PDA

View Full Version : “Máu chảy ruột mềm”



chieunhatnang
09-30-2007, 11:33 AM
http://www.viet.no/images/stories/div/causap_cantho3.jpg http://www.viet.no/images/stories/div/causap_cantho7.jpg http://www.viet.no/images/stories/div/causap_cantho8.jpg

“Máu chảy ruột mềm”

(Vô cùng thương xót những nạn nhân trước thảm trạng cầu sập ở Cần Thơ VN - 26/9/2007)

Có lẽ cũng xuất phát từ cái “t́nh thân” giữa những người có cùng chung ṇi giống, cho nên cả Maria và tôi sáng nay đều cảm thấy đau ḷng v́ cùng mang tâm trạng giống nhau. Đó là tâm trạng xúc động bồi hồi khi biết tin-tức chết người do tai-nạn cầu sập vừa mới xảy ra ngày 26/9/2007 ở Cần Thơ - Việt Nam. Thật ra, tôi đă đọc được tin này từ chiều ngày hôm qua (trước lúc tan sở làm), nhưng tôi vẫn giữ trong ḷng và cảm thấy xót xa cho những gia đ́nh có người thân gặp nạn. Tôi nghĩ rằng đây cũng là một nỗi đau buồn chung, nhất là đối với những đồng bào c̣n biết rung cảm đến t́nh đồng loại của ḿnh… đang gặp cảnh-ngộ tang-thương.
Tuy nhiên chiều hôm qua tôi đă không chia xẻ tin này cùng với những đồng-nghiệp làm chung. Có lẽ v́ tôi nghĩ rằng họ sẽ không cảm nhận được trọn vẹn sự đau ḷng này… giống hệt như tôi. Hơn nữa, lúc đó chung quanh tôi cũng không c̣n nhiều người ở lại, nên tôi đă ra về cùng với một nỗi buồn (giống như là) chưa biết sẽ “thố lộ” cùng ai.

oOo

Thế mà điều làm tôi ngạc nhiên vào sáng hôm nay nơi sở làm, đó chính là những lời chia xẻ của Maria, một người bạn làm chung. Lúc sau này chị vẫn thường kể cho tôi nghe đôi điều chị biết.
Riêng lần này, chị ấy đă đến gần bên tôi và thông báo:
- Bạn có biết tin chuyện cầu sập ở Việt Nam không?
- Vâng có biết, h́nh như… có khoảng từ 50 đến 60 người đă chết phải không?
- Phải, đó là con số mà tin tức đưa ra. Tuy nhiên trong số những nạn nhân này c̣n có khoảng 6 người Phi Luật Tân nữa đấy!
- Thật vậy sao? Chị nghe tin này từ đâu thế?
- Từ radio tối qua trong chương tŕnh sắc tộc của Phi.
- Trời, thật t́nh là tôi không ngờ lại có người Phi trong đó nữa?…

Trên đây là một phần trong câu chuyện giữa chị Maria và tôi sáng nay. Thế là chúng tôi lại tiếp tục chia xẻ thêm nhiều điều về tai nạn này với nhau. Trong lúc nói chuyện, tôi cảm nhận được sự bồi hồi và xúc động của Maria. Có lẽ tâm trạng này cũng giống như là tâm trạng của tôi hiện tại. Khi tôi cho chị biết là có vài nạn nhân c̣n trẻ lắm, có hai anh em (của một gia đ́nh kia) tuổi đời chỉ là 17 và 19 mà thôi. Nghe đến đây tôi thấy chị Maria đă nghẹn lời… và rồi chị tỏ vẻ đau ḷng và sửng sốt thốt lên:
- Trời ơi, như vậy là các em này bằng tuổi với con trai lớn của tôi rồi. Nó vừa học xong lớp 12 và đang theo đuổi chương tŕnh đại học ở đây… Bây giờ tôi hiểu là con tôi được may mắn hơn nhiều người cùng trang lứa với nó.
Tiếp theo lời chị, tôi nói thêm:
- Qua tin tức tôi c̣n biết được có rất nhiều gia đ́nh đang chịu tang tóc v́ tai nạn này, nhất là dân địa phương ở những vùng lân cận đó…
H́nh như ngoài cái t́nh đồng nghiệp trước đây, th́ qua câu chuyện này chúng tôi càng cảm thấy thân gần với nhau hơn nữa. Mặc dù cả hai chúng tôi đều không có thân nhân hay bạn bè trong số những người bất hạnh đó, nhưng có lẽ chúng tôi đều cảm thấy rung động và bồn chồn v́ những người này có cùng ṇi giống với chúng tôi. Đơn giản v́ chị Maria là người Phi, c̣n tôi là người Việt, hai dân tộc đều có nạn nhân trong thảm họa này. Hai chúng tôi đang ở xa Việt Nam gần nửa ṿng trái đất, nhưng h́nh như chúng tôi cảm nhận được cảnh tượng đó ở gần đây, và h́nh dung được những ǵ đă xảy ra. Nhất là qua những điều tôi kể với chị về khu vực này (mà tôi được biết), cùng với những h́nh ảnh thu thập được từ internet đă đăng.

