ Tây Tạng thay thế ! Tuyệt vời !!). Cảnh sát họ đâu có cho. Tôi nh́n từ măi tít đầu này lại phía xa nơi có ṭa sứ quán Trung Quốc, thấy tới mấy hàng rào cảnh sát. Khi đoàn biểu t́nh phải chặn sững lại ở đây th́ cũng như thể cái đập nước ứ tràn nơi sắp sửa đổ xuống cái vực sâu kế sát bên. Biển người hô vang, hét lớn, gào thét thê lương... Tất cả cùng chĩa về hướng ṭa sứ quán Trung Quốc. Đang lúc mải ḥ hét đến khản cả tiếng th́ tôi thấy ai đó la lớn "hơi cay"! "có đụng độ rồi"... !! C̣n chưa kịp hiểu ǵ th́ tôi thấy hai con mắt cay xè và cuống họng khô ran, rát buốt. Khi quay lưng ra, tôi thấy đám đông ở phía sau ai nấy dùng khăn hay tay áo bịt mũi, miệng... Có ai đó nằm dưới đất xung quanh có một số người biểu t́nh bao bọc. Và, cảnh sát đang kéo một thanh niên bận đồ trắng về phía xe nhà binh. Sau đó tôi nghe chị H nói: Police bắt giữ hai người rồi. C̣n người đang nằm dưới đất kia là một thanh niên bị hơi cay xịt thẳng vào mặt... Khi đó cảnh sát gọi thêm lực lượng hỗ trợ, nên hàng quân đă dày đặc, súng ống chăm chăm trong tay, đối diện với đoàn biểu t́nh cách nhau hàng rào thép chắn ngang đại lộ khá lớn.

Tự do cho Tây Tang ! Công lư cho Tây Tạng ! Đất Tây Tạng là của người Tây Tạng ! 50 năm xâm chiếm của Trung Quốc là quá đủ rồi ! 50 năm Trung Quốc tàn sát giết hại dân Tây Tạng là quá đủ rồi ! Hăy thả hết các tù nhân! Trung Quốc hăy cút khỏi Tây Tạng! Hồ Cẩm Đào (Hu-Chin-Tao) là tên sát nhân. Hồ Cẩm Đào (Hu-Chin-Tao) là kẻ dối trá ! Chúng tôi muốn Tự Do ! Chúng Tôi muốn công lư ! Chúng tôi muốn sống!... và tất cả cùng đồng ca bài "Kháng chiến ca" của Pháp LE CHANT DES PARTISANS .

Những lời gào thét đó c̣n theo tôi măi trên chặng đường trở về nhà. Hằn in vào tâm trí tôi những gương mặt đi t́m công lư, tự do, t́nh bác ái nơi tất cả những người trong đoàn biểu t́nh hôm nay v́ Tây Tạng. Mà khi đă ḥa vào chung ḍng người như sóng biển trùng dương đó rồi, tôi không c̣n thấy sự khác biệt nào dù rất nhỏ trên ánh mắt, nụ cười hay nỗi khổ đau của bất kể ai dù là người Tây Tạng, người Pháp, người các nước khác, và chính người Việt Nam chúng tôi. Tất cả chỉ c̣n là một thực thể thật nhất của Tự Do, yêu Tự Do và v́ Tự Do.

Trong tâm thức của tôi kể từ khi nào không biết lại vang lên bài hát “Je chante avec toi liberté”. Bài “Tôi hát cùng Người, Tự Do” chúng tôi được nghe đi nghe lại rất nhiều lần, mới hồi đầu tháng mười hai vừa qua tại quảng trường Công Lư và Tự Do của Paris ( place Trocadéro, đối diện với tháp Eiffel ), nhân ngày kỷ niệm "60 năm ngày nhân quyền quốc tế" của một số cộng đồng Á Châu đang tị nạn tại Pháp tổ chức chung. Trong đó có cộng đồng Tibet, Miến Điện, Trung Quốc dân chủ, Việt Nam quốc gia... Hôm đó là một ngày cuối thu nhưng cũng lạnh buốt và trời về chiều tối có sương mù nhẹ phủ kín đỉnh tháp Eiffel. Lời ca khúc với giọng hát tuyệt với của nữ ca sĩ Nana Mouskouri cứ xóay vào hồn linh tôi và tỏa ra cùng khắp không gian. Rồi lại từ không gian bao la vợi vời quay trở lại t́m hồn linh tôi mà trú ngụ. Như thể, tiếng nói Tự Do ấy đă lưu truyền từ biết bao nhiều năm tháng cơi đời trần gian nầy, từ dân tộc này qua dân tộc khác, từ con người nầy qua con người khác... Mà ghi nhận cuộc tranh đấu v́ Tự Do, v́ Nhân Quyền con người là cuộc tranh đấu bền bỉ nhất, khó khăn nhất, đau thương nhất... Nhưng là cuộc tranh đấu đẹp nhất và giá trị nhất đối với cuộc đời mỗi con người tham dự phần ḿnh để đ̣i Tự Do cho chính ḿnh và cho đồng loại gần xa.

Ngày hôm nay cũng giống như ngày 60 năm ngày nhân quyền quốc tế, khi ở giữa cuộc biểu t́nh tôi đều cảm nhận thấy một điều rất thật là, cả không gian quanh tôi như tuôn chảy một nguồn mạch Sự Sống nào đó rất đỗi tự nhiên, qua gương mặt chất ngất thiết tha về niềm cảm thương và xót xa của tất cả và tất cả. Và, nhờ thế tôi hiểu có tiếng nói từ sâu thẳm nơi hồn linh tôi về t́nh yêu thương giống ṇi tôi đă ḥa chung vào với t́nh yêu thương của những người bạn Tibet... Và, tất cả những người khác cùng yêu thương giống ṇi Tibet, cùng yêu thương giống ṇi Miến Điện, cùng yêu thương giống ṇi Việt Nam...

Ôi, Tự Do ! Tôi Yêu Người, nên Khóc cùng Người và xin được Chết v́ Người !!!

Paris, 10 -03-2009
ThyThy_ Hoàng Thy Mai Thảo


http://www.youtube.com/watch?v=G-iU1ytprWs&feature=related

Je chante avec toi liberté

Quand tu chantes, je chante avec toi liberté
Quand tu pleures, je pleure aussi ta peine
Quand tu trembles, je prie pour toi liberté
Dans la joie ou les larmes je t'aime
Souviens-toi des jours de ta misère
Mon pays, tes bateaux étaient tes galères
Quand tu chantes, je chante avec toi liberté
Et quand tu es absente j'espère
Qui es tu : religion ou bien réalité
Une idée de révolutionnaire
Moi je crois que tu es la seule vérité
La noblesse de notre humanité
Je comprends qu'on meure pour te défendre
Que l'on passe sa vie à t'attendre
Quand tu chantes, je chante avec toi liberté
Dans la joie ou les larmes je t'aime
Les chansons de l'espoir ont ton nom et ta voix
Le chemin de l'histoire nous conduira vers toi
Liberté, liberté.


Tôi hát cùng Người, Tự Do

Khi Người hát, tôi hát với Người, Tự Do
Khi Người khóc, tôi khóc cùng Người v́ niềm thương đau
Khi Người run rảy, tôi cầu nguyện cho Người, Tự Do
Tôi yêu Người trong niềm vui cũng như trong những ḍng lệ khổ
Hăy nhớ tới những ngày Người khốn khó
Tổ Quốc của tôi, những con thuyền lênh đênh kiếp đời nô lệ *
Khi Người hát, tôi hát với Người, Tự Do
Và khi Người không hiện hữu, tôi hoài vọng
Người là ai : cơi tâm linh hay một thực thể
Là một ư tưởng nào đó mà vùng lên
Tôi tin rằng Người chính là một sự thật hơn cả
Về vẻ cao quư của nhân loại chúng ta
Tôi hiểu người ta có thể chết để bảo vệ Người
Nên người ta có thể suốt đời chờ đợi Người
Khi Người hát, tôi hát cùng Người, Tự Do
Tôi yêu Người trong niềm vui cũng như trong những ḍng lệ khổ
Những bài ca hy vọng mang tên Người và giọng nói của Người
Con đường của lịch sử sẽ dẫn đưa chúng tôi đến với Người
Tự Do ! Tự Do !!

07 Dec 2008
ThyThy_ Hoàng Thy Mai Thảo dịch sang tiếng Việt

* Mon pays, tes bateaux étaient tes galères: nghĩa ẩn dụ về cuộc đời nô lệ của người Hy Lạp thời xưa - họ bị xích vào con thuyền (theo tiếng Pháp)

60 năm, ngày quốc tế nhân quyền tại Paris _ 7 Dec 2008 (http://community.webshots.com/slideshow/569127432JaatUP)