oOo

Có thể nói, đây cũng chính là tâm trạng “một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ”. Điều này không những chỉ áp dụng cho riêng tôi, mà có lẽ là đối với chị Maria cũng vậy. H́nh như suốt ngày hôm nay tâm trạng của chúng tôi là luôn cảm thấy lo lắng… cùng xúc động dâng trào. Trong lúc làm việc mà đầu óc tôi cứ bị ám ảnh chuyện đâu đâu. Trong một bản tin mà tôi đọc được (trên internet) từ trong nước gởi ra cho biết, là trong số những người chết th́ có khoảng 10 người chưa có thân nhân đến nhận diện. Rồi qua một bản tin khác của hăng thông tấn Reuters th́ lại cho hay:
- “Đa số những nhân công tử nạn là người Việt Nam, nhưng trong số này (chưa kiểm chứng) có khoảng 10 người là Phi-Luật-Tân và Nhật-Bản” (Most of the workers were Vietnamese but the contractor said that less than 10 Filipinos and Japanese workers were unaccounted for).
Chính điều này đă làm cho tôi càng cảm thấy thương tâm hơn, nhất là cho những người công nhân ngoại quốc. Có lẽ cũng v́ mưu-kế sinh-nhai mà họ phải sang Việt Nam làm việc. Tôi nghĩ, chắc họ qua Việt Nam làm việc… một ḿnh, cho nên đến lúc ĺa đời, xác thân nằm đó mà người thân, gia đ́nh, bạn bè th́ lại ở quá xa. H́nh ảnh này chắc cũng không khác những người lao động Việt Nam đi làm công ở xứ người, như Mă Lai, Nam Hàn, Đài Loan, Phi Luật Tân, hay Singapore ǵ cũng thế. Thực tế đă có những chuyện đau buồn xảy ra (nhất là khi gặp những tai nạn chết người) th́ xác-thân của các nạn-nhân Việt Nam cũng không có gia-đ́nh kề-cận gần bên. Thật t́nh, đây chính là những điều thương tâm không ai muốn thấy. Đă vậy đa số đồng bào Việt Nam đều là những người đi làm thuê bên đó, th́ chắc là thu-nhập cũng c̣n nhiều eo hẹp khó khăn, không đủ vào đâu hết. Như thế nếu lỡ có mệnh hệ nào xảy ra, th́ gia đ́nh của họ càng lâm vào hoàn cảnh túng thiếu thê lương. Nhất là nơi quê nhà người thân đang mơi ṃn chờ đợi, và luôn hy vọng ngày đoàn viên với một tương lai sau này sẽ khá hơn một chút?!

Nỗi đau đớn của người thân

Chị Lê Thị Dung (và con trai lớn 20 tuổi) thuộc xă Mỹ Ḥa tỉnh Vĩnh Long bên cạnh linh cữu hai người con trai 19 và 17 tuổi trong lúc chồng chị vẫn c̣n đang được điều trị tại nhà thương

Chị Nguyễn thị Hằng Nhi đang ngóng chờ tin tức người cha
Nhưng có lẽ, những niềm tin ấy rất khó ḷng mà đạt được… khi cuộc đời làm thuê c̣n quá nhiều khó khăn, gian lao, và vất vả nơi xứ người…

Không biết sao càng nghĩ đến những điều trên đây, tự nhiên tôi càng cảm thấy ḷng ḿnh… như se thắt lại…

Và rồi trong một thoáng bồi hồi… tôi chợt nghĩ đến quê hương…

Quê hương ơi,
Bao giờ th́ lầm than không c̣n nữa
Cho cuộc đời vơi bớt những khổ đau
Để mẹ cha vui hưởng cảnh an nhàn
Và tuổi thơ… an tâm lo đèn sách
Ngày quê nhà thoát khỏi ách thê lương
Đàn chim Việt sẽ tung bay khắp nẻo
Bay… tung trời xây đắp lại tương lai
Để điểm tô…cho sơn-hà ngày mai… thêm gấm vóc
Cho nước non ḿnh… sánh bước với năm châu
Núi sông này tổ tiên ta ǵn giữ
Được rạng ngời cùng thế giới… ở hôm nay
Để bước chân Việt Nam… sẽ măi ở ngày mai
Từ thế hệ tiền nhân… ta tiếp nối
Sống cuộc đời kiêu hănh với rạng danh
Giống Lạc Hồng, Phù Đổng của ông cha
Để có ngày… cùng hát khúc đồng ca
Cho đất nước ta… lầm than thôi không c̣n nữa
Rồi mai đây quê hương yêu dấu… sẽ yên lành
Giống da vàng, có ba ḍng máu Việt của tổ tiên
Là chính… quê hương ta ba miền: Nam – Trung - Bắc…

Thiên Minh
Tối thứ Năm 27 tháng 9 năm 2007

Ghi chú:
Tin tức và h́nh ảnh tham khảo từ Reuters, AFP, SMH, Inquirer & Vnexpress…

www.viet.no